Formosa Hà Tĩnh: Giải pháp của chính quyền là súng đạn, dùi cui

 

Đăng bởi Tiểu Nhi on Saturday, October 8, 2016 | 8.10.16

Chính quyền, dù biết sẽ kích động giận dữ của người dân, vẫn sẽ chọn phương án này vì lẽ cách thức tổ chức quyền lực của họ, cũng như những giao kèo trong bí mật giữa họ với Formosa, không cho phép họ chọn cách giải quyết tranh chấp ôn hòa, văn minh, thông qua tiến trình tư pháp.

Tòa trả đơn – CA đổ quân dựng hàng rào

Sáng nay, ngày 8/10/2016, Tòa án Thị xã Kỳ Anh tuyên bố trả lại hơn 500 đơn kiện Formosa của ngư dân miền Trung, lấy lý do (1) thiếu chứng cứ về thiệt hại và (2) Chính phủ đã có Quyết định 1880 về việc bồi thường.

Việc đòi hỏi ngư dân bắt buộc phải chứng minh thu nhập và thiệt hại của họ bằng cách chứng từ, hóa đơn thực sự không thực tế và có ý đánh đố.


Ảnh: FB Nguoi Ky Anh.

Chưa kể tới việc, trong quá trình kê khai thiệt hại, chính UBND các xã đã từ chối chứng nhận mức thu nhập của ngư dân, buộc họ phải nhờ đến trưởng thôn (được dân bầu và xã chấp thuận) cùng hàng xóm đứng ra xác nhận giúp trước khi tiến hành khởi kiện, nhưng nay thì đã không được chấp nhận.

Lẽ ra Tòa án có thể tham khảo mức thu nhập trung bình của ngư dân miền Trung trong các số liệu của Cục Thống kê cùng với báo cáo của các địa phương về việc ngư dân bỏ biển sau thảm họa làm căn cứ để thụ lý đơn, còn việc xác định mức thiệt hại như thế nào là hợp lý thì có thể xem xét sau đó trong quá trình tố tụng.

Riêng lý do Chính phủ đã ra quyết định bồi thường rồi nên dân không được kiện thì còn vô lý hơn nữa, vì những người dân đi kiện này ngay từ đầu đâu có ủy quyền cho Chính phủ đàm phán mức bồi thường với Formosa, cũng chẳng hề đồng tình với mức bồi thường đó (vì quá thấp, không thỏa đáng). Vậy sao nó có thể thành lý do để ngăn cản người dân kiện Formosa được? Mà đó là chưa nói tới việc nhiều luật sư còn nghi ngờ tính hợp pháp của Quyết định 1880 này.

Tuy thất vọng về động thái này của Tòa án, song tôi không bất ngờ, vì trong buổi trao đổi Bàn tròn với BBC tuần trước tôi đã dự đoán chính quyền, dù biết sẽ kích động giận dữ của người dân, vẫn sẽ chọn phương án này vì lẽ cách thức tổ chức quyền lực của họ, cũng như những giao kèo trong bí mật giữa họ với Formosa, không cho phép họ chọn cách giải quyết tranh chấp ôn hòa, văn minh, thông qua tiến trình tư pháp.

Trong một động thái khác, các lực lượng cảnh sát cơ động từ Trung ương đã được tăng cường quanh khu vực nhà máy Formosa. Các hình ảnh từ địa phương cũng ghi nhân hàng rào kẽm gai, tường thành xung quanh Formosa đã được gia cố chuẩn bị cho những đợt biểu tình tiếp theo của người dân.

Ngày mai Chủ nhật, rất có thể khi thấy Bộ Công an chuẩn bị quá kỹ càng, dân địa phương sẽ án binh bảo toàn lực lượng. Nhưng không có nghĩa là hàng chục nghìn con người thông thuộc địa hình sẽ mãi mãi ngồi ở nhà mặc cho tương lai của họ chết như cá, và để yên cho thủ phạm chỉ cách họ vài cây số được tiếp tục hoạt động. Công an giữ được tuần này, nhưng liệu có giữ được những tuần tới, tháng tới, năm tới, khi mà dân địa phương chỉ thấy tương lai của mình sau khi Formosa bị đóng cửa.

Ở chiều ngược lại, mọi chỉ dấu đều cho thấy trong kho giải pháp của chính quyền hiện nay trước thảm họa Formosa, vẫn không có gì ngoài súng đạn, dùi cui.

Và có thể là thêm rất nhiều kẽm gai.

Nhưng bao nhiêu cho đủ để vây một núi căm hờn?

Nguyễn Anh Tuấn

(FB. Nguyễn Anh Tuấn)

Source : http://www.tintuchangngayonline.com/2016/10/formosa-ha-tinh-giai-phap-cua-chinh.html


Đọc thêm >>>TÔI ĐÃ THẤY

Canhco   RFA

Tôi đã thấy chiều ngày 8 tháng 10, hàng trăm cảnh sát cơ động với những chú chó nghiệp vụ mõm bị bịt kín diễn tập chống phản động trước cổng Formosa.
Tôi đã thấy hơn hai mươi cái tên trên Facebook bị bắt ở Vũng Tàu vì cái tội tập trung do yêu nước.
Tôi đã thấy Thủ tướng ngồi ăn bát phở, uống café như một người dân bình thường. Báo chí ca tụng ông bình dân nhưng riêng tôi thì thấy ông độc ác sau khi đặt bút ký cái quyết định 1880 định đoạt số phận của người dân Hà Tĩnh, Nghệ An, Quảng Bình, Thanh Hóa trong đó quy định trả lại đơn khiếu kiện Formosa, tức là ông hất chén cơm của anh chị em tôi ngoài kia và ngồi ăn bát phở trong này.

Tôi đã thấy máu bắt đầu chạy rần rật trong huyết quản của những lá đơn miền Trung, những tờ giấy không phải được viết ra bằng mực mà bằng máu tươi của người dân tôi cùng khổ.
Tôi đã thấy lịch sử bắt đầu viết một trang mới, từ con cá Formosa, từ chính quyền quyết tâm bảo vệ cho thép và từ sự lạnh lùng quay lưng với giọt máu Việt Nam.
Tôi đã thấy những con chó nghiệp vụ bị rọ mõm vì Cảnh sát cơ động không muốn chúng cắn càn, chúng phải cắn đúng đối tượng mà chính quyền muốn chúng cắn: nhân dân.
Những con chó hùng dũng bị rọ mõm ấy nhắc tới những con chó khác biết nói tiếng người nhưng lương tâm thì bị rọ, đang ung dung ngồi quán cà phê, gõ ly chờ nhìn cảnh thịt rơi máu đổ.
Tôi đã thấy những người bị bắt tại Vũng Tàu, bị còng tay chở về đồn buổi trưa, còng tay chở ra khỏi nơi bị bắt vào đêm tối, bị đạp xuống xe giữa đường mặc đêm đen hãi hùng bất kể họ là đàn bà con nít. Những con chó ấy mõm không bị rọ, vừa đánh đập anh chị em chúng tôi tại Vũng Tàu vừa gầm gừ như những con cảnh khuyển chờ được chủ thẩy ra vài cục xương tanh tưởi.
Tôi đã thấy người miền Trung âm thầm đọc kinh, âm thầm sám hối chuẩn bị cho ngày mai tăm tối đang chờ đón họ. Cái tăm tối ấy được dẫn đường bằng ánh sáng của chân lý. Họ dẫn dắt lịch sử chạy theo vết máu của mình để người sống tại các thành phố phồn hoa ghi xuống cho cả thế giới thấy thế nào là khủng bố.
Tôi đã thấy cuộc tắm máu sắp sửa nổ bùng, máu ai cũng màu đỏ nhưng máu của nhân dân bốn tỉnh miền Trung còn có thêm màu xanh của đại dương bị bức tử và màu trắng trợt của những con cá bị người ta nhét thép vào mồm.
Tôi đã thấy người dân khắp nơi lơ láo không biết làm gì khi tiếng than van gọi nhau chuyền từ nhà thờ này sang nhà thờ khác bằng những bài giảng, những lời cầu nguyện cho nạn nhân bị chó tấn công trước cổng Formosa.
Tôi đã thấy khói từ những họng súng chống biểu tình khi rừng rực oai hùng, khi lạnh lùng như rắn độc tấn công thẳng vào những chị, những mẹ, những cụ ông cụ bà. Và tôi cũng thấy họ bình thản như đang ngồi trong nhà thờ với Chúa.
Tôi đã thấy người dân chúng tôi không còn một mối, tan tác trăm nẻo mạnh ai nấy chuẩn bị tư thế cho mình. Tư thế được nhiều người chọn nhất: co mình lại thật chặt chờ cơn bão dữ thổi qua. Co mình lại càng chặt càng an toàn. Co mình tự vệ khi người khác dang tay, phồng ngực lên chống lại sự bất công của cường quyền bạo chúa.
Ôi tôi không còn muốn thấy nữa mà muốn ngồi im suy gẫm. Cái gì đang làm cho dân tộc tôi khốn cùng đến như vậy? Chúng tôi có còn là người Việt Nam nữa hay không? Nếu còn thì thứ tiếng Việt nào khi nói lên mới được mọi người cùng hiểu?

Canhco