Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 48


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 24/4/2016

Tan9Thời gian này, trong phòng giam chỉ có hai người là tôi và con Lan. Sau khi tôi bị giam vào phòng này được mười ngày thì con Lan làm mặt lạnh với tôi. Tôi cũng mặc kệ nó, không nói gì hết, chúng nó tưởng tôi thèm nói chuyện lắm chắc. Chúng nó quên là tôi đã từng đóng kín cửa ở trong nhà không ra ngoài suốt sáu tháng hay sao, trừ ngày Chủ Nhật đi lễ nhà thờ Kỳ Đồng buổi sáng ra tôi không bước chân ra ngoài.

Tôi để ý quan sát thấy con này ban đầu nó nói với tôi nó còn một tháng nữa là hết thời hạn tạm giam, không gia hạn được nữa, mà giờ hơn hai tháng rồi vẫn thấy nó im ru bà rù, không kết luận điều tra gì hết. Mỗi ngày sáng nó dậy ăn sáng xong sửa soạn quần áo chuẩn bị ra “làm việc với điều tra,” người thì lép xẹp nhỏ xíu, nhưng mặc áo độn hai cái vú cao tới mặt, chuyên mặc quần áo bó dù trong phòng giam nóng hừng hực như cái lò bánh mì, mồ hôi tôi chảy xuống như đổ nước. Nó chải chuốc tóc tai kiểu cọ mỗi ngày một kiểu, lấy xà bông thơm ướp quần áo cho thơm, rồi ngồi chờ có người gọi là bật dậy chạy ra nhanh như lò xo. Trừ ngày Thứ Bảy, Chủ Nhật, sáng nào nó cũng ra cả buổi. Nếu hôm nào sáng không ra chiều thế nào nó cũng ra. Lúc nó trở vô thường xuyên cầm theo trên tay khi chai dầu gió đỏ Singapore, khi chai nước mắm, khi thì hai chai muối tiêu, muối ớt loại làm sẵn thường bán trong siêu thị… Tôi nhìn thấy là biết ngay nó được chính bọn công an cung cấp, chớ đâu phải ngày thăm nuôi tù, mà có thăm nuôi người ta gởi nhiều một lần, không ai bỏ công đi từ nhà lên trại giam để gởi những thứ lặt vặt như vậy. Đây chắc chắn là nó làm việc cho bọn an ninh muốn giám sát tôi, chớ điều tra viên nó không rảnh rỗi và cũng không dư tiền đến mức mỗi lần làm việc với bị can lại đem quà vô tặng. Trong phòng giam không có giấy viết gì hết, chúng nó không bán và cũng không cho người nhà tù nhân gởi vô, mặc dù trong nội quy không hề cấm đem giấy viết vô. Mỗi ngày bọn cán bộ trại giam đều dẫn tù lao động ngoài vô lục soát tìm những thứ như dây nhợ, kim may quần áo, nhíp, kiếng soi mặt, giấy, viết. Vậy mà tôi thấy con Lan có đủ thứ đồ chơi, giấy, viết, nhíp đều có. Viết thì nó lấy cái ruột bút bi quấn tờ giấy vỏ bao sữa tươi Vinamilk xung quanh, lấy dây thun cột lại cho cứng là viết được, giấy thì cũng lấy cái bao sữa tươi đó xé ra, lột bỏ lớp ni-lông tráng bên trong là viết được rồi. Quan trọng là ruột bút bi ở đâu ra?

Có lần, tôi thấy thằng Bình vô đưa cơm có đưa cho con Lan cái ruột viết bi còn mới tinh, mực đầy tận ngọn. Tù lao động ngoài đưa cơm cho tù trong phòng giam đều có cán bộ trại giam đi theo giám sát, nhìn kỹ từng ly từng tí, nếu không được công an cho phép, thằng kia làm gì dám đưa cái ruột viết cho nó. Thằng kia không ngu đến mức đồ cấm mà lén lút đưa vô trong khi nó không được lợi gì trong chuyện này, nếu bị phát hiện nó sẽ bị chuyển qua lao động nặng nhọc, dơ bẩn hơn ở nơi khác, thậm chí bị kỷ luật nhốt xà lim hai mét vuông, bị mất giảm án. Con Lan này thì già, thằng kia trẻ ranh, sắp ra tù, làm gì có chuyện yêu đương nhăng nhít ở đây. Tôi nhiều lần nhìn thấy khi thằng Bình phát cơm, con Lan chạy ra đứng che hết cái lỗ thông hơi trên cánh cửa, quay lưng về phía tôi đứng che che, dúi vào tay thằng Bình tờ giấy mỏng cuốn chặt bằng một nửa điếu thuốc lá (nó viết cái gì trong đó không biết). Tối nào cũng vậy, trong ánh sáng tối lờ mờ giống như đốt đèn dầu lửa đỏ hồi thập niên 70, con Lan lấy cuốn tạp chí kê lên chân rồi ngồi viết ào ào một lúc kín hết một trang giấy học trò. Ở tù như con Lan có chuyện quái gì đâu mà viết nhiều, kể cả gởi thư cho gia đình cũng không thể mỗi ngày mỗi viết như vậy. Không cần thông minh lắm cũng biết mỗi ngày con này sáng ra nhận chỉ đạo, bày mưu tính kế, tối ngồi viết báo cáo mỗi ngày Tạ Phong Tần làm gì, ăn ngủ ỉa đái mấy lần, có sợ chúng nó hay không, sợ như thế nào. Chuyện này tôi thừa biết mánh khóe của chúng, nó che giấu chẳng qua là chúng nó sợ tôi biết mà đề phòng thôi. Phòng giam nào mà bọn công an lại không cho phạm nhân tay sai của chúng nó vào “lót ổ” trước, thậm chí không tìm ra đứa phạm nhân nào ưng ý nhắm có khả năng tấn công, khai thác đối tượng nó còn dám cho công an thứ thiệt vô luôn, loại này trong nghề kêu là “đặc tình trại giam.” Nguyên tắc sử dụng “đặc tình” là “xài một lần rồi bỏ” nên bọn công an sẽ không ngại dúi cho “đặc tình” nhúng sâu vào vụ án, khai thác tin tức triệt để, tối đa nhằm mục đích làm sao phá được vụ án. Cho nên, trong “lịch sử đặc tình” có nhiều đặc tình phải ôm hận vì trót nghe lời xúi biểu của công an, xúi biểu đối tượng hiềm nghi (mới có ý định manh nha) chuyển sang giai đoạn thực hiện ngay hành vi phạm tội.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 24/4/2016

Tan9Thời gian này, trong phòng giam chỉ có hai người là tôi và con Lan. Sau khi tôi bị giam vào phòng này được mười ngày thì con Lan làm mặt lạnh với tôi. Tôi cũng mặc kệ nó, không nói gì hết, chúng nó tưởng tôi thèm nói chuyện lắm chắc. Chúng nó quên là tôi đã từng đóng kín cửa ở trong nhà không ra ngoài suốt sáu tháng hay sao, trừ ngày Chủ Nhật đi lễ nhà thờ Kỳ Đồng buổi sáng ra tôi không bước chân ra ngoài.

View original post 948 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 92


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 05/10/2016

img_1247Ðây chính là một kiểu khủng bố, tra tấn tinh thần người bị tạm giam. Tôi hiểu vì sao nhiều người bị bắt giam ở đây lâu ngày không có tội cũng tự nhận mình có tội để được chuyển đi trại khác càng sớm càng tốt. Tôi càng thấy kinh tởm và căm thù bọn chó má Cộng Sản này, trong lòng tôi tự nhủ phải quan sát kỹ và ghi nhớ từng chi tiết nhỏ vào đầu, chờ cơ hội phanh phui tội ác của bọn công an cộng sản này ra trước dư luận quốc tế, bao nhiêu năm nay bọn cộng sản bất lương này chúng lừa bịp cả thế giới.

Hai chị ở trong phòng giam này đều lớn tuổi hơn tôi. Một chị tên Cúc người Việt gốc Hoa (nhà ở Bình Dương), phạm tội lừa đảo, đã xử sơ thẩm xong. Một chị tên Trần Thanh Hà (nhà ở Sài Gòn), bị bắt thi hành án tội “Không tố giác tội phạm” (cũ) sau khi trốn gần năm năm. Ðó là tôi nghe hai chị này tự nói, chớ tôi không thấy giấy tờ gì hết.

Lúc này gần hai giờ chiều. Trong phòng giam đã hết nước sạch dùng. Tôi hỏi hai chị Cúc, Hà nước sinh hoạt ở đây cung cấp như thế nào? Cả hai chị đồng nói hàng ngày khoảng 10 giờ sáng thì cán bộ trại bơm nước vào những cái xô để ngoài hành lang, mỗi người tiêu chuẩn được ba xô một ngày, trại giam sẽ bán cho một người mới nhập trại như tôi ba cái xô nhựa loại 18 lít để chứa xài. Bơm nước xong sẽ mở cửa cho tù nhân ra tự khiêng vào để trong phòng giam rồi đóng cửa lại. Xô nước để ngay dưới chân chỗ nằm của mình, muốn cho rộng chỗ hơn thì chồng xô cái nọ lên cái kia. Thau giặt đồ thì trại nó bán cho cái thau nhỏ xíu khoảng bốn lít nước, mà ai có người nhà đi thăm nuôi mua ở ngoài căn tin gởi vô mới được, ai không có người nhà thăm nuôi thì có tiền cũng không có thau xài. Thành ra thấy tôi vô có đem thêm hai cái thau bự khoảng hai chục lít nước mỗi cái và một cái thau nhỏ để dành rửa rau khoảng ba lít nước hai bà này mừng húm là vậy.

Tôi nghe hai người nói xong là máu trong người bốc lên, nổi giận đùng đùng. lại thêm chị Cúc mắc đi cầu quá mà không dám đi, mặt mày nhăn nhó khổ sở, vì chị Cúc sợ đi không có nước dội cầu, phải ráng nín. Tôi mới nói:

– Chị vô trong này ngồi, để tôi gọi họ.

Chị Cúc nghe tôi nói như vậy hoảng sợ, vội vàng ngăn cản:

– Ðừng, đừng kêu em ơi. Nó ghép mình vô tội quậy phá trại giam, nó kỷ luật chết, nhốt mình vô cái phòng kỷ luật còn tệ hơn nữa.

– Chị cứ để tôi làm, kỷ luật tôi chịu, tôi cứ quậy lên coi nó dám làm gì tôi.

Nói xong, tôi gạt chị Cúc xuống phía sau, bước ra dùng hết sức đấm ầm ầm vào cánh cửa phòng giam khoảng chục cái. Xong tôi ngưng lại lấy hết gào lớn lên:

– Tôi muốn gặp cán bộ khiếu nại. Ðề nghị gặp cán bộ ngay lập tức.

Tôi cứ gào xong ba lần thì lại đấm cửa một hồi dài. Ðấm cửa xong lại gào tiếp. Nghe bên ngoài có tiếng thét giọng nữ:

– Chưa đến giờ gặp cán bộ.

Tôi tiếp tục đấm cửa và lại gào. Hai chị kia lại lên tiếng can ngăn tôi. Tôi làm thinh không trả lời hai người, để hơi sức mà gào chớ. Khoảng mười lăm phút sau mới nghe tiếng người nữ bên ngoài hỏi:

– Có chuyện gì?

Tôi lại gào lên trả lời:

– Trong phòng hết nước rồi, cho thêm nước. Có người đau bụng đi ỉa không không có nước dội cầu thúi ình, ai mà chịu nổi.

Ở ngoài lại nói:

– Chờ một chút.

Tôi lại thét lên tiếp:

– Không chờ được. Ỉa làm sao mà chờ. Cho nước ngay lập tức. Trại giam này muốn khủng bố tù chính trị phải không?

Bên ngoài lại nói:

– Ðang lấy chìa khóa, đừng kêu, đừng đập cửa nữa.

Tôi nghe vậy thì ngưng lại, đứng ngay cửa thở nghỉ mệt. Quay lại nhìn thấy hai chị kia ngồi khép nép trong góc phòng, ánh mắt sợ sệt, mặt mũi xanh lè. Tôi bực mình quá quát luôn:

– Sợ cái gì mà sợ. Quyền lợi chính đáng thì phải đòi hỏi. Người chớ có phải con vật đâu mà chịu ở dơ.

Vừa nói xong, nghe tiếng chìa khóa mở lạch cạch, rồi cửa phòng giam mở ra, một cán bộ nữ trẻ đeo khẩu trang y tế thò đầu vô hỏi:

– Phòng này có chuyện gì?

Tôi hỏi:

– Hết nước xài rồi. Chị này (tôi chỉ chị Cúc) đau bụng muốn đi ỉa nãy giờ mà không có nước dội, phải cố nhịn. Tại sao trong phòng giam mà không có nước sạch cho tù xài?

Cán bộ nữ nói:

– Ðã bơm lúc sáng rồi, mỗi ngày bơm một lần thôi. Mỗi người ba xô.

Tôi quát lên:

– Tôi không cần biết một ngày bơm mấy lần. Cán bộ phải có trách nhiệm cung cấp ít nhất một ngày một trăm lít nước sạch cho một người dùng, ba người là ba trăm lít. Không cung cấp nước đủ quy định là cán bộ cố tình ăn bớt ăn xén tiêu chuẩn của tù nhân, là vi phạm pháp luật. Cái xô này đầy đến tận miệng mới có mười tám lít, tám phần xô có mười bốn lít thôi, ba xô nhân ra làm gì đủ một trăm lít. Cán bộ báo cho tôi gặp lãnh đạo tôi khiếu nại ngay, nếu không là không yên đâu.

Tạ Phong Tần

(còn tiếp)

Source : ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 92

Trở về > Tạ Phong Tần ( Đứng Thẳng Làm Người – 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

HOME

 

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 05/10/2016

img_1247Ðây chính là một kiểu khủng bố, tra tấn tinh thần người bị tạm giam. Tôi hiểu vì sao nhiều người bị bắt giam ở đây lâu ngày không có tội cũng tự nhận mình có tội để được chuyển đi trại khác càng sớm càng tốt. Tôi càng thấy kinh tởm và căm thù bọn chó má Cộng Sản này, trong lòng tôi tự nhủ phải quan sát kỹ và ghi nhớ từng chi tiết nhỏ vào đầu, chờ cơ hội phanh phui tội ác của bọn công an cộng sản này ra trước dư luận quốc tế, bao nhiêu năm nay bọn cộng sản bất lương này chúng lừa bịp cả thế giới.

View original post 916 more words

Categories
Chuyện ngắn

Phiên tòa xét xử một vụ ăn trộm bánh mì ở New York năm 1935


thanhnientudo's avatarThanh Niên Tự Do


Đây là một câu chuyện xảy ra giữa thời kỳ Đại suy thoái ở Mỹ (kéo dài từ năm 1929 tới nửa sau thập niên 30) tại một nơi nghèo nhất trong thành phố New York. Người ta xét xử một phụ nữ ăn trộm bánh mì vì đói.


Bức ảnh nổi tiếng thời Đại suy thoái ở Mỹ có tên “người mẹ nhập cư” của Dorothea Lange chụp năm 1936

Bức ảnh nổi tiếng thời Đại suy thoái ở Mỹ có tên “người mẹ di cư” của Dorothea Lange chụp năm 1936

Một buổi tối lạnh lẽo tháng 1/1935, phiên tòa ban đêm đang được tiến hành tại một phường khó khăn nhất thuộc thành phố New York.


Một phụ nữ già và rách rưới được đưa đến, bà bị buộc tội ăn trộm một ổ bánh mì. Khuôn mặt bà u sầu, ẩn trong vẻ u sầu đó…

View original post 800 more words

Categories
Chuyện ngắn

10.047. THANH CÓ THOÁT ĐƯỢC TRUY NÃ QUỐC TẾ? AI SẼ CỨU THANH?


adminbasam's avatarBA SÀM

FB Phạm Lê Vương Các

17-9-2016

Công an phát lệnh truy nã quốc tế với ông Trịnh Xuân Thanh. Nguồn: internet Công an phát lệnh truy nã quốc tế với ông Trịnh Xuân Thanh. Nguồn: internet

Vào khuya đêm qua 16/9, Bộ Công an đã ra quyết định truy nã đối với Trịnh Xuân Thanh. Nhiều tờ báo cho biết lệnh truy nã không chỉ được thực hiện trên toàn quốc mà còn “truy nã quốc tế”.

Nói đến “truy nã quốc tế” nghe có vẻ nghê gớm, nhưng thật ra chả có quái gì nguy hiểm cho trường hợp của Thanh, vì Việt Nam làm gì có thẩm quyền phát lệnh truy nã quốc tế. Nó chẳng qua chỉ là một cái thông báo được chuyển tới một số quốc gia mà VN có ký kết tương trợ tư pháp, với nội dung đại loại như chúng tôi đang truy nã thằng Thanh, nó có ở trên đất nước của các bạn thì bắt…

View original post 1,814 more words

Categories
Chuyện ngắn

8991. Vụ cá chết hàng loạt: Dân miền Trung cần khởi kiện Formosa đòi bồi thường thiệt hại


adminbasam's avatarBA SÀM

VietTimes

Lê Thọ Bình

3-7-2016

Luật sư Trần Quốc Thuận: "Điều quan trọng nhất hiện nay là phải lo cho cuộc sống của người dân, môi trường biển, an ninh quốc gia". Luật sư Trần Quốc Thuận: “Điều quan trọng nhất hiện nay là phải lo cho cuộc sống của người dân, môi trường biển, an ninh quốc gia”. Ảnh: internet

Điều mà người dân khu vực miền Trung có thể làm và cần làm nhất trong lúc này là thu thập chứng cứ để kiện dân sự Formosa ra tòa đòi bồi thường thiệt hại về vật chất và tinh thần. Còn việc Formosa tự nguyện bồi thường 500 triệu USD là chuyện thương lượng giữa Formosa với nhà nước Việt Nam.

Đó là quan điểm của LS Trần Quốc Thuận, nguyên Phó chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội khi trao đổi với VietTimes.

LS Thuận nói: “Tôi hoan nghênh và đánh giá cao những nỗ lực của Chính phủ đã cho điều tra và kết luận thảm họa môi trường, cá chết hàng loạt ở…

View original post 1,295 more words

Categories
Chuyện ngắn

10.046. Tất cả những người bị hại đều có thể kiện Formosa


adminbasam's avatarBA SÀM

FB Luân Lê

Ánh sáng

17-9-2016

Tất cả các công ty du lịch, hiệp hội nghề cá, muối, ngư dân hay làm nghề liên quan đến biển, hải sản, các thợ lặn bị nhiễm kim loại nặng tại vùng biển Sơn Dương, Hà Tĩnh đều có thể khởi kiện vụ án Formosa huỷ hoại môi trường ra toà án quốc tế, mặc dù trong nước chúng ta không khởi tố hoặc xét xử dân sự để làm vụ án điển hình và biến nó thành tiền lệ án cho các vụ án về sau để lấy đó mà áp dụng.

Và thậm chí, thẩm quyền tài phán của toà án quốc tế còn bao gồm việc thụ lý và xét xử các vụ án mà các tập đoàn, cá nhân hay kể cả chính quyền có hành vi cướp đất của dân cũng sẽ được thụ lý bởi toà án…

View original post 625 more words

Categories
Chuyện ngắn

Vì ai mà VN không dám đóng cửa Formosa, lại còn chuẩn bị làm thêm một Formosa mới?


Kim Dung/Kỳ Duyên's avatarKim Dung/Kỳ Duyên

Tác giả:  Nguyễn Thái Nguyên

.KD: Bạn bè gửi cho mình bài viết này với nhận xét xác đáng: Giống như vụ Formosa, vụ này nếu triển khai sẽ đe dọa môi trường sống và an ninh quốc gia, vì đều có 02 yếu tố là lợi ích nhóm và bàn tay TQ đằng sau (nhà thầu MCC). Dư luận phản đối đang tăng lên nhưng chưa đủ mạnh làm họ chùn bước, nên họ có thể vẫn cứ làm như chuyện đã rồi.

.Để rộng đường dư luận, xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ. Blog KD/KD cũng sẽ sẵn sàng đăng những bài viết phản biện bài viết này trên tinh thần trách nhiệm, khách quan, công tâm, công bằng và ngôn từ văn hóa

————–

Với tất cả những gì mà Formosa đã gây ra cho nhiều nước, kể cả ở Đài Loan thì…

View original post 5,498 more words

Categories
Chuyện ngắn

Lại một bài viết hay của Tuấn Khanh.


thanhnientudo's avatarThanh Niên Tự Do


41 năm sau ngày chấm dứt cuộc chiến tranh có tên gọi thống nhất Bắc Nam, vào 30/4 năm nay, nhân dân Việt Nam lại có dịp nhìn thấy một cuộc chiến “thống nhất” khác đang phủ bóng lên quê hương mình: Cuộc chiến âm thầm từ lâu mang bóng dáng của người bạn Trung Quốc.

Chưa bao giờ trên trên toàn Việt Nam, nỗi sợ hãi có tên gọi Trung Quốc đang hình thành rõ như vậy, bao gồm thực phẩm, hàng hoá, văn hoá mới, môi trường, chính trị… Khắp nơi, một cuộc chiến không tiếng súng đang diễn ra nhưng thất bại luôn thuộc về con người Việt Nam.

Mỗi lúc càng không thể chối cãi: nạn ung thư về thực phẩm tăng nhanh trong toàn dân, nền kinh tế lệ thuộc leo thang một cách ngu ngốc vào Bắc Kinh, biển và đất liền bị công…

View original post 311 more words

Categories
Chuyện ngắn

Kho sách xưa tổng hợp Free Download


Vô thường's avatarCÔNG NGHỆ - GIÁO DỤC - CUỘC SỐNG

Tri thức của nhân loại là bao la vô tận. Theo thời gian, thế giới sách – nơi lưu giữ tri thức cũng ngày một màu mỡ. Có những quyển sách rất mới cũng có những quyển đã lâu, lưu lại tri thức và kinh nghiệm của tiền nhân. Và cũng có những người trẻ âm thầm lưu lại những giá trị của tiền nhân qua từng trang sách xưa.

Khác với dân chơi sách chuyên nghiệp luôn quan tâm đến những chi tiết xung quanh cuốn sách như bản in năm nào, chất lượng in ấn, lịch sử cuốn sách…, những nhà nghiên cứu chỉ quan tâm duy nhất đến nội dung sách. Thế nhưng, để tìm được một cuốn sách cũ có giá trị, đôi khi lại quá khó khăn. Trong bối cảnh đó, việc nhiều thư viện trong và ngoài nước, nhiều tổ chức, cá nhân số…

View original post 3,845 more words

Categories
Chuyện ngắn

Giáo phận Vinh tổng tuần hành vì môi trường, yêu cầu đóng cửa Formosa | Người Kỳ Anh


Giáo phận Vinh tổng tuần hành vì môi trường, yêu cầu đóng cửa Formosa – Người Kỳ Anh

Source: Giáo phận Vinh tổng tuần hành vì môi trường, yêu cầu đóng cửa Formosa | Người Kỳ Anh