ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 114


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 24/12/2016

TuanDat20Có lẽ bọn công an có đứa nghe tôi nói như vậy vội báo cáo cho sếp nó biết, nên sau khi hết giờ thăm gặp chúng nó không dẫn tôi về phòng giam như thường lệ, mà dẫn luôn xuống bệnh viện của trại khám khiết đủ thứ, rồi còn nói thêm là tôi muốn thuốc gì cứ nói ở đây sẽ có đủ cho tôi, không cần mua ở ngoài. Ông bác sĩ trại Chí Hòa còn nói đã kê toa cấp cho tôi thứ thuốc tạo chất nhờn cho xương khớp mà từ trước tới giờ trại này chưa có cấp cho tù nhân nào hết. Ái chà, sao tử tế đột xuất vậy trời!

Qua hôm sau, cán bộ khu giam tôi lại báo có cán bộ trinh sát muốn gặp tôi. Tôi hỏi:

– Trinh sát nào? Gặp tôi làm gì?

Con cán bộ này nói:

– Tôi cũng không biết, chị cứ đi ra thì biết.

Tôi cũng tò mò, muốn biết chúng nó muốn gì ở tôi. Lâu ngày không chửi đứa nào coi bộ hơi bị ngứa miệng, ra coi thằng trinh sát nào nó nói cái gì, nói lạng quạng lại chửi cho bõ ghét. Bọn nó dẫn tôi đi vô cái phòng cũng hơi lớn, có máy lạnh, có bàn làm việc loại lớn dài và mấy chục cái ghế xung quanh bàn. Cứ nhìn cách bố trí và mấy tấm bảng lịch công tác treo trên tường thì tôi biết đây là phòng họp của chúng nó.

Thằng được cán bộ khu giam tôi giới thiệu là “trinh sát” tướng nhỏ thó, da đen thui, mặt tối như đêm ba mươi, tóc kiểu đầu trọc mới mọc, đeo hàm trung úy, bảng tên Nguyễn Văn Vũ hay Phạm Văn Vũ gì đó, tôi không nhớ rõ họ của nó. Thằng này lịch sự mời tôi ngồi ghế, rồi hỏi:

– Chị ở đây mấy tháng nay thấy như thế nào? Không yêu cầu gì sao?

Tôi cười thầm trong bụng, trả lời:

– Cán bộ Vũ muốn tôi yêu cầu điều gì?

– Thì những chuyện gì chị thấy không hài lòng chị cứ nói. – Tên Vũ nói.

– Tôi nói có giải quyết được không? – Tôi hỏi lại.

– Chị phải nói tôi mới biết chớ. – Tên Vũ nói.

– Vậy thì giải quyết cho tôi coi, cái này tôi đã phản đối ngay từ ngày tôi mới đến đây. Chỗ nằm bẩn thỉu, không có bệ, không đủ diện tích tối thiểu hai mét vuông theo quy định, nước sạch không đủ dùng, không khí ô nhiễm hôi hám bẩn thỉu làm tôi ho cả ngày lẫn đêm uống thuốc không hết, cơm gạo xấu vừa cứng vừa đen vừa hôi… Đó, giải quyết đi. – Tôi nói.

– Cái này tôi không giải quyết được. – Tên Vũ trả lời.

– Sao nói chuyện nghe kỳ vậy? Ban đầu kêu tôi yêu cầu gì nói ra để giải quyết, giờ lại nói không giải quyết được. Bộ muốn giỡn chơi với tôi đó hả? Hay là muốn tôi phải hạ mình xin cái gì, xin chuyển chỗ như những người khác à? Không có đâu, đừng mơ chuyện đó mất công. – Tôi phang một lèo luôn.

Tên Vũ bị tôi làm quê độ liên tục trước mặt đồng nghiệp của nó, nó cố vớt vát:

– Tôi chỉ muốn hỏi thăm khuyên chị giữ gìn sức khỏe thôi.

Tôi nhếch mép cười, nói:

– Không cần sự quan tâm đó đâu. Nhà nước cộng sản này còn mong cho tôi chết sớm để khỏi phải nghe chửi rủa. Có lòng tốt quá muốn tôi khỏe mà người nhà tôi gởi thuốc vô lại kiếm chuyện khó dễ không cho nhận.

– Tôi sẽ xem lại chuyện này. Nếu chị không yêu cầu gì thì chị vô đi. – Tên Vũ nói.

Tôi xô ghế đi đứng dậy đi trở vô phòng giam. Nghe chị Hà kể thằng Vũ này mặt câng câng hắc xì dầu, hay mắng chửi tù nhân lắm, bây giờ tôi có cơ hội gặp nó làm cho nó phải lép vế trước mặt người khác, chắc trong bụng nó thù tôi lắm. Kệ mẹ mày, loại công an trại giam như tụi mày chính bọn công an cùng ngành nó cũng khinh dốt nữa, làm sao “đấu võ mồm” qua được Tạ Phong Tần. Mấy thằng này ngày thường nó hống hách tống tiền thân nhân của tù nhân quen rồi, hôm nay nó gặp địch thủ. Tôi vô phòng giam kể lại cho chị Hà và con Duyên nghe, hai người lại được một mẻ cười hả hê.

Hai giờ chiều ngày 22 Tháng Giêng năm 2013, tôi được cán bộ trại Chí Hòa thông báo ông Trần Văn Cống đến gặp tôi. Còn đang thắc mắc không biết ông ta kiếm tôi làm cái gì thì thấy Trần Văn Cống, Ngô Minh Tâm thông báo họ trả lại tài sản cho tôi.

Những thứ được trao trả gồm:

Một máy ảnh Canon Powershot A480, một đầu đọc thẻ nhớ, một điện thoại Nokia model 1680-2 màu đỏ đen, một điện thoại Sony Ericsson K330 màu đen, một USB dung lượng 1Gb màu trắng xanh, thẻ Hội Viên Hội Luật Gia Việt Nam, chứng chỉ ngoại ngữ, chứng nhận hoàn thành chương trình đề án 112, chứng nhận học lớp phục vụ nhà hàng khách sạn, bằng tốt nghiệp phổ thông trung học, bằng tốt nghiệp sơ cấp chính trị, bằng tốt nghiệp trung cấp chính trị, bằng tốt nghiệp cao cấp chính trị, bằng tốt nghiệp đại học luật, chứng nhận của Hội Nhà Báo Bạc Liêu, chứng chỉ tin học ứng dụng, bằng tốt nghiệp đào tạo nghề luật sư, giấy phép lái xe mô tô, giấy đăng ký mô tô xe máy, giấy chứng minh nhân dân, camera hiệu Flip, tiền Việt Nam chín trăm mười hai ngàn đồng, tiền Mỹ kim hai ngàn bảy trăm đúng y số sê-ri cũ.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

NHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 24/12/2016

TuanDat20Có lẽ bọn công an có đứa nghe tôi nói như vậy vội báo cáo cho sếp nó biết, nên sau khi hết giờ thăm gặp chúng nó không dẫn tôi về phòng giam như thường lệ, mà dẫn luôn xuống bệnh viện của trại khám khiết đủ thứ, rồi còn nói thêm là tôi muốn thuốc gì cứ nói ở đây sẽ có đủ cho tôi, không cần mua ở ngoài. Ông bác sĩ trại Chí Hòa còn nói đã kê toa cấp cho tôi thứ thuốc tạo chất nhờn cho xương khớp mà từ trước tới giờ trại này chưa có cấp cho tù nhân nào hết. Ái chà, sao tử tế đột xuất vậy trời!

View original post 904 more words

This entry was posted in Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN). Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s