“Ăng Gô” * / BÀI CA “ĂNG GÔ”


“Ăng Gô” */ thơ của T.

Ăng Gô! Ăng Gô! Ăng Gô ơi!
Bao năm trời từng trải xông pha
Ta thương mi phong trần dầu dãi
Lúc đói lòng mi ở cùng ta
Mi vụt chết mắt ta lệ nhoà
Có những giờ  lặng ngắm chiều tà
Rồi chạnh nhớ đời ta cũng thế,
Mi đi rồi để lại xót xa.

(T.)
(Trại tù Tân Kỳ , Nghệ Tỉnh, 1984)

*Ăng Gô: tên mà bộ đội vệ binh gọi lon Guigoz, “tài sản” quý giá của người tù cải tạo, dùng đựng nước uống, thức ăn, làm nồi nấu nước v.v. Trong  cải tạo lon Guigoz là bạn đồng hành , là chiến hữu , là em gái , là người tinh… tùy theo nhận định của mỗi ngừi ( lời của tác giả). Trong bài nầy lon Guigoz bị đập lũng do vệ binh nổi giận, anh bạn T. bị mất lon nên sáng tác bài thơ “Ăng Gô”.

 

    BÀI  CA “ĂNG GÔ” /       (CN)

(Cảm tác nhân đọc bài thơ “Ăng gô” của bạn T.)

 Ăng gô! Ăng gô! Bài “trường ca hận”
Ta với mi từng cay đắng dãi dầu
Bao  năm qua lầm lũi chốn rừng sâu
Uống nước suối ăn khoai mì bất tận

Lúc bụng đói mi cùng ta chia sớt
Vẫn theo ta dong ruổi suốt đường dài
Trong hoạn nạn biết than thở cùng ai
Đành căm lặng nuốt đắng cay tù ngục

 Bỗng sáng nay ta gục đầu tủi nhục
Lặng nhìn mi bị xẻ thịt phân thây
Lưỡi lê đâm, Guigoz  nát thân gầy
Ta đau xót như chính mình bị chém

Ta  lặng đứng bên cạnh hàng  rào kẽm
Giọt lệ tràn  đưa tiễn xác mi thôi
Mai lên rừng ai bầu bạn cùng tôi
Vĩnh biệt em , những đêm dài trăn trở

Mi đi  rồi biết còn ai than thở?
Mà giờ đây  dạ  thơ thẩn bồi hồi
Ngắm chiều tà nhìn mây trắng buông lơi
Ôm kỷ niệm trọn đời ta  nhớ mãi

  Ăng Gô ơi! Ăng Gô ơi!

  (CN)/ 25/4/2017

Trở về >>>  HOME       Thơ Nguyễn Cang      Văn Nguyễn Cang