*430 / KHẮC KHOẢI ĐỢI CHỜ

Thoáng lất lây mưa phùn lác đác  ,
Trên bầu trời tản mạn mây bay .
Lặng lẽ nhìn anh vóc dáng hao gầy ,
Mắt lưng tròng loang đầy nhỏ lệ …!

Đánh tả tơi chân trời góc bể ,
Trên con thuyền nhỏ bé lênh đênh .
Biển rộng bao la sóng nước gập ghềnh ,
Mạng sống cheo leo chồng chềnh trước gió .

Vĩnh biệt chia tay nhìn không dám ngó ,
Tha thiết trông theo chẳng tỏ nên lời .
Anh đã xoay lưng biền biệt mù khơi ,
Em trở lui về mưa rơi chết lịm …!

Hỡi ơi mười năm thương yêu trọn vẹn ,
Thấp thoáng đâu rồi tội nghiệp con thơ !
Đêm hôm khuya khoắt một bóng trông chờ ,
Mẹ con bên nhau từng giờ nức nỡ …

Xa xôi ngàn trùng ai còn thương nhớ ,
Lâu lắc lắm rồi chẳng có tin chi ?
Nghe hơi lành lạnh lấp loáng rầm rì ,
Em mơ màng anh yêu về đâu đó .

Giật mình thức giấc buồn lo trăn trở ,
Ngó lại đàn con nhịp thở ngây thơ .
Ôi thôi lo sợ ngấp nghé tình hờ ,
Đụng lỡ ra rồi em đau khổ lắm …!

Này anh đời em đã gởi gắm ,
Giữ cho nhau tình thắm Uyên Ương .
Dù cách biệt muôn nẻo phố phường ,
Mãi là vợ hiền yêu thương mong đợi .

Thế sự bất an đành chi trôi nổi ,
Cũng hiểu lắm rồi thế giới tự do .
Như trước bảy lăm chính thể Cọng Hoà ,
Tất cả mọi người cơm no áo ấm .

Có đâu hung tàn nhân quyền bị cấm ,
Cùng một nòi tra tấn tham ô .
Ô hay cái lũ tội đồ ,
Giết dân bán nước bưng bô cho Tàu …

Ước mơ sao ngày sau thoát nạn ,
Đánh cường hào cọng sản bay tưng .
Muôn dân sung sướng vui mừng ,
Ngàn đời lũ vẹm coi chừng trốn chui …

California USA Tháng 7 năm 2012