Hãy vì anh… (Quand-même!)  

Hãy vì anh
dìu chân người ấy
đi suốt khu Latin
qua đám đông không tên
đến tận Sainte-Chapelle
quỳ xưng lời ước hẹn:
«Oui oui je l’aime
Oui oui je l’aime»
 
Hãy vì anh
choàng vai người ấy
về ga Lyon
đèn vàng như ánh nến
nơi rượu nồng
khóc mùi mẫn năm nào
cho tình yêu đến mau
với chung Mai Quế Lộ
 
Và thì thầm :
«Oui nous l’aimons!
Ô Passion ! Passion! Passion!»
               
              ***
Hãy vì anh
cùng trốn chạy Paris
rực ánh đèn đêm
đến tận Saint-Raphael
khi nghìn sao trời đã tắt
 
Và nói đi nói đi
nói đi em
đêm đen che ánh mắt hờn ghen :
«C’est vrai, tu l’aimes
tu l’aimes  quand-même!
QUAND-MÊME !
 
Lê Tấn Lộc 
(Trại tù «cải tạo» Long Giao, hè 1976)