
Bài xướng : BỜ GIÁC
Lặng nhìn mây trắng cuối trời bay,
Chợt hiểu đời như giấc mộng dài.
Lữ khách bao năm đời thắm thía,
Lắng lòng một phút bởi men say.
Quay về tâm thức nơi nương tựa,
Trở lại bến mê nẻo lạc loài.
Bờ giác không xa giờ tỉnh ngộ,
Thong dong tự tại cõi trần ai.
HƯƠNG LỆ OANH
Hoa 1 : MONG ĐỢI
Thấp thoáng cờ vàng phất phới bay
Bốn ba năm lẻ thời gian dài
Đời người sướng khổ như trong mộng
Cuộc sống vui buồn lúc tỉnh say
Chú Cuội mỉm cười vừa thức giấc
Chị Hằng hớn hở hiểu từng loài
Toàn dân vùng dậy trên đà tiến
Mong đợi người người chẳng khác ai !
Triều Phong Đặng Đức Bích
Hoa 2 : YÊU ĐỜI
Nhạn vẽ chân trời tung cánh bay
Chiều buông nắng lụa đãi sông dài
Xuôi dòng con nước tan vào biển
Trụ với thời gian đá ngủ say
Nhật nguyệt xoay vần năm tháng chuyển
Gió mưa lần lượt tưới muôn loài
Vô thường bận trí chi cho mệt
Sống tốt, yêu đời chẳng hại ai .
CHU HÀ
Họa 3 : THỨC TỈNH
Lẳng lặng nhìn trời mây trắng bay,
Trần ai một kiếp ngắn hay dài.
Thế gian mộng ảo đâu là bến?
Một phút Nam Kha tỉnh giấc say.
Bước tới hồi đầu tìm thấy ngạn*
Quay về cõi tạm sống chung loài
Hồng trần đâu dễ tìm an lạc
Cát bụi đi về chẳng đợi ai !
NGUYỄN CANG (1/8/18 )
*Ngạn: bờ, bến sông, bến giác, bến mê ( danh từ Phật học).
Họa 4 : NGỘ GIÁC
Đời người thoáng chốc, bóng mây bay
Vọng ngữ xa xôi, giấc thở dài
Má phấn hương hoa nguồn ảo ảnh
Sông mê diệt tận gốc men say
Tạo phúc chơn tâm nhân trọng đạo
Xây quả duyên căn phước mọi loài
Ngộ giác Tây phương nương cửa Phật
Nhân tâm hoán cải đoạn trần ai
XCQ
Trở về => Thơ Hương Lệ Oanh – TRANG THƠ XƯỚNG HỌA 3
– HOME
Đọc thêm => Thơ Con Gà Què – Thơ Trần Đông Thành – Thơ Nguyễn Cang – Thơ Thầy Hồ Nguyễn –Thơ Lê Hữu Nghĩa – Thơ Hương Lệ Oanh – Thơ Nhiều Tác Giả