Categories
1 - TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 2 - Thơ Thân Hữu 5 - Thơ GS Hồ Xưa (Hồ Nguyễn) 9 - Thơ Trần Đông Thành Thơ Con Gà Què 3

CƠN GIÓ THOẢNG và những Bài Cảm Tác


unnamed (25)

CƠN GIÓ THOẢNG

Tình như gió thoảng bay qua,
Vẫn nghe yêu dấu vỡ òa tháng năm.
Vọng vang hòa khúc hồn cầm,
Cung đàn lỡ nhịp, thanh âm lạc loài,
Bổng trầm tấu khúc u hoài,
Vòng tay xiết chặt quắt quay ngọt ngào…
Bỗng như ngàn nỗi lao đao,
Giữa hồn sỏi đá xanh xao nghẹn lời,
Dù trong chỉ phút giây thôi,
Xót xa cũng đủ rã rời nhớ thương !!!
Con Gà Què Azalea
Đọc thêm  > Thơ Con Gà Què Azalea

tumblr_molq8ylOuM1qcy0o0o1_500

Cảm tác  1 : TÌNH GIÓ THOẢNG BAY

Gió thoảng đưa hương thắm dạt dào,
Khiến hồn vẫn mãi thấy xôn xao.
Mây ngàn thưa thớt bay lơi lả,
Tiếng khúc hồn cầm lạc thấp cao.

Quặn thắt buồn đau thoáng gió đưa,
Hương xưa như trở lại mới vừa.
Vòng tay ôm ấp đâu còn nữa,
Khoảnh khắc tan lần cuối dậu thưa.

Em ơi ! Ngưng giọt thảm sầu bi,
Tất cả do anh chẳng hiểu gì.
Đã lỡ buông tình ta lơi lỏng,
Theo cơn gió thoảng vút bay đi.

Giờ nầy còn lại một mình anh,
Hốc hác tim trơ tợ đá ghềnh.
Tiếng khóc em như dao sắc bén,
Cắt nát hồn anh vỡ vụn manh.

Cơn đau quằn quại chỉ mình thôi.
Thổn thức bơ vơ phiến đá ngồi,
Gió mát còn đâu say đắm nữa,
Như tình thoảng vắng bóng đơn côi.
HỒ NGUYỄN
Đọc thêm  >  Thơ Thầy Hồ Xưa (Hồ Nguyễn)

934710_178156415680445_215234672_n

Cảm tác 2 : Bẽ bàng

Đời người chẻ ngược lật xuôi
Phăng ngang bửa dọc buồn vui chất đầy
***
Sánh bằng,
Sông dài chia bảy rẽ ba
Thuyền xuôi nước ngược chèo xa chân trời
Thuyền kia xa bến xa bờ
Để bờ để bến lục bình bám rong
Bến nay đứng đợi đứng trông
Bờ còn se thắt chờ mong thuyền về
Giờ trông giờ đợi não nề
Phút giây nặng trĩu thuyền về còn xa
Thuyền nay biền biệt hải hà
Xa ven cầu ván bước thềm nhà tranh
Chòi này năm tháng vách mành
Thân thương tiếp đón lữ hành sang sông
Dang tay nắm lấy bụi hồng
Bây giờ như thể hiền thê đợi chồng
Còn đâu ghé bến nước rồng
Còn đâu nài gác chèo nằm nắng phơi
Sớm chiều đợi đợi chờ chờ
Thuyền đà xa bến mấy thời đoàn viên
Lưu luyến thêm nỗi ưu phiền
Chỉ được hai tiếng kim tiền “Tương tư”
***
Thuyền xa nước ngược khó về
Bến đừng mong đợi nặng nề thương đau
Làm người sợ lắm sầu tư
Cổ kim cay đắng cho người tương tư
Trần Đông Thành
Đọc thêm  >  Thơ Trần Đông Thành

Cảm tác  3 : TÌNH LỠ

Tình ta như gió thoảng qua
Yêu thương chợt thấy nhạt nhòa trong tim
Đêm nằm dỗ giấc cô miên
Mà nghe cay đắng ưu phiền tháng năm
Cung đàn lỗi nhịp bổng trầm
Nghe mưa rớt giọt thanh âm muộn phiền
Tìm về nơi chốn bình yên
Cho hồn bay bổng qua miền đam mê
Dù cho chẳng vẹn câu thề
Thì xin ta được đi về có nhau.
Nguyễn Cang (8/10/2016)
Đọc thêm  > Thơ Nguyễn Cang

14141759_1398167930212405_7457071176056612782_n

Cảm tác  4 : Tình lỡ đời không lỡ

(Xin phép “Họa thơ” anh Cang. Hơi nghịch ý)

Người đi rồi đừng thở đừng than
Tình rã tan là tịnh lỡ làng
Đừng xây lắm tình người trong mộng
Đến rồi đi nàng phụ tình chàng
Chàng là trai chàng đừng khóc lóc
Chàng đừng nên chuyện Điệp và Lan
Cổng chùa không để chàng nương tựa
Mạnh dạn lên! Nghe hôn anh Cang!
Trần Đông Thành
Đọc thêm  >  Thơ Trần Đông Thành

Trở về => TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 1  –  TRANG THƠ XƯỚNG HỌA  –

HOME

Categories
1 - TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 2 - Thơ Thân Hữu 5 - Thơ GS Hồ Xưa (Hồ Nguyễn) Thơ Con Gà Què 3

CON CHIM SẺ NHỎ và những Bài Họa


CON CHIM SẺ NHỎ

CON CHIM SẺ NHỎ

Người gọi tôi là con chim sẻ nhỏ
Ơi ! Sparrow yêu dấu hỡi Sparrow !
Cho dẫu rồi tóc như sương lấp lánh
Tôi vẫn là chim sẻ nhỏ mong manh
Cho dẫu rằng da rồi sẽ nhăn nheo
Tôi vẫn là chim sẻ nhỏ dấu yêu
Mỗi lời thư tôi, như từng tiếng hót
Từ đôi môi xưa reo vui thánh thót
Như nụ hoa tình thoang thoảng thơm hương
Một thuở ngọt ngào ngây ngất vấn vương…

Xa mấy mươi năm người phương trời ấy
Trắng xóa một vùng hoa tuyết bay bay
Nào có hay đâu sẽ là vĩnh biệt
Như sương mong manh tan hòa trong tuyết
Con chim sẻ nhỏ lạc vào hư vô
Người có gọi thầm – Ơi Sparrow !
Con Gà Què Azalea
Đọc thêm => Thơ Con Gà Què Azalea 

unnamed (15)

Bài họa 1 : Bài cảm tác
Ước nguyện ta là chim sẻ nhỏ
Tung liền đôi cánh tự do bay
Đậu bên song cửa nhà ai đó
Để ngắm chim kia hót suốt ngày!
Nguyễn Cang 

Bài họa 2 : Họa lời cảm tác của Nguyễn Cang
Chỉ còn lại đây chim sẻ nhỏ
Trong lồng rũ cánh đã thôi bay
Lặng nhìn trời qua khung cửa đó
Tưởng nhớ khi xưa hót suốt ngày !
Con Gà Què Azalea

Bài họa 3 : HỌA Ý CHIM SẺ CỦA TÔI
Tôi vn gi em là chim s nh,
Sparrow dáng đó khó mà quên.
Đi dc cao thác đ có vang rn,
Em vn thoáng gây mông mênh nỗi nh.

Sương lp lánh dáng hình chim ng ng,
Lông nhung nhung anh c ngỡ nàng tiên.
Mái tóc thơ trông ngơ ngác du hin,
Sao quên được em hin tin chim s.

Nét mt vui hót ví von như tr,
Tiếng trong veo như xé cõi lòng anh.
Đi có vui dù khúc cui mong manh,
Dáng thon gn nh trong xanh thơ mng.

Nhng chiu thu nhìn cánh son vươn rng,
In rõ trên mây tng nét cong cong.
Đó là chim, là chim s anh mong,
Du xa cách bao năm không xóa nh.

Tôi gi mãi em Sparrow mt thu,
Cho mai dù em kiếm c hững h.
Anh vn thm yêu em mãi trong mơ,
Không ân hn không thng th s tht.

Dù tuyết có tan đi xa khut mt,
Lòng anh không đ mt bóng hình em.
Hình chim bay vn mãi thy thm êm,
Anh  mãi gi: “Sparrow, em yêu du!”
HỒ NGUYỄN (06-10-16)
Đọc thêm => Thơ Thầy Hồ Xưa (Hồ Nguyễn)

unnamed (31)

Bài họa 4 : BÀI KẾT – CON CHIM SẺ NHỎ
Tiếng hót đã thành lời thở than,
Vang lên u uẩn giữa chiều tàn.
Chim xưa, sẻ nhỏ không còn nữa,
Hồn đã tan hoang, đã lỡ làng !

Đừng nhặt lá vàng phủ ngập sân,
Để bay theo gió thoát dương
 trần…
Khi mùa đông tới, tuyết hoa phủ,
Nấm mộ tình ta sẽ hóa thân !

Rồi chỉ còn đây băng giá đông,
Xuân không về nữa, chẳng trông mong.
Xuân ngoài khung cửa hoa muôn sắc,
Sao tuyết vẫn rơi buốt giá lòng ?!!!

Bậc thềm rêu một buổi chiều mưa ,
Nằm đó trước hiên, chim sẻ xưa .
Người có biết đâu chim đã chết  !
Sparrow ơi hỡi ! Sparrow xưa !!!
CGQ Azalea Nguyen

Bài họa 5 : Cảm tác Bài kết “Con chim sẽ nhỏ”
KHÔNG CÒN TIẾNG CHIM HÓT
Sáng thc dy nhìn xác chim đã chết,
Nm chơ vơ trên bc đá sau nhà.
Xác chim nhìn đau xót cõi lòng ta,
T nay vng…tiếng chim xưa đã hết.

 Nh ngày qua sau nhng gi mỏi mt,
Lng tai nghe chim hót vng đưa vào.
Bng dưng lòng khơi dy nét xôn xao,
Vui thanh thản đón chào ngày nng mi.

Nay chim chết ph u bun ngày ti,
Không còn vui trông đi tiếng chim kêu.
Gi đàn nhau bng âm điu thương yêu,
Cho cuc sng vang lên nhiu cung bc.
  

Chim ơi! Hi vì sao chim vi mt,
Đ li ta nhiu tt bt xót xa.
Chim v đâu trong thế gii ta bà,
Xét thân phn chim vi ta đâu khác.

Cũng tm gi trên cõi đi chán nht,
Tiếng chim vui nhưng n khúc bun đau.
Vui hôm nay nhưng su tủi ngày sau,
Như tiếp ni đưa nhau tìm dong ruổi.

Nay chim đi đ li ta ngày cui,
Git nng bun đưa bui ti mau v.
S làm gì trong ngày tháng lê thê,
Không tiếng hót chim k song ca s.

Thân chim nay nm yên trong nm m,
S tan nhanh quanh vô s côn trùng.
Hn v đâu trong cõi vng mông lung
Hay thanh thản gia mt mùng thế gii?
HỒ NGUYỄN

Bài họa 6 : Cảm tác CHIM BỎ XÁC TRẦN
Chim sẻ về đâu chim hỡi chim?
Nằm yên thân xác ngửa im lìm.
Hai chân thẳng hướng trời xanh ngắt,
Đuôi xủ an bằng mắt nhắm im.
Mỏ ngóc như môi đang đón bạn,
Ngực nhô thanh thản đợi đêm tìm.
Chim buông thả hết đời ô trọc,
Xác bỏ trần gian lắm tị hiềm.
HỒ NGUYỄN (25-02-18)
Đọc thêm => Thơ Thầy Hồ Xưa (Hồ Nguyễn)

Đọc thêm một số bài liên hệ :  TIẾNG CHIM ĐỖ QUYÊN
CHIM ĐỖ QUYÊN  *  ĐỖ QUYÊN

Trở về => TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 1

HOME

Categories
1 - TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 2 - Thơ Thân Hữu Thơ Con Gà Què 1

CHIỀU NGANG QUA VĂN KHOA & Bài Cảm Tác : NGANG QUA TRƯỜNG VĂN KHOA


CHIỀU NGANG QUA VĂN KHOA

CHIỀU NGANG QUA VĂN KHOA

Chiều ngang qua Văn Khoa,
Bay bay làn tóc xõa,
Tung rối mù tương lai,
Bỗng dưng mắt nhạt nhòa !

Giảng đường im lặng tiếng,
Xót xa hồn chết điếng,
Sách hóa thành bụi tro,
Lửa cháy sáng ưu phiền !

Vì sao bước qua đây?
Rã rời từng ngón tay,
Hai bàn chân du mộng,
Đạp trũng thêm đọa đày !

Những dáng xưa nơi đâu?
Lạc khắp nẻo địa cầu?
Chết giữa đời đang sống?
Hay vùi thây biển sâu?

Chiều ngang qua Văn Khoa
Ngỡ như ngàn cánh hoa
Đang tả tơi theo gió
Đời bất chợt vỡ òa !
ConGàQuè Azalea 

NGANG QUA TRƯỜNG VĂN KHOA
(Cảm tác bài thơ “Chiều ngang qua Văn Khoa” của Con Gà Què Aalea).

3

Chiều phai nắng, bước ngang Văn Khoa
Gió thổi từng cơn lướt thướt qua
Ái ngại dừng chân ngoài cửa lớp
Nghe lòng hoang vắng, giọt mưa sa!

Nầy đây phòng học cũ năm xưa
Quạnh quẽ im lìm buổi xế trưa
Phấn trắng bảng đen mờ cát bụi
Ngậm ngùi cay đắng nói sao vừa!

Bàn đầu còn đó chỗ tôi ngồi
Còn những chỗ kia bạn của tôi
Ghế trống người đi xa cách mãi
Giã từ chưa kịp nói chia phôi

Thầy Diêu, San, Lãng tìm đâu thấy?
Bạn hữu Linh, Hằng, còn đó không?
Hai mốt năm xa, giờ trở lại
Ai còn ai mất, nghẹn trong lòng.

Về đây, tôi bước qua trường cũ
Trường vẫn còn nhưng thầy bạn đâu?
Quanh quẩn tìm ai hồn lạc lõng
Nghe chừng như mặn đắng bờ môi!

Chiều phai nắng bước ngang Văn Khoa
Mấy bóng hồng như những nụ hoa
Nũng nịu kiêu sa tà áo trắng
Chạnh lòng thương quá nhớ Văn Khoa!!!

Nguyễn Cang

*Chú thích: Tên gọi trường “Đại Học Văn Khoa Sài Gòn” trước 1975, tọa lạc gần Thảo cầm viên.

Đọc thêm  > Giới thiệu bài thơ “Chiều ngang qua Văn Khoa” của Con Gà Què & Lời bình của Nguyễn Cang

18764744193_f09747be68

Bài thơ và bài cảm tác này đã được đăng  tại một số  nơi sau đây :

Quán Văn Nghệ Siliconband

https://www.facebook.com/notes/jasmina-nguyen/chi%E1%BB%81u-ngang-qua-v%C4%83n-khoa/273883002989525

https://www.facebook.com/cang.nguyen.31945

https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1657044274622233&set=a.1443251996001463.1073741828.100009500302411&type=3&theater

http://nhungnguoibanspsg.blogspot.com/2016/07/ngang-qua-truong-van-khoa-nguyen-cang.html

https://kontumquetoi.com/2016/07/30/ngang-qua-truong-van-khoa-tho-nguyen-cang/

http://304den.blogspot.com/2016/07/chieu-ngang-qua-van-khoa-con-ga-que-cam.html

Trở về => TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 1 –  TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 2 – TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 4  – TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 3   – TRANG THƠ XƯỚNG HỌA

Đọc thêm => Thơ Con Gà Què Azalea  – Thơ Trần Đông Thành  – Thơ Nguyễn Cang – Thơ Hồ Nguyễn – Thơ Lê-hữu-Nghĩa – Thơ Hương Lệ Oanh –  Thơ Nhiều Tác Giả

HOME

Categories
1 - TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 8 - Thơ Lê-hữu-Nghĩa Thơ Con Gà Què 3

LỜI TỪ LY Và thơ cảm tác


LỜI TỪ LY

LỜI TỪ LY

Làm sao có thể nói
Lời chia tay trên môi
Khi tim cùng rạn vỡ
Hồn khóc sầu chia phôi

Bao dấu yêu hương nồng
Không nhòa theo bão giông
Tình như ngàn dây trói
Buộc chặt đời long đong

Lời từ ly không đành
Giọt sầu rơi long lanh
Đôi tay nào rời rã
Níu kéo tình mong manh

Con Gà Què Azalea

19875629_1773135532715641_509920404546942205_n

Bài cảm tác : Dư Âm

Ngỡ duyên hãy còn dài
Sớm nghe lời chia tay
Kỷ niệm còn vương vãi
Trên cung đàn đêm nay

Những bài ca da diết
Với hồn thơ thiết tha
Những lời ca em viết
Mãi còn đây với ta

Từ đây trong đêm vắng
Còn gì để chờ mong
Còn chăng dư âm đắng
Từng giọt chết trong lòng

LHN

Trở về => TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 1 

Đọc thêm => Thơ Con Gà Què Azalea   –   Thơ Trần Đông Thành  – Thơ Nguyễn Cang – Thơ Hồ Nguyễn – Thơ Lê-hữu-Nghĩa  – Thơ Hương Lệ Oanh –  Thơ Nhiều Tác Giả

HOME

Categories
1 - TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 2 – Nhạc Lê-hữu-Nghĩa và Con Gà Què 5 - Thơ GS Hồ Xưa (Hồ Nguyễn) Thơ Con Gà Què 3

TẠ TỪ KHÚC và bài Họa Ý : KHÚC TẠ TỪ


Bài thơ này được viết cho những người sắp tạ từ nhau lần cuối để về thế giới khác, về nơi xa cách muôn trùng !

TẠ TỪ KHÚC

Chỉ còn khúc nhạc này đây,
Lệ trên mi nhỏ đọng đầy hồn sâu.
Đàn kia vang mãi nốt sầu,
Vọng ngân tròn kiếp phai màu thời gian.
Cung thương ray rứt ngỡ ngàng,
Quanh ta còn lại úa tàn hắt hiu.
Bóng chiều quay quắt buồn thiu,
Lặng câm từng bước đổ xiêu dáng hồn.
Thôi đành buông hết tơ lòng,
Tạ từ trọn khúc tình trong đáy mồ !!!

Chỉ còn đẫm lệ tàn hương,
Nặng trong tim để nợ cuồng hồn nhau.
Đàn ai đang vỡ phím sầu,
Vọng vang từng tiếng hoen màu thời gian.
Âm thanh thương nhớ võ vàng,
Dư âm tràn ngập bẽ bàng đắng cay.
Có còn chi lúc tình say,
Nhẹ dâng ngàn khúc thổi mây xuống đời.
Thôi thì buông phím tơ trời,
Tạ từ một khúc đàn thôi kiếp người ! 

Chỉ còn khúc nhạc này thôi,
Đợi bao năm để vội rời đời nhau.
Đàn kia ngân mãi nốt sầu,
Nợ ai còn tiếc thương vào ngàn sau.
Đêm âm u bóng vẫy chào,
Bên ta còn lại chút màu úa phai.
Hết rồi hương thoáng tàn bay,
Lệ sao mờ mắt để cay đắng hồn.
Thôi đành buông hết tơ lòng,
Tạ từ trọn khúc tình chôn đáy mồ !!!

Con Gà Què Azalea  (Mpt.July20,2020)
Đọc thêm : Thơ Con Gà Què Azalea

Bài thơ này đã được Cựu HS THĐ/K.4 Lê Hữu Nghĩa phổ nhạc :

tenor3

Bài cảm tác : KHÚC TẠ TỪ

Khúc nhạc u buồn vẫn mãi đây,
Rưng rưng mi mắt lệ đong đầy.
Đàn kia sao mãi vang rền tiếng,
Cung phiếm lại còn thắt thẻo giây?
Héo úa chiều lên mây phủ khắp,
Thiết tha đêm xuống nguyệt heo gầy.
Thôi đành thương nhớ ôm tim quặn,
Từ tạ cho xong kiếp sống nầy.
HỒ NGUYỄN (24-7-2020)
Đọc thêm : Thơ Thầy Hồ Nguyễn

Nghe thêm =>  Nhạc Lê-hữu-Nghĩa 

HOME

Categories
1 - TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 2 – Nhạc Lê-hữu-Nghĩa và Con Gà Què 5 - Thơ GS Hồ Xưa (Hồ Nguyễn) Thơ Con Gà Què 3

NHỮNG ĐÓA HỒNG NHUNG


Hoa hồng nhung không chỉ được dùng để tỏ tình , mà còn được xem là biểu tượng của tình yêu vì màu đỏ thắm mượt mà như nhung và những chiếc gai sắc nhọn – Những chiếc gai có thể làm rỉ máu trái tim những người trong một cuộc tình tưởng như đầy êm ái ngọt ngào – Ngay từ lúc đầu tiên em đón nhận nơi anh NHỮNG ĐÓA HỒNG NHUNG …đầy gai nhọn .

NHỮNG ĐÓA HỒNG NHUNG

Những đóa hồng anh trao tặng em,
Đỏ như màu máu thấm hồn mềm,
Len vào tim nhẹ như hơi thở,
Tuôn chảy dạt dào lấp kín em !

Những đóa hồng gai màu rực rỡ,
Ngọt ngào thắm thiết tựa lời thơ,
Bao lần anh nói yêu và nhớ…
Em vẫn dửng dưng vẫn hững hờ !

Ngày tháng chợt qua đi rất vội,
Có điều gì đó bỗng thầm trôi…
Tình yêu chẳng biết từ đâu tới ?!
Gai nhọn nhẹ đâm tim xước rồi !

Những đóa hồng nhung nay nhạt úa,
Tàn phai màu thắm sắc tình xưa…
Cánh hồng tơi tả trơ gai nhọn,
Đâm khắp hồn em bao nắng mưa !

Những đóa hồng xưa đầy rực rỡ,
Ngập tràn yêu dấu thắm tình mơ,
Bay vào thương nhớ như làn khói ,
Tan tác lượn theo gió lững lờ .
Con Gà Què Azalea

Bài thơ này đã được Cựu HS THĐ4 Lê Hữu Nghĩa phổ nhạc :

Video clips : Những Đóa Hồng Nhung

Với Hòa âm của Vũ Thế Dũng và tiếng hát của Ca sĩ Lan Anh

Với Hòa âm của Vũ Thế Dũng và tiếng hát của Ca sĩ Quang Châu

Với hòa âm của Lê Hữu Nghĩa và tiếng hát của Ca sĩ Lan Anh
Posted : http://www.siliconband.fr/2/nhac.html

Những Đóa Hồng Nhung với hòa âm của Lê Hữu Nghĩa, không tiếng hát

Với hòa âm, tiếng đàn và tiếng hát của Tuấn Râu (Cựu HS THĐ)

Xem và nghe thêm video clips  :  Nhạc Lê-hữu-Nghĩa 

unnamedhn

HỌA Ý: HỒNG MÃI THẮM NHUNG

Đóa hồng anh đã tặng cho em,
Vẫn mãi bao năm thắm mịn mềm.
Len nhẹ vào tim ta ẩn núp,
Sáng chiều như vuốt ấm tình thêm.

Hồng có gai vì Thượng đế sinh,
Tình yêu phải tự phát tim mình.
Ngọt ngào thắm thiết lo gìn giữ,
Bất cẩn tình đau như xoáy đinh.

Tình yêu chẳng biết đến từ đâu,
Ngày tháng trôi qua chỉ chuốc sầu.
Bởi đóa hồng nhung bao mũi nhọn,
Vây quanh bất cẩn sẽ đâm sâu.

Nếu đóa hồng nhung nhạt úa rồi,
Nỗi buồn thanh thản cứ cho trôi.
Tàn phai màu sắc nhưng tim ấm,
Kỷ niệm muôn năm vẫn đắp bồi.

Đóa hồng em cứ giữ bên em,
Đừng để gai đâm xước máu mềm.
Anh mãi là anh bao thuở trước,
Như hồng mịn mịn vuốt tim êm.

Hồng sẽ là anh chung giấc mơ,
Bên em yêu mãi mãi không mờ.
Hồng xưa rực rỡ nay còn thắm,
Tràn ngập hương nồng kết mối tơ.

HỒ NGUYỄN (29-01-19)

Trở về =>  Đầu TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 1  – TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 4  – TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 3  –  TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 2  –  TRANG THƠ XƯỚNG HỌA  –

HOME

Đọc thêm =>  Thơ Con Gà Què Azalea  –  Thơ Trần Đông Thành  – Thơ Nguyễn Cang – Thơ Hồ Nguyễn – Thơ Lê-hữu-Nghĩa  – Thơ Hương Lệ Oanh –  Thơ Nhiều Tác Giả

Xem và nghe thêm video clips  :  Nhạc Lê-hữu-Nghĩa 

Categories
1 - TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 5 - Thơ GS Hồ Xưa (Hồ Nguyễn) Thơ Con Gà Què 3

“DẤU TÌNH”, Tự Cảm và bài HỌA Ý


“DẤU TÌNH” 

Người bước vào đời tôi
Ấm mềm trên đôi môi
Nhẹ êm vòng tay xiết
Ánh mắt muôn ngàn lời

Những dấu chân trũng sâu
Trong tim hằn in dấu
Tiếng sóng nhẹ ru hồn
Tê dại vạn đời sau

Rồi bỗng nghìn trùng xa
Đóng khung đời nghiệt ngã
Lời từ ly nghẹn ngào
“Dấu tình”  không phôi pha !

Xin người phút lặng im
Thắp lửa hồng tưởng niệm
Hương xưa giấc mơ đời
Chôn vùi sâu đáy tim !
Con Gà Què Azalea

Mời nghe bài thơ đã được Cựu HS THĐ/K.4 Lê Hữu Nghĩa phổ nhạc :
Tình yêu để lại những dấu vết đã được khắc sâu trong tim, chẳng bao giờ có thể xóa nhòa !

Tự cảm  :

“Dấu tình” sâu khắc trong tim
Tuyết băng, nắng lóa : lắng chìm, chẳng tan
Bấy nhiêu cũng đủ phũ phàng
Thôi thì hãy để tình tàn theo trăng !
Con Gà Què Azalea

HỌA Ý: TÌNH VẪN LƯU MANG

Tình cất giấu rồi tim tả tơi,
Buồn thương quanh quẩn chẳng xa rời.
Cố ôm cố xiết vòng tay cuộn,
Hình vẫn quay quần lưu dáng côi.

Dấu chân xưa trũng vết hằn sâu,
Để lại muôn năm nét nghẹn sầu.
Tiếng sóng êm đềm như tiếng khóc,
Bên tai nhắc nhở mãi dần lâu.

Lê lết bước đời ngoi ngóp lên,
Hình em sao vẫn mãi lưu bền.
Chia tay cố nén tình sâu kín,
Tình vẫn không mờ vẫn hiện lên.

Đêm nay dành trọn khúc thời gian,
Dù đã xa xôi chẳng muộn màng.
Muốn nói với em lời chẳng dối:
Tình vùi sâu đáy mãi miên man.

Tiếp thời gian,
Dù phũ phàng,
Tim vẫn đọng,
Bóng luôn mang!
HỒ NGUYỄN (28-9-18)

Trở về => Đầu TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 3  – TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 4 – TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 2 – TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 1  –  TRANG THƠ XƯỚNG HỌA  –

HOME

Đọc thêm => Thơ Con Gà Què Azalea   –   Thơ Trần Đông Thành  – Thơ Nguyễn Cang – Thơ Hồ Nguyễn – Thơ Lê-hữu-Nghĩa  – Thơ Hương Lệ Oanh –  Thơ Nhiều Tác Giả

Xem và nghe thêm video clips  :  Nhạc Lê-hữu-Nghĩa

Categories
9 - Trang thời sự Thế Giới

VỤ ÁN LỊCH SỬ BRAGG TRUY TỐ TRUMP


April 06, 2023

BÀI 276: Vũ Linh – Diễn đàn trái chiều

    Việc công tố tiểu bang New York, ông Alvin Bragg truy tố cựu TT Trump đi vào lịch sử như lần đầu tiên một cựu TT bị một tiểu bang kiện. Câu chuyện cuối cùng sẽ đi đến đâu, bị xù vào thùng rác lịch sử như một một âm mưu chính trị vừa bẩn thỉu vừa vô lý vừa bất hợp pháp, hay vào sử sách như lần đầu tiên một cựu TT bị truy tố và xộ khám, chuyện này  Trạng Trình tái sinh cũng chẳng biết được.    Câu chuyện có một không hai này bắt buộc Diễn Đàn Trái Chiều phải bàn thêm qua những cập nhật mới nhất.

    Ta không có nhu cầu nhắc lại nội dung câu chuyện vì báo chí đã bàn quá nhiều.
    Bài này sẽ bàn qua những khúc mắc quái lạ của câu chuyện, cùng với phản ứng đang thấy. Bài hơi dài vì tính quan trọng, xin quý độc giả thông cảm. Như thường lệ, bài này sẽ làm nhiều cụ vẹt… cụt hứng.
[Vì thời gian tính quan trọng, bài bình luận tuần này được đăng sớm hơn bình thường]
—————–

TỘI CỦA TRUMP

Thứ Ba tuần rồi, công tố New York đã chính thức công bố tội trạng của ông Trump cho ông Trump biết khi ông này ra trình diện tòa New York. Đã không có cảnh còng tay bị cảnh sát bắt vô khám như các cụ Vẹt thắp nhang cầu khấn. Sau đó, ông Trump đã bay về tư dinh Mar-A-Lago, chẳng bị nhốt ngày nào.

    Trên căn bản, ông Trump bị tố đã khai gian, sửa đổi tài liệu, sổ sách, tổng cộng 34 lần, thành ra bị truy tố 34 tội. Trên nguyên tắc những tội này được coi như tội tương đối nhẹ -misdemeanour- nhưng trở thành tội nặng -felony- khi mục đích việc sửa đổi là để che giấu tội đút lót cô Daniels, cũng là một tội nhẹ, nhưng theo công tố Bragg, hai tội nhẹ cộng lại thành 34 tội nặng. Đó là công thức toán học trong chính trị của đảng DC. Quái lạ thay, cái tội chính mà ông Trump bị tố cáo muốn che giấu là tội cụ thể gì thì lại bị giấu nhẹm dù cả thế giới đều biết đó là tội đút lót cô Daniels, và ông Bragg cho biết đây là công bố sơ khởi nên luật pháp không bắt buộc phải nêu ra tội đó. Sau này, tội đó sẽ được công bố. Tổng cộng các tội lại, nếu ông Trump bị phán có tội hết, ông có thể đi tù tối đa 136 năm.

Nói trắng ra một cách ngắn gọn nhất: ông Trump bị tố 1) ăn bánh trả tiền, rồi 2) cạo sửa sổ sách để che dấu chuyện này. Ông Trump đã bác bỏ tất cả 34 tội. Công tố dựa trên hai tội căn bản đó, nhào nặn, chế biến, thêm bớt thành tới hơn ba chục tội.

Phiên điều trần tới với công tố được ấn định vào tháng Chạp 2023 và phiên tòa đầu tiên sẽ được triệu tập sớm nhất là tháng Giêng 2024. Không rõ đã có tính toán gì trong giới tòa án cấp tiến New York hay không, nhưng tháng Giêng 2024 cũng là tháng bắt đầu chính thức có các cuộc bầu TT sơ bộ trong cả hai đảng, tất nhiên những phiên tòa buộc tội Trump khi đó sẽ cực kỳ tai hại cho Trump. Và tin vui nữa cho các cụ vẹt là quan tòa Juan Merchan là người … phe ta có cầu chứng, thị thực đầy đủ: con gái ông ta là thành viên tích cực Ủy Ban Vận Động Bầu Cử của … Biden, bảo đảm sẽ bóp cổ Trump tới… trắng mắt. Đây hiển nhiên là cuộc chiến của toàn thể bộ máy cầm quyền Biden nhằm chặn không cho Trump hạ Biden trong cuộc bầu cử TT tới. Việc ông Trump bị phe DC đàn hặc hai lần, rồi truy tố trước tòa vì một tội dấm dớ chứng tỏ chưa khi nào trong lịch sử chính trị Mỹ một đảng chính trị lại sợ một ông đối lập một cách ghê  gớm đến vậy và sẵn sàng dùng đủ mọi chiêu võ bá đạo gian trá nhất để triệt hạ đối thủ đó. Bất kể chuyện gì xẩy ra, ông Trump sẽ đi vào lịch sử như ác mộng lớn nhất lịch sử đảng DC Mỹ.

Chuyện ngoài lề thật quái lạ là trong khi công tố Bragg truy tố Trump về tội tìm cách đút lót cô đào sex, thì chính cô đào này lại bị tòa án Khu Vực 9 -9th District court- tuyên án phạt cô phải bồi thường cho Trump 121.962 đô tiền án phí. Năm 2018, cô đào sex Stormy Daniels kiện Trump vì tội phỉ báng khi ông Trump tuyên bố không có quan hệ gì với cô và những tố cáo của cô chỉ là phịa. Cô thua kiện và bị tuyên phạt phải trả đâu gần 500.000 đô tiền luật sư và án phí. Bây giờ phạt thêm nữa, tổng cộng trên dưới 600.000 đô. Cái điểm quái lạ là tòa Khu Vực 9 đã phán cô Daniels thua, tức là gián tiếp xác nhận việc ông Trump không có quan hệ gì với cô ta, trong khi bây giờ công tố Bragg lại tố cáo ông Trump tội có quan hệ rồi tìm cách giấu. Ai hiểu được câu chuyện, xin giải thích giùm, kẻ này đa tạ.

Trở lại vụ truy tố hiện nay của công tố Bragg:

CĂN BẢN PHÁP LÝ LỎNG LẺO

    Trên căn bản, tội của ông Trump là đã sử dụng tiền thiên hạ gửi đến để hậu thuẫn việc ông vận động tranh cử TT năm 2016 để bịt miệng cô đào phim sex, không cho cô khai báo cùng cả nước việc ông Trump ăn nằm với cô ta trong khi bà vợ Melania đang mang bầu, một chục năm trước. Rồi sau đó cạo sửa sổ sách để che giấu vụ trả tiền này. Ngay tại đây, đã có nhiều vấn đề khiến căn bản pháp lý của việc truy tố mất chân đứng.
  • Liên bang đã điều tra và đã phán không tội 
    Luật chi phối việc dùng tiền vận động tranh cử TT là luật liên bangvới bộ Tư Pháp Liên Bang chịu trách nhiệm thi hành, và cơ quan kiểm soát việc sử dụng tiền đó là Ủy Ban Bầu Cử Liên Bang, -Federal Election Committee-. Cả hai cơ quan này, bộ Tư Pháp và FEC đều đã điều tra về việc sử dụng tiền bịt miệng -Mỹ gọi là ‘hush money’- này và đều có kết luận ông Trump không vi phạm luật gì hết, và đều không truy tố ông hay ban vận động tranh cử của ông. Thế thì công tố New York lấy tư cách gì truy tố ông Trump khi toàn bộ vấn đề không thuộc phạm vi thẩm quyền của tiểu bang, bất kể tiểu bang nào?
  • Luật vềdùng tiền mua im lặng
    Trên nguyên tắc, dùng tiền của riêng mình để mua sự im lặng, hay để bãi nại là chuyện bình thường, hợp pháp, như TT Clinton đã trả 850.000 đô cho một cô để cô này bãi nại, không kiện ông nữa về tội sách nhiễu tình dục. Chỉ khi nào dùng tiền vận động tranh cử thì mới có tội. Bộ Tư Pháp và FEC đã điều tra và không tìm thấy bằng chứng nào về việc ông Trump đã lấy 130.000 đô từ quỹ vận động, nên không truy tố ông Trump. Công tố Bragg thì cho là ông Trump đã lấy số tiền đó trong quỹ vận động và khai gian số tiền đó là chi phí vận động tranh cử. Vấn đề là công tố Bragg phải có bằng chứng không chối cãi được mới truy tố ông Trump được. Làm sao liên hệ số tiền 130.000 đô liên quan trực tiếp đến vụ sex với cô Stormy? Đó là việc công tố Bragg phải chứng minh và thuyết phục bồi thẩm đoàn và quan tòa, chứ không phải là trách nhiệm Trump phải chứng minh mình vô tội như bà Pelosi khẳng định.
   Riêng tiểu bang New York có luật cấm hush money cho dù đó là tiền túi, không phải lấy từ quỹ tranh cử, áp dụng cho tất cả các quan chức vận động tranh cử trong tiểu bang. Vấn đề là luật này có hiệu lực cho các chức vụ của tiểu bang, nhưng tổng thống không phải là một chức vụ tiểu bang mà là chức vụ liên bang. Nhưng công tố Bragg biện giải tuy chức vụ là liên bang, nhưng tranh cử tại New York, lấy phiếu cử tri New York thì luật New York có thể được áp dụng. Trước đây, chính bộ Tư Pháp của Biden đã xác nhật luật này của New York không áp dụng cho TT liên bang. Đây là chuyện có lẽ phải đợi Tối Cao Pháp Viện phân sử. Bởi vậy giáo sư luật Alan Dershowitz mới nói công tố Bragg áp dụng luật theo kiểu ‘khai phá rất sáng tạo’.
  • Mất thời gian tính
    Tùy công tố Bragg truy tố tội nặng hay nhẹ, nhưng dù sao thì cũng đã quá thời hạn để truy tố, vi phạm quy luật Mỹ gọi là statute of limitations. Theo luật New York, nếu là tội nhẹ -misdemeanour- thì hạn kỳ truy tố là 2 năm, nếu là tội nặng hơn -felony- thì là 5 năm. Bất kể nặng hay nhẹ thì câu chuyện ‘bịt miệng’ xẩy ra năm 2016, cách đây 7 năm rồi, quá hạn kỳ truy tố lâu rồi. Một luật sư của công tố Bragg cho biết ông Trump thường không ở New York mà thường đi đi về về, sống khá lâu tại Florida, do đó, mỗi lần ông không sống tại New York thì hạn kỳ không áp dụng. Nôm na ra, trong thời gian 7 năm qua, nếu ông Trump sống ở New York tổng cộng có một năm, thì coi như hạn kỳ áp dụng mới có một năm, còn thời giờ để truy tố. Đây cũng là một diễn giải luật kiểu rất sáng tạo, mới lạ của công tố Bragg cố rặn ra để vồ ông Trump, mà có lẽ phải đợi tòa kháng án hay Tối Cao Pháp Viện phân xử.
  • Nhân chứng bất khả tín
    Công tố Bragg cho biết hai nhân chứng chính là anh luật sư Michael Cohen và cô đào sex Stormy Daniels. Tuy nhiên, cả hai người trước đây đều đã khẳng định giữa ông Trump và cô Stormy chẳng có quan hệ gì và số tiền Cohen trao cho Stormy cũng chẳng liên hệ gì đến Trump hết. Bây giờ, họ có khai ngược lại thì ai tin? Nhất là cả hai nhân chứng đều chẳng ai có tư cách lớn, đáng tin cậy: một người đang ngồi tù vì tội nói láo, lừa gạt, và một người bị tố là tìm cách bắt chẹt, làm tiền Trump. Bồi thẩm đoàn ở New York, toàn là dân ghét Trump có thể ‘tin’ loại nhân chứng này và dựa vào đó kết tội Trump, nhưng sẽ khó qua khỏi cửa ải tòa kháng án rồi Tối Cao Pháp Viện.
  • Chính công tố bất nhất
    Công tố Alvin Bragg năm 2022 ra tranh cử chức công tố và đắc cử một phần dựa trên lời hứa sẽ chấm dứt chuyện phe đảng chính trị liên bang. Và ngay sau khi đắc cử rồi nhậm chức, đã tuyên bố chấm dứt cuộc điều tra về chuyện bịt miệng cô Stormy của Trump. Quyết định này lật ngược quyết định của ông tiền nhiệm, đã gây bất mãn, khiến hai luật sư trước đó phụ trách việc điều tra đã phản đối, từ chức, và tố ông Bragg yếu đuối, sợ, không dám đụng tới Trump.
    Bây giờ, bất thình lình, công tố Bragg lại lật ngược quyết định của chính mình. Đã vậy còn đi xa hơn xa ông tiền nhiệm khi ra quyết định truy tố Trump. Chuyện gì đã xẩy ra? Tại sao lại lật ngược quyết định? Đã có yếu tố mới lạ nào thay đổi cuộc diện, khiến ông Bragg phải mở lại cuộc điều tra rồi đi thẳng tới quyết định truy tố ông Trump luôn, một quyết định mà từ năm 2016, ông công tố tiền nhiệm đã không làm được vì không đủ bằng chứng thuyết phục? Việc ông Trump tuyên bố ra tranh cử lại có phải là yếu tố then chốt khiến công tố Bragg chẳng những phải mở lại cuộc điều tra mà còn làm liều, truy tố, tìm cách cản đối thủ, giúp Biden không?

Ý thức được việc truy tố ông Trump dựa trên căn bản pháp lý quá lỏng lẻo, công tố Bragg đã vặn vẹo trẹo xương sống để nặn ra thêm cả lô tội khác, đưa đến việc truy tố ông Trump tới… 34  tội lớn nhỏ. Vấn đề là những tội này có chính danh không, có thật sự là tội hay không, có đầy đủ tang chứng, vật chứng và nhân chứng hay không.

DƯ ÂM QUA TRUYỀN THÔNG

  • Newsweek
    Chuyện lạ đáng nói: Newsweek, một tạp chí không lấy gì là thân thiện với phe bảo thủ CH, đã có nhiều bài nhận định không mấy thuận lợi cho công tố Bragg. Dưới đây là 3 bài đã đăng trên Newsweek:

1- Giáo sư luật Alan Dershowitz nhận định vụ truy tố giống như một thử nghiệm sáng tạo pháp lý dựa trên những căn bản pháp lý mới lạ rất yếu. Sáng tạo ở điểm lấy quyết định truy tố trước, rồi đi tìm cho ra tội để truy tố. Mà tìm tội bằng cách vặn vẹo luật hiện hành một cách méo mó nhất, khó có thể được các tòa trên chấp nhận được. Dù vậy, GS Dershowitz vẫn tiên đoán Trump sẽ bị bồi thẩm đoàn và tòa New York kết án, vì tính phe đảng nặng của cả tiểu bang New York.

Theo ý kiến cá nhân của Vũ Linh này, công tố Bragg có thể biết rõ sẽ khó vượt qua cửa ải các tòa trên, nhưng vẫn truy tố, vì chỉ cần bị mang tiếng truy tố cũng đủ hại Trump trên phương diện chính trị trong khi ông Trump đang vận động tranh cử. Cũng không khác gì bà Pelosi và hạ viện nhất quyết mang Trump ra đàn hặc hai lần cho dù ai cũng biết trước sẽ chẳng đi đến đâu hết.

https://www.newsweek.com/trump-indictment-case-looks-like-weak-exercise-creative-prosecution-opinion-1791833

2 – Một bài nhận định khác của Newsweek, nhắn tin cho các cử tri cuồng chống Trump: sorry các bạn của đảng DC, xin đừng khui sâm banh quá sớm. Bây giờ, chưa có gì ngã ngũ hết. Chưa ai biết rõ chi tiết truy tố, chưa ai thấy bằng chứng hay nghe nhân chứng nào, cũng như chưa ai nghe luật sư của ông Trump phản biện câu nào.

https://www.newsweek.com/my-fellow-democrats-dont-pop-champagne-just-yet-opinion-1791664

3 – Bài thứ ba của Newsweek công kích công tố Bragg nặng nề nhất, cho rằng việc truy tố ông Trump là một sai lầm vĩ đại -blunder of historic proportions-. Ông Bragg bị tố là lơ là trách nhiệm chính để cho New York rơi vào tình trạng tội phạm kỷ lục, và quyết định truy tố Trump chỉ chứng minh rõ ràng đám truyền thông, hệ thống an ninh quốc gia và Nhà Nước ngầm đã sẵn sàng bẻ cong mọi luật lệ, mọi nguyên tắc, và cùng nhau thông đồng nặn ra những âm mưu không thể tin nổi để bằng mọi giá truy tố Trump cho bằng được. Theo tác giả, phe cấp tiến hô hoán “không ai có thể ngồi trên pháp luật”, nhưng họ đã bỏ sót câu thòng theo là “ngoại trừ trường hợp là phe ta” (nguyên văn “no one is above the law, so long as you are on the right side of the political divide“).

https://www.newsweek.com/trumps-indictment-blunder-historic-proportions-opinion-1791893

  • New York Times
    Báo phe ta New York Times nhận định việc công tố Bragg truy tố một cựu TT mở ra một kỷ nguyên cực kỳ nguy hiểm khi bất cứ một công tố địa phương của một tỉnh nào cũng có thể truy tố một cựu TT liên bang, hay đi xa hơn nữa, một đương kim TT liên bang, về bất cứ một tội gì, bất kể kết cuộc cuối cùng ra sao. Trên xứ Mỹ này, có cả ngàn công tố địa phương như ông Bragg và trong đó có rất nhiều người đầy tham vọng cá nhân muốn làm chuyện nổi đình nổi đám, nổi tên tuổi. Khi bất cứ một công tố địa phương hay của tiểu bang nào cũng có thể bắt một TT liên bang được thì nền tảng ngồi chung của tất cả các tiểu bang trong liên bang bị đe dọa.
  • CNN

Vụ truy tố mở ra một trang sử mới cho nước Mỹ, đánh dấu bởi một phân hóa ngày càng sâu đậm trong chính trị Mỹ.

    Bất kể tòa tuyên án như thế nào, việc truy tố ông Trump tự nó, đã gây xúc động mạnh, ủng hộ cũng như chống mạnh, và hố phân cách chính trị trong quần chúng Mỹ sẽ sâu đậm hơn nữa.

https://edition.cnn.com/2023/03/31/politics/trump-indictment-new-phase-american-politics/index.html

  • NBC
    NBC là một trong những loa phường lớn nhất. Thế nhưng một chuyên gia luật của NBC đã có bài nhận định, công kích công tố Bragg về sách lược anh ta gọi là “một tội nhẹ + một tội nhẹ = một tội nặng (one misdemeanour + one misdemeanour = one felony), là chuyện ‘sáng tạo phi lý, gượng ép’, hệ thống công lý của Mỹ không vận hành kiểu đó”.
  • The Wall Street Journal
    Báo tài chánh The Wall Street Journal phân tích khía cạnh pháp lý và chứng minh công tố Bragg ‘sáng chế’ ra rất nhiều cách buộc tội mới lạ, rất khó vượt qua các cửa ải tòa kháng án và Tối Cao Pháp Viện. Chẳng hạn, trong luật có quy định cấm sẻ một tội làm năm bẩy tội để kết án, gọi là ‘doctrine of multiplicity’, trong khi ông Bragg sẻ MỘT tội đút lọt tiền thành tới 34 tội, là điều các chuyên gia luật hết sức ngỡ ngàng.
  • Real Clear Politics

Trang mạng Real Clear Politics cho rằng chính nhờ công tố Bragg, đảng CH đã tìm lại được đại đoàn kết sau lưng Trump. Cuộc chiến chống công tố New York của cá nhân ông Trump đã biến thành cuộc chiến của toàn thể đảng CH chống việc biến ngành tư pháp thành công cụ đàn áp đối lập chính trị của đảng DC, đúng theo mô thức của các chế độ độc tài phát xít và cộng sản.

Tất cả các chính khách CH đều nhất tề lên án công tố Bragg, từ các đồng minh MAGA trong quốc hội, cho tới các cựu phụ tá từng bị ông Trump sa thải, hay từng cãi nhau với Trump, tới các cựu đối thủ chính trị như cựu thống đốc Florida Jeb Bush, tới các ứng cử viên TT của đảng CH, tới luôn cả người có tiềm năng là đối thủ chính là thống đốc Florida, Ron DeSantis.

https://www.realclearpolitics.com/articles/2023/03/31/with_assist_from_manhattan_da_trump_once_again_enjoys_united_gop_support_149059.html

  • Washington Times

Qua vụ truy tố Trump, phe tả đã khiến dân Mỹ mất tin tưởng vào chính quyền. Cuộc chiến khùng điên không ngừng nghỉ của phe tả chống Trump, trong hy vọng cản không cho ông trở về Tòa Bạch Ốc thật ra đã đi xa hơn cá nhân ông Trump, mà nhắm vào việc tiêu diệt tất cả những ai không chia sẻ ý thức hệ cấp tiến của cánh tả.

https://www.washingtontimes.com/news/2023/mar/31/editorial-political-left-is-undermining-faith-in-o/

PHẢN ỨNG KHÁC

  • Trump thu tiền bộn

Trong vòng 48 tiếng đồng hồ sau khi có tin ông Trump bị truy tố, ông này đã nhận được ngay hơn 5 triệu đô tiền yểm trợ tranh cử. Cho đến nay, đã thu được hơn 10 triệu đô! Điều đáng nói là 1/4 hay 25% số người gửi tiền là những người đóng góp lần đầu tiên cho Trump, tức là những người đã phản ứng mạnh chống việc truy tố ông Trump, ủng hộ Trump lần đầu tiên.

https://www.foxnews.com/politics/trump-campaign-raises-staggering-amount-48-hours-indictment-news-report

Trong khi đó, các thẻ gọi là ‘digital trading cards’ mang hình ông Trump, được bán ra với giá 99 đô hồi tháng Chạp (khi đó bán hết ngay 45.000 cái), bây giờ trị giá đã tăng lên tới 974 đô, tăng giá gần gấp 10 lần.

Giá cổ phiếu các công ty liên hệ đến Trump bất thình lình đều tăng vọt mạnh ngày thứ sáu cuối tuần trước, sau khi có tin Trump bị truy tố. Nhất là công ty Digital World Acquisition Corp là công ty đang điều đình mua lại trang mạng Truth Social của Trump, khi giá cổ phiếu của DWAC tăng vọt ngay 10%.

https://edition.cnn.com/2023/03/31/investing/stocks-trump-dwac-phunware/index.html

Dường như những người hy vọng việc truy tố ông Trump sẽ khiến ông ta tiêu đời sự nghiệp chính trị đã tính hoàn toàn sai. Chẳng những việc truy tố đã đoàn kết tất cả đảng CH sau lưng ông mà hậu thuẫn của ông đã tăng vọt như chưa từng thấy, rồi ông tỷ phú đã giàu lại giàu thêm. Tất nhiên, hậu thuẫn mạnh này không thể kéo dài vô hạn hay kéo dài tới khi bầu TT, nhưng dù sao cũng củng cố rất mạnh hậu thuẫn sẵn có của ông Trump trong nội bộ đảng CH cũng như trong cuộc chiến cuối cùng với Biden.

https://www.foxnews.com/politics/trump-indictment-short-term-political-gain-long-term-question-mark

  • Đa số dân Mỹ chống hay ủng hộ?
    Thăm dò mới của đài tivi loa phường ABC cho biết bất kể Trump có tội gì hay không, đa số dân Mỹ hay 55% không ủng hộ việc truy tố ông Trump, hiển nhiên vì quá khét lẹt mùi phe đảng chính trị.
    Thế nhưng thăm dò của CCN thì lại cho thấy 62% ủng hộ việc truy tố. Biết tin ai?
   Tuy nhiên, thăm dò của CNN cũng xác nhận 3/4 dân Mỹ coi việc truy tố như một hành động chính trị, không phải tư pháp, nghĩa là họ ủng hộ việc truy tố Trump cũng vì lý do chính trị phe đảng, không phải vì ông Trump phạm tội gì trước công lý.
    Thăm dò của Đại Học Harvard cho thấy 80% cử tri DC ủng hộ truy tố, 79% cử tri CH chống, và 51% cử tri độc lập chống.
  • Vẹt tị nạn
    Đám vẹt cuồng chống Trump dĩ nhiên mừng rỡ, ào ào nhẩy lên các diễn đàn hay gửi emails tứ tung. Và dĩ nhiên sỉ vả những người khác ý. Một con vẹt già viết rất oai “Mấy tay CH chẳng biết sỉ diện“. Làm như thể dàn dựng một vụ án cuội, chế ra hai vụ đàn hặc cuội, tung ra cả chục vụ điều tra cuội, dùng tư pháp làm công cụ đàn áp đối lập chính trị theo mô thức VC mới là… ‘biết sỉ diện‘ vậy. Nhìn vào hình ảnh công an VC bịt miệng cha Lý, nhiều người lên tiếng phản đối, chắc cũng tại họ … chẳng biết sỉ diện, dám bênh vực ‘tên tội phạm’ Cha Lý, chỉ trích quyền đàn áp đối lập của Nhà Nước?!
  • Nghiên cứu việc yêu cầu đổi tòa

Các luật sư của ông Trump đang nghiên cứu việc yêu cầu xin đổi tòa qua một tiểu bang khác, có thể là Rhodes Island, dựa trên lý do tòa New York không thể công bằng khi bồi thẩm đoàn toàn là những cử tri đã bỏ phiếu cho Biden, trong khi quan tòa, ông Juan Merchan, lại là người đã liên tục ra nhiều phán quyết bất lợi cho Trump trong nhiều vụ kiện cáo khác, có con gái là thành viên Ủy Ban Vận Động Bầu Cử Cho Biden.

Một sự kiện xẩy ra có thể sẽ là lý do chính đáng để đổi tòa: mấy ngày trước khi công tố công bố 34 tội trạng của ông Trump, đài CNN đã loan tin này, nghĩa là trong văn phòng công tố Bragg đã có người cố tình xì tin tuyệt mật này ra cho CNN, hay cũng có thể chính công tố Bragg xì tin này ra trước để chuẩn bị dư luận. Dù sao thì cũng có nghĩa là ông Trump sẽ không thể nào có được một phiên xử công bằng với tòa New York và công tố Bragg.

https://www.bloomberg.com/news/articles/2023-04-01/trump-indictment-latest-lawyers-may-ask-for-move-out-of-manhattan#xj4y7vzkg

  • Jeb Bush

Cựu thống đốc Florida Jeb Bush, em ruột cựu TT Bush con, một địch thủ chính trị của ông Trump, đã nhận định việc truy tố ông Trump hoàn toàn có tính ‘chính trị’ không có căn bản pháp lý gì hết, tuyệt đối không phải là thực thi công lý. Theo ông Bush, những việc làm của ông Trump, ai cũng biết và dân Mỹ phải là người quyết định số phận ông qua cuộc bầu cử TT tới.

https://www.dailymail.co.uk/news/article-11928737/Former-Florida-Gov-Jeb-Bush-slams-Trump-indictment-says-let-jury-voters.html

  • Cựu bộ trưởng Tư Pháp Bill Barr

Cựu bộ trưởng Tư Pháp của Trump, ông Bill Barr, là người sau này nhiều lần công kích ông Trump, đã tố cáo vụ truy tố Trump là một chiêu trò chính trị ghê tởm –abomination-. Ông cũng đã nói thêm, theo ông đây hiển nhiên là một nỗ lực nhận chìm cuộc tranh cử TT của ông Trump, không hơn không kém.

  • Cựu phó GĐ FBI thất vọng
    Cựu phó giám đốc FBI, Andy McCabe nhận định việc truy tố Trump là một thất vọng khổng lồ vì nhìn cho kỹ, chẳng ai thấy tội gì ghê gớm mà cũng chẳng thấy có bằng chứng mới, nhân chứng mới hay gì gì khác, trừ phi công tố Bragg chơi mánh, giấu nhẹm tới giờ chót.
  • John Bolton
    Cựu cố vấn An Ninh của Trump, John Bolton, một người sau đó chống Trump mạnh, đã cho rằng vụ truy tố này giống như bơm xăng cho hỏa tiễn Trump, sẽ giúp ông đại thắng, ít nhất trong nội bộ đảng CH.
  • Mark Penn
    Cựu phụ tá/cố vấn của TT Clinton, Mark Penn cho rằng đây hiển nhiên là đòn ‘chính trị hóa tư pháp’ thật đáng xấu hổ, và phải có người đứng ra chặn việc này.
  • Bragg bị khui tội

Với việc truy tố Trump, công tố Bragg đã tự động đặt mình trong thế kẻ thù của gần một nửa dân Mỹ, bảo đảm sẽ có không ít người đáp lễ, đi tìm tội của công tố này.

Tin mới nhất, công tố Bragg nhìn nhận đã sử dụng tiền liên bang trong việc điều tra ông Trump. Vấn đề là sử dụng tiền liên bang vào chuyện gì, nhân danh lý do nào, và ai ở cấp liên bang cho phép và cấp tiền.

Thông thường, có nhiều vụ kiện của liên bang mà liên bang thắng, nhờ tiểu bang thu tiền phạt hay tiền bán tài sản giùm. Công tố Bragg bị tố là đã lấy một số tiền trong quỹ này, sử dụng vào việc điều tra ông Trump. Đây là một vi phạm nghiêm trọng vì ông Bragg là công tố của tiểu bang, tuyệt đối không có quyền xía tới tiền của liên bang, có thể đưa đến việc toàn bộ cuộc điều tra bị hủy. Hạ viện cho biết đang điều tra. Ta đừng quên ông Bragg đắc cử cuối năm 2022, nếu có lấy tiền của liên bang trong cuộc điều tra thì phải hiểu ngay liên bang đó chính là chính quyền Biden chứ không ai khác. Vậy ai trong chính quyền Biden đã chấp nhận cho công tố tiểu bang Bragg lấy tiền liên bang đi điều tra Trump? Có phải đúng như cựu bộ trưởng Bill Barr đã nhận định như trên: đây chỉ là âm mưu khuynh đảo cuộc bầu cử TT năm 2024, có phối hợp với chính quyền Biden không?

https://abc7ny.com/trump-indictment-manhattan-da-house-gop-money/13058090/

Công tố Bragg cũng đang bị một tổ chức Nạn Nhân của Tội Phạm Ở New York -Victim Rights NY- công khai tố cáo ông Bragg đã lơ là trách nhiệm chính là bảo vệ dân NY chống phạm pháp, để NY rơi vào tình trạng kỷ lục giết người cướp của, để đi lo chuyện chính trị liên bang, truy lùng một cựu TT liên bang về một tội vớ vẩn, ngoài phạm vi trách nhiệm của ông.

https://www.foxnews.com/media/alvin-bragg-soft-crime-policies-scorched-trump-charges-progressively-worse

ẢNH HƯỞNG TRÊN CUỘC BẦU CỬ TỔNG THỐNG NĂM 2024

Trước hết, phải thông báo ngay tin buồn cho các cụ vẹt tị nạn cuồng chống Trump. Việc ông Trump bị truy tố trên nguyên tắc không ảnh hưởng một ly ông cụ nào tới hậu thuẫn tranh cử TT năm 2024. Nhất là khi hiện giờ chỉ mới là việc công tố Bragg truy tố, chưa có tòa nào xử, và ra phán quyết nào. Cho dù tòa có xử ông Trump bị ba triệu tội và đi tù một vạn năm, ông vẫn có quyền ra tranh cử và có thể đắc cử nếu đạt đủ phiếu cần thiết. Sau đó, nếu đắc cử, ông vẫn phải ngồi tù hay được vào Tòa Bạch Ốc là chuyện chẳng ai có câu trả lời vì chẳng một ai biết gì. Rất có thể với tư cách TT có toàn quyền ân xá vô điều kiện bất cứ ai, ông Trump khi đó đã là TT, có thể sẽ tự ân xá cho mình, hết chuyện.

Đó là chuyện xa vời. Chuyện cụ thể trước mắt là toàn thể đảng CH đang nhất trí đứng sau lưng ông Trump để lên án hành vi bẩn thỉu của đảng DC, và trong một ngày, ông Trump đã nhận hơn 10 triệu tiền yểm trợ tranh cử.

    Thăm dò mới nhất sau vụ truy tố cho thấy lần đầu tiên, Trump hạ sát ván Biden, qua thăm dò của Rasmussen. Cụ Bragg ơi, tiếp tục truy tố Trump đi!

    Thăm dò mới nhất của Yahoo cho thấy trong nội bộ đảng CH, hậu thuẫn của ông Trump tăng vọt mạnh lên gần 60% trong khi ông DeSantis rớt mạnh, ngay sau tin ông Trump bị truy tố được tung ra.

Báo tài chánh thiên hữu, The Wall Street Journal có cái nhìn xa. Theo WSJ, việc truy tố Trump có thể sẽ gia tăng mạnh hậu thuẫn của Trump trong khối cử tri CH, nhưng cũng có thể gây phản ứng bất lợi trong cuộc bầu TT khi khối độc lập không đảng phái có thể sẽ bỏ phiếu cho Biden.

https://www.wsj.com/articles/trump-indictment-could-boost-gop-primary-bid-but-hurt-rematch-with-biden-38404e46

  • Kết: Ý kiến Diễn Đàn Trái Chiều

Toàn bộ câu chuyện truy tố Trump tanh hôi hơn mùi cá ươn. Tuy nhiên công tố Alvin Bragg khó có thể ngu ngơ không biết gì về luật pháp, do đó, tất nhiên đã phải có chuẩn bị rất kỹ, đặc biệt vì tầm quan trọng của ‘bị cáo’ Trump cùng những hậu quả chính trị khổng lồ. Cho tới nay, ta chưa thấy ông chính thức truy tố Trump về tội gì, dựa trên những bằng chứng cụ thể và nhân chứng khả tín nào.

Mỹ là xứ tự do dân chủ nhất thế giới, và nền tự do dân chủ đó cũng tuyệt đối dựa trên nguyên tắc pháp trị, không ai có thể ngồi xổm trên luật pháp, phạm pháp mà không bị trừng phạt, kể cả tổng thống. Tuy nhiên nguyên tắc pháp trị cũng không cho phép bất cứ ai, kể cả tổng thống nắm quyền, dùng tư pháp, luật lệ làm công cụ đàn áp đối lập chính trị theo mô thức VC. DĐTC tuyệt đối tôn trọng nguyên tắc nền tảng này. Nếu ông Trump thật sự có tội, phải chịu hình phạt, DĐTC sẽ không phản đối. Ngược lại, nếu Biden và đảng DC đang nắm quyền lạm dụng quyền thế, biến tư pháp thành công cụ chính trị để bảo đảm Biden tái đắc cử tổng thống, không cho ông Trump một cơ hội đồng đều tranh cử, thì Biden và đảng DC sẽ phải chịu trách nhiệm trước lịch sử, và trong ngắn hạn hơn, người dân có quyền dùng lá phiếu của mình để chặn mọi mưu toan độc tài đảng trị của đảng DC.

Hành động dùng tư pháp vì mưu đồ chính trị không thể dung thứ được vì ai cũng thấy đó không phải là thực thi dân chủ mà là thực thi chế độ độc tài đảng trị. Việc nhận định ông Trump tốt hay xấu, tệ hay giỏi, có xứng đáng lãnh đạo đất nước này hay không, hãy để cho dân cả nước nhận định và quyết định qua bầu cử sòng phẳng và trong sạch, chứ đảng DC hay bất cứ một đảng nào cũng vậy, không có đảng nào hay thậm chí không có một cá nhân nào có thể tự mình lấy quyết định thay cho hơn ba trăm triệu dân Mỹ. Cụ Biden càng bám víu vào những mánh mung bẩn thỉu, càng đi vào lịch sử như một TT bất chính danh, tồi tệ nhất, đốn mạt nhất, cho dù tái đắc cử.

Ta chờ xem trước khi nhắm mắt phán xét theo tinh thần phe phái, chết sống vì Trump, cho dù trong quá khứ và cho tới nay, ta đã thấy cả khối DC từ Biden tới Pelosi tới các nghị sĩ và dân biểu, tới bộ Tư Pháp, cả công tố Bragg, tất cả đều coi các thủ tục nền tảng của công lý Mỹ chẳng ra gì vì muốn bắt sống con cọp Trump bằng mọi giá thôi.

Vũ Linh

https://diendantraichieu.blogspot.com/2023/04/bai-276-vu-lich-su-bragg-truy-to-trump.html#more

Categories
8 - Trang Tài liệu Sưu Tầm Việt Nam

ĐS  Martin  nói gì (20.4) khiến TT Thiệu từ chức (21.4) và rời Sài Gòn (25.4.1975).


unnamed - 2023-04-01T154748.206

 ĐS Martin: Tôi nói, tôi có cảm giác rằng nếu ông không có quyết định sớm, các tướng lãnh của ông sẽ yêu cầu ông ra đi – tôi đoán là ông ta sẽ sớm ra đi bằng cách này hay cách khác. Nếu các tướng lãnh của ông ta cho thêm vài ngày nữa – và rằng nếu ông không hành động sớm, các sự kiện sẽ ập đến với ông.

TT Thiệu: Cái bản văn hiệp định đó là bản văn hiệp định Hoa Kỳ bán miền Nam Việt Nam cho cộng sản – tôi nói với ông Ngoại trưởng Kissinger lúc đó  nếu như ông chấp nhận bản hiệp   vì lý do riêng tư  tôi không biết, nể nang nhau, đổi chác nhau, đem quyền lợi sinh mạng của dân tộc miền Nam này ra bán – chớ tôi là người Việt Nam, tôi không chấp nhận  – Nếu tôi không có thiện chí đàm phán thì làm sao hiệp định Paris ngày 27 tháng 1 năm 1973 được ký kết? Mặc dù thỏa thuận đó là một thỏa thuận què quặt, tôi phải chấp nhận nó.

 TT Thiệu: Người Mỹ…thất hứa, thiếu công bằng, thiếu chính nghĩa, vô nhân đạo đối với một đồng minh đang chịu đau khổ, trốn tránh trách nhiệm của một đại cường quốc.

 Gần  50 năm trước báo chí Sài gòn nêu ra nhiều thắc mắc không biết Đại Sứ Martin nói gì (20.4.1975) mà một ngày sau (21.4.1975) TT Nguyễn Văn Thiệu lên truyền hình  đưa những lời chỉ trích Mỹ và tuyên bố từ chức … Phần sau là tóm lược trích đoạn văn bản về cuộc họp ngày 20.4.1975  được phía Bộ Ngoại Giao công bố và phía cơ quan CIA (2017) loan tải  nội dung tuyên bố từ chức của  TT Thiệu  vào ngày 21.4.1975 (dài 28 trang) – sau đó là  câu chuyện TT Thiệu rời Sài gòn vào tối ngày 25.4.1975.

  Điện văn của ĐS Martin gửi TS Kissinger về cuộc họp với TT Thiệu

Sài Gòn, 20 Tháng Tư 1975, 1645Z.

  1. Sáng nay tôi ( Martin)  gặp Thiệu đưa ra tất cả các điểm được nêu trong mệnh lệnh số 9 trong phúc trình của tôi. Tôi mang theo bản tóm tắt mới nhất về tình hình quân sự thực tế tại các mặt trận  và phân tích so sánh lực lượng mỗi bên. Như các ông đã biết, đó là một bức tranh rất ảm đạm, và không thể tránh khỏi để kết luận rằng, nếu Hà Nội quyết định nhanh chóng tấn công để tiêu diệt thì Sài Gòn khó có thể cầm cự được hơn một tháng, kể cả với sự kháng cự khéo léo và kiên quyết nhấtcũng chỉ có thể cầm cự được không quá ba tuần. Tôi nói rằng theo ý kiến của tôi là họ muốn Sài Gòn nguyên vẹn, không phải là một đống đổ nát.
  2. Thiệu hỏi về triển vọng viện trợ quân sự bổ sung. Tôi nói rằng câu trả lời có vẻ mơ hồ đối với tôi. Chúng tôi rất có thể nhận được thêm 350 triệu đô la, từ quốc hội nhưng ngay cả điều đó cũng không chắc chắn. Tôi nói rằng mỗi ngày trôi qua đầy ắp những tuyên truyền bất lợi đã che khuất  thực trạng ở Việt Nam.  Tôi đã rất hy vọng rằng trong hiện tại một  thực tế là nó sẽ bảo toàn cơ hội để có một vị thế đàm phán tốt hơn, nhưng  nó không thể đến kịp để thay đổi bảng phân tích mà ông ta vừa đọc. Cho đến bây giờ cán cân lực lượng hiện nay chống lại ông ta là áp đảo.
  3. Tôi đã nói rằng bất cứ ai ngồi trên ghế của ông, Dinh Độc Lập ở Sài Gòn, Tòa Bạch Ốc, Điện Elysée, Điện Kremlin, hay ở Bắc Kinh, đều có một điểm chung. Họ không bao giờ có thể chắc chắn rằng họ đang nắm được toàn bộ sự thật. Một số  báo cáo bị che đậy vì lợi ích cá nhân hoặc vì quan liêu, những người khác vì sợ làm tổn thương ông ta,  vì họ sợ ông ta, một số người khác vì họ không muốn trở thành người truyền tải tin xấu. Dù lý do là gì, đôi khi rất khó để nhận định chính xác mọi thứ như chúng vốn có. Tôi nói rằng tôi chỉ nói chuyện với ông ta với tư cách cá nhân, không phải đại diện cho Tổng thống hay Ngoại trưởng, hay thậm chí với tư cách là Đại sứ Hoa Kỳ, mà với tư cách là một người đã theo dõi các sự kiện ở Đông Nam Á trong một thời gian rất dài và là người trong hai năm qua,  đã  hiểu được sự đan xen trong kết cấu của các vấn đề Việt Nam.  Một vài điều đã rất rõ ràng với tôi. Tình hình quân sự rất tồi tệ, và mọi người buộc ông ta phải chịu trách nhiệm về điều đó. Cácthành phần chính trị, cả những người ủng hộ và kẻ thù của ông ta, đều không tin rằng ông ta có thể dẫn dắt đất nước thoát khỏi cuộc khủng hoảng hiện nay. Và kết luận của tôi là hầu như tất cả các tướng lãnh của ông ta, mặc dù họ sẽ tiếp tục chiến đấu, đều tin rằng việc phòng thủ là vô vọng,trừ khi có thể đạt được thời gian nghỉ ngơi một khi  tiến trình đàm phán bắt đầu, và họ không tin rằng điều này có thể khởi sự trừ khi Thiệu ra đi, hoặc ngay lập tức thực hiện các bước để bắt đầu  cho tiến trình đàm phán. Tôi nói,  tôi có cảm giác rằng nếu ông  không có quyết định sớm, các tướng lãnh của ông sẽ yêu cầu ông ra đi.
  4. Thiệu chăm chú lắng nghe, ông ta hỏi liệu việc ông ta ra đi có ảnh hưởng đến cuộc bỏ phiếu trong Quốc hội hay không. Tôi nói rằng tôi nghĩ nó có thể đã thay đổi vào vài tháng trước, nhưng bây giờ sẽ không đủ thời gian để đảm bảo các khoản chi quân sự cần thiết. Nói cách khác, đề nghị từ chức nếu Quốc hội đảm bảo một mức độ phân bổ để miền Nam Việt Nam tồn tại, là một thỏa hiệp đã thuộc về quá khứ. Điều quan trọng, có lẽ, liệu nó có thể có tác dụng gì đối với phía bên kia hay không. Tôi nói tôi không biết câu trả lời, nhưng rõ ràng là hầu hết người Việt Nam đều nghĩ như vậy. Tôi nghi ngờ nó sẽ tạo ra nhiều khác biệt cho họ. Bản thân họ không chống lại cá nhân ông ta, mà chống lại bất kỳ nhà lãnh đạo mạnh mẽ nào. Họ sẽ khăng khăng đòi một người lãnh đạo yếu kém hơn nhiều. Nhưng điều quan trọng là thời gian. Đối với Việt Nam, bây giờ thời gian là thứ thiết yếu nhất. Nếu có thể tránh được sự hủy diệt của Sài Gòn, nếu một nước Việt Nam độc lập có thể tiếp tục tồn tại, người ta có thể hy vọng, rằng mọi thứ sẽ được cải thiện. Thiệu hỏi tôi nghĩ gì về tương lai của Lào. Tôi nói rằng, từ cuối Hội nghị năm 1962, tôi đã thấy rất rõ ràng rằng Hà Nội có thể tiếp quản nó bất cứ lúc nào phù hợp với mục đích của họ, nếu phe không cộng sản ở Lào vẫn không có sự hỗ trợ từ bên ngoài. Cuộc diện hiện tại có thể đã đạt được từ nhiều năm trước, nếu chúng tôi sẵn sàng nhượng lại toàn quyền kiểm soát miền Đông Lào.
  5. Cuộc trò chuyện diễn ra trong khoảng một tiếng rưỡi đồng hồ. Tôi sẽ gửi bản văn đầy đủ khi có thời gian. Ông ta hoàn toàn hiểu điểm cốt yếu trong đánh giá cá nhân của tôi rằng  các sự kiện diễn ra quá nhanh, khó có  thời gian dành cho việc suy ngẫm, và rằng nếu ông  không hành động sớm, các sự kiện sẽ ập đến với ông ta. Tôi đã nói rõ ràng rằng tôi đang nói hoàn toàn với tư cách cá nhân, và  tôi cũng như Washington không đề nghị ông ta từ chức.
  6. Thiệu nói rằng ông ta sẽ làm những gì ông ấy nghĩ là tốt nhất cho đất nước. Tôi nói tôi biết rằng ông ta sẽ hành động. Ông ta sẽ suy nghĩ về nó. Ông ta có thể làm được. Ông ta rất có thể tìm kiếm  những phương án giúp ông ta dẫn trước đối thủ, nhưng thời gian thì có hạn.  Cân bằng lại, tôi đoán là ông ta sẽ sớm ra đi bằng cách này hay cách khác. Nếu các tướng lãnh của ông ta cho thêm vài ngày nữa, ông ta có thể nghĩ ra một sự từ chức kịch tính sẽ có hữu ích. Trân trọng. (Theo BNG/FRUS ngày 20.4.1975:« Message From the Ambassador to Vietnam (Martin) to Secretary of State Kissinger »).

 Bài diễn văn từ chức của TT  Thiệu được phổ biến trên thư viện online của cơ quan CIA ngày 11.1.2017 – bản văn thiết lập ngày  21.4.1975

“…”  Trước hết, tôi xin lỗi  hôm nay tôi nói chuyện trực tiếp  mà không có đọc thông điệp trước qúy vị và trước quốc dân hay anh em chiến sĩ, cán bộ. Cũng vì vấn đề cấp bách đòi hỏi một  quyết định cấp bách và phải được bảo vệ sự kín đáo tối đa vì lý do an ninh quốc gia. Cho nên tôi mạn phép mời Quốc hội lưỡng viện, Tối cao pháp viện, các cơ quan hiến định và tất cả quý vị với một  thời hạn rất là ngắn ngủi ở trong một khung cảnh đáng lẽ phải là khác hơn ở Dinh Độc Lập.

Đây là một cuộc nói chuyện rất quan trọng, nhưng nó đã không được thông báo trước. Vì lý do an ninh quốc gia và vì tầm quan trọng của cuộc nói chuyện đối với an ninh quốc gia, tôi xin đồng bào và các anh chị  cán bộ, chiến sĩ  toàn quốc hãy hiểu cho. Nếu thời gian cho phép, tôi đã triệu tập một phiên họp toàn thể của cả hai viện của quốc hội với sự hiện diện của tòa án tối cao và các tổ chức quần chúng và tôn giáo khác nhau, ðể tôi có thể giải quyết tình huống mà tôi sẽ trình bày chi tiết ngày hôm nay. Tôi có thể yêu cầu qúi vị  rộng lượng thứ lỗi cho tôi vì đã giải quyết vấn đề cấp bách này theo cách không hoàn toàn phù hợp với nghi thức. “…”

Cái bản văn hiệp định đó là bản văn hiệp định Hoa Kỳ bán miền Nam Việt Nam cho cộng sản. Và tôi đã có đủ can đảm nói với ông Ngoại trưởng Kissinger lúc đó  nếu như ông chấp nhận bản hiệp định này, nghĩa là ông chấp nhận bán cái miền Nam này cho cộng sản. Còn tôi mà chấp nhận cái bản văn hiệp định này thì tôi cũng chấp nhận phản quốc, bán cái dân tộc và đất nước miền Nam cho cộng sản. Nếu như ông chấp nhận bản hiệp định  vì lý do riêng tư  tôi không biết, nể nang nhau, đổi chác nhau, đem quyền lợi sinh mạng của dân tộc miền Nam này ra bán – chớ tôi là người Việt Nam, tôi không chấp nhận.

Bản văn hiệp định đó là một bản văn mà tôi đã từ chối, tôi đã phản đối trong 3 tháng trời (tháng 10.1972 đến tháng 1.1973 ). Và trong 3 tháng trời ấy chỉ có 3 điểm chánh mà tôi tranh đấu sống chết. Và sự tranh đấu của tôi được chứng minh một cách rõ ràng bởi mỗi một lần tôi mời họp có ông chủ tịch Thượng viện Nguyễn Văn Huyền , ông chủ tịch Hạ viện Nguyễn Bá Cẩn, ông Tổng trưởng ngoại giao, ông chủ tịch Tối cao pháp viện, có Phó tổng thống, đại tướng Tổng tham mưu trưởng và Thủ tướng, thỉnh thoảng có một vài nhân vật chính trị khác. Ba cái điểm mà tôi cho là mất nước:

Đầu tiên là một chính phủ ba thành phần ở trên thượng tầng chỉ huy hai chính phủ là chính phủ VNCH và chính phủ của Mặt trận giải phóng, và cái chính phủ liên hiệp ba thành phần đó được đặt để cho tới tỉnh, quận, xã, ấp. Tôi cho đó là một cái chính phủ liên hiệp, dù dưới hình thức nào, dù ở cấp bậc nào, tôi cũng không chấp nhận và tôi không chấp nhận cái chuyện đó từ 5, 7 năm trước.  Cho nên, đừng có nói gì tới ấp cho tới xã, mà ngay cả trung ương tôi đã không chấp nhận 3 thành phần, 4 thành phần và 2 thành phần tôi cũng không chấp nhận, cho nên tôi đã nói không chấp nhận !.

Thứ hai, họ nói rằng ở Đông Dương chỉ có ba nước là Cao Miên, Ai Lao và Việt Nam. Tôi hỏi ngoại trưởng Kissinger, Việt Nam nào? Việt Nam của Sài Gòn hay Việt Nam của Hà Nội? Nếu mà ông chấp nhận bản văn này là ông chấp nhận cái Việt Nam của Hà Nội. Theo cộng sản, Việt Nam này bao gồm cả miền Bắc và miền Nam. Tôi không chấp nhận. Tôi muốn trở về nguyên thủy hiệp định Genève là có hai quốc gia Việt Nam, hai chính quyền Hà Nội và Sài Gòn, tôi gọi họ là Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, họ phải kêu tôi là Việt Nam Cộng hòa không xâm phạm lẫn nhau, lấy vĩ tuyến 17 và lấy hiệp định Genève làm căn bản, chờ đợi ngày thống nhất bằng phương tiện hòa bình và dân chủ, dù cho ngày đó không biết là ngày nào. Tôi bác bỏ cái chuyện đó. Tôi nói trở về hai miền Nam Bắc, hai quốc gia riêng biệt có thể vô Liên Hiệp Quốc, giữ cái vĩ tuyến 17, giữ vùng phi quân sự chờ ngày thống nhất.

Điểm thứ ba là đối với quân đội miền Bắc Việt Nam,  thì ông Ngoại trưởng Kissinger chấp nhận là quân đội Bắc được quyền ở trong miền Nam một cách hợp pháp, đương nhiên. Tôi nói điểm này là điểm quan trọng nhất.  Không có gì kỳ lạ hơn việc những kẻ xâm lược, sau khi chiến tranh kết thúc và hòa bình lập lại, có quyền để lại quân đội của chúng mãi mãi trên lãnh thổ của người khác.  Tôi nói điều kiện tiên quyết và quan trọng nhất là quân đội Bắc Việt phải rút lui về Bắc. Ông Kissinger trả lời với tôi rằng: “Cái chuyện này thương thuyết với Nga Sô, Trung Cộng đã 3 năm nay không được, Mỹ chịu thua”.  “…”

Con số 722 triệu đô la mà Tổng thống Hoa Kỳ Gerald Ford yêu cầu quốc hội không đủ cho miền Nam Việt Nam và các lực lượng vũ trang chống lại quân cộng sản miền Bắc Việt Nam và ổn định tình hình quân sự để bắt đầu các cuộc đàm phán nghiêm túc. Những người cộng sản biết điều này, và họ chỉ cần tận dụng để thúc đẩy dành chiến thắng quân sự mà không cần đàm phán. Để đạt được mục tiêu mà Hoa Kỳ mong đợi – đó là ổn định tình hình quân sự để tiến hành các cuộc đàm phán trên cơ sở hiệp định Paris và do đó đạt được một giải pháp chính trị – phải có hơn 722 triệu đô la. Hơn nữa, phải có B-52 để trừng phạt cộng sản miền Nam và nếu có thể là cả cộng sản miền Bắc. Cũng cần phải có xe tăng, trọng pháo, thiết bị, súng lớn nhỏ, và đạn dược. những thứ này phải được gửi vào liên tục, liên tục, liên tục và ngay lập tức. Điều đó  không phải là vấn đề của vài tháng hay vài tuần, mà là vấn đề của vài ngày. Các khí tài này phải dồi dào  hầu trang bị cho các sư đoàn để đánh với 20 sư đoàn Bắc Việt. Tôi thách thức – giả sử quân đội của miền Nam Việt Nam Cộng Hòa rút đi – quân đội Hoa Kỳ tiến vào với quân số ngang bằng với quân đội VNCH và với cùng số lượng vũ khí và đạn dược và không có B-52  thì quân đội Hoa Kỳ có thể đối phó với cộng sản trong bao nhiêu ngày?  Vậy làm thế nào chúng ta có thể được bảo để làm điều đó? Do đó, thật phi lý, bất công và mâu thuẫn khi nói rằng tôi là một người không muốn đàm phán. Nếu tôi không có thiện chí đàm phán thì làm sao hiệp định Paris ngày 27 tháng 1 năm 1973 được ký kết?  Mặc dù thỏa thuận đó là một thỏa thuận què quặt, tôi phải chấp nhận nó. Tôi đã thể hiện thiện chí tối đa khi nhận nó.  Chúng tôi đã thể hiện thiện chí tối đa khi chấp nhận văn bản của một thỏa thuận không đáp ứng các lý tưởng và tiêu chuẩn của chúng tôi. chúng tôi chỉ mong đợi ba điều: Thiện chí của những người cộng sản và chủ nhân của họ – Liên Xô và Trung Cộng.  Điều thứ hai chúng tôi mong đợi là hành động cấp cao mạnh mẽ giữa các quốc gia thống nhất, Liên Xô và Trung cộng. Điều thứ ba chúng tôi mong đợi là đủ viện trợ quân sự và kinh tế để cho phép chúng tôi đương đầu với quân Bắc Việt Nam. Không có điều nào trong số này đã thành hiện thực. “…”

Người Mỹ đánh giặc ở đây, không đánh được, đi về. Đặt ra  cái chương trình Việt Nam hóa, chúng ta chấp nhận dù không muốn Việt Nam hóa. Có Việt Nam hóa rồi, hứa  cộng sản hành động thì sẽ phản ứng mà không phản ứng. Thì chỉ còn có một thứ tối thiểu là đưa đồ cho người ta đánh  mà không đưa. Thì thử hỏi cái đó là cái gì? Thất hứa, thiếu công bằng, thiếu chính nghĩa, vô nhân đạo đối với một đồng minh đang chịu đau khổ, trốn tránh trách nhiệm của một đại cường quốc.

Sở dĩ tôi từ chức hôm nay là bởi vì hôm nay ở bên Hoa Kỳ, Quốc hội đưa vấn đề viện trợ ra mổ xẻ. Tôi nghĩ rằng cái hành động tôi từ chức hôm nay, biết đâu ngày mai từ cái chỗ 322 nó lên 722 hay nó lên 1 tỉ mấy.  Rồi thì tới tấp cầu hàng không chở xe tăng, đạn, pháo  qua đây viện trợ, viện trợ, viện trợ. Tôi hy vọng như vậy, để coi Quốc hội Hoa kì có đọc …

Tôi cũng hy vọng rằng trong cái lúc mà tình thế quân sự căng thẳng tại Quân Khu III Quân Khu IV, ông Thiệu đi rồi, còn ông TT Hương thì biết đâu còn 3, 4 ngày, còn 1 tuần thì chuyện nó có thể lật được. Nếu như tôi để ngày mai ngày mốt mà tôi mới từ chức, mà cộng sản thực sự nó tấn công thì e nó quá trễ. Lúc đó nó quá dở, trễ quá rồi làm không được. Quốc hội Hoa kỳ viện trợ 3 trăm rưỡi, để trễ quá 3 trăm rưỡi cũng không lên 722 được. Không sớm hơn mà không trễ hơn, bởi vì tôi nghĩ rằng: Cái thời gian tính mà ngày hôm nay còn thay đổi cục diện quân sự của cả chiến trường miền Nam. (Ghi chú: đoạn văn viết chữ nghiêng trích từ video clip người viết upload lên Youtube vào  ngày 23.2.2014 – Phần audio lấy trên net, phần hình ảnh của TV Histoire, Pháp:« Diễn văn từ chức của TT Ng V Thiệu 21.4.1975»).

Lý do thứ hai của việc từ chức, đây là một trong những điều tôi đã nói trước đó. Tôi nghĩ rằng việc từ chức của tôi là một sự hy sinh rất nhỏ với tất cả người dân và các lực lượng vũ trang của chúng ta sẽ nhận được nguồn viện trợ dồi dào để chiến đấu và bảo vệ lãnh thổ còn lại, và nếu không có sự hiện diện của tôi, các cuộc đàm phán trong tương lai với những người cộng sản, để có thể giúp bảo vệ một nền tự do và dân chủ cho miền Nam và giành quyền tự quyết của nhân dân miền Nam Việt Nam theo tinh thần của Hiệp định Ba-Lê. Tôi kêu gọi tất cả những người, tổ chức, tôn giáo và chính trị gia, những người cho rằng tôi là kẻ cản trở hòa bình và cho rằng tôi bất lực trong việc mang lại hòa bình và bảo vệ miền nam đã không thể đánh bại cộng sản và lập lại hòa bình, hãy tiếp tay giúp Tổng thống Trần Văn Hương đem lại hòa bình, danh dự, tự do, ấm no, dân chủ, bảo đảm việc thi hành nghiêm chỉnh hiệp định Paris mà CSVN bắt buộc phải tôn trọng, và thực hiện quyền dân tộc tự quyết của nhân dân miền Nam như trong Hiệp định Ba-Lê. Tóm lại, tôi không muốn bất cứ ai sử dụng cá nhân tôi – tổng thống Nguyễn Văn Thiệu – như một cái cớ để ngược đãi đất nước này. Kể từ giờ phút này trở đi, không thể viện cớ đó nữa và bây giờ phải thể hiện sự chân thành và trung thực của mình. “…”

Thưa quý vị, đồng bào và anh chị em

Tôi đã phục vụ đồng bào, anh chị em trong 10 năm qua. như tôi đã nói, tôi không thiếu can đảm. Không phải là bất kỳ cuộc biểu tình hay vu khống nào có thể làm tôi nản lòng và mất tinh thần và buộc tôi phải từ chức một cách vô nghĩa và vô trách nhiệm, cũng không phải vì chịu trước áp lực của đồng minh, cũng không phải vì  những khó khăn. Tôi từ chức nhưng không đào ngũ. Kể từ giờ phút này, tôi đặt mình vào sự sử đụng của tổng thống, đồng bào và quân đội. Khi tôi từ chức, ông Trần Văn Hương sẽ trở thành tổng thống, và đất nước chúng ta sẽ không mất gì cả. Biết đâu đất nước ta lại có thêm một chiến sĩ ra mặt trận. Kề vai sát cánh cùng đồng bào và chiến sĩ bảo vệ  đát nước.  Giờ đây, tôi xin cám ơn đồng bào, quý vị, anh chị em chiến sĩ cán bộ các cấp, và tôi xin từ biệt.

Tôi xin nhắc lại  yêu cầu của tôi, yêu cầu Lưỡng Viện Quốc Hội, và Tối Cao Pháp Viện chấp nhận với sự hiện diện của quý vị, theo  đúng điều 55 của Hiến Pháp để cho Phó tổng thống Trần Văn Hương tuyên thệ nhậm chức Tổng thống.  Cảm ơn.

 (Theo tài liệu của CIA, thiết lập ngày 21.4.1975, chấp thuận cho phổ biến ngày 15.6.2010, loan tải trên thư viện online của cơ quan CIA ngày 11.1.2017: « TEXT OF THIEU’S RESIGNATION SPEECH ».)

 Những ngày cuối của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu ở Sài Gòn

( Trích đoạn theo tường thuật của  Thiếu Tá Nguyễn Tấn Phận, tháp tùng phái đoàn TT Thiệu rời Sài Gòn  đi Đài Loan  tối ngày 25.4.1975).

 “ … Vào lúc 5 giờ Thomas Polgar gọi chúng tôi bốn người gồm có tướng Timmes, anh Joe Kingsley và một nhân viên khác rồi hỏi chúng tôi là các ông có rành đường phố Sài-Gòn ban đêm không. Chúng tôi đều gật đầu. Thế thì tốt, Polgar tiếp, tôi muốn các ông giúp tôi đưa Thiệu và cựu Thủ tướng Khiêm đi Đài Loan tối nay…”   Đó là theo lời kể của ông Frank Snepp trong cuốn Decent Interval, trang 434. “…”

Chúng tôi lần lượt ra xe và yêu cầu họ mở cốp sau. Tôi bỏ cái samsonite vào, (Lúc ông Polgar đang viết, tôi đã bỏ cây K54 vào samsonite ) hai khẩu súng nhỏ va chạm vào nhau khua lộp cộp. Trong sách của Frank Snepp có nhắc tới chuyện này. Ông có nghe tiếng kim loại khua khi chúng tôi xếp sắc tay vào cốp xe, và có thể nghĩ đó là tiếng va chạm của vàng bạc, châu báu!

Liền sau đó Tổng thống Thiệu, Đại tướng Khiêm, Polgar, Timmes cùng ra xe. Đại tướng Khiêm ngồi xe trước với ông Polgar. Tổng thống Thiệu ngồi xe sau với tướng Timmes; ông ngồi giữa tướng Timmes và Đại tá Đức, Trung tá Chiêu ngồi ghế trước với tài xế là ông Frank Snepp. Chúng tôi chia nhau vào hai xe còn lại. “…”

Đúng 9 giờ 15 phút, giờ Sài-gòn.- Buồng máy máy bay tắt đèn. Phi cơ từ từ lăn bánh ra phi đao, đem theo hai vị lãnh tụ quốc gia, một tướng lãnh Mỹ và 9 “quan” tùy tùng, hộ vệ! Chiếc phi cơ lượn một vòng trên bầu trời “đen tối” của không phận Sài-Gòn, rồi hướng về biển Đông…

Danh sách phái đoàn do cựu Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu trình  lên Tổng thống Trần Văn Hương có nội dung như sau: (Tổng thống Thiệu viết tay)

Kính trình:  Tổng  thống Trần Văn Hương.

Thưa cụ, Để thực hiện công cụ giao phó, tôi kính xin cụ đồng ý cho những bác sĩ quan sau đây gọi là thành phần tối thiểu cần thiết để giúp tôi, đi theo tôi trong suốt thời gian công du: 1. Đại tá Võ Văn Cầm 2. Đại tá Nguyễn Văn Đức 3. Đại tá Nhan Văn Thiệt 4. Đại tá Trần Thanh Điền 5.Trung tá Tôn Thất Ái Chiêu 6. Thiếu tá Hồ Vương Minh 7. Đại úy Nguyễn Phú Hải (giờ không có mặt) 8. Phục hồi chức năng viên (chờ không có mặt). Ngoài ra, Cựu Thủ tướng Đại tướng Trần Thiện Khiêm cũng cần theo các sĩ quan và dân sự sau đây: 1. Trung tá Đặng Văn Châu – 2. Thiếu tá Đinh Sơn Thông -3. Thiếu tá Nguyễn Tấn Phận -4. Ông Đặng Vũ (giờ không có mặt).  Đại tướng Trần Thiện Khiêm nhờ tôi trình cụ chấp thuận ./. Kính chào Tổng thống (ký tên Thiệu) . Tổng thống Trần Văn Hương phê duyệt, Đề ngày 25/4/75, và ký tên Trần Văn Hương. ( Theo Bất Khuất Net: « Những ngày cuối của TT Ng. V.Thiệu ở Sài Gòn » – Thiếu tá NgT Phận: Tháng 4.1975 phụ trách an ninh cho Đại Tưóng Trần Thiện Khiêm. – Tháp tùng phái đoàn cựu Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu và cựu Thủ Tướng Trần Thiện Khiêm rời khỏi Việt Nam vào buổi tối ngày 25-4-1975).

unnamed - 2023-04-01T154806.090

Điều mà  TT Nguyễn Văn Thiệu lên án Mỹ nêu trên ” … Thất hứa, thiếu công bằng, thiếu chính ngĩa, vô nhân đạo đối với một đồng minh đang chịu đau khổ, trốn tránh trách nhiệm của một đại cường quốc”  là có nguyên do….Vì  vào ngày 21.1.1973, TT Thiệu đã phúc đáp tối hậu thư của TT Nixon (20.1.1973),   buộc TT Thiệu phải ký tắt vào bản Hiệp định Paris . Trong thư phúc đáp gửi TT Nixon, có đoạn văn với nội dung : “ Trước những tuyên bố của Ngài rằng viện trợ của Hoa Kỳ cho VNCH sẽ bị cắt đứt nếu tôi không tham gia cùng Ngài, dựa trên cơ sở đảm bảo* mạnh mẽ của  Ngài  về việc tiếp tục viện trợ cho Chính phủ Việt Nam sau khi ngừng bắn, tôi  chấp nhận lịch trình của Ngài đã đề ra liên quan đến việc ký tắt  thỏa hiệp vào ngày 23 tháng 1 năm  1973″ . ( Theo  Thư viện BNG/FRUS  ngày 21.1.1973: « Letter From South Vietnamese President Thieu to President Nixon »).

Xem ra qua chiến tranh Việt Nam, Mỹ đã dùng cuộc chiến này để “… đổi chác nhau, đem quyền lợi sinh mạng của dân tộc miền Nam này ra bán”. Trước đó, có thể vì lo lắng cho tương lai khi quan hệ với Mỹ, vào năm 1957:  Trong cuộc gặp gỡ với TT Eisenhower, TT Diệm yêu cầu Mỹ cam kết bảo vệ miền Nam Việt Nam – « During the meeting with Eisenhower, Diệm asked about the American commitment towards the defense of South Vietnam.». Bốn năm sau, năm 1961: Vào ngày 18 (tháng 10), TT Diệm nói rằng ông ta không muốn quân đội Hoa Kỳ tham gia với bất kỳ nhiệm vụ nào. Ông lặp lại yêu cầu về một hiệp ước phòng thủ song phương «On the 18th, Diem said he  wanted no U. S. combat troops for any mission. He repeated his request for a bilateral defense treaty » ( page 26/197) . Vì thế  việc “yêu cầu Mỹ cam kết bảo vệ miền Nam Việt Nam” và yêu cầu ký kết ” hiệp ước phòng thủ song phương  đã không còn lý do tồn tại sau cuộc đảo chánh ngày 1.11.1963.

Sang đến thời  Đệ II  VNCH, một thời gian sau cuộc đảo chánh, vào  năm 1965 chính phủ Phan Huy Quát  đã « “INVITE “ the United States to send the Marines   » đến Việt Nam, trái ngược với chủ trương thời Đê I VNCH là “wanted no U. S. combat troops… “  Sau  8 năm  Mỹ đem quân vào Việt Nam, dẫn đến kết quả  là TT Thiệu bị buộc phải thi hành tối hậu thư (1.1973), để rồi hai năm sau dẫn đến việc khai tử  nền Đệ II  Việt Nam Cộng Hòa vào ngày 30.4.1975.

Đào Văn

Thắc mắc của người copied và posted bài này :

* Trước khi Vịt + cướp miền Nam VN, dân VNCH không ai biết đến 2 chữ đảm bảo này mà chỉ biết 2 chữ bảo đảm !
Vậy thì bài này tại sao lại có 2 chữ Vịt + nói ngược : đảm bảo?

Categories
6 - Trang lượm lặt

Cô gái gốc Việt ngủ nhờ ở sân bay để học thành phi công


337054834_754511159574403_4445094049308879527_n

Nhiều lần đến trung tâm bay ở Atlanta để dạy, Anh Thư bị nhân viên an ninh chặn lại, vì không tin cô gái gốc Á này là phi công.

“Hoàng hôn giữa không trung này là một trong những lý do trở thành phi công”, Nguyễn Anh Thư đăng một bức ảnh ráng chiều vàng ruộm bên cửa kính buồng lái lên trang cá nhân hôm 22/10. Là giảng viên dạy bay 2 năm và có kinh nghiệm hàng nghìn giờ bay, Thư vẫn thấy mình như một đứa trẻ, mắt sáng ngời khi nhìn thấy máy bay.

Thư đang dạy bay tại Atlanta, Georgia, Mỹ, đồng thời làm nghiên cứu sinh tiến sĩ chuyên ngành Kỹ thuật hàng không – Vũ trụ tại Học viện công nghệ Georgia. Cô cũng đang thực hiện ước mơ lớn hơn: một mình bay vòng quanh thế giới.
Anh Thư sinh ra trong một ngôi làng không có điện ở Xuân Hòa, Tuy Hòa, Phú Yên. Thời thơ ấu, niềm vui nhất trong ngày của cô bé là cùng các bạn ngước lên bầu trời nhìn những chiếc máy bay ngang qua, lắng nghe tiếng động cơ ù ù, đôi lúc cô còn chạy trên những cánh đồng chỉ để nhìn máy bay lâu hơn.
Năm Thư 12 tuổi, gia đình tới Mỹ, định cư ở bang Indiana. Như đa phần người nhập cư, cha mẹ cô phải vật lộn về tài chính và văn hóa ở đất nước mới, song họ luôn đặt giáo dục cho con cái lên đầu.
Anh Thư vốn học giỏi từ ngày ở Việt Nam. Những năm trung học phổ thông tại Mỹ, tiếng Anh kém nên Thư bị cô lập, không bạn bè. Bù lại, cô học rất giỏi Toán. “Tôi học đam mê suốt ngày đêm. Là người nhập cư, tôi thấy mình phải có trách nhiệm với cuộc sống của mình và luôn muốn làm cho cha mẹ tự hào”, Thư nói.
Cô đã tốt nghiệp cấp 3 với điểm số đứng đầu trong tổng số 1.500 học sinh của trường và sau đó giành học bổng toàn phần ngành Toán, tại Đại học Purdue, Indiana.
Kịch bản này không hiếm với những người nhập cư Mỹ, rằng học rất giỏi, đứng đầu, giành học bổng. Nhưng với Anh Thư, ước vọng không dừng lại đó.
“Tôi nói với ba ước mơ làm phi công năm 16 tuổi. Ba phản đối”, cô kể. Đây là điều dễ hiểu, bởi ông vẫn nghĩ con là cô gái da vàng nhỏ bé, trường y là đích đến chứ không phải học viện không quân.
“Năm 18 tuổi, tôi nghĩ mình đang ở Mỹ, có thể làm gì mình muốn mà không cần phải răm rắp nghe theo cha mẹ”, cô nhớ lại.
Anh Thư tham gia các bài học bay bất cứ khi nào có đủ khả năng tài chính. Song song, cô vẫn tốt nghiệp đại học, lọt top 10 cử nhân xuất sắc của lớp và sau này học tiếp thạc sĩ về ngành kỹ thuật hàng không vũ trụ.
“Khi còn là sinh viên, cứ một giờ học bay tôi phải làm gia sư toán trong 20 giờ mới đủ tiền trả”, Thư kể. Trong khi, để học bay một bằng cơ bản nhất thì phải bay khoảng 60 giờ. Mỗi điều kiện thời tiết, mỗi một loại máy bay cần bằng khác nhau. Anh Thư đã có hơn 10 loại bằng như thế.
Lần đầu tiên bay solo (một mình không có thầy giáo), cô gái nhỏ bé lo âu nhưng “lồng ngực căng đầy hạnh phúc, cảm giác như mình đã chinh phục được bầu trời rồi. Mình sẽ thành phi công”. Dấu mốc quan trọng này cho Anh Thư chứng chỉ lái máy bay tư nhân, sau nhiều thời gian cố gắng, ngắt quãng.
Từ đây, con đường đi trong cô càng sáng tỏ. Cô đi làm đúng chuyên ngành hàng không vũ trụ để có tiền chi trả cho các khóa học phi công. Có thời điểm, không còn tiền, cô phải ngủ trong xe. Thầy giáo thấy cô tội nghiệp đã cho phép vào sân bay ngủ.
“Tôi không dám nói với ba mẹ vì sợ họ đau lòng. Tôi cũng sợ họ không cho phép theo hàng không. Cuộc sống đã quá khó khăn, họ không có điều kiện để giúp tôi”, cô chia sẻ. Tổng cộng, cô mất 12 năm từ ngày học chứng chỉ đầu tiên, cho đến khi trở thành một giảng viên bay.
Năm 2017, Anh Thư trở thành huấn luyện viên xuất sắc của Aircraft Owners and Pilots Association (Hiệp hội các chủ sở hữu và phi công máy bay), sau khi đào tạo cho hàng trăm phi công. Cô đồng thời cũng hoàn thành bằng lái máy bay thương mại cỡ lớn.
Nhưng, cô gái gốc Việt vẫn chưa dừng lại. Anh Thư đang chuẩn bị cho hành trình một mình bay vòng quanh thế giới.
Lý do chính của việc này xuất phát từ những trở ngại hàng ngày Anh Thư phải nhận. Cô là giảng viên nữ, người da vàng và nhập cư duy nhất bên cạnh hơn 10 giảng viên nam da trắng tại một trung tâm huấn luyện bay ở Atlanta. Sự hiện diện của cô vào sân bay năm 2019 “vẫn bị cho là nhầm lẫn và là cú sốc với nhiều người, kể cả nhân viên an ninh”.
“Nhiều lần, dù trên người đang mặc đồng phục phi công nhưng nhân viên an ninh từ chối cho tôi qua cổng. Tôi phải đưa các giấy tờ chứng minh thân phận”, Thư kể.
336795239_717630536813181_3989735980879094955_n
Với các học sinh cũng tương tự. Lần đầu nhìn thấy cô, họ không vui. “Zach M, một sinh viên ban đầu không ưng khi thấy tôi, nhưng sau buổi bay cậu ấy nói ‘Bạn là một trong số ít người hướng dẫn tốt nhất tôi từng có'”, Thư chia sẻ thêm.
Chỉ hơn 5% phi công trên toàn thế giới là nữ, theo Forbes năm 2018. Tính đến nay mới có 8 phụ nữ hoàn thành chuyến bay toàn cầu. Nguyễn Anh Thư hy vọng mình trở thành người thứ 9 và là người gốc Việt đầu tiên.
Chuyến bay sẽ cần khoảng một triệu đôla, đi qua 4 lục địa, đến 25 quốc gia và vùng lãnh thổ chỉ bằng chiếc máy bay nhỏ bé một động cơ. Thư cũng sẽ đến Việt Nam và trở về quê hương Tuy Hòa trong hành trình này. Cô đang vận động kinh phí, chuẩn bị hậu cần, thị thực và giấy phép trên các lãnh thổ bay qua.
Anh Thư gọi đây là chuyến bay cho mọi cô gái, bởi sâu thẳm trong cô là cô gái nông thôn giản dị ở Phú Yên, nuôi giấc mơ lớn.

Phan Dương

Categories
Chuyện ngắn

O Lựu


337840889_205626768739964_1935024350917529955_n

Hương Thủy

Năm tôi lên chín tuổi, mẹ mất. Chị Cả đi lấy chồng xa, chị Hai còn dại lại đang cắp sách đến trường, Ba tôi nhờ người bác tìm hộ một người giúp việc. Và o Lựu xuất hiện trong gia đình. O Lựu người làng Bồ Bản, quận Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị. Nhà nghèo lại đông con, mẹ o quyết định cho o lên tỉnh “đi ở ” kiếm chút vốn và cũng để bớt một miệng ăn. Năm ấy o vừa mười sáu tuổi.

Không giống những người làm ruộng vất vả khác, o Lựu có nước da trắng xanh, đuôi mắt dài, tóc chấm vai được cặp lại bằng một cái kẹp ba lá. Vào nhà được mươi lăm phút, o đã tất tả tìm cái chổi que quét dọn bếp núc. Có o Lựu, tôi khỏi phải ăn những bát cơm nửa sống nửa chín do chị Hai nấu, anh tôi không còn nhăn mặt trước dĩa chả trứng khét lẹt và ba tôi đã có ấm nước sôi pha trà buổi sáng. O dạy chị tôi “xuốc cươi thì phải khom người xuống”, dặn tôi “đừng leo cây ổi mà bổ lọi tay.” Mất mẹ lúc còn quá nhỏ, ba luôn nghiêm nghị, ít khi biểu hiện tình cảm ra bên ngoài, tôi chỉ còn o Lựu để nhỏng nhẽo. “ O Lựu rửa chân cho em…O Lựu cõng em đi chợ…O Lựu con mèo cào em”…Tai quái hơn, tôi còn bắt o làm bò cho mình cởi và khi muốn “bò ” ngừng lại, tôi đấm thình thịch vào lưng. O lẵng lặng chiều theo ý tôi, không một lời phàn nàn. Đêm đêm khi gãi lưng cho tôi ngủ, o hay kể chuyện làng mình. Chuyện đền thờ Thần Hoàng có cây đa cao vút với con tinh áo trắng chuyên dọa người đi qua; chuyện bà lão hiền lành nhặt được cục vàng khi mò cua ngoài ruộng…Thỉnh thoảng, o lại đọc những câu ca dao mang âm điệu buồn bã “Gió đưa cây cải về trời. Rau răm ở lại chịu lời đắng cay” hoặc “Chèo đò bẻ bắp bên sông. Bắp chưa có trái bẻ bông chèo về”…Tất cả ru tôi vào giấc ngủ êm đềm không mộng mị.

An phận thủ thường như những người giúp việc khác nhưng o Lựu lại có một sở thích kỳ lạ: thích chụp ảnh. Hè năm đó, cậu tôi ở Huế ra chơi đem theo cái máy ảnh Canon và chụp cho hầu hết các thành viên trong gia đình nhằm mục đích trau dồi tay nghề tài tử.Thấy sự hiền lành của o Lựu, cậu có nhã ý chụp cho o một tấm hình dưới gốc cây ổi. Ảnh sang ra, o trang trọng đón nhận bằng cả hai tay.

O mua cho tôi một đồng kẹo Gia Địa và năn nỉ tôi viết cho hai chữ “Kỷ niệm” ngòng ngoèo đằng sau ảnh. Những ngày tiếp , o thể hiện sự biết ơn của mình một cách thầm lặng: giặt sạch bộ đồ nhà binh dày cộp , cắm cúi đánh bóng đôi giày “ trấn thủ lưu đồn” của cậu. O xin tờ giấy bóng kính, bao tấm ảnh và cẩn thận xếp nó vào đáy rương. Những buổi trưa rổi rãnh, ngồi sau hiên nhà bếp, o lôi ra ngắm nghía say sưa . Dưới đôi mắt một đứa con nít như tôi, tấm ảnh chẳng có chi xuất sắc nếu không nói là xấu bởi vì o Lựu trong hình bị xén mất một chân. O nói dưới làng chỉ có nhà giàu mới dám lên tỉnh chụp bóng để sau này có ảnh mà thờ. O ao ước phải chi có nhiều tiền sẽ ra chụp một cái hình màu ở tiệm LIDO ngoài chợ tỉnh.

Mỗi năm o Lựu được về thăm nhà một lần vào ngày hai bảy tháng Chạp. Khi đó o mặc chiếc áo dài xanh của chị Cả tôi cho, đi đôi guốc mộc, đầu đội nón lá. Tiền công xá ba tôi đưa, o gói trong chiếc khăn mùi xoa và lận vào lưng quần. O xin anh tôi mấy cuốn tạp chí Thế giới tự do về cho em dán trên vách nhà. Vắng o, tôi bần thần cả mấy ngày Tết. Năm nào o lên muộn, ngồi trong lớp tôi sốt ruột sốt gan. Và thật sung sướng khi đi học về đã thấy o Lựu trong nhà bếp. O đem lên làm quà những củ khoai từ đầy bột, mớ khoai lang tươm mật và những trái khế vàng ươm.Trước vẻ mặt phụng phịu của tôi, o hứa lần sau sẽ lên nhanh, sẽ xin cho tôi về Bồ Bản, một làng quê nghèo có lũy tre xanh, có động cát trắng với bao nhiêu là sim, móc và những bông hoa chạc chìu thơm ngát.

Một hôm, tôi nằm ở nhà trên, say sưa dán mắt vào cuốn “Lửa cháy thành Phiên Ngung” thì o Lựu đi chợ về. Đã hơi trưa, o gọi vọng lên nhờ tôi lấy giúp cái kéo cắt râu tôm kịp nấu canh cho ba tôi về ăn. Mê mải với chàng trai Hoàng Anh Kiệt hào hùng, o giục giã vài ba lượt tôi mới nhỏm dậy làu bàu rồi vơ cây kéo chạy vội xuống nhà bếp ném đại về phía o đang lúi húi. Cây kéo không rơi xuống đất mà lại phi thẳng một đường vào trán, dòng máu đỏ tuôn ra. O cúi xuống, gục mặt vào đầu gối để cầm máu.Tôi hoảng hồn đứng lặng. Anh tôi vội vã lấy bông và thuốc đỏ rịt vết thương.Trưa hôm ấy khi thấy trán o bị băng, ba tôi hỏi nguyên do, o nói trớ là bị va đầu vào cột nhà. O đã giúp tôi thoát khỏi trận đòn chắc chắn sẽ xảy ra. Sau đó trên trán o có một vết sẹo khoảng khoảng ba phân vắt ngang.

O Lựu ở với chúng tôi được 4 năm. Khi tôi vừa lên lớp đệ lục thì mạ o lên xin cho o về làng để “lấy dôông”. Ở nhà quê, hai mươi mà chưa có “dôông”là coi như ế. Tôi nằng nặc không cho o về. Mặc kệ cây roi mây và lời dậm dọa của ba, mặc kệ lời dụ dỗ và những trái khế ngọt của mạ o, tôi ôm o chặt cứng. Đêm ấy, trước khi đi ngủ tôi lấy cái khăn buộc chặt tay tôi vào tay o nhưng sáng mai thức dậy o đã đi từ lúc nào. O để lại cho tôi năm đồng bạc mới trên gối. Tôi khóc tỉ tê suốt cả buổi và nhất định sẽ nhờ ai đó chở về làng tìm o. Chị Hai cứ chế diễu tôi vô duyên, không để o Lựu đi lấy chồng.

Nhưng đứa bé 12 tuổi không dễ dàng thực hiện được dự tính. Làng Bồ Bản quá xa so với đôi chân bé nhỏ của tôi. Chiều chiều tôi ngẩn ngơ ra sân ngóng đợi. Có lần, chị tôi đi sinh hoạt Hội Hồng Thập Tự Thị xã đem về tập san Đan Tay, trong đó có một bài thơ của thầy Lê Văn Mãn dạy Sử Địa nói về Bồ Bản. Bài thơ có lẽ không có chi xuất sắc nhưng tôi thuộc nằm lòng vì nó nhắc đến làng o Lựu.

Đường về Bồ Bản không xa
Cách một trái núi với ba quãng đồng
Chưa đi những ngóng cùng trông
Khi về chỉ thấy đồng không tre già
*
Đường về Bồ Bản xa không
Muốn về nơi ấy mà lòng phân vân
Quê nhà vắng vẻ. Trong sân
Hàng cây không lá muôn phần nhớ thương.
Phải chi có o Lựu ở đây, nghe tôi đọc chắc o thích lắm. Rồi thời gian qua… Trường lớp, bạn bè và những cuộc vui cuốn hút tôi. Tôi đã lớn, đã biết đi xe đạp rồi Honda nhưng làng o Lựu trở thành vùng xôi đậu, mất an ninh. Đôi lần nhớ về o Lựu tôi ngậm ngùi. Chắc o đã có một gia đình êm ấm.
Năm 1972 mùa hè chinh chiến, gia đình tôi cũng bỏ Quảng Trị mà đi. Và từ đó tôi không còn dịp quay lại tỉnh lỵ nhỏ bé này.
Tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm nhưng với cái lý lịch không mấy “sạch sẽ”: Ba “ngụy quyền”; anh trai, anh rể đi “cải tạo”; với cái nhìn không mấy thiện cảm của loại Sinh viên “Cách mạng 30” về một cô gái trước 75 hay mặc váy lên giảng đường; đi “lao động Xã hội chủ nghĩa ”vẫn áo Pull quần Jean “tàn dư Mỹ Ngụy ”, tôi không được bổ nhiệm. Buồn tình tôi bỏ về Đà Lạt.
Thành phố cao nguyên. Những ngày nằm dài ủ ê nghe thông reo. Chị Cả tôi, từ một mệnh phụ đã bước xuống cuộc đời. Đồ đạc trong nhà bán dần hết. Một nách ba con với gánh hàng trên vai, chị tôi vào bán trong Hồ Than Thở. Đây là một thắng cảnh của Đà Lạt. Cạnh đó là Trường Võ Bị Quốc Gia nay đã đổi tên thành Học Viện Lục Quân. Hàng ngày tôi nhìn sang mà lòng ngậm ngùi. Anh rể và anh trai tôi đều xuất thân từ ngôi trường quân sự danh giá này và bây giờ cả hai đều bị lưu đày ở nơi thâm sơn cùng cốc. Cả hai anh đều bị xếp vào loại “ác ôn” khi chọn lựa binh chủng Biệt Động quân với chiếc mũ nâu, cháu tôi khi chơi đánh nhau vẫn quen mồm “Ranger ranger, kill…kill ”…Khách hàng phần đông là những bộ đội “ cách mạng” các miền; thỉnh thoảng có những chuyến xe Saigon của các du khách lãng mạn đi tìm dấu tích của Đồi thông hai mộ một thuở . Sang hơn hết là xe của những cán bộ cao cấp, những đoàn chuyên gia nước ngoài đi ngoạn cảnh mà họ dùng bằng hai từ tối nghĩa “ Tham quan”. Hàng họ ngoài thuốc lá, bánh kẹo thông thường, chị tôi bày thêm tranh khắc bút lửa, những con cù lần bằng gốc cây… Mặt hàng này du khách hay mua làm kỷ niệm.Tôi thường giúp chị trong khâu bán hàng.
Buổi trưa, úp mặt vào cuốn “Người xa lạ” của A.Camus, tôi lơ mơ buồn bã. Đang miên man nhớ câu thơ của Vũ Hoàng Chương “Đời tàn trong ngõ hẹp”, tôi giật mình với tiếng reo hớn hở của người bán hàng bên cạnh: “A, khách Tây, khách Tây”. Hầu như các quán hàng đều tỉnh ngủ. Mối “sộp” đây rồi!
Tính sĩ diện vẫn còn khiến tôi không thể chạy theo chèo kéo khách như những người khác.Thôi thì ngồi yên ngâm nga thơ Nguyễn Công Trứ: “ Lúc vị ngộ hối tàng nơi bồng tất. Hiêu hiêu nhiên điếu Vị canh Sằn”. Các cháu ơi! Dì chịu thôi. Chiều nay chúng ta ăn khoai tây vừa mót được dưới Trại Hầm hôm qua chấm với muối vậy.
Gạt những người xúm quanh, một ông Tây bước về gian hàng bé nhỏ của tôi, chăm chú nhìn những bức tranh rồi cúi xuống chọn lựa…
Lạy Chúa, lạy Phật phù hộ! Chị tôi đang đi thăm nuôi anh rể ở trại cải tạo Sông Mao. Gạo trong nhà đã hết. Trống ngực tôi đập nhanh. Bất ngờ, ông Tây hướng về phía nhóm du khách và reo vang như vừa phát hiện một điều gì kỳ thú:
-Honey, come here. I saw your village in the picture… Người phụ nữ tóc vàng váy đỏ, dáng dấp Á Đông bước tới. Bà ta có vẻ bồi hồi khi ngắm bức tranh có mái tranh với đụn rơm, cánh đồng, con trâu đang gặm cỏ. Bà ngước lên nhìn tôi chăm chú rồi thảng thốt kêu lên…bằng tiếng Việt:
-Bé Ti, bé Ti phải không? O Lựu nì!
Tôi há hốc miệng. O Lựu, người giúp việc năm xưa? Như sợ tôi không tin, người phụ nữ vén tóc trán:
-Vết sẹo nì. O đây, o đây…
Chúng tôi ôm chầm lấy nhau. Sự nhớ thương pha chút tủi hổ làm tôi nghẹn ngào.Tôi gục đầu vào mái tóc o như muốn tìm lại mùi hương thời thơ ấu…
Phút xúc động lắng xuống, o giới thiệu: “Đây là Tim John, chồng o.”
Để mặc ông chồng đứng cười hiền ngơ ngác, o kéo tôi ngồi xuống kể chuyện tháng ngày qua…
Từ giã nhà tôi, o Lựu về làng lấy chồng theo sự sắp xếp của cha mẹ. Chồng o là một anh nông dân hiền lành và chăm chỉ làm ăn. Được hai năm, chưa kịp có con, anh đã chết do một phát đạn ngu ngơ không biết của phe nào khi đang cày bừa trên mảnh ruộng nhà. Rồi làng Bồ Bản chìm ngập trong lửa đạn. Ban ngày lính cộng hòa hành quân bố ráp, ban đêm du kích bò ra hoạt động, dân chúng toàn phải chui hầm.
Trong một trận pháo kích của Cộng quân, nhà o bị sập. Gia đình chết hết, o bị thương nặng được máy bay trực thăng của tổ chức Hồng thập tự đưa ra Hạm đội cứu chữa. Không còn gia đình, làng mạc tan hoang sau trận chiến mùa hè 1972, o Lựu không còn nơi để trở về. Số phận đưa đẩy, Tim John là người phụ tá bác sỹ điều trị cho o đưa o qua Mỹ và họ trở thành vợ chồng…Năm nay,Tim đại diện cho một tổ chức nhân đạo sang giúp đỡ trẻ em khuyết tật Việt Nam do chiến tranh, o theo chồng về thăm quê hương và tình cờ gặp tôi.
Vẫn là sự thương yêu chân tình đối với “ cô chủ nhỏ” của mười năm trước, o Lựu vuốt ve mái tóc tôi, xuýt xoa khi nắn bóp cơ thể gầy guộc thiếu ăn của “bé Ti ” , chảy nước mắt khi nghe anh tôi đi “cải tạo” tận miền núi Hoàng Liên Sơn rừng sâu nước độc và thở dài khi biết chị tôi đang lặn lội đi thăm chồng tù tội. Ôi! Vẫn là một o Lựu chơn chất, hiền lành của ngôi làng Bồ Bản xa xưa.
Lúc chia tay, o tế nhị dúi vào túi áo tôi một cuộn tiền rồi tất tả lên xe. Vẫy tay chào theo tôi không biết là mình đang mơ hay tỉnh. Lần đầu tiên, tôi nhìn thấy những tờ 100 đô la Mỹ.
Nhờ số tiền của o Lựu , chị tôi từ giã nghề buôn gánh bán bưng. Chị sang một sạp hàng tạp hóa ở chợ Đa lạt, nuôi 3 đứa con ăn học chờ chồng trở về từ trại giam.
Sáu năm sau anh chị cũng ra nước ngoài theo diện HO. Trên đất khách quê người những ngày đầu tiên, anh chị được vợ chồng o Lựu tận tình giúp đỡ.Tiếc rằng do vết thương chiến tranh, o Lựu không thể có con. Vợ chồng o nhận đứa con trai của anh chị tôi làm con đỡ đầu.
Năm ngoái tôi lặng người khi nghe chị tôi gọi điện thoại báo tin o Lựu đã qua đời sau một cơn đột quỵ. Ôi ! O Lựu, bóng mát trên thiên đường ký ức của tôi, ân nhân của gia đình tôi trong cơn khốn cùng…Tôi khóc o như khóc một người thân yêu nhất.
O Lựu
Truyện ngắn: Hương Thủy

Chú thích:

• xuốc cươi: quét sân

• bổ : té

• lọi tay: gãy tay

Categories
7 - Trang văn học

Minh Đức Hoài Trinh


unnamed - 2023-03-23T121131.961

Có ai ngờ, thi sĩ Minh Đức Hoài Trinh, người phụ nữ rất sợ hãi cô đơn trong thơ của bà, đã ra đi và phải lên đường một mình.

Như một lời tiên tri, người con gái nhỏ bé, ăn mặc lịch lãm vững chãi, từng bước tự tin trên đại lộ thênh thang của thành phố Paris ngày nào, đã nức nở trong những lời thơ “Đừng bỏ em một mình”, cuối cùng chịu thua, nằm xuống, thôi chống chọi với cuộc sống và mặc cho côn trùng rúc rỉa.

Đừng bỏ em một mình
Cho côn trùng rúc rỉa
Cỏ dại phủ mộ trinh
Cho bão tố bấp bênh
Đừng bỏ em một mình
Môi vệ thần không linh
Tiếng thời gian rền rỉ
Đường nghĩa trang gập ghềnh

unnamed - 2023-03-23T121831.347

Tôi thường gặp bà và phu quân, nhà văn Nguyễn Quang trong các buổi họp mặt văn nghệ. Bà gầy, nhỏ, mong manh và chịu đựng sự tàn phá của thời gian, mất đi trí nhớ, ngồi bên chồng, níu lấy ông, một cây tùng chở che vững chãi. Bà lặng lẽ, nét thanh lịch vẫn còn đó, nhưng chỉ còn như một cái bóng. Tôi không thể hình dung bao nhiêu năm trước sức sống và sự tranh đấu của người phụ nữ này kiên cường đến mức nào. Lịch sử cuộc đời bà là những trang hoạt động tích cực và có ý nghĩa biết là bao.

unnamed - 2023-03-23T122206.543

Minh Đức Hoài Trinh tên thật là Võ Thị Hoài Trinh, bà thường lấy các bút hiệu là Hoàng Trúc, Nguyễn Vinh, Bằng Cử. Bà sinh ngày 15 tháng 10 năm 1930 tại Huế, sống ở Pháp từ năm 1953 đến 1964. Sau đó bà đến định cư tại quận Cam, Hoa Kỳ từ năm 1982. Mất ngày 9 tháng 6, 2017.

Tên tuổi của Minh Đức Hoài Trinh không ai trong giới văn học không biết. Bà sinh tại Huế, con quan Tổng Đốc Võ Chuẩn, Ông Nội bà là Võ Liêm, Thượng Thư Bộ Lễ của triều đình. Năm 1945 Bà tham gia phong trào kháng chiến chống thực dân Pháp, sau đó Bà biết sự lợi dụng của phong trào nên bà bỏ về Huế tiếp tục học. Năm 1964 bà đi du học tại Pháp về ngành báo chí và Hán văn tại trường ngôn ngữ Đông Phương La Sorbonne, Paris đến năm 1967 bà ra trường và làm phóng viên cho đài truyền hình Pháp ORTF, lúc đó bà đi làm phóng sự nhiều nơi sôi động nhất như: Algerie và chiến trường Việt Nam. . .

unnamed - 2023-03-23T122438.651

Phóng viên chiến trường Minh Đức Hoài Trinh

Năm 1972 bà được cử theo dõi và tường thuật cuộc hòa đàm Paris. 1973 Bà sang Trung Đông theo dõi cuộc chiến Do Thái, một thời gian sau bà trở về Việt Nam giảng dạy khoa báo chí tại Viện Đại Học Vạn Hạnh năm 1974-1975. Sau biến cố 1975 bà trở lại Paris cho xuất bản tạp chí “Hồn Việt Nam” và trở lại cộng tác với đài phát thanh ORTF với chương trình Việt ngữ để tranh đấu cho những nhà cầm bút, những văn nghệ sĩ Việt Nam bị cộng sản cầm tù. Bà đứng ra thành lập Hội Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại và vận động để được công nhận hội viên Hội Văn Bút Quốc Tế tại Rio de Janeiro, Ba Tây vào năm 1979.

unnamed - 2023-03-23T122622.823

Bà đã dùng ngòi bút và khả năng của mình thường xuyên tranh đấu cho các văn nghệ sĩ bị cộng sản giam cầm phải được trả tự do, ngoài những bài báo, bà còn sáng tác hơn 25 tác phẩm giá trị, trong đó có truyện ngắn, thơ, văn…

Là một người đàn bà sống 87 năm qua các cuộc chiến, con người, thân phận, tư duy, thăng trầm của cuộc sống, có thể nói, đều thể hiện qua thơ, văn của bà. Năm 1948, ngày đó, người thiếu nữ thanh xuân như nụ hồng vừa hé, làm điên đảo thần hồn nam nhi đến nỗi Phạm Duy đã phải thốt lên, “Tôi bấy giờ đang là quân nhân… bỗng gặp lại Minh Đức Hoài Trinh lúc đó được mười bảy tuổi từ thành phố Huế thơ mộng chạy ra với kháng chiến. Nàng còn đem theo đôi gót chân đỏ như son và đôi mắt sáng như đèn pha ô tô. Từ tướng Tư lệnh Nguyễn Sơn cho tới các văn nghệ sĩ, già hay trẻ, độc thân hay đã có vợ con… ai cũng đều mê mẩn cô bé này.

unnamed - 2023-03-23T122720.736

Phạm Ngọc Thạch từ Trung ương đi bộ xuống vùng trung du để vào Nam bộ, khi ghé qua Thanh Hóa, cũng phải tới Trường Văn hóa để xem mặt Hoài Trinh. Hồi đó, Minh Đức Hoài Trinh đã được Đặng Thái Mai coi như là con nuôi và hết lòng nâng đỡ“…

Tình trường, cô đơn, được mất, tan nát, trắc trở, đã ghi đậm dấu ấn lên nhan sắc thơ mộng sâu sắc của người con gái sông Hương chịu ảnh hưởng của hai nền giáo dục Âu Á thế nào, mà chỉ 6 năm sau, ngày Phạm Duy gặp lại, nàng đã cho ra đời hai bài thơ chạm đến đáy hồn chàng du ca Phạm Duy.

“Năm 1954, tôi gặp Minh Đức Hoài Trinh lần thứ ba khi tôi tới Paris ở khoảng hai năm. Nàng đã rời Việt Nam, đang sống với một người em trai trong một căn phòng nhỏ hẹp. Ba lần gặp nhau là rất hy hữu, tôi bèn giao lưu với nàng và soạn được hai bài ca bất hủ”. Thơ Minh Đức Hoài Trinh và nhạc Phạm Duy đã cùng chắp cánh trong hai bản tình ca “Kiếp nào có yêu nhau” và “Đừng bỏ em một mình” đánh dấu cho một dấu ấn trong tình ca tân nhạc Việt Nam mang đậm nét nức nở, bi lụy, rực rỡ nữ tính. Ngày ấy, khi làn sóng Đài Phát Thanh Sài Gòn vang lên tiếng hát Khánh Ngọc với bài hát Kiếp Nào Có Yêu Nhau, những ai nghe được tiếng nức nở của một bài ca lòng mà tim không chùng xuống? Giọng Khánh Ngọc mạnh mẽ, uất nghẹn, đau đớn, tiếc nuối, mang mang nỗi cô đơn và hãi sợ …

unnamed - 2023-03-23T123208.372

Người đã quên ta rồi
Quên ta rồi hẳn chứ
Trăng mùa thu gãy đôi
Chim nào bay về xứ

Chim ơi có gặp người
Nhắn giùm ta vẫn nhớ
Hoa đời phai sắc tươi
Đêm gối sầu nức nở

Kiếp nào có yêu nhau
Nhớ tìm khi chưa nở
Hoa xanh tận nghìn sau
Tình xanh không lo sợ

Lệ nhòa trên gối trắng
Anh đâu, anh đâu rồi
Rượu yêu nồng cay đắng
Sao cạn mình em thôi

(trích Kiếp Nào Có Yêu Nhau-MĐHT- ca sĩ Thái Thanh)

Nghệ sĩ là người nhạy cảm, thấy được cái đẹp, cái đau trước người khác. Có người làm thơ hay viết nên một ca khúc bằng cảm xúc do câu chuyện thật đời mình. Có người chỉ cần chứng kiến hay nghe kể một câu chuyện thương tâm, cũng có thể xúc động và hư cấu nên một bài thơ, một ca khúc hay. Hai bài thơ của MĐHT được Phạm Duy phổ nhạc, không biết được viết lên bằng những cơn đau bà từng trải nghiệm hay do bà hư cấu mà thành. Tuy bà không nói hay kể nguyên nhân vì đâu hai bài thơ ấy được ra đời, nhưng đã có những huyền thoại vây quanh đóa hoa duyên dáng tài hoa ấy.

unnamed - 2023-03-23T123408.200

Sau khi bà mất, nhà nghiên cứu văn học Lại Nguyên Ân ở Hà Nội, trong một lời chia sẻ trên facebook về bài thơ Kiếp Nào Có Yêu Nhau, ông tiết lộ ” Hồi năm 2000 có dịp ghé qua Đại Học Cornell, Hoa Kỳ, thấy tại thư viện ĐH này khá nhiều sách của Minh Đức Hoài Trinh, xuất bản tại miền Nam trước 75 và tại KH sau 75. Tôi cũng từng trò chuyện với bạn PTH, con gái nhà thơ Phan Khắc Khoan, mới biết bà M.Đ. Hoài Trinh là dì ruột bạn ấy. Ông Vũ Tú Nam từng kể với mình là bà Hoài Trinh cùng học với ông ở lớp văn hóa kháng chiến ở Quần Tín, Thanh Hóa, (cùng khóa có Ng. M. Cầm, sau là bộ trưởng Ngoại giao).

Bạn PTH kể: đứng trong hàng ngũ Kháng Chiến, bà H.Trinh được cử vô thành để tiếp cận thuyết phục một nhân vật là Phan Văn Giáo. Sự tiếp cận do phía Kháng Chiến giao việc lại dẫn đến một tình yêu. Điều đau đớn là khi tình yêu đã nảy cành kết trái thì phía Kháng Chiến cử người ám sát Ph.V.Giáo. Khi ấy bà H.Trinh đã có thai, bị bất ngờ và cực kỳ thất vọng. Có lẽ bài thơ “Kiếp nào có yêu nhau” như là tiếng lòng bà trước nỗi đau kia, dù giọng rất kìm nén. Bạn PTH cũng cho biết, đứa con chung của họ, một cô gái, lớn lên sang Paris và đi tu. Mẹ bạn PTH tức chị bà Hoài Trinh cũng mới mất tại Hà Nội cách nay ít lâu; anh Đặng Tiến có nhắc tên bà. Tôi từng tới nhà ông bà một vài lần, ở gần ngõ Hàng Hành.”

unnamed - 2023-03-23T123533.687

Và trong một chia sẻ khác trên facebook của nhà văn Nguyễn Hữu Nghĩa khi kể lại những kỷ niệm ông đã có với MĐHT, ông cho biết nguyên do bà viết Đừng Bỏ Em Một Mình như sau, “Tôi chợt nhớ, ngày xưa, lâu lắm, chị nhìn thấy một đám tang đi ngang và xúc động viết bài thơ Đừng Bỏ Em Một Mình“.

Khi ca sĩ Hoàng Oanh thực hiện chương trình phát thanh Thi Văn Tao Đàn năm 1995, bà có hỏi MĐHT về bài thơ Đừng Bỏ Em Một Mình, MĐHT đã chia sẻ như sau ” Sự kiện thúc đẩy tôi viết bài thơ này là do một hôm đi viếng viện bảo tàng Musée du Léon ở Pháp, tôi thấy cái xác uớp khô của 1 người đàn bà 8,9 trăm năm về trước. Tôi chợt nghĩ đến con người này thời xuân trẻ có mái tóc dài buông xuống lưng. Mớ tóc còn đó khá nguyên vẹn nhưng còn được bao lâu? Tôi viết bài thơ này không phải là lời của 1 người con gái nói với 1 người con trai, mà là lời của con người bé nhỏ nói với vũ trụ đứng trước mặt đại dương mông mênh. Theo tôi không có âm thanh nào ghê rợn bằng âm thanh của búa nện trên đinh cùng nhịp điệu của tiếng cầu kinh. Phải thức suốt đêm mới hiểu được sự buốt giá của vết chân lũ hồ tinh.”

unnamed - 2023-03-23T123701.817

Tất cả những chia sẻ và chuyện kể tôi ghi nhận được ở trong bài viết này, dù hư hay thực, xin không kiểm chứng, và xin xem như những huyền thoại này góp phấn, thêm hoa, điểm hương cho những thăng trầm trong cuộc sống của Minh Đức Hoài Trinh.

Năm 1945, bà tham gia phong trào kháng chiến chống thực dân Pháp, sau đó vì tầm nhìn xa và biết sự lợi dụng của phong trào, bà bỏ về Huế tiếp tục đi học. Ngôn ngữ và văn chương vốn đã luân lưu trong dòng máu người nữ lưu con quan Tổng Đốc đất Thần Kinh, lại hiểu rõ tầm quan trọng và lợi hại của truyền thông và văn hoá, bà chọn ngành báo chí và Hán Văn để du học tại Pháp. Ngoài tiếng mẹ đẻ, bà thông thạo nhiều thứ tiếng như Anh, Pháp, Trung Hoa. Tốt nghiệp năm 1967, bà được Đài truyền thanh/truyền hình Pháp ORTF tuyển làm phóng viên, một nữ phóng viên đầu tiên gốc Việt. Bà được đặc phái qua các chiến trường sôi động Algérie, Do Thái và Việt Nam. Từ 1969 cho đến 1972, ORTF cử bà theo dõi và tường trình cuộc Hoà đàm Paris. Nhiệt tình và tài hoa của Minh Đức đã gây được sự tín nhiệm nghề nghiệp trong một lãnh vực truyền thông quốc tế mà lúc ấy chưa từng mở rộng cho nữ giới Việt Nam.

Ký giả chiến trường Kiều Mỹ Duyên là người có cơ hội tiếp xúc và có nhiều kỷ niệm với bà, Kiều Mỹ Duyên kể,

unnamed - 2023-03-23T123746.290

“Kỷ niệm về chị Minh Đức Hoài Trinh thì nhiều lắm. Chị rất thông minh, biến ứng nhanh nhẹn, hay nói về chính trị, kể cho tôi nghe nhiều chuyện thú vị. Chị thường đi họp báo Ủy Ban Liên Hợp 4 bên và chị thường chất vấn phái đoàn CS. Câu hỏi nào của chị cũng rất hóc búa. Là người Trung, chị quan tâm đến đồng bào miền Trung, nhất là biến cố Mậu Thân. Tôi còn nhớ phòng họp báo không rộng lắm, người quốc gia thì ở bên tay mặt, người quốc gia khác thì ngồi bên tay trái. Hôm đó tôi đặt câu hỏi, “Trong biến cố Mậu Thân, các ông giết 4 giáo sư người Đức, đến VN dạy học theo diện trao đổi văn hóa quốc tế, họ dạy học đâu có làm chính trị, sao các ông lại giết họ?” Tôi nhận được nhiều tràng pháo tay vang dội vì câu hỏi này, tràng pháo tay của chị Minh Đức Hoài Trinh là giòn tan nhất, lớn nhất.”

unnamed - 2023-03-23T124008.824

Sau 1973, bà trở về Việt Nam giảng dạy khoa báo chí tại Viện Đại Học Vạn Hạnh, đến năm 1975. Song song với việc thuyết trình tại các Hội thảo văn hoá quốc tế ở Indonesia, bà còn viết báo, sáng tác và cho xuất bản trên 25 tác phẩm đủ loại. Minh Đức cộng tác với nhiều tờ báo và tạp chí như Bách Khoa, Phổ Thông, Sáng Tạo, Cao Đẳng Quốc Phòng. v..v.., không kể tham gia Hội Văn bút Quốc Tế và phụ trách viết “Bức thư hậu phương” đăng hằng ngày trên tờ báo Đông Phương để nâng cao tinh thần các chiến sĩ tiền tuyến. Bà còn mở nhiều lớp dạy đàn tranh, học trò rất yêu thương cô giáo, Khi tôi để bài viết về bà lên face book, vài người học trò xưa đọc được và chia sẻ những ký ức và kỷ niệm thân thương khi học đàn tranh với bà.

Sau 1975, bà định cư tại Paris và cho xuất bản tạp chí “Hồn Việt Nam” và trở lại cộng tác với đài ORTF, qua chương trình Việt Ngữ để tranh đấu cho những nhà cầm bút, những văn nghệ sĩ Việt Nam bị cộng sản cầm tù, phải được trả tự do.

unnamed - 2023-03-23T124043.195

Một điểm son rực rỡ mà Minh Đức đã thực hiện được, là đi tiên phong trong việc đứng ra thành lập Hội Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại. Trước 1975, Trung Tâm Văn Bút Việt Nam đã hoạt động và quy tụ nhiều tên tuổi lẫy lừng của nền văn học miền Nam như Thanh Lãng, Nguyễn Hiến Lê, Nguyễn Văn Trung, Vương Hồng Sển, Võ Phiến, Doãn Quốc Sỹ, Bình Nguyên Lộc, Sơn Nam, Vũ Hoàng Chương, Đinh Hùng, Nguyên Sa và hàng trăm văn nghệ sĩ tài ba khác.

Ngày 25 tháng 6 năm 1978, tại nhà hàng Ainbiram de Saigon ở thủ đô Paris, Pháp, hội Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại đã được ra mắt với nữ sĩ Minh Đức Hoài Trinh là chủ tịch, cùng sự có mặt của Nguyên Sa Trần Bích Lan, luật sư Trần Thanh Hiệp và Trần Tam Tiệp giữ nhiệm vụ tổng thư ký.

unnamed - 2023-03-23T124241.651

Từ đó mỗi lần nhắc đến việc thành lập Văn Bút Hải Ngoại, người ta hay nhắc nhở đến tên tuổi của 4 người đi tiên phong trên cùng nhà văn Doãn Quốc Sỹ. Tuy nhiên trong một bài viết có tựa “Minh Đức Hoài Trinh và Văn Bút VN Hải Ngoại 35 năm sau” Sơn Tùng, một cựu chủ tịch Văn Bút Hải Ngoại đã khẳng định rằng, việc tranh đấu cho sự có mặt của Văn Bút, là một nỗ lực kiên cường của một mình Minh Đức Hoài Trinh trong việc phục hoạt Văn Bút ở hải ngoại, vì bà gặp phải sự chống đối mạnh mẽ của phe thân cộng.

Ông viết như sau “Năm 1977, dù đời sống tị nạn chưa ổn định, Minh Đức Hoài Trinh đã tham dự Đại Hội Văn Bút Quốc Tế kỳ 42 ở Sydney, Úc Châu, và lên diễn đàn đưa ra những tin tức và bằng chứng về số phận đen tối của văn nghệ sĩ tại miền Nam Việt Nam sau 30.4.1975, trong đó có những hội viên Văn Bút Việt Nam (đã giải thể), để yêu cầu Văn Bút Quốc Tế lên tiếng.

Năm sau, 1978, Minh Đức Hoài Trinh lại một mình tham dự Đại Hội Văn Bút Quốc Tế kỳ 43 tổ chức ở Stockholm, Thụy Điển, và vận động thành lập Trung Tâm Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại, một việc mà ai cũng thấy là vô hy vọng vì sự chống đối mạnh mẽ của phe thân cộng. Nhưng khi Đại Hội Đồng bỏ phiếu, kết quả thật đáng ngạc nhiên: 23 phiếu thuận – 23 phiếu chống. Ông Tổng Thư Ký VBQT Alexander Blohk hậu thuẫn cuộc vận động của Minh Đức Hoài Trinh nhưng lại bỏ phiếu trắng vì muốn giữ sự vô tư. Nếu ông bỏ phiếu thuận thì ước vọng của chị đã thành sự thật.

Không nản chí, năm 1979, tại Đại Hội Đồng Văn Bút Quốc Tế kỳ 44 ở Rio de Janeiro, Brazil, Minh Đức Hoài Trinh lại vận động thành lập Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại (VBVNHN) như một Trung tâm của Văn Bút Quốc Tế (VBQT), và đã thành công.

unnamed - 2023-03-23T125327.953

Đây là một biến cố nhiều ý‎ nghĩa trong đời sống của người Việt tị nạn ở hải ngoại: chỉ ba năm sau cái chết của Tự Do tại Việt Nam, người cầm bút Việt Nam ở hải ngoại đã chính thức có tiếng nói tại một diễn đàn quốc tế quan trọng.

Có thể nói “không có Minh Đức Hoài Trinh thì không có Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại”, và không có sự góp mặt, góp tiếng của người Việt lưu vong tại các Đại Hội Văn Bút Quốc Tế hàng năm để bênh vực cho những người cầm bút bị đàn áp tại Việt Nam.

unnamed - 2023-03-23T125340.221

Có vài bài viết không đúng sự thật khi cho rằng Thi sĩ Nguyên Sa và Luật sư Trần Thanh Hiệp đã cùng Minh Đức Hoài Trinh lập ra VBVNHN. Trong những tài liệu liên hệ đến cuộc vận động thành lập VBVNHN qua ba kỳ Đại Hội VBQT năm 1977, 78 và 79 (biên bản, hình ảnh, báo chí) không có ai khác cả, ngoài Minh Đức Hoài Trinh.

Qua một lần nói chuyện với tôi, Minh Đức Hoài Trinh cho biết đã rất vất vả mới kiếm được hai mươi người, số hội viên tối thiểu, để nạp đơn xin thành lập một Trung tâm trong VBQT (có thể trong đó có Trần Thanh Hiệp và Nguyên Sa)”.

Mấy năm trời MĐHT đã vận động và tranh đấu cho sự góp mặt, góp tiếng, của người cầm bút hải ngoại trước cộng đồng giới cầm bút quốc tế hẳn có lúc bà thấy rõ nỗi cô đơn, vô vọng của mình. Nhờ có Văn Bút Hải Ngoại, sau này việc giúp đỡ và bênh vực cho các người cầm bút ở VN được trả tự do dễ dàng và hiệu quả hơn. Mối tình với nước non của bà, vậy là ai cũng hiểu, nhưng tình riêng thì, có phải cái chết của mẹ bà, của những người thân quanh bà, ngay cả bom đạn của quê hương đã ám ảnh, dằng xé trong suốt không gian của những bài thơ buồn?

Đêm mờ hơi sương
Đi đâu anh, đi đâu
Xin đừng đi nữa
Đỗ lại hôm nay, cởi súng buông gươm
Tội nghiệp em
Ba mươi năm khói lửa
Mải hận thù quên nói chuyện yêu đương.

Em sợ lắm
Mùi hôi tanh của màu đen, máu chết
Từ mình anh rịn thấm xuống thân em
Trời ôi, này
Sao xác anh bê bết
Lấy đất bùn thay nệm ấm chăn êm

(trích Lời của đất- MĐHT)

hay

unnamed - 2023-03-23T125355.894

Mẹ ơi ngày ấy đến
Chúng không cho con về
Ôi lũ người chưa yêu mến
Và những tấm lòng chưa biết say mê!

Lòng chúng làm bằng thép
Tim chúng vấy bùn nhơ
Cầu hư danh gượng ép
Chà đạp lên giấc mơ

Thế là hết mẹ ơi
Tầu nhổ neo đi rồi
Con không về với mẹ
Máu rướm mềm lên môi

Gục đầu bên nấm mộ
Mẹ ơi con không về
Chuông nhà thờ ai đổ
Ai nghe buồn lê thê

(trích Gục Đầu bên Mộ Mẹ-MĐHT)

Một trong những bài thơ mang tâm trạng đau buồn của người con Việt lưu lạc nhớ về nơi chôn nhau cắt rốn rất nổi tiếng là bài “Ai trở về xứ Việt”. Bà sáng tác bài này năm 1962 nhưng được nhạc sĩ Phan Văn Hưng phổ thơ sau khi Sài Gòn thất thủ năm 1975. Ông đã kể chúng tôi nghe một câu chuyện liên quan, trong buổi họp mặt đón chào ông từ Úc ghé thăm Cali. Tháng 10, năm 2008, tôi đã cùng Nhật Báo Viễn Đông và Phong Trào Trần Quốc Toản bảo trợ, cùng tổ chức một buổi văn nghệ “Phan Văn Hưng- Dòng Nhạc và Cây Đàn” cho NS Phan Văn Hưng. Buổi họp mặt Rehearsal đó hiện diện khoảng 10 người, có mặt BS Nhuận-chủ báo Viễn Đông, Ký giả Kiều Mỹ Duyên, nhà văn Đặng Phú Phong..v..v.. Ông đã đàn, hát những bài ông sẽ trình diễn ở buổi văn nghệ, trong đó có “Ai Trở Về Xứ Việt” phổ thơ Minh Đức Hoài Trinh.

Ông không quên kể lại câu chuyện xưa “Khi Saigon thất thủ, ở Paris, chúng tôi một nhóm sinh viên họp nhau trong nghęn ngào tức tưởi, có sự hiện diện của chị Minh Đức Hoài Trinh. Ngay lúc đó, tôi lại vừa phổ xong bản nhạc Ai Trở Về Xứ Việt, thơ của chị Minh Đức Hoài Trinh. Tôi liền ôm đàn và hát, mọi người bật lên tiếng khóc, hụt hẫng như rắn mất đầu, vì tòa đại sứ VN đã bàn giao”. Ông chấm dứt câu chuyện trong giọng nghẹn ngào, đầy xúc động. Sau này, Phan Văn Hưng đã mang bài hát này đi trình diễn ở nhiều nơi và nhiều ca sĩ đã hát bài này. Khi trại cải tạo mọc lên ở khắp đất nước VN, giam cầm các người tù của chế độ, hỏi rằng người Việt xa xứ nào không thương cảm, xót xa khi hát lên bài hát của lòng này?

unnamed - 2023-03-23T125430.983

Cuối cùng tôi xin lấy bài viết nhỏ này làm một nén hương tiễn biệt người nữ sĩ tài hoa mà tôi từng có lần gặp gỡ. Chúc bà an bình và thong dong, rong chơi cuối trời phương ngoại.

unnamed (24)

Trịnh Thanh Thủy

 

Categories
5 – Sưu Tầm

NHỮNG ĐIỀU CẦN NHỚ


335908750_1692155021239222_8654958234445066022_n

Người xưa đã từng răn dạy!

1. Ăn no không gội đầu, đói không tắm. Rửa mặt nước lạnh, vừa đẹp vừa khỏe. Mồ hôi chưa khô, đừng tắm nước lạnh. Đánh răng nước ấm, chống ê chắc răng.
2. Ăn gạo có trấu, thức ăn có chất xơ . Nam không thể thiếu rau hẹ, nữ không thể thiếu ngó sen. Củ cải trắng, sống không tốt nhưng chín thì bổ. Ăn không quá no, no không nên nằm.
3. Dưỡng sinh là động, dưỡng tâm là tĩnh. Tâm không thanh tịnh, ưu tư vọng tưởng dễ nảy sinh. Tâm thần an bình, bệnh sao đến được. Nhắm mắt dưỡng thần, tĩnh tâm ích trí.
4. Dược bổ thực bổ, đừng quên tâm bổ. Coi tiền như cỏ, coi thân như bảo. khói hun cháy lửa, tốt nhất không ăn. Chiên dầu ngâm ướp, ít ăn thì tốt.
5. Cá thối tôm rữa, lấy mạng oan gia. Ăn mặc giữ ấm, nhất thân là xuân. Lạnh chớ chạm răng, nóng chớ chạm môi. Đồ chín mới ăn, nước chín mới uống.
6. Ăn nhiều rau quả, ít ăn đồ thịt. Ăn uống chừng mực, ngủ dậy đúng giờ. Đầu nên để lạnh, chân nên giữ ấm. Vui chơi biết đủ, không cầu an dật.
7. Dưỡng sinh là cần cù, dưỡng tâm là tĩnh tại.
8. Người đến tuổi già, thì phải rèn luyện, đi bộ chạy chậm, luyện công múa kiếm; đừng sợ giá lạnh, quét sạch sân nhà, hội họa thêm vui, tấm lòng rộng mở.
9. Nghe tiếng gà gáy, đừng cố nằm thêm, trồng hoa nuôi chim, đọc sách ngâm thơ; chơi cờ hát kịch, không ham phòng the, việc tư không nhớ, không chiếm lợi riêng.
10. Ẩm thực không tham, bữa tối ăn ít, khi ăn không nói, không nên hút thuốc; ít muối ít đường, không ăn quá mặn, ít ăn chất béo, cơm không quá nhiều.
11. Mỗi ngày ba bữa, thức ăn phù hợp, rau xanh hoa quả, ăn nhiều không sợ; đúng giờ đi ngủ, đến giờ thì dậy, nằm dậy nhẹ nhàng, không gấp không vội.
12. Uống rượu có độ, danh lợi chớ tham, chuyện thường không giận, tấm lòng phải rộng.
13. Tâm không bệnh, nên phòng trước, tâm lý tốt thân thể khỏe mạnh; tâm cân bằng, phải hiểu biết, cảm xúc ổn định bệnh tật ít.
14. Luyện thân thể, động cùng tĩnh, cuộc sống hài hòa tâm khỏe mạnh; phải thực dưỡng, no tám phần, tạng phủ nhẹ nhõm tự khai thông.
15. Người nóng giận, dễ già yếu, thổ lộ thích hợp người người vui; thưởng thức thư họa, bên suối thả câu, lựa chọn sở thích tự do chơi.
16. Dùng đầu óc, không mệt nhọc, bớt lo dưỡng tâm ít náo nhiệt; có quy luật, sức khỏe tốt, cuộc sống thường ngày phải hài hòa.
17. Tay vận động, tốt cho não, phòng ngừa bị lạnh và cảm cúm.
18. Mùa hè không ngủ trên đá, mùa thu không ngủ trên phản. Mùa xuân không hở rốn, mùa đông không che đầu. Ban ngày hoạt động, tối ngủ ít mơ.
19. Tối ngủ rửa chân, hơn uống thuốc bổ. Buổi tối mở cửa, hễ ngủ là say. Tham mát không chăn, không bệnh mới lạ.
20. Ngủ sớm dậy sớm, tinh thần sảng khoái, tham ngủ tham lạc, thêm bệnh giảm thọ. Tranh cãi buổi tối, ruột như sát muối.
21. Một ngày ăn một đầu heo, không bằng nằm ngủ ngáy trên giường.
22. Ba ngày ăn một con dê, không bằng rửa chân rồi mới lên giường.
23. Gối đầu chọn không đúng, càng ngủ người càng mệt. Tâm ngủ trước, người ngủ sau, ngủ vậy sẽ thành mỹ nhân.
24. Đầu hướng gió thổi, ấm áp dễ chịu, chân hướng gió thổi, hãy mời thầy lang.
25. Không ngủ nơi ngõ hẻm, độc nhất khi gió lùa.
26. Đi ngủ không thắp đèn, sáng dậy không chóng mặt.
27. Muốn ngủ để tấm thân nhẹ nhõm, chân không hướng tây đầu không hướng đông.

Sưu tầm.

Categories
Uncategorized

7500 NGÔI MỘ LÍNH VNCH ở Pleiku,Gia Lai. Bốn ngôi mộ của SQ/QLVNCH bị chết trong trại tù “cải tạo” vừa được phát hiện trong núi rừng Yên Bái, Bắc Việt.


Bốn ngôi mộ của SQ/QLVNCH bị chết trong trại tù “cải tạo” vừa được phát hiện trong núi rừng Yên Bái, Bắc Việt.

Các chi tiết được ghi trên mộ bia:

1/- Trần Đại Vĩnh

       sinh năm 1941 – chết năm 1977

       địa chỉ: Thành Nội Huế

2/-Nguyễn Ngô Thanh

       sinh năm 1933 – chết 1977

      địa chỉ: Cư Xá Bắc Hải – Quận 1 Sài gòn.

3/- Trần Liễu (Đại úy)

       sinh năm 1943 – chết năm 1976

4/- Lê Kỳ Sơn

       sinh năm 1932 – chết năm 1977

       địa chỉ: Đường Phan Kế Bính – Quận 1- 

        Sài gòn.

Xin theo dõi youtube phía dưới để thấy vị trí và tình trạng các ngôi mộ:

https://www.youtube.com/watch?v=ga6NGSjMJLU [youtube.com]

Cầu mong thân nhân nhận được tin

Xin chân thành biết ơn,

 PTAN
(cựu tù Yên Bái)

Categories
Sưu Tầm Việt Nam

Đập Thủy Điện SEKONG A đối với sự SỐNG CÒN của Dân tộc Việt


Đập Thủy Điện SEKONG A đối với sự SỐNG CÒN của Dân tộc Việt

Tháng 2/2023, không ảnh phát hiện một Đập Thủy Điện đang xây cất trên sông SEKONG, Hạ Lào .
unnamed - 2023-03-05T201645.403
Đập Thủy Điện này một khi hoàn thành sẻ vô cùng tai hại cho Dân Việt sống Miền Đồng Bằng Sông Cửu, vì sông SEKONG là dòng nhánh lớn cuối cùng của sông MEKONG, thủy đạo duy nhứt đưa phù sa bồi đắp tạo Miền Nam và nuôi dưỡng CÁ cho cả 2 quốc gia: Việt Nam và Cao Miên.

unnamed - 2023-03-05T201630.215
Sông Sekong trong hệ thống sông Mekong

Sông Sekong có các phụ lưu bắt nguồn từ dãy núi Trường Sơn ở biên giới Bắc Trung Bộ Việt Nam – Nam Lào, chảy về phía tây và tây nam qua các tỉnh Sekong, Attapeu ở Nam Lào, Stung Treng ở Đông Bắc Campuchia rồi đổ vào sông Mekong gần thị xã Stung Treng.

Hiện trên hệ thống sông Sekong có các công trình thủy điện sau đã và đang được xây dựng:

Thủy điện A Lưới công suất lắp máy 170 MW, hoàn thành tháng 6/2012, xây dựng ở thượng nguồn dòng Sê Asap (hay sông A Sáp) huyện A Lưới, tỉnh Thừa Thiên Huế, Việt Nam .
Thủy điện Xekaman 1 có tổng công suất lắp máy 322 MW, năm 2016 đang thi công, xây dựng trên dòng Sê Kaman, tại huyện Muang Sanxai, tỉnh Attapeu, CHDCND Lào.
Thủy điện Xekaman 3 công suất lắp máy 250 MW, hoàn thành năm 2013, xây dựng trên dòng Nam Pagnou, nhánh chính của Sê Kaman,
Thủy điện Xe Namnoy 1 công suất lắp máy 14.8 MW, xây dựng trên dòng Xe Namnoy tại bản Pengphukham muang Samakhixay tỉnh Attapeu
Thủy điện Xe-Pian Xe-Namnoy
Thủy điện Sekong 3
Thủy điện Houay Ho công suất lắp máy 150 MW, hoàn thành năm 1998, xây dựng trên dòng Houay Ho, tại muang Samakhixay tỉnh Attapeu.
unnamed - 2023-03-05T201608.307Cho nên việc xây thêm một Đập Thủy Điện cũng không có gì đặc biệt, chỉ duy Vị trí xây đập nầy RẤT QUAN TRỌNG.
Đập SEKONG A sẽ cắt hầu hết sự kết nối của Sekong với dòng chính Mekong, và vì vậy sẽ chặn đứng sự di cư của nhiều loài cá lên vùng sinh sản ở thượng nguồn; và ngăn phù sa chảy xuống miền Nam.
Tiến Sĩ Brian Eyler, Giám đốc Chương trình Đông Nam Á và Chương trình Năng lượng, Nước và Bền vững tại Stimson Center, một think tank ở Washington DC, nhận định những tai hại do Đập Thủy Điện này gây ra, trong một phỏng vấn của Đài RFA hứng thú và đầy đủ, tóm lược những tai hại trực tiếp cho Việt Nam:
– Nguy cơ đối với an ninh lương thực
sông Sekong là con sông dài nhất, rất gần với đồng bằng sông Cửu Long.
Con sông đó, phụ lưu đó, là “đường cao tốc” di chuyển quan trọng cho dòng di cư của cá. Hiện có nhiều cá đang di chuyển qua nhánh sông đó hơn trước đây, bởi vì hai nhánh sông dài khác của sông Mekong, ngay phía nam sông Sekong, đã bị chặn bởi đập hạ lưu sông Sesan 2 ở Campuchia.
Những con đập này không thiết kế bậc thang cho phép cá vượt qua một cách hiệu quả hoặc không có một hệ thống giúp cá di cư để cho phép cá đi qua đập đó. Vì vậy, loài cá trên sông Mekong đang điều chỉnh để thích nghi, và hiện chúng đang chọn sông Sekong để di cư và đẻ trứng.
Việc đóng cửa dòng sông này sẽ xóa bỏ khả năng lựa chọn cho việc di cư của cá. Cá thích di cư đến các nhánh sông hơn là dòng chính vì chúng có thể tiếp cận bãi đẻ trứng nhanh hơn, nên chúng cần đến các khu vực nông hơn để đẻ trứng.
Như vậy con đập này sẽ cắt đứt đường di chuyển ngược dòng của cá từ hồ đến bãi đẻ, cũng cắt đứt đường di chuyển của trứng cá về hạ lưu rồi về đồng bằng, đi đến các hồ nhỏ phía nam nơi chúng lớn lên thành cá hoặc chúng là thức ăn cho những loài khác.

Campuchia xuất khẩu cá sang Việt Nam. Việt Nam cũng xuất khẩu sang Campuchia. Có giao thương về cá và thực phẩm giữa hai nước. Điều đó quan trọng đối với an ninh lương thực của Campuchia hơn là an ninh lương thực của Việt Nam, vì người dân Campuchia dựa vào nghề cá để cung cấp lượng protein.

Cá nước ngọt được đánh bắt tự nhiên ngay từ hệ thống hồ và cung cấp cho người dân Campuchia 70% lượng protein hàng năm của họ.

Việc loại bỏ 10% hoặc 20% trong số 70% lượng protein đó sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng khả năng an toàn kinh tế của Campuchia.

Vì vậy, bản thân con đập có thể gây ra một cuộc khủng hoảng lương thực, từ đó có thể dẫn đến một cuộc khủng hoảng kinh tế và cuối cùng là dẫn đến vấn đề an ninh của toàn khu vực.

Đây là những hậu quả mà chúng ta đã lo lắng từ lâu.

– Đẩy nhanh tốc độ sụt lún ở ĐBSCL

Đồng bằng sông Cửu Long cần phù sa cho sản xuất nông nghiệp và cũng để giữ cho nó ổn định về mặt địa chất với tư cách là một khối đất.

Đồng bằng châu thổ này hình thành từ trầm tích mới được lắng đọng trên vùng đồng bằng ngập nước trong hai hoặc ba ngàn năm qua.

ĐBSCL thực ra còn rất trẻ. Nó không phải là một địa hình cũ. Nó chỉ khoảng 3.000 năm tuổi. Và nó được tạo ra hoàn toàn bởi sự lắng đọng trầm tích trên khắp vùng đồng bằng ngập nước. Vì vậy, việc cắt đứt dòng sông Sekong sẽ loại bỏ một huyết mạch vận chuyển phù sa quan trọng đến Đồng bằng sông Cửu Long, khiến nó trở thành một vùng đất rộng lớn kém động năng cũng như kém hiệu quả kinh tế hơn.

Không có phù sa, đồng bằng sẽ chìm nhanh hơn.

Mực nước biển dâng lên, đang lấn phần đất liền, đang lấy đất liền đi với tốc độ bằng vài sân bóng đá mỗi ngày.

Nước biển dâng là điều không phải do Việt Nam tạo ra, nhưng là vấn đề Việt Nam cần phải giải quyết. Việt Nam phải nỗ lực hơn nữa để bảo vệ ĐBSCL.

– Những nguy cơ về xã hội và an ninh quốc gia

Hơn 17 triệu người ( khoảng 20% dân số VN ) sống ở đồng bằng sông Cửu Long.

Nếu vùng châu thổ này biến mất sẽ tác động sâu sắc đến Việt Nam và toàn khu vực Châu Á. Mặc dầu mực nước biển vẫn đang dâng lên, nhưng nó diễn ra rất chậm. Vì vậy, vùng đồng bằng sẽ không biến mất trong một sớm một chiều. Có rất nhiều thời gian để chuẩn bị và thích nghi với những gì sẽ xảy ra trong thế kỷ tới.

Nhưng chúng ta không nên làm cho mọi thứ tồi tệ hơn hiện tại, bằng cách để các công ty xây dựng đập ở những vị trí quan trọng và những con đập được thiết kế kém ở phần thượng nguồn.

Trớ trêu thay, tuy trên đất Lào nhưng Công Ty xây cất lại là một công ty Việt Nam.

Chính phủ Việt Nam cam kết bảo vệ Đồng bằng sông Cửu Long và cam kết trở thành một bên tham gia có trách nhiệm trong khu vực sông Mekong.

Vì vậy, hành động của một nhà đầu tư tư nhân VN không nên đi ngược lại cam kết và ưu tiên của chính phủ quốc gia.

Dự án này thực sự tồi tệ, đặc biệt là bây giờ, với bối cảnh hiện tại.

Vì vậy, Chính phủ Việt Nam cần xem xét tiến độ của con đập này, đặc biệt là xem xét tính pháp lý.

Bởi vì nếu các bên liên quan có thể nắm rõ được tình trạng pháp lý của con đập này, hiểu được quy trình và quá trình dẫn đến đến trạng thái hiện nay của con đập (đang được xây dựng vượt ngang qua sông Sekong), thì có thể làm cho con đập được xây dựng tốt hơn, bằng cách cải thiện khả năng hỗ trợ cá di cư, cải thiện thiết kế của đập. Đó là phương hướng nên làm nếu không thể dừng hoặc trì hoãn đập.

Hoặc có thể tìm một nơi khác để xây dựng một con đập có kích thước tương tự trên một nhánh của sông Sekong hoặc tìm một địa điểm có thể sản xuất 85 megawatt điện trên một phần của con sông nơi đã xây dựng các con đập khác. Bằng cách đó, chúng sẽ không ảnh hưởng đến con đường di cư của cá. Con đập ở vị trí khác thì vẫn có tác động đến trầm tích nhưng không tác động đến đường di cư của cá. Một giải pháp thay thế như vậy thực sự quan trọng để bảo vệ nghề cá của Campuchia và Việt Nam.

Tuy vậy, cũng có thể thay thế dự án thủy điện này mà không cần xây đập ở chỗ khác.

Năng lượng mặt trời quy mô rất khả thi ở khu vực Nam Lào và khả thi với hệ thống đường dây truyền tải. Nếu nguồn điện này được gửi đến hai khu công nghiệp ở miền Nam Việt Nam, các đường dây truyền tải có thể được liên kết với các nhà máy năng lượng mặt trời quy mô cũng như có thể dễ dàng liên kết với các đập.

Tiếp theo là một lựa chọn khác, đó là năng lượng mặt trời nổi. Có thể lắp đặt pin năng lượng mặt trời lớn trên mặt hồ chứa nước đã được xây dựng. Nó có thể dễ dàng đạt tới 85 megawatt, nguồn năng lượng mà đập thủy điện Sekong A tạo ra.

Đây là một vấn đề thực sự cấp bách. Hình ảnh vệ tinh cho thấy rằng con sông sẽ sớm bị đóng cửa. Một khi nó bị đóng cửa, nó sẽ không thể mở lại được và có thể mất nhiều tháng nếu muốn mở. Và con đập này có khả năng hoàn tất, chặn dòng lưu thông Cá và Phú sa trong mùa khô này.

Theo RFA , chủ nhân đầu tư xây Đập này là Công Ty Hoàng Anh Gia Lai, VN. Nhưng TS Brian Eyler cho rằng vốn chủ sở hữu của Hoàng Anh Gia Lai đã được thanh lý và hiện tại nó thuộc sở hữu của một công ty khác khi Hoàng Anh Gia Lai được tái cấu trúc vài năm trước.

Theo tin tức trong Nước, thì hiện giờ là do một doanh nghiệp nhà nước của Việt Nam, Công ty Xây dựng Sông Đà 6.

Chính Phủ cộng sản độc tài đạo tặc cai trị Việt Nam nửa Thế Kỷ qua đã đem VN xuống tận cùng nghèo khổ, Ác với Dân, Hèn với giặc, bán Đất, dưng Đảo cho Tàu, giờ đây vì ham lợi riêng tư, sẽ đưa Đồng Bằng Sông Cửu đến chỗ điêu tàn.

unnamed - 2023-03-05T201520.089

Toàn Dân, nhứt là Dân Đồng Bằng Sông Cửu mạnh dạn vùng lên, đòi Cộng sản phải LẬP TỨC dừng ngay việc xây đập, bằng không thì trong tương lai, nước biển tràn vào, con cháu Quý vị phải đi tị nạn vì hết đất sống.

Lưu-Vĩnh-Lữ

Categories
9 - Trang thời sự

CÁC BAN ĐẠI DIỆN CỘNG ĐỒNG VIỆT NAM KHÔNG THỂ HỢP NHẤT VÌ SỰ LŨNG ĐOẠN CỦA BĂNG ĐẢNG VIỆT TÂN, TAY CHÂN VIỆT CỘNG –


cai lộn

CÁC BAN ĐẠI DIỆN CỘNG ĐỒNG VIỆT NAM KHÔNG THỂ HỢP NHẤT VÌ SỰ LŨNG ĐOẠN CỦA BĂNG ĐẢNG VIỆT TÂN, TAY CHÂN VIỆT CỘNG –

NGUYỄN THIẾU NHẪN 

Dẫn nhập: Tình trạng các Ban Đại Diện Cộng Đồng Việt Nam tại các nơi có đông người Việt cư trú như Nam, Bắc California, Houston, Miền Đông Bắc Hoa Kỳ luôn luôn phân hóa, chia rẽ đều do bàn tay của băng đảng Việt Tân và bọn tay sai.

Nhận xét “Ở đâu có băng đảng Việt Tân ma và bọn tay sai là có chuyện nhân danh đoàn kết để gây chia rẽ, chiếm đoạt” ngày càng chính xác.

Như mới đây ở Ban Đại Diện Cộng Đồng Washington DC và Vùng Phụ Cận do ông Đinh Hùng Cường, một đảng viên đảng Việt Tân làm Chủ Tịch đã có âm mưu tu chính nội quy với âm mưu biến “cộng đồng chống Cộng” nơi đây thành “không Cộng Sản?”

Tại Nam California, dù hai Chủ Tịch Cộng Đồng Bùi Thế PhátTrương Ngãi Vinh đã bắt tay “thề thốt” sẽ hợp nhất; nhưng mới đây Ban Đại Diện Cộng Đồng của ông Trương Ngãi Vinh đã bầu Ban Đại Diện Cộng Đồng mới và, chuyện hợp nhất cộng đồng vẫn còn chưa được nói tới.

Tại miền Bắc California, chuyện “bộ tam sênh” Nguyễn Tái Đàm, Nguyễn Trọng Nhi, Đỗ Doãn Quế lên chương trình phát thanh của nhật báo CaliToday từ tháng Tư đen đến nay coi như… “xù”.

Người kế tiếp “sự nghiệp hợp nhất” là ông Trần Công Luyện, dù đã được bầu làm Trưởng Ban Bầu Cử từ tháng 7 năm 2017; nhưng vừa qua đã phải tổ chức hội thảo “tìm giải pháp đoàn kết cộng đồng”. Và theo báo điện tử Việt Vùng Vịnh thì bác sĩ Trần Công Luyện đã được KS Thọ, một người tự xưng là chuyển các email của Thượng Nghị sĩ Janet Nguyễn, “chỉnh” cho đúng hướng?

Mới đây nhất, ông Trần Công Luyện công bố có ba liên danh ứng cử vào Ban Đại Diện Cộng Đồng Việt Mỹ; nhưng sau đó, ông ta loại Liên Danh của ông Trương Hàm gồm các cựu quân nhân, sĩ quan QLVNCH, chỉ còn hai liên danh của các ông Sam Hồ và Giang Viễn Tân. Theo tác giả Trần Hùng thì Liên danh của Sam Hồ, chồng bà Phạm Mỹ Linh thì ông Sam Hồ này không có đóng góp gì cho cộng đồng và lập trường không rõ ràng. Ban bầu cử của ông Trần Công Luyện đưa ông này ra ứng cử và ông Sam Hồ này sẽ ra ứng cử nghị viên thành phố San José – theo như cách cựu nghị viên Madison Nguyễn đã làm nhiều năm trước đây.

Qua việc làm “ không được trong sáng” của ông Trần Công Luyện càng chứng tỏ việc gây phân hóa trong các Ban Đại Diện Cộng Đồng tại Bắc California là do băng đảng Việt Tân, tay chân Việt Cộng và bọn tay sai gây ra.

Nhất là lập luận hồ đồ của Phan Quang Nghiệp, Phó Ban Bầu Cử là “Ban Đại Diện Cộng Đồng Việt Mỹ sẽ được cảnh sát và quân đội Mỹ bảo vệ?”. Theo nhà báo tự do Nguyễn Đăng Trình thì đây là “lập luận của một kẻ bại não” (sic).

Bài viết sau đây sẽ trình bày một số lý do vì sao mà Ban Đại Diện Cộng Đồng Việt Nam Bắc California cũng như các Ban Đại Diện Cộng Đồng VN tại các nơi khác không thể hợp nhất.

“A house divided against itself cannot stand”. Trong văn học, tiêu đề là để gây sự chú ý. Tôi chú ý ngay đến tiêu đề và qua nó, tôi kính xin giới truyền thông báo chí thương xót cái house chung, đừng có đăng phỏng vấn VC, đừng có đăng thư độc giả để divide nó against itself, trong khi kẻ thù không đội trời chung luôn luôn tìm mọi cách chia rẽ”.

Những dòng chữ trên đây trích trong bài “Xin nói lại với ông Thẩm phán Phan Quang Tuệ” của bác sĩ Trần Văn Tích khi ông đọc bài viết này. Và rất nhiều người cũng đã vào trang báo danchimviet.info để góp ý với ông Thẩm phán Di trú Phan Quang Tuệ về bài viết này được dịch ra tựa Việt ngữ: “Anh em xâu xé tất gia đình phải sụp đổ”.

Bài viết này, như cái tựa đề, sẽ đề cập đến chuyện “anh em nào đã xâu xé để gia đình phải sụp đổ?”

Xin nói ngay, theo lời “kính xin” của bác sĩ Trần Văn Tích trong phần trích dẫn trên thì chính ông Thẩm phán Phan Quang Tuệ là “người đã divide cái house” khi được ông Bùi Văn Phú “phỏng vấn”, sau khi ông tự xưng là “nhà báo tự do” này đã phỏng vấn Nguyễn Xuân Phong, Tổng lãnh sự đầu tiên của Tổng Lãnh sự VC tại San Francisco. Mục đích của ông “nhà báo tự do” Bùi Văn Phú là để “cân bằng hai phía” (?!); nhưng ác hại thay, khi bài viết này được đăng tải trên giai phẩm Xuân Thời Báo do ông Vũ Bình Nghi đứng tên chủ nhiệm vào năm 1998 thì tờ báo này đã bị Ủy Ban Bảo Vệ Chính Nghĩa Quốc Gia Bắc California (lúc đó) tổ chức biểu tình 86 lần trước tòa soạn. Cộng đồng người Việt tại San José đã bị phân đôi vì đã đăng tải bài phỏng vấn này: trong khi đa số chống việc làm cái loa tuyên truyền cho tên Tổng lãnh sự VC Nguyễn Xuân Phong của tờ Thời Báo; thì cũng có một thiểu số viện dẫn quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận để bênh vực tờ báo này như các ông Thẩm phán Phan Quang Tuệ và ông tự xưng “nhà báo tự do” Bùi Văn Phú.

Ông chủ báo Vũ Bình Nghi đã chơi bẩn bằng cách đem mắm tôm hư đổ ra đường làm thối hoẳng cả một khúc đường Santa Clara và góc đường số 10. Việc làm đốn mạt của ông chủ báo với mục đích vu vạ cho những người biểu tình để cảnh sát có cớ dẹp biểu tình bị phát giác vì có người chụp ảnh đưa lên báo, báo hại ông chủ báo phải đem nước rửa cho bớt mùi hôi thối. – Như bài báo phỏng vấn của “ông nhà báo tự do” Bùi Văn Phú mãi đến bây giờ “vẫn còn thum thủm” mùi ca tụng “chính sách nhân đạo của VC” khi bỏ tù hàng trăm ngàn Quân, Cán, Chính miền Nam và những lời mạt sát các anh em HO “được đảng cho qua Mỹ để đời sống kinh tế được khá hơn, chớ không phải qua Mỹ để chống phá Đảng và Nhà Nước” – mà tên Tổng Lãnh sự Nguyễn Xuân Phong đã trả lời phỏng vấn.

Đây không phải là lần đầu ông Thẩm phán Phan Quang Tuệ tạo diễn đàn để cán bộ VC có cơ hội để tuyên truyền và “divide cái house”!

Vào năm 1995, Ủy Ban Bảo Vệ Chính Nghĩa Bắc California đã phối hợp với Nam California tổ chức một cuộc biểu tình chống cuộc hội thảo “Bắc một nhịp cầu cũ, mới” tại trường đại học ở San Diego với sự hiện diện của Phó Đại sứ CSVN Hà Huy Thông. Trong cuộc hội thảo để thuyết phục trường đại học ở San Diego trao đổi du sinh có sự hiện diện của ông Thẩm phán Phan Quang Tuệ trong vai trò thuyết trình viên.

Buổi hội thảo có sự hiện diện Nghị viên Tony Lâm của thành phố Westminster bắt tay ôm hôn thắm thiết các tay sai VC Vũ Đức Vượng,

Lệ Lý Hayslip được những người hiện diện ghi nhận, thì tên “đặc công truyền thông” Tú Gàn tức cựu Thẩm phán Nguyễn Cần đã viết bài lớn tiếng, rộng họng chê bai những người biểu tình chống đối cuộc hội thảo là “những người chủ bại”. Tú Gàn đã phải ngậm câm miệng hến khi chúng tôi đưa ra bằng chứng chứng minh những người tham dự cuộc hội thảo là những người của Mặt Trận (tức đảng Việt Tân hiện nay), những kẻ làm lợi cho VC như nghị viên Tony Lâm và những tên tay sai VC như Vũ Đức Vượng, Lê Lý Hayslip. (Hiện nay Vũ Đức Vượng đã được VC thưởng công ban cho chức Giám Đốc Chương Trình School Year Abroad (SYA) tức Chương trình Niên Học Nước Ngoài).

Trong bài báo “Từ Mỹ Trở Về, Giáo sư Phan Huy Phan trả lời phỏng vấn báo Tuổi Trẻ Chủ Nhật về “Bệnh viện Việt, Mỹ ở Hà Nội và Sàigòn” thì “nhà kinh doanh người Mỹ gốc Việt Dean Lâm, chủ tịch Công ty Real Estate Medical Invesment Trading Inc. (RMIT) đồng thời là thành viên Ban lãnh đạo Công ty First Choice Realty and Invesment (FCRI) là 2 công ty sẽ liên doanh với Viện Quân Y 108 (của VC).” Và cũng theo tờ TTCN số 28-93 xuất bản tại Sàigòn ngày 19-7-1993 thì Phan Huy Phan, Viện Phó Viện 108 đã tiết lộ lai lịch Dean Lâm như sau:

“Một số người Việt di tản và định cư ở Cali mà tôi đã gặp đều tỏ ra phấn khởi và ủng hộ công cuộc đổi mới ở quê nhà. Có một điều thú vị: người hướng dẫn, tổ chức cho chúng tôi gặp gỡ những người Việt ở Cali lại là ông Tony Lâm – em ruột ông Dean Lâm – di tản sang Mỹ năm 1975 và hiện là dân biểu người Việt duy nhất tại Mỹ”. (Ông Phan Huy Phan gọi ông Tony Lâm là “dân biểu” là không đúng, vì ông này chỉ là nghị viên của thành phố Wesminster – ghi chú của LM).

Cũng chính tờ báo này đã giới thiệu Tony Lâm – người VN đầu tiên là Phó Thị Trưởng tại Mỹ – như sau: “Lịch sử guồng máy cai trị Mỹ bắt đầu mở ra một tranh sử mới khi chức Phó Thị Trưởng Wesminster thuộc tiểu bang California về tay nghị viên Tony Lâm vào ngày 11-11-1993. Ông Lâm định cư tại Mỹ từ năm 1975 đã trở thành người Việt đầu tiên đi vào bộ máy chính quyền Mỹ qua bầu cử. Thị xã Wesminster được thành lập năm 1957 và nghị viên Tony Lâm mới làm việc trong hội đồng thành phố thị xã này khoảng 1 năm thì được toàn thể nghị viên nhất trí bầu vào chức vụ trên. Sau khi thắng cử, ông Lâm đã tuyên bố với báo Newsweek: “Tôi muốn chính quyền Mỹ bãi bỏ ngay lệnh cấm vận đối với Việt Nam vì 70 triệu người Việt trong nước đang là nạn nhân của lệnh cấm vận này.”

Và, như đã biết, chính ông “dân biểu người Việt duy nhất tại Mỹ này” đã thách thức cộng đồng người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản bằng cách đăng tải nhà hàng bún ốc của ông ta trên trang DINING của tờ The Orange County Register với hình cờ đỏ sao vàng 5 cánh của VC cả tháng trời mặc những lời phản đối của cộng đồng ngườiViệt tỵ nạn tại Bolsa. Và cũng chính Tony Lâm là vị “dân biểu người Việt duy nhất” tại thị xã Wesminster là người đã “thủ khẩu như bình” trong suốt 53 ngày đêm cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản biểu tình phản đối việc tên “người đuôi chó” Trần Trường đã thách thức cộng đồng bằng cách treo cờ máu và ảnh Hồ tặc trong tiệm cho thuê băng video của anh ta. Vì những việc làm có lợi cho VC, Tony Lâm đã bị cộng đồng người Việt tỵ nạn tại Wesminster “truất nhiệm” (recall) và đã trở về nghề cũ là bán bún ốc, từ bấy đến nay!

Trong khi đó, tại San José, Bắc California, nữ nghị viên Madison Nguyễn đã bất chấp vi phạm luật Brown Act, đã dùng trò chính trị nhơ bẩn (dirty politic game) bác bỏ cái tên “Little Saigon” “vì cái tên này mang âm hưởng chống Cộng”, mặc dù cái tên này đã chiếm 90% trong các cuộc thăm dò, cũng đã bị kêu gọi truất nhiệm (recall) nhưng đã “thoát lưới” vì những việc làm “không được trong sáng” của “Ủy Ban Bãi Nhiệm” mà dư luận đồn đãi là “không minh mạch về tiền bạc do đồng bào đóng góp” và “có sự điều khiển của những thế lực đen từ trong bóng tối?”. Ủy Ban Bãi Nhiệm này, sau đó, đã biến thành cái gọi là “Liên Đoàn Cử Tri Người Mỹ gốc Việt” và đã tìm mọi cách đánh phá, vu vạ Ban Đại Diện Cộng Đồng Việt Nam Bắc Cali trong “sự biến” du sinh Hồ Phương và tìm mọi cách ngăn cản “Hiệp Hội Little Saigon Foundation” trong công tác xây dựng “Bia đá Little Saigòn – San José”, cũng như mới đây đã xúi bẫy bọn “bồi thần” (chữ dùng của sử gia Tư Mã Thiên để chỉ “tay sai của bọn tay sai”, “đầy tớ của lũ đầy tớ”) tìm cách ngăn cản việc đặt bản hướng dẫn vào khu vục Little Saigòn trên xa lộ 101.

Chuyện khôi hài nhất là nhóm ủng hộ nghị viên Madison Nguyễn khi lập cái danh sách “OUR VOICE” để ủng hộ bà này thì ông cựu Thiếu Tá QLVNCH Trần Kim Lý tức nhà thơ Song Nhị của nhóm “Cội Nguồn” lại ký tới 2 bút hiệu là Song Nhị và Hà Viết Tịnh. Sau đó, lại dùng những “ngoa ngôn, xảo ngữ” viết trong “Thư Tòa Tòa Soạn” của tạp chí Nguồn để biện bạch cho những việc làm của mình như sau: “… Sự kiện nổi bật hệ trọng nhất là vụ đặt tên cho khu thương mại trên đoạn đường Story của thành phố San Jose. Sự việc đã vuột ra ngoài tầm tay của cả “tam phe tứ phía”. Dưới con mắt của nghị quyết 36 diễn tiến này đã diễn ra một cách vô cùng ngoạn mục. Ngư ông CS ngồi không thủ lợi, bất chiến tự nhiên thành.

Cuộc đấu tranh đòi tên Little Saigon, xin miễn bàn luận đi sâu vào quan điểm của hai “phe”: Một bên biểu tình tuyệt thực và một bên “Lên tiếng”. Dù kết quả thế nào đi nữa thì cũng đã đưa tới hậu quả cho một sự chia rẽ “tan nát” nhất từ trước đến nay trong lịch sử của người Việt tỵ nạn. Người ta thấy thay vì đối thoại là một cuộc đối đầu giữa cộng đồng Việt với chính quyền sở tại và Hội Đồng Thành Phố San Jose. Người ta thấy sự chia rẽ giữa tổ chức này với tổ chức kia; giữa hội đoàn này với hội đoàn nọ, giữa những thành viên trong một tổ chức, giữa những người bạn với nhau. Thậm chí giữa những người trong thân tộc, trong gia đình. Giữa vợ chồng, anh em ruột thịt. Có trường hợp cụ thể người bố là một HO đã không dám khuyên can hay có ý kiến khi thấy đứa con tham gia biểu tình, chỉ sợ đứa con ra nói với bạn bè, với dư luận sẽ bị kết án không chống cộng.

Chưa bao giờ thực lực công đồng Việt Nam tỵ nạn lại suy yếu hơn lúc này chỉ vì một cái tên. Cộng đồng Việt tỵ nạn từ lâu vẫn ao ước là một khối đoàn kết vững mạnh, có thực lực. Ao ước có được một ban lãnh đạo cộng đồng với những nhân vật tài năng, đức độ và uy tín, có tư cách đại diện cho tiếng nói của cử tri, để lèo lái sinh hoạt cộng đồng và “ăn nói” với chính quyền địa phương cùng các cộng đồng bạn. Mong muốn này trước tình hình hiện tại chỉ là một hy vọng ảo. Dẫu sao mọi người vẫn có quyền hy vọng. Và đó là lý do chúng tôi ký tên vào Bản Lên Tiếng.”

Đây chỉ là lập luận mà những người chủ trương Cơ sở Thi văn Cội Nguồn và tạp chí Nguồn “ăn mót” của cái gọi là “Bản Lên Tiếng” của “cặp đôi” Đoan Trang, Nguyên Khôi của đài phát thanh Quê Hương. Ở đây là xứ tự do, các ông muốn lên tiếng thì cứ việc lên tiếng, cần quái gì phải dùng những ngoa ngôn, xảo ngữ để che giấu những ý đồ đen tối của mình. Làm quái gì có chuyện một ông bố HO không dám khuyên can hay có ý kiến khi thấy đứa con tham gia biểu tình vì sợ sẽ bị dư luận kết án không chống Cộng [sic!]. Nếu có một ông bố HO “mù loà lương tri” như thế thì chính ông ta cũng nên hổ thẹn với đứa con của mình! Chỉ có những kẻ mù lòa hoặc tự bịt mắt hoặc không còn lương tri, mới không thấy bà NV Madison Nguyễn và Thị Trưởng Chuck Reed chà đạp danh dự người Việt tỵ nạn và tước đoạt nền dân chủ trong việc áp đặt ba chữ “Saigon Business District” cho một khu phố trên đường Story!

Chỉ có những kẻ mù lòa hoặc tự bịt mắt, hoặc không còn lương tri mới cho là chỉ vì MUỐN ĐÒI CÁI TÊN LITTLE SAIGON mà cộng đồng người Việt tỵ nạn đã ĐỐI ĐẦU với Hội Đồng Thành Phố San Jose thay vì là ĐỐI THOẠI!

Chẳng lẽ những người đã từng là sĩ quan cấp Tá, cấp Úy, trong ngành Tình báo, ngành Tâm Lý Chiến của chế độ Việt Nam Cộng Hoà, đã từng bị tù đày VC trong bao nhiêu năm trời như các ông Trần Kim Lý, Dương Diên Nghị, Hoàng Kim Dũng (đã từng “tự khoe” để tự bênh vực mình khi làm bậy)… không thấy biến cố “đêm dài nhất” 20-11-2007 do bà NV Madison đã gây ra y chang cái cách thách thức cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Nam California mà tên “người đuôi chó” Trần Trường đã làm vào năm 1999?!

Chẳng lẽ những người hãnh diện tự xưng dùng ngòi bút để tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền cho 83 triệu người dân ở trong nước bằng tạp chí Nguồn là các ông lại không thấy cái âm mưu thâm độc này của bọn tay sai VC, hay sao?

Các ông đã công khai ký tên vào cái gọi là “Bản Lên Tiếng” của nhóm OUR VOICE. Các ông đã có một ban lãnh đạo cộng đồng với các ông Hoàng Thế Dân, Hồ Văn Khởi của các đảng Việt Tân, Đại Việt rất ư là “tài năng, đức độ và uy tín”, các ông còn đòi hỏi cái gì nữa?

Các ông khoe giỏi, khoe tài sao không ra gánh vác công việc cộng đồng, ngồi nhà khoán trắng cho người khác, rồi còn phê phán này nọ chả ra làm sao cả!

Không ai trách các ông, các bà làm truyền thông đón gió trở cờ, những kẻ “mưu sinh bằng đầu gối”, những tên “bồi thần” quên mất quá khứ là họ đã từng tốt nghiệp sĩ quan trường Võ Bị Thủ Đức của QLVNVH, cúc cung làm theo lệnh chủ – như những con chó Pavlov khi nghe những hồi kẽng gỏ. Còn các ông, những người nhân danh làm văn hóa, dùng tạp chí Cội Nguồn để “đưa tiếng nói dân chủ bay xa” nhưng lại làm những chuyện vô văn hóa, thì lại khác!

Như đã nói, bài viết này không có mục đích góp ý, phê bình về bài thuyết trình về “tự do báo chí, tự do ngôn luận” ở Minnesota, cũng không có mục đích “xin nói lại” với ông Thẩm phán Phan Quang Tuệ về bài viết “Anh em xâu xé tất gia đình phải sụp đổ”. Bài viết này có mục đích trình bày chính ông Thẩm phán Phan Quang Tuệ là người đã 2 lần tạo ra nguyên nhân để cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản ở 2 miền Nam, Bắc California xâu xé, chia rẽ – như đã dẫn chứng bên trên.

Chuyện khôi hài là trong khi “chân mình thì lấm lê mê” thì ông Thẩm phán Phan Quang Tuệ lại “cầm bó đuốc mà rê chân người!”. Trong khi những việc làm của ông ta đã gây ra chuyện chia rẽ, xâu xé trong cộng đồng thì ông ta lại lớn tiếng khuyên bảo người khác: “Anh em xâu xé gia đình tất phải sụp đổ”.

“Nếu con giữ được cái đầu bình thản

Trong khi mọi người đã mất mà còn trách móc con.

Nếu con vẫn tin được ở mình dù bị mọi người ngờ vực

Mà vẫn không chấp điều người ta ngờ vực.“…

“Nếu con chịu đựng được những sự thật mà con đã nói ra

Bị vặn vẹo bởi những kẻ tồi tàn để bẫy những thằng điên.“…

“Thì, con ạ, Trái Đất thuộc về con và tất cả trên Đất ấy,

Và hơn nữa, con ạ, bởi con đã thành Người.”

Ruyard Kipling là một nhà văn, nhà thơ Anh Quốc đầu thế kỷ 19. Ông là nhà văn Anh Quốc đầu tiên được giải Nobel về Văn chương. Tôi biết đến Kipling qua một bài thơ mà thân phụ tôi đã gửi cho tôi khi tôi còn là một thiếu niên mới bắt đầu vào ngưỡng cửa trung học. Thân phụ tôi giờ đã qua đời, tôi cũng đã trên 70, nhưng bài thơ này luôn là một ngôi sao Bắc Đẩu làm kim chỉ nam đối với tôi. Tựa bài thơ là “If”, bài thơ nổi tiếng nhất của Kipling, xuất hiện năm 1910. Tôi muốn trích dẫn vài đoạn để làm kết luận cho bài viết này.” (Trích bài AEXXGĐTPSĐ)

Qua trích đoạn trên, ông Thẩm phán Phan Quang Tuệ đã hãnh diện khoe là mình “đã thành Người!” Trong “sự biến” tên Vũ Quý Hạo Nhiên, Phụ tá chủ bút báo Người Việt đăng tải ý kiến của tên độc giả chó chết “Sơn Hào, hải vị” nào đó mạt sát “VNCH và bè lũ là tay sai của đế quốc Mỹ”, “ông cựu Trung úy QLVNCH Phan Quang Tuệ” không cảm thấy nhục thì đó là quyền tự do của ông. Nhưng ông lại viết bài bênh vực cái bọn hỗn xược đã sỉ nhục cả cái chế độ VNCH mà ông đã từng phục vụ – như một sĩ quan QLVNCH – thì, theo tôi, một người tự nhận mình “đã thành Người” – như ông Thẩm phán không nên làm; bởi vì nó không hợp đạo lý làm Người một chút nào!

Thấy ông Thẩm phán có khoe: “… tôi cũng đã trên 70” mà tiếc dùm cho ông Thẩm phán! Bởi vì tục ngữ Việt Nam có câu: “Bảy mươi chưa què, chớ khoe mình lành!”

NGUYỄN THIẾU NHẪN (Lão Móc)

Categories
7 - Trang văn học

Tao Đàn Facebook Tuyển Tâp


Tao Đàn Facebook Tuyển Tâp V1.7

332893462_3030108363957330_3911696712088733224_n

Tao Đàn Facebook Tuyển Tâp V1.4 ra đời.

Sách dày hơn 324 trang, gồm hơn 30 thi nhạc nghệ sĩ.

Lời Tựa

Thơ văn tranh nhạc cùng ca hát
Tao Đàn Facebook góp chung vui
Đây trang lưu niệm tình văn nghệ
Những đóa hoa thơm gửi tặng Đời

Mời độc giả bước vào vườn Tao Đàn FB của Vương Thanh và các bằng hữu…..

…..Quay về Hoa Kỳ đi thăm nhà thơ Azalea Nguyễn, tác giả lời nhạc của ca khúc « phai tàn »với giai điệu Nhật bản của nhạc sĩ Lê Hữu Nghĩa, đã được trình diễn trên nhiều sân khấu với ca sĩ mặc kimono Nhật và đoàn vũ công ca múa. Lời nhạc rất Hay và ấn tượng : “…..Nắm tay nhau lòng dâng tình say Bước bên nhau hồn trôi ngàn mây, / Chung đời từ đây. / Ngày nào bao yêu dấu, / Sánh vai ta dạo bước vườn đào, / …….”, “Tình xưa mất trong hồn, / Sầu như nấm mồ chôn. Lạnh lùng bước bên đời, Nhạt nhòa trên dấu môi…”.

Mời quý bạn thưởng thức tuyệt phẩm “phai tàn”. Tiếp theo lại được xem những vần thơ nhớ Mẹ rất cảm động trong bài “Thu Về Nhớ Mẹ”: “Nhiều đêm thức giấc ngỡ ngàng, / Bàng hoàng cứ tưởng mẹ đang bên mình. / Cầu trời lâu tới bình minh, Ở thêm chút nữa bóng hình ôm con…” …..

Mời bấm vào link này để đọc : TaoDanFB2.pdf – Google Drive

NHÀ THƠ AZALEA NGUYỄN; trang 247
Phai Tàn − nhạc Lê Hữu Nghĩa, lời Azalea Nguyễn; trang 248 -250
Thu Về Nhớ Mẹ − Azalea Nguyễn; trang 251-252
Tình Như Khói Sương − Azalea Nguyễn; trang 253-254
Tình Khúc Giao Mùa − nhạc Lê Hữu Nghĩa, lời Azalea Nguyễn; trang 255-256
Tiếng Dương Cầm − Azalea Nguyễn; trang 257
Em Ngủ Ngàn Năm − Azalea Nguyễn; trang 258-259

HOME

333124015_734956418207050_4530948337729786360_n

HOME

Categories
Chuyện ngắn

CÚNG CHỒNG


x9a56e532a0ab90d3371fa9f506d707ed.jpg,qrt=20220902163539.pagespeed.ic.qOUlLYDjis

CÚNG CHỒNG

Chồng chị mất sớm. Đêm đêm, chị nằm mơ thấy chồng về báo mộng… Đêm ấy, chị thấy anh về, thân hình tiều tuỵ, ốm đói. Anh vừa khóc vừa nói với chị là ở dưới ấy, anh nghèo lắm, không có gì ăn và không có tiền xài…

Hôm sau, dù chưa đến ngày giỗ, chị chạy ra chợ mua đồ về làm mâm cơm thịnh soạn cúng chồng. Chị cũng mua rất nhiều tiền vàng mã để đốt cho anh…
Đêm hôm đó, và những đêm sau, chị lại mơ thấy anh. Lần này, trông anh khoẻ mạnh hơn. Trong giấc mơ, chị hỏi anh sao lâu quá anh không gọi cho chị… Anh cười bảo với chị “Dưới này anh đâu có phone mà gọi về cho em được!” Chị và anh tâm sự mãi đến khi con gà trống cất tiếng gáy làm chị giật mình. Chị với tay xuống đất nhặt cái iphone, rồi như nhớ ra điều gì, chị dậy sớm, mặc đồ, chạy ra chợ huyện. Đến chợ thì vừa có mấy tiệm mở cửa. Chị mua một cái iphone bằng giấy và một ít vàng mã, đem thẳng ra mộ anh. Chị đốt cho anh cái iphone, để anh có cái mà gọi về…
Đêm, chị lại nằm mơ anh gọi về cho chị… Chị khóc:
– “Sao hôm nay anh không về thăm em mà lại gọi?”
– “Anh vừa phải dọn đến chổ mới, hơi xa… ” Anh bảo với chị. “May mà có cái phone em mới gửi xuống, nên anh tranh thủ gọi về thăm em…”
Hôm ấy ra chợ, chị buồn buồn, đang lẩn thơ, lẩn thẩn thì có tiếng còi xe làm chị giật thót. Chị chạy vội vào lề khi chiếc xe con phóng qua ngay chổ chị vừa đứng. Hú hồn! Chị toát mồ hôi, rồi tỉnh hẳn. Chị như nhớ ra điều gì… Chị vào tiệm bán đồ hàng mã ông Lợi, hỏi mua một chiếc xe hơi…
Chiều ấy chị lại nhang đèn khấn vái và đốt gửi cho anh chiếc xe hơi… để anh có xe chạy về thăm chị mỗi đêm…
Đêm hôm ấy, anh về thăm chị… bằng chiếc xe hơi chị mới đốt cho anh khi chiều. Vợ chồng lại thủ thỉ cả đêm…
… Chiều hôm nay, vô tình chị gặp lại một người bạn trai cũ. Hai người yêu nhau trước khi chị đến với chồng chị. Anh ấy vẫn còn đẹp trai và lãng tử như ngày nào… Nếu ngày ấy, cha mẹ đừng cấm chị yêu anh ấy, thì có lẽ họ đã cưới nhau rồi. Bây giờ, anh ấy cũng độc thân vì vợ anh ấy mới vừa ly dị và dẫn con vào Nam sinh sống.
Trái tim đang đau thương dịu đi phần nào… Rồi chuyện gì đến, phải đến. Giữa anh và chị đã không còn rào cản nào cả… Tình yêu mới, nhưng cũ, nồng nàn và mãnh liệt ngay từ những ngày đầu tiên. Chị dường như quên hẳn chồng mình. Khá lâu…
Đêm ấy, người tình không đến. Chị ngủ một mình, thì chồng chị lại về. Anh khóc năn nỉ xin chị đừng bỏ anh… Chị tỉnh dậy sau cơn ác mộng. Cả ngày hôm đó chị buồn, không muốn làm gì, thẩn thẩn thờ thờ. Chị vừa thương chồng chị, lại vừa thương người tình mới gặp lại sau bao năm xa cách… Chị không dám bỏ người tình cũ vì anh là người duy nhất chị có thể bám víu vào lúc này. Nhưng chị cũng sợ anh chồng dưới suối vàng buồn, cô đơn tội nghiệp.
Hôm ấy ra chợ, chị lại đi ngang tiệm hàng mã ông Lợi. Nhìn vào trong tiệm, chị thấy hàng mới mua về, còn chất đống, chưa chưng ra kệ. Có đủ loại hàng mã, từ nhà lầu, xe hơi. Lại có cả hình phụ nữ mặc áo tứ thân… Chị dừng lại ngắm… Một ý tưởng loé lên trong đầu chị. Chị hỏi mua một toà nhà lầu và một hình nhân nữ.
Chiều hôm ấy, chị lại làm cơm cúng chồng, mặc dù cũng chưa đến ngày giỗ. Chị đốt gửi cho anh một căn nhà ba tầng, và một người con gái…
Chị thở phào như vừa làm tròn trách nhiệm với anh. Vậy là từ đó về sau, anh sẽ có người bầu bạn dưới chốn suối vàng. Anh sẽ không phải về khóc lóc với chị nữa. Chị được rảnh rang ôn lại mối tình xưa với người yêu cũ…

Đoản Kiếm

Categories
6 - Trang lượm lặt Việt Nam

Cuộc Đầu Độc Vĩ Đại Ở Việt Nam


unnamed - 2023-02-22T212335.486Khắp Việt Nam, người dân đang sống với thực phẩm bẩn và thực phẩm tẩm thuốc độc hàng ngày! (Tiền Phong)

Từ bao nhiêu năm nay rồi, quê tôi có những chuyến xe đêm đi thành phố khởi hành lúc một giờ sáng, đến Sài Gòn lúc năm giờ. Có hai loại hành khách thường phải đi xe khuya như vậy: Một là người đi làm thuê và hai là người đi khám bệnh. Đến Sài Gòn lúc năm giờ sáng, người làm thuê kịp giờ đến xí nghiệp và người đi khám kịp vào bệnh viện “bắt số” để xếp hàng. Hành khách đi khám bệnh thường quen nhà xe và quen biết nhau vì họ đi lên đi xuống Sài Gòn tái khám từ năm này qua tháng nọ.

Trên xe, họ trò chuyện thân thiết, hiểu rõ hoàn cảnh gia đình cũng như bệnh tình của nhau, và thường nhắc đến những người bệnh vắng mặt. Cứ dăm ba chuyến xe không gặp thì hiểu là người ấy đã “về nhà” rồi, có nghĩa là về trên chuyến xe chở xác của bệnh viện. Đa số người bệnh trên những chuyến xe khuya ấy đều bệnh ung thư. Quê tôi bệnh ung thư nhiều vô số, đến nỗi có ai đó bị bệnh phải đi Sài Gòn khám là mọi người nói như mặc định “lại ung thư rồi”.

unnamed - 2023-02-22T212515.262Một trong những địa chỉ quen thuộc ở Việt Nam, nơi mỗi năm có hơn 200,000 ca mắc mới; và khoảng 82,000 ca tử vong (NLĐ)
Ở cửa ngõ Sài Gòn hướng miền Tây có Bệnh viện Triều An, gần như đó là bệnh viện dành cho người miền Tây và dành cho bệnh nhân ung thư. Lúc ông Trầm Bê còn đương thời, ông đã dành một khoản từ thiện tài trợ cho bệnh nhân ung thư, bệnh nhân nghèo bệnh nặng được miễn giảm viện phí ở Triều An.

Con sông quê đã hết hiền hòa

Đa số bệnh nhân ung thư ở quê tôi là nông dân. Trong văn chương nghệ thuật, hình ảnh con sông quê luôn đẹp đẽ hiền hòa. Giờ khác rồi, những con sông quê miền Tây vẫn đẹp mà không hiền chút nào. Tất cả ô nhiễm tới nỗi không ai dám tắm sông nữa. Hình ảnh trẻ con bơi đùa trên sông là xưa rồi. Chúng biết sông rất dơ, hễ xuống sông tắm là sẽ bị ngứa, ghẻ lở, nhiễm độc.

Thành phố có công ty vệ sinh đô thị thu gom rác, chứ nông thôn làm gì có, bao nhiêu rác người dân đều thải xuống sông. Cống rãnh đều dẫn ra sông mà không bao giờ và không ai nghĩ đến chuyện xử lý nước thải. Chợ nông thôn hầu hết đều ở ven sông, tan buổi chợ là tất cả rác rến lùa hết xuống sông. Cách đây mươi năm, hầu hết người dân nông thôn đều đi vệ sinh trên cầu cá, tức là đào cái ao nuôi cá tra, phía trên làm cầu tiêu để lấy phân nuôi cá. Tất nhiên là cái ao có đường cống thông ra sông rạch, có nước ra vô. Sau khi cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt ra Chỉ thị 100 cấm cầu cá thì đỡ hơn, nhưng đây đó vùng quê vẫn còn.

unnamed - 2023-02-22T212640.542Sông ngòi miền Tây ô nhiễm kinh hoàng! (RFA)
Dù sao thì rác hữu cơ có dơ chút mà không độc. Những dòng sông quê nhiễm độc là bởi phân hóa học, thuốc trừ sâu, thuốc diệt cỏ, những loại thuốc bảo vệ thực vật cực kỳ độc hại bón trên ruộng lúa, xong rồi xả hết ra sông. Miền Tây trồng lúa ba vụ một năm, đất không có thời gian hồi phục nên phải xài phân thuốc thật nhiều thì lúa mới trúng. Cứ nhìn những doanh nghiệp kinh doanh phân bón, thuốc nông nghiệp giàu lên như thế nào thì đủ biết người nông dân sản xuất lúa toàn bằng phân thuốc.

Khi được sử dụng xong, các chai thuốc trừ sâu, thuốc diệt cỏ bỏ lăn lóc bên bờ ruộng hoặc liệng hết xuống sông, hầu như không ai xử lý đúng cách cả. Chúng ta biết là thuốc sâu độc hại ra sao, thuốc diệt cỏ còn hơn vậy. Những người tự tử bằng thuốc sâu thì còn cứu được, chứ uống thuốc cỏ là bó tay luôn. Nông dân biết hết, nhưng họ tỉnh bơ, họ vẫn trữ thuốc độc trong nhà, trong nhà bếp, pha thuốc vào bình xịt xong vứt chai thuốc lăn lóc sau hè. Thậm chí mấy quán tạp hóa ở quê bán thuốc sâu, phân bón chung với thực phẩm luôn.

Mấy anh nông dân than với tôi là mỗi khi đi xịt thuốc về, họ “mắc bịnh” cả tuần chưa hết: Nhức đầu, mệt mỏi, nóng sốt, bải hoải chân tay… Đó chính là tình trạng nhiễm độc thuốc trừ sâu, nhưng họ “quen” rồi, nếu khuyên họ mặc đồ bảo hộ lao động, đeo khẩu trang và kính bảo vệ thì họ không bao giờ nghe, vì “vướng víu khó làm việc”, họ bảo vậy. Những bệnh nhân ung thư tương lai là đây chứ đâu.

Người nông dân đã hết thật thà

Đến nhà nông dân, bạn sẽ thấy họ trồng riêng một mảnh ruộng, một mảnh vườn “đồ nhà”, tức là không bón phân xịt thuốc, để dành riêng nhà họ ăn. Họ biết rõ bón phân xài thuốc là rất độc nhưng họ vẫn làm – để lúa có năng suất cao, rau cải xanh tốt – để bán cho người khác ăn. Riêng gia đình họ khôn hơn, chỉ ăn đồ nhà. Chưa hết, nếu ngày xưa mua gạo về để lâu trong khạp, bạn thấy có mọt. Giờ kiếm không ra con mọt nào đâu, gạo đều đã được xử lý chất bảo quản, để bao lâu cũng không mọt, không mốc. Còn rau cải, người đi chợ có xu hướng tìm rau cải có sâu để bảo đảm không bị xịt phân thuốc, nhưng làm gì tìm ra được. Rau xanh mướt, nhưng đem về nhà để tới chiều là bấy nhầy ra, ủng thối.

Nhà nông bây giờ khỏe re, nuôi heo không còn lo cám gạo rau muống và xắt chuối cây như ngày xưa. Tất cả heo gà vịt cá tôm đều nuôi bằng thức ăn công nghiệp có chất tăng trọng. Đôi khi tôi nghĩ có phải vì thế mà con người cũng béo phì hơn xưa không, ăn thịt toàn chất tăng trọng cơ mà. Tôi có người bạn, con gái làm trang trại nuôi gà công nghiệp. Bạn nói, nó cho gà ăn toàn thuốc và thực phẩm công nghiệp nhập khẩu Trung Quốc, mở đèn, mở máy lạnh cho gà ăn suốt ngày đêm.

Chỉ 3 tuần lễ là con gà to 3-4 kg. Gà không thể đứng nổi, phải nằm ăn, vì xương không phát triển kịp đủ để nâng đỡ trọng lượng. “Bắt con gà lên sẽ thấy nó nặng trịch và thịt cứng ngắc, rất sợ” – bà bạn cho biết vậy. Gà nuôi bằng thuốc rất yếu, dễ chết, chỉ cần cúp điện tắt máy lạnh chừng vài mươi phút là gà ngã ra chết hết luôn. Họ còn nuôi thuốc cho gà đẻ trứng sai, trứng to và đẻ trứng hai tròng đỏ; nhưng con gà đẻ chỉ một, hai lứa là chết vì kiệt sức. Nếu như ở quê tôi không mấy ai ăn thịt gà công nghiệp thì cả Sài Gòn này đều ăn, nhất là các quán cơm gà bình dân bán cho công nhân và sinh viên. Gà vườn giá hai trăm ngàn trong khi gà công nghiệp chỉ khoảng bảy chục ngàn một ký, Người nghèo ăn đồ độc hại là điều đương nhiên rồi.

Người bán thực phẩm, những mụ phù thủy độc ác

Có lần tôi ra cảng cá, thấy cá từ tàu mang lên ướp nước đá nhão nhoét, tôi thắc mắc “Cá như này sao bán được?” Chủ vựa trả lời: Đây mới là cá tươi, bạn hàng mang cá về nhà sẽ “muối” hàn the và ure, hôm sau mang ra chợ thấy cứng sảng, tươi chong chớ mà ăn độc lắm á em.

Hàn the là chất cấm sử dụng trong thực phẩm, là chất độc và lưu trữ vĩnh viễn trong cơ thể mà không bị đào thải qua bài tiết, nhưng người dân quê vẫn sử dụng để bảo quản thực phẩm, làm cho thức ăn tươi lâu, cứng giòn và dai. Chả lụa ướp hàn the sẽ dai ngon và để ngoài nhiệt độ thường hàng tuần lễ không bị hư. Hàn the ướp dưa chuột, dưa kiệu cho giòn, hàn the hay formol dùng trong sản xuất bún, bánh phở cho dai và để được lâu. Người ta còn dùng Tynopal là chất tẩy trắng trong công nghiệp giấy để làm cho bún trắng sáng. Chập tối đi chợ chiều, tôi từng bắt gặp người bán rải từng vốc hàn the lên thớt thịt để giữ thịt có màu đỏ tươi; sáng mai đem ra bán lại, bán hết thịt cũ mới bán tới thịt tươi, trong khi người nội trợ cứ nghĩ đi chợ sớm sẽ mua được thịt tươi ngon, tội nghiệp biết bao!

unnamed - 2023-02-22T212659.689Ngâm thịt thối để biến thành thịt tươi! (NLĐ)

Đi về vùng biển, tôi được bà con ngư dân chia sẻ một bí mật trong cách làm tôm khô. Tôm biển từ tàu đánh bắt xa bờ (đi ít nhất nửa tháng mới về) thì phải ướp để bảo quản. Cá có thể ướp nước đá, nhưng tôm tép thì không bởi tôm ướp nước đá sẽ bị đen đầu. Do đó, ngư dân phải muối tôm bằng hàn the để giữ được con tôm có màu tươi. Vậy là tôm khô biển rất độc hại, bạn chỉ nên ăn tôm biển từ những tàu đánh bắt gần bờ sáng đi chiều về mà thôi.

Cá khô cũng vậy. Bây giờ ra chợ hải sản khô người ta không thấy ruồi. Cả làng cá ven biển phơi cá lớp lớp trên giàn phơi bốc mùi tanh nồng cũng không thấy con ruồi nào đậu vào. Tại sao? Bạn bè miền biển cho tôi biết, gia đình họ tự phơi cá ăn chứ không bao giờ mua ở chợ, vì cá khô bây giờ đều được ngâm “thuốc ruồi”. Đó là một loại hóa chất diệt côn trùng mua từ bên kia biên giới Việt Nam – Campuchia, chỉ cần ngâm cá vào hóa chất, treo lên giàn một đêm là cá khô bán được, không cần phơi nắng, không bị ruồi bu sinh dòi, làm “cá một nắng” bằng cách ngâm thuốc sẽ bảo quản lâu mà không cần đông lạnh gì cả.

Người ta cũng phát hiện nhà kinh doanh hải sản nhuộm ruốc bằng phẩm màu công nghiệp, đó là chất Rhodamine B dùng nhuộm vải, có thể gây ngộ độc cấp tính và gây ung thư. Vàng Ô (Auramine O) là tên thương mại của chất diarylmethane. Đây là chất màu tổng hợp, chỉ được sử dụng trong công nghiệp để nhuộm và dùng để làm màu sơn quét tường. Thế nhưng người Việt dùng chất đó để nhuộm màu vàng cho măng và dưa cải! Và họ dùng oxyt đồng để nhuộm cho dưa chuột ngâm chua giữ được màu xanh tươi.

Ở Sài Gòn, dù thèm sầu riêng đến mấy tôi cũng không mua. Nhiều người giống như tôi vậy. Họ sợ sầu riêng ngâm thuốc. Con buôn đến từng vườn sầu riêng, bao mua hết vườn, trái non trái già gì họ cũng hái hết, rồi ngâm sầu riêng trong thùng hóa chất; vài hôm sau, sầu riêng chín đều, bán được hết. Những loại trái cây khác như táo, nhãn…, họ cũng ngâm hóa chất – gọi là thuốc phì, chỉ một đêm là táo nở to, trái trông rất ngon; long nhãn nở to đến nỗi nứt cả hạt ra.

Chợ Việt hàng Tàu

Khi tôi đi chợ mua rau củ, tôi chỉ mua hàng xấu, củ nhỏ đèo, màu ít tươi. Tôi nói KHÔNG với hàng Trung Quốc. Tất cả rau củ quả, gia vị như cà rốt, khoai tây, củ hành, tỏi, đường, bột ngọt… đều của Trung Quốc. Chợ Việt Nam toàn hàng Trung Quốc. Rau củ Trung Quốc củ to, màu tươi đẹp, bạn mua về để sáu tháng sau không hư hỏng. Và rất rẻ. Chính một chủ vựa hàng légume nói với tôi rằng, “hàng Trung Quốc vừa rẻ, vừa đẹp, để lâu không bị hư, thì chúng tôi (các nhà kinh doanh) tất nhiên là phải mua bán rồi”.

unnamed - 2023-02-22T212714.325Tại chợ Kim Biên, Sài Gòn, muốn mua hóa chất “bảo quản” gì cũng có. Tất cả đều là hàng Trung Quốc (TN)
Khi đến cửa khẩu Tân Thanh, Lạng Sơn, tôi thấy bãi hoa quả Trung Quốc chuẩn bị đưa sang Việt Nam nồng nặc mùi hóa chất bảo quản. Mỗi thùng trái cây có một bịch hóa chất, bạn sẽ không bao giờ thấy nó bởi chủ vựa đã thủ tiêu mất trước khi bán cho người tiêu dùng. Vì vậy, trái cây Trung Quốc không cần bảo quản lạnh vẫn giữ tươi nguyên mấy tháng liền. Dân buôn bán vùng biên giới gọi đó là hàng nóng. Thật bất công khi hàng Việt Nam bán sang Trung Quốc phải là hàng lạnh, trái cây phải được bảo quản bằng xe container lạnh, trong khi hóa chất bảo quản của Trung Quốc bán sang Việt Nam đầy ắp ở chợ Kim Biên, Sài Gòn.

Trong khuôn khổ một bài viết, tôi không biết nói sao cho hết những nỗi khổ của người Việt Nam khi còng lưng làm lụng để rồi phải ăn toàn chất độc, sống trong môi trường nhiễm độc và chết sớm vì bệnh tật. Trung Quốc cung cấp thuốc độc và người Việt đầu độc lẫn nhau, một cuộc đầu độc vĩ đại có thể khiến đất nước và dân tộc này suy tàn, diệt vong.

Thạch Thảo

Categories
6 - Trang lượm lặt

BAO GIỜ THÌ BỌN SÁT NHÂN TRONG BIẾN CỐ TẾT MẬU THÂN SẼ BỊ XÉT XỬ?


4c92a-7

BAO GIỜ THÌ BỌN SÁT NHÂN TRONG BIẾN CỐ TẾT MẬU THÂN SẼ BỊ XÉT XỬ?

NGUYỄN THIẾU NHẪN

Cách đây 12 năm, năm 2011, được sư hậu thuẫn của Liên Hiệp Quốc, Toà Án Xử Tội Diệt Chủng đã tiến hành hỏi cung 3 nhân vật trọng phạm của Khmer Đỏ về tội đã sát hại bằng nhiều hình thức, khoảng 2 triệu dân.

Theo thông tín viên Phạm Phan của đài Á Châu Tự Do tường trình từ Phnom Penh thì, bị cáo đầu tiên là Nuon Chea. Cũng như Ieng Sary và Khieu Samphang, Nuon Chea từ lúc bị tạm giam cho đến lúc ra tòa đều giữ một thái độ ngoan cố quyết không chịu nhận tội.

Theo thông tin trên mạng ngày 9-12-2011 của đài phát thanh ABC Australia, Nuon Chea đã đổ tôi cho CSVN như sau: “Mọi việc đều do VN kiểm soát, với Tổng hành dinh ở Hà Nội. Vì thế những tội ác như, tội ác chiến tranh, tội ác chống nhân loại và diệt chủng là do người Việt giết người Khmer”.

Cũng theo báo mạng Phnom Penh Post ngày 7-12-2011: “Trong ngày hỏi cung thứ hai, “Người Anh Hai” (bí danh của Nuon Chea) vẫn giữ nguyên lập trường của ông ta, tức là không phải Khmer Đỏ mà chính VN, một quốc gia đã nuốt chửng Cam Bốt và có ý định diệt chủng người Khmer”.

Dĩ nhiên những lời chối tội và đổ tội cho VN của tên đồ tể Nuon Chea chẳng mấy ai tin. Điều này chỉ chứng tỏ nhận xét: “Những người cộng sản hễ mở miệng ra là nói dối” càng ngày càng chính xác.

xuong-cot-1632055

Tội ác diệt chủng của Kher Đỏ trong lịch sử Cam Bốt là một sự thật hiển nhiên. Theo bài tường trình của thông tín viên Phạm Phan thì, từ nhiều năm nay, cứ đến tháng Tư hay tháng Giêng hàng năm, hai thời điểm ghi nhớ ngày Khmer Đỏ kéo vào Phnom Penh, và lúc chế độ diệt chủng bị đánh bại, hệ thống truyền thanh, truyền hình của Nhà Nước Cam Bốt cho trình chiếu, phát đi phát lại các hình ảnh, câu chuyện khổ đau, chết chóc thời Khmer Đỏ cầm quyền.

Những người ở lứa tuổi trên 45 hiện nay vẫn còn hồi ức đau thương mất mát khi sống dưới thời Kher Đỏ cầm quyền. Những kỷ niệm đau buồn đó vẫn được truyền khẩu tự nhiên trong sinh hoạt gia đình, rồi lan rộng trong các quan hệ xã hội.

Tháng 2 năm 2009, Bộ Giáo Dục Cam Bốt phát hành 500.000 quyển sách nói về chế độ diệt chủng của Cộng sản Khmer đỏ để dạy cho học sinh tiểu học và trung học vì các em ít hiểu biết về nạn diệt chủng. Quyển sách này lần đầu tiên trong lịch sử giáo dục Cam Bốt, có sự phụ giúp của Trung Tâm Tài Liệu.

Trong năm 2010, Trung Tâm Tài Liệu cho tiến hành chiến dịch “giáo dục nhận thức về tội ác Khmer Đỏ”.

Cũng trong năm 2010, họ dự định kế hoạch treo 2 biểu ngữ thường xuyên trong khuôn viên 1.700 trường trung học trên toàn quốc vào năm 2011, và được Bộ Giáo Dục chấp thuận. Theo ông Youk Chhang, Giám Đốc Trung Tâm Tài Liệu, việc thực hiện kế hoạch treo hai biểu ngữ chống chế độ diệt chủng mang mục đích giáo dục và lưu truyền dữ kiện về thời kỳ Kampuchea Dân Chủ (tức Cộng sản Khmer Đỏ theo Tàu cộng) cai trị đất nước.

Riêng về những người Khmer gốc Việt cũng là những nạn nhân của Khmer Đỏ. Ông Prak Sam-on đang sống tại tỉnh Kampong Chhnang nói chính mắt ông trông thấy các anh chị em trong gia đình bị Khmer Đỏ bắt đem đi giết chết. Cá nhân ông sống sót vì bỏ trốn qua Việt Nam. Ông Lach Kry 66 tuổi, cũng là một người Khmer gốc Việt cho biết 28 người thân trong dòng họ của ông đã bị Khmer Đỏ sát hại hết. “Ieng Sary là một nhân vật đầy quyền uy trong chế độ diệt chủng tại xứ Chùa Tháp. Ai cũng biết sau Pol Pot chính là Ieng Sary. Là người hoạch định chính sách diệt chủng, y chủ trương tàn sát Việt kiều, đánh phá giết hại người Việt ở biên giới VN- Kampuchea, và đỉnh điểm là vụ thảm sát Ba Chúc ở huyện Tri Tôn (tỉnh An Giang). Chưa có vụ thảm sát nào, chưa có tội ác nào kinh khủng và rùng rợn như thế. Vùng đất nhỏ bé này đã phải chịu đựng 30 lần tấn công của Khmer Đỏ. Lũ sát nhân đã thảm sát 3.157 người Việt vô tội từ ngày 18-30-4-1978, với đủ mọi cách giết người ghê tởm nhất”.

Trích đoạn từ báo Pháp Luật VN cho thấy tội ác tày trời của bọn Khmer Đỏ không chỉ xảy ra đối với người dân Cam Bốt mà ngay cả những Việt kiều sống ở biên giới Việt-Cam Bốt cũng phải chịu thảm cảnh “cáp duồn”.

“-Ngày 25-12 năm 1978, trong lúc nhiều nước đang đón mừng lễ Giáng Sinh, Hà Nội đã phát động đợt tấn công quy mô với 12 tới 14 sư đoàn chủ lực đánh vào xứ Chùa Tháp loại bỏ chế độ Khmer Đỏ, đưa Hun Sen lên làm Thủ Tướng cho đến nay.

-Một năm sau, ngày 17-2 năm 1979, Trung Cộng theo lệnh của Đặng Tiểu Bình đã tung 9 quân đoàn chủ lực và khoảng 30 sư đoàn bộ binh độc lập tấn công vào 6 tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam nói rằng: “Để dạy cho VN một bài học”; nhưng thực chất là để giải tỏa bớt áp lực đang đè nặng trên dư đảng Pol Pot tại rừng núi Tây Bắc, buộc Hà Nội phải rút quân khỏi xứ Chùa Tháp, nhưng bất thành.”

Bài báo do thông tín viên Phạm Phan tường trình từ Phnom Penh viết tiếp: “Điểm lại tổng quát hai sự kiện lịch sử này trong khối “Vô Sản” “Đoàn Kết” để thấy được quan hệ Khmer Đỏ – Bắc Kinh, và cũng để hiểu vì sao Nuon Chea cực lực buộc tội cho Việt Nam”.

Người ta tin rằng Toà Án Xử Tội Diệt Chủng được sự hậu thuẫn của Liên Hiệp Quốc đối với các thủ lãnh của bọn Khmer Đỏ sẽ có những phán xét chính xác về những tội ác mà Khieu Samphang, Ieng Sary, Nuon Chea… đã gây ra cho người dân Cam Bốt trong thời gian họ cai trị đất nước này. Những kẻ phạm tội ác diệt chủng và tội ác chống loài người luôn luôn dùng những lời bao biện; nhưng chắc chắn bọn chúng sẽ phải đền tội trước pháp luật!

Theo bài tường thuật thì, “Sau hết, sự thật hiển nhiên có rất nhiều người tán đồng: “Chủ nghĩa Mác-Lenin là động lực chính thúc đẩy Pol Pot chủ trương xây dựng “xã hội không giai cấp” trong giai đoạn 1975-1979 với hậu quả để lại gần 2 triệu sọ người”.

Bọn Pol Pot của Khmer Đỏ đã theo chủ nghĩa Mác-Lenin chủ trương xây dựng “xã hội không giai cấp” trong 4 năm trời đã để lại 2 triệu sọ người trên “Killing Field”. Đảng CSVN theo chủ nghĩa gì mà đã để lại cả triệu linh hồn oan khuất trong Cải Cách Ruộng Đất, trong Nhân Văn Giai Phẩm, trong Tù Cải Tạo Miền Nam, trong Kinh Tế Mới, trong Bán Bãi Vượt Biên và bao nhiêu thảm cảnh khác đang xảy ra trên đất nước VN sau hơn 70 năm cai trị của đảng CSVN?!

“Lũ sát nhân Khmer Đỏ đã thảm sát 3.157 người Việt Nam vô tội tại Ba Chúc, huyện Tri Tôn từ ngày 18-30-4-1978, với đủ mọi cách giết người ghê tởm nhất”. Bọn sát nhân nào đã sát hại khoảng 7.000 người Việt Nam vô tội bằng đủ hình thức giết người từ kẽm gai, chày vồ, cuốc, xẻng, cán rựa, mã tấu, báng súng… và vùi nông trong những nấm mồ tập thể trong biến cố Tết Mậu Thân 1968 tại Huế?

b408d-bacho

Bao giờ thì Toà Án Xử Tội Diệt Chủng sẽ xét xử bọn sát nhân này?

NGUYỄN THIẾU NHẪN (Lão Móc)