Tường thuật của ông John McCain về việc bị TRA TẤN DÃ MAN, VÔ NHÂN ĐẠO, khi máy bay của ông bị rơi ở Hà Nội.


VN VI PHẠM nặng nề Công ước quốc tế về tù binh chiến tranh mà VN đã ký.
Ông là THƯỢNG NGHỊ SĨ của Mỹ nhiều chục năm nay (bang Arizona), luôn không mệt mỏi đóng góp xây dựng lại mối quan hệ giữa Mỹ và Việt nam.
Cảm phục và chân thành cảm ơn tấm lòng nhân ái, nhân hậu, KHÔNG THÙ HẬN của ông!

*
Phi công trẻ John McCain.

“Tôi chuẩn bị cho chuyến oanh tạc miền Bắc Việt Nam lần thứ 23 của tôi từ sáng sớm – đó là trận đánh đầu tiên vào thủ đô của địch, Hà Nội” (Ứng cử viên Tổng Thống Hoa Kỳ John McCain viết trong tường thuật).

Mục tiêu của chúng tôi là nhà máy nhiệt điện ở gần một cái hồ nhỏ giữa thành phố. Trên độ cao khoảng 9000 feet, khi chúng tôi chuyển hướng vào phía trong thành phố để tới mục tiêu thì đèn báo động lóe sáng và tín hiệu báo có ra đa địch bắt đầu vang lên lớn đến nỗi tôi phải tắt nó đi.

Tôi đã nhìn thấy khói và bụi bốc lên từ mặt đất như những đám mây khổng lồ khi hỏa tiễn đất đối không bắn vào chúng tôi. Chúng tôi càng tới gần mục tiêu, hệ thống phòng không càng ác liệt hơn. Tôi nhận ra mục tiêu ở cạnh một cái hồ nhỏ và tôi nhào ngay xuống đó vừa lúc tín hiệu báo động ngưng kêu để báo cho tôi biết là hỏa tiễn địch đang lao vào tôi.

Tôi biết là phải cho máy bay lăn vòng ra phía ngoài và dùng thao tác tránh né – bay “luồn lách” theo cách nói của các phi công – nhưng chính đó là lúc tôi sắp sửa thả bom, và nếu tôi bay luồn lách thì tôi sẽ không bao giờ có thời gian, và chắc chắn là cũng không có cả can đảm để bay trở lại mục tiêu, một khi tôi thoát được quả hỏa tiễn đó. Như vậy là từ độ cao 1000 mét, tôi thả quả bom, rồi tôi kéo cần lái trở lại để bắt đầu cho máy bay vọt thẳng lên một độ cao an toàn hơn.

Trong giây phút chớp nhoáng, trước khi máy bay bắt đầu phản ứng thì quả hỏa tiễn đã thổi tung mất cánh máy bay bên phải. Tôi biết là máy bay của mình đã bị hỏa tiễn bắn trúng. Chiếc máy bay A-4 của tôi đang bay với tốc độ khoảng 900 cây số/giờ, đã lao nhanh xuống mặt đất theo vòng xoáy trôn ốc. Khi bị trúng hỏa tiễn, tôi đã phản ứng một cách máy móc là với lấy và kéo cái cần bật của ghế ngồi. Tôi bị đập vào máy bay làm gãy cánh tay trái, ba chỗ của cánh tay phải, đầu gối phải và ngất đi. Những người chứng kiến nói rằng cái dù của tôi chỉ vừa mở là tôi rớt ngay xuống chỗ nước nông của hồ Trúc Bạch.

Ðồ trang bị trên người nặng khoảng 25 ki-lô, tôi chìm xuống đáy hồ, và chạm đất bằng cái chân còn lành của tôi. Tôi không hề cảm thấy đau khi chạm đáy hồ, và tôi không hiểu tại sao tôi không thể dùng cánh tay để kéo cái chốt áo cứu đắm của tôi. Tôi lại bị chìm xuống đáy hồ một lần nữa. Khi chạm đáy hồ lần thứ hai, tôi đã cố gắng để bơm phồng cái áo cứu đắm của tôi bằng cách dùng răng để kéo cái chốt của nó ra. Sau đó tôi lại bị bất tỉnh một lần nữa. Lần thứ hai bị chìm thì tôi được kéo lên bờ bằng những cái sào tre. Một đám đông khoảng vài trăm người Việt Nam bu quanh tôi, lột trần tôi ra, khạc nhổ vào mặt tôi, đá và đánh tôi.

Sau khi quần áo và đồ trang bị của tôi bị lột ra hết, tôi thấy đau nhói ở đầu gối bên phải. Tôi nhìn xuống thì thấy cái bàn chân phải của tôi nằm ngay cạnh đầu gối bên trái của tôi ở một góc 90 độ. Tôi bật kêu lên: “Trời ơi! Cái chân của tôi!”. Một người nào đó đã dùng báng súng phang mạnh vào tôi làm xương vai của tôi bị gẫy ra. Một người khác thì dùng lưỡi lê đâm vào mắt cá chân và háng của tôi. Một người đàn bà, có thể là nữ y tá, đã cố gắng thuyết phục đám đông không nên hành hạ tôi thêm nữa. Sau đó bà ấy dùng các thanh nẹp tre để kẹp chân và cánh tay phải của tôi. Tôi cảm thấy đôi chút nhẹ nhõm khi chiếc xe tải của quân đội tới chỗ tôi bị bắt.

Mấy người lính đặt tôi vào cái cáng, mang lên xe tải và lái đi vài khu phố tới một nhà tù được xây cất theo kiểu Pháp, đó là Hỏa Lò mà tù binh chúng tôi gọi là khách sạn Hilton Hà Nội. Khi cánh cửa sắt đồ sộ được đóng lại vang lên tiếng loảng xoảng phía sau tôi, tôi chưa bao giờ cảm thấy khiếp sợ ghê gớm như vậy. Hôm đó là ngày 26 tháng 10, năm 1967. Lúc đó tôi 31 tuổi, và là thiếu tá Hải Quân Hoa Kỳ khi máy bay của tôi bị bắn rớt. Suốt hai thế kỷ, thanh niên trong dòng họ tôi được dạy dỗ để ra chiến trường với tư cách là sỹ quan trong quân lực Hoa Kỳ.

15220195_1812706835683779_5423174105842933533_n

Tôi là con và cháu của các sỹ quan Hải Quân, và cha của tôi tin tưởng rằng mỗi khi gặp nghịch cảnh, tôi phải noi theo những tấm gương mà cha tôi đã nêu lên. Mấy người lính dẫn tôi vào trong một xà lim trống, đặt cái cáng tôi đang nằm trong đó xuống sàn và phủ cái chăn lên mình tôi. Trong vài ngày sau, tôi sống trong tình trạng lúc tỉnh, lúc mê. Những người hỏi cung gọi tôi là tội phạm chiến tranh, và khai thác tin tức quân sự. Họ đánh đập tôi liên hồi, và tôi bắt đầu cảm thấy đau khủng khiếp ở những chỗ chân tay bị gãy. Tôi bất tỉnh sau vài cú đánh.

Tôi nghĩ, nếu mình có thể chịu đựng được, họ sẽ mủi lòng và đưa tôi đi bệnh viện. Nhưng tới ngày thứ tư, tôi nhận biết tình trạng của tôi đã trở nên nghiêm trọng hơn. Tôi bị sốt nóng và thời gian bất tỉnh trở nên lâu hơn. Tôi nằm trong cái vũng của những thứ do tôi nôn mửa cùng với những thứ do cơ thể tôi bài tiết ra, và đầu gối tôi đã bắt đầu sưng tấy lên khủng khiếp và bị biến màu đi. Nhân viên y tế gọi Zorba tới bắt mạch cho tôi. Tôi hỏi rằng: “Các ông sắp đưa tôi đi bệnh viện có phải không? Ông ta trả lời: “Không, quá trễ rồi”. Nỗi kinh hoàng về cái chết ập tới bất thần. Người Việt Nam luôn luôn từ chối điều trị cho những người bị thương trầm trọng.

Thật là hạnh phúc, tôi lại rơi vào cơn mê. Một lúc sau tôi tỉnh lại khi viên trưởng trại, một tên chó đẻ hèn hạ tên là Bug (Bắc) xô vào xà lim của tôi với vẻ hốt hoảng, lớn tiếng rằng: “Cha của anh là một đô đốc có uy tín lớn, bây giờ chúng tôi đưa anh đi bệnh viện”. “Xin Trời ban phước cho cha tôi”. Thật không thể hiểu được nếu không nhìn thấy họ đã sung sướng biết bao khi bắt được con trai của một đô đốc và tôi hiểu rằng chính cái địa vị của cha tôi đã trực tiếp liên can đến sự sống còn của tôi. Tôi được chuyển đến một bệnh viện ở trung tâm thành phố Hà Nội.

Tới hai ngày sau đó, tôi thấy mình nằm trong một căn phòng bẩn thỉu, muỗi “nhiều như trấu” và chuột nữa. Mỗi khi trời mưa, bùn và nước đọng thành vũng trong sàn nhà. Không có ai lưu tâm đến việc giúp tôi rửa những cáu ghét nhầy nhụa trên thân thể tôi. Tôi đã bắt đầu phục hồi được trí não, và những người thẩm vấn đã tới bệnh viện để tiếp tục làm việc. Sự đánh đập cũng giới hạn trong thời gian ngắn bởi vì tôi đã thốt ra những tiếng kêu thét rợn tóc gáy khi tôi bị đánh và những người thẩm vấn tôi tỏ ra lo ngại rằng nhân viên của bệnh viện có thể phản đối họ. Cuối cùng thì tôi cho họ biết tên chiến hạm của tôi và số hiệu của hạm đội. Khi bị hỏi về những mục tiêu dự trù trong tương lai, tôi kể tên những thành phố đã từng bị oanh tạc.
John McCain as a prisoner of war during the Vietnam war

Ðầu tháng 12, họ giải phẫu chân phải của tôi, cắt hết các dây chằng ở một bên đầu gối, chỗ đó không bao giờ có thể hồi phục hoàn toàn được. Tới cuối tháng 12, họ quyết định cho tôi xuất viện. Tôi bị sốt cao độ, tiêu chảy và mất khoảng 25 ký lô, chỉ còn nặng 45 ký lô thôi. Ngực tôi vẫn còn bó bột và chân đau nhừ tử. Tôi bị bịt mắt, đặt trong thùng xe tải và đưa tới một nhà tù gọi là Ðồn Ðiền (The Plantation). Thật là một niềm khuây khỏa lớn lao cho tôi, vì được giam chung xà lim với 2 người tù khác là hai thiếu tá không quân “Bud” Day và Norris Overly.

Có một điều không thể nghi ngờ được là chính Bud và Norris đã cứu mạng sống của tôi. Sau đó hai người này đã nói ra cái ấn tượng đầu tiên của họ khi gặp tôi là thấy tôi sinh lực kiệt quệ, mắt lồi ra, đờ đẫn vì sốt, đó là một người đứng trước ngưỡng cửa của tử thần. Hai bạn đó nghĩ rằng người Việt Nam đợi cho tôi chết và giao tôi cho hai bạn đó săn sóc tôi để họ khỏi bị lên án nếu tôi chết. Bud đã bị thương nặng khi nhảy dù khẩn cấp ra khỏi máy bay. Sau khi bị bắt, anh ấy đã trốn thoát gần tới một phi trường dã chiến của Mỹ thì bị bắt lại. Bọn người bắt anh ấy đã dùng vòng thòng lọng bằng dây thừng để cuốn quanh vai của anh ấy rồi xiết thật chặt cho tới khi hai bả vai của anh ấy hầu như sắp chạm vào nhau, rồi trói hai cánh tay của anh ấy lại và treo anh lên xà nhà của nơi tra tấn làm hai vai của anh ấy bị xé rời nhau ra.
Tù binh John McCain bị giam tại Hỏa Lò – khách sạn Hilton Hà Nội.

Tình trạng như thế kéo dài trong nhiều giờ đồng hồ. Bud không bao giờ chấp nhận sự khai thác của người Việt Nam về những tin tức quân sự. Thà Bud để cho bọn đó đập gẫy cánh tay phải của anh lần thứ hai, đó là cánh tay vốn dĩ đã bị gẫy, và chúng còn dọa đập gẫy nốt cánh tay kia, chứ anh không hề cho chúng một mẩu tin nào. Vì những thương tích của Bud nên anh không thể giúp gì trong việc săn sóc thân thể của tôi. Norris là người có bản chất hòa nhã, nhẫn nhục, đã làm vệ sinh thân thể cho tôi, đút cho tôi ăn và giúp tôi đổ bô phân và nước tiểu.

Nhờ có hai người bạn này, tôi đã bắt đầu hồi phục. Tôi đã sớm tự đứng dậy và có thể dùng đôi nạng để đi lại trong cái xà lim đó. Tháng 4 năm 1968, Bud bị chuyển đi nhà tù khác. Norris thì được trả tự do dưới cái gọi là “ân xá” và tôi còn bị giam riêng trong hai năm nữa. Mặc dầu tôi còn phải dùng đôi nạng để đi lại khập khiễng trong xà lim của tôi, hình dạng tôi vẫn còn thê thảm lắm, tôi không thể nhặt lên hoặc cầm bất cứ một cái gì. Bệnh kiết lỵ đã làm tôi khổ sở. Thức ăn và nước uống bị thải ra ngay tức khắc, và dạ dày bị đau quặn đã làm tôi rất khó ngủ. Cô độc là một vấn đề hãi hùng, nó đã đè bẹp tinh thần và làm suy yếu sức kháng cự của con người một cách có hiệu quả hơn bất cứ một hình thức hành hạ nào khác. Không có ai để tham vấn, con người bắt đầu nghi ngờ sự phán xét và can đảm của mình. Vài tuần lễ đầu tiên là gay go nhất.

Tuyệt vọng ập đến ngay tức khắc, và đó là một kẻ thù ghê gớm, tôi đã phải dựng lại trong trí nhớ những cuốn sách, những bộ phim mà tôi đã thưởng thức. Tôi đã thử viết sách và kịch bản về chính mình, trình diễn những chuỗi sự kiện trong cô đơn của xà lim. Tôi phải thận trọng ngăn ngừa trí tưởng tượng đã trở nên mãnh liệt đến nỗi thường xuyên đưa đẩy tôi tới một nơi trong tâm trí mà từ đó tôi không thể trở lại được nữa. Xà lim của tôi đối diện với phòng thẩm vấn ở bên kia sân. Giường nằm là một tấm ván, và một cái bóng đèn treo lủng lẳng trên sợi dây điện từ trần nhà thòng xuống. Bóng đèn thắp sáng suốt ngày đêm.

Cộng thêm với những khổ sở của chúng tôi là cái mái nhà lợp tôn đã làm tăng cái nóng của mùa hè lên khoảng 5 độ hoặc hơn thế. Giữa tháng 6 năm 1968, viên trưởng trại gọi tôi tới gặp hắn, có bày ra bánh bích quy, thuốc lá và hỏi tôi có muốn về với gia đình không. Tôi muốn nói là có: Tôi bị mỏi mệt, bệnh hoạn và sợ hãi. Nhưng cái quy tắc hành xử đã rõ ràng: “Những tù nhân Mỹ không thể chấp nhận tha có điều kiện, ân xá hoặc đặc ân”. Tôi nói là để tôi suy nghĩ về vấn đề đó. Tôi hiểu việc phóng thích tôi sẽ ảnh hưởng như thế nào tới cha tôi và các bạn đồng tù, và sau đó tôi được biết cái mà người Việt Nam hy vọng sẽ dành được. Ngày 4 tháng 7 cha tôi được thăng lên chức Tư Lệnh Thái Bình Dương.

Phía Việt Nam định chào mừng cha tôi bằng một ấn tượng tuyên truyền gây chú ý là trả tự do cho con trai của ông và coi đó như một hành động “thiện chí”. Hai tháng trôi qua, không có gì xảy ra. Và những đợt hành hạ lại bắt đầu. Tôi bị lôi vào trong căn phòng trống và giam ở đó 4 ngày. Từng đợt, bọn lính gác trở lại đánh đập tôi. Một tên giữ tôi cho những tên khác đánh đập túi bụi. Tôi bị gãy mấy xương sườn và hai cái răng. Suy nhược vì bị đánh đập và kiết lỵ, chân phải của tôi lại trở nên vô dụng, do đó tôi không thể đứng được. Tới đêm thứ ba thì tôi nằm trên máu, phân và nước tiểu của mình, vì mệt mỏi và đau đớn, tôi không thể chuyển động được.

Ba tên lính gác đỡ cho tôi đứng dậy rồi chúng đánh tôi cực kỳ khủng khiếp. Chúng để tôi nằm trên sàn nhà rên rỉ vì cực kỳ đau đớn ở cánh tay lại mới bị gãy ra. Tuyệt vọng vì đau đớn không thuyên giảm và tra tấn thì tàn bạo hơn. Tôi cố tự sát. Sau vài lần không thành công, tôi tìm cách để đứng dậy. Lật úp cái bô đựng phân và nước tiểu, tôi đứng lên đó, níu vào tường bằng cánh tay còn lành, tôi luồn cái áo của tôi qua cái cửa chớp và buộc thành vòng tròn. Khi tôi đang lồng cái vòng ấy vào cổ, tên lính gác nhìn thấy cái áo của tôi luồn qua cửa sồ, kéo tôi xuống và đánh tôi. Sau đó tôi lại làm lần thứ hai, một cố gắng tự sát nhẹ nhàng hơn. Vào ngày thứ tư, tơi đành chịu thua.

John McCain leaving POW camp

HQ Thiếu tá John McCain trong ngày trao trã tù binh năm 1973.

Tôi đã ký vào bản tự thú rằng: “Tôi là một tên tội phạm độc hại, và tôi đã thực hiện những công việc của một phi công”. Mấy tên lính gác bắt tôi cho thâu lời thú tội này vào trong băng ghi âm. Tôi từ chối, và bị đánh đập cho tới khi tôi đồng ý. Ðó là hai tuần lễ kinh khủng nhất trong đời tôi. Tôi rùng mình, như thể sự nhục nhã của tôi là một cơn sốt, và sẽ không còn ai nhìn tới tôi nữa, ngoại trừ trong sự thương hại hoặc khinh bỉ. Người Việt Nam dường như không bao giờ bận tâm tới việc làm thương tổn tới chúng tôi, nhưng họ luôn luôn thận trọng không để chúng tôi bị chết. Chúng tôi tin chắc rằng một số tù binh đã bị tra tấn tới chết và hầu hết là bị đối xử dã man.

Có một người, Dick Stratton, có những vết sẹo lớn bị nhiễm độc trên hai cánh tay vì bị tra tấn bằng dây thừng. Hai móng ngón tay cái bị xé rách toạc ra, và anh ấy bị châm bỏng bằng thuốc lá. Tuy nhiên, người Việt Nam đánh giá chúng tôi như những con bài để mặc cả trong vấn đề thương lượng hòa bình, và thường thì họ không có ý định giết chúng tôi khi họ tra tấn để buộc chúng tôi phải hợp tác với họ. Tới cuối năm 1969, những sự đánh đập thường lệ được ngừng lại, thỉnh thoảng chúng tôi nhận được những khẩu phần ăn thêm. Hoàn cảnh của chúng tôi không còn thảm khốc như những năm trước đó nữa. Tôi được trả tự do và trở về Mỹ khi chiến tranh kết thúc, tính tới tháng 3 năm 1973, tôi đã bị cầm tù trong 5 năm rưỡi.

Chúng tôi được dạy phải có niềm tin nơi Thượng Ðế, nơi tổ quốc, và tin nhau. Hầu hết chúng tôi đã sống như vậy. Nhưng điều cuối cùng của những niềm tin này – niềm tin vào nhau – là vũ khí phòng vệ tối hậu của chúng ta, là những thành lũy mà kẻ thù của chúng ta không thể vượt qua được. Ðó là niềm tin tôi đã ấp ủ từ trong Học Viện Hải Quân. Ðó là niềm tin của cha tôi, ông tôi. Trong nhà tù, tôi là một người dơ dáy, què quặt, suy nhược, tất cả những gì tôi còn giữ lại trong phẩm hạnh của tôi là niềm tin của cha-ông (FATHERS) tôi. Như vậy là đủ.

Phỏng theo và trích dẫn từ “Niềm Tin của Tổ Tiên (FATHERS) Dòng Họ Tôi”.

Tác giả: JOHN McCAIN

NHL chuyển ngữ

——- VÀI ĐOẠN TRÍCH NGUYÊN VĂN TIẾNG ANH ———

CAPTURED

After the SAM struck McCain’s plane he was spiraling violently toward earth at over 500 miles per hour. He managed to pull the ejection seat handle blowing him out of his disabled aircraft. He struck part of the plane, breaking his left arm, his right arm in three places, and his right knee. He landed in the middle of a lake in the center of the city. He pulled the life vest toggle with his teeth. In a matter of seconds hundreds of Vietnamese were beating him. Someone smashed a rifle butt into his shoulder, breaking it. Another jabbed him in the ankle and the groin with a bayonet. Fortunately an army truck arrived and he was thrown in the back and taken away from the savage mob. For sure he would have been killed in another minute or so. He was taken to the famous “Hanoi Hilton” where the dreaded interrogations began. In exchange for information he was promised medical treatment. He gave them his name, rank, and serial number. They beat him until he blacked out.

On the fourth day he realized how serious his condition was. He had a high fever and was loosing consciousness for long periods of time. He was lying in his own vomit and bodily waste. His knee was grossly swollen and discolored. The guards found a camp officer who spoke some English. McCain begged for treatment and even offered to cooperate. He was refused, and told it was “too late.” The Vietnamese usually refused treatment to the seriously injured. Many of our men died who should not have. He received a few shots, nothing more. His interrogations were relentless torture. The beatings continued. The Viets had newspaper clippings detailing his capture, and stories about his being the son of an important Admiral. The Viets were extremely aware of the advantage of propaganda and used it to get what they wanted. They told McCain he was smearing his families honor. They were well aware of the importance of the capture of Lt. Commander John McCain, and explored different ways to take advantage of it. He was rolled into a treatment room where a Doctor tried to set the three fractures in his right arm without any anesthesia. He was then told he needed two operations on his leg, and if he did not cooperate with the interrogators they would remove the makeshift cast. The cast had worn two holes in his arm down to the bone. They were extremely pleased to have captured an Admirals son. This information rather than help caused the beatings to increase. His condition deteriorated, the high fever remained, and he was now suffering from dysentery. He had lost over 50 pounds and was in very poor condition. Most of the time he was in solitary confinement. Whenever possible fellow prisoners did what they could to clean him up and help. John’s dysentery became so bad it caused a severe case of hemorrhoids. Just another source of irritation. The unpredictable beatings continued.

McCain was interrogated in June, 1968, for over two hours, and then was astonished when he was asked if he wanted to go home to be with his family. He still had dysentery, seriously underweight, and most injuries were now infected and had not healed at all. John knew the Code of Conduct, and replied that an American POW could not accept parole or amnesty or special favors. He was told that his injuries made his survival very doubtful, and he could not survive without medical care. McCain replied that prisoners must be released in the order of capture and that he would reject their offer. He was promised that things were really going to get much worse for him. Again he was called in and asked if he was ready to confess his crimes. He replied “fuck you.” The next day the beatings started in earnest, he was knocked down and kicked in the head. They cracked several ribs, and knocked out several teeth. Again he was lying in his own blood, vomit and waste when guards came in and gave him his worst beating yet. One guard hit him in the face knocking him down. He fell on the waste bucket and broke his left arm again. They left him lying on the floor, the pain in the re-fractured arm was excruciating. He considered taking his own life.

The months and years passed with life at the Hilton a painful heartache. The Hilton, with it’s individual “torture” rooms became a real hellhole for McCain. He was singled out as having a bad attitude. The “attitude” group was relocated to a place they called “skid row.” Life there became extreme as they were kept in solitary confinement with no ventilation and no bath facilities. The camp had a stinking well filled to overflowing with human waste. Conditions were miserable, with many men suffering from hepatitis. They were soon transferred back to camp Unity, which restored their morale. One POW named Mike was a navy bombardier -navigator shot down in 1967. He had been there six months longer than McCain. He sewed an American flag inside his blue prisoner shirt. Every day before they ate they would hang Mike’s flag on the wall and recite the Pledge of Allegiance. The Viets found his flag and confiscated it. For his punishment he was beaten savagely, puncturing his ear drum and breaking several ribs. They dragged his bloody body back to his cell. With both eyes swollen shut he quietly began sewing a new flag.

RELEASED

The bombing was halted in October. It was on again off again with the B-52s. The atmosphere in the Hilton was that something was about to happen. On March 15 McCain was called in and told he was being released that day. Dressed in cheap civilian clothes they boarded buses for an airport near Hanoi. There a C-141 transport plane was waiting to take them to Clark AFB in the Philippines. The Los Angeles Times ran a huge banner headline: Hanoi to Release Admiral’s Son. Arriving home, McCain finally realized the hell of Vietnam was finally over. He stepped off the airplane as gracefully as he could, took a deep breath, and looking to the future- moved on.

Refused release to hurt Vietnamese & remain loyal to POWs
I spelled out the reasons [to my fellow inmates] why I should not [accept the Vietnamese offer of release from the POW camp]:

Just letting me go is a propaganda victory for them. I can tell they really want me to go. And if they want something that much it’s got to be a bad thing. I can’t give them that satisfaction.

Second, I would be disloyal to the rest of you. I know why they’re doing this-to make every guy here whose father isn’t an admiral think the [Army’s Code of Conduct] is shit. They’ll tell all of you, “Your father’s not an admiral and nobody gives a damn about you.” And I don’t want to go home and see my father, and he wouldn’t want to see me under those conditions. I’ve got to say no.

Eventually, [the Vietnamese asked if I considered their release offer]. “What is your answer?” “No, thank you.” “Why?” “American prisoners cannot accept parole, or amnesty or special favors. We must be released in the order of our capture.. My final answer is no.”
Source: “Faith of My Fathers”, p. 235 Nov 9, 1999

Survived as POW by faith to a higher cause
[Before being captured in Vietnam], I thought glory was the object of war, and all glory was self-glory. No more. For I have learned the truth: there are greater pursuits than self-seeking. Glory is not a conceit. It is not a prize for being the most clever, the strongest, or the boldest. Glory belongs to the act of being constant to something greater than yourself, to a cause, to your principles, to the people on whom you rely, and who rely on you in return. No misfortune, no injury, no humiliation can destroy it.

This is the faith that my commanders affirmed, that my brothers-in-arms encouraged my allegiance to. It was the faith I had unknowingly embraced at the Naval Academy. It was my father’s and grandfather’s faith. A filthy, crippled, broken man, all I had left of my dignity was the faith of my fathers. It was enough.
Source: “Faith of My Fathers”, p. 257 Nov 9, 1999

Vietnam was formative experience, but not his leitmotif
I did not want my experiences in Vietnam to be the leitmotif of the rest of my life. I am a public figure now, and my public profile is inextricably linked to my POW experiences. Obviously, such recognition has benefited my political career, and I am grateful for that. Many men who came home from Vietnam, physically and spiritually damaged, to what appeared to be a country that did not understand or appreciate their sacrifice carried the war as a great weight upon their subsequent search for happiness. But I have tried to make what use I can of Vietnam and not let the memories of war encumber the rest of my life’s progress.

Neither have I been content to accept that my time in Vietnam would stand as the ultimate experience of my life. Surely it was a formative experience, but I knew that life promised other adventures, and I hurried toward them.
Source: “Faith of My Fathers”, p. 346-347 Nov 9, 1999

Vietnam transformed him to self-confident and serious
Vietnam changed me, in significant ways, for the better. It is a surpassing irony that war, for all its horror, provides the combatant with every conceivable human experience. Experiences that usually take a lifetime to know are all felt, and felt intensely, in one brief passage of life. The veteran knows what great loss and great joy feel like when they occur in the same moment, the same experience.

Such an experience is transforming. And we can be much the better for it. Surviving my imprisonment strengthened my self-confidence, and my refusal of early release taught me to trust my own judgment. I gained a seriousness of purpose that observers of my early life had found difficult to detect. I would no longer err out of self-doubt or to alter a fate I felt had been imposed upon me.

Source: “Faith of My Fathers”, p. 347 Nov 9, 1999
———-
John McCain is a United States Senator from Arizona. He retired from the Navy as a Captain in 1981, and was first elected to Congress in 1982. He is now serving his third term in the Senate.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s