BẼ BÀNG

Trăng thanh vằng vặc chiếu qua mành ,
Ai ngồi tựa cửa dưới mái tranh .?
Thơ thẩn thả hồn trên núi thẳm ,
Tuôn theo dòng suối xuống sông xanh …

Yêu anh chết điếng lòng tan nát ,
Sao nỡ ơ hơ quá bẽ bàng …!
Xé vụn tim em thành vạn mảnh ,
Thân trôi bọt bể vỡ tan tành …