Sau khi miền Nam bị CS cưỡng chiếm thì bao nhiêu sự thật lịch sử đã lần lượt được phơi bày, nhưng chân tướng của Trịnh Công Sơn vẫn còn được một số người cố gắng che dấu. Những người này cố tròng vào cổ Trịnh Công Sơn cái vòng hào quang “Quốc Gia”, họ tiếp tục ca tụng Trịnh Công Sơn là một người quốc gia!
Nhưng có một sự thật hiển nhiên mà họ không thể chối cãi được, là trong suốt cuộc chiến của người Việt Quốc Gia chống lại sự xích hoá của CS Quốc tế, được thực hiện bởi tay sai đắc lực là CS Hà Nội; Trịnh Công Sơn là một tên trốn lính. Chẳng những trốn lính, chẳng những đứng bên lề cuộc chiến, không hề chiến đấu bảo vệ chính bản thân của mình trước làn sóng xâm lăng của CS, Trịnh Công Sơn còn tiếp tay cho công cuộc xâm lăng của CS bằng những bài ca phản chiến!
Vào ngày 30 –4-1975, Trịnh Công Sơn đã lớn tiếng minh định anh ta không phải là người Quốc Gia khi hát bài Nối Vòng Tay Lớn trên đài phát thanh Sàigon để “chào mừng cách mạng thành công” vào lúc xe tăng CS Bắc Việt vừa tới dinh Độc Lập!
Nguyễn Đắc Xuân, một người bạn rất thân của Trịnh Công Sơn, một tay đao phủ của thành phố Huế trong biến cố Tết Mậu Thân 1968, (đệ nhất đao phủ là Hoàng Phủ Ngọc Tường, cũng là bạn rất thân của Trịnh Công Sơn – Trịnh Cung và Đinh Cường), viết rằng:
“Từ sau ngày Trịnh Công Sơn qua đời, nhiều dư luận trong và ngoài nước có khuynh hướng “lôi anh về phía bên này” hoặc “đẩy anh về phía bên kia”. Đối với Trịnh Công Sơn ai lôi anh thì cứ lôi, ai đẩy anh thì cứ đẩy, “kệ”. Trịnh Công Sơn là Trịnh Công Sơn, ai muốn hiểu sao cứ hiểu. Tuy nhiên cuộc đời nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã thuộc về lịch sử, mà đã là lịch sử thì “bên này” hay “bên kia” phải được chứng minh bằng tư liệu, tư liệu thành văn và tư liệu sống, nói có sách mách có chứng. Không thể phát ngôn về Trịnh Công Sơn theo cảm tính hay theo một định kiến nào….”
(Trịnh Công Sơn, có một thời như thế – Nguyễn Đắc Xuân – nhà xuất bản Văn Học).
Dựa theo những “tư liệu thành văn và tư liệu sống”, Nguyễn Đắc Xuân đã trích lại những điều sau đây do chính Trịnh Công Sơn viết xuống trong quyển sách vừa dẫn:
• Thời kỳ trốn lính
Trước khi sống qua một thời kỳ bất ổn định, tôi đã từng có được hai năm sống thong dong hợp pháp như tất cả mọi người đàng hoàng đứng đắn trên mặt đất. Muốn được thế, tôi đã phải đánh đổi bằng gần sáu mươi ngày nhịn đói tuyệt đối trong hai năm (mỗi năm 30 ngày liên tiếp trước khi trình diện) để đạt được cái mức độ không đủ tiêu chuẩn của một người lính. Nhưng muốn xuống kílô nhanh còn phải không ngủ và uống thêm điamox là một thứ thuốc rút bớt nước trong các tế bào ra. Qua năm thứ ba thì không ra trình diện nữa vì cảm thấy không đủ sức khoẻ để lặp lại cái chế độ ăn uống không có thực phẩm ấy nữa. Trốn lính gần như là một cái “nghề” đầy tính chất phiêu lưu của hàng triệu thanh niên miền Nam lúc bấy giờ. Thái độ phản kháng ấy, dù được nhìn dưới một góc độ nào đó còn mang tính thụ động, vẫn phải được nhắc nhở đến như một nốt nhạc trong trẻo đã ngân lên trong một giai đoạn u ám, nhiễm độc, giữa những đô thị miền Nam.
Tôi đã sống lang thang như một kẻ vô gia cư, vô định trú thứ thiệt. Thời gian không xê dịch nhiều, chỉ kéo dài khoảng ba năm, đó là lúc tôi nhập cư cùng một số sinh viên trốn lính khác đã có mặt trong những căn nhà tiền chế tồi tàn bỏ trống ở khu đất rộng sau trường đại học Văn khoa. Ở đây có một lợi thế là rất hiếm bị khám xét. Vào thời điểm ấy, trên khoảng đất trống lại mọc thêm một cái trụ sở Hội Hoạ Sĩ trẻ bằng gổ, hiện đa số hoạ sĩ vẫn còn có mặt trong thành phố. Giấc ngủ của tôi cứ tùy nghi hoán chuyển từ trên cái ghế bố trong túp lều này qua cái mặt nền xi măng của trụ sở hội nọ. Việc ăn uống đã có hàng quán dọc đường gần đó. Rửa mặt đánh răng thì mỗi sáng vào phòng vệ sinh của những quán cà phê quen thuộc, chỉ có việc mang theo khăn, kem và bàn chải đánh răng.
Thế đấy, nhưng chính những năm này là những năm sôi động nhất của đời tôi.
Sống trong tình trạng bấp bênh như thế tôi vẫn phải làm việc không ngừng để sống. Tôi vẫn viết đều tay và vẫn tiếp tục đi hát. Những ca khúc của tôi được in ra từng tờ rời và từng tuyển tập. Phụ trách công việc in ấn và phát hành đã có người em ruột của tôi, cũng cùng trốn lính, chăm lo. Việc in ấn càng lúc càng khó khăn, nhất là sau khi có lệnh tịch thu của chính quyền Nguyễn Văn Thiệu toàn bộ các tập ca khúc và băng nhạc của tôi. Cảnh sát lúc bấy giờ được lệnh vào tận các nhà in để truy lùng. Thế là phải đổi kế hoạch. Thay vì in trong một nhà in, nay phải rải ra trong ba bốn nhà in khác nhau. Tịch thu nơi này còn nơi khác, và dĩ nhiên, chuyện đi đứng không phải dễ dàng. Đi từ một nhà in ở vùng SàiGòn đến một nhà in ở vùng Chợ Lớn phải qua biết bao nhiêu là trạm xét hỏi.
Sau lệnh tịch thu, tất cả báo chí trong và ngoài nước đều đưa tin . Các hãng thông tấn và truyền hình truyền thanh nước ngoài ào ạt đổ xô về nơi ăn chốn ở rất là “híp pi” đó của tôi càng lúc càng đông. Mỗi ngày trung bình ít lắm cũng phải ba lần phỏng vấn, thu hình, thu mặt. Tôi bỗng trở nên người nổi tiếng bất đắc dĩ. Ban đầu cái sự kiện này cũng mang đến cho tôi chút niềm vui nhưng càng về sau càng trở thành một tai nạn. Họ săn đuổi tôi đến mọi chổ lánh mặt xa xôi nhất. Từ SàiGòn ra Huế, chỉ vài hôm sau đã thấy có mấy mạng người đủ các màu da, xứ sở khác nhau xuất hiện ở cửa. Đời sống bỗng chốc mất đi cái tự do được quyền không nói năng, được quyền ngồi yên tĩnh một mình mà suy ngẫm cho đến nơi đến chốn bao nhiêu điều mình chưa biết trong cõi đời rộng lớn này. Tôi phải sống những khoảnh khắc phù phiếm trên báo chí và trước ông kính ấy cho đến mười ngày trước ngày thành phố được hoàn toàn giải phóng. Giờ đây sau hai mươi năm thành phố đã mang tên Bác, thỉnh thoảng vẫn còn những cuộc phỏng vấn của người nước ngoài, nhưng vó không còn là một nỗi ám ảnh kinh hoàng nữa.
Nghĩ lại chuyện cũ, tôi biết rằng những cái đó có được là do tấm lòng ưu ái của quần chúng đối với mình. Sức mạnh tình cảm của đám đông quần chúng là một trong những tấm khiên che chở mình trước những mối đe dọa và là những kèo cột chống đỡ tinh thần và tình cảm mình được vững vàng trước bao nhiêu khó khăn phức tạp của cuộc sống.
Nhẩm tính lại, tôi đã hùn hạp tất cả vốn liếng của mình vào cái đại gia đình trốn lính vừa tròn chẵn mười ba năm.
Đã qua hẵn rồi cái thời của “bèo giạt mây trôi”, của những giấc ngủ bị săn đuổi.
(sđd tr. 179-183)
Thuở ấy Nhị Xuân, em ở nông trường, em ra biên giới
Đêm Nhị Xuân không còn thấy rõ màu đất đỏ và những bãi mía, bãi dứa cùng lán trại cũng khoác một màu áo khác. Mưa xuống. Hội trường dã chiến như một cái rá lọc nước thả xuống những giọt dài. Chúng tôi (Phạm Trọng Cầu, Trần Long Ẩn và tôi…) cùng anh em Thanh niên Xung phong nam nữ hát với nhau dưới một bầu trời được trang trí lạ mắt như thế . Đêm cứ dài ra và những tiếng hát cứ dài ra. Nước ở con kênh dâng lên. Mặc kệ. Cứ đứng, cứ ngồi, cứ hát. Gần khuya có cô gái Thanh niên Xung phong nhanh nhẹn vui tươi mang cho cho chúng tôi những bát cháo gà trước khi chia tay. Những khuôn mặt ấy, tôi đã quen đã nhìn thấy nhiều lần. Một giờ khuya, lên xe giã từ Nhị Xuân, lòng còn âm vang tiếng cười, tiếng hát. Những bàn tay siết chặt, những cái vẫy trong đêm không nhìn thấy. Quá giờ giới nghiêm, xe dừng lại giữa đường, không được vào thành phố. Ngủ lại chờ sáng. về lại thành phố, trở lại công việc thường ngày. Nhưng ở Nhị Xuân, có hai mươi người con gái Thanh niên Xung phong đi về phía khác. Mấy tháng sau, tôi được tin tất cả hai mươi khuôn mặt tôi đã nhìn, đã gặp đêm hôm nào ở Nhị Xuân cùng nhau ca hát, đã hy sinh ở biên giới Tây Nam. Những tiếng hát giọng cười còn đó. Những cây mía cây dứa các bạn trồng vẫn còn đó , vẫn lớn lên. Tôi bồi hồi nhìn ra quãng trời rộng và thấy lại trong trí nhớ những con người trẻ trung ấy. Trong những trái tim ấy có gì khác chúng ta không. Trong giấc ngủ ban đêm, trên những vầng trán khoẻ mạnh ấy, đã có những cơn mơ nào. Chúng ta nói quá nhiều đến sự tròn đầy và chúng ta quên đi sự mất mát. Chúng ta vẽ ra lắm nụ cười mà quên đi những nỗi ngậm ngùi riêng tư. Những người bạn nhỏ đã ra đi thật vĩnh viễn, nhưng nỗi nhớ thương về họ chưa được hát đủ như một nỗi đau. Còn thiếu sót biết bao nhiêu điều chưa nói hết lúc ở nông trường và càng chưa nói được một mảy may lúc ra biên giới. Làm một điều gì chưa đến chốn với một người không còn nữa, có phải cũng đã là phạm tội với cuộc đời rồi hay không. Xin hãy tha thứ những dòng chữ óng mượt, những sắp xếp tinh khôn, những cân nhắc đong đưa xuôi chèo thuận lái.
(Sđd, chương V: Phát thảo chân dung tôi – Trịnh Công Sơn. Trang 186-188)
Anh Sáu Dân với Trịnh Công Sơn
Hơn hai mươi năm trước, đồng chí Bí thư Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh, đồng chí Võ Văn Kiệt “rủ” Trịnh Công Sơn và tôi đi khảo sát đất Trị An. Từ chuyến đi ấy Trịnh Công Sơn và tôi cũng như một số bạn bè gọi đồng chí Bí thư bằng anh Sáu, anh Sáu Dân rất thân mật. Chuyến đi ấy anh mang đến cho hai đứa tôi về giấc mơ điện “Trị An”. Còn anh, anh không chỉ mơ mà khẳng định quyết tâm và bắt tay tổ chức hiện thực.
Buổi chiều trên đường về mưa gió mịt mù. Trịnh Công Sơn và tôi ngồi trên chiếc xe jeep.
Về đến nhà anh Sáu, áo của Sơn đổi màu mưa bụi. Còn tôi, nhờ có chiếc áo gió, áo trong của tôi còn sạch. Anh Sáu bảo chúng tôi tắm, anh Sáu mang chiếc áo của anh cho Sơn. Chiếc áo ấy Sơn vẫn để trong tủ áo của mình, ít ai biết.
Anh Sáu đánh giá và bình phẩm ca khúc của Trịnh Công Sơn theo cách của anh. Với tôi anh Sáu là một nghệ sĩ, nghệ sĩ với con người chiến sĩ của anh. Không hề có khoảng cách về tuổi tác, về cương vị xã hội, hai người nghệ sĩ ấy đã gặp nhau, đã trở thành một đôi bạn chia sẻ nhiều nổi niềm không thành lời, không thành tiếng. Những năm khó khăn, cơm độn bo bo, có lần anh Sáu gởi gạo đến gia đình Trịnh Công Sơn.
Có một lần anh Sáu tâm sự với Sơn “Anh em trí thức ở thành phố mình bỏ đi nhiều quá. Mỗi người mỗi cương vị, làm sao giữ anh em lại, cùng xây dựng đất nước.” Sau đó Trịnh Công Sơn viết ca khúc “Em còn nhớ hay em đã quên”. Lần thứ hai, anh Sáu nói với Sơn “Trong lúc khó khăn này, làm sao mọi người đều có niềm tin, niềm vui, vượt lên khó khăn để xây dựng Thành phố…” Sau đó, Trịnh Công Sơn cho ra bài “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui”.
Sau này anh Sáu về Trung Ương, ở cương vị Phó Thủ Tướng, Thủ Tướng, Cố Vấn BCH Trung Ương Đảng, dù ở cương vị nào, mỗi lần về SàiGòn, ngoài công việc, anh hay gặp gở lại bạn bè. Trong những cuộc gặp gỡ ấy, thường có Trịnh Công Sơn. Những cuộc gặp ấy bao giờ Trịnh Công Sơn cũng ngồi gần anh Sáu, như không thể cách xa nhau. Theo tôi hiểu, ít có người Việt Nam nào đi khắp mọi miền như anh. Anh đến cả những vùng sâu vùng xa đến nỗi, chánh quyền địa phương cũng chưa đặt chân đến.
Anh kể với chúng tôi về những chuyến đi. Rồi ai có sáng tác nào mới, hát cho anh nghe. Trần Long Ẩn chuyên hát lời hai, lời ba. Nguyễn Duy đọc thơ, Trịnh Công Sơn chưa có bài mới thì tùy hứng. Một lần chị Sáu ( vợ anh Sáu) nói “Sao mà tôi thích cái câu – sỏi đá cũng cần có nhau – sâu xa quá!”. Thế là Trịnh Công Sơn cầm đàn hát “Diễm xưa”. Thật khó có người nào hát hay bằng Sơn hát về mình.
Có một lần, tôi kể với Trịnh Công Sơn, anh Sáu nói với tôi rằng anh Sáu vừa nghe đài Hoa Kỳ hai buổi lúc 5h30 sáng, đài Hoa Kỳ bình luận về ba nhạc sĩ lớn của Việt Nam: Văn Cao, Phạm Duy, Trịnh Công Sơn, đài Hoa Kỳ bình luận, ca từ của Trịnh Công Sơn là lời của phù thủy. Họ không giải nỗi ý nghĩa nhiều tầng, nhiều góc ca từ của Trịnh Công Sơn, nên đành phải nói là lời của phù thủy. Anh Sáu thích lắm! Trịnh Công Sơn không ngạc nhiên nhiều về lời bình của đài Hoa Kỳ mà ngạc nhiên :”Anh Sáu theo dõi kỹ vậy à? Thế mà anh em mình không ai biết”.
Anh Sáu quý trọng tài năng của Trịnh Công Sơn và rất yêu con người và tính cách của Sơn có khi hồn nhiên như trẻ thơ.
Có một đêm, anh Sáu rủ Sơn và tôi đến chơi. Anh Sáu mang chai Mao Đài đãi hai chúng tôi. Sơn xỉn. Thế là nhạc sĩ Trịnh Công Sơn bắt đầu dạy Thủ tướng Võ Văn Kiệt làm chánh trị. ” Anh đi Nhật mà không gọi em là không chính trị. Nhật họ quý em lắm. Anh đi nước ngoài anh phải thế này, thế kia, thế nọ…” Anh Sáu và tôi cứ cười, Sơn thì vẫn cứ thao thao.
Hôm sau tỉnh rượu, tôi lại với Sơn, Sơn ngửa mặt cười:
– Có thật vậy à ? Anh Sáu có giận mình không ?
– Không! Anh Sáu vui!
– Lần sau nhớ nhắc mình nhé!. Tôi thầm nghĩ, Sơn phải là Sơn nhắc làm gì?
Vào một ngày cuối tháng ba năm nay, tôi gặp anh Sáu, anh Sáu hỏi thăm Sơn. Tôi báo anh, Sơn bịnh nhiều, Sơn đang cấp cứu trong bịnh viện. Anh nói:
– Mai mình đi Hà Nội, sau Đại hội Đảng mình về, mình thăm Sơn, các em Sơn. Xem nước ngoài nào chữa được Sơn, mình tạo điều kiện để Sơn đi.
Nhưng không kịp nữa, chiều ngày 1-4-2001 tôi gọi điện thoại cho anh ” Anh Sáu ơi! Sơn mất rồi…” Anh hỏi, anh nói nhưng tôi không nhớ gì, chỉ nhớ ” Đau lòng quá!” và chị Sáu kêu lên ” ….buồn quá…”
Buổi chiều ngày 3-4-2001, vào 18 giờ, tôi nhận được điện thoại của anh, anh chị đi thăm mộ Trịnh Công Sơn đang trên đường về, hẹn tôi ở nhà Trịnh Công Sơn.
Buổi gặp này có anh Sáu, chị Sáu, các em của Trịnh Công Sơn, anh Phạm Phú Ngọc Trai và tôi. Anh hỏi những ngày cuối cùng của Sơn…Anh nói:
– Những năm sau này, Sơn yếu nhưng sức sáng tác của Sơn rất dồi dào. Mỗi lần gặp lại là Sơn có sáng tác mới. Ca từ trong ca khúc sau này của Sơn càng thâm thúy. Ai nghe cũng thấy mình ở trong ấy. Sơn đi là một mất mát lớn, không chỉ cho nền âm nhạc nước nhà mà là còn sự mất mát nhiều mặt của nền văn hóa Việt Nam. Thương và tiếc, tiếc quá! Một mất mát lớn, rất lớn.
Anh Phạm Phú Ngọc Trai thêm một vòng thông tin: ” Nước ngoài đánh giá Trịnh Công Sơn không chỉ là một danh nhân Việt Nam mà còn là danh nhân thế giới”. Anh Sáu trầm ngâm khẽ gật gù.
Tôi nói : ” Lúc sinh thời Sơn vắng mặt chổ này chổ kia, nhưng khi Sơn ra đi, Sơn có mặt khắp mọi nơi”. Chúng tôi đều gặp nhau trong ý nghĩ về Sơn.
Có một lần nhà thơ Nguyễn Duy nói với tôi: ” Với anh Sáu thì mình phục rồi. Riêng tôi có điều phục nữa, anh Sáu là người rất dí dỏm, người biết đùa là người trẻ, người thông minh, mình là người thích nói đùa, mà nhiều khi mình đối đáp không kịp anh ấy!”. Đúng như Nguyễn Duy nhận xét. Lần nào gặp anh, theo từng câu chuyện, lúc nào anh cũng rạng rỡ, nụ cười, giọng cười của anh như kéo mọi người gần nhau.
Buổi gặp gỡ chiều này, tôi ngồi bên anh suốt hai tiếng đồng hồ, tôi không thấy anh cười. Tôi có cảm tưởng Trịnh Công Sơn đã mang theo nụ cười của anh. Anh Sáu buồn, buồn lắm, Sơn có biết không.
5-5-2001
Nguyễn Quang Sáng .
(Trịnh Công Sơn, người hát rong qua nhiều thế hệ – Nhà xuất bản Trẻ, tr. 173-175)
Lý Quý Chung, một nhà báo và là một dân biểu Việt Nam Cộng Hòa, sau ngày 30-4-1975 đã chính thức phô bày bộ mặt thật, có viết về hai chữ “gia nô” như sau:
– Ở miền Nam trước 1975, một người chỉ cần nói đọc báo nào, nghe nhạc gì thì biết ngay người đó là ai, thái độ của người đó đối với chế độ Thiệu và người Mỹ như thế nào và thái độ của người đó đối với cuộc chiến tranh ra sao? Có báo ” gia nô” ( đó là cách gọi của người Sài Gòn trước 1975 đối với loại báo chí của chính quyền Thiệu hoặc theo phe Thiệu )…. ( TCS MTNT tr. 210)
Bài viết của Nguyễn Quang Sáng ghi lại nguyên nhân ra đời của hai bản nhạc ” Em còn nhớ hay em đã quên ” và “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui” . Nguyễn Quang Sáng cho biết anh Sáu Dân Võ Văn Kiệt chỉ mới nói vài lời mà Trịnh Công Sơn đã lãnh hội được ý của anh Sáu muốn cái gì và Sơn tự biết mình phải làm cái gì ! Nói theo cách của Lý Quý Chung, đây đúng là hành vi của một “gia nô”. Thiên tài âm nhạc Trịnh Công Sơn sau 1975 đã tự biến hình thành một nhạc – nô viết nhạc theo ý muốn của “trên” để đáp ứng cho nhu cầu tuyên truyền.
Cũng qua bài viết của Nguyễn Quang Sáng, độc giả còn được nhìn thấy cung cách và thái độ của thiên tài âm nhạc họ Trịnh đối với anh Sáu Dân Võ Văn Kiệt . Cái thái độ ấy phải gọi thế nào cho đúng? Bưng bô? Liếm gót?
Riêng cái cung cách của một cán bộ tuyên truyền thì được Trịnh Công Sơn thể hiện rất rõ qua những lời sau đây : ” việc in ấn càng lúc càng khó khăn, nhất là sau khi có lệnh tịch thu của chính quyền Nguyễn văn Thiệu toàn bộ các tập ca khúc và băng nhạc của tôi …. phải rải ra trong ba bốn nhà in khác nhau….chuyệân đi đứng không phải dễ dàng…..đi từ một nhà in ở Sàigòn đến một nhà in ở vùng Chợ Lớn phải qua biết bao nhiêu là trạm xét hỏi….”
Nếu chính quyền Nguyễn văn Thiệu tịch thu toàn bộ các tập ca khúc và băng nhạc của Trịnh Công Sơn, thì chính quyền nào cấp giấy thông hành cho ca sĩ Khánh Ly sang Nhật hát bản Diễm Xưa của họ Trịnh tại hội chợ quốc tế Expo Osaka năm 1970? Chẳng lẽ đó là chính quyền Hà Nội?
Nếu chính quyền ông Thiệu ra lệnh tịch thu toàn bộ các tập ca khúc, thì tại sao các tập ca khúc của Trịnh Công Sơn với hình bìa do Trịnh Cung, Đinh Cường vẽ, vẫn được bày bán công khai tại các nhà sách ở Sài Gòn, ai muốn mua bao nhiêu cũng có ?
Nếu chính quyền ông Thiệu tịch thu toàn bộ băng nhạc thì tại sao ” nhạc Trịnh ” vẫn vang dội tại các quán cà phê ở Sài Gòn, tại các câu lạc bộ quân trường? Khánh Ly vẫn nhởn nhơ trình diễn nhạc Trịnh tại Queen Bee hàng đêm, và nhạc Trịnh vẫn được hát tại câu lạc bộ Huỳnh Hữu Bạc trong trại Phi Long-Tân Sơn Nhất vào mỗi cuối tuần?
Và đây mới là chuyện lạ bốn phương: ” đi từ một nhà in ở Sài Gòn đến một nhà in ở vùng Chợ Lớn phải qua biết bao nhiêu là trạm xét hỏi …” Đây là thời điểm nào? Trước 30 tháng 4 năm 75 hay sau ngày ” giải phóng”?
Chính quyền Thiệu đã đặt nhiều trạm kiểm soát như thế, mà người em ruột của Trịnh Công Sơn phụ trách phần in ấn và phát hành thường lui tới ba bốn nhà in hàng ngày mà vẫn không bị cảnh sát bắt vì tội trốn lính ?
Căn cứ vào những tài liệu “thành văn” và tài liệu “sống”, hầu như ai cũng biết rằng, thiên tài âm nhạc của họ Trịnh có cơ hội nẩy nở và thăng hoa là nhờ môi trường tự do, khai phóng của miền Nam dưới hai thời đệ nhất và đệ nhị Cộng Hòa. Chính nhờ sự rộng lượng bao dung của chế độ Việt Nam Cộng Hòa và sư che chở của một số sĩ quan cao cấp của QLVNCH mà họ Trịnh mới sáng tác được trên dưới 600 nhạc phẩm. Cũng chính chế độ Việt Nam Cộng Hòa đã đem bài Diễm Xưa đến Hội Chợ Quốc Tế Osaka 1970 để rồi họ Trịnh mới chiếm giải nhất về Dân Ca và được người Nhật thực hiện trên đĩa vàng. Bài hát Nối Vòng Tay Lớn được sử dụng trong các buổi sinh hoạt, họp mặt của thanh niên, sinh viên …..
Tóm lại, danh vọng và tiếng tăm mà họ Trịnh có được là nhờ ở chế độ Việt Nam Cộng Hòa và những sĩ quan cao cấp trong QLVNCH đã cưu mang và che chở cho họ Trịnh. Nói một cách dễ hiểu hơn, Trịnh Công Sơn đã sống như một loại ký sinh trùng trong lòng hai chế độ Cộng Hòa miền Nam.
Ký sinh trùng như giun, sán sống trong ruột của con người, nhờ hấp thụ chất bổ dưỡng tích tụ trong ruột non của con người mà chúng nó mới sống khoẻ sống mạnh và sinh sôi nẩy nở. Thiên tài âm nhạc của Trịnh Công Sơn sẽ không thể phát triển và thăng hoa nếu không ký sinh trong môi trường tự do khai phóng của Việt Nam Cộng Hòa, cho dù đang ở trong giai đoạn chiến đấu chống xâm lăng cộng sản. Và trong lúc Trịnh Công Sơn trốn tránh trách nhiệm, sống như một loài ký sinh trùng giữa đô thị để viết những bài ca phản chiến thì hàng triệu thanh niên cùng lứa tuổi đang hy sinh xương máu tại các chiến trường miền Nam trong từng giây, từng phút.
Đúng với lẽ công bình của trời đất và lương tâm con người, Trịnh Công Sơn đã mang một món nợ rất lớn đối với những người đã chết để họ Trịnh được hít thở không khí tự do cho đến ngày 30 tháng 4 năm 1975. Những người ấy đã nằm xuống để họ Trịnh được sống, để họ Trịnh được có cơ hội nói ra những lời vô ơn bạc nghĩa và thực hiện những hành vi phản bội trong ngày 30 tháng 4 năm 1975. Nhiều người miền Nam từng coi Trịnh Công Sơn là thần tượng, từng ngưỡng mộ thiên tài âm nhạc của họ Trịnh đã ngỡ ngàng và đau đớn biết bao nhiêu khi nghe Trịnh Công Sơn lên đài phát thanh kêu gọi mọi người cùng hát bài Nối Vòng Lay Lớn để ” chào mừng cách mạng thành công ” giữa lúc Sài Gòn đang trong cơn hấp hối !
Nhiều người vẫn chưa quên giọng hát hồ hởi, tiếng vổ tay đánh nhịp dồn dập đầy sự phấn khởi của họ Trịnh trong ngày uất hận, đau thương và đen tối nhất của lịch sử dân tộc!
Trong ngày đen tối đó, họ Trịnh đã công khai bội phản những người từng cưu mang, dung dưỡng, che chở cho anh ta; minh thị phản bội những “tấm lòng ưu ái của quần chúng đối với mình “!
Nếu Trịnh Công Sơn không phải là một con người có tâm địa phản trắc thì Trịnh Công Sơn là con người gì?
Hãy nghe Trịnh Công Sơn định nghĩa: “trốn lính là một hành động phản kháng.”
Trốn lính vào thời điểm cộng sản đang tiến chiếm miền Nam là một hành động phản kháng, vậy thì Trịnh Công Sơn muốn phản kháng ai và phản kháng điều gì? Có phải là phản kháng chế độ Việt Nam Cộng Hòa đang dung dưỡng họ Trịnh, phản kháng những nổ lực của quân dân miền Nam đang ngăn chận làn sóng đỏ để bảo vệ cơm no áo ấm cho 25 triệu đồng bào, trong đó có cá nhân và gia đình của Trịnh Công Sơn ?
Thiên tài âm nhạc của Trịnh Công Sơn thật ra không ai phủ nhận, nhưng cái thiên tài ấy đã phản bội chính nghĩa quốc gia, tiếp tay với chế độ phi nhân, tiếp tay với những con người không còn lương tri đã đối đãi với đồng bào ruột thịt như kẻ thù không đội chung trời; cái thiên tài ấy đã góp phần gây ra tai họa khủng khiếp cho dân tộc, đẩy đất nước xuống hố diệt vong. Vậy thì cái vòng hào quang Quốc Gia mà ai đó cố choàng cho Trịnh Công Sơn là không có thật, không bao giờ có thật. Thật sự trong tận cùng tim đen, Trịnh Công Sơn cũng không hề muốn đội cái vòng hào quang Quốc Gia ấy.
• Một lần nữa, hãy nghe họ Trịnh khẳng định chổ đứng :
– Con kênh này sẽ kêu gọi những con kênh khác ra đời. Kênh chị, kênh em sẽ mọc lên cùng khắp để góp phần lợi ích cho những con người mới trong một thời đại mang tên Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam { sđd, tr.170 : Nam Thạch Hãn những ngày đầu tháng ba (1979 ) }
– Trốn lính gần như là một cái ” nghề ” đầy tính chất phiêu lưu của hàng triệu thanh niên miền Nam lúc bấy giờ. Thái độ phản kháng ấy, dù nhìn dưới góc độ nào đó còn mang tính thụ động, vẫn phải được nhắc nhở đến như một nốt nhạc trong trẻo đã ngân lên trong một giai đoạn u ám, nhiễm độc, giữa những đô thị miền Nam.
( sđd,tr.180 )
Giai đoạn mà Trịch Công Sơn cho rằng ” u ám, nhiễm độc ” đó, như đã nói ở trên, chính là giai đoạn mà Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đang ra sức bảo vệ tự do no ấm cho 25 triệu đồng bào miền Nam, chống lại công cuộc xích hóa của CS quốc tế mà Hà Nội là tay sai. Trốn lính trong giai đoạn ấy chỉ có những loại người sau đây: hèn nhát, ích kỷ và CS nằm vùng.
Cho rằng có ” hàng triệu thanh niên miền Nam trốn lính” vào thời bấy giờ, Trịnh Công Sơn đã mặc nhiên hòa nhịp theo cung điệu tuyên truyền của các cán bộ cộng sản, loại cán bộ đã huênh hoang ” lên lớp” những sĩ quan QL/VNCH trong các trại tù cải tạo rằng: máy bay của ta nấp ở trên mây, đợi lúc máy bay địch xuất hiện thì bất thần bay ra nghênh chiến…
Gọi hành động trốn lính là một ” thái độ phản kháng”, Trịnh Công Sơn muốn xác định rõ ràng anh ta không phải là người Quốc Gia.
Gọi hành động trốn lính là ” một nốt nhạc trong trẻo trong giai đoạn u ám, nhiễm độc…”, Trịnh Công Sơn muốn minh định rõ ” thiên tài âm nhạc ” họ Trịnh không thuộc Việt Nam Cộng Hòa mà thuộc về ” thời đại mang tên Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam “!
Qua những tài liệu sống và những tài liệu thành văn, Trịnh Công Sơn là tổng hợp của:
– Một kẻ ích kỷ
– Một tên hèn nhát trốn lính
– Một tên nằm vùng
– Một loại ký sinh trùng
– Một kẻ phản bội
– Một tên lừa dối
– Một tên ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản
Trước lịch sử, Trịnh Công Sơn đã hiện nguyên hình. Không nên bóp méo lịch sử bằng cách choàng lên đầu Trịnh Công Sơn vòng hào quang Quốc Gia không hề có thật; cũng đừng hô biến ” Nối Vòng Tay Lớn ” trở thành một biểu tượng đoàn kết đấu tranh dân chủ, trong khi bài hát ấy đã được tác giả của nó hát lên để đón mừng cái chế độ phi nhân bóp họng dân chủ !
Phải trả lại sự thật cho lịch sử./.
BB & LIÊM
Author: congaque
Thang máy chọc trời Bailong

Thang máy chọc trời Bailong còn được biết đến với tên gọi Bách Long được sách kỷ lục Guiness ghi nhận là thang máy ngoài trời cao nhất thế giới với chiều cao 330 m.
Sưu tầm
VIỆT NAM CHỐNG DỊCH !

Này là xe tăng,
Ta bắn pằng pằng,
Chết mẹ Cô vít,
Chúng khỏi lăng nhăng !

Này đây tường cao,
Hàn kỹ vào nào,
Đừng để chúng thoát,
Dân đói chẳng sao !

Đứa nào kêu la,
Kẻ nào muốn ra,
Ba lớp rào sắt,
Giỏi cũng sước da !

Này bọn dân Nam,
Ăn nhiều ít làm, (*) Lời thằng Giặc + Phong Beo
Mới tù vài tháng,
Chửi bới rầm rầm !

Bộ đội vào Nam,
Diễn kịch làm nhàm,
Nếu dân than đói,
Phải làm chúng “câm” !

Nhốt vào “cách ly”,
Mau hui nhị tỳ,
Càng nhiều “phong tỏa”,
Dịch càng lan đi !

Dịch ở trong dân,
Ấy là giặc dân,
Chống dịch như giặc,
Hết dịch hết dân !
Con Gà Què Azalea
Đọc thêm => Thơ Con Gà Què Azalea – Văn Con Gà Què Azalea
Hãy nghe lão Đam nói về khả năng chống dịch của Việt Nam :
Xem thêm hình ảnh Sài Gòn bị phong tỏa :
Đọc thêm => Thơ Con Gà Què Azalea – Văn Con Gà Què Azalea
Kiêm Ái

Cả thế giới đều cho rằng Joe Biden cầm quyền Hoa Kỳ chưa được 7 tháng mà đi từ thất bại này đến thất bại khác, từ quốc nội cho đến quốc tế. Câu phê bình này chỉ đúng một nửa, vì kẻ nội tuyến, kẻ phản quốc càng đưa đến nhiều thất bại cho quốc gia, càng có công với kẻ thù của quốcgia. Đó là trường hợp của Joe Biden và đồng bọn:
Kiêm Ái

NGUY CƠ MẤT NƯỚC ĐANG ĐẾN TỪ BỘ GIÁO DỤC XUỐNG CẤP, VONG THÂN, KHÔNG CHÍNH DANH, KHÔNG TRUNG THỰC, THIẾU TRI THỨC VÀ KHÔNG CÓ TẦNG LỚP TRÍ THỨC
Trần Mạnh Hảo
HÀ NGUYÊN
18/08/2021 22:13
Theo dõi TGVN trên Baoquocte.vn.
Với diện tích khoảng 800 km², cao nguyên Valensole là khu vực lớn nhất ở Pháp dành để trồng hoa oải hương.
Italy: Lạc vào thế giới cổ tích, thưởng hoa, ngắm cảnh, dùng bữa tối giữa cánh đồng hoa oải hươngNgây ngất trước vẻ đẹp của cánh đồng hoa oải hương ở Tân Cương, Trung QuốcVẻ đẹp choáng ngợp của những cánh đồng hoa hướng dương trên thế giới
![]() |
| Mùa Hè ở Pháp nổi tiếng với hoa oải hưởng, nở rực rỡ từ tháng cuối 6 đến giữa tháng 8 suốt dọc miền Nam nước này. Cao nguyên Valensole là một thị xã thuộc vùng Alpes-de-Haute-Provence ở Đông Nam nước Pháp, nơi nổi tiếng với một trong những cánh đồng hoa oải hương rộng lớn nhất xứ sở tháp Eiffel. (Nguồn: Tiptoeingworld |
![]() |
| Với 300 ngày nắng mỗi năm, Valensole đúng với tên gọi của nó trong tiếng Latinh, có nghĩa là “thung lũng của Mặt trời”. Đây là điều kiện lý tưởng để trồng loài hoa oải hương (lavender). (Nguồn: Pinterest) |
![]() |
| Cao nguyên Valensole nổi tiếng với hoa oải hương và nấm cục (truffles). Với diện tích khoảng 800 km², đây là khu vực lớn nhất ở Pháp dành để trồng hoa oải hương. |
![]() |
| Những luống hoa màu tím được trồng ngay ngắn, chạy dài đến cuối chân trời là hình ảnh biểu tượng của thị trấn này. Mỗi năm, Valensole thu hút rất đông khách du lịch từ khắp nơi trên thế giới tới ngắm hoa. (Nguồn: Itinera Magica) |
![]() |
| Giống như nhiều địa phương khác trồng oải hương, thị trấn này cũng tổ chức lễ hội hoa lavender vào cuối tháng 7. Trong thời gian đó, Văn phòng Du lịch của Valensole tổ chức các chuyến tham quan có hướng dẫn viên để du khách hiểu thêm về quy trình trồng và chăm sóc loài hoa này. |
![]() |
| Trong suốt cả năm, các nhà máy chưng cất oải hương luôn chào đón du khách đến thăm các trang trại hoa của họ và khám phá quy trình chưng cất tinh dầu hoa oải hương, từ khâu thu hái tới khi ra thành phẩm như nước hoa, xà phòng, mỹ phẩm… |
![]() |
| Dịch bệnh khiến Valensole tổn thất khá lớn lượng khách tham quan, nhất là từ châu Á và Mỹ. |
![]() |
| Không chỉ có hoa, thị trấn này còn nổi tiếng với những ngôi làng được xây dựng từ thời trung cổ, kiến trúc mang phong cách gothic, chạm khắc các tác phẩm tinh xảo bằng đá. |
![]() |
| Tháng 8, nhiều cánh đồng oải hương ở Pháp đã tàn. Tuy nhiên, vẫn còn một số khu vực còn hoa nở như ở Sault hoặc xung quanh Banon tới giữa tháng 8.
(Nguồn: Steve and Carol in Vence) |
Thăm quê nhà Online !
NGƯỜI MẸ VĨ ĐẠI

Thông tin bệnh nhân AIDS chuẩn bị nhập viện sinh con đã khiến cả khoa sản náo loạn. Các y tá đồng thanh nói: “Ai sẽ chịu trách nhiệm trong trường hợp bị lây nhiễm ?” Ngay cả một số bác sĩ cũng phản đối: “Nếu bệnh nhân khác bị lây nhiễm qua dụng cụ phẫu thuật và giường chiếu thì phải làm thế nào ?”
KHUYẾT DANH
Mong quý độc giả cần bình tâm suy nghĩ khi đọc tin này để đừng bị Vịt cộng tung tin đánh lừa, như chúng ta đã từng bị lừa về “Mẹ” Nấm, Trần Thị Nga và những tù nhân lương tâm cò mồi khác : Điếu Cày, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn văn Đài..!!
Khi ở tù Vịt Cộng, chỉ có những tên cò mồi mới được “Báo tin” cho gia đình những gì xảy ra trong tù. Những người thực sự đấu tranh để lật đổ Cộng Sản chính là những người mà chúng ta không nghe tin về họ, cho đến khi họ chết hoặc được ra khỏi tù !
Chân thành cảm ơn.
CGQ

Hôm 21 tháng 7, 2021, ông Trần Huỳnh Duy Tân, em trai của tù nhân chính trị Trần Huỳnh Duy Thức phát đi thông báo trên trang Facebook cá nhân trong đó bày tỏ sự lo ngại về an nguy của anh trai ông.
Theo gia đình, ông Trần Huỳnh Duy Thức dự kiến sẽ gọi điện về nhà trước ngày 20 tháng 7, tuy nhiên, thời hạn đã qua mà không nhận được cuộc gọi nào từ trại giam. Trước đó, trong cuộc gọi hồi giữa tháng 6, ông Thức thông báo rằng ông đã tuyệt thực được hơn 100 ngày.
Chính vì vậy gia đình đang hết sức lo ngại cho sức khoẻ và tính mạng của ông thức.
Trả lời phỏng vấn ở RFA, ông Trần Huỳnh Duy Tân cho biết:
“Hiện tại thì gia đình rất là lo lắng cho tình trạng của anh ấy. Như tháng vừa rồi anh gọi về thì anh nói rằng anh vẫn còn tuyệt thực gần cả trăm ngày rồi, tới ngày hôm nay là hơn 120 ngày rồi.
Như tuyên bố của anh vào cái ngày anh gọi về hồi tháng 6 vừa rồi thì anh không ăn uống hay gì hết, anh chấp nhận cái rủi ro lớn nhất là anh có thể bị thiệt mạng. Nên gia đình rất là lo về tình trạng của anh.”
Theo ông Trần Huỳnh Duy Tân thì gia đình cố gọi cho trại giam để tìm kiếm thông tin về ông Thức nhưng không liên lạc được. Ngoài ra, gia đình cũng đã làm đơn gửi các lãnh đạo Nhà nước về trường hợp khấn cấp của ông Thức.
Lý do mà ông Trần Huỳnh Duy thức tuyệt thực, được ông Tân giải thích như sau:
“Cái mục đích tuyệt thực của anh ấy là anh yêu cầu Toà án Nhân dân Tối cao phải miễn hình phạt còn lại cho anh, và trả lời đơn yêu cầu mà anh đã gửi đi từ rất lâu rồi.
Theo Bộ Luật Hình sự mới là cái tội danh chỉ tối đa là năm năm thôi chứ không thể là 16 năm như anh đang phải chịu.
Miễn hình phạt còn lại, chứ anh không xin ân xá, không xin xỏ gì ở đây hết. Cái vấn đề là đúng luật thì phải xem xét giải quyết, chứ không phải là anh xin!”
Ông Trần Huỳnh Duy Thức hiện đang thụ án tại trại giam số 6 ở tình Nghệ An, đây đã là năm thứ 11 ông ở trong tù.
Bị bắt vào năm 2009 với cáo buộc “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”, ông Trần Huỳnh Duy Thức sau đó bị kết án 16 năm tù giam. Cùng vụ án với ông còn các ông Lê Công Định, Lê Thăng Long và Nguyễn Tiến Trung, cả ba người đều đã ra tù.
Ông Trần Huỳnh Duy Thức đã tuyệt thực nhiều lần trong trại giam để phán đối sự ngược đãi mà ông phải chịu, và để phản đối bản án mà ông cho là bất công.
Tổ chức nhân quyền Ân xá Quốc tế gọi ông là tù nhân lương tâm, vì bị bỏ tù chỉ vì thực hành các quyền căn bản một cách ôn hoà.

15/07/2021 20:51 GMT+7
Mỹ đang thử nghiệm giai đoạn 3 loại thuốc điều trị Covid-19 qua đường uống và có thể đưa ra thị trường vào cuối năm nay.
Người trẻ bị tổn thương phổi, thận sau khi nhiễm Covid-19
Hơn 900.000 liều vắc xin AstraZeneca về sân bay Tân Sơn Nhất
Đây là một tin vui với tất cả người dân trên toàn thế giới trong bối cảnh dịch Covid-19 vẫn đang diễn biến phức tạp.
Loại thuốc kháng virus có tên Molnupiravir của Mỹ đang là ứng viên tiềm năng nhất cho hy vọng chấm dứt đại dịch Covid-19 trong tương lai gần.
Thuốc Molnupiravir được phát triển bởi sự hợp tác giữa 2 công ty Rigibel (Đức) và Merk (Mỹ). Thử nghiệm lâm sàng giai đoạn 1 và giai đoạn 2 đã hoàn tất với hiệu quả 100% trên các bệnh nhân Covid-19. Sau 5 ngày, tải lượng virus của bệnh nhân xuống thấp đến ngưỡng không lây lan.
Nghiên cứu thử nghiệm lâm sàng giai đoạn 3 cũng gần đi đến chặng cuối với hiệu quả rất tốt, dự kiến sẽ có kết quả ngay trong mùa thu năm nay.
Thuốc Molnupiravir mang đến nhiều kỳ vọng cho người dân khắp thế giới
Nếu quá trình nghiên cứu suôn sẻ, thuốc Molnupiravir sẽ được đưa ra thị trường trong 4-5 tháng tới.
Loại thuốc này được nghiên cứu dựa trên thuốc gốc chống lại virus cúm, có tác dụng ức chế sự sao chép của các virus RNA trong đó có SARS-CoV-2 khiến virus không nhân lên và bị đào thải rất nhanh, giúp bệnh nhân khỏi bệnh. Đặc biệt, thuốc có rất ít tác dụng phụ, phổ biến là nhức đầu, mất ngủ.
Molnupiravir sử dụng dễ dàng qua đường uống, điều trị các bệnh nhân nhiễm SARS-CoV-2 giai đoạn đầu. Theo đó, mỗi bệnh nhân sẽ uống 2 liều mỗi ngày và duy trì trong 5 ngày ngay tại nhà.
Nếu nghiên cứu pha 3 thành công, trong tương lai việc điều trị SARS-CoV-2 sẽ giống như điều trị các loại cúm khác.
Hiện tại, Chính phủ Mỹ đã chi khoảng 1,2 tỉ USD để mua 1,7 triệu liệu trình thuốc Molnupiravir sử dụng cho các bệnh nhân Covid-19. Nếu kết quả thành công, FDA của Mỹ sẽ cấp phép cho loại thuốc này.
Từ tháng 3 năm ngoái, sau khi phát hiện hàng triệu con chồn bị chết hàng loạt tại các trang trại ở Hà Lan và Nauy do một chủng coronavirus, nhóm nghiên cứu đã cho chồn sử dụng thuốc Molnupiravir. Kết quả không phát hiện virus trong các con chồn bị bệnh sau 24 giờ. Từ kết quả đó, nhóm nghiên cứu tiếp tục phát triển, nâng cấp thuốc Molnupiravir để thử nghiệm trên người.
Ngày 9/7 vừa qua, Phòng thí nghiệm Hetero của Ấn Độ cũng đang xin cơ quan quản lý cấp phép thuốc Molnupiravir để sử dụng trong chương trình khẩn cấp sau khi nghiên cứu thử nghiệm ban đầu cho thấy thuốc có tác dụng giảm tỉ lệ nhập viện và tăng tốc độ hồi phục của các bệnh nhân Covid-19 nhẹ.
GS Trần Văn Thuấn
Source :
HỌP MẶT BỎ TÚI
Chiều Chủ Nhật July 11, 2021 tại khu shopping Việt Nam Grand Century Mall trên đường Story, San Jose, California, USA.
Một số Cựu Học Sinh Trịnh Hoài Đức đã tình cờ tổ chức họp mặt để hàn huyên tâm sự
Cuộc họp mặt dã chiến ngắn gọn, diễn ra trong vòng thân mật giữa CHS khóa 2 và khóa 4.

Từ trái qua phải : vợ chồng THĐ2 Châu Hoàng Anh & Phan Quang Nghiệp , 3 THĐ4 Lê Hữu Nghĩa , Huỳnh Ngọc Châu và Trần Đông Thành . Họp mặt bỏ túi tại Grand Century Mall , San Jose chiều ngày Chúa Nhựt , 11 tháng 7/2021 .
Bài copied từ FB cha Nam Hoài Thạch Sơn
Linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý,
nhà Hưu Dưỡng Nhà Chung Tổng Giáo Phận Huế.
Huế, Lễ Sinh nhật Thánh Gioan Tẩy Giả Tiền Hô 24.6.2020
Kính thưa Đức Cha Anphong !
Con đã đọc Thông Báo số: 1320/TB-TGM ngày 17.6.2020, của Văn Phòng Tòa Giám Mục Vinh, V/v Thuyên chuyển và Bổ nhiệm 30 Linh Mục Giáo phận Vinh, tháng 6.2020, có LM Gioan Baotixita Nguyễn Đình Thục, nguyên Quản xứ Song Ngọc, làm Quản xứ Lộc Mỹ & LM Antôn Đặng Hữu Nam, nguyên Quản xứ Mỹ Khánh, tạm nghỉ Mục Vụ. Thông Báo này đã làm cả chục triệu Lương Dân & Kitô Hữu quá đau xót, hàng ngàn Dân đã lên tiếng, 1 số Giáo Hữu Vinh quá khổ tâm, muốn bỏ Đạo; 1 số Lương Dân quá thất vọng, đã xin Đức Cha hồi tục, làm CBCS! Đức Cha xé vụn các Tâm Thư, vứt bỏ các Kiến Nghị, la mắng các cuộc Điện Thoại đẫm nước mắt này, nhưng các Thư Nghị gửi Đức Cha vẫn dồn dập. Vì Vinh Danh Chúa, để Hội Thánh Công Giáo VN thăng tiến vững bền & hiệp thông với các Khổ Tâm trên, con kính đệ trình 10 tâm tình rất đau xót sau đây:
LM Antôn Đặng Hữu Nam & LM Gioan Baotixita Nguyễn Đình Thục
1. Dịp 17.6.2020 này, Internet phổ biến lại Lời Trối của Đức Cố GM Giuse Maria Nguyễn Quang Tuyến, GP Bắc Ninh: “Giáo Hội Công Giáo VN đã bị Thuần Hóa” do Lm Anrê Nguyễn Hữu Lễ trực tiếp ghi thời 2006 & phổ biến thời 2007. Lần này, Internet phổ biến thêm các hình ảnh mới, về GHCGVN tự nguyện bôi trơn, giúp VC dễ thuần hóa GH hiệu lực nhanh hơn, con xin gửi kèm đây.

2. Đức Cha đang là Chủ Tịch Ủy Ban Loan Báo Tin Mừng thuộc Hội Đồng Giám Mục VN. Đức Cha hiểu rõ Hội Thánh có quyền phong chức, bổ nhiệm, thuyên chuyển, tổ chức Lễ hội, xây nhà, mua xe, du lịch…, nhưng việc ấy phải giới thiệu được Chúa. Việc gì không giới thiệu được Chúa, tuyệt đối dứt khoát Giáo Hội không được làm; nếu làm, phải thực tâm sám hối. Vậy mượn cớ thuyên chuyển – bổ nhiệm ngày 17.6.2020, để cắt lưỡi – bịt miệng – trói tay – buộc chân 2 LM Antôn Đặng Hữu Nam, Gioan Baotixita Nguyễn Đình Thục & cảnh báo tất cả các LM, Tu Sĩ, Giáo Dân khác…, mời gọi được mấy người CS & Lương Dân tìm gặp Chúa? Hay CS thêm vui thích, chê cười & coi khinh Giáo Hội? Con đủ kinh nghiệm thấy rất rõ 1 số CS gộc, sống khoa tâm lý ngược: Tôn giáo nào, chức sắc nào xum xoe, lấy lòng CS…, để tìm địa vị này, chức sắc nọ, đại biểu kia…, bề ngoài CS vui thích, lợi dụng, nhưng lòng khinh ghét. Trái lại, Tôn Giáo nào, Giáo Sĩ nào… cương trực, uy dũng, kiên vững giới thiệu Chúa, qua việc bảo vệ Sự Thật, Công Lý, Lẽ Phải, Tình Thương, Hòa Bình, bênh vực Dân yếu thế… bề ngoài CS đàn áp, bắt giam…, nhưng tận thâm tâm CS kính yêu, tâm phục, khát mong nghe Sự Thật, kín đáo thật tâm tìm học Chân Lý, Giáo Lý. Con đã tù 5 đợt hơn 22 năm, tuyệt thực # 10 đợt, mỗi đợt 15-20-36 ngày, công khai yêu cầu giải thể Bộ Chệt Trị & Đảng Việt Nô Cộng, không CB nào tìm ra lý do ghét con được, vẫn nhiều CB cao cấp bí mật xin con Tâm Kinh, Tân Ước, hứa cuối đời sẽ học Tin-Kính-Yêu Chúa, xin con Cầu Nguyện cho gia đình họ…
3. Trong Lời Chứng số 26, Chung Kết về Hội Thánh Công Giáo VN ngày 14-15.9.2018, có lẽ Đức Cha đã vứt bỏ, không đọc, con đã kính xin Hội Đồng Giám Mục VN, Các Chức Sắc tại chức & kế vị phải Lãnh Đạo Hội Thánh đúng sát Tin Mừng của Chúa Kitô Chịu Đóng Đinh. Hội Thánh mọi thời chỉ cần phải làm 1 việc cốt lõi nhất, gồm 2 nhịp: Lấy Đức Tin chiếu sáng giúp mọi người thấy rõ Cha Trời-Chúa Kitô-Mẹ Maria-Hội Thánh, rồi lấy Đức Ái mời đón mọi người vào Nhà Cha. Kết quả là đông Lương Dân gia nhập Công Giáo ngày càng tăng. Nếu không tăng, thì Giáo phận, Giáo xứ, Tu viện… ấy đã bị bệnh nặng, bệnh Đức Tin lạc – Đức Ái yếu, không đủ sức giới thiệu Chúa đúng !
4. Con cũng đã viết: Lịch sử 2000 năm qua của Hội Thánh đã chứng minh rất sáng rõ, chính xác khắp nơi toàn cầu Sự Thật-Chân Lý này: Giáo Hội mọi thời đều luôn có 4 loại người phải gặp gỡ:
– Giáo Hội thân thiết – gần gũi người có quyền, mọi người sẽ ghét Giáo Hội.
– Giáo Hội thân thiết – gần gũi người có tiền, mọi người sẽ khinh Giáo Hội.
– Giáo Hội thân thiết – gần gũi người có học, mọi người sẽ sợ Giáo Hội.
– Hội Thánh gần gũi, yêu thương, chăm sóc, quý trọng, phục vụ người yếu thế, nghèo khổ, bệnh tật, bất hạnh, cô đơn, ít học, bị đàn áp, khổ đau… cả 4 loại người sẽ đều thật tâm nhiệt tình kính yêu – ủng hộ Hội Thánh. Kết quả hiển nhiên là được đông Lương Dân gia nhập Công Giáo, Hội Thánh ngày càng phát triển nhanh & vững bền, vì đã đi đúng đường Chúa Kitô muốn & đã dạy rẩt rõ.
Than ôi! Từ 1975-2020, GHCGVN cứ mãi ở mức 6-7 triệu Kitô Hữu giữa gần 95 triệu Dân !!!
5. Dịp Đức GM Mic. Hoàng Đức Oanh qua Mỹ chữa bệnh, đã họp báo tại Nam California ngày 16.10.2019. Sau đó, Internet đưa tin VC đã dùng thuốc khai quang với GHCGVN: Diệt Sứ Vụ Bảo Vệ Công Lý – Lẽ Phải – Tình Thương – Hòa Bình của Giáo Hội CGVN, diệt hết khả năng nói lên Sự Thật, Chống Áp Bức và Chống Hủ Hóa xã hội, biến GHCGVN chỉ còn là 1 Hội Cầu Nguyện, thiếu hành động, không còn là Ngọn Đuốc Sáng Tinh Thần cho Xã Hội. Bị mất yếu tố Phát Triển là Giáo Dục, Bênh Vực Công Lý – Lẽ Phải – Hòa Bình, nên GHCG rất khó thăng tiến. Dần dần, GHCGVN không còn vai trò ưu tiên khẩn thiết nào nữa, trong 1 Đất Nước nô lệ & sa đọa mọi mặt !!!
6. Lúc Giặc Tàu Ác Cộng đang tăng tốc Cướp Nước, Toàn Dân mong đợi sức mạnh vốn có của Công Giáo, thì đa số lãnh đạo CG buông xuôi, không tập trung CỨU NƯỚC, vô cảm với Tổ Quốc, biện minh thế nào trước Lịch Sử Dân Tộc? Hôm nay Giám mục, Linh mục, Tu sĩ, Giáo dân nào né tránh, viện cớ, phớt lờ, nhắm mắt, thì rõ ràng ĐANG ĐỒNG LÕA HỢP TÁC BÁN NƯỚC, tăng sức cho giặc Tàu Ác Cộng Cướp Nước, dù đang giữ chức vụ gì, chắc chắn không xứng đáng lãnh đạo và làm Quốc Dân Việt! Nếu Toàn Dân Cứu Nước thành công, các Chức Sắc ấy ray rứt xấu hổ mãi, vì Nước Đang Mất, mà mình bỏ mặc Dân Tộc, hoàn toàn im lặng, dù một Lời Cầu Nguyện công khai cho Tổ Quốc đang nguy cũng không dám có, chỉ say mê xây cất, du lịch, xa xỉ, ăn nhà hàng! Nếu Toàn Dân Cứu Nước thất bại, các chức sắc ấy muôn đời khổ nhục, quá khổ tâm, bị Lịch Sử lên án là đã hợp tác Làm Mất Nước! Toàn Dân đều thấy rõ điều này, làm sao họ yêu kính Giáo Hội được!?!
7. Các Giáo Sĩ, LM, Tu Sĩ đều hứa không làm chính trị về Đảng phái, Lãnh đạo & Quản lý xã hội, là lãnh vực các Tôn Giáo không trách nhiệm. Còn Chính Trị Làm Người, bảo vệ Sự Thật, Công Lý, Lẽ Phải, Hòa Bình… thì mọi Tôn Giáo & tất cả Công Dân đều phải trách nhiệm, các LM càng phải nêu gương gánh trách nhiệm nặng hơn. Vì ranh ma gian xảo hoặc ngu dại, CS & 1 số Lãnh đạo TG cố ý xóa trộn 2 lãnh vực chính trị này, bóp hẹp vào chính trị đảng phái, lãnh đạo – quản lý xã hội, nên khi các LM hứa không làm chính trị, CS cố ý bóp hẹp, cho là đã cam kết làm chó câm suốt đời, chỉ ngoan lo Kinh Lễ, CS hoàn toàn nắm chắc là các LM không phê phán, tố cáo, lên án CS. VC cố ép các Chức sắc TG yếu bản lãnh, hiểu sai lạc, để siết thật chặt GHCGVN trong bàn tay sắt bọc nhung !
8. Khi gần như toàn bộ GHCGVN nhắm mắt buông xuôi trước Nước Mất Nhà Tan, Độc Tài Bán Nước…, chỉ có rất ít Giáo Sĩ, Tu Sĩ, Giáo Dân dám nói Sự Thật, bảo vệ Lẽ Phải, chống Áp Bức, chống Hán Hóa, chống duy vật vô thần, chống giặc Tàu Cộng cướp Nước… Lẽ ra các Vị Lãnh Đạo CG chân chính phải khôn ngoan kín đáo hỗ trợ, tạo điều kiện thuận lợi giúp các Chiến Sĩ Công Lý chu toàn Sứ Mạng Ngôn Sứ thay cho cả Giáo Hội. Ngược lại, quá đau xót thay, Đức Cha lại cắt lưỡi – bịt miệng – trói tay – buộc chân các LM Chứng Nhân Công Lý – Sự Thật – Lẽ Phải – Tình Thương!
9. Từ thời ở ĐCV Huế 2003-2011-2013, Đức Cha đã lộ rõ quá khao khát làm GM, TGM, HY… Theo đúng ý của VC, từ 2019 – nay, đến bất cứ Nhà Thờ nào thuộc GP Vinh, Đức Cha luôn lặp đi lặp lại lệnh cấm các Giáo Sĩ nói về chính trị – xã hội. Dịp này, Internet tung ảnh Đức Cha quá tôn kính Trùm Đỏ Lai Châu thời 2019 & CS đưa tin Đức Cha muốn làm đại biểu QH khóa XV 2021-2026!
10. Con già, rất hư, yếu kém, dễ sai lầm, quá chậm, bị ngồi 1 chỗ, vẫn gắng góp sức giúp tăng thêm Kitô Hữu mới. Bộ Tâm Kinh Linh Đạo con ghi trong tù, 1 Bạn Lương đầu năm 2018 đưa lên Internet. Link tamkinhlinhdao.tk đến 24.6.2020, đã giúp 2.544 Bạn Lương VN làm Kitô Hữu, 53 Bạn đã về Nhà Cha Trời. Mỗi tuần đều tăng thêm Con Đức Mẹ Maria & Em Chúa Giêsu mới. Xin Đức Cha cầu nguyện cho 2.544 Bạn ấy. Kính mời Đức Cha Chủ Tịch Ủy Ban Loan Báo Tin Mừng, cùng hăng say Loan Báo Tin Mừng, nhất là khi Đức Cha lên TGM, Hồng Y. Nguyện Cầu Đức Cha Loan Báo Tin Mừng hiệu lực, vượt xa con, chỉ là ông già tù hơn 22 năm, đang bị quản chế đợt 9 năm thứ 20, lom khom, khòm xẹp, mắt lòa, rụng 10 răng, dịch màng phổi, 3 lần tai biến mạch máu não, gan mỡ, đường máu cao, huyết áp rối loạn, 4 lần nhồi máu cơ tim, đặt 4 stents 3 động mạch vành…
* Kính cảm ơn Đức Cha đã khổ tâm đọc hết Tâm Thư này. Kính xin Đức Cha tha thứ các điều Tâm Thư làm Đức Cha buồn. Xin luôn Hy Sinh Hiệp Nguyện cho Hội Thánh, Tổ Quốc, Nhân Loại & con.
Nhà Hưu Dưỡng Nhà Chung Tổng Giáo phận Huế, 24.6.2020.
Lm Tađêô Nguyễn Văn Lý
Huyết Lệ Tâm Thư Lm Nguyễn Văn Lý kính đệ trình ĐGM Anp.Nguyễn Hữu Long, GP Vinh – 24.6.2020


(Hình chôm từ FB cha Nam Hoài Thạch Sơn)
Posted FB Azalea Vu June 29, 2021
NGƯỜI CÔNG GIÁO THỰC SỰ : CẦN QUAN TÂM CHÍNH TRỊ NHƯNG KHÔNG ĐƯỢC PHÉP THEO CỘNG SẢN !
ĐGM Nguyễn Hữu Long không còn xứng đáng đứng trong hàng Giáo phẩm vì đang dần trở thành Cộng Sản chính hiệu rồi. Đúng là chó sói khoác áo lông cừu !

Mong rằng đức cha hãy từ chức, rút lại quyết định bắt cha Nam về hưu vì cha ấy còn quá trẻ và không bệnh tật, rất cần được phục vụ ở một giáo xứ để có thể hướng dẫn con chiên sống đạo đúng nghĩa !
Người Công Giáo thực sự không bao giờ theo Cộng Sản ! (CGQ)


Tran Hung.
Cúng dường Tam Bảo (*)
Xưa có một cô gái mồ côi cha mẹ, không ai nuôi. Cô phải đi ăn xin ngoài chợ. Tối lấy chiếu quấn nằm ngủ. Một hôm nghe nói Rằm Tháng Bảy cúng dường Tam Bảo có phước lắm, cô tự nghĩ làm sao mình tạo phước để khỏi nghèo khổ nữa.
Hôm đó xin được có hai xu, cô muốn cúng cái gì mà chư Tăng trong chùa đều hưởng được hết. Nghĩ vậy cô mua hai xu muối, đem vô chùa năn nỉ vị nấu cơm: “Con xin được có hai xu để mua muối, xin được cúng hết chư Tăng trong chùa, mong người giúp cho”. Vị ấy liền bỏ nắm muối của cô vào nồi canh to, thế là chư Tăng đều được hưởng đầy đủ. Bẵng đi một thời gian dài, cô cũng không còn nhớ chuyện cúng muối nữa.
Lần lần lớn khôn, cô càng xinh đẹp lạ thường. Khi đó trong triều đình nhà Vua muốn chọn người làm vợ Thái Tử nhưng thấy mỹ nhân nào Thái Tử cũng từ chối. Vua ra lệnh cho các quan tìm người nào Thái Tử vừa ý sẽ được trọng thưởng. Bấy giờ một ông quan đi ngang vùng đó, thấy trên trời có vầng mây đỏ, ông nghĩ nơi đây chắc có dị nhân phước lớn.
Giờ trưa, trên đường trở về, ông thấy cô bé khoảng 16 tuổi đang trùm chiếu ngủ. Ông đến gần nhìn, bất chợt cô bé thức dậy tốc chiếu ra. Thấy người con gái đẹp đẽ phi thường lại sống đầu đường xó chợ như vậy, ông tội nghiệp đem về nuôi. Cô được cho ăn mặc dạy dỗ đàng hoàng, tới năm cô 18 tuổi ông dẫn đến trình nhà Vua. Vua gọi Thái Tử lại, vừa thấy cô bé Thái Tử đẹp lòng ngay. Cô được Đông Cung Thái Tử cưới làm vợ.
Khi Vua băng hà, Thái Tử lên ngôi vua và cô bé trở thành Hoàng Hậu. Khi làm Hoàng Hậu cô cứ nghĩ, không biết mình đã làm gì mà được phước thế này. Chừng ấy mới nhớ chắc do việc cúng muối năm xưa mà ra. Một hôm, Hoàng Hậu sắm đủ thứ vật dụng sang trọng truyền chở vô ngôi chùa ngày xưa.
Nhưng lúc trước chỉ với hai xu muối của cô bé ăn xin, mà thầy trụ trì nói bữa nay có đại thí chủ đến cúng dường, bảo chư Tăng đánh chiêng trống đón. Bây giờ Hoàng Hậu đem nhiều tài vật đến nhưng thầy trụ trì không đánh chuông trống đón. Lấy làm lạ, Hoàng Hậu gặp thầy trụ trì hỏi “Thưa Thầy, ngày xưa con là đứa ăn mày, chỉ cúng dường có hai xu muối mà nghe chuông trống đánh rình rang. Ngày nay, con là Hoàng Hậu cúng cả xe trân bảo mà không nghe chuông trống gì hết?”.
Thầy đáp: “Ngày xưa hai đồng xu rất quý vì đó là mạng sống của con. Muốn cúng chùa con phải nhịn đói, nên hai xu ấy lớn vô cùng. Ngày nay con là Hoàng Hậu, của cải đầy xe nhưng đó là của dân chớ đâu phải của con. Lấy của người làm phước cho mình thì đâu có gì quan trọng.”

Lấy của người làm phước cho mình thì đâu có gì quan trọng


Sưu tầm
(*) Bài không tựa. CGQ mạn phép đặt tựa bài.
ĐỊA CHỦ ÁC GHÊ
Bài từ FB Lê Bình .

Theo Tổng biên tập báo Nhân dân, Chủ tịch Hội Nhà báo VN Thuận Hữu, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã khai sinh nền báo chí cách mạng VN, là người thày, người anh của nhiều thế hệ nhà báo, đồng thời cũng là người chiến sĩ tiên phong trên mặt trận này, giương cao ngọn cờ chiến đấu của báo chí trên các chặng đường cách mạng, cho đến phút cuối đời.
Nhân ngày Báo chí cách mạng Việt Nam, gửi tới bạn bè thân hữu gần xa một trong những tác phẩm báo chí xuất sắc của bác, bài báo được đăng trên báo Nhân dân số ra ngày 21/7/1953
ĐỊA CHỦ ÁC GHÊ
Thánh hiền dạy rằng: “Vi phú bất nhân”. Ai cũng biết rằng địa chủ thì ác: như bóc lột nhân dân, tô cao lãi nặng, chây lười thuế khoá – thế thôi. Nào ngờ có bọn địa chủ giết người không nháy mắt. Đây là một thí dụ:
Mụ địa chủ Cát-hanh-Long cùng hai đứa con và mấy tên lâu la đã:
– Giết chết 14 nông dân.
– Tra tấn đánh đập hằng chục nông dân, nay còn tàn tật.
– Làm chết 32 gia đình gồm có 200 người – năm 1944, chúng đưa 37 gia đình về đồn điền phá rừng khai ruộng cho chúng. Chúng bắt làm nhiều và cho ăn đói. Ít tháng sau, vì cực khổ quá, 32 gia đình đã chết hết, không còn một người.
– Chúng đã hãm chết hơn 30 nông dân – Năm 1945, chúng đưa 65 nông dân bị nạn đói ở Thái Bình về làm đồn điền. Cũng vì chúng cho ăn đói bắt làm nhiều. Ít hôm sau, hơn 30 người đã chết ở xóm Chùa Hang.
– Năm 1944-45, chúng đưa 20 trẻ em mồ côi về nuôi. Chúng bắt các em ở dưới hầm, cho ăn đói mặc rách, bắt làm quá sức lại đánh đập không ngớt. Chỉ mấy tháng, 15 em đã bỏ mạng.
Thế là ba mẹ con địa chủ Cát-hanh-Long, đã trực tiếp, gián tiếp giết ngót 260 đồng bào !
Còn những cảnh chúng tra tấn nông dân thiếu tô thiếu nợ, thì tàn nhẫn không kém gì thực dân Pháp. Thí dụ:
– Trời rét, chúng bắt nông dân cởi trần, rồi dội nước lạnh vào người. Hoặc bắt đội thùng nước lạnh có lỗ thủng, nước rỏ từng giọt vào đầu, vào vai, đau buốt tận óc tận ruột.
– Chúng trói chặt nông dân, treo lên xà nhà, kéo lên kéo xuống.
– Chúng đóng gióng trâu vào mồm nông dân, làm cho gẫy răng hộc máu. Bơm nước vào bụng, rồi giẫm lên bụng cho hộc nước ra.
– Chúng đổ nước cà, nước mắm vào mũi nông dân, làm cho nôn sặc lên.
– Chúng lấy nến đốt vào mình nông dân, làm cho cháy da bỏng thịt.
– Đó là chưa kể tội phản cách mạng của chúng. Trước kia mẹ con chúng đã thông đồng với Pháp và Nhật để bắt bớ cán bộ. Sau Cách mạng tháng Tám, chúng đã thông đồng với giặc Pháp và Việt gian bù nhìn để phá hoại kháng chiến.
Trong cuộc phát động quần chúng, đồng bào địa phương đã đưa đủ chứng cớ rõ ràng ra tố cáo. Mẹ con Cát-hanh-Long không thể chối cãi, đã thú nhận thật cả những tội ác hại nước hại dân. Thật là:
Viết không hết tội, dù chẻ hết tre rừng,
Rửa không sạch ác, dù tát cạn nước bể!
(21-7-1953)
C.B.
—————–
P/s: Đố mọi người C.B là cái chi?
Link bài :
https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=4739021819447203&id=100000182948994
CHUYỆN TRAI GÁI

Tôi có 3 đứa con, nhưng buồn thay, toàn là con gái! Còn cái nhà hàng xóm – cách nhà tôi mỗi cái dậu mồng tơi – cũng có 3 đứa, mà lại toàn con trai. Thật mỉa mai!
Biết tôi không có con trai, tôi buồn là vậy, thế mà cái lão hàng xóm vô tâm thi thoảng lại trêu ngươi, cho 3 thằng con lão xếp hàng đái vào dậu mồng tơi, chĩa thẳng chim sang nhà tôi. Chúng đái vào dậu mồng tơi mà như đang đái vào lòng tôi vậy: xót xa vô cùng! Hình ảnh cái “dậu mồng tơi xanh rờn” đã trở nên quá đỗi quen thuộc trong thơ, trong nhạc, nhưng cái dậu mồng tơi giữa nhà tôi và nhà hàng xóm đó thì là “dậu mồng tơi đen sì” do bị tưới quá nhiều đạm, phốt pho, kali và khoáng chất đậm đặc.
Có con trai đúng là sướng thật! Những ngày lễ tết, bố con trở thành bạn nhậu, nâng chén cà kê – chứ con gái, chúng nó cắm đầu hùng hục ăn, vừa ăn vừa lèo bèo: “Bố uống ít thôi! Ăn cơm, ăn thịt đi!”. Có con trai cũng rất tiện: đi tắm quên quần sịp, gọi con trai nó mang cho, rồi mở toang cửa nhà tắm, tồng ngồng, hiên ngang đón lấy – chứ con gái thì phải nép sát vào tường, cửa hé tin hin, thò vài đầu ngón tay ra ngoài, rụt rè nhón lấy. Có con trai cũng yên tâm: trộm cướp vào nhà, mấy bố con nhảy ra đánh hội đồng – chứ con gái, vừa một mình mình kháng cự, vừa lo nếu mình gục, con gái mình sẽ bị chúng nó hiếp dâm…
Nói vậy thôi, chứ tôi và con gái cũng có một thứ có thể dùng chung, ấy là cái dao cạo râu. Hôm trước, tìm cái dao cạo râu mãi không thấy đâu, tôi cáu, quát um lên, thì đứa con gái lớn chạy từ trong buồng ra, cầm cái dao cạo trên tay, bảo: “Con trả bố đây!”. Tôi nhìn chiếc dao cạo vẫn còn vương mấy sợi lông đen sì, quăn tít thì nhăn mặt hỏi: “Mày vừa cạo cái gì đấy?”. “Dạ! Con cạo lông nách thôi mà!”. “Đúng là lông nách chứ?”. “Dạ đúng! Con thề!”. Là bố con, chẳng lẽ nó thề mình lại không tin, nhưng quả thực, tôi chưa bao giờ cạo râu mà thấy lòng hoang mang như thế…
Nhà toàn đàn bà con gái, nên cái dây phơi, dài từ đầu đến cuối sân, lúc nào cũng lủng lẳng toàn xì-líp với coóc-sê, hồng đỏ xanh vàng, đủ cả! Nhiều khi vội đi, không để ý, bị xì-líp nó đập vào mặt, coóc-sê nó quấn quanh đầu. Rồi những khi rầu rầu, bên ấm trà tầu, nhìn cái mớ xì-líp coóc-sê ấy phất phơ theo gió hiu hiu, hệt như những chiếc lá bàng già nua lay lắt trên những cành khô gầy guộc khẳng khiu trong buổi chiều đông giá rét… Buồn chẳng để đâu cho hết…
Chiều nay, tôi qua bên nhà lão hàng xóm chơi, tiện thể xin đoạn dây thép, về gia cố lại cái dây phơi (chắc treo nhiều xì-líp quá nên nó chuẩn bị đứt đến nơi). Vào nhà, tôi thấy lão hàng xóm một mình nằm rầu rĩ trên giường, mặt quay vào tường, rên hừ hừ, nghe rất đáng thương! Tôi hỏi sao thế, lão bảo bị cảm cúm mấy hôm nay, vợ lại vắng nhà, chả ai mua thuốc, nấu cháo cho ăn, nên mệt lả…
– Ông ốm mà vợ ông còn đi đâu? – Tôi hỏi bằng giọng đầy bức xúc.
– Vợ lên Hà Nội, chuộc xe cho thằng cả!
– Nó lại cắm à? Mới tuần trước thấy vợ ông lên chuộc rồi mà?
– Tuần trước là nó cắm để bắt trận Ngoại hạng Anh, tuần này, nó cắm để bắt trận C1!
– Thế bao giờ vợ ông về?
– Vợ tôi định về hôm nay, nhưng nghĩ đã là thứ 5 rồi, hai ba hôm nữa lại là cuối tuần, lại có giải Ngoại hạng Anh, nên ở lại luôn, đỡ mất công đi đi về về!
Tôi thở dài, nhìn quanh, rồi hỏi thế thằng con thứ hai nhà lão đâu, thì lão ngán ngẩm lắc đầu, bảo rằng thằng hai vừa về cạy tủ, vơ hết tiền của lão mang đi đá phò. Lão tiếc tiền lao tới, ôm chặt nó lại, nào ngờ, nó hất tay lão ra, túm lấy cổ áo lão, rồi giơ nắm đấm lên dọa. Lão điên tiết quá, quát to: “A! Thằng này láo! Mày định đánh cả bố mày hả? Đây! Bố đứng im đây! Mày có giỏi thì đánh đi!”. Kể đến đó, lão dừng lại, nhăn nhó véo một miếng bông gòn, chấm chấm lên cái môi còn đương rướm máu, sưng vều, tím bầm như dái chó…
– Thế thằng út nhà ông đâu?
– Nó đi cùng thằng hai rồi!
– Thằng út mới tí tuổi đầu, sao đã chơi được phò mà đi cùng?
– Nó đi theo xem thôi!
Đúng lúc này, có tiếng xe máy rú ga inh ỏi ngoài ngõ. Tôi hốt hoảng ngó cổ ra, thì thấy phải đến chín mười gã cởi trần, xăm trổ, ngồi trên bốn năm cái xe máy hùng hổ phóng vào: đứa vác dao, người cầm gậy, kẻ khiêng quan tài… Chúng vứt xe giữa sân, quẳng cái quan tài ngay trước cửa kêu cái “rầm”, rồi quát tháo ầm ầm:
– Thằng con trai mày vay tiền của tao, giờ nó trốn biệt rồi! Mày giấu nó ở đâu, đưa ra đây mau, không tao chém chết cả nhà!
Tôi hoảng quá, mặt mũi tái nhợt, tay chân rụng rời. Thế nhưng lão hàng xóm thì chả có biểu hiện gì cả. Lão bình thản đi ra, đứng trước mặt bọn chúng, chắp tay trước ngực, rồi quỳ thụp xuống cạnh cái quan tài, giọng bi ai:
– Trăm sự nhờ các anh! Em cũng đang muốn tìm thằng con em để chém chết bà nó đi đây, mà tìm hoài không thấy! Giờ có các anh tìm và chém nó giúp em thì tốt quá rồi! Em xin đa tạ! Chém nó xong em cũng sẽ tự tử luôn! Đang lo không có tiền mua quan tài thì các anh lại mang đến cho! Đội ơn các anh quá!
Nói rồi, lão hàng xóm nhảy luôn vào quan tài, nằm duỗi dài. Mấy thằng cởi trần xăm trổ ngơ ngác nhìn nhau, rồi chúng lao tới chỗ quan tài, ra sức lôi lão hàng xóm ra. Nhưng lão hàng xóm chơi lầy, cứ bám chặt, nằm lì ở đó. Thấy thế, thằng cầm đầu của lũ xăm trổ mới tiến tới, chắp tay trước ngực, rồi quỳ thụp xuống cạnh cái quan tài, giọng bi ai:
– Em xin anh! Anh làm ơn ra ngoài giúp để bọn em còn vác quan tài đi nhà khác, kẻo tối không xong việc thì về đại ca bọn em chém chết ạ!
Khi ấy, lão hàng xóm mới chịu lồm cồm bò ra. Mấy thằng xăm trổ vừa nãy hung hăng là thế, giờ ngoan ngoãn, cum cúp như mèo, lầm lũi bỏ đi. Ấy vậy mà lũ đó vừa đi được một lúc thì đã lại nghe tiếng xe máy rú ga ngoài ngõ, tôi lại hốt hoảng quay ra: may quá, không phải bọn chúng, mà là hai thằng con trai lão hàng xóm vừa đi đá phò về. Tuy vậy, vẻ mặt hai đứa nó cũng hung hăng không kém lũ xăm trổ vừa rồi. Chúng vứt cái xe đổ cái “rầm” ngoài sân, hùng hổ chạy vào nhà. Thật kỳ lạ, lúc này, tôi lại rất bình thản, còn lão hàng xóm thì đâm ra cuống cuồng, hoảng loạn. Tôi hỏi sao vậy, lão bảo: “Bọn xăm trổ chỉ dọa thôi! Còn hai thằng này, chúng nó làm thật đấy!”.
Quả đúng vậy! Lão hàng xóm vừa nói dứt lời thì hai thằng con lão đã xông tới, đè nghiến lão xuống giường, thằng ghì chân, thằng ấn cổ…
– Ông già! Biết điều thì nôn tiền ra!
– Mày vừa cạy tủ lấy hết rồi! Ở đâu nữa mà nôn?
– Ông tưởng tôi ngu à? Trong tủ đó chỉ là vài đồng lẻ thôi! Tôi biết ông còn tiền! Mau nôn ra!
Lão hàng xóm bị ấn cổ thì hình như khó thở, mặt lão tím bầm. Rồi bất ngờ lão vùng lên, hất ngửa hai thằng con ra, cắm đầu chạy thẳng. Hai thằng con lão sau tích tắc ngỡ ngàng thì cũng lập tức chồm dậy, tiện tay vơ luôn cái gậy, hùng hục đuổi theo…
Còn lại mỗi mình, tôi chán quá, lững thững đi về. Vừa tới nhà, tôi đã nghe tiếng ai đó thều thào gọi tôi vọng ra từ gian buồng. Tôi lò dò bước vào: thì ra là lão hàng xóm, lão đã may mắn cắt đuôi được hai thằng con, trốn vào trong đó, nằm bẹp dí chỗ góc buồng, như một con chó…
Tôi vội vàng bế lão lên giường. Mấy ngày ốm mệt, không ăn uống gì, bị đấm sưng mồm, lại vừa vẫy vùng, chạy thục mạng, nên có lẽ sức lão đã kiệt. Đứa con gái lớn nhà tôi, thấy quần áo lão bẩn, hôi hám quá, thì lấy đồ của tôi cho lão mặc, rồi đem mớ quần áo bẩn của lão ra giếng giặt; đứa con gái thứ hai chạy đi mua dầu thoa cho lão; đứa út xuống bếp bắc nồi, nấu vội cho lão bát cháo cầm hơi…
Đón bát cháo từ tay con bé út, lão run rẩy đưa lên miệng, húp soàn soạt một hơi hết sạch. Từ khóe mắt lão chảy ra hai hàng lệ long lanh. Tôi hỏi: “Sao thế? Cháo cay quá à?”, thì lão lắc đầu, bảo: “Không, cháo ngon! Chưa bao giờ được ăn bát cháo nào ngon như thế!”.
Tôi mỉm cười, thong thả bước ra sân, gió nhè nhẹ, nắng lung linh, khiến mớ xì-líp coóc-sê trên dây phơi như ánh lên, phấp phới, dập dình theo gió rung rinh…
Lần đầu tiên tôi thấy cái mớ xì-líp coóc-sê nhà mình lại đáng yêu như thế!
Tác giả: VÕ TÒNG ĐÁNH MÈO
Xem thêm những bài khác của tác giả tại: https://facebook.com/truyencuoibua
Mai Thị Mùi
Con kính thưa ông bà, cha bác hải ngoại cũng như quốc nội, đồng bào trong ngoài vĩ tuyến!
Con sống ở Biên Hòa nhưng con sinh ở Nam Định, nhà con vẫn còn ăn canh cua, đậu phụ mắm tôm, con vẫn còn nói tiếng Bắc.
Sở dĩ phải cặn kẽ vậy để các chúng ông khỏi chửi con là phân biệt vùng miền. Và nhân đây con cũng xin có đôi lời cùng các chúng ông ngoài ngoải: dân Nam họ không nói không phải vì họ ngu mà vì thứ nhất họ mà mở mồm thì bị nói là phân biệt, hai là họ không thèm chấp cái loại man di mọi rợ của chúng ông, ba là vì họ quá hiền (Nếu không hiền thì xin lỗi, đéo có khái niệm Bắc 75 đâu ạ).
Và con cũng xin phép quý ông bà cha bác cho con lên tiếng vì chỉ có parky mới hiểu parky chứ con bảo đảm quý đồng bào trong vĩ tuyến ngàn đời không đọc được bụng parky đâu ạ.
Cái đm nhà nó, con chui từ ổ parky ra mà con cũng nhiều phen chết ngất với parky. Hôm nọ dọn nhà đón tết thì thấy dư cái đầu DVD. Tính con xưa giờ không bán đồ cũ hay ve chai nên chờ người cần để cho. Chờ lão “Tăng phô, quạt bàn, máy may, máy vi tính, bàn ủi…” đi ngang, thò đầu ra cửa sổ rất thẽ thọt “Anh ơi”. “Gì đấy?”. ĐM, cái thể loại không chủ ngữ vị ngữ là thấy thiếu thiện cảm rồi. Thôi, con là người ăn chay đồng bào ạ, nên con vẫn nhẹ nhàng mỉm cười thò cái đầu đĩa ra ngoài cửa sổ. Ôi giời ơi, đôi mắt hình tomahawk dưới vành mũ cối phóng thẳng vào con cùng cái đầu đĩa vô tội “Cái cục sắt này mà mua bán gì? Cái này chị có vứt đi thì vứt”. “Dạ không, chị không vứt, chị tặng em đấy em mũ cối ạ”. “Ơ thế à? Xin nhá”. Chừng như thấy hớ, cố vớt vát “Cái này lấy đi hộ chị thôi chứ đem về cũng vất đi thôi ý mà”.
Dạ, con xin phép làm nhà phân tách tâm lý như vầy: cái thói muốn dỡ nhà trên nhà người ta về làm nhà bếp nhà mình nên vừa vào ván chơi cú phủ đầu chê ỏng chê eo để bên bán hoảng, sau đó là chiêu ép giá. Thấy được ăn không nên thỏa mãn ra mặt. Tới hồi lộ cái mặt tham thì lại chống chế che đậy. Đồng bào tin con đi, con là parky nên con biết.
Con đi phát phiếu quà từ thiện gặp dân Nam họ chờ mình cho mới lấy, gặp các chúng ông hay chúng bà là thấy mẹ đứa phát luôn, nó lấy, nó xin, nó giật, nó lấy phần cho nội ngoại, ông cố ông sơ, xui gia ba đời nhà nó.
Con đi phát cơm Bệnh viện ung bướu Saigon gần chục năm nay chưa gặp phiền hà gì với dân Nam, nhưng hôm nào mà gặp chúng ông nón cối, khăn mặt giắt cổ là coi như hôm đó về truyền nước biển luôn. Đồng bào nào không tin bữa nào mang cơm tới cổng Nơ Trang Long làm cú vi hành coi nà. Mà con đéo hiểu sao da dẻ hồng hào, phương phi béo tốt, chân đi thoăn thoắt thế mà lần chó nào cũng phi thẳng vào vòng giữa tranh chỗ với những bệnh nhân thương tật đầy mình, giật cái hộp cơm thì con cũng đến lạy!
Nhưng vầy mới vui nè đồng bào, bữa nào mà giật được không sao, không được là mặt như loz trâu đến tháng đẻ, quay ra chửi cả xe cơm. Con thề! Đồng bào cứ vi hành 1 bữa đi, không vui con thối tiền.
Hơ hơ, có hôm không đủ người phát, có mỗi con với tài xế. Tài xế thì lo de xe kẻo Trật tự phường phạt. Mình con sao khiêng nổi cái thùng cơm 50 hộp. Anh mũ cối, áo may-ô bên trong sơ-mi đứng dưới gốc cây sứ rít thuốc. Con tươi cười nhờ anh giúp một tay ai ngờ anh giúp con tỉnh hẳn người “Việc của chị liên quan gì đến tôi?”. Hê hê, anh rạch ròi quá cơ. Còn dân Nam họ ngu bỏ mẹ ra, có lần mấy bệnh nhân thấy con bận rộn nên nhào vào phụ. Đến cuối buổi phần của họ cũng không còn. Con móc túi ra bù phần cơm họ cũng không lấy. Họ bảo có thì ăn không có thì thôi. Ơ, ngu gì mà ngu thế nhỉ!
Con thiệt không hiểu nổi đồng bào luôn. Mậu Thân nó kí hiệp ước đình chiến. Tết nhất nó cho khỉ đột (guerrila hay gorilla con cũng không rõ) nhấn Huế ngập trong biển m.áu. 1973 nó lật kèo Hiệp định Ba-lê. Sau 75 nó tr.uy sá.t miền Nam bằng các mỹ từ học tập cải tạo, kinh tế mới, tư sản mại bản, thương nghiệp, hợp tác xã, đổi tiền. Vậy mà giờ đồng bào còn giải cứu thì con không hiểu đồng bào ăn cái giống gì mà để nó leo lên đầu lên cổ hoài vậy?
Ăn mấy trái vải mà giờ nó chửi còn hơn ăn nhằm trái bom nữa. Ủa, mà bỏ tiền ra ăn chứ phải ăn xin đâu chời!

Vậy nên con nói đồng bào không nên sập-rai (surprise) vì sau này các chúng ông ngoài ngoải còn chơi nhiều cú sập hầm nữa kìa. Nói thiệt, con vài chục tuổi đầu sao trải đời như đồng bào. Nhưng mỗi lần nghe các chúng ông nói gì con đều nhớ đến ông Thiệu.
Mai Thị Mùi
(*) Bài không tựa. CGQ Azalea mạn phép đặt tựa bài !

Đài truyền hình Nga phỏng vấn người lính Xô Viết bắn rớt máy bay của ông John Mc Cain
Đảng cộng sản Việt Nam còn nói láo nữa thôi ? Đài truyền hình Nga phỏng vấn người lính Xô Viết bắn rớt máy bay của ông John Mc Cain
Từ trước đến nay, đảng CSVN luôn khoe khoang là quân dân miền Bắc đã bắn hạ máy bay của ông Thượng nghị sĩ Mỹ John Mc Cain năm 1967, lúc đó còn là thiếu tá hải quân trong quân đội Mỹ. Thậm chí khi sang Mỹ ngoại giao, Bí thư thành ủy Phạm Quang Nghị đã tặng ông John Mc Cain 2 tấm hình khổ A4 chụp tấm bia bên hồ Trúc Bạch, nơi máy bay của ông bị bắn rơi, khiến ông bị bắt làm tù binh và bị giam trong Hỏa Lò hơn 5 năm. Tấm bia bên bờ hồ còn ghi dòng chữ “Ngày 26 10 1967 tại hồ Trúc Bạch quân và dân Hà Nội bắt sống tên John sney ma can thiếu tá không quân Mỹ lái chiếc máy bay A4…”
Có người cho rằng ông Thượng nghị sĩ Mỹ John Mc Cain đã bị sỉ nhục khi nhận món quà quái gở này, nhưng trên thực tế chính Phạm Quang Nghị và đảng CSVN mới bị sỉ nhục, vì họ không hề biết rằng từ năm 2008, một cựu sĩ quan Nga tên Yury Trushyekin, đã tuyên bố trên báo chí và truyền hình Nga rằng ông ta mới chính là người bắn hạ máy bay và bắt sống ông Mc Cain.
Mặc cho đảng CSVN tìm mọi cách giấu diếm việc quân đội Liên Xô và Trung Quốc đã trực tiếp tham gia chiến tranh VN suốt 1 thập niên từ 1960 đến 1970, Trung Quốc và Nga ngày nay chẳng ngần ngại nói ra sự thật đó.
Ông Yury Trushyekin cho biết trong suốt thập niên 1960 -1970, đã có hàng ngàn binh lính và sĩ quan Nga được điều động sang miền Bắc Việt Nam để giúp quân cộng sản Bắc Việt chống Mỹ. Đa phần làm công tác cố vấn, ngoài ra còn có mặt trực tiếp tại chiến trường để huấn luyện cho bộ đội CSVN cách sử dụng những vũ khí mà Nga cung cấp.

Ông trưng ra hình ảnh, hộ chiếu và cả 1 bằng khen của nhà nước CS Bắc Việt làm bằng chứng.
Riêng về việc bắn hạ máy bay của ông John Mc Cain, ông Yury Trushyekin cho biết bộ đội VN toàn bắn hụt, ngày hôm đó đã bắn hết 12 quả đạn tên lửa mà chẳng trúng quả nào! Khi chỉ còn 1 quả cuối cùng, ông đã phải thân chinh nhắm bắn mới hạ được phi cơ của ông Mc Cain.
Ông còn cho biết chính ông đã cứu mạng ông John, vì khi bộ đội CSVN vớt ông này lên, lúc đó đã bị gãy hết 2 tay và 1 chân, thì với lòng căm thù cao độ được huấn luyện sẵn, 1 đám đông đã nhào vào đánh đập, đâm ông này suýt chết. Ông Yury Trushyekin và đồng đội đã phải can thiệp và ra lệnh cho bộ đội ngừng tay và chỉ được bắt sống.
Trong cuốn hồi ký của mình, ông Mc Cain cũng kể lúc bị bắt, mặc dù bị trọng thương mình mẩy đầy máu và lúc ngất lúc tỉnh, ông đã bị hàng trăm tên bộ đội xông vào đấm đá, nhổ nước bọt và có ai đó còn cầm cả lưỡi lê đâm vào hông và chân ông!
Ông Yury Trushyekin kể tiếp rằng sau đó ông có vài lần vào thăm ông Mc Cain trong Hỏa Lò, nơi còn được gọi mỉa mai là “khách sạn Hà Nội Hilton”. Ông nói CSVN đã cố gắng “cải tạo tư tưởng” cho ông John bằng cách bắt ông này đọc những quyển sách giáo điều cộng sản dày cộm, bao gồm cuốn của Karl Marx. Khi được hỏi nếu bây giờ gặp lại ông John Mc Cain thì ông sẽ nói gì? Ông Yury Trushyekin bảo ông sẽ hỏi ông John đã đọc hết cuốn Marx chưa!
Ông Yury Trushyekin và đài truyền hình Nga đưa tin
Riêng ông Mc Cain cho biết lúc đầu ông bị đối xử rất tệ hại, nhưng sau khi biết được ông là con trai và cháu nội của 2 vị tướng lừng danh của Mỹ thì ông được ưu đãi hơn, vì CS Bắc Việt biết ông có giá trị trao đổi. Lúc đó ông mới được chữa trị vết thương, và cái chân gãy được mổ, nhưng các bác sĩ làm việc quá dở làm dứt hết mấy sợi gân, khiến chân ông bị tật cho đến bây giờ.
Sao rồi đảng ơi? Còn nói láo nữa thôi? Đẹp mặt chưa? Quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng à? Bách chiến bách thắng à? Thắng Mỹ thắng Pháp à? Không có Liên Xô và Trung Quốc thì làm gì thắng nổi ai!! Vì thế mà ngày nay phải “đời đời nhớ ơn” cái đám ngoại bang này và phải dâng đất dâng biển đảo cho chúng nó!!
Từ tướng Võ Nguyên Giáp bị cố vấn Trung Quốc viết hồi ký chê là kém mưu trí, chỉ biết nướng quân, đến “bộ đội cụ Hồ” cũng bị sĩ quan Liên Xô chê là toàn bắn hụt và hành xử với tù binh như côn đồ!
Ông Mc Cain biết rất rõ là lính Nga bắn rớt máy bay ông chứ không phải quân dân VN nào cả. Có lẽ vì vậy mà ông thoải mái cười ha hả khi nhận 2 bức hình quà tặng kia. Sau đó nếu ông có thể đọc hiểu được dòng chữ ghi trên tấm bia, thấy nói láo rằng quân dân CS Bắc Việt đã bắt sống được ông, lại còn viết sai tên ông và và binh chủng của ông thì chắc ông phải cười đến đau cả bụng!
( Trong hồi ký của Yury Trushykin )


Tại sao nước Mỹ có thể xây dựng được một xã hội kiểu như thế này? Người Mỹ thực sự không có áp lực sinh tồn, không có mối lo đằng sau sao? Họ có thể thực sự truy cầu hạnh phúc chân chính sao?
Hãy cùng xem qua những điểm dưới đây:
Hải Sơn biên dịch
LẶNG LẼ…

1. Đâu biết tình kia tới lúc nào,
Một ngày bỗng chợt nhớ thương nhau.
Vượt bao trắc trở ai tìm vội…
Lướt cả cách ngăn người đến mau.
Gặp gỡ thoáng qua không muốn nói,
Chia ly vội vã chẳng mong cầu…
Thế rồi lặng lẽ hồn rơi mất,
Còn lại nỗi buồn để đớn đau !
2. Còn lại nỗi buồn để đớn đau,
Vấn vương chi nữa héo hon sầu.
Dư hương thuở đó âm thầm mãi,
Tàn khúc giờ đây lắng đọng lâu.
Hồn đổ ngả nghiêng như biển sóng,
Xác rời đứt đoạn tựa dòng châu.
Thì thôi để mặc cho trời khiến,
Đâu biết ai kia mất lúc nào !
CGQ Azalea Nguyen
Họa 1 : YÊU THẦM
Yêu thầm len lén tới đường nào?
Ảnh tượng liêu trai mộng gặp nhau
Tay trán, chập chờn sâu giấc ngủ
Người ơi, ám ảnh khó phai màu
Giáng Kiều trăn trở khuya canh vắng
Hồn bướm mơ màng thiếu khoảnh sao
Lá thắm bồi hồi chưa xuống thủy
Má hồng bận rộn với thương đau!
XCQ
Họa 2 : XÓA TÌNH SI !
1- Tình kia đã biết tới khi nào,
Tim nhói lúc mình mới gặp nhau.
Bé bỏng ngây ngơ em nũng nịu,
Bâng quơ tôi lại đẫn đờ mau.
Trò ngồi dưới lớp nheo mi liếc,
Thầy đứng bàn xa đón ánh cầu.
Năm tháng cứ trôi trong vọng tưởng,
Chia ly nhớ mãi vẫn còn đau.
2- Tình khờ giờ nghĩ lại đau đau,
Chẳng nói mà ghi khắc nỗi sầu.
Mi mắt liếc nhìn mơ hiển hiện,
Nụ cười giọng nói nhớ in lâu.
Em hồn nhiên chẳng lo tim rối,
Tôi thẫn thờ nên ứa lệ châu.
Thôi trót đã trơ tình lặng lẽ,
Thì xua trăn trở giữ chi nào?
HỒ NGUYỄN (07-6-2021)
Trở về => Đầu TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 4 – TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 3 – TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 2 – TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 1 – TRANG THƠ XƯỚNG HỌA –
Đọc thêm => Thơ Con Gà Què Azalea – Thơ Trần Đông Thành – Thơ Nguyễn Cang – Thơ Thầy Hồ Nguyễn –Thơ Lê Hữu Nghĩa – Thơ Hương Lệ Oanh – Thơ Nhiều Tác Giả









