Hảo huyền thời sự và thực tế cần thiết.

2017-08-18 : Chuyện phiếm giữa hè

 

Phan Văn Song

Thời sự của cả các tuần qua của bà con người Việt tỵ nạn Cộng sản hải ngoại chúng ta khắp thế giới là cái chuyện Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc đem về nước và làm phật lòng chánh phủ Đức.

Thật sự mà nói thì việc Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc là chuyện hảo, chuyện tào lao xú đế, chuyện dài của cà chớn Việt cộng kể hoài không hết. Chuyện Việt cộng cà chớn, như thuở năm xưa, một tên đại sứ Việt cộng hay gì gì đó ở Mỹ, xăn quần xuống biển lượm sò về ăn, nơi mà người ta (Mỹ) cấm lượm sò, vì vậy bị phạt ! Hay chuyện một bà lớn … cũng là lớn ! cũng ở một tòa đại sứ Việt cộng ! Vào siêu thị, bốc ăn trái cây trên quầy hàng ! Hay một bà khác, « mượn » cái bóp, « hàng hiệu sang trọng » lận vào áo, khi bị bắt nói để đem về …thử… ! Chưa hết, còn chuyện dài sanh viên Việt cộng du học xứ Nhựt ăn cắp vặt (tiếng Việt Cộng gọi là du sinh – còn tiếng nước ta, tiếng nước mình, tiếng người miền Nam mình, trước thời mình mất nước, là du học sinh – ngày nay không còn tiếng mình nữa, hởi ôi, vì mất nước rồi !), đến đổi người Nhựt phải đang biển « quảng cáo coi chừng ăn trộm Việt Nam » ! Ở Singapore cũng thế …

Tên nước Việt Nam do Việt cộng làm mất uy tín khá nhiều ở ngoại quốc, nào ăn cắp, nào ăn thịt chó, nào làm điếm, nào buôn lậu, chưa kể tiếp viên Air Việt Nam cũng đi buôn lậu bị bắt !

 Do đó chúng ta, mai nầy, nếu có một ngày mai tươi sáng hơn, cũng nên đổi tên Việt Nam đi, nên nghĩ đến lấy lại tên nước Đại Việt và làm hào hùng lại cái tên Việt cho nó lớn lên ; Make the name Việt greater ! Chẳng những cho đất nước mà cho cả dân tộc Việt nữa.

Ngày nay ở hải ngoại, nếu chúng ta có cần phải để ý đến vụ Trịnh Xuân Thanh, là chỉ để chỉ rõ cho chánh quyền Đức, và các chánh quyền âu mỹ và thế giới, cái du côn, mất dạy, cái không thể tin cậy được của một nhà cầm quyền không biết tôn trọng những luật lệ ngoại giao và công pháp quốc tế thôi ! Còn riêng chúng ta người tỵ nạn cộng sản, chúng ta là những công dân Đức, Pháp, Mỹ, Úc … chúng ta không phải là công dân Việt Nam Cộng sản ! Việc bắt cóc Trịnh Xuân Thanh là việc của riêng của Cộng sản Việt Nam chúng nó. Không mất thời giờ làm gì ! Hãy để ý theo dõi nhiểu thời sự cần thiết hơn !

Nhưng việc Trịnh Xuân Thanh cũng là một dịp may để chúng ta sử dụng, chúng ta nên vạch rõ, tố cáo với quốc tế cái mất dạy, cái côn đồ của nhà cầm quyền Công sản Việt Nam, và đó là cái thiếu đạo đức, cái thiếu uy tín, thiếu đức độ, cần thiết cho một đại diện một quốc gia – ở đây là Việt Nam – ứng cử vào chức vụ Tổng Giám đốc cơ quan quốc tế như UNESCO.

Đây tuy là một chuyện hảo, nhưng đây là một dịp may, chúng ta có thể sử dụng, giúp thành một thời sự bổ sung sự trách nhiệm vào việc bổ nhiệm chức vụ của một cơ quan quốc tế.

1/ Bốn chuyện hảo, bốn dịp may phải được sử dụng để cứu đất nước :

A : Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc tại Đức : phạm luật lệ ngoại giao, công pháp quốc tế. Nếu Trịnh Xuân Thanh có tội, phải có phiên toà xử, chứng minh tôi phạm, có bản án. Sau đó án lệnh, chuyển qua Interpol, xin dẫn độ về. Phía Đức cũng vậy, nếu Trịnh Xuân Thanh xin phép tỵ nạn, nếu đủ tiêu chuẫn tỵ nạn, thì được phép tỵ nạn, Nếu có tội, tùy tội… nếu là tội chánh trị, bất đồng chánh kiến, thì Đức sẽ từ chối dẫn độ, cho hưởng quy chế tỵ nạn ; còn trong trường hợp có trọng tội, thí dụ giết người, thì sẽ còng tay cho dẫn độ ngay … Tất cả đều phải có thương thuyết ngoại giao, chứ không phải khơi khơi muốn làm gì thì làm. Các quốc gia Cộng sản đều chuyên nghề ấy từ xưa rồi : từ khi xưa, Staline cho người ám sát Trotsky bằng búa ở Mehico, cho đến Poutine đầu độc anh nhà báo bằng chất phóng xạ ở London, hay vừa qua, chú Ủn Bắc Hàn mướn nữ sát thủ Việt Nam giết anh mình ở Kuala Lumpur năm ngoái, và nay cũng dính líu Việt Nam nữa, nhưng kỳ nầy ngu hơn, vì không sợ búa rìu dư luận thế giới – chứng tỏ là ngu dốt, không biết luật lệ – chìa cái mặt chánh quyền ra, sai tòa đại sứ, một cơ quan ngoại giao đi làm việc du côn, mà thằng đại sứ lại quá ngu, chấp nhận làm ! Thầy đã ngu, trò càng dốt hơn !

B : Formosa, việc Formosa đầu độc Biển giết cá, chúng ta biết rồi ! Phải khỏi nói thêm ! Phải đấu tranh dài dài, không nhơn nhượng, không cần bồi thường ! Phải chấm dứt, dẹp bỏ, chẳng những Formosa nhà máy mà tất cả những công kỹ nghệ dơ dáy, từ những nhà máy Bô Xít ở Nhân Cơ và ởTân Rai-Lâm Đồng đến nhà máy giấy ở Hậu Giang … đến cả các kỹ nghệ gì có nguy cơ ô nhiểm đất nước. Đặc biệt của Tàu, do Tàu đầu tư ! Chống tàu, đuổi Tàu để đuổi, dẹp Diệt Việt cộng !

C : Chuyện thứ ba vừa mới ra lò nóng hổi là cũng chuyện đang xãy ra cũng ở Hà Tĩnh, cũng thuộc khu công nghiệp Vũng Áng. Khu công nghiệp nầy xin đòi tự trị viện lý do vì hoàn toàn do người Tàu tổ chức, điều khiển, sanh hoạt, không có cư dân hay nhơn công Việt Nam … Một khu tự trị Tàu ở tại việt nam (ở đây xin phép viết tên Việt Nam bằng chữ nhỏ vì ngày nay với Tàu, việt nam rất nhỏ)

Hởi đồng bào ơi ! Bớ bà con ơi ! Hởi người Việt yêu nước từ trong nước đến hải ngoại ! Hãy Vùng Lên ! Dẹp bọn Việt Cộng đang cầm quyền, lấy lại quyền làm chủ. Đây là một dịp lớn… Vùng lên, đuổi Tàu đi ! Tàu, ngày nay, chưa kiểm soát mình hoàn toàn bằng quân sự ; Tàu chưa cầm quyền mình hoàn toàn bằng vũ lực, bằng quân lực, thì phải làm ngay, nếu không ngày mai Tàu sẽ đến xâm chiếm Việt Nam bằng quân lực thì quá muộn !

Các cán bộ, các quân nhơn, cảnh sát, công an, đảng viên cộng sản không thấy nỗi nhục nầy sao ? Các anh còn là người Việt không ? Chấp nhận một vùng tự trị Vũng Áng Hà tĩnh, hôm nay … rồi sẽ phải chấp nhận một vùng tự trị ở Nhân Cơ, rồi sẽ Hậu Giang, rồi sẽ Bình Dương ngày mai… thoạt đầu da beo, sau đó lần lần nửa nước … rồi cả nước !  Và sẽ trở về thời Giao Chỉ, Quế Châu, Tượng Lâm ? Viễn ảnh ấy không xa lắm đâu… Rồi những Sĩ Nhiếp, Sĩ Tốt, Sỉ Nhục, rồi sẽ Nhâm Điền, Nhâm Điết, Nhâm Đơ …toàn thái thú tên tàu cả sẽ đến trị vì. Chấp nhận cả sao ? Không nhục nhã sao ? Lúc ấy vùng lên quá muộn … Nhìn gương Tây Tạng, cả uy tín, cả đức độ, tài cán của Đức Đạt Lai Lạt Ma cũng chỉ biết đi thuyết du đạo lý chớ có nói gì đến Chiếm lại Tây Tạng đâu ? Vì Ngài biết rằng nói cũng vô ích…Vì vậy xin bà con nào chớ mói đến bất bạo động, chớ nói đến thương thuyết, chớ nói đến hòa giải… Không có cuộc đấu tranh cho Tự Do Độc Lập nào mà không có sự hy sanh, đổ máu…Người Việt dù không muốn đổ máu, chúng nó cũng cho đổ máu…Mậu Thân Huế bài học với Việt Cộng, cuốc chiến Năm 1979 giữa hai thằng bạn cộng sản, bài học với Tàu Cộng ! Hoàng Sa, 1974, Trường Sa 1988 bài học với Tàu Cộng … xin bà con chớ quên !

D : Chuyện cuối cùng là một bài học cho những ai muốn, vì thương Việt Nam ngày nay, nên bỏ tiền về làm ăn giúp đở Việt Nam tái thiết xây dựng : chuyện Trịnh Vĩnh Bình. Khỏi kể ai cũng biết rồi. Nhơn chuyện Trịnh Vĩnh Bình, xin phép đôi lời tâm tình :

Cá nhơn thằng tui trằn trọc bao nhiêu năm vì một lời trách của một người anh em ruột thịt, thân tìn, hiện sống ở Hòa Lan. Anh bạn ấy nửa nói, nửa hờn trách : « Anh ơi, chính những kêu gọi tẩy chay của các anh, như nào không về, nào không tiếp tế, nào không đầu tư, không ủng hộ Việt Nam, nên đã mở cửa cho Tàu vào Việt Nam ! » Câu nói ấy ám ảnh cá nhơn tôi cả từ bao nhiêu năm nay. Sẵn tâm tình chúng tôi cũng nói thẳng. Năm 1990, hảng BGI, kêu tôi và mướn tôi trở lại Việt Nam với toàn quyền, trách nhiệm, hồi phục lại tên tuổi hảng… Tôi từ chối, mặc dù với một khế ước đầy bổng lộc khổng lồ đối với tình trạng kinh tế cá nhơn tôi lúc bấy giờ… Và tôi tránh xa Paris để không còn dính líu gì đến các kỹ nghệ nước uống và xuất cảng bạn… về nhà quê, mở tiệm tạp hóa, tiệm cơm, đi học lại, dạy học, sống qua ngày nuôi gia đình và cố gắng giữ lửa…Chuyện Trịnh Vĩnh Bình là một dịp may, một điển hình cho những ai còn vương vấn nợ trần với Việt Nam Cộng sản…

Bốn câu chuyện nầy tạo chúng ta có những vũ khí để tiếp tục con đường giữ nước và giải thể Đảng Cộng sản, dựng lại nước ! Việc phải làm, nhưng tất cả phải do quyết tâm của người dân trong nước. Trước nhứt, tất cả quần chúng, đặc biệt là tuổi trẻ, vì đó là tương lai Việt Nam. Nếu không, sẽ ngàn năm đô hộ, nô lệ dước ách người Hán. Sau đó là các cán bộ, chiến sĩ, cảnh sát của nhà cầm quyền cộng sản. Hãy biết hãnh diện, bảo vệ đất nước, bảo vệ trật tự, nền tảng của đất nước Đại Việt, của dân tộc Đại Việt… Quân Hán đang xâm chiếm đất nước. Các bạn phải làm gì để cứu đất nước ! Dân chúng tay không, còn biết dùng gậy gộc. Các bạn có súng trong tay, biết nghề đánh giặc. Các bạn đành dùng súng ấy, dùi cui ấy đánh dân mình sao ? Hãy dùng nó để cứu quốc !

2/ Khi cái sợ trứng nhiễm trùng lớn hơn sợ viển ảnh chiến tranh :

Nhưng hởi ôi, ngày nay, chuyện thời sự hằng ngày ở âu châu là « trứng gà nhiễm chất fipronil ». Và đây là một chủ đề hằng ngày. Trứng nhiễm độc hiện có mặt tại 7 nước châu Âu, Thụy Sĩ, Đức, Thụy Điển, Anh, Pháp, Bỉ, Hòa Lan (HÒa lan chớ không phải Hà lan nhé !), và đã phải tiêu hủy cả vài triệu quả trứng. Các nhà điều tra đang nhắm đến hai công ty, một của Bỉ, một của Hòa Lan. Cả hai công ty này đều sử dụng cùng một loại thuốc tẩy trùng tên – Dega 16 – để trị rận đỏ (poux rouges) phá hoại trứng, do hảng Chickfriend, nói là hoàn toàn chế bằng dược liệu gốc thực vật, nhưng thực sự có trộn với chất fipronil mà không nói ra. Theo nhựt báo Đức Spiegel Online, Chickfriend, ở Hòa Lan, đã mua lại từ một công ty Bỉ chuyên về hóa chất. Anh Giám đốc nầy đang bị điều tra, hình như là ông ta đã mua một số lượng khổng lồ hóa chất Fiprocid, một vị thuốc trị bịnh cho súc vật có chất fipronil, của một hảng thuốc ở Roumania, và đã dùng hóa chất ấy tạo ra thuốc tẩy trùng lấy tên Dega 16 nầy để đưa ra thị trường. Chất fipronil không xa lạ gì cả, đó sản phẩm của viện bào chế hóa học BASF, Đức, được dùng để trị rận và chí, thường đặt vào vòng cổ cho chó và mèo, thú vật nuôi chơi, chứ không ăn thịt, vì ăn vào, sẽ phá hại gan, thận và thyroïde, theo Tổ chức Y tế quốc tế.

Thế nhưng, cũng theo Tổ Chức Y Tế Thế Giới, fipronil chỉ là « một chất độc tương đối với sức khỏe con người ». Báo La Croix, trích phỏng vấn của Alfred Bernard, một chuyên gia về chất độc, đánh giá « nguy cơ (nhiễm độc) rất ít » vì một người trưởng thành cân nặng 65 kg phải ăn 7 trứng mỗi ngày mới bị nhiễm độc chất fipronil, tương tự với trẻ em dưới một tuổi, là một trứng mỗi ngày. Nhưng sao phải vứt trứng độc đi ? Ai ăn một ngày 7 cái trứng ! Vì cẩn thận ! Tối thứ năm tuần qua, Bộ trưởng nông nghiệp Đức Christian Schmit, cho biết là tình hình « tuy nghiêm trọng » nhưng đã được « kiểm soát » và « mọi hiểm nguy y tế quan trọng đã vượt qua ». Lý do là số lượng tìm thấy của chất fipronil rất ít, trong trứng bị nhiễm độc. Hảng siêu thị Đức Aldi, cho biết sự tiêu hủy trứng chỉ là một biện pháp « cẩn thận thôi ». Thế nhưng, có ai nghĩ đến thiệt hại của những nhà nông ? Hiệp hội các nhà nông Đức cho rằng đây là một biện pháp « ép buộc quá trớn » vì các tập hợp các siêu thị như Lidl, Rewe và Penny, quyết định không tiêu hủy số trứng mua từ Hòa Lan và bốn nhà nuôi gà và sản xuất trứng ở Đức, vì chả sao cả ! Hiệp hội đánh giá sự quyết định tiêu hủy trứng, chỉ riêng của Aldi thôi, đã làm thất thoát 4000 euros cho mỗi nhà sản xuất !

3/ Vui với ba lực sĩ Pháp chiếm ba mề-đây vàng, và quên viễn ảnh thế chiến :

Thật vậy, suốt hai tuần qua, hết Thế Vận hội điền kinh ở London, đến Thi đấu Túc cầu nữ âu châu tại Hòa lan (đội Hòa Lan toàn thắng đoạt giải quán quân đệ nhứt làng đánh banh nữ âu châu), đến Thi đấu thế giới Rugby nữ thế giới (banh cà na), dân chúng Pháp – cả thằng tui – cũng bận ôm miết cái đài để quên đi cái nắng, cái nóng bức, cùng cái cà chớn của thiên hạ lo đi nghĩ hè.

Và hảo huyền hơn nữa là thiên hạ quên cả cái viễn ảnh của một chú Ủn khùng có thể bắn đại một hỏa tiển nguyên tử, để rồi tới đâu thì tới ! Chú Ủn có dám chơi thí cô hồn để « trong trần ai cũng như ai » không ? Và cả ông Trump nữa, cũng không rõ ràng trong vai trò đệ nhứt cao thủ trong đám võ lâm. Đệ nhứt ngũ bá anh hùng gì, mà để một thằng tiểu tốt hù tới hù lui – Xi Jinping bá chủ phương Đông cũng bất lực ! Và tệ hại hơn nữa, các quốc gia âu mỹ, quá bận bịu trong « cái tôi dân tộc », nửa tiếc về quá khứ huy hoàng, nửa đấm ngực « lỗi tại tôi mọi đàng thiên chúa giáo », tự tạo một chuổi dài khủng hoảng nội tâm, « sống trong thiên đường nhưng vẫn than thân trách phận » (sau đây là câu nói của một người bạn Ba lan với tôi tháng qua, định nghĩa,về nước Pháp : « Dân Pháp của các anh là dân sống trong một Thiên đường, nhưng lúc nào, cũng cứ vẫn than vãn – vos français sont des gens qui vivent dans un paradis et qui se plaignent tous les jours »), Thật vậy dân Pháp, lúc nào cũng than (hơn cả dân Việt tỵ nạn ta !) lúc nào cũng đòi… sống trên thiên hạ, ai ai cũng muốn tăng lương, … và làm việc ít (35 giờ/tuần). Chiều thứ sáu ra sở sớm để đi chơi cuối tuần dài ngày…vì nghỉ hai ngày thứ bảy chúa nhựt chưa đủ. Tiền bảo trợ nhà ở cho dân nghèo (tối thiểu700 euros/một tháng) chánh phủ xin bớt 5 đồng/một tháng là cả một sự la ó, biểu tình đình công xuống đường … (một gói thuốc lá sẽ là 10 euros không ai nói cả). Pháp nợ như chúa chổm, nhưng dân đều đòi hưởng mọi quyền lợi xã hội. Thất nghiệp nhiều đấy, như thử tìm một người giúp làm việc ở những tiệm cơm xem- cái nghề phải thức khuya và đặc biệt đi làm ngày lễ, ngày chúa nhựt…NO WAY ! không có ! Thử tìm một nhơn công cho các công trường xây cất thử xem… không có. Vì vậy lao động đông âu, lao động rệp, đen … đầy xứ Pháp ! Và tiếp tục than « thất nghiệp » ! Paris vừa mua Neymar, cầu thủ túc cầu ngày nay đắt giá nhứt thế giới, 220 triệu euros ! Hội PSG của thành phố Paris chủ nhơn là một ông Hoàng Qatar (mà Qatar bị nghi, nhưng có lẽ cũng đúng thôi là có ủng hộ tiền bạc cho nhóm Daech, hồi giáo quá khích- no star where, vì có tiền là có đạo đức !). Ngày đầu khi Neymar đến Paris, thiên hạ sắp hàng dài từ sáng sớm trước các hiệu bán hàng thể thao PSG, để mua cho được cái áo thun có tên Neymar (mỗi áo từ 140 euros đến 200 euros) ! Nhưng dân Pháp, tháng chín tới, hết nghỉ hè về, sẽ xuống đường vì thiếu 5 euros cho mỗi bảo trợ gia cư.

Hảo huyền, để quên những Cần thiết ! Đổ vứt bạc triệu trứng, trong lúc nửa phi châu đang đói, nửa Banghla Desh đang thiếu ăn …Sách vỡ báo chí hằng ngày đều nói sức khỏe, hết sức khỏe thể lực đến sức khỏe tinh thần. Ngày nay, tuổi thọ càng ngày càng lên cao. Thọ thì mệt, thì yếu gối, là chuyện bình thường. Nhưng ngày nay 80, 90, 100 tuổi, tất cả, ai cũng chết về bệnh, chẳng có ai chết già cả !

Hảo huyền, suốt ngày bỏ nhiều thì giờ để chỉ lo sức khỏe ! Hết thiền đến tập, hết khí công, lại khí thở, thở xong rồi đi tìm món ăn tốt lành, suốt ngày ích kỷ nghĩ về mình. Thì giờ tập, thì giờ kiếm thức ăn bổ dưỡng, nấu ăn bổ dưỡng…chỉ nghĩ về cái « tôi ích kỷ » … để làm gì ? Để sống ? Ngày nay chúng ta sống do cộng đồng xã hội nuôi, cái tiền hưu, cái tiền xã hội, là do xã hội, và cộng đồng trả cho chúng ta, chúng ta không đóng góp gì cả.

Để kết luận :

Đâu là lẽ phải ? Tình hình bất an ninh do khủng bố, nên tạo một không khí bất ổn ! Nhờ bất ổn, nên cũng tạo ra một khối việc làm cần thiết. Các siêu thị, cinê, chợ búa … đều cần đến an ninh bảo vệ… Tuổi già, sống lâu, cũng cần người lao động vệ sanh giúp đở. Có nhu cầu, có cần thiết, thì có cung ứng, có thị trường.

Hảo huyền và cần thiết ! có Cầu thì có Cung ! Đời – c’est la vie ! Tình c’est l’amour. Tình đời ! Lắm oái ăm ! Như bài ca năm nào, của Sài gòn muôn thuở năm xưa ! Nhớ quá ! Oh nostalgie quand tu nous tiens ! Nỗi nhớ ! Hoài cảm ! Ta già chăng ?

Hồi Nhơn Sơn, Tuổi già giữa mùa hè

Phan Văn Song