Tâm Mặn-Tâm Chay

Những người theo và sùng đạo Phật thường ăn chay vào những ngày mùng một , ngày rằm và những ngày lễ lớn. Nhưng hổng biết từ bao giờ mà người ta lại bày ra cách làm đồ chay giả mặn. Thôi thì đủ các món như heo giả cầy, vịt quay, chả lụa, mắm thái, nem chua…v…v . Có những người làm thiệt khéo, thiệt giống , nhìn qua khó mà biết được là đồ chay . Và những món nầy hổng phải chỉ dọn ở nhà riêng mà còn dọn cả ở những ngôi chùa lớn nhỏ. Việc nầy đã dẫn tới những ý-kiến khen chê trái ngược nhau. Người khen và người chê cũng đều có cái lý của mình.

Nêu lên chuyện nầy tui hổng nhằm có ý để khen hay chê mà chỉ muốn nói lên một nhận xét mà chắc ai cũng phải đồng ý: Đó là người ta ăn chay với một cái tâm mặn. Đúng hôn? Tui xin có một câu hỏi là giữa một bên ăn chay với cái tâm mặn và một bên ăn mặn với cái tâm chay thì các bạn sẽ ủng-hộ bên nào? Chắc sẽ có người thắc-mắc và hỏi ngược lại là làm sao biết được ai ăn mặn với tâm chay để mà ủng-hộ với ủng hẹc? Các bạn thắc-mắc rất đúng. Nhưng đừng lo, tui có cách giúp các bạn biết được ai là người có tâm chay hay tâm mặn. Và các bạn cũng có thể tự xét được mình là người có tâm mặn hay tâm chay. Chắc có người hổng tin phải hôn? Cứ thử là biết liền. Đây, cách của tui là mời các bạn ăn thử một món đặc-biệt. Đó là món gì vậy cà ? Xin thưa đó là một món ăn tinh-thần, một bài thơ theo thể tự do. Các bạn hãy ăn thử, mà hổng phải, đọc thử , đọc một lần thôi, rồi nghe tui nói tiếp .
Nè , xin mời !

Đạo Dưa
Nhớ xưa có người bỏ công-danh tu đạo.
Bằng cấp rất cao, xuất thân hàng địa-chủ.
Lập giáo phái lấy huy-hiệu hình con công ngủ
Chân thủ chiêu tróc quỷ, đầu rúc thế rù ma.
Niệm kinh dưới mưa sa, thiền công ngoài nắng cực.
Tự lực cánh sinh, nuôi gà cả bầy, heo cả đám.
Rau, cải đầy liếp. Khoai, môn tràn lề .
Giang-sơn ông ta mấy chục cù-lao, cả trăm cồn lẻ .
Đủ thứ chim, công, cắc-kè bông, chồn lửa.
Nhưng ông chỉ xực mỗi thứ dưa, vì sợ mập sẽ bị kêu là Đạo Béo.
Ông dạy đệ tử rất khéo. Tất cả siêng, ngoan không đứa hổn lười.
Dời đô từ cồn Phượng xuống cồn Lu.
Được chính-phủ chuẩn-phê bằng đạo-dụ.
Ông tự xưng Giáo-Chủ đạo Ù-Ù .
Xây tháp chín từng gọi là điện Như-Đu .
LHN

Đó , các bạn vừa ăn qua món “Đạo Dưa” , xin hỏi các bạn thấy đó là món mặn hay món chay ? Nếu bạn thấy đó là món chay thì bạn là người có tâm chay rất tịnh-khiết (ráng giữ cái tâm chay tịnh khiết nầy bằng cách đừng đọc lại nữa vì nếu các bạn đọc tới đọc lui một hồi thì nó sẽ hóa ra món mặn khiến tâm của các bạn hết chay luôn) . Còn nếu bạn thấy đó là món mặn thì bạn chính là người rất rành mỹ vị nhân gian vì tất cả mỹ vị của nhân gian đều là món mặn hết.

Thơ Mặn
Thưa các bạn ,trong bài Tâm Chay , Tâm Mặn tui có nhắc tới việc người ta làm món chay giả mặn . Xin hỏi có ai lại làm món mặn giả chay hôn ha ? Chắc các bạn sẽ trả lời là không . Vì ăn chay mới thèm mặn , mới phải làm giả món mặn . Chớ còn ăn mặn , toàn mỹ vị nhân gian ngon quá cở rồi , mắc mớ gì phải làm giả chay Vậy mà có đó các bạn .
Tại sao phải làm món mặn giả chay ? Tại vì có những món mặn , nếu bày khơi khơi ra thì sẽ bị các bậc quyền cao chức trọng phản đối . Các vị thức giả ngủ thiệt nầy cũng khoái ăn mặn thấy mồ , nhưng chỉ ăn lén , hổng dám cho ai thấy . Ngược lại ai mà cho mấy ổng thấy là mấy ổng cự liền . Vì vậy mới có người làm món mặn giả chay để qua mắt mấy ổng . Ai vậy cà , và món gì vậy ? Các bạn đã biết người nầy và cũng đã từng ăn những món do người nầy làm ra rồi , ăn nhiều lần  mà hổng để ý đó thôi . Các bạn ngạc-nhiên ? Các bạn tự hỏi mình đã ăn hồi nào , ăn nhiều lần mà sao hổng biết ? Đây nè ! Các bạn đã từng đọc những bài thơ nổi tiếng của bà Hồ-Xuân-Hương rồi đúng hôn ? Đó chính là những món mặn giả chay .  Bài Đạo Dưa ở trên cũng chính là một món mặn giả chay mà tui bắt chước theo bà Hồ-xuân-Hương để làm đó .
Kỳ nầy tui xin mời các bạn xực thêm vài món mặn giả chay nữa nha .
Đây ,mời .

B ài 1 : Ước .

Ước là gió nhẹ lòn qua lũng ái .
Mơn cỏ non cho dậy sóng Bồng-Lai .
Hôn suối khe khơi tràn mạch Thiên-Thai .
Cho giây phút vô thường ngưng đọng mãi .

Ước là trăng soi khắp chốn đêm rằm .
Cánh rèm thưa khe khẻ lách nghé thăm .
In dáng suối chảy thơm quanh Bồng-Đảo .
Chiếu Vu-Sơn chìm mờ-ảo xa-xăm .
LHN

Bài 2 : Trinh-Nữ

Ai mà nói hổng biết cây Mắc-Cỡ thì người đó hổng phải là người ở nhà quê . Cây Mắc Cỡ , còn được kêu bằng một cái tên khác rất đẹp là cây Trinh Nữ , là một loại cây mọc hoang , tràn lan mọi chỗ , hổng được ai ưa thích ( trừ tui ) , hể thấy có trong vườn là người ta cuốc bỏ . Gọi là mắc cỡ vì hể đụng tới là cái lá của nó xếp lại và cụp xuống như biết mắc cỡ vậy . Mà hể lá cụp xuống là gai lòi ra đe dọa , bởi vậy hổng ai ưa ( cũng trừ tui ) .Bình thường mỗi lá của Trinh Nữ bung ra thành hai bên hai hàng phiến lá rất nhỏ , đẹp như một cái lông chim . Và khi xếp lại chỉ còn thấy một hàng thì lại đẹp như một rèm mi của con gái .
Đây , xin mời ngắm .

Mắc-Cỡ
Mở ra hai mép .
Khép lại một bờ .
Ai nhìn em mở.
Ai sờ em khép .
LHN

hoadai2

Trinh Nữ .
Có loại hoa đồng rất dễ thương .
Bình-minh e-ấp nép bên đường .
Mở , đôi bờ phiến khe lanh nước .
Khép , một rèm mi khóe đọng sương .
Bướm mới vờn quanh hương ngát ngát .
Ong vừa rút khỏi phấn vương vương .
Nhụy tràn , mật đẩm , hoen cành lá .
Trinh-Nữ lịm hồn dưới ánh dương .
LHN

Bài 3 : Hết Đạn

Nếu tui hỏi bạn là giữa hai người đánh nhau , một bên cầm cây mã tấu và một bên cầm cây súng trường thì bên nào ngon hơn , chắc-chắn bạn sẽ nói bên súng trường ngon hơn . Đúng . Bên mã tấu răng đen phải làm anh hùng Núp , núp cho kỹ chớ hổng dám ló mặt ra . Bên kia mà thấy được thì cắc bùm một tiếng là xong ngay . Nhưng nếu bên cầm súng cứ bắn ẩu , cắc bùm xả láng một hồi hết đạn , lúc đó cầm khẩu súng trường cũng giống như cầm khúc cây thì xin hỏi lúc nầy bên nào ngon hơn ? Chắc-chắn bạn sẽ trả lời rất chính-xác là bên mã tấu ngon hơn . Đúng . Bên mã tấu sẽ rượt bên súng trường hết đạn chạy xì khói . Nhưng nếu lúc đó bên súng trường có được một con dao găm , tức một loại dao ngắn có lưởi bén và mũi nhọn , gắn chặt vào đầu cây súng thì bên nào ngon hơn ? Chà ! Khó nói ha ! Một bên là mã tấu tức con dao dài , dớt trúng một cái là ngọt xớt . Còn một bên là dao găm có cán dài , quơ trúng một cái cũng nhột thấy mồ . Lúc nầy bên nào có nghề võ giỏi thì sẽ thắng . Nếu bạn đang cầm mã tấu mà bạn hổng biết nghề võ , còn thằng kia là Lý-Tiểu-Long , dù nó đi tay không , thì bạn cũng phải liệng mã tấu cho nhẹ người mà bỏ chạy thục mạng hổng dám quay đầu dòm lại . Do đó , người lính nào cũng được học nghề võ và cây súng của người lính khi hành quân luôn có một lưỡi dao ngắn , kêu là lưỡi lê , có mũi nhọn và lưỡi bén được gắn vào đầu nòng súng . Bình thường thì cái lưỡi lê được xếp lại dọc theo nòng súng . Khi cần thì lưỡi lê được bung ra chỉa về phía trước , biến cây súng thành một loại dao có cán dài . Khi nào cây súng hết đạn hoặc ở tình huống hổng bắn được thì lưỡi lê được giương lên để làm khí-giới chiến đấu . Lúc đó gọi là đánh cận chiến , đánh xáp lá cà . Lúc nầy bên nào có nghề võ giỏi với những chiêu thế độc sẽ nắm phần thắng . Nhưng theo luật quốc tế , mỗi khi địch quân chịu đầu hàng thì hổng được giết nó nữa mà phải đối xử tử-tế theo qui-chế tù binh . Phải bắt nó về nhốt , cho nó ăn uống , cho nó ngủ nghê , cho nó tiểu tiện , nghĩa là trong tứ khoái thì chỉ được tước đi cái đệ tam khoái của nó mà thôi ( nếu nó tự khoái thì thây kệ nó ) .
Đây ,xin mời xem một trận đánh cận chiến khi súng đã hết đạn :

Hết Đạn
Hết đạn giương lê xáp lá cà .
Xoay qua cận chiến địch và ta .
Lưỡi rà , ngoáy , chặt chiêu long vỹ .
Mũi quẹt , quơ , đâm thế mãng xà .
Lòn xuống , lách lên quanh mép cỏ .
Lùi ngang , quét dọc dưới lùm hoa .
Quyết dồn đối thủ vào cung tuyệt .
Rên , khóc , la làng mới chịu tha .
LHN

(đầu trang)