Bớ tên Ngọc Đại hỡi ! Trời ôi !
Cái học ngày nay đã hỏng rồi !(*)
Dạy kiểu con cầy gì lạ thế ?
Nhìn hình đọc thuộc, chữ… thì thôi !
Mắc gì chữ Việt đem ra xào,
Văn hóa từ nay đổ xuống ao.
Chí chóe choảng nhau như mổ thịt,
Làm cho cả nước loạn cào cào ! Con Gà Què Azalea (*)Trần Tế Xương
Thủ đô tị nạn xứ Bol-sa,
Đấu đá gáy gào như lũ gà !
Tên trọc phú… chờ khoe túi bạc,
Đám bưng bô… đợi bợ mông cha…
Kẻ nào cũng phán : ta không cộng,
Ai nấy tự xưng : là quốc gia !
Nhức óc ù tai người ngoại cuộc,
Câm mồm hỡi bọn thúi như ma ! Con Gà Què Azalea (Mpt. Aug 14, 2019)
Từng bước chân buồn, đạp trên hoang vắng
Dẫm nát nửa đời giá lạnh như băng
Một mảnh tương lai cúi đầu lệ ứa
Thôi đã mất rồi, những dấu chân xưa!
Một nửa bờ mi khép hờ, dõi bóng
Xa tít mịt mù, thôi hết ngóng trông
Những sáng, những trưa, những chiều, những tối
Lây lất bên đời trôi nổi, nổi trôi
Một mảnh oan khiên, cuộc tình kín lối
Tháo gỡ không rời, những hạt buồn rơi!
Những hạt buồn rơi, rơi đầy nghiệt ngã
Từng đợt sóng xô, bờ khuất dần xa
Mây xám trên đầu, mây tím trong lòng
Đã đủ thật rồi, một kiếp lưu vong!!! Con Gà Què Azalea
Những con đường xưa tôi đã đi qua,
Ríu rít chân chim tung tăng nở hoa,
Những buổi sáng, trưa, buổi chiều, tới tối,
Đếm bước cùng tôi hết một phần đời.
Rồi bỗng một hôm đường thành lạ xa :
Lố nhố, lô nhô đầy những bóng ma,
Lê lết bước chân trong đôi dép râu,
Chỉ trỏ khua tay, ngơ ngáo vểnh đầu…
Nhòa trong mắt tôi cờ máu hai hàng,
Vênh váo tung bay giữa phố tan hoang.
Rơi giữa hồn tôi nghe ngàn tiếng vỡ,
Đau nhói nghẹn ngào, tim nhỏ lệ khô !
Ôi những con đường tôi quen đã lâu.
Từng bước chân xưa mất dấu… nặng sầu,
Đường đổi thay tên, nhìn tôi bỡ ngỡ.
Nỗi nhớ mênh mông lạc nẻo sương mờ.
Một phần đời tôi bỗng như đã xóa.
Một phần đời tôi nước mắt nhạt nhòa… Con Gà Què Azalea
Chỉ còn trong nỗi nhớ nhung
Sài gòn ơi hỡi ! lệ rưng đắng lòng
Nặng đầy tim những chờ mong
Cờ vàng phất phới trên không…một ngày
Dân tôi thoát kiếp đọa đày
Máu không còn chảy bởi bầy ác gian
Cho em thơ hết lệ tràn
Mất cha, khóc mẹ, lang thang đêm ngày
Tuổi thơ đảng nắm trong tay
Vất em lăn lóc đắng cay giữa đời…
Từ ngày đảng cướp lên ngôi
Còn gì đâu nữa nước tôi thuở nào
Sài gòn ơi ! Lá cờ sao,
Đỏ ngầu màu máu…Mãi chào nó sao?
Vùng lên kéo nó đổ nhào
Dẹp tan quỷ đỏ, bay cao cờ vàng… Con Gà Què Azalea
Người vẫn đứng bên này bờ, héo rũ
Đã bao năm vời trông về chốn cũ
Tiếng gọi với vỡ tan vào biển sóng
Biển vô tình sóng thét réo cuồng phong
Mây cuồn cuộn trên đầu từng mảng xám
Thủy quái vặn mình những tiếng rống gầm
Và thảm thiết oan hồn rên tức tưởi
Biển vẫn vô tình sóng vẫn đổ xuôi…
Người nơi đó mắt trũng sầu đẫm lệ
Tháng năm dài vờ mãi một cơn mê
Lây lất hắt hiu đếm chuỗi ngày cô quạnh
Bầm dập cuộc đời khi mái tóc còn xanh
Cắn chặt môi nuốt trôi từng nỗi nhớ…
Nhìn quanh mình chợt bỗng thấy bơ vơ
Thế giới con người dường như biến mất
Chỉ còn đây trơ trọi những dấu chân!
Ôi hai bờ đại dương nỗi sầu trổ nhánh
Đã vươn dài cùng uốn mỗi khúc quanh
Đã cùng trôi chung vào nơi biển rộng
Sao bao năm còn vẫn mãi trông mong?! CGQ Azalea Nguyen
Dưới áp lực và lợi ích riêng, theo sự sắp đặt của 2 phe Quốc-Cộng thế giới, trong cuộc họp 4 bên vào năm 1973, không có VNCH mà chỉ gồm Mỹ – Trung Cộng – Việt Cộng – Giải Phóng Miền Nam (Việt Cộng trá hình), VNCH đã bị bức tử, phải nhường miền Nam cho Việt Cộng. Tuy nhiên, Việt Cộng lại tưởng chúng thắng thực sự. Theo lệnh Đỗ Mười, chúng bắt đầu cuộc thảm sát, trả thù dân miền Nam bằng đủ cách mà lẽ ra, chính dân miền Nam mới là người phải trả thù chúng vì chúng mới chính là kẻ đã đem quân từ Bắc vào Nam để đánh phá, miền Nam đã bị bắt buộc, chỉ đánh lại để tự vệ mà thôi !
Trong khi đó, chúng cắt đất biên giới và nhượng một phần biển đảo cho Tàu cộng. Diện tích của VN đang từ 329600 km2 , nay ghi chỉ hơn 310000 km2. Chúng lại còn kêu gọi sự hợp tác làm ăn của Tàu, khai thác tài nguyên, phá rừng… của VN, mục đích để lấy tiền bỏ túi riêng, mặc cho Tàu tàn phá đất nước…
Hành động đó đã khiến một người nội trợ như tôi không thể im lặng mà phải lên tiếng bằng lời thơ và lời nhạc.
Xin mời quý vị cùng đọc/nghe nỗi bi hận của người nội trợ :
VIỆT NAM BI HẬN
Huênh hoang bá láp cướp vừa xong,
Thống nhất Bắc-Nam cùng một lòng? (Sic !)
Mau cắt Nam Quan dâng Hán giữ,
Vội chia Bản Giốc hiến Tàu trông.
Tài nguyên vái bọn gian chung sức,
Đất nước van quân giặc góp công.
Biển đảo lấy xài rồi trói cẳng,
Đại đồng thế giới chổng trơ mông ! ĐẢ ĐẢO VIỆT CỘNG CẮT ĐẤT CHO TÀU CỘNG ! ConGàQuè Azalea (Mpt. 04302016)
Bài thơ cùng đề tài : VIỆT NAM BI HẬN
Hòa bình cống nạp Hoàng Sa đảo
Thống nhất quỳ dâng Hữu Nghị quan
Vô sản rút bòn khô biển bạc
Chính chuyên đục khoét kiệt rừng vàng
Cướp đất xênh xang bầy cán ác
Mất nhà lếch thếch đám dân oan
Xây quê rao bán đàn bà Việt
Giữ nước quy hàng lũ Chệt bang . LHN
Mời nghe/xem thêm hợp soạn nhạc VIỆT NAM BI HẬN KHÚC
của 2 cựu học sinh Trịnh Hoài Đức : Lê Hữu Nghĩa và Con Gà Què Azalea, với tiếng hát Cẩm Hà :
NGƯỜI LÍNH GIÀ (1)
Người lính già thất thế
Tuổi hạc đã gần kề
Hồn như ngọn triều dâng
Hiu hắt cuộc tình mê
Đời tàn theo tháng năm
Trải dài những vết nhăn
Đôi vai sầu trĩu nặng
Đảo chao từng bước chân
Người lính già lưu vong
Bước mòn mỏi long đong
Nuốt nghẹn bao cay đắng
Trôi xuống đời rêu phong
Từng cuộc tình đã qua
Từng người tình đã xa
Nhói đau hằn in dấu
Trong tim người lính già
Đã xa rồi, rất xa
Ngày tháng đã phôi pha
Thời hoàng kim đã mất…
Trong tim ngấn lệ nhòa
Người lính già tha hương
Giữa dòng đời nhiễu nhương
Dấu chân hằn trên tuyết
Hằn sâu lời vĩnh biệt
Những lời kinh vang vọng
Hằn xuống đời lưu vong
Rừng rêu phong phủ kín
Vùi chôn một mảnh tình
Ngày tàn đông hoang lạnh
Một phần hồn nát tan… Con Gà Què Azalea
NGƯỜI LÍNH GIÀ (2)
Còn gì đâu nữa người ơi !
Ngậm ngùi tưởng nhớ một thời đã qua !
Tha hương lòng vẫn xót xa
Hướng về quê cũ châu sa ngập hồn
Thái Bình Dương : nấm mồ chôn !
Hai bờ ngăn cách ngỡ hồn âm – dương
Giật mình nhìn vội trong gương
Tóc xanh xưa đã điểm sương tuyết mờ
Biết bao giờ hết đợi chờ
Ngày về quê cũ thỏa mơ ước lòng
Hay rồi khắc khoải ngóng trông
Mệt nhoài mòn mỏi mãi trong ê chề !
Vật vờ giữa một cơn mê
Người lính già bước lê thê cuối đời ! Con Gà Què Azalea
* Kính tặng tất cả những người lính già
* Riêng tặng người thầy của tôi – Người đã tự xưng là một người lính già thất thế – Nhưng với tôi, tất cả những người lính VNCH đều không hề thất thế, mà chỉ vì đã bị phản bội…
Từ Bắc vô Nam để cướp càn,
Đầu trâu mặt ngựa xếp từng hàng.
Ma vương đứng đó to mồm phán…
Quỷ chúa ngồi kia ngoác miệng bàn…
Trí thức vô rừng cam sống nhục,
Bần nông trị quốc tập làm sang !
Một viên ngọc sáng thành tăm tối,
Đành ngược dòng về thuở ở hang ! ConGàQuè Azalea Mpt. April302018
Đứng chi để ánh sáng luồn trôn,
Mới sớm tinh sương đã dập dồn,
Hại cán ngố anh thêm tưởng tượng…
Mặt trời chân lý chói qua lon (*)
(*) Câu thơ này chôm rồi đổi chữ cuối cho hợp vần và đúng với hình cũng đi… chôm ! Con Gà Què Azalea
HỌA : NẮNG XẸT LON
Ánh sáng rình rình chiếu dưới trôn,
Hớ hênh len lén nép chui dồn.
Xa nhìn cứ tưởng bình xăng nổ,
Gần ngó thì ra ….nắng xẹt lon.
Chân thẳng tréo ngoe mê hấp dẫn,
Đùi cao xệ xạc thích xơi ngon.
Ban đêm chỉ thấy chùm tia sáng,
Mà ngỡ nàng tiên …chết hú hồn! Hồ Nguyễn
Vừa hết chiến tranh bị mất tên, Sài Gòn uất hận lũ kên kên. Cờ treo lủng lẳng như trào máu,
“Khỉ” chạy lông nhông để cướp tiền. Công Lý bỗng xông mùi hắc ám, Tự Do chợt thấy dáng tênh hênh. Phố phường hô biến thành sông biển, Hòn Ngọc Viễn Đông nổi lềnh bềnh !
Bởi đâu ta phải sống tha hương?
Một kiếp lưu vong rõ chán chường !
Nên oán kẻ gây muôn khổ lụy?
Hoặc thù ai khiến vạn bi thương?
Bao dòng máu chảy trong binh lửa,
Bấy xác người trôi giữa đại dương…
Biết đến khi nào quên hết được,
Cho lòng sầu hận chẳng còn vương ! ConGàQuè Azalea
Rồi cũng đến hôm nay, ngày của nhiều năm trước
Không giã từ, Người nhắm mắt bỏ tôi
Xe bọc sắt đã điên cuồng tiến bước
Cán nát thây Người, máu thịt tả tơi
Hồn tôi đau, nghẹn lời không thể khóc
Hụt hẫng vòng tay không thể ôm Người
Chất ngất sầu thương ngập đầy hồn đơn độc
Thầm lén gọi tên Người, trơ mắt ngó đười ươi
Người xa lìa tôi, tức tưởi lặng câm
Và thân xác nát tan thành vạn mảnh
Lệ giấu trong tim, tôi nức nở âm thầm
Tiễn đưa Người, đưa tiễn cả tuổi xanh…
Bao tháng năm lặng lờ trong thương nhớ
Vành tang cho Người cuốn chặt trong tim
Mắt lệ khô theo đau xót trông chờ
Thắp nén hương lòng, tôi gục đầu tưởng niệm :
Việt Nam ơi ! chờ đợi đến bao giờ !
Tóc muối tiêu rồi, tình vẫn chẳng thể quên ! Con Gà Què Azalea
Ôi hai bàn tay
Mười ngón dài
Những ngón tay buồn nuôi nhớ thương
Ve vuốt nỗi đoạn trường
Che giấu những niềm đau
Ba mươi bốn năm tình bạc trắng đầu
Hai bàn tay tôi nâng niu
Ôm ấp từng kỷ niệm hắt hiu
Dư hương tím ngắt lòng
Hồi tưởng trôi dần theo những nhánh sông
Về nơi biển lớn
Biển vô tình sóng vẫn vỗ từng cơn
Và nơi đó tuyết quanh người tan chảy
Trôi về đâu theo năm tháng tàn phai
Hai bàn tay tôi vẫn những ngón dài
Nhăn nheo đếm thời gian vương vãi
Trải dài từng bước chân
Ta đi trên vết tích, ngại ngần …
Tình yêu ấy vẫn đầy như nỗi chết
Dìu nhau bước với đôi chân mỏi mệt
Theo ngày tháng dần tàn
Héo hắt tim ta niềm thương nhớ ngút ngàn
Xa cách muôn trùng
Nghiệt ngã đóng khung
Ôi hai bàn tay tôi !
Quờ quạng trong đêm tối
Thư gởi tới người từng giọt sầu rơi !
Những lời thư của người gõ vội…
Ôi cuộc tình ta !
Ba mươi bốn năm mòn mỏi cách xa
Trái tim ta mệt nhoài !
Trói ta vào niềm thương nhớ khôn nguôi !
Hai bàn tay tôi đếm nỗi nhớ, quên sầu
Chôn kín những niềm đau !
Rồi một ngày gục chết giữa đêm thâu
Như phép nhiệm màu…
Xin một tiếng kinh cầu
Thoát kiếp u sầu…
Hồn tôi bay vút tận trời cao
Xin vẫy tay chào ! Con Gà Què Azalea