

Tôi, học sinh trường THĐ ở Bình Dương, học ở đó vào thập niên 50 nhưng
không nhớ năm; già lú lẫn rồi nhưng kỷ niệm bạn bè thì không bao giờ quên.
Sao lạ vậy? Có lẽ vì là những kỷ niệm lưu luyến khó quên phải thế không các
bạn mình?
Nè, kỷ niệm này làm sao quên được vì rất gắn bó cuộc đời tôi sau nầy.
Kỷ niệm thế này đây:
Giờ học sinh ngữ sĩ số học sinh ít nên tới giờ nam và nữ “Hòa hợp” học chung
một lớp. Tuổi nhỏ láu táu lại là thư ký trong lớp nên “Xông lên” tinh thần của chàng
trai “Khí khái” theo lời đề nghị các bạn trong lớp:
-Thành! Mày đại diện cho lớp yêu cầu lúc dạy Pháp văn thì grammaire thày nên
giảng bằng tiếng Việt cho mấy em dễ hiểu. Dạy lecture thày giảng tiếng Pháp, cám ơn
thày!
Tôi mạnh dạng giơ tay đưng lên góp ý thì bị ngay thày N.T. Trừng, nghe nói xưa kia
thày tốt nghiệp Xách-sơ-lu-lô-ba, tiếng Việt không rành, hậm hực chỉ mặt đứng lên:
-Comment “sắp bel-lơ tu?”
-Je “mấp-bel-lơ Thành!
-Trò kia! Học đây đã mấy năm?
Nghe giọng thầy giận tôi mặt xanh lét.
-Dạ d..ạ! Em học 4 năm!
Thày kéo măt kiếng trố mắt nhìn tôi cho rõ mặt:
-Hừm! Học 4 năm mà yêu cầu tôi “Hoc tiếng Pháp lại giảng bằng tiếng Việt! Ô!
làla!
Parler de Francaise chỉ một câu cũng très fault!
Tôi hãi hùng như thấy ma trước mặt. Run hơn sậy mía:
-Dạ! Tụi nó biểu em!
Thày nhịp thước cái “Cạch” khô khan làm tôi dựng tóc gáy.
-Ai trong lớp này đề nghị em này phát biểu ý nghỉ quái gở đó?
Cả lớp thấy thày biểu tượng “Hỉ, nộ, ái, ố” “ Sừng”, tụi nó hoãng hồn hoãng vía
ngồi nín khe, có đứa nhìn xuống hộc bàn dấu mặt tránh đối diện bạo lực của sát thủ.
-Thành! Trả bài bài côn-ru-gê du verbe!
Lúc đó mạng tôi như Ngọc Hoàng vủ sổ, riu ríu lên gần bụt bàn thày chờ án tử tù.
-Côn-ru-gê đu verbe “Se finir” mode “Subjonctif” temp “Imparfait”
-Dạ thưa thày! Je finis, tu finis, il finit. Nous finis-sion, vous finissiez, Ils…fi-nís…
.a..aa!
Thày phát cáu:
-Hổng thuộc bài hả? Làm biếng mà còn nói là lớp yêu cầu. Imformidable!
Tội của tôi 1, “Nói dối” 2, hổng thuộc bài! Quỳ gối tới hết giờ! Cuối tuần Con-sil
Chuyện thứ hai như sau:
Học hết một giờ chuông reo ra chơi, năm ba đứa một nơi tụ họp. Giởn. Hỏi bài.
Chọc
ghẹo. Nói dóc.
Ở bên này bàn, trò Trương Văn Dịp bất thình lình Lên cơn” bất tử hỏi tôi:
-Tao đố mày tao dám liệng cục phấn qua đó trúng mấy đứa con gái chơi?
Nó chỉ đám tôi ở bên kia chổ học trò gái tụ họp “đía” cho qua giờ chơi. Các bạn
nhớ không tụi mình con trai “Thích gái” nhưng rất “Nhát gái”. Nghe thằng này nói
bậm trợn có vẻ “Gan lì” dám “Hô hào” chọc phá con cái Bà Trưng bà Nhị. Gan thật!
Anh hùng đó chứ!
Tôi khoái tê người có trai anh hùng đảm đang đi tuyến đầu vô hang cọp. Tôi thách:
-Đố mày dám! Bà Nên, bà Sớm, bà Tuyết cả bà… “Lưu Kim” Đính nữa đó! Tay chiến
không nhe mậy!
Để chứng tỏ kẽ nam nhi “Vòng trời đất dọc ngang ngang dọc” Nó liệng nửa viên
phấn trúng vai “Bà Võ thị Bạch-Tuyết “Răng nanh” ngó qua phía chúng tôi trợn mắt tròn xoe:
-Đứa nào liệng phấn trúng tôi đó hử?
Bên trai nón khe.
Đứa thì dòm ra balcon chạy tội, nhìn đám bông bụp mà vì hoảng hốt không thấy màu sắc gì cả. “Anh” Huỳnh Vân Một đẹp trai, tướng tá hung dũng, thừ mặt như vừa mới từ nhà thương Chợ Quán ra. “Ông” Dịp mắt hí, “Con cháu mấy mẫu đất măng cụt” mặt mày phờ phạc như nguời cung trăng xuống trần gian “Điếng hồn điếng vía” thiếu điều tìm chổ trống chui xuống đó trốn!
Không biêt bà nào ở bển “phang” một cây tênh lửa:
-Hổng cho biết tên hả? Được!
Bà Sớm bửa:
-Dám ăn thì dám chịu! Học Kiều mà không theo gương Từ Hãi!
Tới bà Tuyết “Final” ra quyết định “trừng trị”:
-Moa đưa chuyện này ra văn phòng cho ông hiệu trưỡng Trương Văn Di giãi quyết! Thày Hoàng Văn Nam giám thị đối phó!
Bãi học đi xe đạp trên đường về, thằng Dịp chạy song song tôi, đăt câu hỏi của kẽ tử tù sắp lên máy chém.
-Con Tuyết nó đòi thưa, rồi tao có sao không Thành?
Tôi cũng lo lắng sợ bị liên lụy:
-Ai mà biết!
Thằng Một đi bên cạnh “chỏ miệng” nhảy vào miệng anh em:
-Bị đuổi học là cái chắc! Về nhà hốt mương vác sình non giúp bố mẹ!
-Chết cha!
-Ai kêu mày chọc gái mà không coi ngày!
Tôi giúp ý kiến:
-Đám mình lợi nhà con Bạch-Tuyết xin lỗi nó chắc được mà!
-Nhưng nhà nó ở đâu?
-Trước nhà thằng Nguyễn Văn Thi đó!
-Thi còi hả?
-Mấy đứa hỏi:
-Sao tụi tao không biết nhà con Tuyết?
-Chỉ có một mình mày biết nhà con Tuyết, sao vậy mậy?
Tụi nó kháo nhau:
-Trời mà biết! Thế gian chỉ có thằng Thành với con Tuyết biết mà thôi!
Thằng Một cười tủm tỉm:
-Thì thằng Thành nó giữ sổ Khuyên điểm nam sinh còn con Tuyết giữ sổ Khuyên điểm nữ sinh tới giờ Pháp văn tụi nó giử điểm của thày cô cho, sau đó về lớp ghi lại rồi hai đứa nó sáp nhau có gì là lạ!
Trần Đông Thành THĐ/K.4
|
Đọc thêm chuyện liên quan tới trò Bạch-Tuyết : |