Categories
Uncategorized

Nhân vật lịch sử Hồ chí Minh


Hoa Lài Việt Nam's avatarLột trần huyền thoại Hồ Chí Minh

Bài phát biểu của Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện được thu âm Chủ Nhật ngày 28.6.2009 tại phòng Paltalk của Diễn Đàn Yểm Trợ Khối 8406 (search room “8406”). Ông Nguyễn Chí Thiện là tác giả tập hồi ký Hoả Lò và tập thơ Tiếng Vọng Từ Đáy Vực, với khoảng 700 bài thơ nổi danh viết từ nhà tù cộng sản tàn bạo đã giam cầm ông suốt 27 năm. Thơ ông được dịch ra nhiều thứ tiếng.

Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện

Xin kính chào tất cả các bạn hiện diện hôm nay

Đề tài của chúng ta hôm nay là nói về nhân vật lịch sử Hồ chí minh.

Đề tài này, thực sự mà nói, nhiều người nắm vững rồi. Nhưng tôi muốn thêm vào những chi tiết cho sáng tỏ.

Tôi xin khởi đầu từ năm 1911, khi mà lúc bấy giờ Hồ chí minh…

View original post 5,767 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 25


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 03/02/2016

Dt33Vì vậy, những người ở thế hệ tôi dốt ngoại ngữ, thiếu khả năng giao tiếp với người khác. Bây giờ lớn tuổi rồi, đi học lại ngoại ngữ sẽ rất khó khăn, mau quên, mà mình mắc lo đi làm kiếm tiền sinh sống, làm gì có dư thời gian mài ngoại ngữ. Vừa lên Sài Gòn, tôi đã lao vào học bổ sung thêm một năm ở Học Viện Tư Pháp để lấy tấm bằng “Đào tạo nghề luật sư” dành cho những người đã có bằng Cử Nhân Luật. Trong khi một số “bạn đồng học” phải tốn nhiều tiền chạy điểm, mời thầy đi ăn nhậu, phong bao… để được biết đề trước, có người khoe đã chi hơn trăm triệu đồng thì bằng tốt nghiệp của tôi tốn duy nhất năm triệu đồng học phí nộp cho trường.

Trong lớp, tôi là “đối thủ nặng ký” khi tranh luận trong các phiên tòa giả định. Mắc cười nhất là khi tôi đóng vai một bị cáo phạm tội buôn lậu. Hồ sơ vụ án được Học Viện photocopy bán cho học viên để tổ chức phiên tòa giả định là những vụ án đã xảy ra rồi, đã xử rồi, án đã thi hành rồi, tên các đối tượng có liên quan trong vụ án được in lại thành tên khác hoặc viết tắt đi. Những bạn khác đóng vai hội đồng xét xử, công tố viên, luật sư, nhân chứng… Tôi nghiên cứu hồ sơ thấy chứng cứ buộc tội sơ sài quá, cãi băng như chơi. Phiên tòa giả định học viện có mời hai Kiểm Sát Viên thứ thiệt (chẳng rõ cấp nào) tham gia với tư cách dự khán. “Bị cáo” đã phản cung rằng mình vô tội, tranh luận dồn phía công tố và hội đồng xét xử đến mức độ ngồi ngắc ngứ không trả lời được, không tuyên án được. “Phiên tòa” đang hồi gây cấn, bỗng dưng có một Kiểm Sát Viên hình như quên rằng đây là sinh viên đang thực tập, quát to lên: “Không tranh luận, lôi bị cáo ra ngoài” làm cả lớp cười rần lên. Vị này mới ngớ ra, mặt mày tẽn tò nhìn mắc cười lắm. Giáo viên chủ trì buổi thực tập hỏi cả lớp: “Căn cứ diễn biến phiên tòa từ đầu đến giờ, theo ý các anh chị thì tòa có buộc tội bị cáo được không?”, “Không! Không được.” Cả lớp đồng thanh nói to lên. Giáo viên cũng nói: “Tôi cũng thấy là không được. Các anh chị làm luật sư như thế là xuất sắc”. Vậy là các bạn tôi chạy lên bắt tay, hoan hô “bị cáo” quá trời luôn.

Thời gian tôi làm việc ở Văn Phòng Luật Sư Pháp Quyền, tôi càng thấm thía cái thân phận bọt bèo của người dân thấp cổ bé họng và thân phận làm “vật trang trí cho chế độ” của luật sư ở Việt Nam. Từ đó, tôi càng quyết tâm hơn trong việc bênh vực những người dũng cảm dám đơn thân độc mã nói lên tiếng nói của tự do, dân chủ. Hiến Pháp Việt Nam ghi nhận “Trước pháp luật mọi người đều bình đẳng” nhưng thực tế sự bình đẳng chỉ tồn tại ở gia cấp cầm quyền. Nghiên cứu hồ sơ các vụ án của nhà báo Trương Minh Đức, nhóm Phạm Bá Hải, nông dân Lương Văn Sinh, nông dân Phan Văn Sào, vụ án Thái Hà… càng làm tôi thấy rõ cái sự “củ chuối” của hệ thống pháp luật Việt Nam. Có thể nói, tất cả những bài bào chữa các vụ án ấy tôi đã đem hết sự phẫn nộ của mình trút vào từng câu từng chữ.

Trong thời gian này, bọn an ninh công an thành phố Hồ Chí Minh luôn theo sát tôi mỗi khi tôi bước ra đường. Có lẽ vì vậy mà nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam rất không muốn tôi trở thành một luật sư chính thức.

Mình ở tù đúng là cái số, số ở tù chớ không phải số chết, vì chúng nó đã gài bẫy nhiều lần muốn tôi chết mà cuối cùng có chết đâu, nên tôi nghĩ tôi ở tù cũng có ngày ra sớm, không chết được.

Chuyện tôi bị dàn dựng đụng xe hồi năm 2008 là một bằng chứng. Vào buổi chiều tôi phải thi tốt nghiệp lớp đào tạo luật sư, lưu thông trên đường Đinh Tiên Hoàng (theo hướng từ Nguyễn Thị Minh Khai qua Nguyễn Đình Chiểu) để đến trường bằng xe máy Wave α, tốc độ xe 30km/h và đi đúng làn đường xe gắn máy. Đến đoạn ngay phía trước Ngân Hàng Đông Á (hổng biết nhớ tên có đúng không), đột ngột, có một xe máy Future Neo màu đen-đỏ do một thanh niên mặc áo trắng lái từ phía sau chạy lấn lên bên phải xe tôi với tốc độ nhanh và ép xe tôi lấn sang phần sơn vẽ tim đường màu trắng (làn dành cho xe ô tô), đồng thời tay lái xe Future Neo đen-đỏ này móc vào tay lái phải tôi với lực rất mạnh, làm quay ngược kính chiếu hậu xe tôi vào phía trong. Tôi choạng choạng một chút nhưng kịp đạp thắng (phanh) dừng xe lại giữa lòng đường, người vẫn còn ngồi trên xe, trong khi người lái chiếc Future đen-đỏ vượt lên một chút, cúp đầu xe tôi lại, cho xe nghiêng nằm lăn xuống đường và la làng lên: “Trời ơi, tôi gãy chân rồi.” Cùng lúc đó, phía bên trái tôi có một thanh niên mặc áo sọc điều khiển một chiếc xe máy Future Neo màu xanh-đen chạy vượt lên rất nhanh, ép sát vào xe tôi, đụng vào chân trái tôi. Người này cũng vội vàng la toáng lên là tôi đụng bể xe anh ta, đồng thời thò tay giật chìa khóa xe máy của tôi, nhưng tôi nhanh tay hơn giật lại cho chìa khóa vào túi xách.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 03/02/2016

Dt33Vì vậy, những người ở thế hệ tôi dốt ngoại ngữ, thiếu khả năng giao tiếp với người khác. Bây giờ lớn tuổi rồi, đi học lại ngoại ngữ sẽ rất khó khăn, mau quên, mà mình mắc lo đi làm kiếm tiền sinh sống, làm gì có dư thời gian mài ngoại ngữ. Vừa lên Sài Gòn, tôi đã lao vào học bổ sung thêm một năm ở Học Viện Tư Pháp để lấy tấm bằng “Đào tạo nghề luật sư” dành cho những người đã có bằng Cử Nhân Luật. Trong khi một số “bạn đồng học” phải tốn nhiều tiền chạy điểm, mời thầy đi ăn nhậu, phong bao… để được biết đề trước, có người khoe đã chi hơn trăm triệu đồng thì bằng tốt nghiệp của tôi tốn duy nhất năm triệu đồng học phí nộp cho…

View original post 890 more words

Categories
Uncategorized

Sửa hơn 1.000 đơn vị từ của Truyện Kiều: Một hành động vô đạo!


Kim Dung/Kỳ Duyên's avatarKim Dung/Kỳ Duyên

Tác giả: Nguyễn Quang Thân

KD:Rất có thể Đỗ Minh Xuân nghĩ mình là một… Nguyễn Du mới chăng? Những vị thần kinh nặng bao giờ cũng có những hoang tưởng và hành vi kiểu đó.

Thật lòng, xin lỗi nhà thơ “điên” Bùi Giáng, và những người bệnh không may mắc phải bệnh này.

Một ông hoang tưởng kiểu này còn có thể hiểu được. Đến một NXB hẳn hoi cũng chấp nhận, thì nên xem lại cái đầu, cách tư duy không bình thường, cách làm việc quan liêu của mấy vị từ biên tập viên đến người quản lý việc xuất bản.

Ảnh: TL

Ảnh: TL

Tự cho chữ của mình “hay hơn Nguyễn Du” để lấy lý do đó “sửa” hàng ngàn từ Truyện Kiều như Đỗ Minh Xuân đã làm là xúc phạm tiền nhân.
Trong cuộc hội thảo về Dòng chảy văn hóa xứ Nghệ từ…

View original post 973 more words

Categories
Uncategorized

Sách lược diệt chủng dân tộc Việt Nam của Tàu


http://thoibao.today/paper/sach-luoc-diet-chung-dan-toc-viet-nam-cua-tau-209675

Categories
Uncategorized

6866. NGUYỄN ĐÌNH CỐNG: THÔNG BÁO TỪ BỎ ĐẢNG


adminbasam's avatarBA SÀM

Nguyễn Đình Cống

2-2-2016

GSTS Nguyễn Đình Cống. Nguồn: internet GSTS Nguyễn Đình Cống. Nguồn: internet

Tôi là Nguyễn Đình Cống, sinh năm 1937. Tôi vào Đảng Cộng sản VN năm 1985, tại đảng bộ Đại học Xây dựng, lúc 48 tuổi và đã được phong chức danh Phó giáo sư, tiến sĩ, hiện nay là Giáo sư.

Tôi vào Đảng với nguyện vọng đóng góp trí tuệ và công sức làm cho Đảng trong sạch, vững mạnh. Thế nhưng càng ngày tôi càng nhận ra rằng Chủ nghĩa Mác Lênin (CNML) có nhiều độc hại, rằng Chủ nghĩa cộng sản chỉ là ảo tưởng, rằng thể chế hiện tại của VN là sự độc tài toàn trị của Đảng.

Tôi đã viết nhiều bài phân tích sai lầm của Mác, viết nhiều thư gửi tổ chức Đảng  góp ý kiến về việc từ bỏ CNML và thay đổi thể chế, viết ý kiến đóng…

View original post 96 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 24


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 31/1/2016

Dt23Có lẽ họ nghĩ rằng chứa chấp một người như tôi trong cơ quan công an thì thật là “nguy hiểm,” có ngày cả đám thằng to lẫn thằng bé “lên báo” lúc nào không hay. Cuối cùng, giữa năm 2002, bọn họ nghĩ ra “độc chiêu” là nói lý lịch tôi vi phạm tiêu chuẩn chính trị vì bác tôi chiêu hồi. Mẹ nó chớ, sao hồi tao mới vô ngành cũng có xác minh lý lịch ba đời, kết nạp đảng Cộng Sản cũng hai lần xác minh lý lịch ba đời, hơn 10 năm sau không thằng nào nói tao có ông bác chiêu hồi, bây giờ ở đâu lòi ra vậy? Sao bọn mày không nói sớm một chút cho tao đỡ phải hy sinh tuổi trẻ cho bọn mày “vắt chanh bỏ vỏ.” Tôi tự mình liên lạc với Sở Thương Mại Du Lịch Bạc Liêu làm thủ tục chuyển công tác, cấp hàm đại úy có bằng đại học phiên ngang thành chuyên viên bậc 7/9, tức còn hai bậc nữa là “đụng nóc,” thuộc loại lương cao trong cái sở này.

Tức mình, tôi cứ tiếp tục kiện giám đốc Sở Công An Bạc Liêu vu khống. Bọn Bộ Công An có xuống Bạc Liêu một lần bảo tôi bỏ đi đừng kiện, đồng thời đưa tôi xem một số tài liệu, giấy tờ mà chúng gọi là “hồ sơ” của bác tôi. Tôi coi kỹ thấy rất mơ hồ, nhảm nhí, vu vơ, không có cái gì chấp nhận là chứng cứ được hết, nhè ngay điều tra viên giỏi mà đưa thứ giấy lộn này ra bảo là chứng cứ. Tôi không đồng ý, cứ tiếp tục tháng nào cũng trích ra 100,000 đồng gởi thư chuyển phát nhanh kiện tá lả khắp nơi. Cho đến năm 2007 tôi đã lên Sài Gòn sinh sống tôi vẫn cứ kiện đều đều mỗi tháng. Không phải tôi kiện để chúng nó cho tôi quay lại làm công an, mà để cho cả thế giới thấy rằng chúng là đồ đê tiện, không dám đối mặt với tôi, tôi đòi hỏi chân lý phải được thực thi, chớ bọn mày có quỳ xuống lạy mời tao trở về tao cũng không về.

Thời gian làm việc ở Sở Thương Mại Du Lịch Bạc Liêu, bọn chúng muốn đẩy tôi ra mà không có lý do nào. Tuy là làm công việc trái ngành nghề được đào tạo, nhưng tôi là người chịu học hỏi và học rất nhanh, thành thạo công việc quản lý nhà nước về du lịch không thua kém bất cứ ai trong cái cơ quan này. Nhờ sử dụng thành thạo máy điện toán phục vụ công việc hằng ngày nên cái gì người khác làm trong ba bốn ngày tôi đều nhập dữ liệu vào máy điện toán làm xong trong ba giờ, nhờ vậy tôi cứ nhởn nhơ vừa làm vừa chơi mà vẫn có dư thời gian ngồi viết báo kiếm thêm thu nhập. Tôi còn là người chấp bút viết phần lời cho quyển sách quảng bá du lịch “Welcom to BacLiêu” do Sở Thương Mại Du Lịch Bạc Liêu xuất bản, phát hành.

Vậy là bọn chúng cùng nhau kiếm chuyện bới lông tìm tìm vết những bài báo của tôi đăng trên Tuổi Trẻ, Vietnamnet và BBC Luân Đôn. Thật ra, nếu chúng nó nói tử tế với tôi rằng tôi đừng có viết nữa vì lợi ích chung của “đảng ta” thì có khi tôi cũng nghe theo, tôi đang là đảng viên xuất sắc mà. Đằng này chúng cứ muốn ra oai, ra lệnh, xem thường người khác, ngang nhiên ỉa lên pháp luật dù trình độ chúng nó “chữ không đầy lá mít.” Đã thế thì mẹ mày cứ làm tới, có chết mẹ mày cũng cứ làm, không chịu thua bọn chó má khốn nạn chúng mày, thà chết vinh hơn sống nhục, không để bọn thất học súc sinh như chúng mày khinh thường. Vậy là tôi khăn gói hành trang lên đường tìm vùng đất mới, dù biết rằng con đường trước mắt sẽ rất khó khăn.

Thế hệ của tôi chịu nhiều thiệt thòi hơn lớp trẻ, khi học phổ thông mỗi tuần chỉ học có một tiết (45 phút) tiếng Anh, cả trường có một ông thầy, mà ông này lại cứ hay nghỉ dạy vì bệnh, có khi cả tháng mới học một tiết. Lên đại học bị nó bắt học tiếng Nga, học bốn năm trời bước chân ra khỏi cổng trường đại học không nhớ được chữ nào. May là lúc này Liên Xô sụp đổ nên khóa tôi học thi tốt nghiệp môn tiếng Nga là lần cuối cùng để chuyển sang thi môn tiếng Anh, thành ra viết quàng viết xiên vào bài thi cũng đậu. Nếu Liên Xô không sụp đổ không biết đến bao giờ tôi mới tốt nghiệp ra trường được. Nhớ hồi đó, xem TV thấy tin Liên Xô sụp đổ, bao nhiêu người ngạc nhiên lẫn thất vọng, buồn rầu, hoang mang, nói chung là đủ thứ tâm trạng, nhất là những người bấy lâu nay sống dựa vào nhà nước hay có thân nhân đang đi du học, đi xuất khẩu lao động ở Liên Xô, riêng tôi thì mừng húm.

Tốt nghiệp xong cũng chỉ có hai con đường, một là lấy đại người nào đó có hộ khẩu Sài Gòn để được ở lại Sài Gòn làm việc, nếu như anh không có thân nhân làm to chống lưng; hai là về quê chui vào cơ quan nhà nước, không có lựa chọn doanh nghiệp tư nhân hay nước ngoài (có đâu mà lựa chọn). Tôi đã từng biết nhiều bi kịch hôn nhân của bạn bè tôi do phải “lấy đại ai đó,” rồi chừng vài năm, thời gian đủ để người mới nhập hộ khẩu vào Sài Gòn và có một việc làm trong cơ quan nhà nước thì tin bạn tôi ly hôn cũng bay khắp tứ phương.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Trở về > Tạ Phong Tần ( Đứng Thẳng Làm Người – 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

HOME

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 31/1/2016

Dt23Có lẽ họ nghĩ rằng chứa chấp một người như tôi trong cơ quan công an thì thật là “nguy hiểm,” có ngày cả đám thằng to lẫn thằng bé “lên báo” lúc nào không hay. Cuối cùng, giữa năm 2002, bọn họ nghĩ ra “độc chiêu” là nói lý lịch tôi vi phạm tiêu chuẩn chính trị vì bác tôi chiêu hồi. Mẹ nó chớ, sao hồi tao mới vô ngành cũng có xác minh lý lịch ba đời, kết nạp đảng Cộng Sản cũng hai lần xác minh lý lịch ba đời, hơn 10 năm sau không thằng nào nói tao có ông bác chiêu hồi, bây giờ ở đâu lòi ra vậy? Sao bọn mày không nói sớm một chút cho tao đỡ phải hy sinh tuổi trẻ cho bọn mày “vắt chanh bỏ vỏ.” Tôi tự mình liên…

View original post 882 more words