Ý kiến cá nhân về các tay anh chị Cầu Muối

 

Đọc 2 bài dưới đây nói các anh chị vùng Cầu Muối, tại hạ thấy tác giả diển tả tính khí anh hùng, mã thượng của các tay trùm du côn Cầu Muối đúng nhiều điểm.  Mặc dù bị khép cho cái hổn danh là ” Du côn Cầu Muối”, nhưng khi đi sát với họ mới thấy được tính và nết của họ không giống như một vài người viết trước đây.  Có thể họ viết theo nghe kể lại, hoặc đọc qua báo chí, hay cố tình lạng lách để không sát thực tế.

              Tại hạ đã từng trình bày trước đây, gia đình tại hạ cùng toàn bộ bà con bên ngoại sống lâu đời tại vùng nầy, chỉ đến năm 1974, tại hạ mới dời về ở gần chợ Nancy, Saigon 2.  Nên tại hạ biết một phần về hoạt động cũng như sự choảng nhau thế nào của họ.

             Tuy nhiên, tác giả cũng viết có phần chưa đủ về du côn Cầu Muối… Minh Cầu Muối mặc dù là đại ca tại vùng nầy, nhưng trên Minh Cầu Muối còn có Năm Nhu (Biệt kích), anh rễ của Minh, trên nữa còn có đàn anh Tư Quý (Một đại gia giàu có với đầy đủ tính khí anh hùng, rộng lượng, hào phóng, ngoại giao đại tài với sự trợ giúp của người em nuôi là chú Năm Ri và người con nuôi là Hai Giao). Có dịp tại hạ sẽ trình bày về Tư Quý mà tại hạ thường gọi là chú Tư.

Cũng như tác giả nói Minh Cầu Muối từ Hốc Môn xuống thì không chắc.  Có thể Bác Năm, bá má của Minh Cầu Muối từ Hốc Môn xuống ở khi Minh còn nhỏ, nhưng lớn lên và trở thành tay anh chị tại Cầu Muối, đồng thời Minh Cầu Muối còn có 1 người em là Méo,… “vua chém”!  Mặt khác, tác giả cũng có ý xuyên tạc CSQG / VNCH bao che cho nhóm du côn nầy. Thật không hẳn như vậy ! Đâu phải chỉ có An ninh Khóm, An ninh Phường mà còn các cơ quan tư pháp khác của các đơn vị từ Cuộc CS , từ Quận, từ Thủ Đô, từ Bộ Tư Lệnh CSQG trung ương đều có cùng 1 trách nhiệm bảo vệ an ninh đô thị và hoạt động thường độc lập với nhau.  Nếu như cố tình sơ thất thì có An Ninh Cảnh Lực CSQG giám sát và truy cứu ngay.   Có dịp tại hạ sẽ trình bày lệnh truy bắt những tay phạm tội tại vùng nầy….

Một đám cháy ở chợ Cầu Muối 1971 – Trực thăng phải múc nước sông sau chợ Cầu Ông Lãnh tưới lên dập tắt ngọn lửa.

Xin trình bày thêm: Vùng Chợ Cầu Muối nối liền phía dưới giáp đường Huỳng Quang Tiên, Cầu Kho có trùm du đãng Trực Mặt Ngựa (Con nhà giàu) – Phía trên đường Nguyễn Thái Học có Chợ Cháy – Trên nữa là chợ Cầu Ông Lãnh có trùm du côn Hoàng Vựa Cá – Tiếp nối, phía bên kia đường Chương Dương là Xóm Tỉnh có tay anh chị là Sơn Hải Quân – Đến vùng trên Ca Thay có Đại Ca Thay (Các tay anh chị nầy mỗi người hùng cứ 1 phương, đàn em đông đảo, nhứt là Minh Cầu Muối, thường liên kết với nhau để hạ đám Tàu Chợ Lớn gọi là Mã Thầu Dậu, đứng đầu là Nàm Chảy, tức là Tín Mã Nàm).

Về đình Nhơn Hòa mà dân địa phương gọi là rạp Cầu Muối hay đình Cầu Muối, hát bội (hát bộ) các tuồng Tàu, như Tiết Nhơn Quý chinh Đông, Tiết Đinh San chinh Tây, Mạnh Lệ Quân, …..với các diển viên chủ chốt thường trực là Hoàng Bá, Hoàng Nuôi, Năm Đồ, kép độc Ngọc Minh, ….Sau đó có Ngọc Ánh,….

Tại hạ còn nhớ, tại vùng nầy khi đi “chợ chồm hổm” đường Cô Giang (Đến nay vẫn còn tồn tại) thường nhắc tới rạp Cầu Muối, vì món vui chơi duy nhất ở vùng nầy sau một ngày làm việc mệt mỏi là đi coi hát, có khi là rạp hát bóng Lạc Hồng, rạp Kim Đô, xa một chút thì có rạp Thành Xương, Long Phụng, Nguyễn Văn Hảo, Ca Thay, Lê Lợi,  còn rạp Đại Nam thì giá vé đắc quá, nói gì tới rạp Rex …. Vì thế, bình dân nhứt vẫn là rạp Cầu Muối, nên bà con cũng thường công khai ngân nga “3 câu hát”:

“Hoàng Bá…con c… con c… có vá,

Hoàng Nuôi…con c…con c… đen thui,

Năm Đồ…cái l…cái l… chồ vồ”

B.C

Hát bội tại rạp Cầu Muối (Đình Nhơn Hòa)

 

Trùm du đãng Cầu Muối thuộc làu thơ “đại ca”  Hai Miên – Minh Cầu Muối.

19/12/2015 18:30 GMT+7

Mặt chợ đường Cô Giang

Mặt chợ đường Nguyển Thái Học.

TTO – Minh Cầu Muối thu phục các tay anh chị ở khu vực chợ Cầu Muối về dưới trướng và chính  một giang hồ nổi tiếng Sài Gòn trước 1975 là Đại Ca Thay cũng chấp nhận không đụng chạm tới lãnh địa Cầu Muối.

                   Đình Nhơn Hòa hay đình Cầu Muối, nơi thờ Cậu Hai Miên – Ảnh Hồ Tường

Tuy nhiên, dân cư Cầu Muối không chỉ có vậy. Hai lực lượng chính ở chợ Cầu Muối dù là làm chủ hay làm thuê cũng đều phải ăn, uống, ngủ nghỉ… thế là dân buôn bán đồ ăn, thức uống ở chợ Cầu Muối đã hình thành từ cư dân tại chỗ và cư dân từ nơi khác đến mưu sinh.

Các tiệm của người Hoa hình thành chung quanh chợ Cầu Muối, vừa bán đồ ăn quen thuộc như: mì, hủ tíu, hoành thánh, xíu mại…, vừa bán các loại nước giải khát như: cà phê, nước xá xị, đá chanh, trà đá…

Bên cạnh đó, còn có những quán cơm mọc lên, cộng với những người gánh hàng, đội hàng đi khắp chợ Cầu Muối để đáp ứng kịp thời nhu cầu sống còn – nhu cầu ăn uống của mọi người, nhất là bà con lao động.

Ai từng qua đây trước 1975 hẳn không thể nào quên những phự nữ, ông già đẩy xe kép ngấu nghiến miếng cơm cháy chan nước mắm có giá rẻ mạt ở quán cơm Việt Hưng nằm đầu hẻm số 18 đường Cô Giang, cách chợ Cầu Muối chừng 50m.

Tranh giành mối lái, khách hàng dữ dội

Những chủ vựa, chủ sạp ở chợ Cầu Muối tranh giành mối lái với nhau. Những bạn hàng (tức khách hàng) cũng tranh giành hàng hóa mua ở chợ Cầu Muối với nhau. Những phu khuân vác, phu xe đẩy hành nghề ở chợ Cầu Muối cũng tranh giành với nhau khách hàng (bao gồm cả người bán hay người mua)…

Một số cuộc tranh giành ở khu vực chợ Cầu Muối được hai, ba bên giải quyết ôn hòa. Nhưng cũng có không ít cuộc kết thúc bằng dao phay, gậy gộc, đâm chém…

         Một góc chợ Cầu Muối trước 1975 nhộn nhịp xe hàng, khách mua bán – Ảnh tư liệu

Một con hẻm trong khu vực chợ Cầu Muối hiện nay vắng ngắt, không còn cảnh mua bán nhộn nhịp – Ảnh Hồ Tường

Từ thực tế những cuộc tranh giành mang tính huyết chiến ở chợ Cầu Muối đã hình thành thêm một lớp cư dân mới tại đây. Đó là những người hầu như chỉ sống chủ yếu nhờ vào việc đấm đá: du côn, du đãng Cầu Muối (hiện nay người ta gọi là giang hồ).

Du côn, du đãng “đất dữ” Cầu Muối và Minh Cầu Muối

Dân cư Cầu Muối xưa hình thành với hai lực lượng chính là các chủ vựa, chủ sạp và lớp lớp bà con lao động nghèo phục vụ công việc mua bán ở chợ Cầu Muối.

Giang hồ Cầu Muối có khi là cư dân tại chỗ, qua quá trình đụng chạm trong cuộc sống, nhu cầu sinh tồn đã tạo cho họ trở thành dân du côn.

Nhưng giang hồ Cầu Muối cũng có người từ nơi khác tới như Nguyễn Văn Minh vốn người ở Bà Điểm, thuộc quận Hóc Môn, tỉnh Gia Định (nay là huyện Hóc Môn, TP.HCM) (?).

Với bản tính gan dạ, cộng với thành tích từng chiến thắng nhiều lần môn quyền anh (boxing) trên võ đài, Minh đã nhanh chóng thu phục tất cả các tay anh chị khác đang “hành nghề” ở khu vực chợ Cầu Muối về dưới tay mình, mà chính một giang hồ nổi tiếng Sài Gòn trước 1975 là Đại Ca Thay cũng phải chấp nhận không đụng chạm tới lãnh địa Cầu Muối của Minh Cầu Muối.

Thậm chí Đai Ca Thay, Chà Và Hương (thân thiết với Đại Ca Thay) và Minh Cầu Muối còn trở thành nhóm du đãng tin tưởng nhau.

Với thực lực hùng hậu, Minh đưa ra chế độ bảo đảm cho hoạt động kinh doanh của tất cả chủ vựa, chủ sạp ở chợ Cầu Muối diễn ra tốt đẹp.

Dĩ nhiên bù lại, các chủ vựa, chủ sạp phải trả tiền hằng tháng cho hoạt động bảo hiểm này, mà họ gọi là “bảo kê”.

Nguyễn Văn Minh còn đi xa hơn, bảo kê luôn những phu khuân vác, phu xe đẩy hàng đang hành nghề tại chợ Cầu Muối.

Tuy hằng tháng đành mất một khoản tiền cho hoạt động bảo kê, nhưng nhiều chủ sạp, chủ vựa cũng như nhiều phu khuân vác, phu xe đẩy chấp nhận để công việc làm ăn yên ổn. đẹp, an toàn. Tên gọi “Minh Cầu Muối” cũng xuất hiện từ đó.

Sống với gia đình trên mảnh đất Cầu Muối suốt 50 năm qua, không ít lần tôi gặp anh Minh Cầu Muối. Đó là một thanh niên có vóc người cao khoảng 1,60 mét, nước da đen, mắt lé, môi chì, ăn nói rổn rảng…

(Cũng mở ngoặc nói thêm Minh Cầu Muối rất khác với nhân vật phong độ, điển trai Minh Cầu Muối trên phim ảnh. Trong bộ phom nổi tiếng Ván bài lật ngửa có nhân vật Bảy Cầu Muối, một tay giang hồ mã thượng “trọng nghĩa khinh tài” có xuất phát gì từ nhân vật có thật Minh Cầu Muối (vì giang hồ Cầu Muối trước 1975 không hề có Bảy Cầu Muối).

Trong mắt thằng con nít của tôi lúc đó, anh Minh là rất yêu văn nghệ, cứ rảnh là đọc mấy câu thơ nói về đạo nghĩa con người: “Thương người thất thế, lỡ đường; Thương người trung chánh, ghét phường tà gian”.

Sau này, khi học khoa văn chương Việt Nam ở Trường đại học Văn khoa Sài Gòn, chúng tôi mới biết hai câu thơ mà anh Minh Cầu Muối hay đọc vốn là hai câu thơ trong “Thơ Cậu Hai Miên” ca ngợi tính cách và hành động của nhân vật đặc biệt này.

Và cũng từ đó, chúng tôi cảm nhận nhiều việc làm của anh Minh Cầu Muối ít nhiều đã chịu ảnh hưởng của Cậu Hai Miên.

Chẳng hạn  hành động “ghét phường tà gian” của Minh Cầu Muối có thể kể là việc Minh đã trực tiếp giáp mặt với Bảy Vịt Xiêm và đánh ngã nhân vật này ngay bằng thế câu đầu giật gối, bởi vì Bảy Vịt Xiêm ỷ mình vạm vỡ nhờ tập tạ, hay bắt nạt những kẻ ốm yếu…

Còn hành động “thương người thất thế, lỡ đường” của Minh Cầu Muối thì rất nhiều. Tuy thu tiền bảo kê từ chủ sạp, chủ vựa cho đến phu khuân vác, phu xe đẩy, nhưng Minh Cầu Muối cũng sẵn lòng “xóa thuế” (bảo kê) cho ai thật sự túng quẫn, khó khăn.

Minh Cầu Muối cũng “thương người trung chánh” thể hiện rõ nhất qua việc ứng xử với  võ sư Hồ Văn Lành khi mở “Võ đường Từ Thiện” ngay tại vùng đất dữ Cầu Muối từ năm 1959: thấy võ sư Lành mở võ đường để hướng thiện cho người học võ và ông có nhiều học trò – võ sĩ xuất sắc từng đoạt chức vô địch, từng đại diện màu cờ sắc áo Việt Nam để đấu đối kháng với nhà vô địch của các nước khác, Minh Cầu Muối đã tỏ ra rất nể phục, gọi ông là “cậu Út” – dù đàn em Minh Cầu Muối có lần quậy võ đường của võ sư Từ Thiện và bị ông thu phục.

Những lúc rảnh rỗi, Minh Cầu Muối và mấy đàn em của mình tập đánh bao ở võ đường Từ Thiện võ sư Hồ Văn Lành.

Phần cuối một cuộc đời

Các chủ sạp, chủ vựa nào ở chợ Cầu Muối cũng biết rằng đồng tiền của mình đóng bảo kê chủ yếu phục vụ cho các hoạt động ăn chơi của dân du đãng, như nhảy đầm (khiêu vũ), nhậu nhẹt… thậm chí là chơi ma túy.

Cho nên không ít chủ vựa, chủ sạp ở chợ Cầu Muối đã kể tội của Minh Cầu Muối cho cảnh sát chế độ Sài Gòn.

Giới giang hồ Sài Gòn đều có lãnh địa riêng, “rừng nào cọp nấy”, không xâm phạm lẫn nhau. Giang hồ Sài Gòn cũng có bệ đỡ là ai đó trong lực lượng cảnh sát. Cho nên khi có tin báo bị truy tìm, các tay anh chị của giới giang hồ thường đến nương náu trên một lãnh địa khác cho qua… chiến dịch.  (?)

Chỉ đến sau ngày giải phóng 30-4-1975, Minh Cầu Muối và hầu hết dân anh chị trong giới giang hồ Sài Gòn đều bị chính quyền cách mạng tập trung đưa đi cải tạo… nhằm góp phần giải quyết an ninh, trật tự, tệ nạn xã hội.

Đến khi những tay anh chị giang hồ này được thả về thì đa số tuổi đã lớn, sức khỏe suy yếu, bệnh tật liên miên, lần lượt nối nhau qua đời, không còn khả năng gây ra thêm tệ nạn cho xã hội nữa.

Minh Cầu Muối mất năm 1987…

HỒ TƯỜNG

“Đại ca” Hai Miên sống ngang tàng nghĩa hiệp, chết vô đình

03/12/2015 21:24 GMT+7

TTO –  Cậu Hai Miên tên thật là Huỳnh Công Miên, sinh năm 1862 tại xứ Gò Công (nay thuộc vùng Gò Công Đông, Tiền Giang). Chết trong vòng vây 40 tay “đâm thuê chém mướn”  ở khu vực Cầu Kho hiện nay năm 1899.

Lễ cúng ở hậu sở đình Nhơn Hòa tưởng nhớ tiền nhân, trên bàn thờ là bài vị Cậu Hai Miên – Ảnh: Hồ Tường

Cha mẹ của Huỳnh Công Miên có tổng cộng năm người con: Cậu Hai Miên vốn là con trai thứ hai, con trai út là Huỳnh Công Viễn, cùng với ba người con gái giữa, trong đó hai người con gái đã trở thành nữ tu đạo Thiên Chúa và một người chết lúc còn nhỏ.

Vợ của Cậu Hai Miên là bà Lê Thị Túy, em gái cai tổng Lê Quang Chiểu (người gốc ở Phong Điền, Cần Thơ), một người nổi tiếng tiểu thư khuê các, văn hay chữ tốt, có nhà ở vùng Tân Hòa xã, nay là khu vực phường Cầu Kho và phường Nguyễn Cư Trinh (quận 1, TP.HCM).

Cha của Huỳnh Công Miên là Huỳnh Công Tấn – đã được người Pháp ban cho chức Lãnh Binh sau khi đưa quân Pháp đàn áp một số các phong trào khởi nghĩa ở miền Nam chống lại sự xâm lược của Pháp vào Việt Nam vào nửa cuối thế kỷ 19.

Cậu Hai Miên thuở nhỏ cùng cha mẹ và người hầu (phía sau)  – Ảnh: Hippolyte Arnoux và Emile Gsell chụp trong “Chuyến đi từ Ai Cập tới Đông Dương” (Voyage de l’Égypte à l’Indochine) cách đây khoảng 150 năm.

Cây đắng sanh trái ngọt: bỏ việc bất nghĩa đàn áp nghĩa quân.

Nhiều người nói rằng cha con Lãnh Binh Huỳnh Công Tấn và Cậu Hai Huỳnh Công Miên là trường hợp khác thường: cây đắng sanh trái ngọt.

Nếu người cha là Lãnh Binh Tấn bị người đời cười chê là: “Chó săn có lũ thằng Tường (Tôn Thọ Tường) – Thằng Lộc (Trần Bá Lộc), thằng Tấn (Huỳnh Công Tấn), thằng Phương (Đỗ Hữu Phương) một đoàn”, thì Cậu Hai Miên lại được dân gian ca ngợi là: “Nam kỳ có cậu Hai Miên – Con quan lớn Tấn ở miền Gò Công – Cậu Hai là bực anh hùng – Ăn chơi đúng bực anh hùng liệt oanh! – Nam kỳ lục tỉnh nổi danh”…

Năm 17 tuổi, Huỳnh Công Miên cùng với Trần Bá Hựu (em ruột Trần Bá Lộc), Lê Công Phụng, con nuôi của Lãnh Binh Huỳnh Công Tấn, được qua Pháp du học Trường La Seyne gần Toulouse.

Sau 4 năm, cả ba không đỗ đạt bằng cấp gì cả, nhưng nói trôi chảy tiếng Pháp, về nước được Pháp cho làm thông ngôn, sau thăng ông Phán, tri huyện hàm.

Riêng Huỳnh Công Miên lúc mới về nước, được cử làm việc dưới trướng Tổng đốc Trần Bá Lộc lúc đó được điều ra miền Trung đánh phá phong trào yêu nước của anh hùng Mai Xuân Thưởng.

Trong cuộc hành quân 70 ngày, Trần Bá Lộc đã ra tay giết chết, khủng bố hàng loạt người dân lương thiện đến nỗi người Pháp cũng phải kinh sợ.

Lộc còn lập kế bắt mẹ của lãnh tụ nghĩa quân tra khảo, đe dọa giết để Mai Xuân Thưởng về hàng. Những việc sát hại đồng bào của Trần Bá Lộc đã khiến Huỳnh Công Miên phẫn uất, chán nản, thấy mình không thể theo Lộc làm những điều tàn ác được nữa, nên đã bỏ quan chức mà trở về làm thường dân.

“Giữa đàng thấy chuyện bất bằng chẳng tha”

Từ đó, Huỳnh Công Miên trở thành một công tử ăn chơi khét tiếng miền Nam. Dân chúng gọi bằng “Cậu Hai Miên”.

Cậu Hai sống theo kiểu giang hồ hảo hán, lưu linh miễn tử khắp Nam kỳ, sống hoang đàng, tiêu tiền như nước và thường làm những việc nghĩa hiệp “giữa đàng thấy chuyện bất bằng chẳng tha”.

Hành động “từ bỏ chức tước, quyền hành cao sang, tránh xa những công việc tàn ác, sát hại đồng bào” của Cậu Hai Miên đánh đúng tâm lý của người dân Việt Nam thời bấy giờ, nhất là tầng lớp dân lao động, đó là tâm lý “trọng nghĩa, khinh tài” mà Trịnh Hoài Đức đã ghi nhận về những người dân cần cù của Phiên An (sau là Sài Gòn, Gia Định, nay là TP.HCM) trong Gia Định Thành Thông Chí từ đầu thế kỷ 19.

Đó có thể xem là lý do đầu tiên mà người dân Nam kỳ, trong đó có dân lao động ở khu vực Cầu Muối, đã nể trọng Cậu Hai Miên, để từ đó thờ Cậu tại đình Cầu Muối sau khi Cậu thất lộc ngay trên địa bàn cư trú của mình.

Cuộc đời của Cậu Hai Miên đã để lại những dấu ấn tốt đẹp trong tình cảm của người dân lao động.

Trước hết là hành vi “tống tiền” của Cậu Hai Miên với quan tham biện tỉnh Mỹ Tho (người Pháp, chức này tương đương chủ tịch ủy ban nhân dân tỉnh ngày nay) với kết quả: vị quan Tây này nể uy quyền của quan lớn Tấn (cha Cậu Hai Miên) đã phải trả lời: “Hết tiền, cậu cứ xuống kho lấy xài” (vè cậu Hai Miên).

Chưa hết, nhiều người cũng nhắc chuyện Cậu Hai Miên ra tay đánh cặp rằn (giám thị) Tây vì ức hiếp dân phu đào ao Trường Đua ở Gò Công…

Chẳng những coi thường quan Tây, Cậu Hai Miên còn ra tay trị tới những tham quan ô lại người Việt thời bấy giờ, trong đó có một hương quản (tương đương trưởng công an xã, phường, thị trấn ngày nay) vốn từng cầm roi cá đuối đánh đập dân làng.

Tay này đã bị Cậu Hai Miên trừng trị đến nỗi phải chạy đi xứ khác: “Hương quản đã trốn bỏ làng, Còn ai đâu nữa nghinh ngang ỷ quyền”.

Cậu Hai Miên không dừng lại ở đó mà còn trừng trị bọn cường hào ác bá mới nổi lên tại Bạc Liêu ở xứ Nam kỳ thuộc địa: anh em chủ Thời, chủ Vận…

Ông chủ Thời có một cô con gái tên là cô Hai Sáng. Dân chúng khắp trong vùng này không ai dám nói đến chữ Sáng như “buổi sáng”; hồi “sáng mai”, mà phải nói lại “buổi sớm”; “sớm mơi”… cũng đủ biết thế lực hai ông ấy ra sao. Có một lần đoàn ghe hầu mấy chiếc của cậu Hai Miên ngao du tới xứ Bạc Liêu.

Nghe nói về chủ Thời, chủ Vận, cô Hai Sáng, Cậu Hai Miên tức giận vô cùng. Cậu đã cho ghe ghé lại. Về chuyện này, ông Nguyễn Công Chẩn (phó ban quản trị đình Cầu Muối) lúc còn sống từng kể rằng Cậu Hai Miên đã ra lệnh lột hết quần áo cô Hai Sáng, trói lại và kéo lên cột buồm. Ông chủ Thời vội vã xuống nước nhỏ, năn nỉ, thương lượng với Cậu Hai Miên xin chuộc cô Hai Sáng bằng một bao cà ròn giấy bạc.

Cậu Hai Miên bằng lòng, mở trói cho cô Hai Sáng, rồi gia nhân ôm bao cà ròn đầy nhóc giấy bạc xuống ghe, chèo đi. Từ đó, ông chủ Thời, chủ Vận bớt hống hách với dân làng…

Đời nào cũng vậy, hễ ai ra tay trừng trị bọn tham quan ô lại, cường hào ác bá đều được dân lành tin yêu, kính mến.

Đó là lý do thứ hai khiến cho dân Cầu Muối đã thờ Cậu Hai Miên từ bao đời nay.

Cậu Hai Miên còn hay giúp đỡ người thất cơ, lỡ vận và kẻ dưới tay. Mở đầu “Thơ Cậu Hai Miên” là câu chuyện Bảy Danh, Tám Hổ, Ba Ngà đến nhà than phiền với Cậu Hai Miên là mới thua ba ngàn đồng tiền chơi me ở nhà Chệt Lù (tên thường gọi của một người Hoa chơi cờ bạc), nhờ Cậu gỡ gạc giùm.

Cậu Hai Miên liền cho người gọi Chệt Lù đến để “gầy sòng”, kết quả Cậu đã thắng bạc hơn bốn ngàn hai và trả lại tiền cho ba tên đã thua.

Nếu chỉ có vậy thì chưa chắc giới bình dân đã khoái Cậu Hai Miên, mà Cậu còn làm nhiều việc nghĩa hiệp. Đó là lúc cậu ra tay đánh tên vô lại Tám Hổ để bảo vệ người phụ nữ bị tên này ức hiếp. Tuy nhiên, Cậu Hai Miên còn chơi rất giang hồ mã thượng, đó là khi Tám Hổ bị “nốc ao” xin tha tội thì “Cậu hai thấy vậy tha ngay”!

Sống ở đời, làm việc nghĩa hiệp luôn được mọi người ca ngợi.

alt

                        Cầu Kho năm 1955 – Ảnh tư liệu

Tung hoành bốn phương, chết ngay cửa nhà

Nhà của vợ chồng Cậu Hai Miên ở vùng Cầu Kho (trước là xã Tân Hòa, nay là khu vực phường Cầu Kho và phường Nguyễn Cư Trinh, thuộc quận 1, TP.HCM).

Lang bạt kỳ hồ rồi Cậu Hai cũng phải về với mái ấm gia đình.

Sau lần chọc trời khuấy nước ở Bạc Liêu, ngày mùng 6 tháng chạp năm Kỷ Hợi (1899), Cậu Hai Miên trực chỉ vùng “khói tỏa Cầu Kho thăm vợ hiền” thì đã bị cô Hai Sáng rửa hận.

Ông nội của nhà nghiên cứu Trương Ngọc Tường (Cai Lậy, Tiền Giang) lúc sinh tiền kể lại rằng: lần đó, cô Hai Sáng thuê hơn 40 tay “đâm thuê chém mướn” cầm dao xắt chuối bao vây Cậu Hai Miên.

Mặc dù rất giỏi võ, nhưng Cậu Hai không đương cự nổi, lâm cảnh “mãnh hổ nan địch quần hồ”, đã qua đời, hưởng dương 38 tuổi. Đây là tuổi qua đời yểu mạng, mà người xưa cho là chưa tới số!

Sống không khuất phục trước cường quyền, sẵn sàng ra tay diệt trừ cường hào ác bá, bênh vực kẻ yếu, rộng lượng với người dưới ngựa; qua đời tuổi trung niên, cho nên người dân lao động vùng Cầu Muối đã tôn kính Cậu Hai Miên ngay trong ngôi đình của làng mình đang sinh sống.

Họ tin tâm linh rằng Cậu Hai “sống khôn, thác thiêng”, phù hộ cho nhân dân lao động trong vùng bớt được cuộc sống quá nhọc nhằn…