Bỗng chợt hồn tôi trở về nơi ấy,
Xa lạ như ngày đầu tới nơi đây !
Việt Nam nước tôi sao mất đâu rồi?
Tiếng nói dân nào vây bủa quanh tôi ?!
Những con đường xưa ảo mờ sương phủ,
Rặng liễu nghiêng mình đìu hiu ủ rũ…
Hồn tôi lạc loài thẫn thờ bay lượn,
In bóng trên đường loang lổ chiều buông !
Ngỡ như mộng du giữa ngàn tơ vướng, Sợ vỡ òa tan ký ức vấn vương,
Một sợi bay vào khóe mắt lóng lánh,
Giọt lệ muốn rơi mà chẳng nỡ đành !
Hồn tôi lượn quanh hố thẳm mông lung, Những dấu chân xưa đã hằn sâu trũng,
Vết tích thuở nào lạc cả bước đi,
Tôi trở về đây sao chẳng còn gì,
Dường như hồn tôi bay vào hư ảo,
Tận đáy tim sầu, tiếng khóc lao xao… Con Gà Què Azalea
Dưới chân đồi là nơi cuối cuộc đời
Tất cả chúng ta rồi cũng phải tới nơi
Có gì đâu mà lo buồn sợ hãi
Hãy mỉm cười nhìn ngày tháng tàn phai…
Đường xuống đồi dù bình an, phẳng lặng
Hay gập ghềnh bao đá nhọn dưới chân…
Cùng nắm tay hay từng bước lẻ loi
Rồi cũng sẽ đến được nơi phải tới.
Từ nơi đó kiếp khác lại bắt đầu
Đời vui buồn nào có khác gì nhau !
Chuyện buồn vui có được ở kiếp này
Chẳng thể nào nắm giữ mãi trong tay !
Hãy cứ sống trọn cuộc đời muốn sống
Dù lệ thành sông dâng ngập lụt cõi lòng…
Khi tới lúc phải tới dưới chân đồi
Thân xác nhẹ tênh, hồn rồi sẽ thảnh thơi!!! Con Gà Què Azalea
Rồi tôi cũng bước vào nơi cõi chết,
Khi mùa thu vàng võ nắng tàn phai…
Hồn đớn đau và trái tim mỏi mệt,
Thể phách rã rời rũ liệt đôi tay,
Không thể đếm bao phút giây còn lại,
Quẩn quanh chiều, không nghĩ tới sớm mai…
Tôi nằm chết cuối chiều thu nắng tắt,
Chết âm thầm đơn độc giữa cỏ hoang.
Thân xác lạnh tanh, mắt môi tím ngắt,
Người không hay, không nuối tiếc bàng hoàng.
Như chiếc lá quay cuồng theo gió cuốn,
Hồn tôi bay lạc lõng giữa trời mây.
Không bon chen, không ganh ghét đau buồn,
Bay bay mãi, bay về nơi hoang dại…
Đến một ngày nao tin buồn đưa tới,
Tôi đã thành cát bụi tả tơi rồi !
Xin đừng khóc, đừng ngậm ngùi thương tiếc,
Lời kinh cầu, hồn tới chốn bình yên.
Chút tình xưa người hỡi hãy vùi quên ! CGQ Azalea Nguyen Vu
ĐỌC THƠ CON GÀ QUÈ
Cái tên Con Gà Què gợi tò mò. Tôi lục lạo, tìm ra mấy câu này có lẽ hé lộ ” ID ” của tác giả :
” Bàn tay ấy đã rời buông
Ánh trăng nào đã mù sương nhạt nhòa
Thôi thì như một đóa hoa
Tả tơi từng cánh vỡ oà gió thu
Hương nồng cũng chỉ phù du
Tình bao năm vẫn là phù du thôi ”
( Phù Du )
Thơ Con Gà Què được sắp xếp thành 3 phần. Tcgq1 nói về thời vượt biên sang Mỹ. Tcgq2 nói về thời áo trắng, sân trường. Tcgq3 là thơ tình. Chính ở đây, tôi gặp lại những câu thơ đúng thật là thơ, thứ thơ mà mấy chục năm nay tôi tưởng không còn nữa. Những câu thơ thật đẹp như những vì sao ở tận cuối trời xa, long lanh xanh thẳm :
” Xa cách ngàn dặm xa
Cuộc tình đầy nghiệt ngã
Vòng tay ôm không tới
Chơi vơi dưới trăng tà ”
( Chiếc Bóng )
” Em bước chậm qua đời
Leo từng bực nổi trôi
Dấu chân nào ngỡ mất
Vệt sao tình đổi ngôi ”
( Con Dốc Đời )
Tcgq3 là thơ buồn :
” Vây phủ quanh tôi
Một vùng đen tối
Hồn tôi réo gọi
Hỡi tình tôi ơi ”
( Bóng Tối )
” Lời từ ly không đành
Giọt sầu rơi long lanh
Đôi tay nào rời rã
Níu kéo tình mong manh ”
( Lời Từ Ly )
” Khi anh không còn nữa
Em ngược dòng sông xưa
Hồn rong rêu sỏi đá
Ngày tháng dài đong đưa ”
( Không Còn )
Hai bài cuối của tcgq3 cho thấy một CGQ rất buồn.
CÓC CHẦU RÌA
Ly rượu vẫn đầy, sao đã say?
Đất trời như thể chợt cuồng quay !
Một vầng trăng vỡ, sầu trăm nhánh,
Sầu xoáy ta vào giữa lốc xoay !!!
Hãy xoay cho trọn cuộc đời
Nhìn lên bỗng thấy đất trời ngả nghiêng
Nhìn quanh chợt thấy xích xiềng
Tường cao chắn lối, mù miền tương lai
Phía sau cửa đóng then gài
Hồn ta vùng vẫy van nài xin ra
Bước ra, lầm lũi bước xa
Vầng trăng sáng tỏa, quanh ta bụi mờ
Lờ mờ từng dấu vết mơ
Đổ xiêu ngã chúi, mộng mơ tan tành
Tay bưng ly rượu long lanh
Ngỡ như ánh mắt tuổi xanh thuở nào
Ngày xưa tưởng vẫy tay chào
Cạn ly rượu đắng nói câu chia lìa
Nào ngờ rượu vẫn tràn trề
Rêu phong phủ ngập đường về chân mây
Trên tay ly rượu vẫn đầy
Lặng trong cõi mộng khướt say, mê cuồng
Vẳng đâu đây khúc đoạn trường
Vầng trăng vẫn sáng, dư hương ngập lòng… Con Gà Què Azalea
Ta lên tới đỉnh đồi
Cùng nhau ngắm đất trời
Tối mờ một cõi xa
Nơi đó, cuối chân đồi…
Mỗi ngày trên đỉnh đồi
Nhìn về nơi chân đồi
Cùng nhau ta ước tính
Thời gian để tới nơi !
Chẳng biết đã bao ngày
Cùng nhau đỉnh đồi này
Đoán dài ngắn đoạn đường
Từ chân đồi tới đây…
Xưa cùng leo vèo vèo
Tới đỉnh đồi tin yêu
Chưa một lần toan tính
Dù vài bước vẹo xiêu !
Vì đâu xuôi xuống đồi
Dường như chân rã rời
Sợ bàn tay buông lơi
Sẽ chẳng cùng tới nơi!!!
Chiều thu tàn đời ta
Nhịp tim vẫn hòa ca
Chầm chậm cùng bước tới
Dẫu chân đồi bao xa!!! Con Gà Què Azalea
HỌA Ý: ĐỈNH ĐỒI HẠNH PHÚC
Hai đứa cùng nhau ngắm cảnh đồi,
Đất trời u tịch hướng xa xôi.
Mờ mờ một cõi như tiên giới,
Mịt mịt nhưng lòng chẳng vắng côi.
Mắt cùng hướng tới chốn trời xa,
Tâm tư như trộn thắm chan hòa.
Cùng nhau ta ước nơi chung lối,
Đến đỉnh đồi xinh bao bướm hoa.
Đường trần đã mỏi bước chân đi,
Ngoảnh lại mà xem đã được gì?
Thôi hãy bên nhau ta tận hưởng,
Trời xanh đồi thắm cứ vui đi!
Đừng để đồi cao giảm bước vơi,
Bàn tay giữ chặt chẳng buông lơi.
Chiều thu tàn úa xua bay lá,
Tạo hóa ban ta cảnh tuyệt vời!
Đỉnh đồi còn cách chẳng là bao,
Hãy vững niềm tin ấm dạt dào.
Hãy cố bước đi xua chán mệt,
Cuối cùng ta sẽ mãi bên nhau.
Đồi tuy cao,
Khi tới đỉnh, Mình có nhau! HỒ NGUYỄN (10-02-19)
Gái Việt thời nay thật lạ kỳ, Cởi trần uốn méo “vếu” đưa đi. A dua bóp ngoéo thành “tim vú”,
Trơ trẽn đăng khoe tưởng “giống gì” ! Miệng toét toe cười như đĩ thõa, Mắt thầm kín gọi tựa ngu si. Ông già, trai trẻ mau cùng tới, Bưởi thả chùa, không “ấy”… để chi? Con Gà Què Azalea (Sept 15, 2017)
HỌA 1 : HẾT Ý
Thời nay con gái thật là kỳ,
Nhồi bóp ve tròn vếu gởi đi.
Nặn bưởi quý thành tim gợi cảm,
Đăng tin chọc ghẹo chẳng ra gì.
Miệng cười toe toét như sung khoái,
Bụng dạ vui thầm giấu cái si.
Mấy lão máu dê nhìn khoái chí,
Nhân gian chán nản hỏi : – Còn chi HỒ NGUYỄN (16-9-17)
HỌA 2 : HÀNG TỐT EM KHOE
Có gì chị lại nói kỳ kỳ
Bong bóng thịt thừa giở thấy đi
Bảo vật triển khai không cất kín
Ngọc ngà bày biện đó là gì?
Giàu sang trưởng giả tay không tới
Thượng uyển cung đình cũng phải si
Là gái khôn ngoan trần tục tốt
Phô trương non bộ giấu mà chi? Trần Đông Thành (9/17/2017)
HỌA 3 : KHOE CỦA
Gái ở Việt Nam sống dị kỳ
Đưa mông đưa ngực gọi tình đi
Yếm đeo bỏ lửng không che giấu
Quần trệ lòi mông chẳng giống gì
Trái sữa lo le cho khách ngắm
Văn minh thời thượng gợi tình si
Chớ ham của lạ thò tay lấy
Buông thả cuộc đời chết ích chi?! Nguyễn Cang
HỌA 4 : TIẾN HÓA
Đời luôn tiến hóa có đâu kỳ ,
Cái cũ lỗi thời phải bỏ đi .
Khi tóc đuôi gà ưa chuộng lắm ,
Thì đầu củ tỏi giữ làm gì .
Lụa là kín đáo thêm vướng bận ,
Da thịt ưỡm ờ lại đắm si .
Chừng độ trăm năm sau chắc hẳn ,
Thả luôn mọi thứ chẳng còn chi ! LHN
HỌA 5 : KỲ QUAN THẾ GIỚI
Ông bà cổ hủ “Nude” coi kỳ Mỹ nữ ngày nay cởi hết đi Bưởi ngọt rung rinh luồng gió mới Suối hương ngây ngất thắm hoa gì? Rỡ ràng bán nguyệt lưu ly thủy Ngơ ngẩn tròn trăng soi bóng si Tài tử giai nhân thầm vọng động Ngắt cánh hoa hồng “Ấy” để chi? Cậu Hai
HỌA 6 – Cảm tác : GIÁ NGỌC NGHÌN VÀNG
Gió chiều lồng lộng thổi vi vu, Trốc vải cô em ngó thấy dù. Chút đỏ chút hồng hồng thơm phức, Nửa đen nửa trắng trắng hồ thu. Khen em trần tắm cho nguyệt thẹn, Trách sứ ngang qua mắt tối mù. Điên đảo hoành hành bên thể nữ, Trên hai dưới một ú ù nu. Em
HỌA bài Cảm tác : LỒNG LỘNG NÉT NGÀI
Lồng lộng gió chiều thoảng ví vu, Em nhô ngực thắm lộ không dù. Hồng hồng chấm đỏ che e thẹn, Trắng trắng vồ nhô bóng dáng thu. Em tắm lộ trần che nét thắm, Anh nhìn trố mắt tối như mù. Chành chành cho đáng tu mi nữ, Nhú nhú nhô nhô lộ ú nù! HỒ NGUYỄN (16-9-17)
Cứ ngỡ tình yêu không lối nào,
Chẳng ngờ mê lộ rộng làm sao !
Như làn khói nhẹ bay trờ tới,
Tựa chút hương thơm thổi thoảng vào.
Cặp mắt đâu cần mà đắm đuối,
Đôi chân khỏi có vẫn lao xao.
Lặng câm hồn bước nhanh như chớp,
Chớ nói tình yêu không lối nào ! Con Gà Què Azalea
HỌA 1 : SA VÀO MÊ LỘ
Tình yêu đâu dễ bước vô nào,
Đã trót sa rồi biết thoát sao?
Đắm đuối lúc yêu như suối tuyết,
Chia tay tim vỡ lệ tuôn vào.
Mới yêu mũm mĩm hoa tình mộng,
Đoạn tuyệt u sầu nguyệt xuyến xao.
Mê lộ là đường yêu dọn sẵn,
Trót yêu nào có dễ ra nào! HỒ NGUYỄN (02-10-18)
HỌA 2 : LỐI VÀO NGÃ YÊU
Đường tình lấy ngã rẽ đây nào,
Mở cửa cho ta bối rối sao?
Chọn một con đường nào yên nhất,
Dung thân bãi đất tốt cho vào.
Lo xa đắm đuối yêu thì khổ,
Đố bạn cầm lòng khỏi xuyến xao.
Bởi thế đi đâu cho khỏi thế,
Thà thương chút chút thử xem nào! Trần Đông Thành
HỌA 3 : ĐỪNG NGỠ
Muốn biết ai ơi hãy thử nào !
Coi tình mặn , ngọt , đắng ra sao ?
Ngắn dài cỡ mấy đều vô tuốt ,
To nhỏ bao nhiêu cũng vẫn vào .
Không ngại tóc tai rồi hốc hác ,
Chẳng lo mặt mũi sẽ xanh xao .
Bao lần khám phá còn chưa chán ,
Đừng ngỡ ! Ai ơi hãy thử nào ! LHN
Ngày ấy xuân xanh, tay đan trong tay
Hoa đăng trong tim, ngây thơ đắm say
Chân sáo tung tăng mộng mơ vui chơi
Ánh mắt long lanh, rạng rỡ trên môi
Hương sắc lung linh hồn ai ngất ngây
Quấn quít chân người tà áo trắng bay
Dài tóc ru đời dỗ giấc bình an
Bên nhau dệt mơ bao nhiêu mộng vàng
Hoa nắng rơi rơi đan tóc ngọc ngà
Mượt bước chân mềm cỏ biếc tình ta…
…Ai nào có ngờ trời bỗng phong ba (*)
Chợt nổi trôi đời, lạc dấu chia xa…
Ngày ấy còn đâu, nay ta đã già !!!
Hu hu hu hu hu hu hu hu !!! Con Gà Què Azalea
HỌA Ý: VUI THAY NGÀY ẤY
Xuân xanh một thuở ấm trong tay,
Nhớ quá nay còn thắm thiết say!
Chân nhảy tung tăng trò thích thú,
Mắt thầy đắm đuối dạ nào hay.
Mưa suốt mấy ngày
Hoa lá cỏ cây
Trải ngập trên sân
Trơ vơ thân gầy
Trời đã vào xuân rồi
Mưa sao chẳng ngừng rơi
Nắng xuân sầu héo hắt
Ngỡ linh hồn trút hơi
Ngồi nghe từng tiếng mưa rơi
Dường như tiếng khóc chơi vơi lưng tròng
Lệ rưng rưng nhỏ trong lòng
Nghe như tiếng vỡ rơi trong đáy hồn… Con Gà Què Azalea
ĐỢI
Hoa nở xuân xưa óng ánh vàng,
Bồn chồn đợi mãi bước em sang.
Ngày chôn thinh lặng vào đêm tối,
Mất hút đường mơ dấu địa đàng…. Lãng Phong
HỌA 1 : CHIA
Xuân sang mai hé nụ hoa vàng,
Ngóng mãi mà em chẳng thấy sang.
Hứa hẹn năm nào đưa mỏi mắt,
Chờ trông nay biết đã chia đàng… HỒ NGUYỄN (21-9-2020)
HỌA 2 : BUÔNG
Trông ngóng mà chi mặc lá vàng,
Ra đi lời hứa phủi cho sang.
Bên chồng ai sống trong sung sướng,
Buông hết tình ta xuống địa đàng. HỒ NGUYỄN (21-9-2020)
HỌA 3 : CHỜ…
Mỏi mòn mong ngóng đợi thu vàng,
Lá rụng bao mùa vẫn chẳng sang.
Nhung nhớ bay ngàn phương vạn hướng,
Gặp nhau đã tới tận thiên đàng! Con Gà Què Azalea
HỌA 4 : THÔI !
Đợi mãi bao năm đến võ vàng,
Bóng ai vẫn biệt không hề sang…
Mùa xuân từ giã trôi đi mất,
Thôi thế đành thôi, đã cuối đàng ! Con Gà Què Azalea
THƠ ĐƯỜNG
Dễ chi đùa bỡn với thơ đường
Niêm luật buộc ràng nhức tận xương
Đã trót đa mang mang lại nặng
Cũng toan vất bỏ bỏ càng vương
Tám câu là tám hàng châu báu
Năm vận là năm đóa sắc hương
Muôn chuyện gộp vào năm sáu chữ
Khuôn vàng thước ngọc dệt ngàn chương. KIM XUYÊN*
*Thơ tác giả Kim Xuyên, Quỳnh chép trên mạng Fb.
Họa 1 : THƠ ĐƯỜNG LUẬT
Thực,luận định phân rõ luật đường
Trắc,bằng ghi nhớ khắc vào xương
Tám câu,ngoại thể hình long phụng
Bảy chữ,trong hồn cốt đế vương
Khảng khải nam thanh gìn đạo nghĩa
Thâm trầm nữ tú dưỡng thiên hương
Nhân tình,thế sự,lòng giao cảm
Hiện đại thơ hòa với cổ chương Lý Đức Quỳnh 15/9/2020
Họa 2 : THƠ ĐƯỜNG LUẬT
Bát cú thất ngôn thơ luật Đường,
Một bài ngắn ngủn tưởng nhai xương !
Vận niêm gò bó thường sai vướng,
Đối pháp tùm lum luôn lỗi vương.
Bảy chữ góp gom cho thắm sắc,
Tám câu hòa quyện để nồng hương.
Lỡ quên một chút là đi đứt,
Đành phải chú tâm mới trọn chương !
Huhuhu ! Con Gà Què Azalea(Mpt,9252020)
Họa 3 : DỆT ÁNG THƠ ĐƯỜNG
Xướng họa thơ văn với luật Đường,
Khó khăn trau chuốt nhói tê xương.
Cung vần thả góc nghe thanh nhã,
Bằng trắc gieo lằng thấy vấn vương.
Dáng ngọc tám câu xuyên phú quý,
Nét son bảy chữ cuộn mùi hương.
Âm thanh thánh thót reo từng tiếng,
Dệt khúc nghê thường tạo áng chương. HỒ NGUYỄN (27-9-2020)
Chim mòn mỏi hót vẫn vô thanh,
Âm điệu tịnh không mộng chẳng đành…
Vừa mới giao mùa sao buốt lạnh,
Thẫn thờ quay quắt suốt tàn canh !!! Con Gà Què Azalea
HỌA : GÀ LO CHO CON
Mệt mỏi gà nhà vẫn tiếng thanh,
Kêu con trao gạo phận cam đành.
Đông sang lạnh giá vây quanh xóm,
Mẹ cạnh lo toan thức suốt canh. HỒ NGUYỄN (03-12-2020)
Đầu xuân tự hỏi viết ra sao !
Ngồi trước keyboard nhắm mắt vào.
Tay gõ tào lao năm bảy chữ,
Trí suy loạn xạ tám mười câu.
Bỗng dưng pháo nổ nơi đâu đó,
Chợt ngỡ đạn bay từ thuở nào !
Vội tỉnh nghe hồn như buốt nhói,
Mậu Thân năm ấy vẫn còn đau !!! Con Gà Què Azalea
HỌA 1 : XUÂN NẦY NHỚ XUÂN XƯA
Tự hỏi xuân về phải viết sao?
Bâng khuâng thơ ý chẳng tuôn vào.
Mắt buồn lẩn thẩn không thành chữ,
Dạ ngẩn ngơ tìm chẳng có câu.
Pháo nổ đì đùng vang khắp phố,
Tiếng tung chát chúa bũa nơi nào?
Mậu Thân ngày Tết xưa như nhắc,
Đến mãi bao giờ vơi nỗi đau! HỒ NGUYỄN (14-02-19) *Nhớ Mậu Thân 1968 ra trường K 25/ Thủ Đức
HỌA 2: DƯ ÂM TẾT
Vui buồn chẳng biết nói làm sao!
Mấy tách cà phê miệng tống vào.
Hội chợ bà con vui xướng hát,
Nhà nhà “Nghệ sĩ” hứng vài câu.
Long lân nhảy múa chào mừng Tết,
Pháo nổ đì đùng khổ thế nào!
Thức trắng đêm dài người phờ phạc,
Vò từng đoạn ruột thấu miềm đau. Vô Danh
HỌA 3 : TẾT NGHÈO
Ngày xuân túng quẩn biết làm sao?
Loang lổ tường vôi mặc gió vào
Quan nhũng tợ diều nương cánh gió
Dân nghèo như cá mắc dây câu
Nêu xanh dựng đứng từ năm trước
Pháo đỏ lặng câm tự buổi nào
Đón tết năm này, cai rượu đế
Dẫu không ai đánh, thế mà đau!!! Tía Cóc
Mấy đứa con gái tồng ngồng Khác chi mời gọi đàn ông xực phàn Bị “hấp diêm” chớ la làng Đừng than trách chúng làm tàn đời em Em phơi cho bọn chúng thèm Đứa ngu cũng thấy tòm tèm muốn ăn Em là con gái Việt Nam Vì đâu em lại phơi thân nhục mình?!!! Con Gà Què Azalea (Aug 12, 2015)
PHƠI THÂY 2
Cứ tưởng thân em đẹp tuyệt vời ! Ỡm ờ mặc hở cố tình phơi, Phơi trên phơi dưới không hề ngượng, Khoe cả trong, ngoài để lả lơi…
Em mặc áo dài chẳng có quần Tênh hênh phơi hĩm, bán thanh xuân Hai tà áo phất bay như bướm Lồ lộ trước sau chẳng ngại ngần
Em cố bày ra rõ để mời… Mỡ ngay ở miệng, mèo đành xơi “Hấp diêm” một phát, tiền không thấy Vướng phải si đa chết bỏ đời ! Con Gà Què Azalea
Họa ý : PHƠI THÂY
Nữ giới ngày nay quá lạ lùng, Áo quần ăn mặc hở lung tung. Xưa mang áo gấm che thân quý, Nay bỏ quần the lộ xác trùng. Vóc nữ giữ sao cho đẹp vẻ, Tánh nhu gìn cốt cách duyên nhung. Nữ thân quý giá nam trân trọng, Nào phải đồ chơi diễn khắp vùng. HỒ NGUYỄN (05-12-16)
Ưu Việt
Chỉ cần vén áo thế là xong Rất tiện…mần ăn ở chỗ đông Trí tuệ đỉnh cao ưu việt quá Trở về nguyên thủy thuở…ăn lông . LHN
Họa:”iêu” vẹt
Cần gì vén áo cũng “mần” xong Tha hồ “Hôn Móc” (*) kể chi đông Đông thì “Chi Củ” (**) càng vui quá “Chường Xơn” muôn thuở khỉ “ăn lông” “Ở lỗ” ngón nghề “hang Pắc Pó” Muôn đời con cháu “boác”…đa “nông” (*) Hóc Môn (**) Củ Chi NLGM
THÍCH CHUỔNG CỜI
Ca sĩ Môi Khai thích truổng cời, Vếu khoe ốc vít, hĩm đem phơi. Miệng trên mồm dưới cùng nhau hát, Nhóp nhép cả hai cố gọi mời… Con Gà Què Azalea
Họa :
Bản mặt gian dâm thích truổng cời Đăng hình ló cẳng để mông phơi Làm hoen cánh áo đầu ngu xuẩn Miệng lưỡi cuồng ngông họa muốn mời Lê Bửu Tùng
CON BÁ LÁP Môi Khai cứ tưởng bưởi còn ngon, Phải cố khoe hai cái núm tròn ! Muốn nổi lềnh bềnh nên hở háng, Nói năng bá láp, thiệt xàm ngôn ! Con Gà Què Azalea
Họa : Đồ Mướp Đắng Giống mướp nhưng mà ả tưởng ngon Xu chiêng chẳng nịt ấu sao tròn? Khoe thân xỏ lá cần danh tiếng Chỉ chuốc ê chề đứa lộng ngôn Lê Bửu Tùng
Cảm tác : CÁI ĐÓ LÀ CÁI GÌ? Lấp ló mơ hồ cái bánh bao? Lờ mờ ướm thử nhúng tay vào! Dòm trong tốt đẹp nên khoe sắc? Ngó kỹ xẹp lép xấu thì sao! Gã Gàn