Một công dân Mỹ mất tích tại Sài Gòn trước khi tổng thống Obama đến Việt Nam.

 

image1

Cô Nancy Nguyễn, có biệt danh Bánh Ngọt

chụp hình cùng linh mục Lê Ngọc Thanh sau khi cô về đến Sài Gòn.

Cô Nancy Nguyễn, có biệt danh Bánh Ngọt được bạn bè và người thân cho là mất tích đêm hôm qua sau khi về tới Sài Gòn ba ngày trước. Trên Facebook của cô công khai một bức thư gửi cho cha mẹ nói rằng cô về Việt Nam để thực hiện giấc mơ tranh đấu của cô.

Nancy Nguyễn đã tới thăm Dòng Chúa Cứu Thế, và linh mục Lê Ngọc Thanh thông báo trên Facebook của ông rằng rất lo ngại cho sự biến mất của cô.

Chiều tối hôm qua không ai liên lạc được với Nancy và có nguồn tin chưa tiện tiết lộ báo rằng cô đã bị công an bắt.

Nancy Nguyễn từng tham gia biểu tình ở Hồng Kông khi phong trào dù vàng nổ ra. Cô hăng say trong sinh hoạt chính trị ở hải ngoại nhưng luôn chủ trương bất bạo động và tin tưởng vào sự thành công của phong trào tranh đấu cho tự do dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam.

Trong thời gian gần đây nhiều người trẻ hải ngoại đã có mặt tại Việt Nam để có thể quan sát, tham dự các cuộc biểu tình chống ô nhiễm môi trường trước chuyến công du của tổng thống Obama đến Việt Nam vào ngày 22 tháng này.

clip_image002[3]

Nancy Nguyen “Trên Mặt Đường Dậy Sóng” (ảnh Facebook NN)

Thưa ba, thưa mẹ,

Con cám ơn ba mẹ đã đưa hộ chiếu cho con dù không hề ủng hộ chuyến đi đầy mạo hiểm này của con.

Con cám ơn ba mẹ vẫn luôn cho phép con làm điều con muốn dù điều đó trái với nguyện vọng của ba mẹ. Con biết ba mẹ ở nhà trông tin con trên mọi chặng đường. Con viết thư này gởi ba mẹ, và cũng gởi các bậc làm cha làm mẹ có con tham gia vào việc nước .

Con biết các ba mẹ rất lo lắng cho chúng con. Nhưng thưa ba mẹ, chúng con sinh ra trong lòng dân tộc như những chiếc lá nở ra trên cành. Mỗi một chúng con là một cá thể tách biệt, nhưng có một điểm chung là đều nhận một nguồn nhựa sống chảy từ cội rễ của ngàn năm, tuôn qua hùng sử và đổ vào tâm hồn chúng con cái mà chúng con gọi bằng hai tiếng thiêng liêng: Việt Nam.

Không có dân tộc, con người ta như những chiếc lá được bỏ vào tủ lạnh, vẫn sẽ xanh tốt, đôi khi còn lâu hơn khi liền cành, nhưng có phải là đang sống?

Tất cả chúng ta đều biết dân tộc này đang phải đối mặt với họa diệt vong, và con cám ơn ba mẹ, dù lo lắng khôn nguôi, vẫn cho phép con thắp nên một ngọn nến, thay vì ngồi nguyền rủa bóng đêm. Chúng con hứa sẽ cố gắng giữ gìn bản thân cách tốt nhất có thể.

Con là một trong số những đứa đứng ra phát động xuống đường, con không thể chỉ ngồi chốn an toàn mà xúi người khác xung phong. Con cảm ơn ba mẹ đã cảm thông mà cho phép con về đứng bên cạnh các bạn con. Chúng con cần nhau trong những tháng ngày này. Thời khắc này con thuộc về mặt đường Sài Gòn chứ không phải căn nhà ấm êm nơi đất khách.

Lời cuối, thưa ba mẹ, tuy khiêm tốn, trong cuộc sống, con cũng đã có chút thành công, nay con xin phép ba mẹ cho con thành nhân. Con cảm ơn ba mẹ.

Nancy

18/5/2016 – Viết từ mặt đường dậy sóng.

==========================================================

– Cảm ơn em, không thể ngồi yên và xúi người khác xuống đường. Cảm ơn em đã làm một ngọn nến nhỏ để sưởi ấm, và cố gắng thắp sáng, hàng triệu trái tim khô cằn của dân Việt luôn sống trong thờ ơ, ích kỷ và sợ hãi!

– Rất cảm ơn Nancy Nguyễn đã trở thành tấm gương sáng cho mọi người Việt Nam noi theo trước cảnh đất nước, dân tộc có nguy cơ bị hủy diệt.

– Hỡi các bạn trẻ Việt Nam. Các bạn xuống đường hay các bạn ngồi trong quán cà phê cũng có nghĩa là các bạn đang làm nên lịch sử. Ngày hôm nay các bạn đổ mồ hôi ra sức làm việc, ngày mai con cái các bạn có cơm ăn, áo mặc. Ngày nay các bạn lo sợ không dám xuống đường giành lại quyền làm người, ngày mai con cái các bạn sẽ phải sống trong kiếp nô lệ, đọa đày, áp bức. Tương lai con cái các bạn, dù tốt hay xấu, hoàn toàn tùy thuộc vào thái độ và hành động của các bạn ngay bây giờ và hôm nay. Dù thế nào đi nữa, chính các bạn vẫn đang làm nên lịch sử và quyết định cho tương lai, dù tốt hay xấu. Không ai khác có thể thay thế được.

– Có một cô con gái như vậy thì cha mẹ của Nancy Nguyễn quả thật là những người hiếm có, đáng kính nể. Cha nào con nấy, mẹ nào con nấy, cũng là đây.

– Điều lạ lùng là một cô gái trẻ người Mỹ gốc Việt, cùng những người trẻ sinh ra ở hải ngoại, đang sống yên bình tự do tại xứ sở Hoa Kỳ, lại bỏ tiền túi, cất công mua vé máy bay về tận Việt Nam để xuống đường biểu tình, phản đối bọn cầm quyền cộng sản, đòi hỏi tự do, nhân quyền cho người dân Việt Nam. Trong khi đó hàng triệu người già trẻ Việt Nam bản xứ lại thờ ơ, vô cảm, trước số phận của chính mình, của đất nước, và tương lai của con cái. Nếu đã vậy thì rõ ràng người dân Việt Nam chỉ muốn sống trong kiếp nô lệ, ươn hèn, và chờ ngày bị hủy diệt.

– Dù mạnh dạn xuống đường giành lại quyền được sống tự do dân chủ, hay sợ hãi, gục đầu than trách, hoặc thờ ơ, chỉ mãi lo ăn nhậu ca hát, chính chúng ta vẫn đang làm nên lịch sử. Cho chúng ta hôm nay và cho tương lai con cái mai sau.

– Căn nhà Việt Nam hiện tại đã rã rệu, đầy chuột bọ và rác rưới. Bạn tự tay dọn dẹp, con cái các bạn sẽ được vui sống trong lành mạnh. Bạn tiếp tục xả rác, hay ích kỷ, lười biếng, trông chờ ai đó sẽ làm việc này, con cái các bạn sẽ phải mãi sống trong u tối, bệnh hoạn. Bạn đang sống trong căn nhà này. Muốn sống thoải mái, sạch sẽ bạn phải tự tay dọn dẹp. Không ai có thể làm giùm bạn được cả. Ít nhất bạn cũng nên hiểu ra điều này.

– Không nên tiếp tục ngồi đó than thở như cô Trần Thị Lam: “Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh. Anh không biết em làm sao biết được. Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước. Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu.”  Mà hãy rõ ràng và mạnh dạn như cô Phạm Mai Lan: “Đã biết rõ còn bày trò ấm ớ. Lại vịt vờ hỏi mây gió trước sau. Sao không tự tay nhổ cỏ diệt sâu. Ngồi than thở thì chờ ngày xóa sổ.”

– Bạn cúi đầu ngồi yên, không dám, hay không chịu, đứng lên hành động, tức là bạn đã trao quyền định đoạt đời sống của mình, của con cái mình, cho người khác. Và như thế cũng không nên phiền trách hay than thở điều gì. Vì bạn nên biết, chính bạn đã chọn kiếp sống như thế.

===========================================================

Ký sự của một thiếu nữ Hoa Kỳ gốc Việt tại Hong Kong

untitled3

Nancy Nguyễn trong cuộc biểu tình Dù ở Hong Kong

“Đừng bao giờ nghĩ, đã có người khác lo, dân Việt Nam đến 90 triệu con người cơ mà. Vì chính các bạn cũng hiểu, nếu không phải là bản thân các bạn, thì sẽ chẳng là ai cả. Chín mươi triệu người Việt Nam là chúng ta! Là chính chúng ta! Chứ không phải ai khác. Chính các bạn, chứ không phải là ai khác, sẽ phải là những con người làm nên cuộc đổi thay.”

Day 0

Hồng Kông đón tôi thân thiện lạ thường. Trời hừng hực cái nóng miền nhiệt đới, phố xá chật chội chen chúc nhau san sát. Những con đường nhỏ xíu mà tới hai làn xe chạy. Và người, cứ đan vào dòng xe đi mãi. Hong Kong bé tẻo teo nên nhà cửa cứ thi nhau vươn đến tận trời xanh. Giữa ngổn ngang nhà hàng, tiệm thuốc bắc, và cơ man nào là tả phí lù hàng quán, tôi thấy thấp thoáng một Chợ Lớn của Việt Nam mình. Nếu cộng thêm tiếng còi xe inh ỏi và tiếng người mình gọi nhau í ới, thì đúng là Việt Nam mất rồi! Lại nghĩ … giá như …

Taxi đưa tôi vào khu trung tâm rồi … bỏ rơi tôi ở đó. Chẳng cần nhắc, Hong Kong cũng “tặng” cho tôi một cơn mưa bất chợt, hên, tôi đã kịp “tậu” xong một chiếc dù. Mưa, và tôi, giữa phố mênh mang. Nghe như vùng ký ức nào vẫy gọi. Nhớ một thủa xa xôi, có tôi và những cơn mưa cuối hạ. Giữa lòng đường trống, nhìn những con người hối hả lướt ngang, trong khoảnh khắc tôi đã ngỡ mình đang ở giữa Sài Gòn. Để rồi cay đắng nhận ra, có giống nhau nhiều đấy, nhưng quê hương … sẽ còn lâu lắm …

Ngẫm cũng hay, mọi con đường ở Hong Kong đều dùng song ngữ, và người Hong Kong nào cũng đều nói được hai thứ tiếng Anh – Hoa. Nên cái đứa ngờ nghệch từ bên kia quả địa cầu này chẳng khó khăn gì để tìm đến được ngay “điểm nóng”.

untitled4

Hong Kong

Phần 1

Dù đã được báo trước là các bạn trẻ ở đây biểu tình … trên cả tuyệt vời, tôi vẫn không ngờ được những gì diễn ra trước mắt mình. Các bạn trẻ trong hình, tôi gọi vui là “tổ charge phone”. Một đội hoàn toàn tự phát gồm các bạn sinh viên thay phiên nhau lại trực, bất cứ khi nào cũng có ít nhất 6, 7 bạn “có mặt tại hiện trường”. Các bạn mang theo đầy đủ dụng cụ, dây charge cho các loại phone thông dụng. Có cả một hệ thống sổ sách để ghi lại số phone của những người gửi. Người chụp chung với tôi trong hình là bạn trưởng nhóm, tên Sirius Lee. Sirius nói với tôi, bạn đọc được trên báo rằng mọi người than phiền chuyện phone hết pin nên đã tự nguyện mang đồ ra đây charge free.

Ở đây có nhiều bạn trực xuyên đêm. Ngủ gục ngay tại chỗ. Nhiều bạn đã “đóng đô” ở đây nhiều ngày liên tục. Hôm qua đến nơi, tôi đã ở lại nói chuyện với các bạn ấy đến tận khuya, và cũng gục tại đây một lúc 🙂

Vô cùng thật thà, trật tự, và hiếu khách, các bạn đón tôi như đón một người bạn thân 🙂

untitled5

Tuổi trẻ Hong Kong, không phải tuổi trẻ Việt Nam, tham dự biểu tình.

Phần 2

Bước ra khỏi “tổ charge phone” để đến khu biểu tình, tôi tiếp tục bị … choáng tập hai. Trên tất cả các “ngõ vào” tự phát giữa các bức ngăn bê tông, là các bậc thang … cũng tự phát nốt. Mọi người góp thùng, ghế, bất cứ vật liệu gì, để làm thành các bậc thang cho mọi người tiện bước qua. Tại tất cả các ngõ vô tự phát này, là các bạn sinh viên thay nhau đứng giúp đỡ người khác qua an toàn. Mỗi một ngõ vô luôn có từ hai đến ba bạn sinh viên chỉ đứng làm nhiệm vụ nâng, và đỡ người bước qua hàng rào chắn, để bảo đảm không có tai nạn xảy ra.

Bên trong khu vực biểu tình là vô số những lều tiếp tế. Họ dự trữ phần chính là nước uống, ruy băng vàng, ít thức ăn nhẹ, các dụng cụ cứu hộ y tế, và nhất là … dù, rất nhiều dù. Các bạn chỉ phát không, nhưng tôi không có thói quen nhận miễn phí nên đã đề nghị trả tiền. Các bạn thẳng thắn: tất cả đều là đồ của người dân thành phố, chúng tôi không lấy tiền. Vâng. Tất cả đều là đồ của người dân Hong Kong tiếp vận cho các bạn trẻ. Rất nhiều người bảo tôi, mấy ngày nay đóng đường, việc đi lại khó khăn, tôi đi làm rất vất vả, NHƯNG HONG KONG CẦN NHƯ THẾ, PHẢI NHƯ THẾ, tôi không phiền.

Các bạn trẻ luôn luôn tự bảo nhau dọn rác và giữ bình tĩnh. Luôn luôn là như thế, trên mọi khẩu hiệu về tự do, dân chủ, phổ thông đầu phiếu, tranh đấu vì tương lai, là những khẩu kêu gọi nhau giữ bình tĩnh, và dọn rác.

Hong Kong ngày mai sẽ rất khác Hong Kong của ngày hôm nay. Hong Kong ngày mai, sẽ là một thế hệ hệ những con người có ý thức cao bậc nhất thế giới.

untitled6

Nancy Nguyễn từ Mỹ bay sang Hong Kong để cùng tham gia xuống đường.

untitled7

Chúng ta đang làm lịch sử.

Phần 3

Hong Kong là một miền đất lạ lùng. Những người khởi xướng đầu tiên hết, cho một phong trào đòi dân chủ làm chấn động cả thế giới hôm nay, lại là những người rất rất trẻ. Trẻ đến nỗi theo “cái nhìn Việt Nam” thì các bậc phụ huynh có lẽ sẽ bảo các bạn ấy nên về bú cho xong bình sữa. Nói thế để biết rằng, thưa các bạn sinh viên, thanh niên Việt Nam, các bạn không hề là quá nhỏ cho cuộc chơi chính trị. ĐỪNG BAO GIỜ cho phép bất cứ ai bảo với bạn rằng “nhãi con biết gì”, hay “đã có người lớn lo!” Vì chính các bạn cũng hiểu rằng tất cả những điều đó đều là gian trá, ngụy biện!

Các bạn nên nhớ, các bạn có quyền bỏ phiếu từ năm 18 tuổi. Điều đó đồng nghĩa với việc, mỗi cá nhân từ 18 tuổi trở lên đều đã đủ trưởng thành, trước pháp luật, trong suy nghĩ và nhận thức. Đừng bao giờ cho phép bất cứ ai, cá nhân, hay tổ chức nào bảo các bạn còn quá nhỏ. Nếu ai đó nói các bạn chưa đủ trưởng thành, hay hỏi họ câu này: Tổng bí thư thứ nhất của bè đảng cộng Việt tham gia chính trị lúc mấy tuổi, và được bổ nhiệm chức vụ tổng bí thư lúc mấy tuổi? Không ai, không cá nhân hay tổ chức nào được quyền bảo các bạn còn quá trẻ. Và, nên nhớ, các bạn không hề là quá trẻ để thay đổi vận mệnh đất nước này, dân tộc này.

Đừng bao giờ nghĩ, đã có người khác lo, dân Việt Nam đến 90 triệu con người cơ mà. Vì chính các bạn cũng hiểu, nếu không phải là bản thân các bạn, thì sẽ chẳng là ai cả. Chín mươi triệu người Việt Nam là chúng ta! Là chính chúng ta! Chứ không phải ai khác. Chính các bạn, chứ không phải là ai khác, sẽ phải là những con người làm nên cuộc đổi thay. Vâng, chính khối óc, chính bàn tay này, sẽ phải là khối óc, và bàn tay làm nên cuộc đổi thay, dù tốt hay xấu. Không phải là ai khác, không phải là thế hệ nào khác.

Đừng bao giờ để bất cứ ai bảo với bạn rằng, Việt Nam nhỏ bé, phải đối đầu với Tàu cộng một cách khôn ngoan. Bởi chính các bạn hiểu sâu sắc rằng: Đó cũng là nguỵ biện! Hong Kong không có đến một người lính của riêng mình. Nhưng chính trong khó khăn đó, Hong Kong làm cả thế giới nghiêng mình ngả mũ. Đừng bao giờ cho phép bất cứ ai bảo các bạn hãy bỏ cuộc chỉ vì Việt Nam yếu hơn Tàu cộng nhiều lần. Vì chính các bạn biết rằng sức mạnh của tập thể còn mạnh mẽ gấp triệu cần súng đạn.

Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ, vì đó, là phần Người nhất trong mỗi một con người.

Ngày hôm nay Hong Kong xuống đường. Bao giờ sẽ đến Việt Nam?

untitled8

Nancy Nguyễn và tuổi trẻ Hong Kông xuống đường trong cuộc biểu tình Dù.

Phần 4

Bạn biết không, đôi khi, những điều phi thường nhất lại được diễn tả bằng những điều bình thường nhất trong cuộc sống.

Ngay từ khi tới, Hong Kong đã nắm lấy tay tôi, đưa tôi đi giữa phố phường chen chúc, thăm cơ man nào là khuôn mặt, những khuôn mặt làm cả thế giới xúc động, có khi nghẹn ngào. Chỉ đến khuya nay, khi ngồi lại bên nhau trong bữa tối, nhìn các bạn và vội vài miếng cơm trong cơn đói mèm. Tôi ngắm họ ăn say sưa đến quên cả trời đất, mới chợt nhớ ra một điều mình đã quên mất từ lâu: các bạn ấy cũng chỉ là những con người.

Thế giới nói về sinh viên Hong Kong như những chiến binh, những người hùng. Còn tôi, tôi thấy họ Người lắm, như chính tôi, NHƯ CHÍNH BẠN. Họ bảo với tôi, họ không hề gan dạ, quả cảm như báo chí ca ngợi. Họ cũng hèn nhát, cũng sợ hãi. Đại lục có tất cả, còn họ, họ có gì? Họ thừa nhận hết, rằng họ cũng sợ bị thanh trừng, sợ từ nay về sau, có thể cuộc sống của họ sẽ không bao giờ còn như trước nữa. Rồi học hành, rồi công việc, rồi cả mẹ cha. Họ nói với tôi, như chưa từng được nói với bất kỳ ai khác, những trăn trở rất con người mà giới truyền thông không bao giờ thèm đếm xỉa tới. Có vài người đã khóc. Trong giọt nước mắt không đủ nặng để lăn trên gò má, chỉ đủ để làm khóe mắt long lanh dưới ánh đèn siêu thị, tôi thấy được những cuộc đời trần trụi. Rồi họ nhìn tôi, kiên nghị: Nếu bảo chúng tôi không sợ hãi, thì đó là nói láo. Nhưng nếu Hong Kong cần, chúng tôi cũng vẫn sẽ dấn thân. Bởi vì, Hong Kong cần chúng tôi.

Ở Hong Kong, tôi thấy được sự vĩ đại của những con người bình thường. Và chính sự bình thường đó, làm nên điều vĩ đại.

“Bởi vì Hong Kong cần chúng tôi!” Tôi nghe khóe mắt mình cay, và ruột gan như có ai đem dao đến cứa. “Bởi vì Hong Kong cần chúng tôi!” lẽ đơn giản như thế, mà sao đối với dân tôi nó xa xôi nhường vậy.

Việt Nam ơi! Hãy tỉnh dậy đi!

Nancy Nguyen

=========================================================

– Bài viết thật là hay và cảm động. Mong thế hệ trẻ Việt Nam sớm thức tỉnh và nhận thức rằng người Việt Nam cần có quyền tự do dân chủ thật sự. Nhưng tất cả đều nằm trong tay các bạn. Ngay trong hiện tại, vào lúc này.

– Cám ơn cô Nancy Nguyễn. Cô đã nói lên điều mà nhiều người không dám nói. Người Việt, hãy đứng lên, tự mình hãy đứng lên chống bạo quyền chà đạp và đày đọa. Sự ngu xuẩn, tàn ác của cộng sản là do chính chúng ta tạo ra nó. Một ngàn năm đô hộ chúng ta mới ngấc đầu lên được ư? Hay còn đợi giải nghĩa Sấm Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm? Hay Liễu Hạnh Công Chúa? Chúng ta chờ đợi gì? Tiên tri vũ trụ hay Phan Thị Bích Hằng tiên đoán thời cơ nước Việt? Tiếp tục ăn nhậu rồi thời thế sẽ đến chăng? Chỉ có chúng ta, người Việt, mới, và đang, quyết định số phận dân tộc mình, dù tốt hay xấu! Việt Nam ơi! Hãy tỉnh dậy đi!

– Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi! Ai chiến thắng không hề chiến bại. Ai nên khôn không khốn một lần. Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi!

Hoa Kỳ đang theo dõi và can thiệp trường hợp cô Nancy Nguyễn bị bắt cóc và giam biệt tích

BPSOS, ngày 21 tháng 5, 2016

http://machsongmedia.com

Trong mấy ngày qua, cộng đồng Facebook xôn xao về việc một công dân Hoa Kỳ gốc Việt, cô Nancy Nguyễn, bị bắt cóc và giam biệt tích bởi công an Việt Nam.

Khi được tin này, BPSOS đã lập tức chuyển thông tin cá nhân của cô Nancy Nguyễn đến Toà Đại Sứ Hoa Kỳ và Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ để can thiệp. Chính phủ Hoa Kỳ cho biết họ rất quan tâm về trường hợp này và các nhân viên sứ quán Hoa Kỳ ở cả Sàigòn lẫn Hà Nội thuộc bộ phận Dịch Vụ Công Dân Hoa Kỳ (American Citizen Services) đang ráo riết can thiệp.

Theo thoả thuận giữa Hoa Kỳ và Việt Nam ký kết năm 1994, Toà Lãnh Sự Hoa Kỳ có quyền tiếp xúc với công dân bị giam giữ nội trong vòng 96 tiếng đồng hồ kể từ khi bị bắt. Công dân Hoa Kỳ có quyền cự tuyệt không trả lời và không hợp tác với nhân viên thẩm vấn của Việt Nam cho đến khi đã nói chuyện được với Toà Lãnh Sự Hoa Kỳ.

Cô Nancy Nguyễn và phái đoàn Nam Cali cùng với Ts. Nguyễn Đình Thắng, Quốc Hội Hoa Kỳ, ngày 18/06/2015 (ảnh BPSOS)

Như một biện pháp phòng thân, công dân Hoa Kỳ cần giữa các số điện thoại dưới đây để liên lạc khi mình hay thân nhân của mình là công dân Hoa Kỳ gặp khó khăn ở Việt Nam:

Trong giờ làm việc: (04) 3850-5000 nếu gọi từ Việt Nam, hoặc 011-84-4-3850-5000 nếu gọi từ Hoa Kỳ.

Ngoài giờ làm việc: 090-340-1991 nếu gọi từ Việt Nam, hoặc  011-84-90-340-1991 nếu gọi từ Hoa Kỳ.

Toà Lãnh Sự Hoa Kỳ và chính quyền Hoa Kỳ nói chung có trách nhiệm bảo vệ công dân.

Chúng tôi khuyên những công dân Hoa Kỳ trước khi lên đường đến Việt Nam nên để lại cho thân nhân ở Hoa Kỳ các thông tin liên lạc kể trên cùng với một bản photocopy passport của mình, phòng khi nhỡ ngại và cần sự can thiệp của Toà Lãnh Sự Hoa Kỳ ở Việt Nam.

Trở lại với trường hợp của cô Nancy Nguyễn, chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi sự can thiệp của Toà Lãnh Sự Hoa Kỳ và đang làm việc với Quốc Hội Hoa Kỳ để sẵn sàng lên tiếng nếu đến Thứ Hai phía Việt Nam vẫn chưa chấp nhận để Toà Lãnh Sự Hoa Kỳ ở Việt Nam nói chuyện trực tiếp với cô Nancy Nguyễn.