Hiện Tượng Nguyễn-thị-Đính, những điều chưa nói

 

Thưa các bạn THĐ/4

Khi đọc qua bài Những Thằng Anh-Hùng của THĐ , chị Đính có gởi mail hỏi tui là mấy chuyện nầy có thiệt hôn mà viết vậy. Chị Đính hổng thể nào ngờ được mình hồi đó lại từng là một trung-tâm bão, một hiện-tượng vô cùng đặc-biệt của THĐ xưa. Tui cho rằng ngay cả các thầy cô là những người đã dạy qua nhiều lớp , chuyển qua nhiều trường cũng chưa và sẽ không bao giờ thấy được một hiện-tượng độc-đáo tương-tự như ở lớp Đệ-Nhất B . Có thể nói hiện-tượng Nguyễn-thị-Đính là một hiện-tượng có một không hai , vô tiền khoáng hậu trong trường học . Câu hỏi của chị Đính khiến tui muốn viết thêm những chuyện chưa nói hết về hiện-tượng nầy .

Chuyện 1

Hồi đó , cứ mỗi tuần thế nào cũng có ngày học trò lớp Đệ-Nhất B tụi nầy phải chuyển sang học bên lớp Đệ-Nhất A. Tui cố nhớ mà hổng nhớ được lý-do gì phải chuyển chỗ như vậy và để học môn gì của thầy nào . Nhưng chắc-chắn là có chuyện chuyển chỗ nầy (bạn nào nhớ xin nhắc giùm) . Mỗi lần chuyển lớp là tụi tui bên nầy hùa nhau ập qua lớp bên kia trong khi các bạn trong bên lớp kia cũng vội-vàng nhường chỗ. Thông-thường thì hổng ai muốn ngồi liền vào chỗ mà người khác vừa đứng dậy. Chỗ ngồi còn nóng nóng thấy khó chịu lắm . Nên đứa nào cũng đứng lau bàn hoặc quạt cho chỗ ngồi nguội bớt rồi mới ngồi xuống . Vậy mà có một thằng chuyên môn chạy thiệt nhanh vào để giành chỗ và ngồi xuống liền . Các bạn còn nhớ thằng nầy hôn ? Nó chính là thằng Bùi-văn-Thọ . Cái thằng viết chữ thiệt đẹp đó nhớ hôn ? Từ nhỏ tới giờ tui chưa từng thấy ai viết chữ đẹp như thằng Thọ . Chữ nó viết cứ đều tăm-tắp như chữ in vậy. Thằng Thọ cố chạy nhanh để giành chỗ nào các bạn còn nhớ hôn ? Hổng phải nó lựa chỗ bàn đầu hay bàn dưới gì đâu , mà chỉ giành đúng chỗ chị Đính ngồi . Khi người ta còn lo quạt chỗ cho nguội thì nó lại ngồi xuống liền , rồi nhe răng ra vừa cười vừa nhịp hai cái chưn một cách khoái chí . Nó lại còn la lên sợ làm thinh người ta hổng biết :
– Chỗ nầy là chỗ của chị Đính ngồi nè tụi bây . Ấm quá bây ơi ! Ấm quá ! Đã quá !
Mèn ơi ! Đúng là cái thằng mắc-dịch thiệt tình . Nó chạy cho lẹ để giành hơi ấm của chị Đính. Thằng nầy cũng gan hổng thua gì thằng Khái , hổng cần dấu-diếm cái bụng của mình. Nhưng tui thấy nó là thằng bạo chớ hổng phải thằng anh-hùng . Đọc tới đây chắc chị Đính cũng lại muốn hỏi chuyện nầy có thiệt hôn mà viết đó Nghĩa . Bảo-đảm có thiệt một trăm phần trăm .

Chuyện 2

Chuyện nầy là chuyện của tui , của chính tui, nên cũng có thiệt 100/100 .
Hồi đó , sau khi xong THĐ thì mỗi đứa một con đường riêng mà đi . Tui còn đi chung với chị Đính được khoảng nửa năm ở Sư-Phạm Sàigòn . Rồi sau nửa năm đó tui bị đuổi học vì lý-do hổng đủ sức-khỏe (hồ-sơ khám sức-khỏe ghi một bên lỗ tai bị nghễnh-ngãng) . Đây cũng là một cách làm việc dở ẹc của hệ-thống hành-chánh hồi đó : Hổng đủ sức khỏe để làm thầy giáo chỉ vì một bên tai nghe hổng rõ . Nghe có mắc cười hôn ? Làm như nghề thầy giáo phải đi rình nghe lén người ta nói hổng bằng . Nhưng nếu đăng vô lính thì chắc lính hổng chê . Mà cũng đúng thôi , vì trong lính thì súng nó bắn đùng đùng làm gì hổng nghe mà phải chê . Sau đó là tui vào khóa I Sĩ-Quan Cảnh-Sát nên khi sập tiệm bị đi tù cải-tạo hết 7 năm . Chuyện tui muốn nói thêm ở đây cũng là chuyện về chị Đính nhưng lại được nhắc trong trại tù
Khi vào tù , tui bị chuyển trại từ Nam ra Bắc . Lòng vòng nhiều trại ở vùng núi Hoàng-Liên-Sơn rồi tui lại được chuyển về đồng bằng , trại Nam-Hà . Ở đây tui gặp lại thằng Nguyễn-thành-Phước cùng lớp Đệ-Nhất B . Hai thằng ở chung một Đội . Các bạn còn nhớ thằng Phước nầy hôn ? Nó vô THĐ ngang xương lớp Đệ-Nhất chớ hổng phải từ dưới bò lên như tụi mình . Có lần vào ngày nghỉ cuối tuần , mấy anh em bạn tù rủ nhau kể lại chuyện tình hồi xưa của mình nghe chơi cho vui . Khi tới phiên tui thì tui kể lại chuyện chị Đính ở THĐ. Tui nói :
– Còn chuyện tình của tao là lúc tao còn học ở Trung-Học Trịnh-Hoài-Đức , Bình-Dương .
Thằng Phước nghe vậy liền hỏi :
– Hả ? Em của mầy là con nhỏ nào ? Sao hồi đó tao đâu thấy mầy có bồ ?
Thằng Đạo chen vô :
– Ủa ! Bộ hai thằng bây học chung trường hả ?
– Hai thằng tao chung lớp luôn chớ nói gì chung trường . Thằng Phước trả lời .
Tui nói tiếp :
– Thì em Đính đó .
Thằng Phước trề môi xì một tiếng , đưa bàn tay co mấy ngón lại giả làm cùi rồi nói :
– Xí ! Thôi đừng xạo mầy ơi . Mầy mà cua được em Đính là tao cùi liền .
Thằng Mong nảy giờ ngồi im nghe , thấy vậy chen vô :
– Thì tụi bây để cho nó kể chứ . Cứ chận họng hoài làm sao nó nói được .
Thằng Đạo chọt một câu khác :
– Em của mầy con gái mà sao đặt tên Đính . Tên gì nghe hổng con gái chút nào .
Tui hỏi thằng Đạo :
– Vậy mầy có coi tuồng Lưu-Kim-Đính chưa ? Người ta cũng con gái vậy. Cũng tuyệt sắc giai-nhân , tài ba xuất chúng . Cũng tên Đính đó .
Thằng Đạo bị tui hỏi bí nên xoay qua câu khác :
– Em Đính thua mầy mấy tuổi ?
Tui trả lời :
– Hổng thua . Em của tao lớn hơn tao 2 tuổi . Tao sanh năm 46 , còn em sanh năm 44 .
Thằng Đạo liền cười ha hả , nói :
– Vậy là ném về chị Hai của mầy rồi chớ em gì .
Mấy đứa nghe thằng Đạo chọc quê tui cũng cười hùa theo . Tui hầm thằng Đạo nảy giờ chuyên nói móc nên hỏi ngược lại :
– Vậy bà xã của mầy hơn mầy mấy tuổi ?
Thằng Đạo nói giọng đắc chí :
– Làm sao mà hơn được mậy . Bã thua tao tới 6 tuổi chớ hơn sao được . Tao chỉ cưới em nhí thôi .
Tui nhái lại cái giọng cười thằng Đạo hồi nảy rồi nói :
– Đạo ! Vậy là mầy thuộc hạng bét rồi chớ có ngon lành gì đâu mậy .
Thằng Đạo nghe tui chê nó hạng bét nên tức lắm, hỏi lại :
– Sao tao hạng bét ? Mầy nói coi ?
Tui nhìn mấy thằng kia coi có đứa nào nói gì hôn . Tụi nó chỉ chờ nghe nên tui nói tiếp :
– Tụi bây hổng nhớ ông bà mình nói là ” Nhứt gái lớn hai . Nhì trai lớn một ” đó sao. Nếu tao cưới em Đính thì tao được số một rồi . Còn mầy hả Đạo , số hai cũng hổng được nữa kìa . Mầy hơn tới sáu tuổi hổng phải là lọt tới số bét thì còn hạng gì nữa .
Mấy tụi nó vỗ tay cười . Thằng Mong khen :
– Hây ! Hây ! Thằng Nghĩa nói hây . Mầy thua rồi Đạo . Mầy thuộc hạng bét .
Thằng Đạo cố gở gạt :
– Ừ ! Tao chịu hạng bét . Tao khoái được hạng bét . Càng bét càng tốt . Nhường cho mầy hạng nhứt đó . Mầy kể tiếp đi .
Tui bèn kể lại chuyện động đất của lớp Đệ-Nhất B hồi xưa . Thằng Phước thì biết hết rồi nên thĩnh-thoảng nó cũng nói phụ theo tui . Hai thằng kia nghe rất hào-hứng. Thằng Mong nói :
– Như vậy em của mầy phải chim sa cá lặn lắm nên cả đám con trai mới mê như vậy . Tao cũng phục mầy. Bao nhiêu đứa đeo đuổi mà mầy cua dính thì tài quá xá .
Tui chưa kịp nói thì thằng Phước lặp lại câu nói hồi nảy :
– Thằng Nghĩa nói xạo đó tụi bây . Đừng có tin. Nó mà cua được em Đính là tao cùi liền .
Tui chen vô :
– Ê tụi bây ! Nảy giờ tao đâu có nói là cua được em Đính hồi nào đâu . Tao chỉ mới giới-thiệu cho tụi bây biết em Đính của tao có sức lôi cuốn như thế nào mà thôi . Chưa vô đề mà .
Thằng Đạo được dịp tấn-công tui :
– Em của mầy cái con khỉ khô á . Mầy hổng cua được người ta thì làm sao nói là em của mầy.
Rồi như chợt nhớ ra điều gì quan-trọng, thằng Đạo tiếp liền :
– Ê ! Mà như vậy là nảy giờ thằng Nghĩa chơi ăn gian . Đứa nào cũng kể chuyện thiệt của mình mà nó thì kể chuyện đâu đâu , hổng phải chuyện tình của nó . Nảy giờ hổng thấy nó với em Đính làm cái gì hết .
Tui vặn lại thằng Đạo :
– Nè Đạo ! Mầy có biết chuyện tình Trương-Chi Mỵ-Nương hôn ?
– Chuyện đó ai hổng biết mậy . Thằng Đạo trả lời .
Tui chơi nó liền :
– Vậy mầy có thấy hai người đó làm cái gì nhau hôn , hông. Hai người đó chỉ gặp nhau có một lần mà cũng hổng có yêu nhau nữa . Em yêu trước vì tiếng hát , rồi vỡ mộng , hết yêu . Chàng yêu sau vì sắc đẹp , rồi chết queo vì tương tư . Cũng thành chuyện tình vậy . Chỉ cần tao yêu em là thành chuyện tình của tao rồi mầy .
Thằng Mong hối :
– Được rồi , được rồi . Thôi vô đề đi . Để yên cho nó nói tụi bây.
Tui nói tiếp :
– Tụi bây biết hôn , hồi đó cứ mỗi khi tan học , tao chờ em đi trước để lẻo-đẻo theo sau , hổng phải theo gần đâu nha , mà cách một khoảng hơi xa , sợ em biết . Mà em cũng hổng có nhìn lại phía sau bao giờ .
Thằng Đạo phá :
– Chà ! Cái nầy giống ” Ngày Xưa Hoàng-Thị ” quá ha . Chắc bắt chước người ta đây .
Tui ngó thằng Đạo :
– Được vậy cũng cầu à mầy. Cha Phạm-Thiên-Thư đi theo cô Ngọ suốt con đường dài . Còn tao chỉ theo em được một quảng ngắn , từ sân trường ra tới đường dầu , chừng hơn một trăm mét thôi . Em đứng lại đó để đón xe đò , còn tao đi bộ về vì nhà tao gần trường .
Thằng Đạo có vẻ nóng ruột :
– Như vậy có gì đâu mà cũng kể mậy.
Tui hổng thèm nghe thằng Đạo, tiếp-tục nói :
– Lúc đi trong sân , tao cứ theo dõi và cố ghi nhớ, phân-biệt những dấu chưn của em để lại trên cát lẫn-lộn với những dấu chưn của người khác . Tao thấy sao mà thương những cái dấu chưn đó ghê đi . Đi một hồi là có đứa chen vô giữa và dẫm lên dấu chưn của em làm tao giận lắm mà hổng biết làm sao . Tao ước gì có phép để hóa phép cho những dấu chưn nầy thành bất hoại , để sân trường chỉ còn toàn là những dấu chưn của em thôi .
Thằng Mong lên tiếng :
– Cha ! Thằng nầy si tình quá ha . Hấp-dẫn rồi đó . Mầy còn muốn hóa phép thêm cái gì nữa hôn ?
Thằng Đạo xen vô :
– Nếu có phép sao mầy hổng hóa phép cho con nhỏ đó mê mầy luôn cho rồi , còn lòng vòng mấy cái dấu chưn làm chi cho mệt .
Thằng Phước nảy giờ im-lặng cũng chen vô :
– Thằng Đạo nầy nói bậy bạ quá . Mầy làm vậy cũng như bỏ bùa bỏ ngãi người ta rồi . Đâu phải người ta tự nguyện . Chơi kiểu đó là ở tù đó nghe mậy.
Tui quơ tay ra hiệu :
– Để tao kể tiếp nè . Rồi khi em đứng đợi xe đò thì tao cũng muốn đứng đó chờ cho em lên xe lắm mà hổng có lý-do gì để nán lại . Vì nhà gần trường nên tao phải đi bộ về thôi . Cứ đi vài bước tao ngoái cổ lại dòm coi xe tới chưa , cũng để tìm cho ra dáng em giữa những người khác. Có khi tao đi thụt cà lui để dòm , khỏi ngoái cổ . Khi xe tới , em lên xe, rồi xe chạy qua chỗ tao , tao luôn dòm coi em ngồi chỗ nào . Có tới mấy cái áo trắng tóc thề nhưng tao dòm là biết em ngồi đâu . Tao dòm theo cho tới khi xe quẹo cua , hết thấy mới thôi .
Thằng Đạo chen vô :
– Mầy kể chuyện gì đâu không hà . Nghe chán phèo quá mầy.
Tui nói :
– Vậy thì thôi nha . Coi như tao kể xong chuyện tình của tao rồi đó .
Thằng Mong giảng hòa :
– Còn cái gì hây thì kể tiếp Nghĩa . Nếu cũng vậy thì cho mầy nghỉ .
Tui nói :
– Còn chớ mậy. Có bữa tao đi thụt lùi , bước hụt giò té lăn cù . Sách vở văng tứ tung .
Thằng Đạo cười to chế-nhạo :
– Đáng đời. Ai biểu đi thụt cà lui để dòm . Mà lúc đó xe chạy tới chưa , em có thấy mầy té hôn ?
Tui nói tiếp :
– Lúc đó xe cũng vừa chạy ngang . Mà em có bao giờ dòm ra ngoài đâu mà thấy .
Thằng Đạo cười :
– Vậy là mầy hụt dòm thấy cái lưng em rồi .
Tui cải lại :
– Hụt sao được mậy . Vừa té là tao bỏ mặc sách vở dưới đất , lồm-cồm ngóc đầu lên dòm tiếp . Đợi xe quẹo cua rồi tao mới đứng dậy lượm tập đi về .
Thằng Mong cười ha ha, nói :
– Công-nhận mầy biết si tình đó Nghĩa . Em mà biết như vậy chắc cảm-động mà chịu mầy đó. Rồi rốt cuộc ra sao ? Mầy có cua được em hôn ?
Tui vừa chỉ bàn tay thằng Phước vừa nói :
– Ê tụi bây ! Coi tay thằng Phước nè, giống bị cùi hôn ?
Thằng Phước đưa tay ra , cải liền:
– Ê ! Tao bị cùi hồi nào mậy. Nói bậy bạ hoài .
Thằng Đạo cười ha ha :
– Vậy là nó cua em hổng được. Nếu được thì thằng Phước bị cùi rồi .
Mấy đứa hiểu ra cùng cười ha hả . Tui kết luận :
– Đúng . Tao đâu có dám hó hé gì đâu mà cua được. Thiệt ra tao cũng hổng biết làm sao o mèo nữa tụi bây ơi. Chỉ yêu thầm vậy thôi. Rồi thì ra trường , người ta lấy chồng . Tim tao rỉ máu cho tới giờ. Hết.
Thằng Mong nói :
– Tao khoái chuyện tình của mầy kể đó Nghĩa . Té lăn cù , sách vở hổng lo lượm , chỉ lo ngóc đầu lên dòm tiếp . Mầy dám kể chuyện thất tình công khai như vậy là can-đảm đó .

Đó là chuyện thiệt của tui . Tình yêu của tui đối với chị Đính hồi đó là như vậy . Chị Đính có tin hôn ?

Nhớ lại lời thằng Mong khen tui can-đảm , tui chợt nghĩ , sao bây giờ mình hổng tranh chức anh-hùng với Nguyễn-văn-Khái ha . Nó gan thì mình can-đảm cũng ngang ngửa thôi . Thằng Khái có gan viết công khai cho mọi người thấy thì tại sao bữa nay mình hổng viết công khai cho mọi người đọc . Đúng rồi , mình còn chơi gác hơn thằng Khái một chiêu : nó viết thì chị Đính hổng có đọc được, còn mình viết , bỏ lên web thì chị Đính đọc được liền . Phải rồi , làm liền nè .

  • Bớ thằng Khái , các bạn và chị Đính nghe tui nói nè : ” Chị Đính ơi ! Hồi đó tui yêu chị lắm”. Trời đất ơi ! Tỏ tình kiểu nầy người ta nói mình là anh khùng chớ anh-hùng gì . Chị Đính nghe chắc cười lọt xuống ghế luôn . Nói kiểu nầy lảng xẹt chớ hổng có lãng-mạn gì hết. Phải làm sao đây ta ? Phải rồi , phải có anh anh em em trong đó mới được. Chớ chị chị với tui tui thì còn nói yêu với quỉ gì được. Vậy thì chị Đính ơi , chị cho tui kêu chị bằng em một lần nha. Để tui tranh chức anh-hùng với tên Khái . Mà cũng là để tui giải-tỏa khối đá đè nặng trong bụng mấy chục năm nay. Để nặng bụng như vầy hoài rủi lọt xuống nước chắc chìm ngủm chớ lội hổng nổi . Tui xin nói lại nha : Đính ơi ! Hồi đó đó…hồi xưa…ngày xưa…
    Ngày xưa tôi yêu em.
    Tình đơn phương thầm vương.
    Sân trường xưa bao ngày đếm bước tà áo.
    Gió lay lá sân trường.
    Áo em dần khuất bên đường.
    Tim tôi thẩn-thờ tơ vương.

Từng giây kêu tên em.
Từng giây mơ về em
Đêm từng đêm tôi thầm nhớ bóng hình ai.
Ước mơ vẫn mơ hoài.
Nín câm còn vẫn câm hoài.
Tương tư chết mòn con tim.

Tôi ước mơ được là hoa.
Để điểm tô càng duyên mái tóc.
Tôi ước mơ được là nắng.
Để nhẹ ươm má em thêm nồng.
Và tôi ước mơ được là trăng.
Để thầm soi dáng em đêm rằm.

Rồi em lên xe hoa.
Rồi em xuôi miền xa.
Em nào hay cho đàn nát phiếm từ đấy.
Ước mơ đã tan rồi.
Xót-xa còn vẫn đong đầy.
Đau thương biết ngày nào nguôi.

Thời gian trôi qua mau.
Ngày xưa phai tàn mau.
Nhưng tình xưa sao còn nhớ mãi người ơi.
Mỗi khi kỷ-niệm về.
Xót-xa tình bỗng dâng đầy.
Ô hay, vẫn còn yêu ai.

( Bạn nào muốn có music sheet của bài Ô Hay Vẫn Còn nầy thì tui rất hân-hạnh được gởi tặng)

Tui xin kết thúc bài viết nầy bằng bài thơ Xin Được Một Lần sau đây:

Xin Được Một Lần.
Xin được một lần gọi tiếng em.
Ngọt-ngào, tha-thiết, thật êm-đềm.
Bao năm mộng vỡ tràn tim úa.
Nửa kiếp tình vương đẫm gối đêm.
Huyễn-hoặc hồn hoa mơ dáng bướm.
Âm-thầm xác lá lấp chân thềm.
Lần đầu và cũng là lần cuối.
Xin được một lần gọi tiếng em.

LHN

Đọc thêm … Truyện Ngắn Lê-hữu-Nghĩa

Nói chỉ Xin Được Một Lần vậy mà sau nầy  tui còn gọi nhiều lần tiếng em nữa . Xin mời các bạn nghe nè

4 Responses to Hiện Tượng Nguyễn-thị-Đính, những điều chưa nói

    1. OpenSocial API Blog site – OpenSocial gives a collection of APIs for social applications throughout several sites.

      Like

  1. Gà Mái Tre says:

    Hình như là tình yêu !
    Cái hình như này sẽ theo ta suốt một đời – không dứt được dù sóng gió cuộc đời có vùi dập hay …….quẹo qua cua cuối đường …..!
    Mình hay mỉm cười với cái hình như …..

    Liked by 1 person

    • Tình yêu ? Chợt có chợt không !!!
      Ngoài dường như đã mà trong … khó tường
      Mỗi năm họp mặt theo trường
      Chàng Ngưu ấp ủ mối tương tư sầu
      Ô thước dẫu sẳn nhịp cầu
      Tình ơi ! Chức Nữ biết đâu đợi chờ ?
      LHN

      Like