GIỜ TAN TRƯỜNG ĐẦU TIÊN

Nữ Trung Học TRỊNH HOÀI ĐỨC BÌNH DƯƠNG ngày xưa

Tiếng chuông đồng hồ báo thức reo vang làm Quyên giật mình thức giấc. Một cảm giác lâng lâng kỳ lạ khiến Quyên dường như đang bay vật vờ. Quyên vừa trải qua một giấc mơ về miền quá khứ, về nơi ngôi trường mà Quyên đã rời xa từ mấy chục năm trước, chưa từng một lần trở lại, dù cũng đã có lần Quyên trở về Lái Thiêu sau khi đất nước đổi chủ, và trước khi bỏ nước ra đi…
Thế mà Quyên lại vừa có một giấc mơ về nó, về ngày đầu tiên Quyên được chuyển đến trường, về chuyện Quyên bị ăn hiếp bởi một học trò cũ cùng lớp, và về chiếc bàn cuối phòng mà Quyên đã được xếp chỗ cho ngồi một mình. Tất cả đang hòa quyện lấy nhau như một mớ hỗn độn của trí nhớ, giúp Quyên tự nhiên nhớ lại được nhiều điều mà Quyên tưởng đã quên đi, nhưng rõ nhất vẫn chính là buổi tan trường đầu tiên hôm ấy…

snapshot

Từ hàng ghế cuối cùng của lớp, muốn đi ra không phải là dễ dàng. Khi Quyên bước được ra khỏi cửa, một cảnh tượng thật đẹp đã đập vào mắt cô bé : Sân trường dường như trắng xóa với những tà áo dài đang phất phới vì cơn gió nhẹ thoảng qua, trông giống như những cánh bướm đang lượn lờ bay. Cảnh tượng này Quyên chưa từng bao giờ được thấy ở ngôi trường cũ, vì nơi đó có xen lẫn những bộ đồng phục với chiếc quần xanh kaki cứng ngắc của mấy nam sinh. Còn nơi đây, chỉ có hai màu đen trắng : màu trắng của áo dài xen lẫn với màu đen của quần và tóc. Sự tương phản ấy đang di động một cách ồn ào về phía cổng trường. Tiếng cười nói, tiếng gọi nhau ơi ới, tiếng giày guốc khua vang và bụi bay khắp phía…
Khi vừa ra khỏi cổng, lại một cảnh tượng lạ lùng khác đập vào mắt Quyên. Đó là những chiếc xe bò chở đầy củ sắn, đang lọc cọc trên con đường dẫn ra quốc lộ. Quyên bị thu hút ngay vì những con bò này. Từ trước tới giờ, Quyên chỉ nhìn thấy xe ngựa, còn bò thì chỉ là những hình vẽ trong sách báo. Thế mà giờ đây, những con bò thực sự đang ở trước mắt Quyên. Cô bé Quyên rán chen tới gần mấy chú bò để được sờ thử và nhìn sát mắt bò. Ôi chao ôi! Mắt bò sao mà buồn quá, với hàng lông mi dài và thẳng ngay sát phía trên mắt, càng làm cho nó buồn hơn. Con mắt bò lớn và lúc nào cũng nhìn xuống đất, có lẽ để nhìn rõ đường đi hơn. Đôi vai bò oằn xuống dưới sức nặng của chiếc xe. Trông dáng bò thật là tội nghiệp. Tự nhiên Quyên cảm thấy một nỗi buồn xâm chiếm tâm hồn. Quyên liên tưởng đến những món ăn được làm bằng thịt bò rất ngon mà Quyên đã từng ăn qua, lòng bỗng quặn đau. Với sự suy luận của một cô bé mười ba tuổi, Quyên thấy con người thật tàn ác, ác hơn hết tất cả mọi sinh vật trên đời. Vì người thông minh hơn tất cả mọi loài, biết cách tạo dựng đủ kiểu tàn ác bằng trí tuệ của mình. Con người gây chiến tranh, gây chết chóc khắp mọi nơi. Con người là chúa tể, có thể hủy diệt muôn loài. Con người thật là tàn nhẫn. Con người không tha chết cho ngay cả một con vật nhỏ bé dễ thương vô tội vạ. Và Quyên lại cũng chính là một con người, đã từng ăn thịt biết bao nhiêu loài vật. Không chừng mai mốt lớn lên, chính Quyên sẽ phải cầm dao giết gà vịt…Nhưng mà Quyên không thể chỉ ăn rau đậu. Phải làm thế nào để từ nay mỗi khi ăn thịt bò, Quyên không nhớ tới những con bò vàng như thế này. Và mỗi lần lễ tết, số lượng những con vật bị làm thịt đã tăng lên biết bao nhiêu lần…
Trong khi Quyên đang suy tưởng về sự tàn nhẫn của loài người, một số nữ sinh khác liên tục thò cánh tay qua đầu Quyên để rút những củ sắn trên xe bò. Có người vừa rút vừa lột vỏ để ăn liền tại chỗ. Có người lại chỉ lấy bỏ đầy vào cặp táp chứ không ăn. Quyên còn nghe họ loáng thoáng rủ nhau ngày mai chui lỗ hàng rào ra vườn để mót sắn. Thì ra sát trường học là vườn sắn.
Cái trò chui rào Quyên cũng đã từng làm nhiều lần ở trường cũ, để cùng bạn ra chợ ăn quà vặt vào giờ ra chơi. Nghĩ tới đây, Quyên thật là nhớ đám bạn cũ, nhớ trường cũ và nhớ cả những món quà vặt ở chợ. Thôi rồi sẽ chẳng bao giờ còn có dịp trở về nơi ấy được nữa…
Tiếc rằng hôm nay mới chỉ là ngày đầu tiên Quyên học trường này, chưa có bạn, chưa biết lỗ hàng rào ở đâu để chui. Quyên nghĩ nếu chỉ là lượm mót những củ sắn mà nông dân đã bỏ lại, đâu có tội vạ gì. Thế nào Quyên cũng sẽ tìm cách làm quen với những người bạn mới cùng lớp, theo họ đi mót sắn, xem vườn sắn ra sao. Chắc là sẽ rất vui.
Quyên nghĩ học trò mót hoặc trộm sắn chỉ vì ham vui, chứ đâu phải thích ăn trộm hoặc không có tiền mua, vì củ sắn rẻ rề, dù rút sắn nơi những chiếc xe bò như thế này, dường như có chút gì đó không ổn.
Mải suy nghĩ, chẳng mấy chốc Quyên đã ra tới đường lộ. Quyên băng qua đường để đón xe đò về nhà mẹ, ở mãi tận…Sài Gòn, vì phải hết tuần này, Quyên mới có thể dọn đến đây để sống với gia đình một người thân, như ý mẹ muốn.
Đứng ngoài đường đợi xe đò đã một lúc lâu, Quyên vẫn chưa thể có xe về. Chiếc xe nào đi qua cũng chạy luôn không dừng lại, trên xe đầy nhóc những nam sinh. Bất chợt một giọng nói vang lên bên tai Quyên:
-Em vẫn chưa có xe về sao? Nếu em đi bộ xuống chợ Búng, đón xe lam sẽ dễ hơn.
Quyên nhận ra đó là thầy dậy Việt văn lớp Quyên. Thầy đã nhớ Quyên là học trò mới. Quyên vội trả lời thầy :
-Dạ, em phải đi xe đò mới về nhà được.
Thầy mở to mắt nhìn Quyên, hỏi giọng có vẻ hơi ngạc nhiên :
-Vậy chứ nhà em ở mãi đâu?
-Dạ, ở Sài Gòn.
-Sao ở Sài Gòn mà lại phải đến đây để học?
-Dạ, vì mẹ thường phải đi làm xa. Em không thể ở nhà một mình. Từ nhỏ, em đã theo người thân đi khắp nơi…
-Vậy thì đứng đây đợi xe chung với thầy, vì thầy cũng về Sài Gòn. Phải đợi thêm lúc nữa cho đám nam sinh về gần hết thì xe mới có chỗ.
Quyên cảm thấy an tâm khi có thầy bên cạnh, trong lúc trên đường vắng dần…
Cuối cùng, một chiếc xe đò cũng dừng lại, hai thầy trò lên xe, ngồi cạnh nhau, nói chuyện liên tục tới khi thầy xuống xe, rồi tới phiên Quyên xuống, lên một chiếc xe lam để về nhà.

Vừa bước xuống khỏi xe, Quyên đã thấy mẹ đứng chờ trước cửa. Mẹ vội hỏi Quyên :
-Có chuyện gì mà con về muộn vậy?
-Dạ, con đón hoài không được xe.
-Con làm mẹ lo quá. Hôm nay con đi học trường đó ngày đầu tiên. Mẹ chỉ sợ…
Mẹ bỏ lửng câu nói khi cả hai mẹ con Quyên vào tới trong nhà. Đi qua bàn ăn, Quyên đã thấy mẹ để sẵn trên đó một chén chè, nơi chỗ Quyên thường ngồi. Đó là món Quyên rất thích từ hồi còn rất nhỏ. Chỉ có mẹ biết và mẹ vẫn nhớ, dù đã bao năm qua đi.
Cảm giác được mẹ chăm sóc thật là dễ chịu. Thế mà từ lúc tới tuổi đi học, chỉ có cuối tuần và những ngày nghỉ lễ, Quyên mới được sống gần mẹ, để có thể được hưởng sự chăm sóc này. Những ngày tháng năm liên tục phải sống xa mẹ, cho dù được sống đầy đủ trong gia đình người thân, Quyên vẫn cảm thấy thiếu thốn tình mẹ.
Quyên luôn luôn thấy mình bị bỏ rơi trong gia đình đó…
Làm sao Quyên có thể quên ngày hôm nay, khi đi học về có mẹ chờ trước cửa. Điều này không phải chỉ có trong sách vở nữa, mà đã trở thành sự thật với Quyên hôm nay rồi.
Cho dù buổi tan học đầu tiên hôm nay đã qua đi, nhưng vẫn còn một tuần nữa, mỗi ngày Quyên sẽ được gặp mẹ khi đi học về…
Quyên thầm cảm ơn mẹ, cảm ơn Trịnh Hoài Đức đã ở quá xa nhà vào ngày đầu tiên…

11149287_1402806040042689_8668626423280941333_n

Tiếng đứa con gái gọi mẹ đưa Quyên trở về thực tại. Thì ra Quyên vẫn còn nằm trên giường, mắt vẫn còn nhắm trong trạng thái nửa ngủ nửa thức. Thế mà ngày tan trường đầu tiên đó như đang ở trước mắt Quyên, nhất là hình ảnh của những chiếc xe bò chở đầy củ sắn, và dáng mẹ đợi Quyên trước cửa buổi chiều hôm ấy. Mới đó mà đã hơn bốn mươi năm Quyên rời xa trường. Chắc chắn sẽ chẳng còn ngày gặp lại sau này, khi mà Quyên đã đang ở cách xa trường cũ cả nửa vòng trái đất, và không hề có ý định trở về, cho đến khi có một phép lạ xảy ra. Phép lạ ấy chính là tin Việt Cộng đã thực sự bị sụp đổ trên quê hương Việt Nam. Đó chính là ngày Quyên sẽ trở về, nếu như Quyên vẫn còn sống trên cõi đời này !!!
 
Con Gà Què * ( Dec 23, 2014)

HOME

Trở về trang Văn Con Gà Què

******************   Phần phụ thêm   ******************

NHỮNG CHIẾC XE BÒ

Những chiếc xe bò chở đầy củ sắn
Lọc cọc trên đường chầm chậm bánh lăn
Màu da bò vàng mượt mà trơn mịn
Đôi mắt to buồn, bò bước lặng im
Cô bé mười ba thấy bò lần đầu
Đi sát bên bò, ngơ ngẩn hồi lâu…

Giờ tan trường về bay bay áo trắng
Những cánh tay dài nhẹ nhàng rút sắn
Từng củ, từng chùm sắn rời khỏi xe
Rộn rã tiếng cười nói, chẳng người nghe!
Cô bé mười ba lủi thủi một mình
Đi sát bên bò, ngơ ngác lặng thinh…

Từng chiếc xe bò chầm chậm lăn bánh
Đoạn đường ngắn dần, áo trắng bay nhanh
Trắng xóa trên đường, trắng trời nhạt nắng
Trắng ngập hồn thơ, cõi lòng trĩu nặng
Buổi tan trường đầu kỷ niệm hằn sâu
Xa lạ quanh mình, bạn cũ nơi đâu!
Cô bé mười ba chợt thấy u sầu
Lủi thủi một mình tưởng nhớ rất lâu…

Cô bé mười ba xưa tan trường về
Bước chậm bên bò trên con đường quê
Với thời gian trôi, trải dài năm tháng
Tiếng bánh xe bò lọc cọc khua vang
Vẫn mãi hằn sâu trong trí nhớ phai tàn
Những chiếc xe bò chầm chậm bánh lăn!!!
Con Gà Què  (SJ 12/1980)
(Tưởng nhớ buổi tan trường đầu tiên khi chuyển về THĐ)

NHỮNG CON BÒ VÀNG

Lần đầu tiên được thấy
Những con bò vàng ấy
Oằn lưng để kéo xe
Tôi nhìn bò, dại ngây!

Bước sát đến bên bò
Nhìn gần mắt bò to
Hàng lông mi dài thẳng
Ôi! mắt bò buồn xo!

Ánh mắt bò bi thương
U uẩn thật lạ thường
Tưởng chừng như sắp khóc
Lệ ứa nỗi sầu vương…

Có phải bò cay đắng
Vì lòng người bạc trắng
Vì lòng người vô ơn
Quên công sức bò vàng?

Người xẻ nát thây bò
Chế biến thật thơm tho
Những miếng thịt bò ngon
Cho cuộc đời ấm no!

Ôi những con bò vàng
Lặng im chẳng kêu van
Sầu thương tràn trong mắt
Sống kiếp bò lầm than!!!
Con Gà Què  (SJ 12/1980)

HOME

Trở về trang Văn Con Gà Què

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s