Categories
3 – Bóng Mát Sân Trường

Bài từ Bóng Mát Sân Trường 9


72277102_2544492969113646_8772879381103116288_n

1. Thần tượng của em là ai, và hãy tả người đó.

Ở Cà Mau mới đây, có một cô giáo tiểu học ra đề cho học sinh lớp mình như sau: “Em hãy cho biết thần tượng của em là ai, và hãy tả người đó.”

Học sinh hào hứng làm bài. Có em thần tượng cha, mẹ. Có em thần tượng bà bán bánh tráng trộn, thậm chí có em còn thần tượng ông lái xe xúc đang cưỡng chế đất đai, ủi tan nát miếng vườn của chính gia đình em. Nhưng bài văn làm cô giáo toát mồ hôi hột là bài của một em bị bịnh tự kỷ, khi em chọn thần tượng của em chính là chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng.

Nội dung của bài văn như sau:

“Trong đời em em không thích thần tượng ai, nhưng mà em chỉ thích thần tượng bác nguyễn phú trọng thôi.

Bác của em có khuôn mặt trái soan mà mẹ em hay nói là nhìn không được phúc hậu. Đôi mắt bồ câu của bác hồi trước hay nhìn nhân dân say đắm nhưng chắc là tại bây giờ bác ngủ nhiều quá nên nó sưng húp lên giống như mắt của mấy con cá rô phi, cho nên bác không có còn nhìn nhân dân say đắm nữa. Tóc của bác màu trắng và lởm chởm ướt ướt như mấy con vịt con vừa mới đẻ.

Bác có sóng mũi dọc dừa và cái miệng hình trái tim rất giống ông địa và từ cái miệng ông địa này đã phát thanh ra những lời yêu nước và yêu trung quốc nồng nàn.

Bác của em hay lên ti vi nói những điều cao sang em không hiểu hết nhưng mỗi lần như vậy là ba em hay chửi thề tục tĩu và đòi tắt ti vi, em phải khóc dữ lắm ba em mới cho em coi tiếp thần tượng của mình.

Ba em có tật là hay nói xấu bác trọng, như mới tối hôm qua có mấy người lớn tới uống rượu đế với ba em. Em ngồi học bài nghe mấy người đó nói từ hồi có bệnh dịch tới giờ không thấy trọng Lú lú đầu ra, trốn đâu mất tiêu, làm lãnh đạo vô trách nhiệm như vậy mà không biết nhục. Trong khi lãnh đạo các nước khác thì đứng ra chỉ huy lo liệu cuộc sống cho nhân dân, còn lãnh đạo mình chỉ biết trùm mền ngủ, chờ cho xong xuôi hết mới ló đầu ra nói dóc, nổ banh xác pháo.

Có nhiêu đó chuyện mà mấy người bạn ba em nói hoài, làm em nhớ tới chuyện nhà bạn em có nuôi một ông nội, suốt ngày ông nội chỉ trùm mền ngủ lâu lâu mới thò đầu ra hỏi có cơm chưa bây.

Nhưng em vẫn yêu thích thần tượng bác trọng của em. Em cầu chúc cho bác sống lâu để cho đáng đời nguyên cái xóm em đã tích trữ rượu bia chờ liên hoan khi bác trọng chết.

Em cũng cầu mong một lần được gặp bác trọng để coi ở ngoài đời bác có đẹp như trong hình không, chứ đừng như bác hồ, trong hình thì đẹp như tiên ông còn ngoài đời Ba em nói xấu và ốm nhom như con ma đói, nhìn vào chỉ thấy toàn đầu cổ cánh, không có miếng thịt nào. Em xin hết.”

Nghe nói bài tập làm văn này bị phát tán đưa lên mạng và cô giáo đã bị công an huyện Trần Văn Thời, Cà Mau mời lên làm việc và hình như cô giáo xui xẻo này đang bị làm thủ tục cho về hưu sớm chỉ vì cái tội không biết dạy học sinh học cho đúng quy trình…
(Nguồn: Lộc Dương Facebook)

2. CHUYỆN ÂM PHỦ MÙA DỊCH VŨ HÁN
Diêm phủ mấy tháng nay làm việc cật lực vì có quá nhiều người chết vì vi trùng Tập Cận Bình, tên được dùng dưới âm phủ để chỉ vi trùng Vũ Hán. Diêm vương ra lệnh hễ ai chết vì vi trùng Tập Cận Bình, là bị chết oan, nên được cho đầu thai ngay, không phải chờ duyệt xét như thông lệ.
Mấy chục người VN chờ hơn một tuần vẫn không thấy được cho đầu thai nên kéo nhau đến Diêm phủ kêu oan. Diêm vương sai quỷ sứ gọi vào, hỏi:
“Các ngươi kêu oan cái gì?”
Một người đại diện thưa:
“Thưa ngài Diêm Vương, ngài nói hễ ai chết vì vi trùng Tập Cận Bình thì được cho đầu thai ngay, nhưng chúng tôi chờ hơn tuần rồi vẫn chưa thấy gì?!”
Diêm vương lật sổ ra xem một lúc rồi phán:
“Trong giấy khai tử của nhà nước CHXHCNVN, đám các ngươi không có ai chết vì vi trùng Tập Cận Bình cả. Đứa thì chết vì không chịu thở; đứa thì chết vì tim không chịu đập, đứa thì chết vì sốt cao độ do thiếu máu… tất cả đều âm tính với vi trùng Tập Cận Bình. Tất cả các đứa bị dương tính với vi trùng Tập Cận Bình, kể cả cái thằng dương tính yếu, chưa đứa nào chết; vậy thì các ngươi kêu ca cái gì?”
Cả đám người VN nhao nhao phản đối, khiến quỷ sứ phải dơ búa lên, doạ:
“Đây là Diêm phủ, không phải cái nhà hàng ăn bao bụng như ở xứ các ngươi mà tranh giành ồn ào như vậy. Ai muốn nói thì giơ tay xin phép mới được nói..”
Anh VN đại diện lúc nãy giơ tay xin nói:
“Thưa ngài Diêm vương, chúng tôi thực sự chết vì vi trùng Tập Cận Bình, nhưng bọn VC chúng nó giấu, báo cáo láo để gạt dân trong nước và gạt cả thế giới đó thôi. Không lẽ Diêm vương mà cũng bị VC gạt luôn nữa sao?”
Diêm đập tay xuống bàn, nói:
“Hừm! Cái bọn VC đó tuổi gì mà gạt được ta? Nhưng chúng nó lừa gạt người Việt các ngươi cả 3/4 thế kỷ, lừa tới lừa lui, gạt ngang gạt dọc, người Việt các ngươi vẫn im lặng để yên cho chúng nó lừa, không một tiếng kêu ca. Bây giờ các ngươi xuống đây rồi cãi với ta thì có ích gì?!…”
Cả đám lại nhao nhao la hét phản đối. Diêm vương tức giận nói:
“Các ngươi còn ồn ào thì chẳng những không được xét việc đầu thai mà còn sẽ bị đày xuống địa ngục vì cái tội có mồm, có não, có tứ chi khi còn sống mà không chịu dùng đấy….”
Ngô Du Trung

3. CHUYẾN BAY ĐỊNH MỆNH
Trên chuyến bay định mệnh có 5 vị hành khách. Ông Trump, ông Fauci, bà Pelosi, bà Clinton, và 1 đứa bé 10 tuổi vô danh.
Đang bay thì động cơ phản lực chết máy và tất cả được lệnh nhảy dù trước khi quá muộn. Nhưng khổ thay trên máy bay chỉ có 4 cái dù.
Ông Fauci nhỏ người nhưng rất nhanh nhẩu :…
– Tui cần dẩn dắt Hoa Kỳ qua nạn Coronavirus cho nên tui xin đi trước.
Nói rồi ông lượm 1 cái dù đeo vào và nhảy liền.Emoji
Bà Pelosi tưởng già lọm khọm nhưng hóa ra nhanh ra phết, bà đã đeo dù vào tự bao giờ rồi. Pelosi quay lại chào :
– Xin chúc mọi người bình an, tôi rất yêu các bạn. Tôi phải đi ngay bây giờ vì đảng Dân Chủ không thể nào thiếu tôi.
Câu nói chưa dứt đã thấy thân hình bà lướt trong gió với cánh dù bình an rồi.
Bà Clinton nãy giờ vẫn bình tĩnh ngồi xem bây giờ mới đứng lên mắt phớt lờ không thèm nhìn, tay vơ 1 cái dù rồi bình thản bước đi giọng hùng biện :
– Tôi là người phụ nữ thông minh quý hiếm nhất nên cần được bảo tồn.
Nói rồi thân lão bà bà lao vút đi qua cửa. Nhìn thấy vụt 1 cái như viên đá ném vào vực thẳm màn đêm vậy.
Chỉ còn ông Trump và đứa bé trên máy bay. Ông Trump trông rất là buồn, ông nói với đứa nhỏ giọng khàn khàn nho nhỏ :
– Tôi không muốn chết, nhưng xét cho cùng tôi đã sống gần hết đời người và đã đạt được hầu hết điều ước nguyện rồi. Cậu thì chỉ mới bắt đầu, tương lai nước Mỹ trên vai cậu chứ không phải lớp già chúng tôi. Thôi cậu hãy lấy cái dù cuối cùng và đi đi. Hãy bảo trọng và nhớ MAKE AMERICA GREAT AGAIN nhé.
Nói xong ông mỉm cười xa vắng, nhưng đột nhiên cậu bé lên tiếng :
– Ồ ông ơi! Ở đây còn 2 cái dù mà. Hóa ra bà Clinton đã lượm cái ba lô đi học của con mà tưởng là cái dù.
(Chôm trên mạng)

4. “CHÓ ĐẢNG”.
Câu chuyện về anh chủ quán thịt chó.
Anh ta tên là “Đảng”, bảng hiệu quán là “Chó Đảng”.
Một hôm có đoàn liên ngành công an, quản lý thị trường đến kiểm tra, hạch sách vì cái bảng hiệu.
Anh công an hỏi: Tại sao anh lại đặt cái tên bảng hiệu như vậy.? Anh có ý gì.?
Anh bán thịt chó trả lời: Thưa, tôi tên là “Đảng”, làm nghề thịt chó thì tôi đặt tên là “Chó Đảng” cho dễ nhớ ạ.
Anh công an nói: Yêu cầu anh đổi ngay lại cái tên bảng hiệu này.
Anh thịt chó nói: Thưa anh, em xin đổi từ “Chó Đảng” thành “Đảng Chó” còn em không đổi tên gì khác đâu, bởi đổi tên khác thì không còn đúng nghĩa ạ.
Anh công an hỏi tiếp:
-Thế ở đây anh kinh doanh những loại chó gì.?
Anh thịt chó nói:
-Thưa anh, ở đây nhà em chỉ kinh doanh hai loại chó thôi, chó TQ và chó VN ạ.
Anh công an lại hỏi :
– Hừm, thế thì làm thế nào để phân biệt được đâu là chó Việt Nam, còn đâu là chó Trung Quốc.?
Anh thịt chó trả lời:
– Dạ, chó TQ thì nó toàn chõ mõm ra ngoài sủa bậy, nó chuyên sủa và cắn chó Việt Nam. Còn chó VN thì nó chỉ biết cắn nhau trong đàn, con nọ cắn con kia, trộm cướp vào nhà thì nó im re chẳng thấy sủa hay cắn gì cả, chỉ giỏi tranh giành nhau ăn, nhưng đặc điểm chung của cả 2 loài là hay ăn phân người anh ạ.
– Bây giờ chúng tôi mời anh về phường làm việc, bởi nội dung cái bảng hiệu và tội kinh doanh thịt loài vật thân thiết, gần gũi với con người.!
Anh thịt chó năn nỉ:
– Ôi, oan cho em lắm ạ, cái bảng thì em giải thích rồi ạ, còn 2 loài chó này chúng không hề trung thành đâu nhé, chủ chúng nuôi mà chúng còn quay lại cắn chủ, hơn nữa, loài này hiện nay sinh sôi nẩy nở đông lắm, ở thành phố thì đông vô kể, ở VN mình hình như nghe đâu cũng lên tới hơn 4 triệu con rồi. Cần phải thịt bớt chúng đi anh ạ.!
Người dân Việt Nam mình đã quá đau khổ cũng vì hai loại chó này đấy.
FB Phương Mai.

5. Hoa Kỳ thời đại dịch Covid

Trận đại dịch đang đe dọa Hoa Kỳ thì người dân Mỹ đang ráo riết hợp sức cùng với chính quyền đẩy lui những kẻ thù vô hình nhưng nguy hiểm hơn là những kẻ thù hữu hình. Chắc chắn họ sẽ chiến thắng

Những người lái xe tải nói rằng chúng tôi sẽ lái liên tục cho tới khi nào có đủ hàng hoá cho các cửa hàng
Những người làm việc ở các cửa hiệu sẽ xếp hàng hoá suốt đêm và những quản lý cửa hàng sắp xếp cho người lớn tuổi được mua hàng hoá trước vào buổi sáng
Du thuyền hãng Carnival nói với TT Trump là chúng tôi có thể trở thành tàu bệnh viện giống như hai tàu bệnh viện Hải Quân Comfort và Mercy
Hãng xe GM nói chúng tôi có thể sản xuất những máy trợ̣ thở nơi mà chúng tôi sản xuất xe bắt đầu tuần tới. Chúng tôi trang bị thêm thiết bị sản xuất của chúng tôi ngay lập tức
Những nhà hàng ăn nói chúng tôi có nhà bếp và nhân viên để cung cấp thức ăn cho các cháu mà cha mẹ họ cần giúp đỡ.
Những tay chơi bóng rỗ nói hãy giữ lại lương bỗng của chúng tôi trong khi chúng tôi sẽ ký ‘check’ để trả cho nhân viên của sân đấu.
Những người nỗi tiếng nói hãy để chúng tôi đọc sách cho con em của quý vị và hát những bài hát trực tuyến trên twitter cho quý vị đang cách ly
Những thợ may nói là chúng tôi sẽ hàng giờ để may khẩu trang, mũ cho y tá và cho những nhân viên ý tế chăm sóc bệnh nhân tại nhà
Những bà mẹ nói đây là “blogs” của tôi và ý tưởng hoạt động của tôi cho con em của quý vị. Chúng ta hãy sát cánh với nhau trong lúc cách ly ở nhà với con trẻ
Những người trẻ ở Mỹ nói hãy cho chúng tôi tình nguyện làm việc lặt vặt và đem thức ăn cho những người chật vật.
Y Tá và Bác Sĩ nói họ chịu sự rủi ro để giúp những bệnh nhân bị nhiễm bệnh dịch
Cảnh sát, nhân viên cứu hỏa và những người chỉ định để đối phó với tình huộng khẩn cấp, và quân đội chẳng bao giờ đầu hàng và tiếp tục bảo vệ, phục vụ và làm việc trong khi mọi người an toàn trong nhà.
Chúng ta trông như chia rẻ một đôi khi. Nhưng chúng ta là một quốc gia không đầu hàng và chiến đấu chung với nhau.
Chúng ta sẽ tồn tại với sự đoàn kết
TT Hoa Kỳ và cộng sự của ông đang làm việc ngày đêm cho sự an nguy của dân chúng. Riêng PTT Hoa Kỳ cũng làm việc không ngưng nghỉ có khi không chợp mắt.
( Nguồn : Người Việt Houston )

6. Tự làm xịt tay diệt virus cho gia đình mình và những người thân!

Dễ làm-hiệu quả- rẻ tiền-thơm tho.

Nguyên liệu:

– 30ml cồn 70 độ hay 90 độ.
– 5 giọt dầu Vitamin E. (giúp tay không bị khô)
– 5 giọt tinh dầu trà, 5 giọt tinh dầu cam (bạn cũng có thể dùng tinh dầu tràm trà, oải hương hoặc bạc hà)
– Nước tinh khiết
– Chai xịt loại 60ml

Cách làm:

Mở chai xịt, cho dầu Vitamin E, tinh dầu loại bạn chọn (đủ 10 giọt), cồn vào, đóng nắp lại và lắc mạnh trong khoảng 15-20 giây.
Tiếp theo bạn lại mở nắp chai, đổ nước tinh khiết vào tới gần đầy rồi đóng nắp, lắc thêm 20 giây nữa là xong!

ST

7. ĐỔI MÀU

Một ngàn chín trăm bảy mươi lăm.
Cộng sản vào. Ông bị đi tù. Đói và khổ.

Nhiều năm sau, ông được ra tù. Hết đói nhưng vẫn khổ.

Thời may có người bạn từ phương xa về gửi giúp ông ít tiền. Không nhiều, nhưng rất quý trong cảnh ngộ.
Ông thấm thía câu: “ miếng khi đói bằng gói khi no “.

Hằng đêm, ông lén nghe đài và ngóng tin ngoại quốc.
Mong ước bạn bè đã đi thoát hãy cố gắng làm điều gì đó cho quê hương, dân tộc. Trong đó có ông.

*
Bây giờ sang đây.
Đổi đời. Làm ăn khấm khá.
Ông muốn quên hết chuyện xưa.

Hôm qua có mấy người bạn cũ mời ông đi họp mặt.
Ông viện lẽ bận rộn từ chối, tự nhủ thầm: ” không lo làm ăn, hơi đâu lo chuyện ruồi bu ! “ .

Được mời gọi đóng góp giúp đỡ thương phế binh và bạn bè còn kẹt ở quê nhà, ông cười khẩy, lắc đầu quầy quậy:

“Ai có thân nấy lo, của đâu mà giúp người dưng “.

Bạn bè cáo từ. Ông tiễn ra cửa.

**
Trên cây trước nhà, bên cạnh những cành lá xanh tươi, có một cành bị sâu đục thân.

Lá trên cành đã đổi màu tự bao giờ.

(Sưu tầm trên mạng)

8. THẮNG CÁ CƯỢC

Một bà già nhỏ thó vào Nhà băng quốc gia, tay khư khư một túi tiền. Bà nằng nặc gặp đích thân chủ Nhà băng để mở tài khoản gửi tiền. Sau một hồi cãi cọ với các nhân viên, bà cũng được đưa đến gặp ngài chủ tịch.

Ông chủ Nhà băng quốc gia hỏi xem bà muốn gửi bao nhiêu. Bà già đáp:

-165.000 đô-la.

Rồi bà đổ toẹt đống tiền ra bàn.

Qúa kinh ngạc vì số tiền của bà già, ngài chủ tịch Nhà băng quốc gia hỏi:

-Thưa bà, tôi rất ngạc nhiên vì bà đem theo mình nhiều tiền đến thế. Cho hỏi là bà kiếm số tiền đó đâu ra?

-Tất cả là do thắng cược đấy- Bà già đáp.

-Thắng cược ư? Bà cá cược kiểu gì vậy?

-À, À….ví dụ như là tôi có thể cá với ngài 25.000 đô, là “hai quả trứng” của ngài không phải hình tròn như mọi người, mà là hình vuông.

-Ha ha…Thật là trò cá cược ngu ngốc, bà chẳng bao giờ thắng được đâu-Ngài chủ tịch tuyên bố.

-Thế ngài có dám cá với tôi không đã? Bà già hỏi.

-Tất nhiên. Cá 25.000 đô, là “cái đó” của tôi không phải hình vuông.

Bà lão đồng ý:

-Được rồi, nhưng số tiền cá khá lớn, nên sáng mai vào lúc 10 h, tôi sẽ đưa luật sư của tôi đến, như là người chứng kiến nhé?

-Được thôi- Ngài chủ tịch đáp cực tự tin.

Đêm đó, Ngài chủ tịch hồi hộp, vào toa lét, rồi đứng trước gương lật đi lật lại các kiểu, kiểm tra rất kỹ lưỡng “hai quả trứng” của mình. Khi đã hài lòng là kiểu gì nó vẫn hình tròn, ngài chắc mẩm mình sẽ dễ dàng thắng cược.

Sáng hôm sau, đúng 10 h sáng bà già nhỏ thó cùng luật sư của mình có mặt trong văn phòng Ngài chủ tịch Nhà băng quốc gia.

Bà già giới thiệu họ với nhau và nhắc lại điều kiện cá cược:”25.000 đô, nếu như “hai quả trứng” của ngài chủ tịch không phải hình vuông”.

Ngài chủ tịch đồng ý. Bà già liền yêu cầu ông ta tụt quần xuống để kiểm tra. Bà già ngắm nghía “của quý” của ngài chủ tịch rất kỹ lưỡng, rồi đề nghị được kiểm tra bằng tay.

-Thôi được rồi- Ngài chủ tịch nói- 25.000 đô là một số tiền lớn, và tôi nghĩ là bà hoàn toàn có thể kiểm tra cho chắc.

Đúng lúc đó, ngài chủ tịch thấy luật sư của bà già đập đầu vào tường…

-Qủy tha ma bắt, tay luật sư của bà bị làm sao thế?- Ngài chủ tịch hỏi.

-À, có gì đâu…Chẳng là tôi đã cá với ông ta 100.000 đô là sáng hôm nay, tôi có thể chạm tay vào “trứng” của Chủ tịch Nhà băng quốc gia!

Người dịch Phan Việt Hùng

9. Tóc mai sợi vắn sợi dài,

Lấy nhau chẳng đặng thương hoài ngàn năm (ca dao)
…(Câu chuyện kể của 1 người phụ nữ Saigon trước 1975 về câu chuyện tình đầy cảm động của chị trong thời ly loạn.)
PS:…câu chuyện có chi tiết là diễn ra ở Quy Nhơn, biết đâu mình (Hien Le) đã gặp họ rồi nhỉ?!
***
Lần đầu gặp anh, chị mới 16 tuổi, nhỏ xíu, tóc bó đuôi gà, đôi môi mỏng lém lỉnh. Hôm ấy, ba chị đưa về một thanh niên trẻ người Mỹ, giới thiệu người phụ tá của mình với gia đình, anh đã nhìn chị không chớp mắt… Đến khi chị vênh mặt hỏi “Tôi có chỗ nào không ổn?”, anh mới ngượng ngùng sực tỉnh, lí nhí… nói câu xin lỗi!
Không biết sao anh bị chị thu hút, đến mất hồn mất vía, còn chị thì tỉnh rụi, chẳng để ý gì đến anh chàng người Mỹ đồng nghiệp của ba mình. Sau đó anh hỏi ba chị thuê hẳn một tầng lầu trên cùng để ở, thì chị và anh gặp nhau mỗi ngày… Sống chung nhà, nhưng đường ai nấy đi, đối với chị, anh là bạn của ba, người lớn rồi, nên chị không coi anh như bạn bè của mình. Nhưng rồi chị cũng biết anh mới 24 tuổi, đến từ Washington DC; nhiệm sở ở Việt Nam này là công việc đầu tiên của anh sau khi tốt nghiệp đại học. Tuy còn bỡ ngỡ với xã hội Việt Nam, nhưng lạ một điều là anh nói tiếng Việt giọng Bắc rất chuẩn và lưu loát như được đào tạo qua trường lớp đàng hoàng.
Anh ít nói nghiêm nghị, nhưng mỗi lần gặp chị, anh lúng túng, mặt mày đỏ gay, làm chị nổi tính nghịch ngợm, muốn trêu anh. Có lần trong bữa ăn, chị đưa cho anh quả ớt tròn đỏ, rất đẹp, chị bỏ nguyên trái vô miệng, nói ngon lắm, và đưa cho anh một trái, bảo ăn thử… Anh tưởng thật, bắt chước chị, bỏ vô miệng nguyên trái, nhai rốt rột, rồi anh sặc, anh ho, anh khóc, còn chị nhả trái ớt ra, ôm bụng cười ngặt nghẽo. Anh cay quá, có ý giận, cầm cốc nước bỏ lên lầu một mạch…
Đến tối không thấy anh xuống, thấy cũng tội nghiệp, chị sai thằng em bưng lên cho anh ly nước đậu nành tạ tội, nhưng thằng em xuống nói anh ấy không có ở trên lầu, đi đâu rồi. Chị có ý đợi, muốn thử coi sau khi ăn trái ớt, mặt mũi anh ra sao. Nhưng mấy ngày liền anh không về, nghe ba nói với mẹ anh đi công tác. Cả tuần không gặp, chị thấy thiếu thiếu, chị nghĩ có lẽ tại mình chơi ác với người ta nên mình thấy có lỗi… áy náy đó thôi.
Tuần sau anh về, bước vô nhà thấy chị, còn tức nên vờ như không thấy, anh xách vali đi thẳng lên lầu, từ đó anh luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng làm chị thấy… tự ái ghê gớm luôn.
Một hôm chị đang học thi tú tài, ban đêm ở trường thầy Hai Ngô về, từ đường Nguyễn Huệ đạp xe về tới nhà chị cũng khá xa. Vừa tới góc ngã ba hơi tối, xe chị tự nhiên trở chứng, phải dắt bộ về, đường tối chị thấy sợ ma. Vừa đi vừa run, vậy mà xui khiến sao gặp anh, đang lái xe đi ngang mặt, tài thật anh nhận ra chị ngay và “de” xe ngược lại. Dù đang giận, nhưng chị cũng để anh giúp, đem xe về nhà. Trên đường về anh không nói, chị cũng không (đang hờn mát mà).
Gần tới nhà, anh quay qua nhẹ giọng hỏi chị: “Sao em ghét tôi quá thế?”
Bị hỏi thình lình, chị ấm ớ: “Tôi có ghét anh đâu?”
Anh nhìn vào mắt chị: “Thế sao em vẫn muốn tôi khóc, để em cười?”.
Tự nhiên chị thấy lúng túng. May quá tới nhà, chị cảm ơn, rồi vội vã xuống xe vào nhà, để anh ngẩn ngơ nhìn theo…
Đêm ấy lạ ghê, không ngủ được, chị cứ thấy đôi mắt như hai ánh sao của anh chập chờn trước mặt, lần đầu tiên chị mất ngủ vì một chàng trai. Sáng ra, trước khi đi học chị có ý chờ xem có gặp anh không, nhưng không gặp, đến giờ, chị phải đi học thôi. Chiều về chị cũng không gặp. Ba chị nói, anh về nước có chuyện gấp. Mấy ngày anh không có ở nhà, chị như người mất hồn, cứ ra vô, ăn ngủ không yên…
Đến khi anh về, vừa thấy anh bước vô từ cửa, chị mừng như bắt được vàng, ánh mắt long lanh, chị cười nói huyên thuyên. Anh bỏ vali xuống, rạng rỡ nhìn chị, âu yếm lắng nghe và cuối cùng hỏi chị một câu: “Em nhớ tôi lắm hả?”
Câu hỏi bất ngờ làm chị khựng lại mấy giây, đỏ mặt… như ăn trộm bị bắt quả tang. Xấu hổ quá, chị vờ có việc, kiếm cớ bỏ đi.
Sinh nhật 17 tuổi của chị, chị mời bạn bè tới nhà chơi, một đám choai choai con nít, nói cười ầm ĩ. Tới tối tiệc tan, lúc về phòng ở lầu hai, chị thấy anh đứng đó, trong bóng tối, chìa ra cho chị một bó hoa hồng rồi anh bỏ đi. Ôm bó hoa, chị hồi hộp… Về phòng, cả đêm chị cứ ngắm bó hoa, từng cánh nhung mềm mại, đẹp ơi là đẹp, mở ra, trong cánh thiệp mỏng có bức thư ngắn kèm theo:
Em của tôi.
Lần đầu gặp, em đẹp như một bức tranh.
Lần thứ hai gặp, em tinh quái như một con mèo.
Lần thứ ba gặp, con mèo đánh cắp trái tim tôi…
Bây giờ, tôi bắt đền … em để trái tim tôi ở đâu?
Tôi muốn xin em trả lại…!
Trời đất! phải làm sao đây? Đọc xong bức thư, chị tái mặt. Lại cả đêm trằn trọc, sáng ra chị không dám ra khỏi phòng, lỡ gặp anh chàng thì biết ăn nói làm sao?
Mối tình của chị bắt đầu như vậy, dễ thương, nhẹ nhàng.
Năm ấy, chị thi tú tài IBM lần đầu ở Qui Nhơn. Tràn đầy tự tin, chị xúc tiến thủ tục đi du học.
Nhưng một sáng đầu năm 75, anh đi Sài Gòn họp khẩn cấp và không trở về. Toàn bộ nhân viên Ngoại giao Mỹ được lệnh rút khỏi Việt Nam. Anh gọi điện thoại cho ba chị, xin ông đưa cả gia đình đi, anh sẽ sắp xếp chuyến bay, nhưng ba chị không chịu. Anh lại xin ba chị cho cưới chị để đưa chị theo, nhưng ba chị cũng không chịu, đời nào ông để con gái ông lấy Mỹ.
Những chi tiết này chị không hề hay biết, thấp thỏm chờ, và lòng chị có ý trách, sao anh nỡ bỏ đi không một lời từ giã…
Biến cố năm 75 ập tới, ba chị đi tù, nhà cửa toàn bộ bị tịch biên hết, giấc mộng du học của chị vỡ tan. Cả gia đình chị tan tác như chiếc lá rơi rụng cuối mùa, chị buồn đau một thời gian dài.
Rồi chị cũng gượng dậy giúp mẹ bôn ba, buôn bán nuôi đàn em dại. Và chị lấy chồng, hai vợ chồng tương đối hạnh phúc, nhưng lại gặp phải mẹ chồng khắc nghiệt nên làm chị kiệt quệ tinh thần lẫn thể xác. Chị thất vọng về chồng mình, vì thấy anh rất sợ mẹ, không giúp gì được cho chị. Dù bụng mang dạ chửa, chị cũng phải quần quật không khác gì con ở, nên với chồng chị có phần oán trách và tình cảm chị dành cho chồng, do đó phai nhạt ít nhiều.
Đứa con gái ra đời, cũng không cứu vãn được vấn đề. Mẹ chồng lúc nào cũng chì chiết, hà khắc, chị cô đơn trong gia đình chồng, đến nỗi có lần chị xin chồng ly dị, vì thấy mình khổ quá không chịu nổi. Nhưng rồi chị phát hiện mình mang thai đứa con thứ hai.
Đành vậy, có những lúc buồn, chị ôm con mà nhớ quay quắt về anh, với những thương yêu cũ. Sau này chị đã biết rõ câu chuyện do ba chị trước khi đi tù, đã kể lại với giọng ân hận: “Biết vậy ba gả con cho nó.”
Khi chị biết anh đã tìm đủ mọi cách có thể để đưa chị đi nhưng tình trạng hỗn loạn lúc đó, anh không làm sao hơn được, chị tin chắc anh cũng đau lòng như chị, khi phải đành phải xa nhau. Và chị chấp nhận số phận, không còn oán trách anh nữa.
Sau đó không lâu, có một người lạ mặt tới đưa cho má chị ít tiền và địa chỉ và số điện thoại của anh bên Mỹ. Chị cầm đọc, mà hai hàng nước mắt chảy dài, chẳng biết để làm gì, nhưng chị vẫn cất kỹ số điện thoại và địa chỉ của anh, để thỉnh thoảng lấy ra nhìn, mà buồn vời vợi…
Mang thai lần này chị yếu hẳn, thai 7 tháng mà bụng chị nhỏ xíu, chị gầy, khô như que củi, nhìn vô gương chị không nhận ra mình, đứa con gái xinh đẹp, nhí nhảnh, năng động năm xưa đâu rồi nhỉ? Thình lình, một tối chồng chị về, mẹ con rầm rì to nhỏ, có chuyến đi vượt biên. Mẹ chồng muốn mẹ con chị ở lại, để chồng chị đi một mình. Nhưng anh không chịu, đi thì phải đi cùng. Lần đầu tiên chị thấy anh cương quyết, cuối cùng mẹ chồng nhượng bộ. Vậy là vợ chồng, con cái chị, dắt díu nhau ra khơi.
Tàu gặp bão, giông tố tưởng đã nhấn chìm con tàu mấy lượt, vậy mà trời thương, may sao chiếc tàu rách nát vẫn còn tiếp tục chạy. Nhưng mấy hôm sau nữa thì máy hư, hết nước, hết thức ăn, lênh đênh vô định trên biển…
Môi nứt nẻ, rướm máu, sức tàn lực kiệt. Mấy lần chị hôn mê tưởng chừng không bao giờ tỉnh lại. Trong cơn mộng mị, chị thấy mình về lại ngày mới lớn, vui tươi, nhí nhảnh bên anh, những ngày lãng mạn, tươi đẹp, nhuộm xanh cả bầu trời. Hình như giấc mơ đã giúp cho chị thêm chút sức lực, và trời thương, đã có lúc chị thấy mình mở mắt, để thấy đứa con gái bé bỏng ngủ vùi trong lòng mình và đứa con trong bụng có lúc quẫy đạp.
Có lẽ nhờ đó, mà ý chí phải sống trong chị trỗi dậy mạnh mẽ, nhưng tới lúc gặp được tàu cứu thì chị một lần nữa chìm sâu vào hôn mê. Không biết bao lâu, khi chị tỉnh dậy, thấy mình đang nằm trong bệnh xá xa lạ, tâm trí hoang mang, mơ hồ. Chị hỏi đây là đâu. Qua người y tá bản xứ, chị biết đây là một đảo thuộc Mã Lai. Biết mình đã tới bến tự do, nhưng quá yếu, chị lại hôn mê. Trước khi ngất, không hiểu sao trong tiềm thức, như một lời trăn trối, chị rút cái địa chỉ giấu trong lai áo, đưa cho cô y tá, nhờ đánh giùm điện tín cho người này, nói chị đang ở đây.
Qua hôm sau, trong cơn thập tử nhất sinh, cái thai có triệu chứng sinh non, mà chị lại quá yếu. Bác sĩ đang lo lắng, không biết có cứu nổi cả mẹ lẫn con không? Trong cơn mê, chị nghe tiếng khóc của chồng, và cảm giác hơi ấm bàn tay nhỏ nhắn của đứa con gái bé bỏng vuốt ve trên mặt, chị như được được hồi sinh lần nữa. Bác sĩ quyết định mổ.
Như cơn gió lốc, anh của những ngày tháng cũ, vẫn cao gầy, dáng thư sinh, tuy khuôn mặt bơ phờ, mái tóc nâu rối bời, và cặp mắt xanh lơ, giờ đã không còn sáng như hai vì sao nữa, bởi từ lúc nhận được điện tín, liên lạc được với Liên Hiệp Quốc để xác minh, anh đã không hề chợp mắt…
Chuyến bay tốc hành đã đưa anh tới đảo nhỏ này, và giờ đây, đứng nhìn chị bé bỏng, hôn mê trên giường bệnh. Trước khi đi qua đây, trong đầu anh không hề nghĩ tới chị đã có chồng, con và một đứa nữa sắp chào đời.
Đứng đó nhìn chị, anh đau đớn, xót xa, đầu óc anh tràn đầy xúc động. Anh véo tay mình mấy lần, để biết chắc đây không phải là một giấc mơ.
Khoảnh khắc, đau đớn, ngỡ ngàng rồi cũng qua đi, Anh thảo luận với bác sĩ, nói chuyện với chồng chị, giới thiệu sơ về mình, và anh khẩn cấp liên lạc bệnh viện lớn nhờ giúp đỡ.
Ngay ngày hôm đó chị được trực thăng chuyển về bệnh viện lớn ở thủ đô Kuala Lumpur, với sự chăm sóc đầy đủ nhất. Chị được cứu sống, cả mẹ lẫn con.
Biết chị đã vượt qua cơn nguy hiểm, lòng anh rộn rã. Đứng bên ngoài phòng, nhìn đứa bé gái sinh non, lớn hơn con mèo một chút, ngo ngoe trong lồng kính, cảm giác tràn ngập thương yêu như chính con mình. Anh ngỏ lời với chồng chị, xin làm cha đỡ đầu của đứa bé.
Trước hôm về lại Mỹ, anh và chị lần đầu nói chuyện trực tiếp với nhau ở bệnh viện, khi chị đã tỉnh táo. Bên giường bệnh, nhìn chị, ốm xanh như chiếc lá. Ánh mắt yêu thương, như ngàn lời muốn nói, nhưng anh biết, có rất nhiều điều cần phải giữ lại cho riêng mình.
Chị nhìn anh cảm kích, biết ơn. Những thứ này có nghĩa gì với những điều chị đang chất chứa trong lòng. Nhưng cũng như anh, chị biết mình không thể nói hay biểu lộ ra những gì mình đang nghĩ, tự nhủ lòng… phải quên thôi! Ánh mắt nhìn nhau thăm thẳm như biển sâu, chị chỉ nói được một câu: “Em xin lỗi”.
Có những niềm riêng một đời giấu kín
Như rong rêu chìm đắm trong biển khơi
Có những niềm riêng một đời câm nín
Nên khi xuôi tay còn chút ngậm ngùi…
Trước lúc chia tay, anh trao riêng cho chồng chị một phong bì, bên trong có một xấp tiền mặt. Chồng chị tự ái, không nhận, nhưng anh cứ bắt chồng chị phải nhận, anh nói: “Cứ coi như tôi cho mượn, sau này anh có thì trả lại tôi…” Bốn tháng sau, giữa năm 1980 gia đình chị chính thức định cư ở San Jose, California, Mỹ.
Thời gian qua nhanh, hai năm sau đó chị có thêm một thằng cu tí ra đời. Nhìn ba đứa con ngày mỗi lớn, chị giờ đã bình thản hơn, sóng gió trong lòng đã dịu đi nhiều. Mỗi năm đến ngày lễ lớn hay sinh nhật của từng đứa con chị, anh đều gửi thiệp, gửi quà. Nhưng hai bên không ai nói chuyện trực tiếp, chị thấy vậy cũng tốt, thôi thì cố coi như “chỉ là giấc mơ qua”! Hai vợ chồng chị đều đi học lại, có nghề nghiệp ổn định và đời sống kinh tế vững vàng. Món tiền 3 ngàn đô-la năm xưa, chồng chị gởi trả lại cho anh sau 3 năm tới Mỹ .
Nợ tiền đã trả được… nhưng nợ tình thì sao? Có một điều làm chị bứt rứt là anh không lấy vợ, 40 tuổi anh vẫn sống độc thân. Công việc của anh đi nhiều, và anh lấy công việc bận rộn làm vui…
Mẹ anh thỉnh thoảng nói chuyện với chị qua điện thoại. Bà thương chị như con dù chưa bao giờ gặp, tuy nhiên bà biết mặt chị qua tấm ảnh trong phòng anh. Những gì bà ấy nói thường làm chị buốt nhói trái tim, làm chị cảm động đến khóc được, và qua bà, chị biết được toàn bộ cuộc sống của anh. Hai người đàn bà, cùng nắm giữ trái tim một người đàn ông. Chị gọi bà bằng mẹ, các con chị gọi bà là bà ngoại.
Một chiều mùa thu, bà gọi cho chị biết anh đang ốm nặng.
Chị muốn đi thăm lắm nhưng vì công việc làm không thể nghỉ, hơn nữa có những lý do tế nhị chị không đi được. Chị chỉ có thể gởi một bình hoa thật đẹp vào bệnh viện cho anh.
Hôm biết anh xuất viện, chị gọi điện thăm nhưng anh còn yếu, chưa nói chuyện được.
Mẹ anh vừa khóc vừa nói vớí chị: “Con biết không? Họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp gửi hoa tới bệnh viện rất nhiều nhưng đến lúc xuất viện, ngồi trên xe lăn, còn rất yếu mà nó chỉ ôm khư khư bình hoa của con, đem về nhà, để bên đầu giường.”
Chị khóc!
Hai năm sau đang giờ làm việc, mẹ anh gọi báo tin anh hấp hối, cuộc giải phẫu tim không thành công. Chị bỏ hết công việc lên thăm anh lần cuối, đi cùng chị có con bé giữa, đứa bé năm nào nhờ anh mà được sống sót… Nhìn anh thoi thóp trên giường bệnh, chị khóc như chưa bao giờ được khóc, lần đầu cũng là lần cuối, chị khóc thương cho tình yêu của anh và của chị. Khóc thương cho người đàn ông đã yêu chị bằng một tình yêu bền bỉ, không bao giờ ngưng nghỉ, chưa hề đòi hỏi ở chị một điều gì.
Trong một lúc hiếm hoi, tỉnh táo, anh bình thản nhìn chị với ánh mắt tràn ngập thương yêu… Anh cười, bảo chị đừng buồn, đời sống có sinh, có tử. Anh cảm ơn Thượng đế, đã cho anh gặp và yêu chị. Chị đau đớn nghẹn lời, cũng chỉ nói được một câu: “Em xin lỗi”.
Ánh mắt xanh lơ, cái nhìn đằm thắm, anh thu hết tàn lực nói với chị rằng: “Nếu có kiếp sau, em đừng nói câu xin lỗi.”
Đám tang anh vào một ngày đầu mùa đông… buồn. Anh ra đi ở tuổi 46.
Chị trở về cuộc sống thường ngày, thế gian này từ nay thiếu vắng anh nhưng trong lòng chị, anh vẫn có một chỗ đặc biệt dành riêng.
Ba tháng sau đám tang anh, chị nhận được thư mời của luật sư, sẵn dịp chị bay lên thăm mẹ anh, bà đã già đi nhiều sau cái chết của con trai.
Hôm mở di chúc của anh, chị mới biết cả ba đứa con chị đều có phần trong tài sản của anh để lại. Số tiền không nhiều nhưng dư đủ cho cả ba đứa vào học những trường đại học danh tiếng nhất.
Chiều tàn, bên ngôi mộ anh, chị lặng lẽ thầm thì những lời thương yêu mà lúc anh còn sống chị đã không thể nói. Theo gió chị gửi tới anh, những lời của một tình yêu, mà chị biết kiếp này và… cho tới kiếp sau chị vẫn ao ước được có, cũng như được gặp lại.
Văng vẳng bên tai chị nghe có tiếng anh thì thầm: “Nếu có kiếp sau xin em đừng nói câu xin lỗi”…

Sưu tầm (FB Hien Le)

– Ăn gian hả Đần?
– Tụi nó xúi mà ! Đừng đánh tao, Trump ! Huhu !
====
Phiếu scanned vô máy là của TT Trump nhưng lại cho ra kết quả là của Bái Đần. Tuy nhiên, dưới ánh mặt trời (hay mặt trăng?), mọi sự sẽ sáng tỏ !
Con Gà Què
Vui lòng bấm vào link này để xem thêm : Máy Dominion ăn gian bầu cử

Sưu tầm

11. Khi Bái Đần thành TT Mỹ !


(Hình lụm – ai đó đã photo shop)
Bái Đần kêu :” Nguyên đám tụi bay giựt dây tao, coi tao như con rối (puppet). Tao già rồi, xương khớp lỏng lẻo, tụi bay giựt đủ hướng coi chừng làm gãy xương tao. Huhuhu !
Cả bọn cười : ” Hahaha ! Ông đã già lú rồi, ai kêu ông còn ham ! Tụi tui biết sẽ giựt dây ông được nên mới hè nhau ăn gian đủ cách để ông được mần TT đó. Đương nhiên phải giựt cho ông sứt cẳng gãy gọng để người khác lên thay !
Bái Đần : “Trump ơi ! Mi mần TT đi. Tao chịu thua ! Tao sẽ khai hết tụi nó ra ! Cứu tao !”
CGQ Azalea Vu
Vui lòng bấm vào link này để xem thêm : Khi Puppet Bái Đần thành TT Mỹ !

12. KHỔNG MINH SỐNG LẠI
(Chuyện của BS Thiện Hà sưu tầm)

Gã cãi nhau kịch liệt với vợ và quyết định bỏ nhà ra đi mấy hôm cho vợ biết tay. Đi lang thang chán chê, nghĩ đi nghĩ lại về nhà bố mẹ mình thì các cụ còn chửi cho, đến nhà mấy thằng bạn thân thì cũng không ổn. Làm thế nào mà gã đi ngang qua trước cửa Bệnh Viện Nhiệt Đới. Gã quyết định ôm ngực lảo đảo vừa đi vừa ho rũ rượi tiến vào phòng khám xin được xét nghiệm Virus Corona và khai với Bác sĩ rằng mới ở Sơn Lôi – Vĩnh Phúc về. Các Bác sĩ, y tá vội túm lấy gã yêu cầu xét nghiệm, cách ly khẩn cấp. Thế rồi cơm bưng, nước rót, an ủi động viên sẽ phải ở lại BV 14 ngày, tất cả đều miễn phí hết . Sáng thứ hai mới 8h tiếng chuông ĐT réo đánh thức gã dậy, Sếp gầm lên: Anh ở đâu rồi, dự án giao cho anh hôm nay phải trình lên mà giờ này không thấy mặt đâu, tôi sẽ đuổi việc anh. Gã run rẩy trả lời: Thưa Sếp em bị nghi dính Virus Corona đang cách ly ở BV, nếu Sếp cần em sẽ trốn BV về trình Sếp cái dự án ngay và luôn. Sếp nghe vậy liền hạ giọng, thôi cậu mà về thì lây cả Công Ty à, yên tâm nằm đấy, lương thưởng hưởng đủ, dự án tôi giao người khác làm, chống dịch là công việc quốc gia nghe chưa.

Gã mừng quá, cái dự án khó như cục xương, chó không thèm gặm, gã làm mãi không xong, nay thì thoát nợ. Không ngờ một mũi tên bắn trúng hai đích, gã tự khen mình giỏi như Khổng Minh Gia Cát.

Nằm viện được 3 hôm, nhớ vợ quá gã liền gọi điện làm lành, vợ gã nhận được ĐT mừng như trúng Vietlot, khóc nức nở, xin lỗi gã và muốn được vào BV thăm để thỏa nỗi nhớ nhung. Gã liền gặp bác sĩ khai thêm rằng khi từ Sơn Lôi về có ghé qua nhà ôm hôn vợ mấy cái. Thế là 30 phút sau một chiếc xe cấp cứu đã ghé trước cửa nhà gã, các nhân viên y tế phủ kín toàn thân như robot tiến hành khử trùng toàn bộ nhà gã và đưa luôn vợ gã vào bệnh viện để cách ly. Vợ Chồng gặp nhau thỏa nỗi nhớ mong, chỉ có ăn và XXX, được hầu hạ chu đáo, có thứ trưởng Bộ Y đến thăm tặng hoa.

Sau 14 ngày tất cả xét nghiệm đều âm tính, BV tuyên bố gã khỏi bệnh và cho vợ chồng xuất viện. Các cơ quan báo chí đến chụp ảnh, đưa tin viết bài tùm lum, Bộ trưởng đến tặng hoa, chụp ảnh lưu niệm chung, trông gã cười tươi tắn như từ cõi chết trở về. Nhà nước tuyên bố chữa khỏi ca bệnh thứ 18 thành công .

Sưu tầm

13. TAY SAI TÀU VÀ TAY SAI CỦA TAY SAI TÀU

(Ảnh: internet)
Nguyễn Phú Trọng gọi cho chủ tịch hội nhà báo bưng bô Thuận Hữu, thều thào:

“Địt mẹ, mày tuyên bố lếu láo cái gì trên báo, nói lại cho bố mày nghe thử?”

Thuận Hữu run run:

“Em có dám tuyên bố gì đâu?!”

Trọng gầm gừ:

“Không có à… Địt mẹ! Thế thì thằng chó nào nói: “Có lẽ không có nước nào như VN, mở máy ra thấy chửi từ trên xuống dưới không chừa một ai…”?

Thuận Hữu run run phân trần:

“Thưa anh đó là sự thật, chứ không phải do em đặt ra..:”

Trọng càng giận dữ:

“Địt mẹ! Sự thật là sự thật nào? Sự thật là như tao nói đây này: “Hiếm có đảng cầm quyền nào trên thế giới lại được dân tin yêu như đảng cộng sản ở VN”! Mày hiểu rõ chưa?”

Thuận Hữu đáp:

“Thưa anh, em hiểu rồi. Em sẽ đính chính lại…”

Trọng thở ra:

“Làm ngay đi! Nuôi chúng mày tốn bao nhiêu là cứt, mà sủa một câu cũng không có lý luận. Nếu bị chửi từ trên xuống dưới không chừa một ai thì tại sao đảng ta vẫn còn được cầm quyền? Mày là nhà báo, mày không hiểu câu “dân là nước; nước nâng thuyền nhưng cũng có thể lật thuyền” à? Đảng là thuyền; thuyền không lật vì dân tin yêu! Mày hiểu chưa?”

Thuận Hữu cúi đầu xuống gần sát đất, y như Trọng đang đứng trước mặt mình:

“Dạ em hiểu rồi. Anh thật là bậc minh quân..,”

Trọng dịu giọng:

“Từ nay về sau, nói gì phải cân nhắc. Còn ngu như thế nữa thì cứt cũng không có mà ăn…. Hiểu chưa?”

Ngo Du Trung

14. NHÂN QUẢ BÁO ỨNG…,

1/ Người Trung Quốc buộc người Hồi Giáo Tân Cương ăn thịt lợn. Sau đó cúm lợn xảy ra và người Trung Quốc không có thịt lợn để ăn.

2/ Người Trung Quốc cấm người Hồng Kông đeo mặt nạ. Bây giờ tất cả người Trung Quốc phải đeo mặt nạ.

3/ Người Trung Quốc đã sử dụng lượng khách du lịch của họ như thứ thương lượng để có được những nhượng bộ kinh tế từ các quốc gia khác. Bây giờ tất cả các nước đang cấm khách du lịch Trung Quốc.

4/ Người Trung Quốc xây dựng trại tập trung ở Tân Cương. Bây giờ tất cả người Trung Quốc đang sống trong một trại tập trung.

(St)

15. Con trai tỷ phú 

Con trai một tỷ phú dầu mỏ Ả Rập đang du học bên Đức nhắn tin về cho bố mẹ: “Bố mẹ yêu quý, con rất biết ơn bố mẹ đã gửi con sang đây để sống và học tập. Berlin là 1 thành phố đẹp tuyệt vời, người Đức rất tốt bung và niềm nở.. Chỉ có 1 điều con thấy hơi e ngại là trong khi con đi học bằng xe hơi dát vàng thì bạn bè và cả thầy cô giáo đều đến trường bằng tàu điện ngầm bố mẹ ạ”
Một lúc sau anh ta nhận được tin nhắn của bố: “Con trai à, bố vừa gửi 20 triệu USD vào tài khoản cho con, con đi mua ngay cái tầu điện ngầm mà đi cho bố mẹ khỏi phải xấu hổ là không lo cho con được bằng người khác, cứ mua cái xịn nhất con nhé, thiếu tiền bố lại gửi thêm cho”
(Lụm trên mạng)

One reply on “Bài từ Bóng Mát Sân Trường 9”

Leave a comment