Categories
6 - Trang lượm lặt

Chết đột ngột (Died Suddenly)


imagescv

Chết đột ngột (Died Suddenly)

Tóm lược : Các công ty bảo hiểm nhân thọ báo cáo rằng họ đang phải sửng sốt trước con số tử vong cao một cách bất thường và không giải thích được của những người ở vào lứa tuổi từ 18 tới 49. Ngoài con số tử vong bất thường ấy còn có một số những chứng bệnh (thuộc về tim, ung thư, bướu, máu đông, hệ thống miễn nhiễm, hệ thống thần kinh, xáo trộn chu kỳ kinh nguyệt,…) đã tăng rất cao cũng như các trường hợp sẩy thai hoặc em bé chết ngay sau khi sinh (stillbirth) – tăng hàng ngàn phần trăm. Đai đa số những người quan tâm lên tiếng báo cáo/tố cáo (whistleblowers) về tình trạng bất thường này, ngay cả trong quân đội, đều bị phớt lờ (ignore), đe dọa, bịt miệng, bị chụp mũ là người loan tin thất thiệt (misinformation spreader) hoặc bị đuổi việc.

Theo lời kể của ông Richard Hirschman, một nhân viên tẩm liệm (embalmer) ở nhà quàn (là người có nhiệm vụ lấy hết máu, các chất thải cũng như lục phủ ngũ tạng của người quá cố rồi may lại các đường mổ trước khi mặc áo quần và bỏ vào hòm) – ông nhận thấy có một điều gì bất thường trong máu của những người chết, bất kể nguyên nhân tử vong, đều có một cái gì khác lạ. Ông cảm thấy rằng ông đang chứng kiến “một cái gì đó” đã là nguyên nhân đưa đến cái chết cho nạn nhân.
Lúc đầu ông cứ nghĩ rằng những người này chết là do bị covid nhưng ông đã thật ngỡ ngàng khi khám phá ra rằng đại đa số những người này không hề bị covid và là những người đã “được” chủng ngừa covid, và theo ông, như vậy là chính thuốc chủng ngừa covid đã gây nên cái chết. Đa số đó là những người rất trẻ, khỏe mạnh, có thể lực rất tốt (như các thành viên chơi thể thao, lực sĩ, các bác sĩ, phi công,..) đã ngã lăn ra chết bất ngờ hoặc chết trong giấc ngủ. Nếu không tin thì cứ hãy vào Google rồi đánh vào 2 chữ “Died suddenly” để xem kết quả.

Ông đã lấy ra được từ trong những mạch máu (veins & arteries) các sợi “máu đông” (clots) nhưng không phải là máu mà là một loại sợi màu trắng (white fiber clots) dai dai như cao su (plastic piece) hay dây thun (rubber band).

Câu hỏi ông đặt ra là tại sao điều này lại xảy ra một cách vô cùng bất ngờ cho rất nhiều người như vậy ?! Và ông đã chia sẻ điều này cùng với các bạn đồng nghiệp đã có 30, 40, 50 năm kinh nghiệm trong nghề và họ đều xác nhận với ông đây là lần đầu tiên, cũng như ông, họ thấy điều này – có nghĩa là họ chưa bao giờ thấy những sợi màu trắng trong các mạch máu của các tử thi, trong suốt hàng chục năm hành nghề, cho đến khi thuốc chủng ngừa covid được tung ra và bắt buộc người dân phải chích. Điều đáng ngạc nhiên là không ai muốn tìm hiểu trong thuốc chủng ngừa có những chất gì? Kể cả các hệ thống truyền thông dòng chính, các cơ quan y tế chính phủ và ngay cả các chính phủ (Mỹ và thế giới). Nếu công chúng biết được những gì có trong thuốc chủng ngừa chắc chắn là họ sẽ nổi điên lên (go apeshit). Ngoài các sợi màu trắng, máu còn có vẻ dơ bẩn, lợn cợn như có các hạt cát, bột cà phê hay bụi rỉ sét li ti. Và chính các vật thể làm dơ bẩn máu cũng như sự đóng cục của các sợi màu trắng sẽ làm tắc nghẽn các mạch máu đưa đến vô số những cái chết bất ngờ (đột tử).
Nhưng không phải tất cả những người qua đời đều được khám nghiệm tử thi (autopsie) cho nên chúng ta không thể nào có được con số thống kê chính xác về những gì chúng ta cần phải biết. Và vì người chết không thể nói được những gì họ muốn nói cho nên ông Richard Hirschman đã phải lên lên tiếng giùm họ. Những người đồng nghiệp của ông Richard Hirschman, vì lương tâm nghề nghiệp, đều đã mạnh dạn lên tiếng mặc dầu có thể bị mất việc, bị chính quyền hạch sách, làm khó dễ, do đó, khi thâu hình, đã có một số người phải giấu mặt, cải trang hoặc giọng nói được thay đổi.

Và đây là lời giới thiệu ngắn gọn về cuốn phim tài liệu “Died Suddenly” (Chết bất ngờ) – Tại sao chúng ta lại không bao giờ tin họ? Đã hàng thế kỷ qua, nhóm “tinh hoa toàn cầu” (đúng ra phải dịch là nhóm “quyền lực toàn cầu”) đã ra rã loan tin về ý định làm giảm dân số thế giới thâm chí như khắc rõ cái ý định này vào trong đá. Thế mà, dường như chúng ta chẳng bao giờ thèm tin họ”. (Why do we never believe them? For centuries, the global elite have broadcast their intentions to depopulate the world – even to the point of carving them into stone. And yet… we never seem to believe them.) Đây là một phim tài liệu dựa trên các sự kiện thật (facts), những hình ảnh thật, những nhân chứng thật (không chỉ có những người hành nghề tẩn liệm mà còn có rất nhiều các bác sĩ, các khoa học gia về y khoa tiếng tăm), và những con số, những bảng thống kê từ hệ thống VAERS (hệ thống để báo cáo những trường hợp tử vong hay bị thương tích do thuốc chủng ngừa gây nên).
Bác sĩ Steve Kirsch đã ra giá sẵn sàng trả $1 triệu đô-la cho bất cứ ai đồng ý ngồi lại cùng ông để thảo luận một cách nghiêm chỉnh, công bằng về sự hiệu nghiệm và an toàn (efficacy and safety) của thuốc chủng ngừa covid (chỉ thảo luận mà thôi chứ không phải để hơn thua), nhưng tuyệt nhiên đã không có một ai có can đảm thảo luận cùng BS Steve Kirsch để nhận được số tiền này. Rồi ông lại tiếp tục kêu gọi (bất cứ ai đó) hãy ra giá cho ông – $5 triệu, $10 triêu hay $100 triệu đô-la để có một cuộc thảo luận công bằng, lịch sự (civil discussion). Nhưng vẫn không có một ai dám ra mặt! Ngay cả cơ quan CDC (Centers for Disease Control and Prevention – là cơ quan có trách nhiệm và có quyền quyết định cho phép hay không cho phép một thứ thuốc được tung ra thị trường dựa trên tính chất an toàn cho công chúng) cũng phớt lờ về sự quan tâm của BS Steve Kirsch đối với sự an toàn của thuốc chủng ngừa covid.

Theo BS Steve Kirsch thì thuốc chủng ngừa có thể có “hiệu lực” (gây thương vong) trong vài ngày hoặc trong vài tháng sau đó. Do đó thời điểm mà những người làm nghề tẩn liệm bắt đầu thấy hiện tượng “máu đông” (các sợi màu trắng) trong các tử thi là vào giữa năm 2021 (sau khi thuốc chủng ngừa covid đã được tung ra vào đầu năm 2021).
Trong khi đó thì hệ thống tuyên truyền của thế giới quyền lực (giới truyền thông dòng chính, giới chính trị gia, bác sĩ, khoa học gia, giới nghệ sĩ, … bị mua chuộc, lũng đoạn hay vì những quyền lợi riêng tư) thì ra rả suốt ngày đêm, 24/7, rằng thuốc chủng ngừa rất hiệu nghiệm và an toàn. Ngoài ra người dân còn bị đe dọa, gây sợ hãi, ép buộc phải chích ngừa nếu không thì có thể bị tử vong vì covid, nếu không thì không được vào những nơi đông người như nhà hàng, sân banh, rạp hát,… không được lên máy bay đi đây, đi đó, không được đi làm (no jap, no job), … Chúng ta đã bị đối xử, kiểm soát như những bầy súc vật (livestock).

Dân số thế giới quá đông là nỗi lo lắng và sợ hãi của giới nắm quyền thống trị thế giới do đó họ đã có kế hoạch hoặc làm giảm con số sinh sản hoặc làm tăng con số tử vong hoặc cả hai để giữ cân bằng dân số thế giới. Và Bill Gates đã công khai nói vấn đề này (làm giảm dân số) trước công chúng và đưa ra kế hoạch là dùng thuốc chủng ngừa và kiểm soát việc sinh sản để làm giảm dân số. Như vậy, chích thuốc chủng ngừa (covid vaccines) cũng có nghĩa là CÓ THỂ sẽ đi đến cái chết, sẽ bị sảy thai hoặc bị triệt đường sinh sản. Và gần đây chính phủ (trên thế giới) đã được báo động về tỷ lệ sinh sản bị giảm thiểu một cách vô cùng bất thường, riêng tại Úc tỷ lệ sinh sản giảm 70%.
Covid-19 vaccines là một thứ vũ khí chiến tranh sinh học nhắm vào nhân loại (nhằm làm giảm dân số và kiểm soát dân số thế giới – depopulate and control the population of the world), là bàn tay của ác quỷ (evil) muốn giết chết sự sống do Thượng Đế ban cho chúng ta. Đó chính là mục đích tối hậu của kế hoạch THE GREAT RESET. Cho nên mỗi người trong chúng ta, đứng trước Thượng Đế, tự biết mình có bổn phận và trách nhiệm phải làm gì để bảo vệ mình, người thân và nhân loại nếu không thì nhân loại sẽ bị tiêu diệt.
Đây là một cuộc chiến tranh giữa cái thiện chống cái ác (Good against evil)!

On Tue, Nov 22, 2022 at 9:22 PM N Nguyen
<nn.9oo9le@gmail.com> wrote:
(Nếu không thạo tiếng Anh, xin quý vị hãy nhờ con cháu xem cái
video đính kèm bên dưới rồi tóm tắt giải thích cho quý vị rõ!)
Why do we never believe them? For centuries, the global elite have broadcast their intentions to depopulate the world – even to the point of carving them into stone. And yet… we never seem to believe them.
World Premier: Died Suddenly

Bấm vào link dưới để xem video :
https://rumble.com/v1wac7i-world-premier-died-suddenly.html

Categories
1 - TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 5 - Thơ GS Hồ Xưa (Hồ Nguyễn) Thơ Con Gà Què 3

TÌNH CUỒNG SI Và thơ họa


TÌNH CUỒNG SI

Tình vẫn đó im lìm
Trong tận cùng đáy tim
Cuồng si theo năm tháng
Như trầm tích lặng chìm

Giữa mảnh đời tang thương
Ngỡ tình chẳng vấn vương
Vào đời nhau từng bước 
Cuốn theo cơn lốc cuồng…

Tình nghiệt ngã đớn đau
Trổ ngàn nhánh sông sầu
Trói ta vào oan nghiệt
Ta bước vào đời nhau…

Người đến vùng băng giá
Tôi về nơi nắng lóa
Vạn dặm đường xa cách
Tình vẫn không phai nhòa

Tuổi xanh không còn nữa
Vẫn nồng nàn hương xưa
Tim già nhăn những vết
Thương nhớ xót xa đưa

Tình vẫn đó im lìm
Trong tận cùng đáy tim
Cuồng si theo năm tháng
Như trầm tích lặng chìm
Con Gà Què Azalea
Mpt.Nov.152014

Trăng Thu.Tranh Copied từ FB Nguyễn Sơn

HỌA Ý : TÌNH SI

Im lìm tình trĩu nặng trong tim,
Ray rứt đau thương cố nhấn chìm.
Xoáy cuốn tháng ngày vây lẩn quẩn,
Lốc cuồng đau đớn tợ kim ghim.

Nghiệt ngã duyên nào ta gặp nhau,
Thương đau trúc đổ buổi ban đầu.
Tình chưa thắm thiết sang buồn thảm,
Oan nghiệt buộc ràng tận hố sâu.

Người đi từ độ ấy… buồn không?
Nặng trĩu tôi mang khối chất chồng.
Vạn dậm đường xa dù cách trở,
Tim lòng vẫn giữ kín niêm phong.

Mới đó mà nay thoát tuổi xanh,
Hương xưa ngàn đóa thắm hoa cành.
Qua rồi tuổi trẻ nay già đến,
Đời gió lung lay sợi chỉ mành.

Im lìm tình vẫn mãi còn đây,
Tận đáy tim sâu mộng chất đầy.
Cuồng nhiệt tháng năm dài động đậy,
Cổi cằn hình dáng chẳng tim lay!
HỒ NGUYỄN (19-10-18)

Trở về => TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 4 –  TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 3   –  TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 2 – TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 1  –  TRANG THƠ XƯỚNG HỌA  –

Đọc thêm =>  Thơ Con Gà Què Azalea  –  Thơ Trần Đông Thành  – Thơ Nguyễn Cang – Thơ Hồ Nguyễn – Thơ Lê-hữu-Nghĩa – Thơ Hương Lệ Oanh –  Thơ Nhiều Tác Giả

Mời nghe bản nhạc cùng tựa tại link này : TÌNH CUỒNG SI

Trở về => Nhạc Lê-hữu-Nghĩa 

HOME

Categories
1 - TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 2 – Nhạc Lê-hữu-Nghĩa và Con Gà Què

 Những bài thơ xướng họa : TRƯỜNG XƯA VÀ NỖI NHỚ


Để xem Thơ /Nhạc, vui lòng bấm vào link này :  Những bài thơ xướng họa : TRƯỜNG XƯA VÀ NỖI NHỚ

Trở về => Thơ Lê Hữu Nghĩa   –  TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 2   –

Đọc thêm => Thơ Con Gà Què Azalea – Thơ Trần Đông Thành  – Thơ Nguyễn Cang – Thơ Thầy Hồ Nguyễn –Thơ Lê Hữu Nghĩa – Thơ Hương Lệ Oanh –  Thơ Nhiều Tác Giả

HOME

Categories
1 - TRANG THƠ XƯỚNG HỌA

ĐÂU BÓNG KƠ – NIA và những Bài Họa


Xem thơ xướng họa tại đây =>  ĐÂU BÓNG KƠ – NIA và những Bài Họa

Xem/Nghe video clip tại đây :

Categories
Chuyện ngắn

Lời nói từ một chiếc giầy


LV-2

– 18 giờ: chị gọi điện thoại đến sở làm của chồng, đồng nghiệp chồng nói rằng: “Anh ấy  vừa đi ăn tối ở nhà hàng”. Linh tính cho chị biết đó là… “nhà nàng” chứ không phải “nhà hàng”.

– 20 giờ: sau khi cho các con ăn xong, chị đến nhà nàng, xe của chàng ở trong sân. Linh tính đã không đánh lừa chị. Có cái gì đó rất nóng, trào lên nơi cuống họng nhưng chị đã kịp nuốt nó vào.

Không bấm chuông, không đập cửa, cũng không gào thét. Chị chỉ cởi một chiếc giày bên chân phải của mình, treo vào phía trong cánh cửa sắt rồi về nhà, giúp các con ôn bài.

– 23 giờ: chàng chỉnh trang lại y phục, chải lại mái tóc rối bù và sửa soạn ra về. Nàng ra mở cửa cho chàng và giật mình khi nhìn thấy một chiếc giày treo trong khung cửa sắt. Nàng thốt: “Sao lại có một chiếc giày ở đây? Một chiếc giày rất đẹp!”

Về đến nhà, chàng lại thấy có một chiếc giày đặt ngay ngắn trên bậc cửa. Chàng đứng như trời trồng trước chiếc giày đó và ngủ riêng ngoài phòng khách vì không muốn nghe vợ cằn nhằn, khóc lóc.

Nhưng chàng trằn trọc mãi không sao ngủ được. Sẽ có giông bão trong căn nhà này. Sẽ là nước mắt, tiếng la hét và cuối cùng có thể là một lá đơn ly hôn. Rồi hai đứa nhỏ sẽ chán đời, đi bụi và hư hỏng…

Đó là tấn bi kịch đáng sợ nhất. Sáng hôm sau mọi việc vẫn diễn ra bình thường cùng với tô phở và mấy dòng chữ của vợ: “Em đưa các con đến trường. Anh ăn sáng rồi đi làm”.

Chàng vội gọi điện thoại cho nàng: “Chiếc giày kia là của vợ anh!”. Giọng nàng ở đầu dây bên kia nghe hơi hoảng hốt: “Trời ạ! Anh muốn làm sao thì làm chứ nếu chị ấy đến nhà em làm ầm lên thì em không sống nổi đâu. Chiều anh tạt qua lấy chiếc giày về!”.

Một ngày trôi qua mà giông bão không nổi lên, thái độ của vợ anh vẫn bình thản, song một chiếc giày trên bậc cửa cứ nhắc chàng về sự lẻ loi và tội lỗi. Rồi anh lấy hết can đảm, lôi chiếc giày trong cốp xe ra, đặt ngay ngắn bên chiếc giày của vợ.

Chị đi làm về, đứng sững trước bậc cửa mấy giây rồi chạy vào, ôm ghì lấy chồng mà thì thầm: “Ôi! Chiếc giày của em!”. Chàng cũng thì thầm bên tai vợ: “Anh xin lỗi em… nghìn lần xin lỗi em!”.

Đàn ông nếu biết kỹ quá khứ của vợ thì “đau đầu”… còn đàn bà, nếu biết hơi nhiều về hiện tại của chồng thì “đau tim” lắm. Đó là chuyện thường tình nếu có xảy ra “chiến tranh” trong cuộc sống vợ chồng.

Ai mà chẳng lầm lỗi, việc người chồng mang chiếc giầy “đi lạc” về nhà chứng tỏ một sự ăn năn của mình trước những sự việc đã xảy ra. Thay vì cứ làm lơ như không có gì, người chồng đã mang giầy về nhà để thể hiện một ý tưởng “dứt khoát”: Không có gì hạnh phúc bằng mái ấm gia đình bên vợ con.

Ta cũng phải “cám ơn” người vợ đã giải quyết một cách ôn hòa, không phải nói nhiều vì “chiếc giầy đã nói thay”. Người ta thường nói: “Bất chiến tự nhiên thành”… chứ đâu cần phải to tiếng với nhau, đi đến ly hôn để rồi những đứa con phải chịu phần thiệt thòi nhất!

Chuyện được kể theo trên mạng và người kể chuyện cũng chỉ muốn nói thêm:

“Những cặp vợ chồng trẻ ngày nay rất cần đọc chuyện này… Mọi sóng gió rồi cũng qua đi nếu cả hai đều là những người biết điều và biết ăn năn sửa lỗi. Đối với những người “thiện tâm”, hạnh phúc luôn ở phía trước chứ không phải ở chuyện quá khứ”.

(Sưu tầm)

Categories
9 - Trang thời sự Thế Giới

CÁC ĐỒN CẢNH SÁT CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN TRUNG CỘNG Ở NEW YORK


unnamed - 2022-10-13T011230.595

CÁC ĐỒN CẢNH SÁT CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN TRUNG CỘNG Ở NEW YORK 

Hôm thứ Sáu (07/10), một nhóm các thành viên Đảng Cộng Hòa (GOP) tại Hạ viện Hoa Kỳ đã gửi thư chất vấn Tổng Chưởng lý Merrick Garland và Ngoại trưởng Antony Blinken về sự hiện diện của các đồn cảnh sát của Trung cộng ở thành phố New York.

“Chúng tôi viết thư này để bày tỏ sự lo ngại sâu sắc của chúng tôi đối với các báo cáo về sự hiện diện của cơ quan chấp pháp của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa tại Thành phố New York,” 21 nhà lập pháp viết, đề cập đến tên đầy đủ của Trung cộng.

Chủ tịch Ủy ban Nghiên cứu Đảng Cộng Hòa Jim Banks (Cộng Hòa-Indianna), cùng với các dân biểu Michael Waltz (Cộng Hòa-Florida), Mike Gallagher (Cộng Hòa-Wisconsin), và 18 thành viên khác của Đảng Cộng Hòa tại Hạ viện đã viết trong thư: “Đồn cảnh sát hải ngoại của Trung cộng được thành lập ở thành phố New York vào đầu năm nay dường như là một bước tiến xa hơn trong hoạt động bất hợp pháp của lực lượng cảnh sát Trung cộng trên đất Hoa Kỳ – một hành động vi phạm chủ quyền của chúng ta.”

Bức thư được đưa ra sau khi một báo cáo hồi tháng Chín của tổ chức phi chính phủ Safeguard Defenders tiết lộ rằng chính quyền Trung cộng đã thiết lập ít nhất 54 đồn cảnh sát trên khắp năm châu lục, bao gồm cả Hoa Kỳ, như một phần của cuộc đàn áp xuyên quốc gia toàn cầu của Đảng Cộng sản Trung cộng (ĐCSTC).

Một tiền đồn ở New York nằm trong “đợt đầu tiên” gồm 30 đồn cảnh sát hải ngoại tại 21 quốc gia do Cục Công an tại thành phố Phúc Châu, thủ phủ của Phúc Kiến một tỉnh ven biển phía nam Trung cộng, thành lập.

BM

Bộ phận của cơ quan cảnh sát Trung cộng ở New York, được gọi là Đồn Dịch vụ Hải ngoại của Cảnh sát Phúc Châu, được đặt tại số 107 East Broadway, bên trong trụ sở của Hiệp hội Changle Hoa Kỳ, một tổ chức bất vụ lợi được thành lập vào năm 1998, theo trang web của tổ chức này.

Theo Safeguard Defenders, những hiệp hội địa phương của Trung cộng như vậy có các đồn cảnh sát hải ngoại thường có liên kết với hệ thống “Mặt trận Thống nhất” của chính quyền Trung cộng. Mạng lưới hàng ngàn nhóm ở hải ngoại được giám sát lỏng lẻo bởi Ban Công tác Mặt trận Thống nhất (UFWD), một cơ quan quyền lực của Đảng hoạt động để thúc đẩy lợi ích của chính quyền này ở hải ngoại, bao gồm bằng cách tiến hành các hoạt động gây ảnh hưởng ở hải ngoại, đàn áp các phong trào bất đồng chính kiến, thu thập thông tin tình báo, và tạo điều kiện việc chuyển giao công nghệ sang Trung cộng.

Các nhà lập pháp lưu ý rằng chính phủ cựu Tổng thống Trump đã áp đặt các hạn chế về thị thực đối với các quan chức ĐCSTC trong UFWD vào năm 2020. Ngoại trưởng đương thời Mike Pompeo cho biết những quan chức đó “đã tham gia vào các hoạt động xấu để hợp tác và ép buộc những người phản đối chính sách của Bắc Kinh” hồi tháng 12/2020.

Hoạt động của lực lượng cảnh sát

BM

ĐCSTC tuyên bố rằng các đồn như vậy là để giúp công dân Hoa kiều gia hạn giấy phép lái xe của họ. Nhưng tổ chức phi chính phủ này cảnh báo rằng các đồn này có mục đích “thâm độc,” chẳng hạn như giúp ĐCSTC nhắm mục tiêu vào cộng đồng người Hoa.

“Họ ép buộc những người Hoa được cho là những người lánh nạn ở hải ngoại quay trở lại Trung cộng để đối mặt với các thủ tục pháp lý, vốn được gọi một cách uyển ngữ là ‘thuyết phục quay trở lại’ theo cách nói của Trung cộng,” các nhà lập pháp GOP viết trong bức thư.

“Bằng cách đó, Trung cộng tránh bị giám sát về hồ sơ nhân quyền của mình liên quan đến việc hồi hương những người bị cáo buộc đào tẩu ra hải ngoại bằng cách tránh các cơ chế hợp tác quốc tế chính thức.”

“Thật là đáng lo ngại khi chính phủ Trung cộng có thể sử dụng các đồn dịch vụ này như một lực lượng cảnh sát của họ ở hải ngoại,” bức thư viết.

Các nhà lập pháp lưu ý rằng chiến dịch của chính quyền Trung cộng nhằm vào công dân hải ngoại đã khiến FBI đưa ra cảnh báo vào năm 2020.

Tháng 07/2020, Giám đốc FBI Christopher Wray cảnh báo rằng ĐCSTC đã nhắm mục tiêu đến hàng trăm công dân Trung cộng đang sống ở Hoa Kỳ để buộc họ trở về, đây là một phần trong chiến dịch toàn cầu của ĐCSTC được gọi là Chiến dịch Săn Cáo (Operation Fox Hunt).

BM

“Trung cộng mô tả Fox Hunt giống như một chiến dịch chống tham nhũng quốc tế. Không phải vậy. Thay vào đó, Fox Hunt là một nỗ lực sâu rộng của ông Tập nhằm nhắm vào các công dân Trung cộng mà ông coi là mối đe dọa và những người sống bên ngoài Trung cộng, trên toàn thế giới,” ông Wray nói với Viện Hudson ở Hoa Thịnh Đốn vào thời điểm đó. “Chúng ta đang nói về các đối thủ chính trị, những người bất đồng chính kiến và những người chỉ trích đang tìm cách phơi bày những vi phạm nhân quyền trên diện rộng của Trung cộng.”

Ông đưa ra một ví dụ rằng một mục tiêu của Fox Hunt được cho lựa chọn hoặc trở về Trung cộng hoặc tự sát.

Các câu hỏi chất vấn

BM

Các nhà lập pháp tuyên bố, “không nên có chỗ cho chính phủ Trung cộng đơn phương thực thi pháp luật ngoài lục địa trên đất Hoa Kỳ.”

“Xem xét tầm quan trọng của việc bảo vệ quyền tự do của người dân Hoa Kỳ và chủ quyền của Hoa Kỳ khỏi sự xâm phạm của ngoại quốc,” nhóm các nhà lập pháp đã yêu cầu ông Blinken và ông Garland phản hồi sáu câu hỏi trước ngày 21/10.

Có phải Bộ Ngoại giao, Bộ Tư pháp hoặc bất kỳ cơ quan nào khác của chính phủ liên bang đã mời hoặc chấp thuận cho cảnh sát Phúc Châu của Trung cộng thiết lập sự hiện diện ở Thành phố New York?

Có sự hiện diện của cơ quan chấp pháp nào khác của Trung cộng ở Hoa Kỳ ngoài Đồn Dịch vụ Hải ngoại của Cảnh sát Phúc Châu tại Thành phố New York không?

Có phải Chính phủ Tổng thống Biden đã bãi bỏ các hạn chế thị thực do chính phủ tiền nhiệm áp đặt đối với công dân Trung cộng tham gia các hoạt động của Mặt trận Thống nhất không?

Bộ Ngoại giao đã cấp thị thực cho công dân Trung cộng để thực thi pháp luật hoặc các nhiệm vụ liên quan khác của chính phủ [Trung cộng] tại Đồn Dịch vụ Hải ngoại của Cảnh sát Phúc Châu ở New York chưa?

BM

Đồn Dịch vụ Hải ngoại của Cảnh sát Phúc Châu ở New York và bất kỳ nhân viên nào của đồn có đăng ký với chính phủ liên bang theo Đạo luật Nhiệm vụ Ngoại quốc và Đạo luật Đăng ký Đại diện Ngoại quốc không?

Đồn Dịch vụ Hải ngoại của Cảnh sát Phúc Châu ở Thành phố New York có tham gia vào bất kỳ hoạt động nào để theo dõi, sách nhiễu cư dân Hoa Kỳ hoặc đã ép buộc bất kỳ người lánh nạn có mục đích nào quay trở về Trung cộng mà không có thủ tục hợp pháp theo luật của Hoa Kỳ không?

Dorothy Li  _  Nguyễn Lê

Source : https://baomai.blogspot.com/2022/10/cac-on-canh-sat-cua-cstc-o-new-york.html

Categories
1 - TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 5 - Thơ GS Hồ Xưa (Hồ Nguyễn) 8 - Thơ Lê-hữu-Nghĩa 9 - Thơ Trần Đông Thành

ÔI ĐÀN BÀ ! và thơ họa


unnamed (16)

ÔI ĐÀN BÀ !

Phái đẹp xưa nay tánh thất thường,
Như mưa như nắng như triều cường.
Sáng chì chiết lạnh lùng cau có,
Khuya ngọt ngào âu yếm dễ thương.
Lúc dại lúc khôn đầy khó hiểu,
Chợt vui chợt giận thật nan lường.
Nàng là tiên nữ hay phù thủy?
Sao thế nhân soi mãi chẳng tường.
Nhất Hùng

HỌA 1 : NỮ NHI KHÓ ĐOÁN

Thoáng qua ..như lạc cảnh Nghê thường,
Lăn lóc đời xô cát hực cường.
Lúc dịu cắn ngon như mía ngọt,
Khi khô trốc ruột hết còn thương.
Lòng vui miệng nhí nha dáng chảnh,
Tâm hận mắt nhăn nhíu khó lường.
Nhi nữ trời sanh sao khó đoán,
Ngọt bùi cay đắng biết đâu tường??.

Vậy sao mà vẫn mãi cứ thương!!!
HỒ NGUYỄN (03-10-2022)

HỌA 2 : AI BIỂU !

Theo tui mấy bả rất bình thường
Chỉ tại đàn ông thiếu dũng cường
Xinh mấy đều cần ôm “gối” ngủ
Đẹp gì cũng muốn được người “thương”
Hờn dai : khoản “nọ” ghiền như chết
Ghen dữ : điều “kia” khoái khó lường
Khéo nũng ? Cứ vờ như hổng biết
Làm eo ? Cho úp mặt vô tường .
LHN

HỌA 3 : CHỚ QUÁ TÂNG BỐC ĐÀN BÀ

“Đàn bà” cứ xếp hạng bình thường
Chẳng có gì mà phải quý cường
Ca tụng tuyên dương lên sắc mặt
Làm nũng vẻ duyên cho được thương
Cho nên nam tử đừng khờ dại
Để xập mỹ nhân tránh dại lường
Tránh né đùa dai “Hàng” bốc tụng
Đề phòng Đắc Kỷ tánh không lường
XCQ

Trở về => Đầu TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 4 –  TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 3   –  TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 2 – TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 1  –  TRANG THƠ XƯỚNG HỌA  –

HOME

Đọc thêm => Thơ Con Gà Què Azalea  –  Thơ Trần Đông Thành  – Thơ Nguyễn Cang – Thơ Thầy Hồ Nguyễn – Thơ Lê-hữu-Nghĩa – Thơ Hương Lệ Oanh –  Thơ Nhiều Tác Giả

Categories
9 - Trang thời sự Thế Giới

Chính quyền Biden phân biệt đối xử trong việc cứu trợ nạn nhân bão lụt


Bao-Ian

Chính quyền Biden phân biệt đối xử trong việc cứu trợ nạn nhân bão lụt

Thứ Tư tuần qua, ngày 28/9/2022, bão Ian với sức gió 155 dặm một giờ đã đổ vào Florida.  Thống Đốc Florida Ron DeSantis nói “Chúng tôi chưa bao giờ chứng kiến một trận bão khủng khiếp và lụt lội ghê gớm như vậy.  Đây là trận bão kinh hoàng nhất trong lịch sử 500 năm.”   Fort Myers, một thành phố du lịch nổi tiếng nơi có khí hậu ấm áp và bãi biển cát trắng đã thu hút hàng triệu du khách tới đây nghỉ hè mỗi năm, sau khi bão Ian ập tới đã bị san bằng, 90% nhà cửa, cơ sở thương mại bị đổ nát và chìm trong biển nước.  Bão Ian đã gây ra lụt lội khắp nơi, 47 người tử vong, hàng trăm ngàn người mất nhà cửa, và hàng triệu cư dân Florida bỗng chốc bị trắng tay.  Trong lúc tánh mạng người dân còn bị đe dọa trong vùng bão lụt, cần được cấp cứu thì PTT Kamala Harris, Thượng Nghị Sĩ Amy Klobuchar, Dân Biểu Val Demings cũng như các cơ quan truyền thông thiên tả ABC, CNN, MSNBC, . . . đã lớn tiếng chỉ trích đảng Cộng Hòa, cho rằng bão lụt xảy ra là do đảng Cộng Hòa không ủng hộ chính sách biến đổi khí hậu của Biden.

Chính sách bình đẳng chủng tộc của Biden

Trong chương trình truyền hình Women’s Leadership Forum của đảng Dân Chủ tại thủ đô Washington vào Thứ Sáu ngày 30/9/2022,  Kamala Harris đã tuyên bố “Chúng tôi sẽ cứu trợ dựa trên bình đẳng vì không phải tất cả mọi người đều bắt đầu từ một điểm giống nhau, người da màu có lợi tức thấp nhất và bị thiệt hại nhiều nhất nên chúng tôi sẽ ưu tiên cứu trợ cộng đồng người da màu trước.”  Cô Christina Pushaw, Giám Đốc Ủy Ban Tranh Cử của Thống Đốc Ron DeSantis đã mau chóng phản đối, Christina nói “Kamala Harris đã nói sai, lời phát biểu của bà ta đã làm cho dân chúng hoang mang.  Tất cả các nạn nhân, bất kể màu da, chủng tộc sẽ được cơ quan FEMA sẵn sàng giúp đỡ.”

Cứu trợ bão lụt mà Phó Tổng Thống lại dựa trên yếu tố chủng tộc, điều này chứng tỏ Kamala Harris là người phân biệt chủng tộc.  Báo chí, twitter tràn ngập những lời chỉ trích “Kamala Harris đã vi phạm luật về quyền dân sự và hàng tá luật chống kỳ thị, bà ta có khùng không?”  hoặc “Phát biểu của Kamala Harris không phải là phân biệt chủng tộc sao?  Đây là năm 2022 mà Tổng Thống và Phó Tổng Thống Hoa Kỳ lại là những người phân biệt chủng tộc nhất thế giới.”

Trong ngày đầu nhậm chức Tổng Thống, Biden đã ký sắc lệnh đẩy mạnh việc tăng cường bình đẳng chủng tộc, và chính quyền Biden đã đưa ra nhiều chương trình nhằm thể hiện khái niệm công bằng chủng tộc nhưng thực tế thì trái ngược. Thuyết chủng tộc CRT (Critical Race Theory) là nghiên cứu của một số giáo sư trường luật đã dựa vào phân tích của chủ nghĩa Marxist và đưa ra kết luận “Người da trắng đã tạo ra sự phân biệt chủng tộc có hệ thống để duy trì quyền tối thượng của họ.”  Giáo Sư Brant Lee của trường Đại Học Luật Akron cho hay các học giả của thuyết chủng tộc CRT có nhiều quan điểm khác nhau nhưng đa số đồng ý rằng phân biệt chủng tộc vẫn thường xảy ra trong đời sống xã hội Hoa Kỳ, và họ chấp nhận cho CRT là một môn học.  Từ cuối thập niên 1980 thuyết CRT được dạy tại một số trường đại học, môn học này có tính nhiệm ý.  Sau hơn 30 năm, ảnh hưởng của thuyết CRT vẫn không được lan rộng, và khi Biden cầm quyền thì ông ta áp đặt CRT vào tất cả các lãnh vực như hệ thống chính quyền liên bang, quân đội và học đường từ mẫu giáo tới lớp 12.  Xí nghiệp tư cũng bị đòi hỏi huấn luyện thuyết chủng tộc CRT cho giới lãnh đạo.  Mới đây Tom Fitton, Chủ Tịch của tổ chức Justice Watch đã kiện Bộ Quốc Phòng vì các sinh viên sĩ quan của Viện Đại Học Quân Sự West Point đã bị bắt buộc phải học hơn 600 trang tài liệu về thuyết chủng tộc CRT.

Cựu Phó Thống Đốc New York, Betsy McCaughey đã chỉ trích Biden là người áp đặt phân biệt chủng tộc trên mọi thứ, từ nhà ở đến việc chăm sóc sức khỏe.  Bà cựu Thống Đốc này nói “TT Joe Biden đang thúc đẩy việc bình đẳng chủng tộc, có nghĩa là chính phủ sẽ kỳ thị đối với người da trắng để tạo cân bằng, thu hẹp khoảng cách giàu nghèo giữa người da trắng và người da đen.”  Bà McCaughey cũng nói tới trường hợp chính quyền Biden bắt buộc các bác sĩ có hợp đồng nhận bảo hiểm Medicare phải phân loại bệnh nhân theo chủng tộc và chứng minh có kế hoạch chống phân biệt chủng tộc, nếu không thi hành thì sẽ bị phạt và Medicare sẽ trả tiền ít hơn.  Bộ Trưởng Tư Pháp Eric Schmitt của tiểu bang Missouri đã phản đối đòi hỏi này, ông ta nói “Chúng tôi sẽ tranh đấu cho các bác sĩ, họ không thể bị trừng phạt vì từ chối chấp nhận thuyết chủng tộc CRT.  Lý thuyết cực đoan phi lý này không có chỗ đứng trong lãnh vực y tế.”

Vấn đề giao thông vận tải cũng được chính quyền Biden áp dụng theo tiêu chuẩn “bình đẳng chủng tộc.”  Trong một cuộc họp báo, Bộ trưởng Giao Thông Pete Buttigieg đã giải thích với các phóng viên: “Trong quá khứ đường cao ốc được xây lên đã cô lập cộng đồng người da đen và một số cộng đồng thiểu số khác.  Vì vậy chính quyền đã dành 1 tỷ dollars cho chương trình “Nối kết cộng đồng” để xây đường cao tốc mới giúp cộng đồng người da đen và thiểu số được nối kết với các cộng đồng khác.”   Ngân quỹ 370 tỷ dollars cho năng lượng và biến đổi khi hậu cũng được trích ra 60 tỷ dollars cho chương trình “Bình Đẳng Năng Lượng” dành cho những cộng đồng có hoàn cảnh khó khăn.  Chính quyền Biden còn đưa ra nhiều sáng kiến nhằm tăng cường bình đẳng chủng tộc nhưng thực chất chỉ đào sâu thêm chia rẽ và kỳ thị.

Tổng Thống và Phó Tổng Thống chủ trương phân biệt chủng tộc?

Tiến sĩ Harold A. Black là người da đen được bầu làm Giáo Sư Danh Dự ngành tài chánh của Đại Học Tennessee.   Trong một bài viết trên báo The Knoxville Focus, Tiến Sĩ Harold Black cho biết nhiều người thường hỏi “Biden có phải là người kỳ thị chủng tộc không?”  Nhận xét về Biden từ thời ông ta còn là Thượng Nghị Sĩ cho thấy Biden thực sự là một người phân biệt chủng tộc.  Biden đã từng phản đối việc cho các học sinh khác màu da được đi chung xe với nhau.  Chính quyền Biden hiện đang nỗ lực thúc đẩy việc bồi thường bình đẳng chủng tộc mà trước đây ông ta đã phản đối, năm 1975 Biden nói “Tôi không cảm thấy có trách nhiệm phải bồi thường cho những gì đã xảy ra 300 năm trước.”  Khi được hỏi về cộng đồng người da đen, Biden nói  “Cộng đồng người da đen có nhiều ngoại lệ, không giống như cộng đồng Latino, một cộng đồng đa dạng.”   Và Biden nói về các bậc cha mẹ trong cộng đồng da đen “Chúng tôi đưa nhân viên xã hội đến nhà để giúp họ giải quyết cách dạy dỗ con cái nhưng họ không muốn được hướng dẫn, mặc dù họ không biết gì hết.”   Khi được một phóng viên da đen hỏi về việc liệu Biden đã thử nghiệm trí nhớ chưa, Biden trả lời “Điều đó giống như trường hợp hỏi anh trước khi làm công việc truyền thông anh có phải thử nghiệm xem có nghiện cocaine hay không?”  Tiến Sĩ Harold Black kết luận “Tôi không biết có chính trị gia nào khác đã làm nhiều trò lố bịch như Biden hay không?”

Kamala Harris là người ủng hộ phong trào Black Lives Matter, đã gây quỹ cho Minnesota Freedom Fund để bảo lãnh những kẻ biểu tình bạo động ra khỏi nhà tù tại Wisconsin trong mùa hè năm 2020.  Theo thăm dò mới nhất của Quinnipiac, điểm tín nhiệm của Kamala Harris chỉ đạt được 31%.  Khi được trao trách nhiệm giải quyết vấn đề khủng hoảng biên giới, Kamala Harris đã không làm gì hết.  Và trong chuyến công du Nam Hàn vào Thứ Năm tuần qua, khi tới thăm vùng phi quân sự, Kamala Harris đã ca tụng “Cộng Hòa Bắc Triều Tiên là liên minh mạnh mẽ và lâu dài của Hoa Kỳ.”  Chúng ta đã có một Tổng Thống hay nói trước quên sau, phải được nhân viên nhắc khi nào ngồi, khi nào nói, và nếu lỡ tuyên bố một điều gì thì nhân viên Tòa Bạch Ốc sau đó vội vàng đính chính ngay.  Phó Tổng Thống còn quá tệ hơn, nếu tin tưởng vào bà ta thì đất nước này sẽ đi về đâu?

Hoa Kỳ là một cường quốc lãnh đạo khối tự do trên thế giới, chúng ta không thể tiếp tục chấp nhận giới  cầm quyền thiếu khả năng, phân biệt chủng tộc, tạo hận thù và gây chia rẽ đất nước.

Kim Nguyễn
October 4, 2022

Source :  Nhận Định Thời Cuộc

***

Xem thêm hình ảnh tàn phá của cơn bão, chưa từng có trong suốt 500 năm qua :

(Hình ảnh Andy Van)

unnamed (17)

unnamed - 2022-10-06T160247.685

unnamed - 2022-10-06T160218.310

unnamed - 2022-10-06T155929.417
unnamed - 2022-10-06T160209.948
unnamed (16)
unnamed - 2022-10-06T160058.699
unnamed - 2022-10-06T160300.074
unnamed - 2022-10-06T160310.523
unnamed - 2022-10-06T160328.412
unnamed - 2022-10-06T160335.887
unnamed (18)
unnamed - 2022-10-06T160440.076

Theo Andy Van :  Bão IAN như là một cuộc chiến tranh hủy diệt đă để lại Cuba, Florida chìm trong bóng tối. Hơn hai triệu ngôi nhà và cơ sở kinh doanh đã không có điện ở Florida vào đầu ngày thứ Sáu, cơn bão Ian tiếp tục tấn công về phía Nam Carolina sau khi để lại thiệt hại trên diện rộng ở Tiểu Bang Sunshine.Theo công ty phân tích và dữ liệu bất động sản CoreLogic của Mỹ, các công ty bảo hiểm đang chuẩn bị đối phó với mức thiệt hại từ 28 tỷ đến 47 tỷ USD từ cơn bão Ian, cơn bão có thể là cơn bão lớn nhất ở Florida kể từ sau cơn bão Andrew năm 1992.

Con số đó so với thiệt hại 65 tỷ đô la từ cơn bão Katrina vào năm 2005 và thiệt hại 36 tỷ đô la từ cơn bão Ida vào năm 2021.

Bão Ian sẽ thay đổi ngành bất động sản và cơ sở hạ tầng thành phố. Các công ty bảo hiểm có thể sẽ phá sản, và họ sẽ trở nên ít tiếp cận hơn ở những khu vực như Florida.

Phục hồi dự kiến sẽ chậm và khó khăn do lạm phát, lãi suất cao và chi phí lao động và nguyên vật liệu.

Andy Van
Great Day GIF by memecandy
Categories
Chuyện ngắn

NHAN SẮC


259477149_2153878684801587_6505079789958152999_n

NHAN SẮC

“Người đàn bà đứng tuổi hỏi đàn bà trẻ:
– Em đã ngủ với chồng chị chưa?
Đàn bà trẻ sa sầm nét mặt, đôi mắt ghì chặt vào đáy ly sóng sánh ánh cam. Vài phút lặng lẽ trôi qua, đàn bà trẻ phát ra thứ âm thanh nghèn nghẹn mà nội dung chẳng liên quan gì đến câu hỏi:
– Anh ấy nói với em, chị không chăm lo và không thể chia sẻ cùng anh ấy…
Đàn bà đứng tuổi tiếp nhận bằng nét mặt thản nhiên. Giống như cô đã quen với tiếng báo thức lúc 6h30 mỗi ngày, để tất bật chuẩn bị bữa sáng cho chồng, đánh hộ anh đôi giày để anh có thể an tâm rời khỏi nhà đi làm.
Đàn bà đứng tuổi chậm rãi tuông từng lời:
– Đây không phải là lần đầu tiên chị nghe câu nói ấy từ cửa miệng một phụ nữ trẻ. Có điều chị tự hỏi: “Tại sao trong cuộc đời, hầu hết đàn bà chỉ cần duy nhất một người đàn ông hiểu mình, chăm lo cho mình. Trong khi đa số đàn ông lại cần nhiều người đàn bà hiểu mình, chăm lo cho mình đến thế?”.
Đàn bà trẻ cúi xuống, nước mắt khi không mà chảy. Tiếng đàn bà đứng tuổi vẫn vang lên đều đặn:
– Trong mối quan hệ lằng nhằng này, chúng ta chỉ có hai cách giải thích. Hoặc là cả ba cùng có lỗi, hoặc là không ai có lỗi, lỗi tại “Nhan sắc” mà ra… Thôi, chị về đây, còn phải đi đón cháu. Em từ từ suy nghĩ và chọn cho mình một kết cục mà em muốn. Chỉ có điều “Nhan sắc” là thứ phù du nhất cuộc đời này em ạ…!
Đàn bà đứng tuổi đi rồi, để lại trong gió ánh mắt đen láy và mùi hương thoang thoảng. Đàn bà trẻ nhìn theo dáng dấp ấy và thầm nghĩ: “Chị ta từng được gọi là nhan sắc…”. Chuông điện thoại reo vang, đàn bà trẻ giật mình. Đầu dây bên kia, tiếng người đàn ông – như đa số đàn ông khác – cần nhiều đàn bà trong cuộc đời, nói hối hả: “Em à, cẩn thận nhé. Mụ nhà anh phát hiện ra em rồi. Mụ để cả xấp hình chụp chúng ta đi vào nhà nghỉ, rồi cả căn nhà nơi em đang trọ học. Tạm thời đừng liên lạc nhiều nhé. Anh sẽ tranh thủ giải quyết để gặp em sớm…”.
Đàn bà trẻ không đáp trả. Tiếng tít tít vang lên vồn vã và bất ngờ. Bất ngờ như cơn mưa ngoài khuôn quán kia. Lúc này cô mới nhận ra sự tinh xảo của đàn bà đứng tuổi khi chọn quán cà phê cô và người đàn ông ấy thường hò hẹn làm nơi gặp nhau hôm nay. Đàn bà trẻ nhìn ảnh mình trong tấm gương phản chiếu loang loáng màn nước, nghĩ mãi đến điều đàn bà đứng tuổi gửi lại trước khi đi: “Nhan sắc…”
Đàn bà đứng tuổi để toàn bộ tập ảnh giấy tờ liên quan đến người tình mới nhất của chồng lên bàn làm việc cho anh rồi lẳng lặng trở về phòng. Nhìn lại mình trong gương, đàn bà đứng tuổi biết mình đã sai khi chiều qua đổ lỗi mọi điều cho “Nhan sắc”. Đàn bà nhớ lại lời một người đàn bà lớn tuổi hơn: “Đàn ông nào vốn mang tính trăng hoa thì hoạ may khi chết đi mới bỏ được. Chấp nhận lấy anh ta là chấp nhận cảnh chồng chung cả đời…”
Đàn bà đứng tuổi thở dài, tắt đèn trong tiếng nhạc da diết buồn “Bàn tay làm sao níu, một thời vừa đi qua…”
Đàn ông trở về sau cơn mưa giông bất ngờ. Phong bì hình ảnh vợ để trên bàn đêm qua vẫn còn làm anh chới với. Hai lần trước vợ chỉ nói: “Anh dừng lại đi, đừng để em biết quá nhiều…”. Đàn ông ngoan ngoãn nghe theo vì thiết nghĩ: “Còn nhiều thời gian khác mà!”. Lần này, đàn bà làm điều gay cấn hơn. Đàn ông nằm vật nơi phòng khách, chẳng dám vào phòng ngủ. Anh sợ những câu chất vấn không lối thoát dành cho mình, sợ mình trở thành thằng hèn như kẻ trộm bị bắt gặp. Đàn ông ngủ quên lúc nào không hay. Đàn ông muôn đời là thế. Họ không như đàn bà, điển hình là đàn bà trong phòng ngủ kia, ngổn ngang cả đêm không chợp mắt.
6h30, đàn bà choàng dậy như một loại phản xạ vô điều kiện. Nhưng rồi nghĩ lại, đàn bà cho phép mình lao vào phòng tắm chà rửa bản thân sạch sẽ, bóng loáng trước khi lao vào bếp. Đàn bà cho phép mình thoa chút phấn son trước khi đánh giày cho chồng. Và gọi chồng dậy với ánh mắt vô tư như chưa từng xảy ra chuyện gì. Đàn ông hớn hở như thoát được nạn, thay đồ, ăn sáng, và huýt sáo rời khỏi nhà đi làm, không quên hôn vợ.
Đến cơ quan, đàn ông hí hửng rút điện thoại định gọi cho đàn bà trẻ, bất ngờ đọc được tin nhắn gửi sẵn từ đêm qua: “Em tha thứ cho anh, chúng ta tha thứ cho nhau. Em cố gắng và em biết anh cũng sẽ cố gắng. Chỉ có điều: Nhất quá tam. Chúng ta cùng ghi nhớ điều đó. Em yêu anh!”
Đàn ông run tay vì biết đàn bà đứng tuổi không nói đùa. Đàn ông đang nghĩ, liệu những nhan sắc đang phới phới ngoài kia, rồi có mang đến cho anh những điều anh đang sở hữu? Liệu khi những nhan sắc ấy tàn phai, anh còn lại gì?
Đàn ông bóp trán, buông điện thoại. Ngồi thừ một lúc, anh mở email làm việc. Tên đàn bà trẻ đứng đầu trong inbox với lá thư “Nhan sắc”. Đàn ông hồi hộp mở ra. Đàn bà trẻ viết:
“Em và nhan sắc cũ của anh đã gặp nhau cách đây vài ngày. Chị ấy không còn mới như em. Nhưng chị ấy có thứ nhan sắc khác. Tuỳ vào sự lựa chọn của anh. Em mong tin anh!”.
Đàn ông nghe tim đập liên hồi. Ngã vật ra ghế, nốc cạn ly cà phê. Ly cà phê có thể đã làm đàn ông tỉnh táo hơn hoặc đã làm anh ta say. Đàn ông đem mọi thứ lên bàn cân, như vốn phải thế trong đầu óc một gã kinh doanh thành đạt. Đàn ông khôn ngoan, bản lĩnh nhìn thấy rõ ràng ngày hôm qua có sức mạnh lớn lao thế nào trong việc tạo ra hôm nay. Đàn ông cũng không còn đủ trẻ để liều lĩnh đem chưa – đến – nửa – cuộc – đời còn lại ra cá cược.
Đàn ông im lặng rời khỏi inbox. Chiều hôm ấy, đàn ông về sớm, đón con cùng vợ dưới cơn mưa tầm tã. Đàn bà đứng tuổi không quên chiếc khăn tay trong ví, lau vội nước mưa trên mặt, trên tóc chồng. Đàn ông nhìn vợ, nhớ lời đàn bà trẻ trong lá thư rồi nghĩ: “Đàn bà đứng tuổi của mình có một thứ nhan sắc mà không phải bất ky nhan sắc nào cũng có được…”
Vấn đề là, suy nghĩ ấy rồi sẽ tồn tại trong cuộc đời còn lại của đàn ông được bao lâu? Khi hàng ngày đàn ông vẫn phải tiếp xúc và nhìn thấy hàng nghìn nhan sắc mới đang hừng hực ngoài kia?…

(Sưu tầm)

HOME

Categories
6 - Thơ Con Gà Què Azalea Thơ Con Gà Què 3

CHỈ LÀ CƠN MƠ !


Tình thơ/nhạc chẳng là gì khác hơn một cơn mơ cuồng, dù vẫn đủ để đớn đau bất tận… Hãy để thơ nhạc dẫn đưa ta đi tới cõi vô thường, dù cho CHỈ LÀ CƠN MƠ !

CHỈ LÀ CƠN MƠ !

CHỈ LÀ CƠN MƠ !

1. Ơi hỡi tình thơ một giấc mơ…
Vu vơ lạc vận rất ngây khờ.
Vài câu xướng vọng từ nhung nhớ,
Đôi khổ họa vang mãi ngẩn ngơ…
Trong bão giông tâm hồn ảo mộng,
Giữa quay cuồng trí não hoang sơ.
Tưởng rằng vẫn sống nơi tiền kiếp,
Ơi hỡi tình thơ một giấc mơ…

Tiếng Violon trong đêm Trăng.Tranh Copied từ FB Nguyễn Sơn

2. Ơi hỡi tình thơ một giấc mơ…
Lướt vội qua đời thoáng dại khờ.
Sai nhịp lỡ cung vài khúc nhạc,
Lạc vần thất luật mấy bài thơ.
Bão cuồng mưa đổ hồn tê tái,
Gió thổi mây bay mắt trũng mờ.
Còn có gì đâu ngoài lệ ứa,
Ơi hỡi tình thơ một giấc mơ…
ConGàQuè Azalea   (Mpt. 06152018)

Nghe thêm : CHỈ LÀ CƠN MƠ !
Nhạc : Lê Hữu Nghĩa / Lời : Con gà Què Azalea

CHỈ LÀ CƠN MƠ ! (Lyrics – Lời nhạc)

Chiều mưa gió,
Chiều mưa gió, bão trong hồn tôi bỗng dưng òa vỡ.
Chiều hoang sơ !
Chiều hoang sơ nhớ bao lời ca nhớ bao lời thơ !
Người thơ ơi !
Người thơ ơi lắng nghe từng câu nói rơi tả tơi !
Hồn chơi vơi…
Hồn chơi vơi tiếc thơ tàn theo nỗi sầu khôn nguôi.

Ôi lòng tê tái,
Niềm thương nhớ vấn vương âm thầm mãi.
Thơ là mê say,
Là thương đau đã chôn theo tàn phai…
Là mộng trời mây,
Mộng tình trôi trọn đời tìm không thấy.
Là một vòng tay,
Một vòng tay đầy ắp con tim gầy !

Tình thơ hỡi !
Tình thơ hỡi cớ sao hồn nông nổi không còn lối !
Thời gian ơi !
Thời gian ơi nhớ khi chìm trong nỗi đau mình tôi !
Tình ngu ngơ…
Tình ngu ngơ cuốn mây cuồng mưa lũ tan hồn thơ !
Tình hay thơ ?
Tình hay thơ hỡi ôi tình thơ chỉ là cơn mơ !!!

ConGàQuè Azalea
(Mpt. 12/2019)

Trở về =>   Thơ Con Gà Què Azalea  –  Văn Con Gà Què Azalea – Nhạc Lê-hữu-Nghĩa 

HOME

Categories
Chuyện ngắn

CON KIẾN


unnamedl

CON KIẾN
(Vũ Thất)
Ba tôi đã chọn cho các chị tôi mỗi người một đức lang quân rất đáng giá kể theo thứ tự bắt đầu bằng chị lớn: giáo sư, bác sĩ, dược sĩ, kỹ sư. Còn tôi, khi vừa đủ khả năng làm vợ, nhân một buổi họp mặt gia đình, ba tôi long trọng tuyên bố: “Thằng rể cuối cùng của gia đình này nhất định phải là một luật sư. Và phải là thằng luật sư… ngon lành!”. Tôi đã vui sướng nghĩ thầm: thì ra ông đặc biệt dành thằng rể mang cùng nghề Luật sư cho
con gái út ông cưng nhất. Buổi họp mặt không có mẹ tôi. Tôi chắc bà cũng đồng ý với chồng như đã từng đồng ý với chồng. Bà mất năm ngoái…
Từ hôm đó, bất cứ chàng luật sư nào ông quen biết hoặc do bất cứ ai giới thiệu, ông để tôi mặc sức tìm hiểu. Còn với những anh chàng không mang lấy nghề luật sư tự ý đến làm quen, ông vờ sai tôi đi mua gì đó mà khi trở về, anh chàng đó đã rời nhà!
Suốt hai năm liền, không một “thằng” luật sư nào được chúng tôi chấm là ngon lành. Có người bị chê là quá lứa, có người quá non. Có người bị chê là quá nghèo, hoặc quá ăn chơi. Có người bị chê là quá đần hoặc nói quá nhiều. Nhưng rồi chúng tôi cũng “chấm” được một chàng. Xét về nhiều mặt, xem ra còn hơn cả… ngon lành.
Từ ngày được chấm, dù công việc tòa án khá bộn bề, Tân vẫn dành một buổi tối mỗi tuần qua nhà dùng cơm. Trò chuyện trong bữa ăn đa phần là trao đổi việc tòa án. Từ sau đó đến khuya là Tân mới hoàn toàn thuộc về tôi. Riêng trọn ngày thứ bảy anh đưa tôi dạo phố, xem phim, khiêu vũ… Tân dạy tôi khiêu vũ để sẵn sàng cho bữa tiệc tân hôn sau khi tôi tốt nghiệp đại học năm tới…
Rồi bỗng nhiên con đường êm ái tiến vào cuộc đời làm vợ của tôi đụng phải… ngã rẽ tâm tình. Người đưa tôi vào ngã rẽ đó là cô bạn thân. Cô nàng muốn dự một dạ hội mà phải có tôi đi cùng thì mới được cha mẹ cho phép. Không như những lần trước là sau khi bạn tôi đã gặp người yêu, tôi quay về nhà, lần này tôi quyết định tham gia. Tôi đã có dịp trải nghiệm dạ hội Thủ Đức, dạ hội Không Quân nên đâm ra tò mò về dạ hội Hải Quân!
***
Người yêu của bạn tôi đón tiếp chúng tôi trên cầu tàu dẫn lên sân thượng một chiến hạm. Dọc cầu tàu chăng các dây đèn nhiều màu xen kẽ tạo một cảm giác dễ chịu. Dọc theo chiến hạm, ánh sáng lộng lẫy làm nổi bật hình dáng đầy uy lực. Đẹp mắt nhất là ngọn đèn pha chiếu chùm tia vút lên khung trời. Người tham dự hiện diện khá đông.
Buổi dạ vũ đang mở đầu với điệu nhạc Pasodoble sôi động. Từng cặp đang quay vòng nhộn nhịp vui tươi.
Tôi ngồi vào chiếc bàn trống gần ban nhạc. Cô bạn được người yêu đưa thẳng ra sàn nhảy. Tôi buồn tình bốc vài hạt mứt sen nhai nhâm nhi. Một thủy thủ đến hỏi tôi thích uống gì. Ấn tượng ưa thích đầu tiên là hình ảnh nổi bật: khách với chủ phân biệt rõ ràng: bất cứ ai không mặc quân phục trắng thì là khách. Cả dàn nhạc cũng toàn màu trắng. Họ đang chơi tận tình, thi đua khuyến khích những bước nhảy đẹp lạ, lượn vòng dọc các lá cờ đủ loại, nhiều sắc màu treo quanh lan can. Có lá hình chữ nhật, có lá cờ
hình vuông, hình tam giác. Tám sợi dây đèn màu vàng đỏ tỏa xuống từ đỉnh cột cờ đến mũi và lái. Lối trang hoàng và bầu không khí thoáng mát tạo một vẻ đẹp lạ lùng…
Cô bạn đã nhảy tiếp bản thứ nhì mà tôi vẫn cô đơn. Tôi ao ước phải chi có Tân và chắc chắn đây là cơ hội để anh trổ tài. Tôi đã rủ anh nhưng nhằm đêm anh bận. Thôi thì thiên hạ đều có đôi, và dạ hội Hải Quân là thế đấy, tôi còn ở lại làm gì! Tôi nâng ly cô-ca lên môi, nhâm nhi cho đến cạn gần một nửa, chờ bản nhạc chấm dứt. Tôi đưa mắt tìm cô bạn và may quá, người yêu của nó đang đưa nó về bàn.

Vào đúng lúc tôi định ngỏ lời từ giã thì một Hải quân đến mời tôi bản nhạc vừa bắt đầu.

Hai quan VNCHĐiệu bolero ưa thích chưa đủ thúc đẩy tôi nhận lời. Chính tia mắt thiết tha, khuôn mặt rắn rỏi dứt khoát đẩy tôi đứng lên. Anh rất lịch sự, khéo léo, nhịp nhàng dìu tôi len lỏi quanh sàn nhảy. Bảng tên trên túi áo ghi Trần Dinh. Bên trên bảng tên là huy hiệu tròn lồng chiếc neo vàng…
Khi bản nhạc chấm dứt, tôi còn lâng lâng muốn nhảy tiếp thì Dinh thản nhiên đưa tôi về bàn và lịch sự nghiêng mình cám ơn. Cô bạn tiếp tục vào sàn nhảy bản thứ tư. Tôi nhìn quanh. Một số thủy thủ đang ngồi ngắm thiên hạ vui đùa. Tôi cợt đùa với chính mình: “Hãy đến mời tôi nhảy đi, còn mắc cỡ gì nữa!” Và ước mong được toại nguyện. Anh chàng nhảy nhuần nhuyễn nhưng chừng mực, không bộp chộp nhiều phô diễn như
Tân. Tôi bắt đầu ưa thích bầu không khí đầy tình thân ở đây. Nhộn nhịp mà không xô bồ. Tiếng nhạc cũng vừa đủ kích động mà không gây trở ngại cho cuộc chuyện trò.
Vừa nhảy tôi vừa dõi mắt tìm Dinh. Anh đang đứng cùng vài Hải quân, cạnh một số hộp bọc giấy màu, nhìn tổng quát hoạt cảnh. Rồi họ nói với nhau gì đó như để chấn chỉnh các thiếu sót…
Khi tôi trở về bàn, chỉ còn một ghế trống duy nhất. Anh chàng áo trắng ngồi bên mời tôi bánh ngọt. Tôi cám ơn và ăn ngay. Vị ngọt của bánh như đến từ tiếng nói người mời:
– Nếu cô cho phép, tôi xin có ý kiến.
Tôi cười thầm: “Nếu định mời khiêu vũ thì nói ngay ra, ý kiến ý cò gì!” Tuy vậy tôi nhã nhặn đáp:
– Ý kiến sao ạ?
Anh chàng nghiêm giọng:
– Cô đẹp nhất dạ hội!
Đây không phải là lần đầu tôi được khen nhưng vẫn thấy vui:
– Tôi e anh lầm chăng?
– Trăm ngàn lần không. Đó là lý do tôi không dám ngỏ lời mời cô khiêu vũ.
Tôi nhìn bộ mặt dễ thương chừng hơn tôi vài tuổi, nở nụ cười tươi:
– Tôi coi đó là lời mời và tôi xin nhận lời.
Anh chàng áo trắng hân hoan dìu tôi vào nhịp điệu Boston. Suốt bản nhạc anh không nói với tôi lời nào, chỉ say sưa với điệu vũ bay bướm. Dứt bản nhạc, trong khi tôi đinh ninh anh sẽ mời tôi bản kế tiếp thì anh lại thản nhiên đưa tôi về bàn và ngỏ lời cáo từ.
Tôi tức mình nghĩ đến lời cô bạn thân: “Thật khó hiểu với mấy ông Hải quân. Nghề nghiệp ảnh hưởng đến tánh tình. Đến đó rồi đi đó, không tỏ ra chút gì luyến tiếc!”
Tôi lại trở về với chính mình và thấy buồn buồn khi bắt gặp Dinh đang cùng một người đẹp nhịp nhàng theo điệu rumba. Xét về tài nghệ thì tôi thua “nàng” các bước vẽ vời.
Thế nào tôi cũng phải nhờ Tân dợt thêm. Khi điệu slow khởi lên, một chàng áo trắng khác đến mời tôi. Tôi thích kiểu áo của anh, cổ vành khăn viền hai lằn đen bẻ lật sau lưng và chiếc cà vạt cùng màu được thắt buông lơi hai đoạn trước ngực. Tôi xăng xái đứng lên. Từ đó tôi luôn bận rộn bản này sang bản khác, với người này đến người khác. Từ đó tôi thấy anh thủy thủ nào cũng thân quen. Và từ đó tôi quên mất chuyện bỏ ra về…
***
Trong giờ giải lao, các chàng áo trắng đến từng bàn trao cho mỗi khách một vé số trúng quà kỷ niệm. Tôi vừa nhận một vé thì Dinh đến. Anh Hải quân ngồi bên tôi đứng lên nhường ghế. Tôi thấy rộn vui. Dinh cất giọng trầm ấm:
– Mong rằng cô không chán ngán cho đến lúc này.
Tôi vội lắc đầu:
– Lúc nào cũng hài lòng.
– Chắc cô đã biết tên tôi.
Cho chắc ăn, tôi liếc qua bảng tên, gật đầu.
– Còn tên cô?
– Tôi tên Thủy.
– Tên đầy đủ.
Tôi cười:
– Có cần thiết không?
Giọng anh thiết tha:
– Rất cần và rất hân hạnh được biết.
Tôi nghe xúc động:
– Phan Thanh Thủy
Dinh nhìn sâu vào mắt tôi, tia nhìn như có mang theo dòng điện:
– Để cám ơn cho biết tên, xin tặng cô một vé số.
Tôi lắc đầu:
– Cám ơn anh, tôi đã có rồi!
– Cô nhận thêm vậy!
– Mỗi người một vé. Nhận thêm hóa ra tôi tham lam!
Dinh nài nỉ:
– Thôi thì đổi vé vậy. Cô nhận tấm này, tôi nhận lại tấm cũ.
Tôi thất vọng phần nào: “Trông vậy mà không phải vậy! Cứ nói dai nói dở thế này thì mất hết cảm tình!” Tôi xẵng giọng:
– Thôi, anh nên tặng cho người khác!
Giọng Dinh trầm buồn:
– Không ngờ tôi… vô duyên đến thế! Thật khổ thân tôi!
Nhìn vẻ mặt bí xị của Dinh, tôi nghĩ mình cũng vô duyên nên dịu giọng:
– Thôi được, tôi nhận lời đổi vé.
Tôi mở ví, nhét tấm vé mới và đưa Dinh tấm vé cũ, trêu chọc:
– Anh hết buồn rồi chứ?
Dinh nhận tấm vé và đưa lên môi hôn:
– Tôi sẽ giữ tấm vé này để nhớ… suốt đời! Cám ơn cô Phan Thanh Thủy.
Loa phóng thanh loan báo bắt đầu cuộc xổ số tặng quà kỷ niệm Đệ nhất Chu niên ngày chiến hạm hoạt động bảo vệ Tổ Quốc. Sẽ có bốn vé trúng. Giải độc đắc là món quà đặc biệt…
Tôi hồi hộp, mong được trúng giải. Hai lần dạ hội nhà binh trước, tôi về tay không. Cô bạn cũng không kém gì tôi, miệng lầm rầm khấn cầu thần thánh. Tôi tâm sự với Dinh:
– Mấy lần chúng tôi dự tiệc nhà binh mà lần nào cũng về tay không! Chỉ mong trúng một món quà để lưu niệm một đêm vui…
Dinh cười:
– Với cô thì rất đáng trúng… quà độc đắc!
Bạn tôi đốp chát:
– Còn tôi?
– Quà độc đắc chỉ có một. Rất tiếc! Xin hứa cô sẽ trúng độc đắc… năm tới!
Chúng tôi cùng cười. Tôi tránh tia mắt của Dinh, tia mắt ranh mãnh làm tim tôi sai nhịp.

Loa phóng thanh loan báo lô trúng đầu tiên. Dinh và tôi cùng nhìn vào tấm vé của mình và đều thất vọng. Một tiếng reo vang từ bàn bên cạnh. Một mệnh phụ lật bật hân hoan lên nhận quà. Món quà là bức ảnh của chiến hạm lộng trong khung viền xanh. Mọi người vỗ tay chia mừng. Tiếp theo là một ông nhận huy hiệu chiến hạm gắn trên tấm gỗ thông hình thuẫn. Rồi một giai nhân lên nhận sợi dây chuyền vàng với chiếc mỏ
neo. Cô hân hoan đeo ngay vào cổ.
Trong tiếng vỗ tay nồng nhiệt, tôi nói với Dinh:
– Hết hy vọng rồi!
Anh cười:
– Cô chuẩn bị tinh thần đi, họ sắp gọi số của cô đấy!
Tôi mỉa:
– Anh có duyên ghê. Cứ làm như là nhà ảo thuật đại tài, hô trúng là trúng!
– Tôi không “làm như” mà đích thực là ảo thuật gia!
Tôi lại cảm thấy thất vọng. Anh chàng đúng là vô duyên. Cứ thích đùa dai! Tôi xụ mặt, làm thinh…
Ban tổ chức loan báo xổ lô độc đắc và mời một vị khách lên bóc số. Tiếng loa lại vang lên:
– Chúng tôi trân trọng loan báo cùng quý vị kết quả cuối cùng của phần xổ số tặng quà kỷ niệm. Vị nào có vé mang số 21 30 42 56 xin mời lên lãnh giải độc đắc. Xin lặp lại số trúng 21 30 42 56.”
Dù thấy trúng ngay từ lần đầu đọc dò, phải đợi đến lần hai, tôi mới tin là mình trúng thật. Tôi ôm lấy cô bạn sung sướng thét lên. Thấy mọi người dồn mắt về tôi, tôi lúng túng đứng lên, giơ cao với tấm vé. Tiếng vỗ tay rần rộ khiến tim tôi đập loạn xạ. Tôi đè nén xúc động bước đến bàn xổ số. Tôi nghe vang vang tiếng nói:
– Kính thưa quý vị và các bạn. Người trúng giải độc đắc đêm dạ hội là cô Phan Thanh Thủy. Món quà đặc biệt sẽ do đích thân Hạm trưởng trao tặng. Xin kính mời Hạm Trưởng.
Tôi nhìn vào đám đông xem ai là Hạm trưởng. Tôi gần đứng tim khi thấy Dinh đứng lên, thong dong hướng về tôi trong tiếng reo hò nồng nhiệt. Một nỗi ngượng ngùng ập đến, tôi nghe mặt nóng bừng. Rồi tiếng của Dinh như từ nơi xa xôi nào vọng đến:
– Thay mặt toàn thể thủy thủ đoàn, xin tặng cô món quà đặc biệt lưu niệm đệ nhất chu niên của chiến hạm.
Dinh trao tôi một chiếc hộp khá to bọc giấy màu xanh, bên trên có đóa hoa hồng tươi tắn. Tôi ngẩn ngơ đưa hai tay nhận món quà. Giữa tràng pháo tay vang dội, giữa ngỡ ngàng vì chức vụ của Dinh, tôi nghe xúc động nghẹn ngào. Có tiếng nói lớn yêu cầu mở quà! Tôi cầm đóa hồng. Dinh giúp tôi xé bọc giấy. Đó là mô hình chiến hạm mang sắc màu và linh động như thật. Tôi trân trọng nâng cao, chầm chậm xoay quanh trình làng. Tôi xúc động bày tỏ:
– Xin cám ơn Hạm Trưởng và thủy thủ đoàn. Món quà hơn cả ước mong! Chắc chắn tôi sẽ nhớ mãi chiến hạm, nhớ mãi đêm thật vui.
Tôi dợm bước về bàn thì Dinh ra dấu tôi đứng yên. Tôi đâm lo không biết còn trò trống gì nữa. Tôi đã gần như kiệt sức nên gửi Dinh tia nhìn xin buông tha. Anh bước đến sát bên tôi, nói vào vi âm:
– Thưa quý quan khách. Theo chung quyết của thủy thủ đoàn, tôi hân hoan thông báo: Người trúng giải độc đắc, cô Phan Thanh Thủy cũng là người được bầu là hoa hậu “đệ nhất chu niên” của chiến hạm.
Một tràng pháo tay lại vang lên, tiếng huýt gió như phá vỡ con tàu. Hoa giấy bay ngập lên đầu lên cổ tôi.
Tôi nghiêng người đáp lễ, nước mắt rung rưng. Dinh đề nghị tôi nói vài lời. Tôi hít thở, cố trấn tĩnh, tập trung tìm lời phát biểu:
– Kính thưa quý vị. Vinh dự đến quá bất ngờ. Xin cám ơn Hạm trưởng và Thủy thủ đoàn đã dành cho nhiều ưu ái. Xin mạn phép thay mặt tất cả quan khách và nhân danh “hoa hậu”, chúng tôi cầu chúc chiến hạm lập nhiều chiến công hiển hách…
Tôi quay nhìn thẳng vào mắt Dinh tiếp lời:
– Và xin hứa chắc với Hạm trưởng: bất cứ lúc nào chiến hạm cần sự hiện diện của tôi, là… có tôi!
Mọi người cười rần. Dinh đích thân đưa tôi về bàn. Hoa giấy tiếp tục đuổi theo. Tôi nghe tiếng la: “Hạm trưởng cũng trúng số độc đắc!” Những tiếng cười lại rộ lên. Tự dưng tôi thấy lòng rộn rã lạ thường. Dinh đã không còn là người lạ như khi mời tôi khiêu vũ. Giờ đây anh đang thật gần mà cũng thật xa. Tôi chợt nhớ đến Tân và nghĩ đến việc mình nên ra về. Gói quà và đóa hồng trên bàn nhắc tôi về lúc này là không nên không phải…
Dinh chìa tay. Không còn đường lui, tôi nắm bàn tay anh. Bàn tay êm ái nâng nhẹ tôi đứng lên. Khúc nhạc dạo đầu càng làm tôi càng rủn chí. Tôi nói nhỏ với Dinh: “Thủy không rành valse, xin anh…” Anh cười nhẹ: “Tôi cũng vậy. Đừng lo…”
Những ngón tay Dinh trên vai tôi gợi các động tác theo xoay chuyển nhịp nhàng. Chẳng bao lâu, tôi thấy mình xoắn xuýt hòa quyện cùng anh. Dinh luôn luôn giữ khoảng cách lịch sự nhưng đôi mắt thì lúc nào cũng như thôi miên. Tim tôi chưa lần nào đập mạnh khi khiêu vũ với Tân như lần này. Tôi nói để xua nỗi bồn chồn:
– Anh xổ số gian lận phải không?
– Chỉ gian lận số độc đắc!
Tôi bóp vai Dinh như lời phiền trách. Dinh chỉ cười và ngắm say sưa. Điệu valse dồn dập hơn. Chúng tôi không quay tít, chỉ lúc gần lúc xa, lúc qua phải khi qua trái. Tôi bước theo tín hiệu từ những ngón tay mềm mại trên lưng. Tôi muốn được thế này, mãi mãi như thế này. Tôi muốn mãi trong vòng tay Dinh, vòng tay dịu dàng nhưng vững chắc. Tôi nghe choáng váng và hồn lâng lâng…
Tôi bỗng nhận ra một điều bất thường: Sàn nhảy chỉ còn có tôi và Dinh. Tôi hốt hoảng bước sai nhịp. Dinh khéo léo ghì tôi nhập thành một rồi thả tôi ra. Tôi có cảm giác như đang trong mây trong gió…
Bỗng Dinh giữ tôi đứng sững lại. Tôi mở bừng mắt. Hình ảnh chung quanh quay tròn theo tiếng vỗ tay. Dinh đưa tôi đi mà không biết đi về hướng nào. Khi đã ngồi lên ghế, tôi vừa xấu hổ vừa vui thích. Tiếng Dinh dịu dàng:
– Thủy không giận tôi chứ?
Tôi cúi mặt đáp nhỏ:
– Không! Trái lại Thủy cám ơn anh đã cho Thủy cái vinh dự…
Dinh nhìn tôi lặng thinh. Tôi cũng không nghĩ thêm được lời nào. Nhạc đổi sang điệu slow. Dinh lại mời tôi. Tôi ngơ ngẩn đứng lên. Tôi chợt thấy là tôi đã nói sự thật: chẳng bao giờ tôi quên được đêm nay!
***
Từ sau đêm dạ hội, tôi lẩn tránh Tân, viện lý do bận học thi. Tuy vậy, để ba tôi không nghi ngờ, và để giết thì giờ khi Dinh đi biển, tôi thỉnh thoảng miễn cưỡng tiếp tục đi chơi, đi khiêu vũ với Tân.

Khi Dinh trở về, anh đón tôi ở trường rồi hẹn hò gặp gỡ. Bạn tôi đáp lễ bằng cách đến nhà rủ tôi đi chơi rồi giao tôi cho Dinh. Tôi ngồi ôm anh sau chiếc Lambretta mặc cho Dinh hướng về đâu cũng đều hạnh phúc. Có hôm đến vườn cây trái Lái Thiêu, có hôm về tận Trung Lương. Rất may là Dinh không thích vũ trường, tôi đỡ mối lo gặp người quen…
Sau ba tháng, tôi đã biết đầy đủ về gia cảnh, về cuộc sống hải hồ của Dinh. Tuần rồi, anh bàn về tương lai của chúng tôi. Tôi vui sướng nghe anh mà đầu óc cứ lởn vởn về phương cách chấm dứt tình cảm với Tân.
Một tối, nhớ Dinh da diết, tôi dọ ý ba tôi:
– Con nói thật, ba đừng buồn. Con chê luật sư!
Ba tôi ngạc nhiên:
– Ba tưởng…
– Con đã tìm hiểu hai năm rồi mà không thấy hợp…
Ba tôi nghiêm mặt:
– Con đã hứa đám cưới sau khi ra trường! Hứa thì phải giữ lời, đừng lộn xộn!
– Mới chỉ là một dự tính, đã có đám nói đám hỏi gì đâu!
– Chuyện gì xảy ra giữa hai đứa?
– Không gì hết. Con chỉ thấy là… không thương, thế thôi!
Ba tôi nói như quát:
– Luật sư mà mày chê thì mày thích hạng người nào?
Tôi thấy cần dứt khoát:
– Thời chiến, con thích… nhà binh!
Ba tôi trợn mắt:
– Thích cái ngữ đó là khổ một đời đấy con ạ! Ba không muốn con gái cưng của ba phải làm góa phụ trẻ!
– Đâu phải ai đi lính cũng chết trẻ. Số trời mà! Như mẹ có đi lính đâu mà ba phải góa vợ ở tuổi 54!
Ông trân trân nhìn tôi như ngạc nhiên lần đầu tôi dám “lý luận” với ông. Ông cao giọng:
– Thằng nào đó?
Tôi giật mình, lúng túng, lặng thinh. Ông quắc mắt:
– Đừng mong tao gả mày cho nhà binh. Tao bảo luật sư là luật sư!
Tôi thấy buồn phiền và thất vọng nhưng lòng đã quyết bước vào ngã rẽ đầy… hoa biển.
Đó là bản cuối tôi nhảy với Dinh đêm dạ hội và là bản mở đầu tình yêu tôi dành cho Dinh… Những người ba tôi chọn cho các chị quả mang hạnh phúc cho các chị nhưng biết đâu đến lượt tôi lại chẳng còn ứng nghiệm. Biết đâu cũng chính số trời run rủi tôi gặp Dinh. Tại sao tôi không dám làm một cuộc “nổi loạn” cho chính cuộc đời mình. Dinh
khích lệ tôi bằng cách sẽ sớm diện kiến ba tôi và tin rằng anh sẽ thuyết phục được ông.
***
Dinh gõ cửa nhà ba tôi vào buổi tối, sau chuyến công tác dài hai tháng. Người mở cửa là ba tôi. Đang ngồi ở bàn học, tôi hốt hoảng nhìn Dinh đang lễ độ trình bày lý do hiện diện. Tôi trấn tĩnh bước ra nở nụ cười chào. Như thường lệ, ông mời khách muốn quen tôi vào nhà. Nhưng khác với thường lệ, ông không yêu cầu tôi về buồng riêng, mà lại cho phép tôi cùng ngồi với ông. Đó là thái độ hòa ái chưa từng có trước đó. Một dấu
hiệu góp phần hy vọng. Bộ mặt tươi tắn đầy tự tin của Dinh càng làm tăng nỗi vui mừng.
Thế nhưng, ngay từ lời nói đầu tiên, ông đã mở cuộc tấn công:
– Anh được mấy cháu rồi?
Dinh mỉm cười:
– Thưa bác, cháu còn độc thân.
Ba tôi đốp chát:
– Độc thân không có nghĩa là không có con!
Dinh đăm đăm nhìn ông rồi lại mỉm cười:
– Bác là Thẩm phán, cháu đâu dám nói dối!
Ông gật gù tỏ ra hài lòng nhưng tiếp tục tấn công:
– Lính gì?
– Thưa bác, Hải Quân.
– Cấp bậc?
– Đại Úy.
Tôi chen vào:
– Anh Dinh là Hạm trưởng một chiến hạm!
Ông lại gật gù:
– Hân hạnh được đón tiếp ông hạm trưởng. Nhưng nhà này không cần hạm trưởng!
Ba tôi vụt đứng lên, giọng khô khan:
– Anh ra về được rồi! Và đừng trở lại!
Tôi điếng người hết nhìn ba tôi đến nhìn Dinh. Anh từ từ đứng lên, vẻ mặt thản nhiên, lời vẫn lễ độ:
– Thưa bác, cháu thật lòng muốn cưới Thủy. Mong bác xét lại…
Tôi biết tính ba tôi. Khi ông quyết định thì không mong gì có chuyện xét lại. Nhưng Dinh thì vẫn tràn đầy hy vọng. Anh tin là anh có đủ khả năng thuyết phục ông. Từ đây tới khi tôi ra trường còn hơn một năm, dư thời giờ xoay trở…
***
Buổi tối, đang học bài, tôi tự dưng thấy hồi hộp lo âu. Qua kinh nghiệm, mỗi lần như vậy là điềm báo có việc không vui. Tôi ngồi bật dậy, nhìn chiếc chiến hạm quà tặng trên bàn. Đó là phương thuốc thần diệu giúp tôi bình tâm. Liệu Dinh có mệnh hệ gì không?
Dạo này tin tức cuộc chiến sôi động quá. Anh đã đi ba tháng rồi. Hay anh đã về mà không tới. Cả tháng rồi, khi tan giờ học, tôi vẫn đứng ngóng trông anh mươi mười lăm phút ở cổng trường. Cuối tuần tôi xuống bến Bạch Đằng không thấy tàu anh…
Tiếng cười của ba tôi vang từ phòng khách. Tôi nghe tiếng nói của vị luật sư và vội lấy gối đè lên tai. Tôi nghĩ đến Dinh, miên man nhớ anh, nhớ lời trong thư anh: “Mỗi khi nhớ em, em biết anh làm gì không? Anh mở nhạc, bài Hoa Biển, và tưởng tượng đang ôm em khiêu vũ. Rồi anh lấy ảnh “hoa hậu” ra xem. Hoa hậu của chiến hạm nhưng giây phút này là hoa hậu của lòng anh.”
Bỗng có tiếng gõ cửa và tiếng của ba tôi:
– Thủy ơi, ra ba bảo!
Tôi vờ không nghe. Tiếng gõ tiếp tục và giọng to hơn. Không còn phớt tỉnh được, tôi bước đến mở cửa. Ông cho biết Luật sư Tân đang chờ tôi… Mấy lúc sau này Tân đến thường hơn, có thể do ba tôi khuyến khích. Tôi vừa ngồi đối diện với Tân thì ba tôi lên tiếng:
– Tân mời cha con mình đi nghỉ hè ở Vũng Tàu, con nghĩ sao?
Tôi biết ông hỏi “con nghĩ sao” cho có lệ thôi chớ tôi thừa hiểu ông đã nhận lời và tôi không được phép ở nhà một mình. Tuy vậy, tôi vẫn muốn cho ông thấy là tôi không thích đi:
– Con cảm thấy không khỏe. Xin để dịp khác.
Ba tôi ra lệnh:
– Không khỏe thì càng nên đi Vũng Tàu… cho khỏe!
Ba tôi chiều chuộng tôi bất cứ việc gì trừ việc ông đã quyết định. Mười năm làm thẩm phán, ông có thừa lý lẽ để bẻ gãy mọi thuyết phục tôi. Tôi tự an ủi, thì cứ đi, vừa khỏe người vừa biết đâu có dịp khoe Dinh là đã trông thấy con tàu của anh trên đường về bến. Tôi hỏi:
– Đi bao lâu, ba?
– Một tuần!
Như sợ tôi từ chối Tân vội lên tiếng:
– Dự trù là một tuần. Nhưng nếu Thủy chán thì mình về sớm.
Tôi lặng thinh. Có về sớm mà Dinh chưa về thì… càng chán thêm.
***
Căn nhà Tân thuê thật đúng ý tôi. Đẹp, khoảng khoát, và nhất là trông ra biển. Mỗi ngày tôi dành vài giờ ngắm những con tàu qua lại. Thương thuyền nhiều hơn là chiến hạm…
Trong vài giờ đó, bao giờ cũng có Tân cạnh kề. Có khi anh hỏi tôi nhiều câu vẩn vơ nhưng phần lớn anh tôn trọng sự lặng thinh của tôi. Ba tôi thì thường đi đâu đó suốt ngày. Tôi nghi là ông sắp xếp để Tân có nhiều thì giờ tán tỉnh tôi, để tôi quên Dinh đi…
Tôi không quên Dinh nhưng tôi cũng không ghét Tân. Anh lúc nào cùng lịch sự, tế nhị và kiên trì… Tôi có lúc ước gì tôi không gặp Dinh. Nếu không gặp Dinh, tôi đã không làm khổ Tân và cũng không cho chính tôi!
Buổi sáng ngày thứ năm ở Vũng Tàu, như thường lệ, tôi dậy sớm chạy bộ dọc bờ biển. Trên đường trở về, tôi bất ngờ thấy Tân nằm trên ghế tựa đặt cạnh chiếc ghế vẫn dành cho tôi. Anh đang nhắm mắt như thả hồn đi đâu đâu. Khuôn mặt anh u buồn với hai đuôi mắt hằn nét suy tư. Tôi thả người lên ghế, thở hổn hển cho bớt mệt.
Có đến mười phút Tân mới ngồi bật dậy, cười gượng:
– Anh chiêm bao, thấy mình đổi nghề!
Tôi cười:
– Luật sư là ngon quá rồi! Chiêm bao vớ vẩn!
Tân gượng gạo:
– Anh thấy chiêm bao cũng có lý! Ở thời buổi nhiễu nhương này, cái nghề luật sư xem ra quá lạc hậu. Chắc anh sẽ… nhập ngũ!
Tôi thót người. Tân ám chỉ gì? Ba tôi đã nói gì? Anh đã biết tôi đang yêu Dinh? Tôi còn đang tìm lời dọ hỏi thì anh đã tiếp:
– Vả chăng, thời chiến, các cô đều hướng về… nhà binh!
Tôi không kềm được nụ cười gượng gạo:
– Anh có phải là “các cô” đâu mà đề quyết như thế!
Anh nhỏm người quay nhìn thẳng vào mắt tôi:
– Cho dù là “một cô” thì cô đó lại là… cô Thủy!
Tôi nín thở. Rõ ràng là Tân đã biết chuyện. Vậy thì tại sao không chợp lấy cơ hội này mà dứt khoát một lần cho xong. Tôi nghĩ suy tìm lời lẽ. Thẳng thừng với Tân thì dễ rồi, nhưng còn ba tôi…
Giọng Tân tha thiết:
– Chúng ta đã dự tính năm tới làm đám cưới, Thủy vẫn nhớ chứ?
Tôi ngồi bật dậy, nghẹn lời! Tôi đâu thể nói là tôi không nhớ. Mà nói nhớ thì giải thích sao cho xuôi tai, cho Tân vui vẻ chấm dứt? Tân lại tiếp:
– Anh nghe phong thanh là Thủy đang yêu một ông Hải Quân, có đúng không?
Tôi lặng thinh. Tân trầm ngâm một lúc rồi thở dài:
– Cái vô lý, cái ngu ngốc của anh là tuy biết mà vẫn thiết tha yêu Thủy. Anh xin hỏi Thủy một câu, một câu duy nhất và mong được Thủy trả lời…
Tân không hỏi ngay mà dừng lại, nhìn tôi dò xét. Mặt trời ửng đỏ nằm trên áng mây
ửng vàng vắt ngang chân trời. Một đường sáng lấp lánh lung linh từ đó chạy thẳng đến
tôi như mang theo cả sức nặng. Tân chưa hỏi mà tôi đã thấy nghẹt thở!
– Thủy sẵn sàng trả lời câu hỏi chứ?
Tôi cúi mặt nhìn mảng cát vàng. Giọng Tân trầm buồn:
– Nếu năm tới chúng ta cưới nhau như dự định, Thủy có hứa là sẽ quên… người ta không?
Tôi bật người, đứng lên, bước dần xuống biển và lang thang theo mép nước. Độ mát và từng đợt hoa biển vỗ về giúp tôi thanh thản phần nào. Quên Dinh ư? Chắc là không bao giờ. Tân đến với tôi như một cảm tình. Dinh thì bằng cả trái tim. “Anh Dinh. Chừng nào anh mới về với em. Em đang khổ tâm quá!” Chưa bao giờ tôi mong gặp Dinh như bây giờ. Một lời của anh đủ xóa đi mọi muộn phiền…
***
Bữa ăn trưa tại nhà hàng nổi tiếng nhất ở Vũng Tàu kéo dài buồn chán. Tân và ba tôi ngồi đối diện nhau, đang say sưa trao đổi về đề tài pháp luật. Tháng tới Tân phải bào chữa cho một sinh viên nổi tiếng chống đối chính quyền. Ba tôi cho Tân các gợi ý gì đó…
Tôi lơ đãng nhìn lối trang trí sang trọng của nhà hàng. Ngắm hết phía trong, tôi xoay người nhìn phía ngoài. Thực khách khá đông, chỉ còn vài bàn trống. Tôi chợt thoáng thấy một dáng quen quen ngồi một mình một bàn gần cửa. Đôi mắt tôi dừng lại và tim đập loạn xạ. Dinh. Dinh ngồi đó tự bao giờ, đang mỉm cười chào tôi. Tôi cười đáp và mừng rỡ đứng lên.
– Ngồi xuống!
Tiếng ba tôi nhỏ, sắc lạnh. Tôi đứng chết trân, nhìn ông van xin. Giọng ông êm nhẹ, lạnh lùng:
– Ngồi xuống đi con!
Tôi ngoái lui. Dinh lặng lẽ nhìn tôi, nụ cười đã tắt. Anh đứng lên và tôi lắc đầu. Tôi quay lại ba tôi, mong ông đổi ý. Khuôn mặt bình thản của ông khiến tôi ngại ngùng. Đó là khuôn mặt ông đã dành cho các chị tôi sau khi ông nêu ý kiến sau cùng để giải quyết một vấn đề. Hoặc là nghe theo ông, hoặc là đừng gặp ông nữa. Ông đã bảo tôi ngồi xuống. Nếu tôi vẫn đến với Dinh, coi như tình cha con chấm dứt. Ông là người yêu thương tôi nhất và tôi rất cần tình yêu thương đó. Liệu hạnh phúc Dinh mang đến cho tôi có đủ bù đắp không? Ông đã quyết thì có đến chào ông, anh cũng chỉ nhận lấy sự hắt hủi. Tôi thả người xuống, ôm lấy mặt. Tân nắm cánh tay tôi, hỏi dồn:
– Thủy! Em sao vậy? Có sao không?
Tôi lắc đầu nhưng nước mắt ứa ra. Sẵn khăn ăn, tôi đưa lên vờ lau miệng nhưng thấm thật nhanh. Giọng Tân đầy lo lắng:
– Trông Thủy xanh lắm để anh đưa Thủy đi bác sĩ.
Anh nhìn ba tôi dọ ý và ông nhìn tôi. Tôi phản đối:
– Thủy khỏe, không đi đâu hết!
Nhân lúc ba tôi bận ngó quanh tìm người bồi tính tiền, tôi lại ngoái nhìn. Dinh không còn ở đó nữa. Anh muốn tránh cho tôi hoàn cảnh khó xử hay giận hờn tôi? Tôi tự trách mình quá yếu đuối. Dinh chỉ cách tôi hai dãy bàn, chỉ cần tôi mạnh dạn bước vài bước là tôi sẽ bên anh suốt đời. Ba tôi dù có giận nhưng lẽ nào chẳng có lúc tha thứ cho đứa con gái cưng của ông! Tôi nhủ thầm đau đớn: “Thế là hết!”
Tôi gục mặt ngăn dòng nước mắt. Trên tấm khăn trải bàn trắng tinh bề bộn các đĩa thức ăn, một con kiến đang bò quẩn quanh. Vài mảnh vụn ngon lành rơi vãi nhưng nó chẳng buồn ngó ngàng. Nó cứ lui tới, dọc ngang như tâm hồn tôi đang hoang mang vô định …
Tôi để ngón tay lên bên trên con kiến, lần theo hướng nó bò một lúc rồi ấn tay mạnh xuống. Khi nhấc lên, con kiến còn giãy giụa trước khi co quắp nằm im. Tôi nói thật nhỏ, đủ cho nó nghe: “Ai bảo mày ngu!”
Vũ Thất
(Sài Gòn, Hè 1967)
Nguồn: Thư Quán Bản Thảo số 100, tháng 9/2022

Categories
1 - TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 5 - Thơ GS Hồ Xưa (Hồ Nguyễn) 8 - Thơ Lê-hữu-Nghĩa

EM VỢ và Thơ Họa


unnamed

EM VỢ
Có em vợ đẹp rối tùm lum,
Cắc cớ ở chung, Thỏ ghẹo Hùm.
Lửa cận rơm sinh lòng tí tửng,
Mèo kề mỡ nẩy dạ lùm xùm.
Kỳ hoa tơ tưởng bê nguyên cụm,
Dị thảo mộng mơ ngắt cả chùm.
Dì nó đào non đang độ chín,
Dượng nào lại chẳng muốn “xì trum”.
Nhất Hùng

HỌA 1 : BOM NỔ CHẬM

Em gái vợ nhà đối tác lum,
Ngày đêm nguy hiểm chọc oai hùm.
Cận kề hôm sớm trêu mèo mỡ.
Bên nách ngày đêm ghẹo tiếng xùm.
Mơn mởn kéo mê man ghép cụm,
Lẳng lơ nam nữ gắn gom chùm.
Bà chằng liếc mắt theo rình sát,
Anh rể nóng phừng lại xụi trum.
HỒ NGUYỄN (15-9-2022)

HỌA 2 : XÌ NGÁN GÌ TRUM

Khi vợ bể bầu kẹt cái “lum”
Dì Ba ở phụ : thỏ trêu hùm
Quét nhà đỉnh nhọn khoe thèm cắn
Tắm cháu đồi non lộ muốn “xùm”
Khích tướng đôi vai trần cả khúc
Nhử lòng cặp núi hở nguyên chùm
Cô em tới giúp “hai” anh chị
Địch đã “xì” ta há sợ “trum” .
LHN

Trở về => TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 4
–  TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 3  – TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 2
–  TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 1

Đọc thêm => TRANG THƠ PHỎNG DỊCH
 Thơ Con Gà Què Azalea  –  Thơ Trần Đông Thành  – Thơ Nguyễn Cang – Thơ Thầy Hồ Nguyễn –Thơ Lê Hữu Nghĩa – Thơ Hương Lệ Oanh  – Thơ Nhiều Tác Giả

HOME

Categories
6 - Trang lượm lặt

CHÂN LÝ LUÔN THUỘC VỀ LƯƠNG THIỆN !!!


308624042_10224544804062127_5694053181874861016_n

CHÂN LÝ LUÔN THUỘC VỀ LƯƠNG THIỆN !!!

Chó yêu Hồ ly sâu nặng. Chúng thường chơi với nhau. Rồi một ngày, cả hai gặp phải Thần chết. Thần chết nói:

“Trong hai ngươi, chỉ có một người được sống, hai ngươi hãy oẳn tù tì đi, ai thua sẽ phải chết”.
Chó bảo Hồ ly hãy cùng nhau ra búa, vì vậy chúng ta sẽ hòa nhau, không ai phải chết.
Cuối cùng Hồ ly phải chết. Chó khóc lóc ôm Hồ Ly đã chết nằm yên lặng trong lòng.
“Đã nói là cả hai sẽ cùng ra búa, tại sao trong khi ta ra kéo thì ngươi lại ra bao?”
Hóa ra Chó đã biết chỉ có 1 người thắng nên Chó muốn thua để Hồ ly được sống, tưởng rằng Hồ ly sẽ ra búa nên Chó ra kéo, nhưng không ngờ Hồ ly lại ra bao, vì nó nghĩ Chó sẽ ra búa. Cuối cùng, tất nhiên là Chó đã thắng.
Đây mới là hiện thực, là lòng người trong xã hội. Hồ ly ích kỷ, còn Chó lại quá ngốc nghếch, tin người.
Nhưng xã hội vẫn còn một mặt khác. Đó là: khi chúng ta hãm hại người khác cũng chính là đang hãm hại bản thân. Có một số người sẵn sàng chịu thiệt thòi luôn nhường cho người khác, nhưng chính họ mới là người đang thắng.
Thế nên: cứ tiếp tục lương thiện…rồi bạn sẽ thắng, làm người phải sống có hậu, chân lý lúc nào cũng thuộc về sự lương thiện.

Có ai đó đã nói:

“Rồi đến một ngày bạn sẽ nhận ra lương thiện khó hơn là thông minh. Vì thông minh là một dạng bẩm sinh, còn lương thiện là một dạng lựa chọn”.

(Sưu tầm)

HOME

Categories
1 - TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 5 - Thơ GS Hồ Xưa (Hồ Nguyễn) 8 - Thơ Lê-hữu-Nghĩa 9 - Thơ Trần Đông Thành Thơ Con Gà Què 2

ĐỜI CÓ GÌ VUI ? và Thơ Họa


imaged

ĐỜI CÓ GÌ VUI ?

Cuộc đời chẳng thấy có gì vui !
Chỉ gặp đau thương với ngậm ngùi
Ngó trước tương lai màu xám ngoét
Nhìn sau dĩ vãng sắc đen thui
Nếu hay như vậy ….đừng mê thức
Lỡ biết thế ri…cứ ngủ vùi
Chắc số phận mình hiu hẩm quá
Đâu còn lẽ sống để mà vui !
Songquang (20220918)

Họa 1 : VẪN PHẢI SỐNG !

Dù biết cuộc đời không mấy vui
Vẫn còn phải sống dẫu bùi ngùi
Tháng ngày héo hắt hồn u ám
Giây phút ngặt nghèo trí tối thui
Một chút phù du mong níu kéo
Vạn ngàn lưu luyến chẳng chôn vùi
Nụ cười giấu kín bao cay đắng
Dù biết cuộc đời không mấy vui !

ConGàQuè Azalea  (Mpt.9202022)

Họa 2 : SAO HỔNG VUI

Mắc mớ gì đời lại hổng vui
Mưa xong trời tạnh chớ bùi ngùi
No hơi : đồ bỏ , do tôm nướng
Sình bụng : chuyện chơi , tại chó thui
Rượu đế cạn chai sao lại đập
Điếu cầy hết thuốc cớ chi vùi
Như sông có lúc , người tùy khúc*
Nhứt định rồi đời lại sẽ vui .
LHN
* Sông có lúc lớn lúc ròng , người có khúc bự khúc nhỏ .

Họa 3 : ĐỜI LÀ THẾ !

Cuộc đời có lúc khổ rồi vui,
Phải sống yên tâm chớ ngậm ngùi.
Lúc sướng chẳng tung tăng sướng hú,
Khi đau không nản chí buồn thui.
An lòng chấp nhận người đem họa,
Bình tĩnh cưu mang kẻ dập vùi.
Kiên quyết vượt qua bao thử thách,
Mới mong mọi việc sẽ êm vui.
HỒ NGUYỄN (19-9-2022)

Họa 4 : NHÌN LẠI CUỘC ĐỜI

Nghiệm lại cuộc đời chẳng thâý vui
Càng buồn nghĩ tới lại bùi ngùi
Từ khi lăn lộn truân chuyên sống
Là lúc đau thương nhuộm tối thui
Tóc bạc da mồi buồn sắc đổi
Thân gầy tai nghẽn cảm thân vùi
Tuổi già sắp xếp do thiên định
Mình trách mình than chẳng đặng vui
Trần Đông Thành

Mời đọc thêm những bài họa khác tại link này :
ĐỜI CÓ GÌ VUI ? -Thơ Song Quang và Thơ Họa

Trở về => TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 4
–  TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 3  – TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 2
–  TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 1

Đọc thêm => TRANG THƠ PHỎNG DỊCH
Thơ Con Gà Què Azalea –  Thơ Trần Đông Thành  – Thơ Nguyễn Cang – Thơ Thầy Hồ Nguyễn –Thơ Lê Hữu Nghĩa – Thơ Hương Lệ Oanh  – Thơ Nhiều Tác Giả

HOME

Categories
1 - TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 5 - Thơ GS Hồ Xưa (Hồ Nguyễn) 9 - Thơ Trần Đông Thành Thơ Con Gà Què 2

BAN MAI ĐỜI  và Thơ Họa


307017589_441501794625622_1346588606049963246_n

BAN MAI ĐỜI 

Hoa thắm đường xanh lắm vẻ tươi
Tinh khôi hóa hiện ban mai đời
Sông dài nước chảy ra hồ hởi
Đất rộng cây lên đến thảnh thơi
Một thoáng tương phùng trong mắt óng
Ngàn năm hội ngộ giữa tim ngời
Chim câu vỗ cánh thanh bình điệu
Nhật nguyệt vui vầy bốn biển chơi
Lý Đức Quỳnh (19-01-2007)

Họa 1 : ĐỜI LÀ CÕI TẠM

Tình mong mãi thắm đẹp xinh tươi,
Có nghĩ gì xoay chuyển suốt đời.
Vinh hiển tưởng ai cung phụng quý,
Cao sang cuồng vọng cảnh an thơi.
Sáng vèo khuất mất tương lai tối,
Chiều sụp tiêu tan giọt nắng ngời.
Xuống một kiếp trần lo tạo đức,
An nhiên tự toại cuộc rong chơi.
HỒ NGUYỄN (19-9-2022)

Họa 2 : BÌNH MINH !

Sớm mai cây cỏ thật xanh tươi,
Dịu mát trong tôi một mảnh đời.
Hồn ngẩn ngơ nhìn thư hỡi thái,
Lòng ngây ngất ngắm thảnh ơi thơi.
Đất trời hòa quyện sương mờ nhạt,
Mây gió giao thoa nét rạng ngời.
Buổi sáng tràn đầy sinh khí mới,
Nghe chim réo gọi hãy đùa chơi !
ConGàQuè Azalea  (Mpt.9202022)

Họa 3 : SÂN TAO ĐÀN SAIGON

Vườn hoa bách thảo rất xinh tươi
Thanh tịnh yên lành gắn bó đời
Ngã nón quay đi ngày vất vả
Đón chào tiếp nối tháng từng thời
Chim non ríu rít trời quang đãng
Không khí chan hòa ngọn lá ngời
Mời khách lãng du thăm ngự uyển
Thả hồn thức tỉnh khách làng chơi
Trần Đông Thành

Mời đọc thêm những bài họa khác tại link này : BAN MAI ĐỜI -Lý Đức Quỳnh và Thơ Họa

Trở về => TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 4
–  TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 3  – TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 2
–  TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 1

Đọc thêm => TRANG THƠ PHỎNG DỊCH
 Thơ Con Gà Què Azalea  – Thơ Trần Đông Thành  – Thơ Nguyễn Cang – Thơ Thầy Hồ Nguyễn – Thơ Lê Hữu Nghĩa  – Thơ Nhiều Tác Giả

HOME

Categories
Chuyện ngắn

TÌNH CUỐI ĐỜI


312578300_10159059515312849_1880022959318685844_n

TÌNH CUỐI ĐỜI

Con dâu xách giỏ bước ra khỏi nhà còn nhắc lại:

– Má kho cá nhớ mang ra sân sau nha. Con cả ngày ở tiệm nail ngửi mùi hóa chất về nhà mùi cá kho nữa chịu sao thấu !

Nó đi khuất tôi lẩm bẩm:

– Con dâu mà bày đặt chỉ huy làm như má tao. Mai mốt tao đi khỏi cho biết mặt.

Con dâu là người cuối cùng ra khỏi nhà, con trai và hai cháu nội đã đi làm đi học từ sáng sớm. Chồng tôi qua đời 3 năm nay, hai vợ chồng ăn tiền già, ở nhà housing mỗi tháng chính phủ phụ trả tiền nhà, nay chỉ còn mình tôi trả chi phí tiền nhà hao tốn quá, thằng con trai duy nhất kêu về ở với vợ chồng nó, mang tiếng ở nhờ nhà con nhưng mỗi tháng tôi tự động đóng góp nửa tiền già, phụ giúp cơm nước và hầu hạ hai đứa cháu vậy mà con dâu có lúc còn làm tôi bực mình khó chịu.

Tôi sắp có một tình cuối đời, chiều nay gặp mặt nhau tôi sẽ làm một quyết định lớn lao nếu đồng ý về chung sống với người ấy, ông có nhà cửa sẵn sàng đợi tôi. Con dâu sẽ trắng mắt ra về cái tội không biết nâng niu tôn trọng mẹ chồng.

Tôi tìm bạn bốn phương trên báo quen ông Sung, hai tâm hồn cô đơn đồng điệu gặp nhau. Ông Sung bất mãn con cái, tôi chẳng ưa gì con dâu, hai chúng tôi trao đổi hình ảnh thấy hạp nhãn, gọi phone chuyện trò qua lại thân tình thắm thiết nên hẹn gặp mặt để tính tới chuyện cùng dìu nhau đi nốt quãng đường đời còn lại như lời ông đã âu yếm rao tìm bạn. Ông Sung sẽ từ tiểu bang Texas bay tới đây gặp tôi .
……
Tôi đến nhà hàng Tri Kỷ gặp ông Sung, ông 75 tuổi không khác trong hình là bao vừa gặp mặt là tôi chấm liền. Sau phút giây hội ngộ bối rối tôi và ông Sung mau chóng thân thiện nhau hơn, vừa ăn vừa nói chuyện. Ông Sung cũng thích tôi, khen tôi trẻ hơn tuổi 70. Tôi mỉm cười nhún nhường:

– Em trẻ là nhờ mái tóc mới nhuộm hôm qua đó.

Nụ cười chưa kịp tắt bỗng chuyển sang nhăn nhó vì cơn đau lưng bỗng ập đến, đau từ lưng trên bên phải xuống đến lưng dưới, bác sĩ bảo tôi bị viêm dây thần kinh gì đó, cơn đau đến rồi đi trong 5-10 phút và tôi phải sống với bệnh suốt đời.

Ông Sung lo lắng hỏi:

– Em sao thế?

– Chứng đau lưng mãn tính, thường thì đi đâu em cũng mang theo thuốc giảm đau mua over counter hôm nay em quên mất. Trời..ơi..đau quá phải chi có một viên thuốc…

Thấy tôi cúi gập người xuống cho bớt đau ông Sung vội đứng dậy đến bên tôi đỡ vai tôi nhưng ông bỗng lạng quạng suýt ngã nếu không nhanh tay vịn vào một cạnh bàn. Đến phiên tôi lo lắng hỏi:

– Anh sao thế?

Ông Sung đành….khai:

– Anh bị đau hai khớp gối đi phải chống gậy, nhưng chẳng lẽ đi gặp em mà anh chống gậy thì quê quá nên anh không mang theo. Trời ơi…ước gì bây giờ có cây gậy thì đỡ khổ biết mấy.

Dù đang đau lưng tôi cũng ráng dìu ông Sung ngồi trở lại ghế cho an toàn. Trong đầu óc tôi làm ngay một bài toán nếu tôi về sống chung với ông sẽ phải thường xuyên hầu hạ như thế này, đường dài chưa biết tính nết ông ra sao, không lẽ tôi lại vác mặt trở về với con cháu? Ngay lúc này tôi biết mình phải quyết định thế nào rồi..

Tuổi già thật vô duyên, hai người đang hẹn hò lãng mạn thì bệnh hoạn lù lù xuất hiện không ai dấu ai được. Ông Sung kể lể:

– Anh đã cẩn thận mang theo đủ thứ thuốc, nào cao mỡ, cao máu, đau bao tử, trào thực quản, tiền tiểu đường nhưng quyết không mang theo cây gậy giờ mới ra nông nỗi.

Tôi cũng trút nỗi niềm:

– Em cũng cao mỡ cao máu này, loãng xương này, rối loạn tiền đình này, ngoài ra còn phải nhỏ mắt cườm ướt Glaucoma nữa cơ. Anh nhớ đi bác sĩ mắt hàng năm xem có bị Glaucoma hay Cataract không nhé..

– Em nhớ theo dõi đo huyết áp hàng ngày nhé.

– Anh cũng nhớ đi bộ mỗi ngày một tiếng cho khỏe nhé.

Tôi và ông Sung bỗng trở thành hai bạn già tâm sự kể lể chuyện thời tiết trở trời, chuyện ốm đau và dặn dò nhau kinh nghiệm thuốc men cho đến khi không còn gì để than thở thêm tôi mới giật mình kêu lên:

– Ôi trời..sắp đến giờ em phải về nấu cơm chiều cho con cháu rồi. Mấy con cá đang chờ em về kho tiêu.

Tôi vẫn nhớ đến bổn phận, nghĩ đến con cháu, vậy mà có lúc sôi máu vì ghét con dâu tôi đã muốn dứt áo ra đi.

– Ủa…mình chưa đi đến quyết định cuối cùng mà.

– Em vội quá quên mất, em đã quyết định rồi…

Ông Sung chặn lời tôi:

– Để anh nói trước. Anh là người định đoạt trước…

– Chưa gì mà anh đã lộ mặt gia trưởng rồi, thêm một lý do để em không tiếc khi quyết định. Chúng ta dừng lại ở đây.

Ông Sung thẳng thừng:

– Anh cũng muốn thế. Vì anh vừa nhận ra em đau lưng kinh niên, nay đau mai đau, rước em về anh lại phải hầu hạ, chưa kể bệnh mắt Glaucoma của em mai mốt lỡ…có bề nào càng khổ thân anh.

Tôi tự ái đùng đùng:

– Anh trù ẻo tôi đấy hả?. Chưa biết ai phải hầu hạ ai, chân anh đi không vững đó. Nãy dìu anh trở về ghế ngồi tôi mệt hụt hơi, chưa kể tiền tiểu đường của anh nay mai thành bệnh tiểu đường mấy hồi, rồi…biến chứng lọc thận ai mà hầu nổi.

Ông Sung cười nhạt:

– Anh chỉ lỡ lời lo xa thế thôi, em đanh đá ghê gớm nhỉ, hèn gì tối ngày chê trách con dâu.

Thấy tình hình căng thẳng tôi vội hạ giọng cho xong để còn kịp về nhà nấu cơm:

– Thật may cơn đau lưng của em xuất hiện và chân anh đau đúng lúc, là tín hiệu nhắc nhở chúng ta đừng vội vàng quyết định, chúng ta đang mỗi ngày mỗi già đi, sức khỏe mỗi ngày mỗi kém đi nếu lấy nhau biết vui hưởng hạnh phúc được bao lâu hay chỉ là gánh nặng cho nhau. Anh có căn nhà riêng thì cứ ở tới khi nào không tự chăm sóc bản thân mình được nữa thì sang tên nhà cho con cái, chúng sẽ lo cho anh, còn em tiếp tục về hầu hạ con cháu mai sau có ốm đau nằm một chỗ ít nhiều gì chúng cũng phải hầu hạ lo cho em. Em đã tìm ra tình cuối đời rồi, là tình với con với cháu chứ tìm đâu xa.

Ông Sung cũng “hạ nhiệt”:

– Ừ, em nói vậy còn nghe được.

Lát nữa về nhà tôi sẽ nghe lời con dâu mang nồi cá ra sân sau kho thật ngon lành. Hơn lúc nào hết tôi thấy mái nhà của con cháu vẫn đẹp vẫn ấm cúng hơn bất cứ nhà ai, dù con dâu có những lúc cãi mẹ chồng, dù con trai có lúc gắt gỏng mẹ ruột, dù hai cháu nội có những lúc làm tôi bận rộn.

Khi chia tay ông Sung ở cửa nhà hàng tôi dặn dò có chút mỉa mai:

– Anh nhớ ra tiệm Family Dollar ở góc đường kia mua cây gậy để chống chân đi cho vững vàng khỏi té và bay về Texas an toàn nha.

Ông Sung cũng chẳng vừa:

– Từ giờ trở đi em đừng nhí nhảnh lên báo lên mạng tìm tình yêu, tìm chồng bốn phương nữa nhé. Lo mà hầu con cháu đi.

Nguyễn Thị Thanh Dương
( August, 16, 2022)

Trở về =>  HOME

Categories
1 - TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 5 - Thơ GS Hồ Xưa (Hồ Nguyễn) Thơ Con Gà Què 2

NGÃ BA và Thơ Họa


imagenb

NGÃ BA

U uẩn dâng chiều lên mắt nâu
Nụ cười hàm tiếu gửi về đâu ?
Em mang nỗi nhớ trao duyên ảo
Anh gánh niềm đau rũ kiếp sầu
Nào sẽ lầu cao chờ nẻo trước
Hay còn mái nhỏ đợi vườn sau
Thu về lá đổ buông hơi lạnh
Thì hãy xin gần níu lấy nhau !
CHUNG VĂN (15/09/2922)

Họa 1 : CHUNG VAI SÁNH BƯỚC

Ngã ba ngơ ngẩn mắt rầu nâu,
Chưa biết sẽ về ở chốn đâu.
Ngần ngại bước đi e đột quỵ,
Lo âu gắng chịu chuốc u sầu.
Tay chồm níu kéo e dè trước,
Quay gót ngập ngừng ngó ngõ sau.
Thập tử nhứt sanh còn mãi sợ,
Chung vai sánh bước giữ tình nhau.
HỒ NGUYỄN (15-9-2022)

Họa 2 : NGẠI NGẦN !!!

Mắt em hạt dẻ mất màu nâu,
Để nhạc và thơ xóa, biết đâu !
Mộng ảo tràn dâng thành đắng chát,
Mơ màng trũng ngập hóa sầu đau …
Ngẩn ngơ bối rối dừng hiên trước,
Quanh quẩn thẫn thờ tiến lối sau.
Trước cửa hồn ai sao vẫn ngại?
Mà anh đã khuất chẳng còn nhau !
ConGàQuè Azalea (Mpt.9172022)

Mời đọc thêm những bài họa khác tại link này :
NGÃ BA -Thơ Chung Văn và Thơ Họa

Trở về => TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 4
–  TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 3  – TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 2
–  TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 1

Đọc thêm => TRANG THƠ PHỎNG DỊCH
 Thơ Con Gà Què Azalea – Thơ Trần Đông Thành  – Thơ Nguyễn Cang – Thơ Thầy Hồ Nguyễn –Thơ Lê Hữu Nghĩa – Thơ Hương Lệ Oanh
– Thơ Nhiều Tác Giả

HOME

Categories
1 - TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 5 - Thơ GS Hồ Xưa (Hồ Nguyễn) 9 - Thơ Trần Đông Thành Thơ Con Gà Què 2

TÂM KHẮC KHOẢI và những bài thơ họa


khung-canh-ven-ho-nhu-chon-bong-lai-tien-canh-o-han-quoc

TÂM KHẮC KHOẢI

Đường xa lấp tấp lá hiu vàng,
Đồng trống nắng tràn gió thoáng man.
Đỉnh núi mây quần treo dáng dịu,
Đồi thông suối bóng ẩn vần lan.
Thướt tha chân bước thân mềm mại,
Mịn mượt tóc bung vóc dịu dàng.
Nhớ quá ai xưa ghi khắc khoải,
Âm thầm tim chực đón mùa sang.
HỒ NGUYỄN

TỰ HỌA : HẮT HIU

Thu đến hắt hiu lá rụng vàng,
Đường xa cô độc nhớ miên man.
Năm xưa ai đứng bên bờ ngắm,
Dạo nọ người đi vệt héo lan.
Thầm lặng gió lùa cây cúi cụm,
Bơ vơ chim khóc tiếng thưa dàng.
Sang mùa khắc khoải hồn trơ mộng,
Thắm thía mang tình tự kéo sang.
HỒ NGUYỄN (11-9-2022)

HỌA 2 : THU VỀ

Chợt thấy cây thay màu úa vàng,
Mới hay thu tới, nghĩ miên man…
Âm thầm ngắm gió vờn lay động,
Lặng lẽ nhìn mây lượn tỏa lan.
Ngày tháng qua đi đau hỡi khổ
Phút giây chờ đợi dịu ơi dàng.
Đếm bao nhung nhớ nhiều như lá,
Biết có còn nhau mùa nữa sang?!
ConGàQuè Azalea

HỌA 3 : NẺO QUAN SAN

Thiều quang ngã bóng ánh chiều vàng
Lãng tử bâng khuâng ngỏ tịch man
Vạn dậm đường xa trường lữ thứ
Hành trình đèo núi nửa vườn lan
Nhìn mây mây tản mây xa xứ
Trông gió gió reo gió dịu dàng
Mấy nẻo quan san khi viễn xứ
Lạnh lùng đất khách bước chân sang
XCQ

HỌA 4 : NỤ TẦM XUÂN

Vườn xuân một buổi bóng chiều vàng
Nữ tú nam thanh dạ mác man
Thưởng lãm đông về trên bách thảo
Trầm trồ ca ngợi xóm hoa lan
Nơi đây náo nức đàn ong bướm
Là chốn xôn xao khúc dịu dàng
Lạc bước hoa viên mùa trẩy hội
Bông hồng khoe nụ vẻ cao sang
Trần Đông Thành

Mời đọc thêm những bài họa khác tại link này : TÂM KHẮC KHOẢI -Thơ Hồ Nguyễn và Thơ Họa

Trở về => TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 4
–  TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 3  – TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 2
–  TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 1

Đọc thêm => TRANG THƠ PHỎNG DỊCH
 Thơ Con Gà Què Azalea  –  Thơ Trần Đông Thành  – Thơ Nguyễn Cang – Thơ Thầy Hồ Nguyễn –Thơ Lê Hữu Nghĩa – Thơ Hương Lệ Oanh  – Thơ Nhiều Tác Giả

HOME

Categories
1 - TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 5 - Thơ GS Hồ Xưa (Hồ Nguyễn) 9 - Thơ Trần Đông Thành Thơ Con Gà Què 3

HOÀI THU và những bài Thơ họa


7992-autumn-leaf-fall-leaves-trees-desktop-hd-wallpaper

HOÀI THU

Mỗi độ Thu về chạnh nhớ anh
Hồn khờ như chiếc lá xa cành
Chao ơi ! Ngày tháng qua mau quá
Trời ạ ! Mười năm thoáng thật nhanh
Đêm vắng nỉ non nghe dế khóc
Khuya tàn vò võ ngắm trăng thanh
Nhủ lòng sớm biết đời cô phụ
“Lạc đạo an bần” bên Cốc tranh
Kiều Mộng Hà  (Aug31st2022)

 Họa 1 : THU XA NGƯỜI

Kể từ thu ấy vắng xa anh,
Tựa lá vàng bay khuất khỏi cành.
Lạc lõng mờ sương trong sáng vội,
Chơi vơi nhạt khói giữa chiều nhanh.
Ngày trôi lặng lẽ vô âm tiếng,
Tháng đổ buông lơi chẳng sắc thanh.
Năm đến lại đi bao lệ ứa,
Hồn cầm độc tấu lạnh lều tranh !
ConGàQuè Azalea

 Họa 2 : VƯƠNG SẦU

Mấy độ xuân qua vắng bóng anh
Bông mai tan tác cánh treo cành
Bâng khuâng tím ngắt chân trời tím
Bát ngát mây vàng gió thổi nhanh
Lẳng lặng nghe tâm hồn thổn thức
Bàng hoàng lắng điệu khúc đơn thanh
Nào ai đếm được tâm xao động
Để biết vương sầu ẩn trong tranh
Trần Đông Thành

 Họa 3 : THU SANG

Thu sang em có nhớ về anh?
Nhớ bóng đôi chim núp lá cành.
Xưa trẻ thơ ngây tươi cận sánh,
Nay già lụ khụ tuổi thêm nhanh.
Bóng hồng mắt biếc từng nheo liếc,
Tóc bạc môi trề khuyết sắc thanh.
Mới đó mà xuân đi lão xệ,
Hồng xinh khuất mất bướm còn tranh.
HỒ NGUYỄN (03-9-2022)

Mời đọc thêm những bài họa khác tại link này : HOÀI THU -Thơ Kiều Mộng Hà và Thơ Họa

Trở về => TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 4
–  TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 3  – TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 2
–  TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 1

Đọc thêm => TRANG THƠ PHỎNG DỊCH
 Thơ Con Gà Què Azalea  –   Thơ Trần Đông Thành  –  Thơ Thầy Hồ Nguyễn –Thơ Lê Hữu Nghĩa   – Thơ Nhiều Tác Giả

HOME

Categories
Chuyện ngắn

Góp Nước Miếng Húp Chung.


306078174_417588177083345_2963705739878291131_n

Góp Nước Miếng Húp Chung.

-Tràm Cà Mau

Nhà có đám giỗ, chị Hương hớn hở nói với đứa con trai: “Sao không mời con Da-Ni-Phờ đến ăn cho vui? Con bé nầy dễ thương, vui vẻ, và ưa lăn vô bếp lăng xăng làm việc nầy việc nọ. Có khi giành rửa cả núi chén bát, mà mặt vẫn tươi như hoa nở.”
Trân thẳng thắn trả lới mẹ: “Nó ớn thấu óc lối ăn uống nhà mình rồi mẹ à. Nó nói thiếu vệ sinh, dễ lây lan truyền nhiễm bệnh từ người nầy qua người khác.”
“Sao vậy?” Chị Hương tròn mắt ngạc nhiên hỏi.
Trân rùn vai: “Nó nói nhà mình ăn đũa, ngậm vào miệng, rồi gắp thức ăn trong dĩa chung. Dính cả nước miếng, đờm dãi của người khác. Có người mang bệnh truyền nhiễm, không ai biết, rồi lây lan cho mọi người. Dơ dáy.”
Chị Hương gằn giọng: “Dơ dáy? Tụi bây hôn môi, ngoạm mồm, trún nước bọt cho nhau, dễ thường vệ sinh sạch sẽ hơn ăn đũa sao?”
Trân không dám cãi lại mẹ, lảng đi nơi khác. Bố của Trân hạ cuốn sách xuống nhìn bà vợ, rồi cười:
“Tôi đã nói với bà nhiều rồi, đừng dùng đũa gắp thức ăn cho ai cả. Mấy lần bà mút đũa cho sạch, rồi gắp thức ăn bỏ vào dĩa cho con Da-Ni-Phờ, tôi thấy cái mặt nó cứng sượng lại, dáng điệu sợ hãi lắm, cứ nhìn chăm chăm vào miếng ăn bà vừa gắp cho nó, mà không dám đụng đến. Bà gắp cho tôi thì được, chứ đừng nên gắp cho ai cả. Ngay cả bạn bè thân thiết hay con cái trong nhà cũng đừng. Riêng tôi với bà, thì xem như một, tôi không sợ cái dơ của bà, bà không sợ tôi lây bệnh. Đó là chuyện riêng của vợ chồng. Nhưng có lẽ, ngay cả vợ chồng, cũng không nên dùng đũa gắp bỏ cho nhau.”
Chị Hương hừ một tiếng, giọng giận hờn: “Người ta có thương, có quan tâm, mới gắp miếng ngon mời ăn. Nếu không thì mặc kệ. Hơi đâu mà tốn sức!”
Ông chồng chị tiếp lời: “Bà có cái thói dùng đũa sục sạo, moi móc, đão lộn thức ăn trong dĩa, tìm miếng ngon bỏ cho người khác. Cái tâm của bà tốt thật, nhưng hành động đó không hợp với văn minh chút nào.”
“Ưà, tui dã man mọi rợ như vậy đó. Ai chịu thì chịu, không chịu thì thôi!”
“Ai mà dám không chịu bà? Bà bỏ đói cho vêu mỏ ra thì khốn. Nhưng tôi có nhận xét sau đây, nói ra bà đừng buồn giận nghe! Bà học được cái thói đão thức ăn trong diã của mẹ bà. Mỗi lần về thăm ông bà cụ, trong bữa ăn tôi ớn lắm. Có lần ăn thịt gà bóp rau răm, mẹ dùng tay bốc và xé thịt bỏ vào chén tôi. Nhìn mười ngón tay của mẹ, móng dài, đóng khớm đất đen ngòm. Tôi cũng ớn lạnh. Mắt tôi muốn nổ đôm đốm. Tôi cứ hốt hoảng bảo xin mẹ để cho con tự nhiên, trong nhà cả mà, con đâu dám khách sáo. Nhưng mẹ cứ bốc bỏ thêm vào chén tôi. Tôi biết đó là tình thương, là lòng tốt của mẹ dành cho con rể, không thể phụ lòng mà từ chối, không đổ đi được, sợ mẹ buồn. Tôi nín thở nhắm mắt mà nuốt trỏng, không dám nhai, nó cứ nhờn nhợn trong cổ, nuốt hoài không xuống. Cứ nghĩ phải ăn các thứ vi khuẩn, vi trùng, sán lãi, chất dơ bẩn dính trong mười cái móng tay đen điu đó, không nổi gai ốc sao được. Chúng ta phải can đảm mà công nhận cái chưa đúng, lối sống thiếu vệ sinh của mình. Tìm cách cải tiến sửa đổi cho hợp với thời đại văn minh hơn. Nhiều lần tôi đề nghị ăn đũa hai đầu như thời xưa mấy người đi kháng chiến chống Pháp trong bưng biền, mà không ai chịu.”
Bà Hương cười chế diễu: “Ăn đũa hai đầu văn minh lắm hay sao! Mấy người đó, ở trong rừng đặt bày chuyện vệ sinh, khi về thành, có còn ai dùng đũa hai đầu nữa đâu. Hai đầu đũa đều dính dơ, dễ quệt vào áo quần. Khi muốn tạm gác đũa cũng không được, không biết gác vào đâu. Thêm lúng túng vụng về. Tôi nhớ nhiều lần ông đề nghị để thêm vài ba đôi đũa chung trên mâm cơm, để cả muỗng chung vào các dĩa thức ăn, khi gắp, thì dùng các thứ đũa muỗng chung đó. Thế mà ngay chính ông, cứ lẫn lộn, cầm đũa chung mà ăn, dùng đũa riêng mà gắp, lẫn lộn nhau, được năm ba hôm, phiền phức quá, rồi cũng dẹp. Chính ông phá chứ không ai cả.”
Ông chống bà rùn vai cười gượng: “Đúng. Tôi cứ lẫn lộn mãi vì quen thói cũ. Nếu chúng ta cứ tập lần lần, kiên nhẫn theo, rồi thành quen và sẽ không lẫn lộn nữa. Cái gì cũng phải tập, thói quen mấy chục năm từ ngày còn thơ ấu, đâu thể bỏ ngay được?”
Ông chồng bà Hương thở một tiếng rất dài, tằng hắng rồi nói:
“Cách ăn uống ở quê tôi còn thiếu vệ sinh hơn nhiều. Một lần tôi về thăm, được mời cơm chiều. Chiếu trải trên giường, mâm cơm có hai tô canh, một dĩa rau luộc lớn, một tô nước chấm bằng mắm nêm pha loảng với ớt cay, tỏi bằm, thêm một dĩa mắm cà vun. Quanh mâm cơm có tám người, hai ông bà nội, hai vợ chồng, ba đứa con, và tôi. Đường xa, đói bụng, nhìn mâm cơm tuy thanh đạm, nhưng tôi đã cảm được cái ngon trong tô canh, trong diã rau luộc và tô nước chấm cay xè. Cả nhà, ai cũng đua nhau ăn mau như vũ bảo. Mọi người dùng đũa gắp rau, rồi nhúng vào chén nước chấm chung, quậy quậy đũa, rồi đưa thẳng vào mồm. Thỉnh thoảng có người đang nhai nhồm nhoàm cơm đầy trong miệng, cầm tô canh lên húp một tiếng ‘rột’, rồi bỏ xuống, người khác bắt chước, cầm tô húp theo. Tô nước chấm hòa đủ nước miếng của mọi người trong nhà qua đôi đũa, càng ngày càng loảng và nhạt ra. Tôi đi đường xa, tuy bụng đói, nhưng cũng ngại ngần, không dám ăn rau luộc, không dám chan canh, chỉ khười khười mấy trái mắm cà, vì món nầy ít bị những đôi đũa xáo trộn.”
Ngưng một lát, ông chồng nói tiếp: “Đừng hỏi tại sao không chia cho mỗi người một chén nước chấm riêng. Nhà nghèo, chén đâu có nhiều mà bày ra. Dù nếu có được chén, cũng không thể đủ nhiều nước chấm để chia riêng cho từng người vài muỗng. Bởi thế, khi trong nhà có người bị bệnh truyền nhiễm thì nó lây lan vô tội vạ. Rán mà chịu. Nhưng thật ra, thì không biết làm sao hơn. Biết đâu đó cũng là một cách chủng ngừa lạc hậu nhưng lại hiệu nghiệm.”
Anh con trai tán thêm: “Khi nào đi ăn tiệc, con tránh ngồi chung bàn với ông Tư, dì Sáu, chú Tám. Mấy người nầy ăn uống tự nhiên, dễ dàng. Cứ dùng đũa đào bới lật qua lật lại thức ăn trong dĩa, gắp miếng nầy lên, bỏ miếng kia xuống, cho đũa chạy rong từ dĩa nầy qua dĩa khác để tìm gắp những miếng ăn mà họ vừa ý. Có mấy người khách chung bàn cứ nhíu mày, mắt theo dõi chăm chăm các đôi đũa đang sục sạo, có lẽ để tránh các nơi thức ăn đã bị đũa người khác nhúng vào rồi. Con thì cứ cười cười, quan sát nét mặt bất bình, không vui của những người sợ, và cái hớn hở thản nhiên của người đang dùng đũa bới đào chọn lựa, tìm được miếng ngon, thấy mà thương. Bác Ngô nói với con rằng, thường chỉ ăn được mấy miếng đầu tiên, khi những đôi đũa dơ dáy chưa đào xới diã thức ăn. Sau đó, bác gác đũa, ngồi nói chuyện vui. Bởi thế, mỗi lần phải đi dự tiệc tùng, bác bèn ăn cơm nguội trước ở nhà cho lưng lửng bụng mới ra đi. Bác nói tiếp, có thể người ta sạch sẽ vệ sinh hơn bác, nhưng bác không muốn ăn nước bọt, uống đờm dãi của người khác.”
Bà Hương trừng mắt gắt: “Thôi, thôi, mẹ không muốn nghe cái lối nói thiếu tử tế đó. Việc chi mà kêu là uống đờm dãi của người khác, nghe không lọt tai. Nên ăn nói cho thanh lịch, tử tế hơn. Ông ấy đâu có vệ sinh văn minh chi hơn ai mà bày đặt chê bai.”
Ông chồng bà Hương thấy vợ nỗi cáu, quay qua nháy mắt với anh con trai, và hạ giọng nói riêng với nó:
“Lần nọ ăn tiệc, ba ngồi gần bà chị hàng xóm cũ. Bà nầy quen thân từ nhỏ. Ngồi gần nhau, bà vui mừng nói chuyện tíu tít. Bà cho biết mới bị bệnh cúm xong, chưa lành hẳn, lâu lâu bà hắt xì nhảy mũi, lấy khăn xịt mũi xì xì, và ho sù sụ. Ba cũng sợ lây bệnh lắm, nhưng đành phó mặc cho Trời, và cầu sao đừng bị lây. Chị em lâu ngày gặp lại nhau, dù về nhà có bị bệnh, cũng đành chấp nhận. Nhưng chị cứ dùng đũa của chị, gắp thức ăn bỏ vào chén của ba mãi. Ba cứ van lơn cầu khẩn chị để cho ba tự nhiên, ưa ăn món nào thì sẽ tự gắp. Nhưng chị không chịu, cứ gắp bỏ cho ba hoài. Ba buồn lắm, nhưng không biết làm sao. Thấy dĩa thức ăn của ba cứ đầy vun, chị hỏi sao không ăn, ba ngại ngần giả vờ nhăn mặt, nói rằng bỗng nhiên nghe đau quặn trong bụng. Rồi ba chỉ uống nước cho đến khi tiệc tàn.”
Anh con trai cười thích thú kể cho hai ông bà nghe: “Ba mẹ có biết không, thằng James nó nói ăn lẩu là “góp nước miếng húp chung”. Mọi người đều gắp tôm cá thịt, rau, nhúng vào nồi, nhận chìm rau, quậy vục, chờ sôi, thọc đũa riêng vào mà vớt, mò, đôi khi lại dùng cả muỗng riêng mà múc nước húp, rồi cho vào chén. Mọi người đều cùng làm một động tác như nhau, không ai ngán ai lây truyền bệnh hoạn. Không biết nồi lẫu sôi có giết hết được các loài vi khuẩn, vi trùng hay không. Bởi thế, khi có ai mời di ăn món lẫu, nó thẳng thừng từ chối ngay, con cũng thế. Con ngán nhất những bữa cơm chung, khi có người kêu canh chua cá bông lau, nghe đề nghị là con can ngay. Vì cũng như ăn lẩu, mọi người vui vẻ thọc đũa vào tô canh mò, vớt cá ra dĩa, rồi thọc đũa riêng vào mà dày xéo xâu xé con cá. Có lẽ họ nghĩ nước mắm mặn cũng đủ giết chết vi trùng, vi khuần rồi chăng? Bởi vậy, khi nào ăn lẩu, ăn canh chua là không có con.”
Chị Hương tiếp lời anh con trai: “Người mình ăn đũa, dù cho là thiếu vệ sinh, nhưng đã chết ai đâu mà ầm ĩ?”
Ông chồng chị đưa tay ngắt râu ngứa, rồi từ tốn nói: “Có chắc chưa chết ai không? Thế mà thống kê cho biết, chỉ tại Hoa Kỳ thôi, số người bị lây nhiễm qua đường miệng do ăn uống hàng năm có đến gần 50 triệu người, mà 130 ngàn người phải đưa vào bệnh viện, và chết hơn ba ngàn người. Còn Việt Nam mình không có thống kê, cứ lặng lẽ truyền bệnh, âm thầm mà chết. Tôi nghĩ rằng, sở dĩ người Việt Nam mình đông đảo người bị bệnh gan, là hậu quả của ăn đũa. Đôi đũa, gây đại họa, đôi đũa bí mật giết người.”
Chị Hương đã yếu giọng: “Chi đến nỗi bi thảm đến thế? Dễ chừng những xứ không ăn đũa ít bị bệnh gan hơn chăng?”
Anh con trai xen vào: “Ba nói đúng đó mẹ à. Bố mẹ của bạn con, mười người chết, thì có đến năm sáu người chết vì bệnh gan, chai gan, ung thư gan, bệnh gan B, bệnh gan C. Rồi mới đến bệnh tim,ung thư phổi, tử cung, ruột. Bác Sáu nói rằng, không hiểu sao những người hay về Việt Nam chơi, khi trở lại Mỹ, thường bị bệnh gan mà chết. Nói thế thì có lẽ cũng không đúng hẳn, không lẽ chỉ họ chết mà người bên Việt Nam mình không sao?”
Chị Hương lên giọng: “Đôi đũa cũng được xem như là một phát minh quan trọng của loài người. Là một bước tiến của nền văn minh cổ đại. Dùng đũa, có nhiều điều kỳ diệu. Còn bao hàm một cả triết lý của đông phương. Đó là nguyên lý âm dương, ngũ hành, kết hợp giữa thế động và thế tĩnh, động là chiểc đũa trên di động, tĩnh là chiếc dưới nằm yên. Đũa tiện dụng, có thể đào, bới, kẹp, lùa, xắn, cắt, xé, phân nhỏ, xiên, đè, quẹt, hất, giữ. Chỉ đôi đũa thôi, nó còn đa năng hơn hai ngón tay, hơn con dao, hơn cả muỗng nĩa. Đũa chỉ không gắp được chất lỏng mà thôi. Có lẽ vào thời xa xưa nào đó, khi còn ăn lông ở lỗ, tổ tiên chúng ta đã dùng que, nhánh mà khều thức ăn nướng trong lửa nóng. Ban đầu dùng một thanh, sau đó dùng hai thanh mà gắp, thấy thuận tiện, nên đôi đũa được phát sinh. Cũng có học giả cho rằng, loài người bắt chước những con chim mỏ dài gắp cá mà làm nên đôi đũa. Khi tay dơ dáy, dính đầy bùn đất, không muốn bốc thức ăn đưa lên miệng, dùng đũa là giải pháp tốt nhất.” – Ngưng một lúc, chị nói tiếp – “Dùng đũa, còn vệ sinh hơn dùng tay mà bốc như cách ăn của người Ấn Độ, Trung Đông. Đang ăn, ngứa đầu đưa tay lên gãi tóc, ngứa mông thọc tay vào quần gãi, rồi cũng bàn tay đó, bốc thức ăn cho vào miệng. Ăn đũa không rườm rà như ăn bằng dao, nĩa, muỗng của người Âu Châu. Người Nhật, người Hàn cũng dùng đũa, họ bày đặt ra những quy định riêng khá nghiêm ngặt khi sử dụng đũa, cũng bảo đảm được phần nào vệ sinh trong khi ăn chung.”
Anh con trai góp chuyện: “Con nghe chú Tú kể rằng, thời mới được tàu Nhật vớt trong khi vượt biển. Đến Nhật tình cờ gặp được người bạn cũ vào thời du học tại Mỹ trước đây. Được bạn mời cơm nhiều lần, và chú đã phạm phải nhiều sai sót khi dùng đũa. Vì người Nhật đã đưa nghệ thuật ăn đũa thành một thứ văn hoá, với nhiều quy định chặt chẽ. Chú cứ gắp thức ăn từ dĩa, lia lịa đưa thẳng vào miệng. Chủ nhà vì lịch sự không nói, nhưng có vẻ không bằng lòng. Trong khi đang ăn, nhiều lúc chú tạm gác đũa qua chén. Làm chủ nhà tròn mắt ngơ ngác. Với người Nhật, đây là một hành động cực kỳ vô phép, xúc phạm đến người nấu ăn, ý muốn nhắn rằng, đồ ăn dở như hạch, hay là tôi cóc cần các thức ăn nầy. Có khi chú đã dùng đũa đâm xiên vào cục thịt, cũng là một hành động vô lễ, giống như thử xem thức ăn đã nấu chín hay chưa. Sau nầy, chú đọc sách, học được nhiều quy tắc trong khi dùng đũa của người Nhật. Ví như không được ngậm đũa trên miệng, không được dùng đũa đề chuyền thức ăn cho nhau, giống hành động gắp tro xương người chết. Không cắm đôi đũa vào tô cơm, đũa chỉ được cắm vào tô cơm cúng người chết mà thôi. Cũng không được dùng đũa để chuyển dịch tô chén trên bàn ăn. Không được nhảy đũa từ món nầy qua món kia. Không mút đũa. Không dùng đũa khoắng trong tô canh. Khi gắp món ăn, gắp từ miếng nằm trên dần xuống miếng dưới, chứ không đào bới tìm miếng ngon vừa ý. Kể ra những quy tắc đó, có nhiều phần đúng với phép vệ sinh, nhưng cũng có nhiều cái mang nặng tính cách quy định không cần thiết. Nếu ăn đũa theo người Nhật, cũng bớt được phần nào truyền nhiễm bệnh từ nước miếng khi ăn chung.”
Sau khi pha cho chồng và con hai ly nước trái cây, chị Hương lục lọi trong tủ đựng các dĩa phim, rồi bảo sẽ cho chồng xem nghệ thuật cao siêu của người sử dụng đũa thuần thục. Trên màn ảnh truyền hình hiện lên một kiếm khách xứ Phù Tang, đầu đội nón rê xùm xụp, mang áo tơi lá, trông tơi tả nhếch nhác như một kẻ ăn mày, khệnh khạng bước vô quán, xem như chung quanh không còn ai. Lặng lẽ nâng cốc cạn rượu. Bỗng từ phía bàn kia, có người ném một ‘ám khí’ bay vụt thẳng vào mặt kiếm khách. Không né tránh, không vội vàng, kiếm khách cầm đôi đũa lên, gắp được miếng ám khí đang bay, vụt hất ngược lại, địch thủ thét lên một tiếng đau đớn mà ngã lăn quay ra chết. Rồi cũng đôi đũa đó, gắp lia lịa giết bọn ruồi nhặng đang bay vo ve trên dĩa thức ăn.
Anh chồng chị Hương vỗ đùi cười vang mà nói: “Xạo gần bằng chuyện đội phụ nữ anh hùng Thanh Hóa dùng cù ngéo tre móc rớt máy bay ‘Con Ma’ bắt giặc lái Mỹ.”
Chị Hương hỏi chồng: “Ngày nay văn minh, cả thế giới như đã thu hẹp lại. Hiểu biết và văn hóa phổ biến khắp nơi, thì tại sao các dân tộc ăn bốc không biết cải thiện, mà dùng dao nĩa, dùng đũa? Không biết dân Ấn Độ ăn bốc có vục tay vào tô cà ri mà thay muỗng, đưa lên miệng húp sồn sột, rồi mút và liếm bàn tay hay không? Có lẽ là không. Có thể họ đổ ra tô, diã của họ, rồi chấm mút chăng?”
Chồng chị Hương thong thả: “Nghe đâu ăn bốc, theo quy định, chỉ được bốc bằng các ngón của tay mặt mà thôi, tay trái được nghỉ ngơi, có lẽ vì tay trái chỉ xử dụng để làm những việc dơ dáy. Món ăn nào bị bàn tay trái của người khác đụng vào, thì xem như đã bị ô nhiễm, không ai dám đụng đến nữa, phải bỏ đi. Người ta khinh bỉ người ăn bằng tay trái, bị xem là hạ tiện, bất lịch sự. Trong truyện ‘Ngàn Lẻ Một Đêm’ của dân Ả Rập có kể chuyện một thương gia giàu có, vì ăn tỏi hôi tay, nên bị người tình là bà hoàng, chặt mất bàn tay mặt, phải dùng tay trái trong lúc ăn, ông ta bị khinh bỉ, hất hủi, miệt thị.
Khi bốc những thức ăn rời rạc như cơm, đậu, thì chúm các ngón tay mà vít lên, rồi lật ngữa bàn tay, để thức ăn vào giữa bốn ngón, sau đó dùng ngón tay cái mà lùa vô miệng. Không để thức ăn trong lòng bàn tay. Không bốc thức ăn từ dĩa đưa thẳng vào miệng. Ăn quen thì cũng gọn gàng, không bôi tèm lem vào râu ria, môi miệng.”
“Ăn bốc có gì hay mà không thay đổi nhĩ?” Chị Hương hỏi vẩn vơ.
Trân, con trai bà Hương trước đây có cô bạn gái người Ấn Độ, hay lui tới và định ‘kết’ với cô nầy, nên đã tìm hiểu, bèn giải thích cho mẹ:
“Ăn bốc cũng có cái triết lý cao siêu riêng của nó, chứ không phải là dã man, chưa văn minh, chưa biết dùng đến đũa hay dao nĩa. Họ quan niệm rằng, ăn bốc là một phối hợp kỳ diệu của ngũ hành với hệ thống thần kinh não bộ, nối liền với hệ thống bộ tiêu hoá, có nhiều ích lợi dinh dưỡng cho đời sống. Họ quan niệm năm ngón tay hàm chứa năng lực ‘ngũ hành’. Ngón cái là tiêu biểu cho lửa, ngón trỏ là khí, ngón giữa là trời, ngón đeo nhẫn là đất, ngón út là nước. Nếu mất thăng bằng của ‘ngũ hành’ nầy, thì dễ sinh bệnh hoạn. Khi ăn bằng tay, bốc bằng năm ngón, thì năm thứ năng lượng tiềm tàng nầy đi theo thức ăn mà vào cơ thể, làm cho thức ăn thành một món thuốc, chữa lành các bệnh hoạn, tăng sinh lực cho các vùng yếu đuối của cơ thể. Khi bốc bằng tay, thì cái xúc giác đưa tín hiệu lên não bộ, vào hệ thống kinh mạch, nên bao tử biết để đón nhận, và chấp nhận, tiết ra những dịch vị thích ứng, cho nên thực phẩm dễ tiêu hoá hơn. Mấy ngón tay cũng là cái nhiệt kế đo lường độ nóng lạnh của thực phẩm, để khỏi phỏng miệng la làng.”
Chị Hương cười: “Bày đặt! Tưởng tượng! Có chi chắc là nước, lửa, trời, đất, khí nằm trên năm ngón tay? Người ta tưởng rằng, ăn dao nĩa là văn minh và thuận tiện nhất. Không hẵn. Trước tiên, phải cho mỗi người một bộ. Dao nĩa cũng không thuận lợi bằng đôi đũa. Phở mà ăn bằng nĩa thì bất tiện lắm. Không thể nào câu sợi phở lên, cũng không thể quấn vòng vòng như ăn mì sợi, nó tuột mất. Thử xem, khi muốn gắp cục xương, dùng đũa vẫn dễ dàng hơn dùng nĩa, cục xương nằm chênh vênh trên cái nĩa, rất dễ rơi rớt ra bàn, văng vào áo quần người khác. Ăn bằng dao nĩa, phải phối hợp với ăn bốc. Như ăn bánh mì, họ phài dùng tay mà xé, ăn gà nướng, cũng bốc bằng tay. Nếu dùng đũa, thì không cần phải bốc bao giờ.”
Trân kể cho bố mẹ nghe rằng, sở dĩ con Da-Ni-Phờ không dám đến nhà ăn nữa, vì năm ngoái, nó đi du lịch bên Việt Nam với bạn. Chúng nó nghe nói thức ăn của các bà bán hàng rong rất ngon. Chúng ăn bún ốc. Ăn mỗi đứa ba tô ngon lành. Khi ăn thì chúng không để ý. Khi thấy chị hàng rong rửa tô trong một cái chậu nước nhỏ, và lau bằng cái khăn ướt ngã màu đen điu, mà trước đó nó thấy đàn ruồi bu đen, chạy nhảy trên khăn. Nó chợt nhận ra chậu nước đó đã rửa cả hàng chục cái tô của hàng trăm thực khách, bao nhiêu dơ dáy đều gom lại trong đó hết. Nó nghe dờn dợn trong cổ họng, rồi quay ra, kê đầu vào gốc cây mà nôn thốc nôn tháo ra hết. Nó tởn, không dám đụng đến các gánh hàng rong nữa. Sau đó, con Da-Ni-Phờ còn thấy tận mắt các bà bán hàng móc túi thối tiền, những tờ đen điu bèo nhèo dơ dáy, rồi cũng dùng bàn tay trần đó, bốc thịt, bốc rau, nhón tiêu hành, thả vào các tô chén cho thực khách ăn. Nó khiếp vía từ đó.
Chị Hương nói với Trân: “Con cứ kêu con Da-Ni-Phờ đến ăn đám giỗ cho vui. Nói cho nó biết, sẽ cho nó một dĩa riêng thức ăn, không chung đụng với ai cả. Con bé nầy dễ thương vui vẻ. Mỗi xứ có cái văn hoá riêng. Ai cũng tự hào về văn minh của mình. Đừng ai chê ai. Ăn bốc cũng tốt, ăn bằng dao nĩa cũng hay, nhưng tốt và tiện nhất là ăn đũa như chúng ta.”
Trân tiếp ý mẹ: “Thế sao chúng ta không phối hợp giữa dao nĩa, và đôi đũa mà ăn uống cho vệ sinh? Có đũa muỗng riêng, đũa muỗng chung, không ai ngại ai. Như thế thì có vệ sinh hơn không. Ngày nay, đũa muỗng cũng rẻ rề, mua bao nhiêu cũng có. Cứ tập dần, cái gì hay thì theo, cái gì không tốt thì bỏ đi.”
Chị Hương nghĩ ngợi một lúc, vui vẻ nói: “Mẹ tán thành ý kiến của con. Kể từ ngày mai, sẽ thi hành. Trong bữa ăn ai vi phạm sẽ xử phạt bằng tiền. Mẹ chắc Ba con sẽ bị phạt dài dài đó. Phạt mãi, sợ tốn tiền, thì sẽ tuân thủ mau.”
Ông chồng chị quay lại nói lớn: “Ừ, ừ, để xem ai bị phạt nhiều hơn ai cho biết. Bà cứ chê tôi hoài!”.

Tràm Cà Mau