THĂM THẲM TRỜI XANH (Đoạn I)

VÀO CHUYỆN
Xanh kia thăm thẳm tầng trên,
Vì ai gây dựng cho nên nỗi này?
Chinh Phụ Ngâm
Portland, ngày…
Anh Ng. thân mến,
Một lần ngồi chờ khám bệnh tại một phòng mạch, tôi đã tình cờ đọc được một truyện ngắn mang tựa đề Vết Hằn Mùa Xuân trên một tạp chí. Thấy nội dung truyện này gần giống một chuyện đã xảy ra ở làng mình, tôi rất ngạc nhiên. Khi nhìn đến tên tác giả tôi mới vỡ lẽ, thì ra chính anh viết! Tôi mừng hết sức khi biết được một người bạn cũ quá lâu không gặp nay vẫn còn sống! Lại còn viết lách nữa, thật là thú vị! Nhưng hiện giờ anh ở đâu? Cuộc sống ra thế nào? Tôi lại phân vân không biết có nên tìm cách liên lạc với anh không? Vì dù sao hiện giờ tôi đang ở trong tình trạng gần đất xa trời, biết đâu liên lạc được với anh lại thành tạo ra sự phiền muộn cho anh?

Về nhà tôi cứ ngồi thẫn thờ cả giờ. Tôi hồi tưởng lại thuở còn đi học, tôi nhớ tới anh, nhớ tới những bạn đồng lứa khác… Có lẽ bây giờ nhiều người đã không còn nữa hoặc đã phiêu tán bốn phương trời! Lâu nay, vì chuyện mình không mấy vui, tôi vẫn cố tránh liên lạc với những người quen biết cũ. Chỉ có một người hiện cũng đang ở Mỹ tôi còn giữ số phôn, đó là D., nhưng cũng ít gọi nhau, không rõ giờ nó có thay đổi gì không?
Ngay tối hôm đó, tôi gọi cho D. để thử hỏi thăm về anh. May quá, không những D. đã cho tôi biết anh hiện đang ở đâu mà còn cho biết anh đã viết được ba bốn tác phẩm cả truyện ngắn lẫn truyện dài, tác phẩm nào cũng đọc được! D. còn kể sơ vài truyện của anh cho tôi nghe nữa! Như vậy là anh đã trở thành một nhà văn rồi!

Khi biết được điều này, phải nói là nỗi mừng của tôi đã tăng gấp bội! Tôi mừng không phải chỉ đơn giản ở chỗ biết tin một người bạn cũ còn sống hay thấy sự thành công trên văn nghiệp của anh đâu! Nỗi mừng của tôi còn lớn lao hơn những nỗi mừng ấy nhiều! Tôi tin chắc, với năng lực hiện có của anh, anh thừa sức giải tỏa được nỗi oan khuất tày trời mà tôi đã phải chịu đựng suốt mấy chục năm nay!

Hình như anh rời làng cũ đã lâu lắm phải không? Sau ngày đất nước gom về một mối, tôi không hề gặp lại anh lần nào. Có thể những việc đã xảy ra cho tôi sau 1975 anh không hề biết. Sau đó một thời gian tôi cũng phải bỏ làng đi luôn. Gần như tôi đã quên hẳn anh nếu không tình cờ được đọc cái truyện Vết Hằn Mùa Xuân của anh. Phải chăng đây là chút duyên may cuối đời của tôi?

Không rõ trong thời gian lưu lạc, anh có bao giờ gặp lại những người làng mình không? Những lần ấy, anh có nghe ai nói gì về tôi không? Nếu có nghe được gì, tôi đoán chắc anh sẽ thở dài: “Chuyện đời khó mà ngờ được! Một người như cô ấy sao lại hành động như thế được?”. Tôi biết anh sẽ ngỡ ngàng như bị thả vào cung trăng! Nhưng tôi hi vọng anh sẽ có một lối suy nghĩ khác với mọi người. Anh là một trong những người hiểu rõ tánh tình của tôi trong thời niên thiếu. Ít nhất anh cũng có tin tưởng tôi về một mặt nào đó. Anh cũng là một người thấu hiểu sâu xa về hoàn cảnh xã hội Việt Nam sau cuộc đổi đời 1975 như anh đã từng nêu ra trong những tác phẩm của anh. Nghĩ như vậy nên tôi không ngần ngại gởi đến anh những tập tạp ghi này để anh tùy nghi sử dụng.

Đây là những lời ghi chép tuy cẩu thả, sơ lược, nhưng rất trung thực về những sự việc đã xảy sau biến cố đổi đời 75. Những sự việc đó đã làm tôi điêu đứng, thậm chí tôi phải gánh chịu cả một sự ô nhục to lớn. Bao nhiêu lần tôi đã định gột rửa nỗi ô nhục đó bằng cái chết. Nhưng rồi tôi phải cố sống để nuôi con.

Mọi chuyện bây giờ đã thành quá khứ. Những người liên hệ đến vụ việc của tôi, nay kẻ còn người mất, tôi thật sự cũng chẳng cần tìm lại sự thông cảm ở họ nữa. Tôi chỉ ân hận vì tôi không cách nào giải tỏ được tình cảnh mình với ông chồng khốn khổ của tôi thôi! Tôi biết anh ấy hận tôi lắm! Tôi biết anh ấy thất vọng và đau khổ vì tôi lắm! Anh ấy đã mang nỗi khổ về thân xác, về cuộc sống quá nhiều rồi! Tôi không muốn anh ấy ôm mãi nỗi khổ quá to lớn đó trong lòng cho đến khi xuống tuyền đài.

Tôi xin thề với trời đất, suốt đời tôi chưa bao giờ có ý nghĩ hay hành động nào phản bội anh ấy cả! Nếu có sự bất như ý đã xảy ra một lần thì đó là do cạm bẫy của đời, hoàn toàn ngoài ý muốn của tôi. Sự mất mát của tôi cũng giống như sự mất mát một phần thân thể của anh ấy, làm sao cưỡng lại được? Tôi nghĩ, nếu anh ấy biết được hoàn cảnh của tôi lúc ấy, chắc hẳn anh ấy thông cảm cho tôi! Tiếc rằng anh ấy nóng nảy, nông nổi và chủ quan quá! Tôi không có một cơ hội nào để giải thích với anh ấy cả. Bây giờ tôi cũng chẳng biết anh ấy còn sống trên cõi đời này hay không. Nhưng tôi biết chắc dù sống hay chết anh ấy vẫn mãi ôm mối hận đối với tôi!

Lẽ ra tôi phải tự tay hoàn chỉnh tập ký sự này. Nhưng rủi thay, thình lình tôi được bác sĩ cho biết mình đã mắc phải chứng bệnh nan y hết hi vọng chạy chữa. Tinh thần đã rối loạn, ngày tháng đã cạn kiệt, tôi làm sao thực hiện được ý nguyện của mình? Đó là lý do khiến tôi phải nhờ đến ngòi bút của anh! Tôi hi vọng anh sẽ coi nó như một tài liệu sống, anh có thể phơi bày cho  người đời cùng thấy.

Tôi cũng mong rằng, khi thông điệp này ra đời, nếu chồng tôi còn sống đâu đó, anh ấy sẽ hiểu cho tôi. Tôi chỉ cần anh ấy hiểu cho tôi để anh ấy giảm bớt được phần nào nỗi phẫn hận, uất ức khi nghĩ tôi là một kẻ phản bội, một kẻ phụ tình . Thảng hoặc khi thông điệp này ra đời mà anh ấy không còn nữa, tôi cũng sẽ toại nguyện phần nào cũng như khi mình ấm ức một chuyện gì mà đã la hét lên được, đã khóc ra tiếng được!

Tôi cũng tin chắc trong xã hội này còn rất nhiều người khác cũng đang gánh chịu những nỗi oan khuất tương tự như tôi. Biết đâu thông điệp này lại chẳng trở thành một nhịp cầu thông cảm, nối liền tình yêu thương giữa nhiều người đã bị cắt đứt bởi những ngộ nhận do thời thế, do những hoàn cảnh đặc biệt gây nên!

Tôi mang chứng ung thư gan đã vào giai đoạn cuối, đời sống của tôi đã tới lúc chỉ còn tính từng ngày. Tôi mong anh vì tình làng nước, tình bạn cũ, thay  tôi ghi chép lại sự việc này để người đời cùng cảm thông…
Cám ơn anh trước và chúc anh thành công!
Một người bạn cũ của anh.

CHƯƠNG 1

Hồi ấy nhà tôi ở ngoại ô thành phố Huế. Cha tôi là một giáo sư Pháp văn khá nổi tiếng, mẹ tôi là một giáo viên tiểu học. Tôi có hai người anh – anh đầu tên Hữu anh thứ tên Hảo – chỉ cách nhau hai tuổi. Tôi là con gái duy nhất và cũng là con út, kém anh Hảo đến tám tuổi. Vì thế, từ thuở nhỏ tôi đã được hứng trọn tất cả tình thương yêu cưng chiều của mọi người trong gia đình.

Khi hai người anh tôi bước vào tuổi trưởng thành, tôi mới chỉ là một cô bé lên mười. Thế nhưng từ tuổi ấy tôi đã biết là tôi xinh đẹp. Ai cũng khen tôi có một gương mặt ưa nhìn với nước da trắng như trứng gà bóc. Một số bạn bè của hai anh tôi vẫn hay nói đùa đòi “xí” tôi trước. Anh nào cũng tỏ ra ưu ái đặc biệt với tôi, coi tôi như em gái cưng. Họ rất chiều chuộng tôi, hay dẫn tôi đi xem hát, xem phong cảnh, tặng những món quà tôi ưa thích. Được thể tôi cũng đâm ra hay vòi vĩnh với họ khiến hai anh tôi phải khuyên ngăn, răn đe nhiều lần.
Tôi càng lớn, hai anh tôi và nhất là mẹ tôi càng chú ý dạy bảo tôi về cách giữ gìn tánh nết, về cách cư xử với mọi người, đặc biệt là đối với nam giới. Tôi đã tỏ ra biết vâng lời khiến những người trong gia đình rất hài lòng và tin tưởng…

Khi tôi bước lên trung học đệ nhị cấp thì hai anh tôi đều đã sống xa nhà: anh Hữu nhập ngũ, anh Hảo may mắn hơn, được du học ở Pháp. Tuy hai anh tôi đã đi khỏi nhưng một số bạn bè cũ của hai anh tôi vẫn hay lui tới nhà tôi thăm viếng như trước. Lúc này tôi đã hiểu biết nhiều nên càng tỏ ra rất chừng mực trong việc tiếp xúc với các anh ấy. Tôi cũng biết đây là thời điểm quan trọng nhất trong đời con gái của mình nên càng dè dặt cẩn thận. Hình như hễ cậu con trai nào đã gặp tôi một hai lần đều cố tìm cách làm quen cho được. Các bạn đồng phái thì muốn giới thiệu tôi cho anh em chúng… Thật tình trái tim tôi cũng nhiều lúc xao động, nhưng rồi với niềm kiêu hãnh, với lòng tin tưởng vào những kinh nghiệm mẹ tôi đã truyền thụ, tôi vẫn gắng làm ra vẻ một kẻ vô tình…

Rồi một buổi sáng thứ ba kia, tôi vừa mang một thau áo quần dơ toan đi giặt thì anh Thành đến chơi. Anh Thành là một trong những bạn học của anh Hảo. Trước đây anh vẫn thường lui tới nhà tôi nên chúng tôi vẫn coi anh như người trong gia đình. Sau khi hai anh tôi đi khỏi, thỉnh thoảng anh cũng ghé nhà thăm ba mẹ tôi vào dịp cuối tuần. Đây là lần đầu anh Thành đường đột tới nhà tôi vào một ngày thường nên tôi không khỏi ngạc nhiên. Tôi để thau áo quần bên một gốc chuối:
– Mời anh Thành vào nhà đã! Anh đến chơi hay có việc gì?
Tôi dợm bước đi nhưng anh Thành vẫn đứng tại chỗ:
– Chẳng có việc gì cả. Buồn buồn tới thăm em gái thôi.
– Sao anh biết hôm nay Ngọc ở nhà mà tới thăm?
– Thế mới tài chứ! Anh còn biết thứ năm em được nghỉ cả ngày nữa kìa!
Hóa ra anh ấy đã đọc được thời khóa biểu mới của lớp tôi ở đâu đó. Tôi nói đùa:
– Vậy mà cũng khoe tài! Tài đọc lén thời khóa biểu thì có!
– Nghĩ thế cũng được! Nhưng cũng phải có lý do khiến người ta phải đọc lén chứ!
Ngập ngừng một chút, anh Thành tiếp:
– Nói chơi chứ anh đến để báo cho em biết là anh sắp nhập ngũ!
Tôi trố mắt kinh ngạc:
– Anh Thành nói thật à? Khi nào anh lên đường?
– Nội tuần sau thôi.
– Sao mà gấp dữ vậy?
– Anh ra đi chẳng được một ai lưu luyến thì dùng dằng cho lâu làm gì!
Tôi chợt nhớ mấy câu thơ trong Chinh Phụ Ngâm vừa mới học, bèn cười:
– Thế mà lại hay, tránh được cái cảnh “Dấu chàng theo lớp mây đưa, Thiếp nhìn rặng núi ngẩn ngơ nỗi nhà!” nghe xốn xang lắm phải không anh Thành?
– Không đâu, thật tình anh mong được hưởng cái cảm giác xốn xang đó lắm! Tiếc rằng anh vô phước nên không có thôi!
Anh Thành nhìn tôi với cặp mắt hơi lạ một hồi – hình như anh còn muốn nói gì nhưng rồi nhìn thau áo quần đầy ắp tôi để ở gốc chuối anh lại lặng thinh. Lát sau anh cất giọng buồn buồn:
– Thôi, anh về để Ngọc còn làm việc. Nhớ cho anh gởi lời thăm và chúc sức khỏe hai bác. Anh đi nhé!
Tôi còn nhiều công việc thật nên chỉ mời đưa:
– Sao anh gấp dữ vậy? Hay chủ nhật này có ba mẹ em ở nhà anh lại chơi một lần chót trước khi lên đường chứ!
– Ừ, thứ bảy hoặc chủ nhật anh sẽ tới!
Hình như anh Thành hơi bỡ ngỡ và không mấy vui trước vẻ bình thản của tôi…

*

Buổi tối, vào lúc gia đình ăn cơm, tôi nói:
– Ba mẹ biết anh Thành sắp đi lính chưa?
Mẹ tôi hơi giật mình:
– Nó nói với con thế à?
Tôi kể hết đầu đuôi việc anh Thành đến thăm, mẹ tôi cười:
– Đến giã từ mà chỉ có vậy thôi sao? Con chẳng nói gì thêm với nó à? Đứa nào cũng “một cục vắt một hòn” cả!
Nhìn nụ cười của mẹ tôi chợt hiểu ý. Tôi chống chế:
– Con biết gì mà nói!
Mẹ tôi quay sang cười với ba tôi:
– Cái thằng thế mà nhát gái quá!
Ba tôi cũng cười, nói:
– Em làm như đã đi guốc trong bụng thằng Thành không bằng!
Mẹ tôi quả quyết:
– Thấy đã hay, đâu cần phải lấy tay mà sờ! Nó lui tới nhà mình bao lâu nay anh không hay biết gì cả sao? Không tin thứ năm này nó lại tìm đến nữa cho coi! Được cái nó tánh tình ngay thẳng trung hậu, không có chi đáng ngại!
Ba tôi cười vui vẻ:
– Thế à, có thể em nói đúng, anh không có cái nhạy cảm như đàn bà được! Nhưng anh cũng có nhận xét trong số bạn bè của thằng Hữu thằng Hảo nó là đứa được nhất!

Hóa ra ba mẹ tôi có cảm tình với anh Thành đến thế. Nhưng hình như ông bà chưa hiểu lòng tôi. Anh Thành nghĩ về tôi ra sao chưa rõ chứ tôi hoàn toàn chưa có tình ý gì với anh ấy cả. Hai anh tôi có nhiều bạn bè hay gần gũi tôi, tôi cũng có một số bạn bè khác, người nào cũng có những nét để tôi mến, nhưng tôi chưa hướng tình cảm về một người nào cả. Nói cho đúng, tôi còn đang lựa chọn. Những lời răn dạy của mẹ tôi đã khiến tôi lúc nào cũng bình tĩnh đắn đo trong việc gây dựng tương lai cho mình. Đã có nhiều chàng trai gởi thư tán tỉnh nhưng tôi đều phớt lờ. Con gái hồi đang lên cần gì phải vội! Tôi đang nghĩ vẩn vơ thì nghe mẹ tôi hỏi ba tôi:
– Sao, anh nghĩ mình có nên mời nó một bữa cơm giã từ không?
– Nếu em thấy tiện cứ làm! Trưa chủ nhật này được không?
Mẹ tôi quay sang tôi:
– Con mời anh Thành đến dùng bữa cơm thân mật trưa chủ nhật này nhé!
Tôi gật đầu. Anh Thành đã bao lần ăn cơm ở nhà tôi, đâu ngại gì chuyện đó.
Hôm sau, theo lời dặn của mẹ tôi, tôi ghé chợ mua một cặp vịt tơ. Thịt vịt chắm nước mắm gừng và cháo vịt là món ăn thích khẩu của hai ông anh tôi và anh Thành. Mẹ tôi quan sát cặp vịt một lát, bà đưa mắt nhìn ba tôi rồi nhìn tôi, cười ý nhị:
– Cũng biết lựa đúng thứ khách ưa đấy chứ! Nó là khách của con, chủ nhật này làm món gì tùy con đấy!
Tôi cười chống chế:
– Ba mẹ bảo mời sao lại nói là khách của con?
Mẹ tôi lại cười:
– Chỉ tiếc là nó phải đi lính! Nếu như nó được miễn dịch thì…
Ba tôi cũng cười, nói xen vào:
– Tiếc cái gì, thời buổi này mấy ai khỏi làm lính? Con mình không đi lính à? Làm lính cũng có cái giá trị cao cả của người lính chứ! Em không nghe câu ca dao “Trai khôn tìm vợ chợ đông, Gái khôn tìm chồng giữa chốn ba quân” sao? Nhưng sao em kết cậu ấy dữ vậy?
Mẹ tôi phân trần:
– Có gì đâu, nó gần gũi mình từ nhỏ, mình biết rõ tánh tình nó chất phác, trung hậu, đỡ phải lo lắng về tương lai của con gái mình. Em cứ sợ để tự do con nó vấp phải phường không ra gì thì uổng đời.
Câu nói của mẹ tôi làm tôi phát ngượng, vội thanh minh:
– Nhưng anh Thành với con đã có gì đâu mà mẹ nói vậy? Chẳng qua con chỉ coi anh ấy như một người anh thôi. Anh ấy cũng chưa hề nói thương yêu gì với con cả và thật tình con cũng chưa hề nghĩ đến chuyện chồng con đâu!
Mẹ tôi lại cười:
– Ừ, nếu con chưa nghĩ đến chuyện chồng con thì thôi!

*

Tôi hoàn toàn không ngờ ba mẹ tôi đã có ý chọn chồng cho tôi. Người chủ động vấn đề rõ ràng là mẹ tôi. Xưa nay tôi vẫn phục những nhận xét nhạy bén, sâu sắc của bà về việc đời. Đêm đó tôi đã suy nghĩ nhiều về anh Thành. Tất nhiên mẹ tôi có lý. Anh Thành hiền lành, thông minh, học hành khá, lại điềm đạm, ít nói… Tôi vẫn xếp anh vào hạng trên trung bình. Nếu lấy anh Thành mà tạo được niềm vui cho cha mẹ mình thì cũng đáng lắm chứ!

Mẹ tôi đã đoán không sai! Sáng thứ năm, sau khi ba mẹ tôi rời khỏi nhà một lát thì anh Thành cưỡi xe đạp đến, trông rụt rè, bần thần. Tôi hơi ngượng và tức cười khi nhớ lại những lời mẹ tôi ướm ướm hôm kia. Có thể anh Thành đã thỏa hiệp ngầm với ba mẹ tôi lắm?
– Anh Thành vào nhà chơi đã!
Anh chỉ cười cười, hơi gật đầu một tí rồi bước vào ngồi xuống ghế. Thấy anh có vẻ lúng túng, tôi lại tiếp:
– Trước khi anh lên đường, trưa chủ nhật này mời anh đến dùng bữa cơm thân mật với gia đình em được không?
Vẻ mặt anh Thành tươi tỉnh hẳn lên:
– Làm phiền hai bác và Ngọc quá vậy! Nhưng chuyện ấy để nói sau, bây giờ anh đề nghị với Ngọc như thế này…
Tôi lại tức cười thúc giục:
– Lâu lắc gì nữa mà phải nói sau! Tiện hay không tiện anh Thành cứ nói để em còn tính việc chứ!
– Thôi được, hai bác và Ngọc đã có ý tốt anh đâu dám không nghe, anh xin cám ơn trước! Nhưng bây giờ anh đề nghị chuyện này mong Ngọc không từ chối.
– Chuyện gì vậy?
Anh ngập ngừng:
– Anh muốn mời em đi xem tuồng “Lưu Huyền Đức cầu hôn Giang tả” bắt đầu diễn vào lúc hai giờ chiều nay, tuồng này hay lắm, em đồng ý chứ?
– Ồ, xin lỗi anh Thành, chiều nay em phải đi với ba em có công chuyện!
Anh Thành xịu mặt, mất hẳn cái vẻ hào hứng vài phút trước đó. Thật ra tôi đã bịa chuyện. Tôi nghĩ dù tôi có đi chơi với anh Thành chắc ba mẹ tôi cũng không buồn. Tôi chỉ ngại anh ấy đánh giá tôi hơi phóng túng thôi. Đó chính là cái kinh nghiệm mẹ tôi đã dạy. Nhưng nhìn vẻ mặt thất vọng của anh Thành tôi thấy không đành lòng. Tôi nói một câu vu vơ:
– Lúc này ổi ở vườn anh chín nhiều chưa?
Không ngờ câu nói này lại làm vẻ mặt anh Thành tươi lên:
– À, lúc này ổi vườn anh chín nhiều lắm nhưng anh quên lẫn, không hái một ít làm quà cho Ngọc. Hay bây giờ đến vườn anh chơi một chốc anh hái ổi ăn cho vui! Vườn mùa này mát lắm!

Trước đây tôi đã có mấy lần tôi theo hai anh tôi đến nhà anh Thành chơi. Đúng ra đó chỉ là nhà ông bác anh. Nhà chính của anh ở đâu tận một xã thuộc vùng quê xa thành phố đến mười mấy cây số. Anh ở nhà ông bác để đi học cho gần đồng thời coi sóc nhà cửa giùm vì ông bác hay vắng nhà. Nhà có một khu vườn đẹp, trồng nhiều loại cây ăn trái, mùa hè vườn này mát mẻ đến phát mê. Anh Thành vẫn hay hái trái cây đem cho chúng tôi. Vừa rồi tôi chỉ hỏi cho có chuyện, không ngờ anh Thành lại vin vào đó để rủ tôi. Tìm cớ gì để từ chối nữa đây? Nhớ lại gương mặt bị sị của anh lúc nãy, tôi gật đầu:
– Cũng được! Nhưng đến chơi một lát thôi nghe, em phải về sớm kẻo ba em mất công chờ!
– Anh chở em đi rồi chở về cho tiện nhé!
– Không, em cũng có xe mà!

Tôi dắt xe đạp ra cưỡi. Nhà anh Thành chỉ cách nhà tôi khoảng hai cây số, đạp một chốc tới liền. Trong nhà anh lúc đó không có ai. Tôi không vào nhà mà đi thẳng ra vườn. Vườn vẫn đẹp đẽ, mát mẻ hấp dẫn như xưa. Nhưng hình như vừa mới được thu hoạch nên trái chín hơi hiếm. Anh Thành rảo khắp, leo trèo nhiều cây nhưng chỉ hái được một mớ trái hườm hườm. Chúng tôi lựa một gốc mít, lót tờ báo cùng ngồi ăn và chuyện trò vu vơ. Một lát sau, anh Thành nhìn thẳng vào mắt tôi rồi nói:
– Anh xin thú thật, anh mến Ngọc từ lâu lắm rồi. Giờ sắp đi xa, không còn thì giờ để nói nhiều, anh xin đi thẳng vào vấn đề, anh muốn sau khi ra trường được cưới em, anh nguyện sẽ yêu em, lo lắng bảo bọc cho em suốt đời, xin em hiểu lòng anh mà không từ chối!

Tôi chỉ hơi xúc động, nhưng không ngạc nhiên vì hôm kia mẹ tôi đã gián tiếp báo động cho tôi biết chuyện này. Hơn nữa, biết mình có chút nhan sắc hơn người, không khỏi nhiễm ít nhiều thói tật kiêu căng, tôi bình thản trả lời:
– Cám ơn anh Thành đã nghĩ đến, đã dành thứ tình cảm cao nhất đó cho Ngọc. Nhưng thời gian còn dài, không gian còn cách trở, đâu vội gì anh!
Anh Thành nói với giọng tha thiết:
– Không vội sao được Ngọc? Em đẹp quá như vậy làm sao anh yên lòng được nếu em không cho anh một lời hứa? Thú thật khi rủ Ngọc đi xem hát tuồng, anh có ý định nêu một bằng chứng giữa ba quân thiên hạ rằng anh đã “xí em trước”…
Nói đến đây anh run run cầm tay tôi:
– Ngọc hứa với anh một lời đi!
Tôi để yên tay cho Thành nắm – do lòng bất nhẫn chứ không phải do tình yêu. Tôi kính mến anh nhiều nhưng tình yêu còn ẩn núp đâu chưa ló dạng:
– Anh hãy thư thả một thời gian Ngọc mới trả lời được!
Thành bóp mạnh tay tôi:
– Em trì hoãn để từ chối ư? Không, anh muốn em trả lời ngay, anh sốt ruột lắm!
Bất thần Thành kéo tôi ôm lấy và hôn hít túi bụi. Thành hổn hển nói:
– Anh phải làm một cái gì để giữ em mới được!
Tôi cố vùng vẫy để thoát khỏi vòng tay của Thành nhưng không dám kêu. Thành cố giữ tôi lại. Trong khi giằng co tôi bị ngã ngửa ra và Thành chồm lên người tôi. Bất đồ tôi cắn một miếng vào cánh tay làm Thành hét lên một tiếng rồi buông tôi ra. Khi vùng dậy được tôi mới biết cái quần tôi mặc đã bị đứt dây lưng suýt tụt xuống. Tôi phải dùng một tay nắm múi vải để giữ nó lại. Trong khi Thành còn đứng ngẩn ngơ tại chỗ, tôi bứt được một đoạn dây dại để cột túm múi vải ở lưng quần. Xong, tôi chạy vội lại lấy xe đạp cưỡi lên phóng đi mặc cho Thành tái mặt ngẩn ngơ không biết nói gì. Khổ nỗi xe đi được một đoạn thì múi dây cột tuột rơi mất. Tôi phải một tay lái ghi đông, một tay giữ lưng quần để đạp xe về tới nhà.

Thật hú vía, còn may là tôi chưa bị mất mát gì! Không ngờ một người có vẻ hiền lành, đức độ như anh Thành lại có lúc hành động như vậy!
Tôi bực tức, bần thần suốt buổi chiều ấy, bỏ luôn cả việc nấu nướng giúp mẹ tôi như những ngày nghỉ học khác.

 Ngô Viết Trọng)