Những Thằng Anh-Hùng Của Trịnh Hoài Đức

 

Đọc qua cái tựa bài “ Những Thằng Anh-Hùng Của THĐ ” chắc-chắn nhiều bạn rất thắc-mắc : Hồi nào tới giờ THĐ có ai là anh-hùng đâu , mà anh-hùng sao lại kêu là thằng ? Tui xin nói ngay: Thằng ở đây là vì kể lại chuyện xưa, mà hồi đó thì đứa nào cũng là thằng hết. Còn hai chữ anh-hùng là danh hiệu do tui tự ý phong cho hai thằng Nguyễn-văn-Khái và Trương-công-Châu vì hai tên nầy dám làm những chuyện mà tui và các bạn khác hổng dám làm.

Đúng ra là vì tui khoái và bái phục những việc làm của hai tên Khái và Châu mà coi tụi nó là anh-hùng. Chớ chính hai đứa nó cũng hổng biết mình được thằng Nghĩa tôn làm anh-hùng hồi nào. Mà tụi nó đã làm gì để tui phải tôn làm anh-hùng? Xin thưa cả hai danh hiệu anh-hùng nầy đều có liên-quan đến một nhân-vật thứ ba: hoa-khôi Nguyễn-thị-Đính của lớp Đệ Nhất A. Tui xin mở cái dấu ngoặc ở đây để xin lỗi chị Đính vì nêu đích danh chị mà không xin phép truớc. Mà thật sự nếu không nêu tên chị Đính thì cũng không thể kể lại chuyện nầy. Vì chị Đính cũng là một vai quan-trọng trong câu chuyện. Người xưa có câu: “ Ví phỏng đường đời bằng phẳng cả. Anh-hùng hào-kiệt có hơn ai “. Nếu đường đời không có sóng gió, chông gai thì sẽ không xuất-hiện những bậc anh-hùng. Nếu ở THĐ xưa mà không có một Nguyễn-thị-Đính thì cũng sẽ không có hai tên anh-hùng Nguyễn-văn-Khái và Trương-công-Châu . Các bạn đừng hiểu lầm là tui muốn ví chị Đính như là sóng gió và chông gai của THĐ nha. Mà thực-tế thì chị Đính hồi đó là một cơn bão , cơn bão rất ngọt-ngào của THĐ xưa. Để các bạn khỏi nóng ruột vì nói lòng-vòng hoài, tui xin vô đề liền .

Thằng anh-hùng Nguyễn-văn-Khái

Hồi đó , có lần ra chơi tui thấy nhiều đứa xúm lại ngay bàn của thằng Khái chỉ chỏ và cười đùa. Lúc đó thằng Khái đã ra ngoài. Thấy vậy tui cũng tới coi thử. Các bạn biết tụi nó chỉ-chỏ và cười cái gì hôn ?. Té ra trên mặt bàn học của thằng Khái viết đầy những chữ Khái + Đính , Khái + Đính , Khái + Đính … Lại còn có hình trái tim bao vòng hai chữ Khái + Đính nữa chớ. Hổng phải chỉ trên mặt bàn thôi mà cả trên tường cũng vậy nữa. Mặc dù chỗ ngồi thằng Khái hổng phải sát vách tường mà nó cũng viết lên vách tường luôn. Tụi nó xúm nhau cười nhưng tui thì lại phục lăn thằng Khái. Cái thằng gan cùng mình thiệt, can-đảm hết biết. Đúng là thằng anh-hùng. Tui phục thằng Khái là vì cái bụng của tui cũng giống cái bụng của nó. Mà tui thì dấu biệt hổng dám cho ai biết. Còn nó thì phơi ra cho mọi nguời coi. Ngon lành ghê hôn ! Tui kể như là đầu hàng thằng Khái ngay từ lúc đó. Tự biết mình làm hổng lợi thằng nầy nên tui chịu thua. Các bạn có đồng ý khi tui phong cho thằng Khái làm anh-hùng hôn ? Đọc tới đây thì chắc bạn Nguyễn-công-Tế không còn thắc-mắc tại sao trong một bài trước tui có thách thằng Khái đấu kiếm rồi phải hôn ?

Thằng anh-hùng Trương-công-Châu

Danh hiệu anh-hùng của thằng Trương-công-Châu cũng liên-quan tới hoa-khôi Nguyễn-thị-Đính nhưng trong một trường-hợp hoàn-toàn khác. Vì cái bụng của thằng Châu khác với cái bụng của thằng Khái. Hồi đó thằng Châu đã có một bóng hồng khác trong tim rồi (Là ai thì chắc các bạn đã biết. Bạn nào hổng biết thì hỏi riêng tui sẽ nói riêng). Với thằng Khái có thể các bạn hổng đồng ý với tui khi phong nó làm anh-hùng. Nhưng với thằng Châu thì tui tin là ai cũng phải công-nhận nó là anh-hùng.

Các bạn còn nhớ hôn, hồi đó lớp Đệ Nhất B nằm ngay đầu bìa trong ở từng trệt của trường, sát cầu thang. Kế liền vách là lớp Đệ Nhất A. Vì ở vị trí đặc-biệt như vậy nên trong giờ học , nếu có bạn nào từ các lớp khác ở tầng trệt muốn đi vệ-sinh đều phải đi ngang qua hành-lang lớp Đệ Nhất B để ra phía ngoài ruộng. Vì vậy trong giờ học mà thấy có bóng người qua lại hành-lang là chuyện rất bình-thường , hổng ai để ý. Nhưng có một cái bóng người và chỉ duy-nhất cái bóng người nầy thôi cứ mỗi khi đi ngang qua là y như rằng cả lớp Đệ Nhất B lại xôn-xao lên. Đó chính là bóng dáng của hoa-khôi Nguyễn-thị-Đính. Thì ra hổng phải chỉ có Nguyễn-văn-Khái hay Lê-hữu-Nghĩa , mà hầu như đứa nào của Đệ Nhất B cũng đều bị lôi cuốn bởi tiên nữ liêu-trai nầy. Tui tin rằng bên lớp Đệ Nhất A cũng vậy thôi. Mấy chàng học chung lớp bên đó làm sao khỏi mơ mộng ?. Vì vậy tui cho rằng hoa-khôi Nguyễn-thị-Đính hồi đó là một hiện-tượng đặc-biệt của THĐ. Lớp Đệ Nhất A hồi đó có nhiều người đẹp. Công-bằng mà nói thì chị Đính chưa phải là người đẹp nhất nhưng lại là người có sức lôi cuốn nhất. Một cơn bão ngọt-ngào. Cứ mỗi lần nghe tiếng guốc lộp-cộp ngoài hành-lang là đứa nào cũng liếc ra coi có phải là “người đó” hôn. Nếu đúng là người đó thì thằng nầy xì-xầm báo động cho thằng kia: “ Chị Đính kìa ! Chị Đính kìa ! “. Thế là cả lớp lại xôn-xao ngó ra ngoài, bất kể thầy nào đang giảng bài gì. Mỗi bước chân của chị Đính cứ như là tạo nên một cơn địa-chấn vô hình cho lớp Đệ Nhất B. Các giáo-sư thấy vậy cũng ngó ra ngoài và chờ cho cơn chấn-động lắng xuống mới giảng bài tiếp. Mấy thầy hồi đó thiệt dễ thương , rất thông-cảm cho mấy trò nam đang lớn. Nhưng có một thầy không  như vậy. Các bạn còn nhớ đó là thầy nào hôn ?. Đó chính là giáo-sư môn triết Đỗ-Anh-Tài . Thầy Đỗ-Anh-Tài còn rất trẻ, rất đẹp trai và cũng rất đạo-mạo. Lần đó thầy Tài chứng-kiến cơn địa-chấn của lớp Đệ Nhất B. Không như các thầy khác, chờ cho cơn chấn-động vừa lắng xuống xong là thầy Tài mắng ngay cho cả lớp một câu nghe lùng-bùng hai cái lỗ tai . Các bạn còn nhớ thầy Tài đã mắng tụi mình câu gì hôn ? Thầy đã tỏ vẻ khó chịu và mắng: “ Các anh bản-năng quá ! “. Đúng là giáo-sư triết có khác. Mắng học trò cũng rất triết. Cả lớp cảm thấy bị xúc-phạm , thấy nhục-nhã nhưng cả lớp cũng chỉ biết im-lặng cúi đầu chịu trận , chờ nghe tiếp những quả bom triết-học khác của thầy Tài . Trong bầu không khí ngột-ngạt đó thì chính thằng Trương-công-Châu đưa tay lên xin nói . Các bạn còn nhớ thằng Châu đã nói gì hôn ? Nó đã phản-đối thầy Tài với một vẻ mặt bất-mãn : “ Thầy nói nặng quá thầy !”. Thầy Đỗ-Anh-Tài có vẻ hơi ngạc-nhiên và bất ngờ trước phản-ứng của thằng Châu. Nhưng thầy Tài quả thật cũng rất bình-tỉnh và lão-luyện . Thầy chỉ giữ yên-lặng trong vài giây rồi thôi, không đôi co gì với thằng Châu và tiếp-tục bài giảng như không có gì xảy ra.

Câu phản-đối của thằng Châu tuy nhẹ-nhàng nhưng tui cho là có tác-dụng lớn . Vì nếu không có thằng Châu lên tiếng thì chưa chắc thầy Tài chịu tha cho tụi mình đâu . Các bạn có còn nhớ chuyện nầy hôn ? Và có đồng ý phong cho thằng Châu làm anh-hùng hôn ?

LHN

Đọc thêm … Truyện Ngắn Lê-hữu-Nghĩa