Ý KIẾN VỀ MỘT SỐ VẤN ĐỀ GÂY TRANH CÃI LIÊN QUAN ĐẾN NHẠC SĨ TRÚC HỒ

Nguyễn Quốc Đống, Cựu SVSQ/TVBQGVN/K.13

Ngày 17 tháng 9, 2013

Vài tuần nay, trên các diễn đàn internet có rất nhiều ý kiến liên quan đến lập trường chính trị, và việc “chống cộng” của nhạc sĩ Trúc Hồ, tổng giám đốc đài truyền hình SBTN.  Vấn đề khởi đi từ loạt bài của ông Ngô Kỷ, đưa ra những sự kiện khiến ông cho là nhạc sĩ Trúc Hồ không phản ánh lập trường của người Việt quốc gia chân chính.   Tôi có một số ý kiến về vấn đề này như sau:

1-Khi ông Ngô Kỷ phổ biến loạt bài liên quan đến nhạc sĩ TH, có rất nhiều ý kiến được đưa lên diễn đàn: một số người đồng ý với lập luận của ông NK, cho NK là người chống cộng kiên quyết, thể hiện lập trường quốc gia đúng đắn.  Một số người không đồng ý với lập luận của ông NK, và nghĩ rằng việc NK chỉ trích một người “có nhiều đóng góp cho việc chống cộng như TH” là điều không đúng.  Họ cũng đã rất nặng lời khi chỉ trích ông NK.  Trong sinh hoạt cộng đồng, chúng ta có thể trình bày quan điểm riêng của mình, lý luận, nêu bằng chứng biện minh cho những gì mình suy nghĩ, nhưng việc dùng những từ ngữ có tính mạ lỵ, sỉ nhục, và chụp mũ người khác thì không nên.  Nếu không cẩn thận, chúng ta dễ mắc phải thái độ hồ đồ, đào sâu sự chia rẽ  trong cộng đồng, và làm hại đến công việc chung của cộng đồng.  Cuộc tranh cãi về NK và TH khiến  nhiều người hoang mang, và có người nêu ý kiến đề nghị TH nên lên tiếng để làm sáng tỏ vấn đề.  Tuy nhiên cho đến bây giờ TH vẫn giữ thái độ im lặng.  TH là một nhà truyền thông, đã trở thành một khuôn mặt của cộng đồng (public figure) thì không thể có thái độ thụ động, im lặng như vậy.

Tôi nhớ hồi tháng 2, năm 2012, khi có chiến dịch Thỉnh Nguyện Thư (TNT) ủng hộ nhạc sĩ Việt Khang, đài truyền hình SBTN có mở 1 chương trình mới mang tên “Nhân Quyền Cho Việt Nam”, với người điều khiển chính là TH.  Trong chương trình đó, TH nhiều lần phát biểu đại ý như sau “Chúng ta tri ân những người lính, những người hy sinh tính mạng để bảo vệ đất nước, những người lính của cả 2 miền, các anh là những người đáng quý trọng…”  Tôi rất ngạc nhiên với lời tuyên bố đó, nên gửi 1 email đến TH vào ngày 1 tháng 3, 2012, đề nghị TH không nên ca tụng người lính của cả 2 miền, vì rõ ràng vai trò của người lính miền Nam và người lính miền Bắc khác hẳn nhau: người lính miền Nam chống chiến tranh xâm lược từ miền Bắc, và bảo vệ tự do cho dân miền Nam; còn người lính miền Bắc theo sự lãnh đạo của Cộng sản Bắc Việt (và của cả CS Nga, Tàu…) đã vào xâm lược miền Nam, giết quân, dân miền Nam (đồng bào ruột thịt của họ).  Như vậy tại sao người lính miền Bắc lại đáng cho chúng ta ca tụng?  TH đã giữ thái độ im lặng không trả lời thư tôi.

2- Cũng như nhiều đồng hương Việt tỵ nạn Cộng sản tại hải ngoại, tôi ủng hộ nhiều chương trình ca nhạc do Trung tâm Asia của TH sản xuất, luôn mua băng gốc, và coi lại nhiều lần các băng Asia cũ mà tôi cho là có giá trị như DVD về nhạc sĩ Trần Thiện Thanh, nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng, nhạc sĩ Anh Bằng, Hùng Ca Sử Việt I, Nhớ Saigon, Cánh Hoa Thời Loạn, Lá Thư Từ Chiến Trường… Tôi thích xem các băng nhạc này vì thấy được hình ảnh lá cờ vàng ba sọc đỏ yêu quý, thấy lại hình ảnh của các chiến hữu trong bộ quân phục của Quân Lực Việt nam Cộng Hòa, nghe được lời giới thiệu của các MC mà tôi cho là có tinh thần quốc gia, biết yêu quý tổ quốc VNCH, thấy được cảm xúc của khán giả (một bà cụ khóc và hát theo bài hát trong băng nhạc lúc lá cờ VNCH xuất hiện trên sân khấu…)  Khi băng Hùng Ca Sử Việt I ra đời, tôi mở Youtube, ghi lại lời giới thiệu của TH để in trong Đặc San Niềm Tin của cộng đồng, cũng cho in cả một bài giới thiệu HCSV trong số báo này.  Tôi thực sự muốn góp một phần nhỏ của mình để giúp cho việc sống còn của 1 trung tâm băng nhạc hải ngoại mà tôi cho là có “lập trường quốc gia”, trái ngược với một số trung tâm băng nhạc khác hoạt động thuần túy thương mại, không thể hiện lập trường quốc gia của người Việt tỵ nạn CS, và nhiều khi lại có những việc làm có lợi cho kẻ thù của chúng ta là CSVN nữa.

3– Tuy nhiên sau chiến dịch TNT do TH phát động vào tháng 2, 2012, tôi có nhiều suy nghĩ, và thấy một số việc làm của TH không có lợi cho cộng đồng người Việt tỵ nạn CS tại hải ngoại.  Tôi còn nhớ lời TH tuyên bố trên SBTN “ tôi không chủ trương lật đổ chế độ nào hết, nhà nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam là một nhà nước được Liên Hiệp Quốc công nhận, họ đã ký vào Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc, họ phải có trách nhiệm bảo đảm nhân quyền cho người dân, tôi chỉ yêu cầu họ cho người dân có nhân quyền  Lời tuyên bố này khiến nhiều người bất mãn, vì nó đi ngược lại đường lối tranh đấu của đa số người Việt tỵ nạn CS tại hải ngoại.  Ngày 6 tháng 4, 2012, một người ký tên Quốc Trần  gửi thư cho TH ,yêu cầu TH xác định rõ lập trường chính trị của TH.

Tiến sĩ Nguyễn Phúc Liên cũng đồng ý với ông Quốc Trần, muốn TH lên tiếng xác định dứt khoát lập trường của mình, đặt câu hỏi sau đây cho TH: “NHẠC SĨ TRÚC HỒ CHỦ TRƯƠNG DỨT BỎ CƠ CHẾ CSVN hay NHẠC SĨ TRÚC HỒ VẪN GIỮ SỰ TỒN TẠI CỦA CƠ CHẾ MÀ CHỈ XIN CSVN BAN THÊM CHO CHÚT DÂN CHỦ, NHÂN QUYỀN?”  Tiến sĩ Liên viết: “…Nếu Ns. TRÚC HỒ không trả lời công khai cho sáng tỏ về hai LẬP TRƯỜNG trên đây (dứt bỏ cơ chế csvn hay giữ sự tồn tại của cơ chế này), thì có nghĩa Nhạc sĩ cố tình yên lặng, cầu mong may rủi khi phát động những Phong trào, Chiến dịch đấu tranh, nhập nhằng mong đồng bào Ký tên làm vinh danh Lãnh tụ cá nhân của mình hay ủng hộ SBTN trong vấn đề thương mại.  Cộng đồng VN hải ngoại sẽ phán đoán tất nhiên về thái độ giữ im lặng nhập nhằng của Nhạc sĩ.”(ngưng trích thư của Ts. NPL đăng trong tuần báo Saigon Nhỏ Minnesota số 721 ngày 17 tháng 11, 2012).  Chủ trương “chấp nhận sự tồn tại của Đảng CSVN” được nhiều người nhận định là một thái độ “hòa hợp, hòa giải với CSVN”, và đi ngược lại đường lối tranh đấu chống cộng của cộng đồng người Việt tỵ nạn CS.  Tổng Hội Các Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trường VBQGVN cũng đưa ra tôn chỉ là “phải giải thể chế độ CS, không chấp nhận hòa hợp, hòa giải với CS dưới bất cứ hình thức nào, để quang phục quê hương, và xây dựng một VN tự do, dân chủ, nhân quyền…”

Có người nhận xét là TH “ngây thơ nên tuyên bố hớ hênh, không có nhiều kinh nghiệm với CS nên có những phát biểu như vậy”.  Nếu là do thiếu kinh nghiệm, non trẻ, mà có những lời tuyên bố trên, và nếu TH có lập trường quốc gia chân chính, TH phải biết điều chỉnh kịp thời, phải minh định lập trường đứng về phía khối người Việt chống cộng chiếm đa số tại hải ngoại, để cho mọi việc được sáng tỏ.  Tuy nhiên TH vẫn im lặng.  Là một người làm truyền thông, lại tự nguyện bước vào một đấu trường chính trị phức tạp như hiện nay, TH không thể có thái độ thụ động, gây nhiều tranh cãi như vậy.  Thái độ này càng khiến nhiều người thắc mắc, rồi đi đến kết luận: “TH chủ trương hòa hợp, hòa giải với VC”.  Theo tôi, làm chính trị kiểu này, thì không thuận lợi cho công cuộc tranh đấu chống cộng của chúng ta tại hải ngoại.

4– Từ lâu tôi vẫn thắc mắc tại sao TH có thể sử dụng hai nhà báo Đỗ Dzũng và Vũ Ánh trong chương trình Bình Luận Thời Sự của SBTN (tuần 3 lần).  Năm ông Lý Tống xịt hơi cay vào ca sĩ VC Đàm Vĩnh Hưng tại hải ngoại, Đỗ Dzũng lên tiếng bênh tên văn công VC này, và chỉ trích ông Lý Tống là có hành động “thiếu văn hóa”.  Còn ký giả Vũ Ánh, khi cộng tác với báo Người Việt, Nam California đã cho in thơ ca tụng lãnh đạo CSVN, cho in hình cờ VNCH trong chậu rửa chân… Mới đây ký giả VA còn viết bài chê người lính VNCH mặc quân phục tại các buổi lễ của cộng đồng…  TH là người sử dụng hình ảnh người lính VNCH nhiều nhất trong các băng nhạc Asia; nay VA công khai chê bai người lính VNCH trong bộ quân phục cũ, thì chúng ta nghĩ gì về TH?  Có phải những gì TH muốn xây, lại bị VA phá đi chăng?  Sao lại có việc làm nghịch lý như vậy trong cùng một tổ chức?

5-Trong chiến dịch TNT (cho Việt Khang) năm 2012, và khi vận động đồng hương khắp nơi lên thủ đô Washington, DC., vào Tòa Bạch Ốc (để gặp Tổng Thống Obama trình Thỉnh Nguyện Thư), TH tuyên bố:“chúng tôi không là cộng đồng, đoàn thể nào cả, chúng tôi chỉ là những người dân bình thường lên tiếng cho quyền làm người của người dân tại Việt Nam…”  Lời nói này phủ nhận sự tham gia, hỗ trợ tích cực của rất nhiều tổ chức cộng đồng, và đoàn thể quốc gia chống cộng cho chiến dịch TNT (lúc ấy người dân hải ngoại tin rằng chiến dịch TNT có giá trị của một công tác quốc tế vận, tâm lý chiến nên mới ủng hộ).  Trong số những đồng hương Việt tập trung tại thủ đô Washington ngày 5 tháng 3, 2012, tôi thấy có đại diện của nhiều cộng đồng và hội đoàn chống cộng từ các tiểu bang xa đổ về.  Lý do gì khiến TH muốn tách mình khỏi các đoàn thể chống cộng tại hải ngoại?  Thái độ này không nên có nơi một người hoạt động cộng đồng.  Sự im lặng dài hạn của TH khiến người ta nghĩ TH coi thường dư luận đồng hương.

6-Cũng để yểm trợ cho chiến dịch TNT (mà TH rất tâm đắc, cho là phương thức hữu hiệu sẽ đem lại quyền làm người cho người dân VN đang sống trong sự kềm kẹp của CS), TH có lần tuyên bố: “30 năm qua, chúng ta cứ đi biểu tình chống cộng sản, biểu tình xong thì lại đi về nhà…(?)”  Việc biểu tình của đồng hương Việt tỵ nạn CS trong nhiều năm qua: chống cán bộ CSVN xuất hiện tại hải ngoại, chống văn công CS, chống hành động có lợi cho CS của một số tờ báo tại hải ngoại, chống việc treo cờ VC trong cộng đồng…đều có ích, vì làm nhục được VC, bày tỏ thái độ chính trị của chúng ta đối với các hình thức xâm nhập của VC tại hải ngoại.  Đồng bào chỉ tốn công sức, thì giờ, và tiền bạc…Họ có được lợi ích cá nhân nào đâu.  Tất cả chỉ vì một tấm lòng còn lại cho tổ quốc Việt nam Cộng Hòa mà chúng ta đều yêu quý, và phải tri ân.  Nếu không có các cuộc biểu tình này làm bề nổi cho cuộc tranh đấu chống cộng của đồng bào tại hải ngoại, thì không khí hải ngoại im ắng quá; người ta lại tưởng chúng ta bị VC “thuần hóa” hết rồi!

7- Trong chiến dịch thứ  hai “Triệu Con Tim, Một Tiếng Nói” (TCT, MTN) do TH phát động thời gian qua, cũng có điều khiến nhiều người quan tâm. TH từng tuyên bố “không là cộng đồng, đoàn thể nào, chỉ là người tranh đấu độc lập”, tại sao TH lại sát cánh cùng cô Hồng Thuận, một đảng viên của đảng Việt Tân (cùng cô này lên thủ đô Washington để trình thỉnh nguyện thư TCT, MTN).  Cô Hồng Thuận đã từng về VN nhiều lần, và người ta cũng thấy hình chụp cô này tại VN, đứng dưới lá cờ búa liềm của Đảng CS, dưới tượng Hồ Chí Minh, dưới tấm biểu ngữ “Đảng Cộng Sản Việt Nam Quang Vinh Muôn Năm”…  Việc làm này của TH cũng đã gây nhiều tranh cãi trong cộng đồng.

Kết luận, chúng ta có cùng một đích tối hậu là xây dựng một nước Việt Nam có tự do, dân chủ để đất nước giữ được độc lập; cũng để cho người dân Việt thoát cảnh khổ trầm luân sau bao năm chiến tranh.  Con đường nào mới là con đường đúng đắn giúp chúng ta đạt được mục tiêu?  Có người tin rằng cần cộng tác với chế độ hiện hữu tại VN, để từng bước “tháo gỡ độc tài”, chủ trương “tranh đấu bất bạo động”, lập đảng đối lập hoạt động song song với Đảng CSVN để cho đảng cầm quyền mở mắt, thấy sai trái của mình mà sửa đổi, và đi đúng đường…Như thế mới duy trì được sự ổn định, tránh được bạo loạn, đổ máu…  Nhưng thực tế chúng ta thấy gì?  Nhà cầm quyền CSVN vẫn ngoan cố bám lấy quyền độc tôn về chính trị, bỏ ngoài tai mọi yêu cầu ôn hòa của người dân (Thư ngỏ của 35 trí thức hải ngoại năm 2011, 150,000 chữ ký TNT của người dân Việt tại Hoa Kỳ vào đầu năm 2012, Thỉnh Nguyện Thư của 72 trí thức trong nước, và sự góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992 của người dân cho giới lãnh đạo CSVN đầu năm 2013…).  Bạo động đưa đến cảnh súng nổ, người chết là điều chúng ta không hề muốn trong một xã hội đang cố gắng phục hồi sau chiến tranh.  Nhưng người dân trong nước có được điều họ cần có để được sống như một con người hay không?  Họ có được điều kiện để làm con người lương thiện hay không?  Các vụ CSVN cướp đất của người dân hơn 20 năm qua, các vụ CSVN đàn áp dã man người biểu tình chống Trung Cộng chiếm biển đảo VN và giết ngư dân VN, các vụ đàn áp tín đồ nhiều tôn giáo hết sức khốc liệt…đã khiến người dân bị xô vào đường cùng.  Tức nước ắt phải vỡ bờ.  Tiếng súng thực sự đã nổ, khởi đầu là tiếng súng hoa cải tự chế của ông Đoàn Văn Vươn năm 2012.  Bi thảm hơn nữa là tiếng súng của ông Đặng Ngọc Viết vào ngày 11 tháng 9, 2013, đã lấy đi sinh mạng của 2 cán bộ trong Ban Cưỡng Chế Đất tỉnh Thái Bình, và sinh mạng của chính ông, một người dân hiền lành sống theo luật pháp, nhưng vì luật pháp đui mù, nên ông Viết đành phải hủy diệt sinh mạng quý báu của chính mình.  Chúng ta còn có thể khoan nhượng đối với chế độ CSVN độc tài toàn trị này nữa hay không? Hồ Chí Minh long trọng hứa trước đồng bào ngày 2 tháng 9, 1945 tại quảng trường Ba Đình là sẽ đem độc lập, tự do, hạnh phúc cho toàn dân Việt.  68 năm đã trôi qua (1945-2013), lời hứa đó đã trở thành hiện thực chưa?  Vì vậy chúng ta có thể khẳng định chỉ có một con đường duy nhất đem lại độc lập dân tộc, và cuộc sống tự do, dân chủ, nhân quyền cho người dân Việt; đó là phải giải thể chế độ CSVN, không thể chấp nhận cho nó tiếp tục tồn tại được; chấp nhận hòa hợp, hòa giải với chế độ này là chọn con đường “đi mà không đến”. Chúng ta đừng quên lời nói của tổng thống Nga Boris Yeltsin: “Cộng Sản phải bị hủy diệt đi, chứ không thể thay đổi được.”