Những thủ đoạn của an ninh cộng sản .

An ninh Cộng Sản có rất nhiều thủ đoạn để buộc đối tượng mà chúng nhắm đến phải làm việc với chúng. Đầu tiên, chúng lập hồ sơ theo dõi đối tượng, tìm hiểu kỹ càng từ học vấn, tính cách, sở thích… cho đến hoàn cảnh gia đình của đối tượng.

Nếu đối tượng bản lĩnh không vững vàng, dễ sa ngã thì chúng sẽ tìm cách dụ dỗ, mua chuộc để làm việc cho chúng. Trường hợp không mua chuộc được, chúng sẽ tìm điểm yếu của đối tượng để khai thác. Điểm yếu đó có thể là việc làm ăn kinh doanh vi phạm pháp luật, quan hệ ngoài vợ chồng nhưng sợ vợ hoặc chồng biết, v.v… Một khi đã nắm được “thóp” của đối tượng, chúng sẽ lật bài ngửa và “mặc cả” với họ.

Khi không tìm ra được điểm yếu khả dĩ nào khiến đối tượng phải khuất phục, chúng có thể dọa bắt giam, khởi tố rồi dụ dỗ đối tượng “hợp tác” với chúng, kèm theo những điều kiện hậu hĩnh, nếu không muốn ngồi tù. Thậm chí, chúng có thể lợi dụng sự mất cảnh giác của đối tượng, sử dụng những nhà đấu tranh trá hình gần gũi với đối tượng để gài bẫy rồi khống chế đối tượng.

Theo cựu tù nhân lương tâm Nguyễn Vũ Bình, một nhà đấu tranh dân chủ kỳ cựu và nghiên cứu khá sâu về sự sụp đổ của chế độ Cộng Sản ở Đông Âu, trong giới đấu tranh có 3 loại làm việc cho an ninh Cộng Sản.

Loại thứ nhất là sĩ quan an ninh được đào tạo chuyên nghiệp, bài bản rồi chui vào phong trào đấu tranh dưới một vỏ bọc nào đó. Loại này chiếm khoảng 10% số tay chân an ninh. Tỉ lệ này không cao, vì những kẻ đã trải qua trường lớp an ninh chính quy thường khó che dấu nhân thân.

Loại thứ hai vốn là đặc tình của an ninh trên nhiều lĩnh vực khác nhau, trước khi được an ninh đưa vào phong trào dân chủ. Loại này chiếm khoảng 15-20%.

Loại thứ ba, chiếm đến 70-75%, ban đầu là người đấu tranh thực sự, nhưng bản thân hay gia đình có vấn đề, bị an ninh khai thác, khống chế rồi đi đến chỗ “hợp tác” với chúng. Loại này chiếm tỷ lệ lớn bởi thành phần đa dạng của giới đấu tranh, trong đó rất nhiều người bắt nguồn từ bức xúc cá nhân trước thực trạng xã hội hay hoàn cảnh bản thân, hay đấu tranh cho quyền lợi bản thân và gia đình. Vì thế, lập trường và bản lĩnh của họ thường không vững vàng, dễ dao động. Loại này vừa đông vừa nguy hiểm, bởi trong số đó có cả những nhân vật đã “thành danh” trong làng tranh đấu nên ít ai ngờ tới.

Trong một bài viết mới đây – “Chiến dịch mới của an ninh?” – Blogger Người Buôn Gió nhận định, số dư luận viên và an ninh trá hình hiện chiếm tới 10% lực lượng tranh đấu. Từ kinh nghiệm của bản thân, chúng tôi cho rằng đó là một nhận định chuẩn xác, ít nhất là bởi mức độ… khiêm tốn của nó.

Bài học xương máu

Bài viết này không nhằm mục đích gieo rắc nghi ngờ hay gây hoang mang cho những người đấu tranh nói riêng và những ai quan tâm đến vận mệnh nước nhà nói chung. Đơn giản, đây là thực tế không thể tránh khỏi mà bất cứ ai dấn thân vào con đường gian nan đó cũng đều phải đối mặt. Vì thế, tốt hơn hết là tất cả mọi người đều cần biết để đề phòng, hầu tránh tổn thất cho bản thân cũng như cho phong trào.

Bài học từ sự sụp đổ của chế độ Việt Nam Cộng Hòa vẫn còn nguyên giá trị. Một trong những nguyên nhân quan trọng, nếu không muốn nói là quan trọng nhất, khiến nền dân chủ non trẻ ở miền Nam Việt Nam sụp đổ một cách bi thảm chính là do đội quân gián điệp hùng hậu của cộng sản, với những điệp viên sừng sỏ như Vũ Ngọc Nhạ hay Phạm Xuân Ẩn. Đội quân này hoạt động tinh vi và quỷ quyệt đến mức, sau khi cụm tình báo chiến lược A.22 bị phá vỡ, 42 gián điệp từ phủ tổng thống cho đến các cơ quan khác, trong đó có một “cố vấn” của tổng thống, bị bắt và bị tòa kết án, ngay cả Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu cũng không tin đó là sự thật mà cứ cho rằng vụ việc là do CIA dàn dựng.

Khi chính quyền chưa nằm trong tay mà lực lượng gián điệp của cộng sản còn lợi hại đến như thế thì thử hỏi, một khi đã nắm cả hệ thống chính trị, chúng còn tác oai tác quái đến đâu?

Bất luận thế nào, nếu không đề cao cảnh giác, người đấu tranh rất dễ sa vào những cái bẫy mà cộng sản luôn giăng sẵn, để rồi hoặc là bị nắm hết thông tin bí mật của bản thân và tổ chức, hoặc là tham gia vào tổ chức trá hình do an ninh dựng lên, hoặc thậm chí là bị khống chế rồi đi đến chỗ làm tay sai cho chúng. Kết cục đó không chỉ là thất bại đau đớn của bản thân người trong cuộc, mà còn ảnh hưởng lớn đến công cuộc chung của nước nhà.