*141/ NỖI NIỀM CAY ĐẮNG CÕI LÒNG. . .!

Xa em rồi núi đồi đăng đẵng ,
Mưa chập chờn bỏ vắng không gian .
Bâng khuâng gió cuốn mây ngàn ,
Âm u quờ quoạng xuống dần hoàng hôn .

Nghe lao xao bên cồn sóng vỗ ,
Biển thì thầm than thở người đi ….!
Xa nhau giã biệt phân kỳ ,
Con thuyền quoái ác ,còn gì ,chia hai …!

Em lẻ loi đêm dài văng vẳng ,
Nghe rì rào thầm lặng ngoài song ,
Nỗi niềm cay đắng cõi lòng ,
Tình đà cất bước mơ mòng bay xa

Đành bỏ đi lệ nhòa nức nỡ ,
Ruột quặn mềm trăn trở thâu canh .!
Em mơ chăn gối trong mành ,
Làm sao quên được ngọt lành môi nâng .

Nhớ hằng đêm soi vầng trăng tối ,
Giữa ba đào bão nổi cuồng say .
Mân mê tha thiết tỏ bày ,
Bàn tay chỉ lối đỏ hây mặt mày …

Ôi ngọt ngào thương thay vụng dại ,
Lửa dục tình đốt trái tim yêu .
Phồng căng cơ thể mỹ miều ,
Làm anh khờ dại uống liều thuốc mê …

Ánh nắng chiều rọi lề khe hở ,
Ngực nhấp nhô hơi thở dập dồn .
Nõn nà trắng nuốt mình thon ,
Mắt lim nhim nhắm sao còn đợi anh …?

Cuộc tình mình ngàn năm muôn thưở ,
Giọt lệ đầy nỗi khổ buồn đau .!
Lỡ ra chuốc lấy u sầu ,
Bỏ đi ,người để ,tình đầu cưu mang …

Em nhớ thương hai hàng nhỏ lệ ,
Có vọng về nhỏ bé đơn côi …!
Mơ ai nhân ảnh tuyệt vời ,
Xin đừng ,anh nỡ ,giữ lời thương yêu …!…?

          Nhớ mãi một thời xa xưa ...
   Ghi lại ngày 01 tháng 3 năm 2017
                   California ,USA