
Trâu già thích gặm cỏ non – ONE WAY TICKET
Năm đó ông bà bán căn nhà lớn, mua một town house có hai phòng ngủ trên lầu để thỉnh thoảng con cháu về chơi có chỗ cho chúng nó ở.
Marie LêVăn

Trâu già thích gặm cỏ non – ONE WAY TICKET
Năm đó ông bà bán căn nhà lớn, mua một town house có hai phòng ngủ trên lầu để thỉnh thoảng con cháu về chơi có chỗ cho chúng nó ở.
Marie LêVăn
Tranh Nguyen Son
ĐỌA ĐÀY
Ba mươi lăm năm sống đời biệt xứ
Bốn mươi năm âm thầm khóc giã từ
Trăng nhạt nhòa, trăng võ vàng thinh lặng
Hoa héo nhàu tàn rụi khóc thương trăng
Rồi cũng qua phần đời xuân xanh ấy
Bước lụi tàn vô vọng vẫn còn đây
Xòe mãi bàn tay đếm hoài đếm mãi
Mãi mãi còn vương, vương mãi hồn ai
Đọa đày ta vỡ òa từng đêm trắng
Đường rong rêu trơn ướt bước nhọc nhằn…
Con Gà Què Azalea
Trở về => Thơ Con Gà Què Azalea – Văn Con Gà Què Azalea

LÌA XA
Vào đêm buồn thảm như đêm nay
Chân bước xuống thuyền, đôi mắt cay
Dao nắm trong hai tay yếu đuối
Chém xong vương vấn, hồn như say
Lênh đênh lặng lờ chiếc thuyền côi
Theo sóng nhấp nhô vờ vật trôi
Trời nước mênh mông không định hướng
Quê hương yêu dấu dần xa xôi…
Sầu đau trổ nhánh kiếp tha phương
Viễn xứ trông vời nhớ cố hương
Đất khách hai phần đời lạc lõng
Tóc xanh thoáng chốc điểm mù sương !
Bao giờ nhìn lại… Quê hương ơi !
Đã hết hai phần ba cuộc đời !!!
Con Gà Què Azalea (Mpt 12/19/2014)
Trở về => Thơ Con Gà Què Azalea – Văn Con Gà Què Azalea
Tranh Nguyen Son
CHIA XA
Sau chỉ một ngày bỗng cách xa
Không lời từ giã, vội chia xa
Người đi biền biệt phương xa mãi
Ta vẫn nơi này dõi mắt xa
Nơi đó phương trời ôi quá xa
Đôi bờ ngăn cách xa là xa
Năm thêm dài tháng tình xa với
Ta hóa thành hai kẻ lạ xa!
Ngày đó tháng tư ta cách xa
Tháng tư khác tới vạn trùng xa
Đại dương ta vượt xa ngàn sóng
Ta đến chung bờ, thôi cách xa
Sao đã thành hai kẻ lạ xa!
Ta đã thành hai kẻ lạ xa…
ConGàQuè Azalea
(Tặng những người trong cuộc)
Trở về => Thơ Con Gà Què Azalea – Văn Con Gà Què Azalea

SAU BỐN MƯƠI NĂM
Sau bốn mươi năm qua,
Những hình ảnh lạ xa,
Bao ngôn từ quái đản,
Ngỡ như bãi tha ma !
Tưởng rằng ta bước lạc,
Đến một thế giới khác…
Ta không hiểu vi`sao ?
Vì đâu ta ngơ ngác ?
Tưởng rằng bước chân ta,
Lạc loài giữa tà ma,
Cớ sao ta không hiểu ?
“Tình người” đã phôi pha !
Sau bốn mươi năm thôi,
Đã bốc mùi tanh hôi,
Cớ sao ta không hiểu ?
Khỉ biến thành người rồi !
Bốn mươi năm đợi chờ,
Ta sắp hóa bụi tro…
Sao ngược dòng vẫn lội ?
Ngủ vùi trong cõi mơ !
Vì sao chưa thức tỉnh,
Mở mắt nhìn quanh mình ?
Cớ sao mà không hiểu ?
Nhân loại đã khiếp kinh !
Ôm mãi một thây ma,
Cõng rắn cắn gà nhà,
Cớ sao còn chưa hiểu ?
Sắp đến chốn ta bà !
Bốn mươi năm trôi đi,
Nhìn quanh còn lại gì ?
Lũ đười ươi vẫn đó,
Nồng mùi tham sân si !
Con Gà Què Azalea
(Mpt. April 30, 2015)
Trở về => Thơ Con Gà Què Azalea – Văn Con Gà Què Azalea

DẠI KHỜ
Rồi mỗi năm ngày hôm nay cũng tới
Nén hương lòng xin tưởng niệm tình tôi
Bốn mươi năm lời chia tay vẫn nhớ
Bởi ngây thơ nên suy nghĩ dại khờ…
Tôi đã ở lại để xem hư thực
Tiễn đưa anh lòng chẳng hề ray rứt
Cứ ngỡ một ngày rồi sẽ lại gặp nhau
Có ngờ đâu chia cách đến bạc đầu !!!
Bởi ngây thơ mong thỏa mãn tò mò
Tôi đã rơi xuống tận cùng kinh sợ
Vài ngày thôi đã biết rằng anh đúng
Tình đã xa theo pháo súng nổ đùng
Nổ vỡ tim tôi, nổ tan tành xuân sắc
Nỗi đau tôi, tưởng trăm ngàn dao cắt
Hỡi ngu khờ sao nỡ hủy tình tôi
Tò mò ơi ! Thôi đã mất cả rồi !!!
Đã bốn mươi năm, anh ở nơi nào đó
Có biết rằng hồn tôi thắt khăn sô
Đã bốn mươi năm, bốn mươi lần tạ lỗi
Bởi dại khờ nên đã giết đời tôi !
Con Gà Què Azalea
Trở về => Thơ Con Gà Què Azalea – Văn Con Gà Què Azalea

Tô phở
Vậy là hắn được tha về. Thứ gì của hắn còn xài được, hắn để lại hết cho anh em. Trong này quý. Chỉ giữ lại bộ đồ duy nhất mặc trên người. Miếng giấy ra trại xếp làm bốn, nhét mấy chục ngàn vô giữa, hắn cắm đầu đi thẳng. Không ngó lại. Tuyệt đối không ngó lại. Là mấy tay ở tù nhiều lần dặn vậy. Lưu luyến gì? Tiếc rẻ gì? Nhìn lại lỡ có huôn. Mình không nhớ nó, nhưng nó nhớ mình, nó khiến cho có chuyện vô lại thì sao?
Chưa có một dự tính nào trong đầu, nhưng hắn tự hứa với mình. Sẽ không bao giờ! Không bao giờ, trở lại nơi này lần nữa. Về đã! Về rồi tính tiếp. Chỉ cần nhảy lên hai chuyến xe đò là hắn tới quê. Là thấy được con mương trước nhà. Thấy hàng so đũa và cái mái lá xác xơ. Không biết má hắn giờ ra sao? Lâu lắm rồi không thấy bà lên thăm. Hắn đã nghĩ tới tình huống xấu nhứt. Hay bà chết rồi không chừng. Mấy năm trước, lúc mới vô tù, bà có lên thăm nuôi hắn đâu được một, hai lần rồi thôi. Thấy yếu lắm. Nói chuyện với hắn như trối! Câu nào cũng đầy nước mắt. Lớp già, lớp nghèo, sống lủi thủi một mình, thêm lớp nhớ con, bà như cây đèn chông lắc lư trước gió hằng đêm, tắt hồi nào không hay! Hắn đã sợ hãi khi nghĩ tới điều này. Sợ còn hơn lúc người ta tuyên án 3 năm tù ở với hắn. Hắn ăn năn, hắn hối hận, hắn tự nguyền rủa con người mình, ngày này qua ngày khác. Ngày tháng ở tù thì kéo dài tưởng chừng như vô tận. Hắn chai lỳ với mọi cảm xúc, chịu đựng vượt mức mọi thứ, để chờ ngày hôm nay. Ruột hắn nóng như lửa đốt, mà cái xe đò cứ rề rề, chạy rồi ngừng, ngừng rồi chạy liên tục. Tới thành phố thì đã quá trưa.
Thêm chuyến xe đò nữa là hắn đã có mặt ở nhà. Hắn hối hả tìm trạm xe buýt ra bến xe miền Tây. Miệng khô khốc, bụng đói cồn cào. Hắn dừng lại ở thùng bánh mì từ thiện, may mắn không chào đón hắn, thùng bánh mì trống trơn. Hắn uống liền 2 ca trà đá ở cái bình nước miễn phí đặt gần đó. Đầu hắn quay cuồng, cái đói ở đâu kéo tới thiệt lẹ.
Hai chân hắn bắt đầu run. Con đường trước mặt như quen như lạ. Đã có một thời hắn kiếm miếng ăn trên những con đường. Hắn khéo tay. Không có cái khoá xe nào mà hắn cần quá 1 phút để mở. Hắn mở khoá xe điệu nghệ như một nhà ảo thuật. Cái điệu nghệ đưa tới một án tù! Với hắn, trộm cắp cũng phải có nghệ thuật và nguyên tắc riêng của nó. Thứ nhứt, không chôm…xe cùi bắp! Bán chẳng được bao nhiêu, phí một lần ra tay. Lại nữa, chủ nhân thường là những người nghèo. Chiếc xe là cái cần câu cơm, là cả một gia tài. Mất đi, lập tức…đời là bể khổ! Chôm không đành. Thứ nhì, có lựa xe dữ, thì cũng không chơi ở mấy cửa hàng, trường học. Ở đó có người coi, có bảo vệ. Khó chơi đã đành. Chơi được, thì nạn nhân không phải người mất xe, mà là chính họ. Những người đi làm cái nghề giữ xe được mấy đồng bạc. Đền một chiếc xe là mạt, là ăn mày. Kẹt mấy cũng đừng chơi! Tội…
Ngon nhứt là canh me chôm trước cửa nhà, chôm của mấy tay có tiền, chạy xe xịn đi ăn chơi, mua sắm. Ăn hàng xong là nhẹ nhỏm, là khỏi băn khoăn, thắc mắc…
Hắn lắc lắc đầu, cố thoát ra khỏi cái ám ảnh ngứa nghề để đi tiếp. Ngẩng lên, thấy ngay tấm bảng đập vô mắt:
“Phở bình dân. Tái Nạm Gàu Gân. 35k 1 tô”. Xe phở đặt phía trước tiệm. Thùng nước lèo kế bên. Mấy tảng thịt bò treo lủng lẳng bắt mắt. Không nhớ đã bao lâu hắn không được ăn phở. Thèm và đói. Cái đói réo gọi. Đói dữ dội. Đói chảy nước mắt. Đói leo qua sức chịu đựng của hắn. Hắn lôi tiền ra đếm. Còn vỏn vẹn 30 ngàn về xe. Hắn cay đắng. Hắn bực tức. Tô phở bốc khói nhảy vô đầu hắn ngồi. Tô phở vực cái thói quen cũ trồi dậy. Hắn bắt đầu quan sát. Phố xá đông đúc, hàng quán san sát, xe gắn máy đậu dài hai bên lề đường. Hắn tản bộ thêm một đoạn, ngó mấy cái ngã tư, tính toán đường thoát. Hắn nhìn quanh quất, phải kiếm đồ nghề trước. Cái này thì dễ. Gần đèn xanh, đèn đỏ, có một tiệm sửa xe. Hắn lượm một cây căm xe cũ. Lượm thêm một cục đá xanh làm búa. Hắn ngồi ngay xuống lề đường, lo việc của mình, mặc kệ thiên hạ. Người qua lại đông, xe cộ chen nhau, không ai thèm để ý tới hắn. Thân ai nấy lo, hồn ai nấy giữ, biết càng thêm rắc rối chứ ích gì. Hắn bẻ gập cây căm cho ngắn lại, lấy cục đá đập dẹp cái đầu, rồi uốn, rồi mài dưới mặt đường, cẩn thận từng chút. Một bài học trong tù. Ở trong đó hắn còn làm ra nhiều thứ vật dụng quái chiêu hơn nhiều. Không có gì là không thể, nếu chịu khó và kiên nhẫn. Xong, hắn đưa lên trước mặt ngắm nghía. Không ngon lắm, nhưng cũng tạm được. Dân trong nghề kêu bằng đoản, trong tay hắn là cái chìa khoá vạn năng. Hắn đút cây đoản vô túi áo. Tay hắn chạm tờ giấy ra trại. Chạm vào thực tại. Tờ giấy nhắc cho hắn cái lý do hắn ở đây. Hắn hơi chựng lại. Hắn xoè tay ra trước mặt, hai bàn tay nhạy bén như của một nghệ sĩ ngày nào, giờ xám xịt, chai sần và thô kệch. Những ngón tay cứng đơ nằm gần nhau mệt mỏi. Hắn hoang mang, hắn không còn đủ tin tưởng vô chúng. Hắn co duỗi, hắn nhấp thử vài lần trong không khí. Chậm và thô quá. Hắn đốt điếu thuốc còn sót lại, hy vọng xoa dịu cơn đói. Khói thuốc làm người hắn nhộn nhạo. Hắn nhớ tới má hắn dưới quê, không biết sống chết ra sao. Một phần trong hắn lên tiếng:
– Thôi bỏ đi. Đã thề bỏ rồi mà. Làm khổ bà già nhiêu đó chưa đủ sao, thằng bất hiếu! Về! Về gấp như đã hứa. Về! Đói no gì cũng kệ, miễn là có mẹ có con. Cái nghề này đâu có bền. Sớm muộn gì cũng trở vô trỏng thôi!…
Hắn cúi xuống nhìn bộ quần áo mình đang mặc. Nhìn cái con người thân tàn ma dại của mình. Một phần khác trong hắn lên tiếng:
– Về! Dĩ nhiên là phải về. Nhưng về trong tình cảnh này sao? Chơi đại một chiếc kiếm vốn, đua về trốn luôn ở dưới mà làm lại cuộc đời! Chơi đi, đâu có khó gì…
Hắn đứng bật dậy. Người hắn loạng choạng. Từ sáng
tới giờ hắn có miếng nào trong bụng đâu! Đói chịu hết xiết. Muốn làm gì thì cũng phải ăn cái đã. Mọi chuyện tính sau. Tiệm phở đông nghẹt. Hắn bước vô, đứng ngay xe. Mùi phở bốc lên nồng nực, thơm phức. Cái mùi đủ làm cho người chết sống dậy. Hắn ấp úng gọi:
– Bà chủ…
Người đàn bà đứng nấu, đang tất bật với múc, chan. Mồ hôi nhể nhại. Nghe hắn gọi, không thèm ngó, sẳng giọng:
– Tui không phải chủ. Chủ ngồi trong kia kìa…
Hắn nuốt nước miếng ừng ực, nói tiếp:
– Bán cho tui tô 30 ngàn nhiều bánh được không?
Chị ngừng tay, ngước lên nhìn hắn:
– Vô bàn ngồi đi!
Hắn tìm cho mình một chỗ trống, ngồi xuống. Tô phở đầy ắp, thịt cả đống, được thằng nhỏ bưng ra. Ngó chừng có phần còn nhiều hơn những tô khác. Hắn cắm cúi ăn, nghe từng miếng trôi qua miệng, xuống bụng, nghe cái ngọt ngào của từng muổng nước lèo thấm ra da thịt. Tới lúc hắn buông đủa, thì cái tô sạch nhách, một miếng hành cũng không còn. Mắt hắn sáng lên. Người hắn phấn chấn. Hắn kêu tính tiền. Thằng nhỏ chạy lại, hắn đưa tiền. Thằng nhỏ đếm:
– Thưa, mới 30, 35 ngàn một tô…
Hắn sượng ngắt, chỉ tay về phía người đàn bà:
– Tui kêu tô 30…
Thằng nhỏ day qua ngó chị như hỏi. Vài người ngồi quanh ngó qua hắn, nghi nghi, ngờ ngờ. Không lẽ cái bộ dạng của hắn tệ dữ vậy sao? Chị rời chỗ đứng đi về phía hắn, ngó cái tô phở trống trơn, rồi ngó hắn:
– Ăn được không chú Tư? No chưa?
Hắn gật, rồi nhắc lại:
– Tui kêu tô 30…
Chị gạt ngang, cười:
– Ai chẳng có lúc quên. Cái này là tui quên chứ không phải chú quên, bỏ qua nhe!
Giọng chị nhỏ lại:
– Tui để ý chú tự nảy giờ. Về quê hả? Về đời lâu mau rồi? Mới ra hả?…
Hắn lại gật:
– Sáng nay…
Chị giằng lấy 30 ngàn trong tay thằng nhỏ, nhét sâu vào túi áo hắn, để tay ở đó một chập, rồi nói lớn:
– Đi cho kịp chuyến xe, chú Tư.
Lại Tư! Hắn cu ky một mình, có anh có em gì đâu mà Ba, mà Tư! Người đâu ngộ thiệt! Quen biết hồi nào đâu mà kêu hắn thứ Tư, trật lất. Hắn nhìn chị, nghẹn ngang. Lí rí cám ơn, rồi đi thẳng.
Ngoài cửa, một cặp trai gái vừa tấp chiếc SH, nắm tay nhau đi vô, cùng lúc với hắn đi ra. Tay hắn giựt giựt. Cơ hội ngon ăn hết biết! Hắn vịn tay lên ghi đông chiếc xe, lắc nhẹ như tình cờ đi ngang bị vướng, tay kia rờ lên túi. Thò luôn tay vô trong. Tấm giấy ra trại còn nguyên. Tiền chị nhét vô còn nguyên. Cây đoản mở khoá biến đâu mất. Hắn thở dài, coi như xong! Chắc Trời khiến!
Hắn đi thật nhanh như chạy. Tiếng chị vang theo sau lưng:
– Về khoẻ nghen chú Tư. Có lên trên này chơi nhớ ghé nhe…
Chị nói mà bàn tay nắm lại, hình như có cái gì của hắn trong đó…
Sưu tầm

ÂM VANG !
Tiếng đàn em vang lên trong đêm vắng,
Anh có nghe thấy hồn Mandolin?
Réo rắt rung từng cung điệu trữ tình,
Ngón tay gầy em lướt trên phím đàn,
Bàn tay thon rung lên những âm vang…
Và âm thanh trong lòng em thánh thót,
Vượt bay qua ngàn mây cao chót vót,
Đến bên anh trở thành tiếng thầm thì,
Vâng lời anh mời gọi cuộc tình si !
Tình anh trao trên môi em trẻ dại,
Trổ ra loài hoa nghiệt ngã đầy gai,
Thanh xuân em tươi hồn anh cằn cỗi,
Em vụng về nuốt cay đắng đầu đời !
Đời bắt đầu hôm nay bao năm trước
Khóc oe oe chưa biết gì mơ ước
Em rớt vào thế giới chẳng hề mong
Anh đã đủ lớn khôn trong cuộc sống
Cuộc sống ta cách biệt khoảng trời mây
Anh toan tính bằng cả mười ngón tay
Em chưa kịp qua hết tuổi ngây thơ
Bước theo anh tâm trí vẫn khù khờ
Vẫn khù khờ rung tiếng mandolin
Từng âm vang như trói chặt quanh mình
Đàn réo rắt mà tưởng tiếng oe oe
Khóc chào đời, khóc đủ để đem khoe !
Vang trong đêm tiếng đàn em khờ dại,
Anh rời xa theo khúc nhạc bi hài
Và từ đó tiếng đàn không còn nữa !
Con Gà Què Azalea
Trở về => Thơ Con Gà Què Azalea – Văn Con Gà Què Azalea

CÓ PHẢI LÀ TÌNH YÊU ?!
Thật hay không có phải tình yêu tới,
Giữa u mê sóng vỗ nhấp nhô hồn ?
Trái tim tôi ngả nghiêng và khốn đốn,
Hồn dại khờ trĩu nặng nỗi đắng cay !
Thật hay không tình quá đỗi bi ai,
Trong lặng lẽ xin làm người chiến bại ?
Chẳng cùng nhau hẹn ước một tương lai,
Không chiến trường vẫn kẻ thua người thắng !
Có thật không tình như trăng tỏa sáng,
Hay đen ngòm tựa đêm tối mịt mù ?
Khi niềm tin đang mới vừa chợt nhú,
Bỗng héo tàn bị dối trá phủ vây !
Thật hay không tình đã chẳng còn đây,
Mới thương nhớ bỗng lìa xa mãi mãi,
Vừa đắm say đã vội vã tàn phai,
Bay đi mất như mây chiều lộng gió !
Có phải chăng tình đã chết co ro,
Hồn tê tái giữa mùa đông lạnh giá.
Mùa xuân về nắng ấm đã lạ xa,
Tình đã mất dù đã âm thầm tới !
Con Gà Què Azalea
Trở về => Thơ Con Gà Què Azalea – Văn Con Gà Què Azalea

KHÓC ĐI EM.
Khóc đi em cho cạn dòng nước mắt,
Bấy nhiêu năm đã đủ héo hắt lòng.
Ôm ấp chi một cuộc tình vô vọng,
Chiều đã tàn hồn trĩu nặng đắng cay.
Khóc đi em cho đớn đau tuôn chảy,
Ngập tràn trên đồng trống buổi hoàng hôn.
Giữa hoang vu không một nơi ẩn trốn,
Tình phơi trần, chết chẳng kịp kêu than !
Khóc đi em để trôi lời ta thán,
Rồi hóa thân thành sỏi đá vô tri.
Hồn em chắc sẽ không còn mộng mị,
Nằm chơ vơ trong nắng sớm mưa chiều…
Khóc đi em cho trái tim tàn héo,
Lần cuối cùng lặng lẽ khóc chia phôi.
Tình oan khiên lịm dần vào tăm tối,
Đợi chờ người dẫm đạp vẫn trơ trơ.
Khóc đi em nhìn thật sâu để nhớ :
Cuộc tình hờ chỉ là thoáng phù vân,
Khóc đi em để chẳng còn vương vấn,
Khóc đi em đưa tiễn xác thân tàn !
Con Gà Què Azalea
Trở về => Thơ Con Gà Què Azalea – Văn Con Gà Què Azalea

CHỜ ĐẾN BAO GIỜ !
Nâng niu kỷ niệm chắt chiu
Từng đêm hồn lạc qua nhiều cõi mơ
Tháng năm trôi… vẫn đợi chờ
Tuổi xanh héo úa bao giờ thấy nhau?
Đếm xuân vội vã tàn mau
Rưng rưng lệ ứa dạt dào xót thương
Tóc thề điểm bụi khói sương
Tình xưa nghĩa cũ vẫn vương nặng sầu !
Thôi thì thôi hãy quên nhau !
Còn gì đâu nữa mái đầu bạc phơ !
ConGàQuè Azalea
Trở về => Thơ Con Gà Què Azalea – Văn Con Gà Què Azalea
RỒI CŨNG PHAI TÀN !
Đào vừa nở trong vườn,
Đỏ thẫm (*) dưới ánh dương,
Chỉ một cành nho nhỏ,
Cả một vùng ngát hương !
Hoa đào nở muộn màng,
Mừng xuân Mỹ vừa tàn,
Đua nhau cùng khoe sắc,
Mặc tết đã sang trang !
Chậu hoa đào bon sai,
Èo uột mà sống dai,
Chết đi rồi sống lại,
Dường như biết đầu thai !
Cũng giống như chủ thôi,
Đã chết tới gốc rồi,
Bỗng dưng bung cành lá,
Nụ cũng vội đâm chồi…
Rực rỡ rồi cũng phai,
Sắc thắm chẳng kéo dài,
Hoa sẽ tàn tơi tả,
Đảo chao theo gió bay !
ConGàQuè Azalea
(*) Hoa đào này thơm dịu, có tên Double Take Scarlet Storm Flowering Quince
Trở về => Thơ Con Gà Què Azalea – Văn Con Gà Què Azalea
Tranh Nguyen Son
MỘNG TÀN?!
Từ ngày ấy bỗng như mõm chó đen,
Ta muốn thành tiên cỡi hạc về trời,
Đời ở lại xin vẫy chào, bước tới…
Giấc mơ nào một phút vội tiêu tan !
Chẳng lẽ ta đành đoạn để mộng tàn?
Trong khoảnh khắc ta hóa hồn gỗ đá,
Trổ rong rêu phủ kín gấm lụa là,
Và cứ thế đôi cánh tiên nát vụn…
Tả tơi đời bay khắp cả không trung !!!
Con Gà Què Azalea
Trở về => Thơ Con Gà Què Azalea – Văn Con Gà Què Azalea

TUỔI HAI MƯƠI !
Hãy đưa tôi lại thuở xưa ơi,
Khi ngập trong hồn giấc viễn khơi…
Một mảnh tình riêng còn giấu kín,
Tuổi hai mươi mộng mị xa vời !
CGQ Azalea
NGƯỢC DÒNG
Chẳng biết bao lâu lội ngược dòng,
Cớ sao trống vắng buổi đầu đông !
Người thân lặng lẽ lìa xa hết,
Bè bạn âm thầm giã biệt xong !
Giữa sóng cuồng mê hồn đắm đuối,
Trong cơn quay quắt dạ mênh mông…
Bởi sinh ra đã lầm thiên kỷ,
Chỉ một mình thôi có bõ công?!
Con Gà Què Azalea
Họa :
Chỉ một mình thôi thiệt bõ công
Thả trôi lờ lững để xuôi dòng
Trống vắng tuỳ thời lòng ta biết
Sum vầy ly biệt thế cũng xong
Cuồng nộ thêm thương lần đắm đuối
Đôi bờ thương nhớ lắm mênh mông
Hỡi ơi ai biết người tri kỷ ?
Xanh mắt tô mày chẳng bõ công !!!
Nhat Yen
Trở về => Thơ Con Gà Què Azalea – Văn Con Gà Què Azalea

BÁO ƠN
Vào thời cổ đại, ở những khu vực đông dân cư, vào mỗi ngày tốt lành cho kết hôn, thông thường sẽ có hơn chục gia đình kết hôn cùng một lúc. Một ngày nọ, có hai gia đình chuẩn bị lễ cưới cho con gái của họ, một nhà rất giàu, nhà kia thì bần cùng cực độ. Khi họ đi được nửa đường, kiệu hoa của hai gia đình đã gặp nhau. Trời đột nhiên đổ mưa to, những người khiêng kiệu của hai gia đình hạ kiệu hoa dưới mái nhà trạm, rồi mỗi nhà tìm một chỗ trú mưa.
Nàng dâu nhà nghèo khóc lóc thương tâm trên kiệu, khóc mãi không ngừng. Tân nương nhà giàu nghe vậy rất buồn, liền sai hầu gái đến hỏi xem tại sao cô ấy lại buồn như vậy. Nàng dâu nhà nghèo trả lời, nói: “Nhà mẹ tôi rất nghèo, bây giờ lại kết hôn với con trai của một người ăn xin, không biết ngày sau rồi sẽ ra sao, vì vậy tôi rất bi thương.”
Những lời này khiến nàng dâu nhà giàu thâm cảm, chạnh lòng thương xót, đồng tình với cô gái, bèn lấy từ hành lý ra hai túi hương nang thêu hoa, mỗi túi đựng một thỏi vàng nặng hơn 20 lượng là của hồi môn của mình, rồi sai thị nữ mang đến tận tay cô dâu nhà nghèo, nói rằng do nhân duyên tế hội bất ngờ, không thể tặng cho cô ấy một món quà tốt hơn, những thỏi vàng này có thể đổi lấy một số tiền để họ ngày sau không phải chết đói chết cóng. Nàng dâu nghèo cảm tạ, nhận những thỏi vàng.
Nàng dâu nghèo vừa định hỏi tên ân nhân, thì lúc này trời đã tạnh mưa, người khiêng kiệu thúc giục mọi người lên kiệu, sau đó từng nhà rời đi. Sau khi về nhà chồng, nàng dâu nhà nghèo đã giao lại hai thỏi vàng mà nàng dâu nhà giàu đã tặng cho chồng mình, lấy chúng làm vốn để kinh doanh. Hai vợ chồng rất cần cù chịu thương chịu khó, bắt đầu từ việc buôn bán nhỏ, dần dần việc buôn bán càng ngày càng làm lớn, gia đình nhanh chóng trở nên phú dụ. Họ rất nhanh trở thành một doanh nhân lớn ở địa phương, sau đó lại mua rất nhiều đất đai và điền trang. Nhưng những tài sản họ mua đều theo cặp, mua đất thì nhất định phải là hai mảnh đất, mua nhà thì hai căn nhất định phải giống nhau, tiền làm ăn kiếm được cũng phải chia thành hai phần. Bà chủ rất hào phóng và rộng rãi, được người dân địa phương khen là người tốt bụng.
Sau hơn mười năm chung sống, bà chủ sinh được một cậu con trai, coi cậu bé như viên ngọc trong lòng bàn tay, cẩn thận tuyển chọn nhũ mẫu cho cậu. Sau khi nhũ mẫu đến, tì nữ và bộc nhân chỉ vào một lầu nhỏ ba tầng ở phía sau nhà, nói với nhũ mẫu: “Bà chủ mỗi sáng sau khi tắm rửa xong, sẽ cầm lư hương lên lầu. Cô không được lên lầu lúc đó, nếu vi phạm quy định, cô sẽ bị xử phạt.” Nhũ mẫu hỏi nguyên do, những người khác đều nói: “Chúng tôi đã ở đây hơn mười năm, mọi người đều không biết, chỉ biết cần tuân thủ quy định.”
Đứa trẻ bú sữa nhũ mẫu dần lớn lên, đã có thể đi lại. Một hôm đứa trẻ muốn leo lên lầu, bị nhũ mẫu ngăn lại, đứa trẻ òa khóc, nhũ mẫu đành phải theo nó lên lầu. Cô phát hiện trong lầu không có vật gì, ngoại trừ một lư hương và một bàn thờ hướng về phía nam, phía trước có bức màn che. Nhũ mẫu bèn vén bức màn lên nhìn hồi lâu, đột nhiên bật khóc lớn. Những người khác nghe thấy âm thanh, liền nói với bà chủ, đưa nhũ mẫu đến gặp bà chủ để hỏi tội.
Nhũ mẫu nhận tội, nói: “Tiểu Lang muốn leo lên lầu, tôi sợ cậu ấy ngã nên trong lúc vội vàng không suy nghĩ kỹ đã vi phạm quy định. Nên phải bị phạt thế nào, tôi không oán trách gì.” Bà chủ hỏi nhũ mẫu tại sao lại khóc, nhũ mẫu rơm rớm nước mắt, nói: “Tôi thấy bên trong treo một gói hương nang thêu hoa, rất giống với gói hương nang mà tôi năm xưa đã nhét vào tay áo khi xuất giá. Vào ngày tôi xuất giá, trên đường đi, tôi đã đưa cả gói hương nang và thỏi vàng trong đó tặng một tân nương khác. Đương thời nhà tôi và nhà chồng đều rất giàu có, hai thỏi vàng đó tôi không để tâm, cũng không biết nó đáng giá thế nào. Tôi không ngờ mình sẽ có ngày lạc vào cơ cực như hôm nay.” Nói xong, nhũ mẫu lại òa khóc, nữ tì bèn ngăn cô lại.
Bà chủ hỏi cô: “Em lấy chồng năm nào, tháng nào?” Nhũ mẫu trả lời chính xác về ngày cưới. Bà chủ lại hỏi: “Ngày em xuất giá, trời có mưa không?” Nhũ mẫu đáp: “Nếu trời không mưa thì túi hương nang thêu hoa vẫn ở với em.” Bà chủ nghe xong im lặng, cũng không quở trách gì, chỉ lặng lẽ đi tìm chồng mình. Nhũ mẫu tưởng rằng mình sẽ bị đuổi việc, cô vô cùng buồn bã.
Ngày hôm sau, chủ nhà trang trí đèn lồng và dây hoa, mời một đoàn kịch, giống như để chiêu đãi những vị khách quý, tất cả người nhà và họ hàng đều được mời đến. Đến lúc khai tiệc, trong sảnh sắp xếp hai bàn tiệc, phía trên sảnh đặt hai chiếc ghế, bên cạnh đặt hai chiếc bàn nhỏ, trên đó chất đầy sổ sách kế toán cao khoảng một thước. Chồng của nhũ mẫu đang ở ngoài, bà chủ sai bốn người hầu mang anh vào, bốn nữ tì cũng mời nhũ mẫu ra khỏi phòng, bảo họ ngồi ở hai chiếc ghế phía trên, ngồi yên bất động.
Thế rồi, cả ông chủ và bà chủ hướng tới hai người bái tạ, rồi đứng dậy nói: “Người được quý nương tặng thỏi vàng năm xưa chính là hai vợ chồng chúng tôi. Nếu không có hai thỏi vàng mà quý nương tặng, chúng tôi sẽ không có ngày hôm nay. Vì vậy, gói hương nang thêu hoa của ân nhân được cất giữ trên lầu, chính là biểu thị chúng tôi vĩnh viễn không quên ân đức của ân nhân. Chúng tôi ngày ngày đều thắp hương tham bái, hy vọng có ngày được gặp lại ân nhân, nên gia sản đều được chia đôi, không dám một mình độc chiếm. Hiện tại chúng tôi đã được Thượng Thiên chiếu cố, cuối cùng không cô phụ ân tình. Số điền sản, tài vật hiện nay đều được phân thành hai phần, chúng tôi xin giữ lại một nửa, còn một nửa thỉnh ân nhân nhận giúp.” Nói rồi, ông chủ hướng tới họ hàng biểu thị không có gì dị nghị.
Nhũ mẫu và chồng bối rối đến mức lúng túng, chỉ có thể nhắc đi nhắc lại “Không dám, không dám”. Chủ nhân mời mọi người ngồi xuống, bắt đầu nâng cốc chia vui, yến tiệc bắt đầu, âm nhạc của đoàn kịch vang lên. Đến hai giờ sáng, sai người hầu thắp đèn đưa hai vợ chồng nhũ mẫu đến sống ở căn nhà phía đông, giường chiếu, đồ đạc bài trí trong đó đều không khác gì nhà chủ.
Có người thắc mắc, tại sao cặp vợ chồng nhũ mẫu chỉ ngồi không mà được hưởng thụ thành quả tốt đẹp như vậy? Nhưng thực chất, chính lòng trắc ẩn, lòng tốt của cô đã giúp người phụ nữ nghèo biến trở nên giàu có. Mà người phụ nữ nghèo đột nhiên thành giàu có, lại muốn được báo đáp ân nhân của mình, đây chính là sự an bài của số phận, tạo hóa sao có thể tùy tiện ban phát hạnh phúc cho con người?
Hương Thảo (Theo Epoch Times)

TIỄN ANH
Tiễn anh ra bến tàu,
Hồn em sao u sầu?!
Mừng anh đi định cư,
Em ở lại lòng đau !
Tiễn anh lìa nơi đây,
Dường như em đã thấy,
Từ nay là vĩnh biệt,
Chợt nghẹn ngào đắng cay !
Anh đến vùng băng giá,
Em về nơi nắng lóa,
Hai quốc gia xứ lạ,
Bắt đầu cuộc chia xa…
Chỉ còn giây phút thôi,
Hãy vui, đừng nghẹn lời…
Hôm nay em tiễn anh,
Tiễn lần cuối trong đời !
Rồi chỉ còn mình em,
Vô vọng dưới trăng đêm,
Lẻ loi trên biển vắng,
Nghe đau buồn nặng thêm !
Đến một ngày em xa,
Về nơi sẽ gọi : nhà…
Chẳng còn ai đưa tiễn,
Đành vĩnh biệt tình ta !!!
Con Gà Què Azalea
Trở về => Thơ Con Gà Què Azalea – Văn Con Gà Què Azalea
Tranh Nguyen Son
CÒN GÌ NỮA ĐÂU !
Ôi ! đêm đông sương !
Tóc phủ tuyết sương,
Hơi sương mờ mắt,
Lạc bước trong sương…
Từ dạo chia tay,
Đếm từng ngón tay,
Trên tay tình mất,
Vương vấn vòng tay…
Nhớ ngày chia ly,
Những câu từ ly,
Phân ly nghẹn thắt,
Bỗng thành biệt ly !
Người đã quên mau.
Tình phai tàn mau.
Trôi mau ngày tháng.
Tuổi xuân qua mau.
Tình ấy còn đâu !
Người ở nơi đâu?
Tìm đâu nào biết !
Còn gì nữa đâu !
ConGàQuè Azalea
Trở về => Thơ Con Gà Què Azalea – Văn Con Gà Què Azalea
SÂN GA VÀ CHUYẾN XE ĐỜI
Đời ta những chuyến xe,
Gặp vội rồi xa lẹ,
Nơi tạm dung hoang đảo,
(Như sân ga nhỏ bé).
Trong định mệnh chúng ta
Ai mới là sân ga?
Và ai xe đời nhỏ?
Hay cả hai ta là?
Khi chuyến xe đời anh,
Dừng nơi một khúc quanh,
Em bước lên vội vã
Xe phóng chạy thật nhanh
Xe dừng nơi ga nhỏ,
Giữa hồn em bỡ ngỡ,
Anh xô em xuống đời,
Ngây ngô và ngẩn ngơ !
Em bỗng thành sân ga
Nhìn theo chuyến xe lạ
(Là chuyến xe rất quen)
Chạy qua ga về nhà !
Con Gà Què Azalea
GL 8/1980
Trở về => Thơ Con Gà Què Azalea – Văn Con Gà Què Azalea

TÌNH SI
Giã từ nhau buổi ấy
Ngày tháng xanh xao gầy
Đếm tuổi xuân tàn úa
Trôi trên từng ngón tay
Đã mấy mươi năm qua
Ngàn dặm xa cách xa
Hương xưa còn thoảng mãi
Dấu tình không phai nhòa
Tình lắng sâu đáy hồn
Dại tê trên môi hôn
Mảnh tim nào rạn nứt
Chẳng còn nơi vùi chôn
Trong bóng hoàng hôn đời
Chút hạnh phúc nhỏ nhoi
Nồng ấm chiều tàn héo
Sao nỡ đành đánh rơi!
Như lưới nhện vướng quanh
Dấu tình bao vết hằn
Si cuồng thêm trăm nhánh
Thời gian trôi, trôi nhanh
Thời gian lặng lờ trôi
Bước chân xưa rã rời
Trên dấu xưa gục ngã
Tình si dâng chơi vơi…
Con Gà Què Azalea
Trở về => Thơ Con Gà Què Azalea – Văn Con Gà Què Azalea

NHỮNG ĐÔI GIÀY
Từng chiếc giày ta mang dưới chân
Giúp ta đi hết đoạn đường trần
Mỗi ngày nhiều loại ta đang diễn
Vai đứa hề, vai đỏm dáng sang
Cuộc đời ta là một sân khấu lớn
Giày càng nhiều, ta càng diễn hay hơn
Đời càng dài, càng đi thêm vững chải
Giày bon chen luồn lách bước chân dài
Giày giúp ta lên tột đỉnh quang vinh
Dẫn ta tới những nhơ nhuốc bùn xình
Rồi dìu ta vào vũng lầy trơ tráo
Ta điềm nhiên cởi ra từng lớp áo
Mặt điểm trang trét dầy thêm lớp phấn
Bỏ quên mình ta bán rẻ lương tâm…
Rồi một hôm trong bóng tối cuộc đời
Ta xỏ lầm đôi giày rách, than ôi !
Giày ai kia chà đạp ta bầm dập
Giày rách bươm, lê những bước chân trần !
Nếu như chỉ có một đôi giày
Sao bước cho xong kiếp đọa đầy ?!
Chưa thể thảnh thơi ngồi bó gối
Đời còn chao đảo, biết sao đây?!
Con Gà Què Azalea
*Tặng Thầy Danh vì thầy đã nói chỉ cần 1 đôi giày và Cadao
Trở về => Thơ Con Gà Què Azalea – Văn Con Gà Què Azalea