Thơ Hồng Hà

 

QUAN TRƯỜNG

Ô Hô!

RỒI RA…

Việt Nam Tôi Yêu

Biền Chết 

Chó Sủa

Chưa Nguôi

DI SẢN ĐỎ…

HÀO KHÍ MÊ LINH

TIẾNG TRỐNG MÊ LINH

Loạn đời

NOI GƯƠNG BÁC

QUAN TRƯỜNG

QUỐC SÁCH HỎA THIÊU

THƯỞNG CÔNG

Tượng Thúi

 

========== ღ҉ღ✽¸.•✽•.¸✽ღ҉ღ ==========

BIỂN CHẾT

Biển rộng quê tôi cá trắng bờ

Miền Trung Hà Tĩnh kéo dài vô…

Nghệ An quan lớn thì lơ đễnh

Đà Nẵng dân đen cũng bất ngờ

Từ tốn Bí Thư khuyên chớ vội…

Ung dung Thủ Tướng nói đang chờ…

Cà Mau, Rạch Giá chưa sao cả

Đừng có lo gì chuyện đói no.

Hồng Hà

Chó Sủa

“Tao sủa đồng bào nghe rõ không?”
……
Gâu gâu cách mạng cứt tanh nồng
Đội quần Mao Trạch mua danh hão
Bám đít Lê Nin thỏa chí ngông
Đổi họ lòi đuôi loài bốn cẳng
Thay tên lộ mặt đứa hai lòng
Thế thời nước ngập lên bàn độc*
Giống chó làng Sen thích chạy rông.
*  thành ngữ: Chó nhảy bàn đọc (theo An Chi) – sách khác ghi là bàn độc)
Hồng Hà

Chưa Nguôi

Nghĩ về vận nước , phận dân tôi
Đã mấy nghìn năm đất lỡ bồi
Bắc thuộc ngày kia hờn máu đổ
Tây càn buổi ấy nợ xương phơi
Đau người khẳng khái lời cương thổ
Hận kẻ gian manh chuyện giống nòi
“Giải Phóng” thêm đau hồn Lạc Việt
Vẫn tràn căm giận – giận chưa nguôi .
Hồng Hà

DI SẢN ĐỎ…

Người ta nói quê tôi giàu đẹp lắm

Có rừng vàng với biển bạc bao la

Niềm tự hào đánh thắng Mỹ hôm qua

Vẫn hãnh diện đem khoe cùng thế giới

Mấy mươi năm kể từ khi đổi mới *

Những rừng vàng loang lổ hố nông sâu

Nơi đã từng vươn thẳng bóng cây cao

Người ta đốn, người ta đào cả gốc!

Khi mưa xuống, những giọt mưa khô khốc

Hố nông sâu oằn đục nỗi thương đau

Nước ngỡ ngàng rồi cuồng nộ dâng cao

Nước thành lũ quét tràn qua thôn xóm

Nước xua đuổi phù sa ra biển lớn

Cuốn trôi đi mơ ước của ruộng đồng

Để thêm cằn những gốc rạ Thu Đông

Đất cam chịu âm thầm nuôi hi vọng

Sóng vẫn đuổi ngoài kia trên biển rộng

Những con thuyền hùng hục hướng ra khơi

Lưới ngắn dài quăng bủa khắp nơi nơi

Người ta bắt, người ta cào cả đáy!

Biển ray rứt nhịp sinh sôi đổ gãy

Những ngư trường xưa đầy cá tôm bơi

Những con thuyền chục tấn lưới ra khơi

Khi về bến với vài trăm ký cá

Người trên bến đã thôi không vồn vã

Chỉ lắc đầu trao đổi một đôi câu

Gắng gượng cười để hẹn chuyến đi sau

Nuôi hi vọng “Biết đâu rồi sẽ khá…”

Biển chấp chới những bóng ma “tàu lạ”

Biển Thái Bình nhưng chẳng được bình yên

Những con tàu ma quái cứ thản nhiên

Đến vơ vét, đuổi xua tàu cá Việt

Ai đó cứ vô tư như không biết

Chỉ mơ hồ “Tàu lạ” đến rồi đi

“Thấp cổ” dân nào dám nói năng chi

Chỉ cam phận đói no ngày cơ cực

Nghe đâu đó râm ran lời thổn thức

Những con tàu trong một chuyến ra khơi

Không trở về – vì đã gãy đôi rồi!

Bởi tàu lạ húc ngang sườn mất xác

Quê tôi đó – từ Nam ra tới Bắc

Nhưng mơ hồ – lãnh thổ tính từ đâu?

ải Nam Quan ai biết được nơi nào?

Rồi lãnh hải là đâu? Hay đã bán?

“Bọn lạ mặt” từ lâu nay nhan nhản

Giọng xì xồ xấc xược cứ nghinh ngang

Nỗi đau xưa “Cõng rắn” – “Rước voi” càn

Lên đất Tổ – lên giống nòi Hồng Lạc

“Di sản” đó – công lao thằng bội bạc

Đổi họ tên – quì lạy giặc làm cha

Bán linh hồn cho quỉ dữ phương xa

Đầu đội váy – mồm bi bô cách mạng!

Bốn mươi năm – ngập tanh mùi cộng sản

Bọn mạt hèn, khát máu lộ nguyên hình

Bầy chó săn – chìa nanh vuốt yêu tinh

Đày dân tộc vào gông cùm nô lệ.

* bắt đầu từ 1975

HỒNG HÀ

HÀO KHÍ MÊ LINH  

Từ lúc thay chồng gánh nước non

Cùng em chung một tấm lòng son

Thù nhà nung chí ngày vay trả

Nợ nước ra tay lúc mất còn

Trống thúc xua quân thù bạt vía

Gươm vung phơi xác giặc kinh hồn

Mê Linh chiến tích ngàn năm vẫn

Mãi sáng muôn đời với cháu con.

 HỒNG HÀ

Loạn đời

Bước tới bùng binh thấy tượng người   

Một thằng già lão ngự trên ngôi  

Dâng hoa mấy mụ chìa mông cúi

Chụp ảnh vài quan ghếch mặt cười

Đã trót mua danh tên tuổi bán  

Cũng đành chai mặt nắng mưa phơi      

Trời Nam trải bốn ngàn năm Sử

Cộng sản giờ đây đảo lộn đời.

Hồng Hà 

NOI GƯƠNG BÁC

Cán bộ nào không khoái chức quyền

Gom tiền để được sống như tiên

Học hành chuyện nhỏ quên cho khỏe

Đút lót mồm to há đớp liền

Liêm chính, chí công: Đừng nói dại!

Vô tư, cần kiệm: Có mà điên!

Trăm thằng như một – khôn là thế!

Gương Bác noi theo thỏa chí hèn. 

Hồng Hà

QUAN TRƯỜNG

Ván cờ đời lúc được khi thua

Xuống chó, lên voi cũng chẳng chừa

Cái chức to đùng bao kẻ hám

Chữ danh thơm phức lắm người mua

Trầy da đâu ngại lời mai mỉa

Sứt trán nào e tiếng lọc lừa

Quan trường nhộp nhịp xưa nay vậy

Chen lấn tha hồ, đạp búa xua.

HỒNG HÀ

 

QUỐC SÁCH HỎA THIÊU

Đảng, Đoàn, Chính Phủ bảo ban nhau

Hỏa thiêu kế sách phải làm mau!*

Dân tình ai chết nên cân nhắc

Chôn cất ngày sau lại phải đào!

Chôn cất ngày sau lại phải đào!

Chết rồi chi để lụy ngày sau

Vô chùa hủ cốt nghe kinh kệ

Kỵ, giỗ dâng hương dễ lại mau

Kỵ, giỗ, dâng hương dễ lại mau

Nghe ra trái ý đám dân giàu

Chi tiền bạc tỉ lo mua đất

Xây mộ như lăng vượt quá đầu

Xây mộ như lăng vượt quá đầu

Cổng vòm, tường kín, bóng cây cao

Uy nghi sánh với lăng vua chúa

Khác với dân đen kiếp ngựa trâu

Khác với dân đen kiếp ngựa trâu

Cơm ăn không đủ đã từ lâu

Quan tài! Tẩm liệm? mơ không thấy

Mua lược làm chi lúc trọc đầu!

Mua lược làm chi lúc trọc đầu!

Để cho thiên hạ chửi – Ngu lâu!

Tham khi còn sống, tham khi chết

Một chút hư danh có khác nào

Một chút hư danh có khác nào

Tro tàn, xác pháo, dúm phân trâu

Sinh ra từ cát, về trong cát

Há phải lụy đời, phải lụy nhau

Há phải lụy đời, phải lụy nhau

Một thằng lãnh tụ chết từ lâu

Cái thân rỗng ruột trồi lên xuống

Một đám lâu la đứng cúi đầu

Một đám lâu la đứng cúi đầu

Bao nhiêu tiền của cứ thi nhau

Bòn dân giữ xác thằng lơ láo

Bốn chục năm qua lắm đứa giàu!

Bốn chục năm qua lắm đứa giàu!

Bây giờ mở miệng bảo ban nhau

Hỏa thiêu vì sợ không còn đất

Chôn xuống, đào lên chuyện trước sau

Chôn xuống, đào lên chuyện trước sau

Ba Đình lăng đó đập cho mau!

Hỏa thiêu cái xác trồi lên xuống

Trả lại cho dân chút đất mầu

Trả lại cho dân chút đất mầu

Khí thiêng Một Cột đã bao lâu*

Bị bầy trơ tráo nghinh ngang chắn

Bán nước cầu vinh trước giặc Tầu

Bán nước cầu vinh trước giặc Tầu

Thay tên, đổi họ, lập mưu sâu

Mồm hô cách mạng, tay dâng nước

Cam phận nô vong, cúi gập đầu

Cam phận nô vong, cúi gập đầu

Đây loài cộng sản lũ mọt sâu

Mắc quai há miệng bao lần nữa?

Một lũ ranh ma, tóc bạc đầu.

Hồng Hà

26.12.2015

  • Quyết định 2282/QĐ-TTg năm 2013 về đề án khuyến khích việc sử dụng hỏa táng trên cả nước.
  • Chùa Một Cột linh thiêng bị cái lăng Hồ Chí Minh che khuất.

THƯỞNG CÔNG

Rắn rết hôi tanh đội lốt rồng
Một tuồng bí sử chốn thâm cung
“Vùng lên” đường phố đầy xương trắng*
“Cải Cách” trời quê đẫm máu hồng*
Lấy đất người tay nhanh tựa chớp
Cướp nhà dân mặt lạnh như đồng
Lòn trôn Trung Cộng bầy lang sói 
Bọn giặc Tàu kia ắt thưởng công!
Hồng Hà
* Cách Mạng vùng lên! (1968) Tết Mậu Thân cuộc tấn công đẫm máu của Cộng sản trên khắp Miền Nam và mùa Hè Đỏ Lửa năm 1972.
* Cải Cách ruộng đất năm 1953-1956: Vô số người bị chết oan ở miền Bắc.

TIẾNG TRỐNG MÊ LINH

Là dân Việt mấy ai chẳng nhớ

Giống Tiên Rồng tự thưở ban sơ

Vua Hùng mở nước dựng cờ

Đất thiêng đã vạch cõi bờ riêng tư

Biên cương đó trải từ Ải Nhạn

Xuôi về Nam theo mạn Trường Sơn

Ngàn năm dấu vết chưa mòn

Trải bao thế hệ sử còn lưu danh

Kia lũ giặc gian manh phương bắc

Máu tham lam tàn ác rắp tâm

Bao nhiêu kế độc mưu thâm

Mộng nuôi xâm lược, mộng thầm chiến tranh

Nhớ năm ấy sử xanh ghi rõ

Năm bốn mươi tên có Hai Bà *

Nữ lưu nổi trận phong ba

Cưỡi voi tuốt kiếm xông ra phất cờ

Bởi thái thú dở trò bạo ngược

Cậy hung tàn muốn buộc dân ta

Sừng tê, trai ngọc, voi ngà *

Bắt dân cống nạp trẻ già không tha

Quan Lạc Tướng tên là Thi sách

Chẳng cam lòng bức bách cho nên

Đứng lên đòi lại lợi quyền

Cho dân bớt khổ bớt phiền lụy thêm

Thằng Tô Định loạn điên sát hại

Người anh hùng chẳng ngại hi sinh

Vì dân vì nước quên mình

Cũng cam gác lại nghĩa tình phu thê

Chị Trưng Trắc đã thề quyết chí

Cùng với em Trưng Nhị một lòng

Phất cờ khởi nghĩa xung phong

Giữ lời ước thệ non sông vững bền

Trả thù chồng giữ yên đất nước

Đập tan loài hỗn xược bắc phương

Sáu lăm thành phủ trắng xương *

Giặc thù tan tác tìm đường thoát thân

Một thời đại sang trang sử mới

Tự do đời về với quê hương

Ba năm lèo lái mối giường *

Dân tình no ấm biên cương vẹn toàn

Cậy thế lớn lại sang đánh chiếm

Dụng mưu sâu mã Viện gian manh

Xua quân lang sói hung tàn

Dở trò nước lớn để dành phần hơn

Bởi thế yếu nguồn cơn sớm biết

Bất tòng tâm lực kiệt đành lui

Bên dòng sông Hát ngậm ngùi *

Nước kia xin mượn tiễn người liệt oanh

Bia đá tạc lưu danh sau trước *

Mấy ngàn năm tiếp bước Hai Bà

Cháu con hùng khí xông pha

Giữ yên một giải sơn hà Việt Nam.

Chú thích:

* Hai Bà hạ được 65 thành trì của Tô Định – theo Việt Nam Sử Lược của Trần Trọng Kim.

* Năm 40 – 43 – theo Việt Nam Sử Lược của Trần Trọng Kim.

* tên thái thú bắt dân ta lên rừng săn tê giác và voi để lấy sừng và ngà, lặn xuống biển để mò ngọc trai – theo tích và truyện kể.

* Sau khi đuổi được Tô Định Hai Bà xưng Vương và ở ngôi được 3 năm – theo Việt Nam Sử Lược của Trần Trọng Kim.

* Khi thất trận Hai Bà lui về vùng Hát Môn và nhảy xuống sông Hát Giang tự vẫn – theo Việt Nam Sử Lược của Trần Trọng Kim. 

* Hằng năm vào ngày 6 tháng 2 âm lịch các nơi làm giỗ tưởng nhớ Hai Bà – theo Việt Nam Sử Lược của Trần Trọng Kim.

Tượng Thúi

Phố rộng, người đông khách bộ hành

Công viên xinh xắn bóng cây xanh

Đường hoa Nguyễn Huệ thơm Hồng Lạc

Nghiệp đế Quang Trung diệt Mãn Thanh

Loạn thế đảo điên bầy xấc xược

Bày trò trơ tráo đám lanh chanh

Tượng thằng bán nước đem ra đặt  

Mưa dội bao ngày vẫn thấy tanh.

Hồng Hà