Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 113


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 21/12/2016

Seattle304_5Tôi vừa nói xong, cả đám chúng nó vội vội vàng vàng đứng dậy đi như bị ma đuổi vào phòng nghị án, chắc là chúng nó sợ bị tôi gọi lại chửi như lần sơ thẩm.

Nhìn cái cách cả một cái Hội Đồng Xét Xử bỏ chạy khỏi phòng xử như vậy cho thấy chúng cũng chỉ ngồi cho có vị thôi, và không hề có điều gì thay đổi từ bản án phúc thẩm.

Phiên tòa này còn có một điểm mới nữa là vừa bước vào phòng xét xử, tôi đã nhìn thấy bọn đài truyền hình và báo chí cộng sản không đặt camera, chụp hình chúng tôi từ đằng trước mặt nữa mà tất cả đều đặt máy quay và máy ảnh từ sau lưng bị cáo nhìn tới. Tôi thấy mắc cười quá, để ý coi đến khi kết thúc có thằng nào đem camera, chụp ảnh lên phía trước hay không nhưng tuyệt nhiên không hề có lần nào. Chứng tỏ ở phiên sơ thẩm vừa qua cái bản mặt tôi khi tòa cả thế giới đều thấy thái độ tôi khinh bỉ tòa án chúng nó nên chúng bị mất mặt quá, và chúng cũng tự biết rằng không thể kiếm đâu ra một bức ảnh nào tôi run sợ cúi đầu trước cái gọi là “tòa án” của chúng, nên phải đặt máy móc đằng sau lưng chỉa tới, phòng khi lần này tôi có hô “đả đảo” nữa thì cũng không ai nhìn thấy cái bản mặt quắc mắt và nắm đấm của tôi vung lên trước cỗ máy đàn áp gọi là “tòa án” của chúng.

Thành phần tham dự trong phòng xử cũng giống y như lần trước, như lời Luật Sư Nguyễn Thanh Lương nói thì “cả phòng xử chỉ có bốn thằng luật sư, ba thằng bị cáo, còn lại toàn công an.” Khác với lần sơ thẩm luật sư bào chữa cho Phan Thanh Hải (Ba Sài Gòn) còn lại một người vì Phan Thanh Hải nhận tội và kháng cáo xin giảm nhẹ mức án chớ có phải cãi cọ gì đâu mà cần đến hai luật sư.

Việc “nghị án” cũng rất là nhanh chóng, đoán chừng cỡ ba mươi phút. Không nói thì ai cũng biết rằng có cái quái gì đâu mà “nghị,” copy lại cái file bản án sơ thẩm, sửa sơ sơ lại phần đầu phần cuối về thành phần hội đồng xét xử và các bên tham gia phiên tòa. Nguyên tắc khi phúc thẩm là nếu kháng cáo không nhận tội kêu oan thì chỉ xem xét có oan hay không thôi, không giảm án; còn nhận tội mà kháng cáo xin giảm án thì sẽ xem xét “mức độ thành khẩn, ăn năn hối cải” để quyết định có giảm hay giữ y án.

Cho nên, Hội Đồng Xét Xử ba điều bốn chuyện xong, ra đọc lại y chang cái bản án sơ thẩm rồi tuyên bố giảm cho Phan Thanh Hải một năm tù giam, tức từ bốn năm xuống còn ba năm tù giam, còn Tạ Phong Tần và Nguyễn Văn Hải y án sơ thẩm. Đến khoảng 6 giờ chiều, phiên tòa kết thúc. Bọn công an trại Chí Hòa lại ò í e áp tải tôi trở về Chí Hòa.

Hai ngày sau, con Tú vô thăm nuôi tôi. Tôi hỏi lần này có ai ở nhà đến tòa án dự phúc thẩm không? Nó nói hai lần tòa án đều không gởi giấy mời hay thông báo phiên tòa cho gia đình biết. Ở nhà cũng không ai đi lên Sài Gòn vì đi lên cũng không vô được mà chúng nó sẽ bắt lại nhốt như lần trước, đi mất công. Tôi mới nói với nó tôi đã dặn dò anh Lương và thằng Đạt làm đơn đề nghị giám đốc thẩm rồi, mỗi tháng cứ gởi đi một lần. Cũng có dặn anh Lương và Đạt đưa cái bài bào chữa cho con Tú rồi, khi anh Lương và Đạt đưa thì đem vô nhà thờ Kỳ Đồng đưa cho cha xem. Con Tú nói cho tôi biết lần trước nó đem thuốc vô gởi bọn công an không nhận mà đòi toa bác sĩ. Thiệt là khốn nạn, tôi đang ở trong tù ở ngoài làm sao có toa bác sĩ kê cho tôi. Tôi mới chửi luôn cho cái đám công an đang ngồi canh giữ tôi chúng nó nghe:

– Không cần gởi nữa, về báo cho mọi người bên ngoài biết chị tôi đang ở trong tù mà bọn công an Chí Hòa nó đòi toa thuốc bác sĩ ở ngoài kê cho chị tôi mới được gởi thuốc, bác sĩ nào kê toa như vậy được. Chị tôi mà bệnh chết trong tù thì nhà nước cộng sản này phải đền mạng.

Tôi cũng đem hai cái quần đùi con Tú mua ở căn-tin Chí Hòa đợt thăm nuôi trước cho nó đem về, coi ai mặc được thì cho người ta. Ai đời bọn chúng bán quần đùi nam cho tù nữ, cái nào cái nấy bự bành ky tôi mặc vô đáy quần dài gần đến đầu gối, mà bề rộng đáy quần có chút xíu, mặc quần cũng như ở truồng, lại còn may bằng loại vải nilon dù loại xấu nữa. Mặc vô nó không thoát mồ hôi, nóng hừng hực, tối ngủ trở mình cái quần nó kêu rột roạt, rột roạt không ai ngủ được. Mới mặc có vài tiếng đồng hồ tôi phải cởi ra thay cái quần khác. Bà mẹ nó, đúng là quân bất lương suốt ngày chỉ biết tìm cách moi tiền của tù nhân, bán đồ rởm cho tù nhân giá cao. Đã vậy, chị Hà còn nói với tôi là từ hồi nào tới giờ trại Chí Hòa không bán quần đùi cho nữ, chỉ bán cho nam, nay bọn công an nó bán cho tôi là nó sợ tôi quậy đùng đùng lên chửi chúng nó. Tôi trả lời bọn công an chúng nó dám không bán, hổng thấy nó năn nỉ mặc áo đó sao, nó mà không bán quần thì tôi cứ cởi truồng cho nó biết tay. Con Duyên và chị Hà nghe tôi nói thì cùng cười ha ha lên.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

 

 

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 152


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 24/5/2017

Buổi chiều, tôi lại đến phòng Dung, bỏ đôi dép ra xếp ngay ngắn cạnh cửa và nói lớn:

– Tôi để dép ở chỗ này rõ ràng nghe. Ðứa nào động tới mất dép tôi là tôi đấm cho vỡ mặt đó. Ðừng có làm quỷ làm ma với con này, con này không để yên đâu.

Ngồi chơi đến giờ đóng cửa phòng giam tôi trở ra thấy đôi dép còn y nguyên. Tôi đi về phòng giam, để dép lên cái giá bằng cây phía trước cửa phòng. Cái giá này vừa dài vừa bự, có hai ngăn để cho tất cả tù nhân khi vô phòng để dép bên ngoài cho trong phòng sạch sẽ. Vậy mà sáng hôm sau, mở cửa phòng giam ra đôi dép mất tiêu.

Như tôi đã nói, đôi dép của tôi chỉ có một mình tôi mang vừa, chẳng có đứa tù nào lại đi ăn cắp đôi dép nhựa cũ mà lấy rồi lại mang không vừa chưn. Hơn nữa, tới giờ đóng cửa phòng giam khóa lại hết, có đứa tù nào ở ngoài đâu mà ăn cắp dép, sáng sớm mở cửa phòng thì tôi cũng đi ra cùng một lượt với người khác, đứa khác có muốn ăn cắp cũng không có thời gian, chỉ có bọn công an tối tối đi tuần lượn qua lượn lại bên ngoài thôi. Ngoài chúng nó ra thì “ai trồng khoai đất này”?

Vậy là tôi đứng giữa sân chửi “cái quân nghèo mạt tàn gia bại sản không có vài ngàn đồng bạc mua dép mang phải đi ăn cắp dép cũ của tù” inh ỏi. Chửi xong tôi còn đi ra phòng tự quản gặp chị Khanh và cán bộ trực trại báo cáo việc tôi bị ăn cắp dép, chửi kèm theo một mớ nữa. Bọn nó vội vàng hứa sẽ coi ai lấy kêu trả lại tôi cho qua chuyện để tôi đừng chửi nữa, chớ tôi thừa biết chúng nó sai con mẹ Ba già kiếm chuyện gây sự với tôi không xong thì làm chuyện tiểu nhân đó.

Tôi nói:

– Bây giờ tôi không có dép mang rồi, cán bộ kiếm cho tôi đôi dép, đôi này của chị Hồng cho tôi mượn đi đỡ, bự quá tôi đi không được.

Cán bộ tên Thiên (phụ trách việc cho tù nhân gọi điện thoại hàng tháng) nghe vậy lấy cho tôi một dép nhựa màu xanh loại dép của trại giam phát cho tù mỗi năm một đôi.

Tới ngày hẹn trả lời tôi vụ gọi điện thoại, Ðặng Minh Quang kêu tôi ra phòng tự quản nói:

– Tôi trả lời cho chị là không có văn bản, nhưng mà lãnh đạo nói không cho chị gọi điện thoại.

– Lãnh đạo cụ thể là ai? Họ tên gì? Cán bộ Quang nói cho tôi biết coi. – Tôi nói.

– Lãnh đạo là lãnh đạo, chị biết tên để làm gì? – Ðặng Minh Quang nói.

Tôi nổi xung lên, nói lớn:

– Ðể kêu người nhà tôi làm đơn kiện ngay người đó chớ làm gì. Không có văn bản cấp trên tức là lãnh đạo trại này tự ý đặt ra quy định à? Ngồi ỉa lên pháp luật à? Xâm phạm quyền con người của tôi à?

Tên Ðặng Minh Quang quát lớn:

– Chị im đi, không được vô lễ với cán bộ.

Tôi quát lại hắn:

– Im cái gì? Tôi chửi ai, xúc phạm ai mà vô lễ? Các người vi phạm pháp luật, chà đạp quyền con người của tù nhân, tôi sẽ kiện các người. Dám quát tôi à? Quát tôi thì tôi quát lại còn to hơn nữa đó, làm gì tôi? Báo cho các người biết, pháp luật quy định tù nhân chỉ bị giới hạn một số quyền tự do thôi, còn quyền con người phải bảo đảm, ỷ quyền cậy thế tước đoạt quyền pháp luật cho phép tôi là loại hèn hạ, vô liêm sỉ, khốn nạn, bất lương, không xứng đáng là con người.

– Chị dám chửi nhà nước hả? – Ðặng Minh Quang gằn giọng hỏi.

– Ừ, tôi chửi nhà nước đó. Tại sao lại không dám chửi? Nhà nước cũng phải tuân theo pháp luật, nhà nước mà chà đạp pháp luật, dùng thủ đoạn bẩn thỉu, bỉ ổi thì cứ chửi. Chửi như thế này còn ít, tôi sẽ còn chửi nhiều hơn nữa kìa.

Tên Ðặng Minh Quang lại quát lên:

– Tôi sẽ lập biên bản kỷ luật chị.

Tôi đấm mạnh nắm tay xuống mặt bàn đánh rầm một tiếng lớn, quát luôn:

– Lập biên bản đi, lập ngay lập tức, ghi rõ nội dung các người tước đoạt quyền được gọi điện thoại của tôi vào.

Ðặng Minh Quang kêu chị Khanh lấy cái mẫu biên bản in sẵn ra, hắn cặm cụi ngồi ghi vô, tôi nhịp chân ngồi làm thinh. Ghi xong, hắn nói:

– Tôi đọc biên bản cho chị nghe.

– Không cần đọc. Ðưa đây tôi coi. – Tôi nói.

Tôi coi nội dung thấy hắn ghi ngày đó giờ đó Tạ Phong Tần đã quát hắn và vỗ bàn với hắn, hoàn toàn không có vụ điện thoại trong đó. Tôi mắc cười quá, bỏ tờ giấy xuống nói:

– Cái này mà gọi là biên bản đó hả? Tại sao không ghi đầy đủ lý do vì sao tôi quát lớn, vì sao tôi đập bàn?

– Không cần thiết. – Ðặng Minh Quang nói.

– Vậy thì tự ký đi. Tôi không ký. – Tôi nói.

– Tại sao chị hèn vậy, chị làm mà không chịu ký. – Ðặng Minh Quang nói.

Tôi nghe hắn nói sôi máu lên, quát tiếp vô mặt hắn:

– Không biết ai hèn hơn ai. Cái lũ chà đạp pháp luật, cắt xén tiêu chuẩn gọi điện thoại của tôi sao không thấy ghi vô, biết sợ pháp luật hả, biết sợ sao làm, hèn hạ, bẩn thỉu.

– Chị không ký phải không? – Ðặng Minh Quang hỏi.

– Không! – Tôi trả lời.

Hắn tự ký vô, kêu chị Khanh ký vô làm chứng rồi hầm hầm đứng dậy bỏ đi.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 24/5/2017

Buổi chiều, tôi lại đến phòng Dung, bỏ đôi dép ra xếp ngay ngắn cạnh cửa và nói lớn:

– Tôi để dép ở chỗ này rõ ràng nghe. Ðứa nào động tới mất dép tôi là tôi đấm cho vỡ mặt đó. Ðừng có làm quỷ làm ma với con này, con này không để yên đâu.

View original post 997 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 151


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 21/5/2017

Về phòng giam, tôi lân la hỏi mấy đứa tù cùng phòng về vấn đề chuyển trại. Tụi nó nói:

– Tù phải nịnh cán bộ, nói sao nghe vậy, nó coi mình như con vật cũng phải ráng chịu, nếu không thì mình làm đúng nó cũng kiếm chuyện chuyển trại mình vô những trại sâu trong rừng trong núi, ở xa gia đình mình không đi thăm nuôi được, chớ nó đâu có kỷ luật mình đâu mà mình thưa kiện nó được. Không có gia đình đi thăm nuôi là chết đói, nếu không cũng chết bịnh, đau ốm bịnh tật không có thuốc uống. Tụi nó kêu lại nói tụi em đứa nào thân thiết với tù chính trị cũng chuyển trại hết.

– Vậy sao mấy đứa dám nói chuyện thân thiết với chị? – Tôi hỏi.

– Tại vì tụi em sắp hết án rồi, còn hai ba tháng, mấy chục ngày nữa là đi về rồi, nó không chuyển trại nữa, mà có chuyển tụi em cũng không sợ. Án dài mới sợ, cỡ này là chơi tới bến luôn. – Tụi nó nói.

Thì ra là vậy, hồi nào tới giờ mình cứ nghĩ theo quy định pháp luật mà làm thôi, nếu tôi không ở tù làm sao biết được thủ đoạn bẩn thỉu này của bọn cộng sản đối với tù chính trị và các tù nhân bị cho là “cứng đầu” khác.

Không cấm được tôi gặp chị Dung thì chúng nó dùng thủ đoạn khác. Trong phòng chị Dung có một tù nhân già, nhưng rất nhanh nhẹn, mạnh khỏe, ở đây ai cũng kêu là bà Ba già. Bà Ba già này nước da đen cháy, tiếng nói ông ổng, làm nhiệm vụ quét dọn vệ sinh trong phòng giam người bịnh lâu năm như chị Dung. Buổi chiều, sau khi tới phòng y tế lấy thuốc xong, khoảng bốn giờ là tôi đi qua phòng chị Dung thăm Dung. Dung rất yếu, đi đâu cũng phải có người dìu đi chậm, nên sáng chiều tôi đều ghé coi sức khỏe ra làm sao rồi. Nếu đi vệ sinh trong phòng giam thì Dung vịn tay vô vách tường lần chậm chậm đi từ từ vô.

Chị Dung dặn tôi vô phòng thì chỉ ngồi ngay chỗ của Dung thôi, đừng lấn qua chỗ bà Ba già (cạnh chỗ của Dung, ngay cửa sổ) bà Ba rất khó chịu. Tôi biết vậy nên cũng đâu có ngồi lấn qua. Chị Dung trước đó có nói với tôi:

– Bà Ba này hung dữ lắm, nịnh cán bộ như cha mẹ bả nên mấy đứa cán bộ trại binh vực bả, bả muốn chửi ai thì chửi, muốn đánh ai thì nhảy vô đánh, ai cũng sợ bả hết.

Tôi cười, nói:

– Được rồi. Bà này để tôi trị bả, dữ cỡ nào tôi cũng chơi được hết.

Mụ Ba này thấy tôi ngồi nói chuyện với Dung vui vẻ, hỉ hả thì đi qua đi lại nói trỏng:

– Ai ở phòng nào về phòng đó đi, đi lung tung làm dơ dáy phòng người ta.

Tôi quay lại nhìn qua nhìn lại thấy trong phòng ngoài tôi ra không có ai khác là người ngoài, tôi bèn quay lại nhìn bà Ba nói lớn lên:

– Bà nói tôi đó phải không? Tôi ngồi ngay chỗ của chị Dung chớ đi đâu mà lung tung? Trại này còn chưa cấm được tôi nữa, bà là cái thá gì mà cấm tôi? Đứa nào nó bảo bà cấm tôi? Báo cho bà biết, tôi còn ở đây thì ngày nào tôi cũng đến ngồi chỗ này coi ai dám làm gì tôi.

Bà ta làm thinh bỏ đi. Có lẽ nhìn lại “tương quan lực lượng” thấy có nhảy vô đánh thì cũng không đánh hơn tôi, chửi thì cũng chửi không hơn tôi, tôi đâu có sợ kỷ luật như mấy đứa tù kia mà nhịn nhục để bả lấn lướt nên bà ta mới nín.

Bà Ba già đi rồi, Dung mới cười ha ha lên, nói:

– Bả gặp chị Tần là cắn lưỡi.

Chiều hôm sau, tôi cũng đến chơi với Dung. Lúc đi ra thì đôi dép nhựa màu đỏ tôi để trước cửa phòng đã biến mất. Tôi đi kiếm vòng quanh không thấy đâu hết, mà con Thùy đã thổi tu huýt te te đến giờ ai về phòng nấy để khóa cửa phòng giam rồi, nên chị Hồng (ở cùng phòng với Dung) cho tôi mượn đôi dép mang đi về. Tôi nghi con mẹ Ba già này lấy dép tôi giấu vì đôi dép của tôi nhỏ xíu, ở đây ngoài tôi ra không ai mang vừa.

Sáng hôm sau, khi tất cả đã xuất trại ra ngoài lao động hết, điểm danh trực sinh, phòng bịnh xong là tôi đi một vòng quanh các phòng giam để kiếm đôi dép. Cuối cùng thấy dép của tôi ở trong đống dép của phòng kế bên, nhưng phòng này cách phòng chị Dung một bức tường và phía ngoài có hàng rào xi măng cao lên nên hôm qua tôi không nhìn thấy.

Tôi bước vô, thấy có chị Trực sinh lớn tuổi ở trong phòng, tôi chào chị và nói:

– Chị cho em vô lấy đôi dép.

– Đôi dép nào?. – Chị trực sinh hỏi.

– Đôi màu đỏ quai kẹp nhỏ xíu đó chị. – Tôi nói.

– Ừ, lấy đi. – Chị trực sinh nói. – Dép của em hả? Sao lại ở đây? Hèn chi chiều hôm qua tới giờ thấy đôi dép lạ không biết của ai. Bữa nay mà không có người nhìn là tui đem liệng bỏ rồi. – Chị trực sinh nói.

Tôi đi vô lấy đôi dép mang vô chưn, cám ơn chị rồi đi qua phòng Dung cho Dung coi:

– Nè, đi kiếm cả buổi, phát hiện ở phòng bên kia. Cái này chắc chắn con mụ già đó lấy liệng qua chớ hổng ai vô đây hết.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 21/5/2017

Về phòng giam, tôi lân la hỏi mấy đứa tù cùng phòng về vấn đề chuyển trại. Tụi nó nói:

– Tù phải nịnh cán bộ, nói sao nghe vậy, nó coi mình như con vật cũng phải ráng chịu, nếu không thì mình làm đúng nó cũng kiếm chuyện chuyển trại mình vô những trại sâu trong rừng trong núi, ở xa gia đình mình không đi thăm nuôi được, chớ nó đâu có kỷ luật mình đâu mà mình thưa kiện nó được. Không có gia đình đi thăm nuôi là chết đói, nếu không cũng chết bịnh, đau ốm bịnh tật không có thuốc uống. Tụi nó kêu lại nói tụi em đứa nào thân thiết với tù chính trị cũng chuyển trại hết.

View original post 901 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 150


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 18/5/2017

Con Phương hỏi:

– Vậy chị quyết định vẫn cứ tiếp tục gặp chị Dung hả?

– Phải. – Tôi trả lời. – Tôi vẫn cứ gặp. Còn ai cấm thì đưa văn bản đây cho tôi coi. Cán bộ nên nhớ quy định nội quy trại giam do Bộ Công An ban hành có hiệu lực thi hành trong phạm vi toàn quốc, trại giam không có quyền tự đặt ra quy định trái với quy định cấp trên. Trại này ai ra lệnh cấm tôi thì ban hành văn bản, ký tên đóng dấu vô đàng hoàng đưa tôi, tôi sẽ kiện người đó đến nơi đến chốn.

– Nếu chị đã nói vậy thì thôi. Tôi sẽ báo lại lãnh đạo – Con quản giáo Phương nói.

– Ừ, cán bộ Phương cứ đi báo đi. Nói ai có thắc mắc gì cứ gặp ngay tôi nè. – Tôi nói.

Con Phương đứng dậy bỏ đi. Tôi đi qua phòng chị Dung kể cho chị Dung nghe câu chuyện vừa rồi. Hai chị em cùng cười ha hả.

Hôm sau, tức là qua Tết được chừng một tuần, con Tú vô thăm hỏi tôi lên trại Xuân Lộc thời gian nào? Tôi hỏi nó làm sao biết tôi ở đây mà lên thăm nuôi? Nó nói nghe “giang hồ đồn đại” chớ không có ai gởi thông báo hết. Tôi nói ở đây sáng tôi quét sân xung quanh phòng ở rồi thôi, không làm gì hết.

Nó đưa tôi cái thông báo của bọn thi hành án và nói:

– Lúc xét xử thì không gởi giấy mời, không cho gia đình vô coi xét xử. Còn bây giờ lại gởi giấy đến gia đình đòi tiền án phí.

Tôi lấy cái giấy thông báo đọc qua, thấy bọn thi hành án nó kêu người nhà tôi nộp bốn trăm ngàn đồng tiền án phí hai cấp sơ thẩm, phúc thẩm. Tôi quay qua Ðại Úy Trần Thanh Giang mượn cây viết, viết luôn vào mặt trước tờ thông báo mấy chữ: “Không nộp đồng nào” rồi ghi rõ ngày tháng, ký tên, ghi họ tên của tôi đầy đủ vô. Xong tôi đưa con Tú, nói:

– Ðem cái giấy này về liệng vô mặt tụi nó.

Em tôi nó gởi một ít đồ ăn khô, thuốc men, một xâu chuỗi Mân Côi bằng hột nhựa màu xanh xám trắng kiểu giả ngọc trai, nói của chị Tân gởi cho tôi. Tôi lấy đeo luôn vô cổ chớ không để chung với số đồ thăm nuôi, không ghi vô phần liệt kê đồ thăm nuôi nên khi kiểm tra đồ thăm nuôi bọn công an không có ý kiến ý cò gì. Xâu chuỗi này sau đó tôi đã tặng lại một chị khác trong trại Xuân Lộc (nhà ở Ðồng Nai) tên Hồng khi biết chị này là người Công Giáo nhưng không có tràng hạt lần đọc kinh.

Tôi hỏi chuyện gia đình, hỏi tình hình bên ngoài, bảo em tôi về nói với Cha nhờ tìm luật sư viết đơn tố cáo trại Xuân Lộc không cho tôi gọi điện thoại về nhà theo tiêu chuẩn pháp luật quy định gởi đến tất cả cơ quan truyền thông trong và ngoài nước, tiếp tục gởi đơn đề nghị giám đốc thẩm, gởi lời thăm quý Cha và anh em bên ngoài. Xong em tôi đi về. Ði hơn bốn trăm cây số, vô đây ngồi nói chuyện được ba chục phút. Ðâu phải tại Sài Gòn không có trại thi hành án, ở khu vực miền Nam cũng đầy đống ra, Cà Mau, Cần Thơ, Vĩnh Long, Tiền Giang, Tây Ninh… nhưng chúng nó cố tình giam tù chính trị ở những chỗ xa xôi, hành hạ luôn cả thân nhân của tù nhân.

Qua Tết, trại Xuân Lộc lại nổ ra một scandal hơi bị bự. Ðó là ngày mùng Một Tết bọn đội trưởng, đội phó các đội tù, các đứa không đội trưởng đội phó gì hết nhưng thường xuyên quà cáp cho cán bộ trại (giống như “thân hào nhân sĩ”) được cho ra phòng trực trại ăn Tết, ăn nhậu ở đó. Trong tù, nội quy cấm bia rượu, đã vậy mà tù nam tù nữ ăn nhậu lộn xộn rồi đè ra quan hệ tình dục luôn tại đó. Bị camera quay lén lại không thiếu thứ gì (bọn công an chúng nó chơi nhau đó mà), chuyện vỡ lở ra hàng loạt cán bộ bị đưa đi chỗ khác, đưa người mới về. Còn bọn tù nữ thì bị mất chức, liên tục trong hai tuần lễ cứ vài ba hôm là bị đọc tên bắt ở lại trong trại để đưa đi xét nghiệm coi có thai hay không, làm những đứa khác được một trận cười và có đề tài tám chuyện suốt cả tháng.

Bình thường thì tù nhân đi lao động cải tạo ở ngoài ra sân điểm danh trước, xong xuất trại đi hết thì mới tới tù nhân làm trực sinh, tù nhân đau bịnh ở lại trại ra điểm danh sau. Vào một ngày đầu tháng, nghe Tự quản thông báo tất cả tù nhân tập trung ra sân nghe thông báo kỷ luật, tôi cũng đi ra nghe coi chuyện gì. Ra đến sân chung gần cổng trại, tù nhân ngồi chồm hổm xếp hàng dưới sân xi măng nghe phó giám thị Lê Bá Thụy đọc thông báo. Ðại ý ông ta thông báo bên trại nam đã kỷ luật năm hay sáu người gì đó tội đánh lộn trong trại giam, không nghe lệnh cán bộ, đã chuyển trại đi Thanh Hóa bốn người. Ông ta nói như đe dọa những người tù đang ngồi dưới sân ngóng lên nhìn ông ta:

– Thanh Hóa là nơi rừng thiêng nước độc, khí hậu khắc nghiệt, ai ở đây không cải tạo được thì tôi sẽ chuyển đi trại Thanh Hóa hết. Mà ở ngoài Bắc cứng đầu thì chuyển vô mấy trại trong Nam.

Nói xong, ông ta cười ra chiều hỉ hả lắm. Ông ta chưa biết tôi là loại tù quậy đục nước, tại chưa tới lúc thôi.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Trở về > Tạ Phong Tần ( Đứng Thẳng Làm Người – 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 18/5/2017

Con Phương hỏi:

– Vậy chị quyết định vẫn cứ tiếp tục gặp chị Dung hả?

– Phải. – Tôi trả lời. – Tôi vẫn cứ gặp. Còn ai cấm thì đưa văn bản đây cho tôi coi. Cán bộ nên nhớ quy định nội quy trại giam do Bộ Công An ban hành có hiệu lực thi hành trong phạm vi toàn quốc, trại giam không có quyền tự đặt ra quy định trái với quy định cấp trên. Trại này ai ra lệnh cấm tôi thì ban hành văn bản, ký tên đóng dấu vô đàng hoàng đưa tôi, tôi sẽ kiện người đó đến nơi đến chốn.

View original post 938 more words

Categories
Chuyện ngắn

Chuyện tình chấn động một thời của vị “Hoàng đế” Trung Phi tại Cù lao Phố Biên Hòa


Kim Dung/Kỳ Duyên's avatarKim Dung/Kỳ Duyên

Tác giả: Tinh hoa sưu tầm

.Cuối năm 1972, không chỉ miền Nam Việt Nam mà hầu như cả thế giới đều biết đến câu chuyện của vị Tổng thống Cộng hòa Trung Phi tên Bokassa tìm được “giọt máu rơi”, kết quả của cuộc tình với người phụ nữ nghèo ở Cù lao Phố Biên Hòa khi ông sang tham chiến tại Việt Nam.

.KD: Bạn bè gửi cho bài viết này. Xin đăng lên để bạn đọc thư giãn.

——————-

Tổng thống Bokassa, chuyện tình, Biên Hòa,

“Hoàng đế” Bokassa và người phụ nữ gánh nước Nguyện Thị Huệ. (Ảnh: caphecaumat.blogspot.com)

Người con gái Việt Nam lai da đen nghèo khổ, con rơi của ông lúc ấy 19 tuổi, tên Nguyễn Thị Martine theo họ mẹ, làm nghề khuân vác xi-măng từ năm 18 tuổi tại Nhà máy xi-măng Hà Tiên gần Thủ Đức. Đùng một cái, cô trở thành ái nữ của Tổng thống Bokassa…

View original post 2,301 more words

Categories
Chuyện ngắn

Sự thật về Tướng Giáp : Đừng bốc phét nữa


Bách Việt's avatarTội ác với nhân dân

Tôi là một gã Bắc Kỳ . Từ lớp vỡ lòng đến đại học tôi được học dưới cái gọi là « mái trường XHCN » . Anh tôi là một bộ đội phục viên . Cháu ruột là Đại Tá Trung Đoàn Trưởng Trung Đoàn Bộ Binh đang tại chức . Tôi đi nghĩa vụ quân sự 3 năm , mang quân hàm Trung Uý , chức Đại Đội Phó , có tham gia một vài trận đánh ở chiến trường Campuchia .

Dài dòng một chút để các bạn hiểu : tôi không liên hệ gì đến Việt Nam Cộng Hoà . Tôi không hận thù , không chống cộng . Tôi chỉ muốn được chia sẻ chút suy nghĩ của mình trước những thậm từ mà thiên hạ đang sử dụng để tung hô Tướng Giáp : « mãi mãi là một biểu tượng sống động của…

View original post 4,478 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 149


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 13/5/2017

Vụ xâu chuỗi Mân Côi này tôi đã có chuẩn bị từ trước khi còn ở Sài Gòn. Khi tôi thấy cô Phạm Thanh Nghiên, chị Trần Khải Thanh Thủy lần lượt ra khỏi nhà tù thì tôi biết chắc chắn là nhà cầm quyền Cộng Sản sẽ kiếm con tin khác thế chỗ, mà “ứng viên nặng ký” trong trường hợp này là tôi, vì nhìn qua nhìn lại tôi nhận thấy ở Việt Nam thời điểm này không có ai “sáng giá” hơn tôi cả.

Tôi vào nhà sách Đức Mẹ trong nhà thờ Kỳ Đồng lựa mua một xâu chuỗi Mân Côi hột nhựa đen giả đá (cầm lên cũng nặng tay) có mặt Thánh Giá bằng mica. Chuỗi không dài quá để đeo luôn trong người khỏi vướng víu, cũng không ngắn quá để mỗi ngày lôi ra tròng vô cổ dễ dàng mỗi khi đọc kinh, giá có hai mươi lăm ngàn đồng. Tôi đem vô nhờ cha Đinh Hữu Thoại làm phép cùng với bức ảnh Đức Mẹ La Mã Bến Tre. Tôi cũng nói cho cha Thoại biết trong vụ án Thái Hà, các giáo dân bị cấm đem tràng hạt vô phòng giam, có một anh nhờ bạn tù giấu được cho xâu tràng hạt bằng gỗ nên mới còn. Và tôi có chuỗi pha lê Đức màu trắng mua giá năm trăm rưỡi ngàn đồng mà tôi không đeo, đeo chuỗi này nếu chúng nó có bắt tôi thì lúc nào tôi cũng có tràng hạt bên mình. Cha Thoại hỏi tại sao biết chuỗi này được đem vô, tôi giải thích cho cha biết đây là đồ nhựa, cũng không phải đồ trang sức, theo nội quy trại giam thì không cấm được.

Ở đây có nhiều đứa ghiền thuốc lá, buổi tối lén đem thuốc lá vô phòng giam hút nhả khói mù mịt, mà cái phòng này không có quạt máy nên tôi phải dùng cái quạt bằng nhựa quạt liên tục cho đỡ ngộp.

Trại Xuân Lộc này cho phép tù nhân mỗi tháng được mua ở căn-tin hai gói thuốc lá, còn tù nhân nào có thăm nuôi người nhà được gởi vô một tháng hai cây, tức là hai chục gói. Thấy tôi không hút thuốc lá, con Trang đen nó nhờ tôi xuống căn-tin mua thuốc lá tiêu chuẩn của tôi cho nó, nó còn nói tôi nhắn với người nhà thăm gặp đem thuốc lá vô cho nó, nó mua đồ căn-tin trả lại tôi, nhưng tôi từ chối. Tôi kể lại cho chị Tròn nghe và nói thêm:

– Mình không hút thuốc lá, đi mua dùm cho nó đem vô thì ghi tên mình, mình ký nhận chớ ai, ngu sao để cho chúng nó có chứng cớ đưa ra bôi nhọ mình ở trong tù ăn chơi nghiện ngập.

– Ừ, em nói đúng. – Chị Tròn nói. – Chị cũng vậy. Chị ăn chay trường từ hồi nào tới giờ, ở trong trại này bao nhiêu năm cũng toàn ăn chay trường. Cho nên đứa nào nhờ mua dùm đồ mặn là chị nhứt định không mua, giận thì chịu. Lâu ngày rồi tụi nó cũng biết nên bây giờ không có đứa nào nhờ chị mua đồ mặn nữa.

Ăn sáng xong thì những tù nhân đi cải tạo ở ngoài xưởng hột điều xếp hàng điểm danh xuất trại hết rồi mới tới những người ở trong trại như tôi, chị Tròn, chị Hoa, chị Dung ra sân xếp hàng điểm danh. Mỗi lần điểm danh chị Khanh dìu chị Dung ra sân ngồi trên ghế đá. Điểm danh xong tôi trở vô phòng quét bên trong cái phòng giam của mình rồi đi ra phòng chị Dung dìu Dung xuống căn-tin coi Dung thích mua cái gì thì tôi ghi giấy cho Dung mua, rồi tôi dìu Dung đi về. Chị Dung ăn chay trường nên tụi tôi thường mua củ sắn, chuối xiêm, táo đem về phòng chị Dung hai chị em cùng ăn. Bốn giờ chiều tôi đi xin thuốc ở phòng y tế xong cũng ghé qua phòng bịnh của Dung ngồi nói chuyện chơi.

Sau Tết Nguyên Đán 2013 khoảng nửa tháng thì con Tú em tôi vô thăm gặp. Đi theo canh tôi là Đại Úy Trần Thanh Giang là người gặp tôi ngay hôm đầu tiên tôi tới trại Xuân Lộc. Ở đây thăm gặp người nhà ngồi hai bên cái bàn lớn dài, tù nhân một bên thân nhân một bên, cán bộ trại nhắc ghế ngồi kế bên luôn, không có nhà kiếng như trại Bố Lá, Bình Dương. Nếu có nhiều tù nhân cùng thăm gặp thì ngồi chung một bên cái bàn lớn. Vì vậy, thỉnh thoảng cán bộ trại lại cao giọng nhắc nhở yêu cầu nói nhỏ cho người khác nghe và nói. Một cán bộ khác kê cái bàn viết nhỏ ngồi ở đầu cái bàn dài để vô sổ, nhận tiền thân nhân tù gởi cho tù nhân.

Được vài hôm thì con Phương quản giáo đội tôi gặp tôi đang ở phòng tự quản thì xề vô kêu tôi cùng ngồi xuống băng ghế trước phòng hỏi han này nọ, xong nó nói:

– Tôi nghe nói chị thường xuyên đến gặp chị Mai Thị Dung ở phòng bịnh?

– Đúng vậy. – Tôi nói.

– Nội quy thì không có cấm phạm nhân gặp nhau nhưng chị hạn chế đừng gặp chị Dung nữa?. – Con quản giáo Phương nói.

Tôi nhìn thẳng vào mặt con Phương hỏi:

– Tại sao lại hạn chế? Đã nói là không có quy định cấm tù nhân gặp nhau thì tôi gặp ai là quyền của tôi. – Tôi nói.

– Biết là vậy nhưng tôi nghe nói chị mỗi ngày đều gặp chị Dung. Lãnh đạo nghe tin này không muốn. – Con quản giáo Phương lại nói.

Tôi nghe con Phương nói lãnh đạo không muốn thì không nhịn được cười, tôi cười lớn lên ha ha rồi hỏi:

– Đứa nào nó báo cáo với cán bộ Phương à? Cán bộ nhắn lại với nó giúp tôi rằng báo cáo cũng không làm cái gì được tôi. Thăm viếng người bệnh là nghĩa vụ, trách nhiệm của tôi, hơn nữa chị Dung còn là tù chính trị, ở đây có vài người tù chính trị thôi, tôi không quan tâm thì ai quan tâm? Cán bộ không phải nói nhiều, lãnh đạo của cán bộ Phương có muốn hay không tôi không quan tâm, điều gì nội quy trại giam không cấm thì tôi cứ làm. Không ai có quyền gì ngăn cản tôi hết. – Tôi nói.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 13/5/2017

Vụ xâu chuỗi Mân Côi này tôi đã có chuẩn bị từ trước khi còn ở Sài Gòn. Khi tôi thấy cô Phạm Thanh Nghiên, chị Trần Khải Thanh Thủy lần lượt ra khỏi nhà tù thì tôi biết chắc chắn là nhà cầm quyền Cộng Sản sẽ kiếm con tin khác thế chỗ, mà “ứng viên nặng ký” trong trường hợp này là tôi, vì nhìn qua nhìn lại tôi nhận thấy ở Việt Nam thời điểm này không có ai “sáng giá” hơn tôi cả.

View original post 1,046 more words

Categories
Chuyện ngắn

LỄ TƯỞNG NIỆM QUỐC HẬN 30-4 TẠI TƯỢNG ĐÀI CS VIỆT-MỸ, 2017


Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Xuất bản 12 thg 5, 2017

Little Saigon (VanHoaNBLV) – Chương Trình Văn Hóa Nhân Bản Lạc Việt ghị lại một số hình ảnh của buổi Lễ Tưởng Niệm Ngày Quốc Hận 30 Tháng Tư năm nay 2017 do Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California tổ chức đã diễn ra một cách trang nghiêm và trân trọng với các vị đại diện dân cử, nhiều hội đoàn, đoàn thể đến dâng vòng hoa lên bàn thờ tổ quốc cùng đông đảo đồng hương tham dự vào chiều tối ngày 30 tháng Tư Năm 2017 trong khuôn viên Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ, Số 14180 All American Way, Westminster, Miền Nam California, Hoa Kỳ.

Phần 1:

Phần 2:

View original post 2 more words

Categories
Chuyện ngắn

42 NĂM HẢI NGOẠI TƯỞNG NIỆM NGÀY 30-4 VÀ TÁC ĐỘNG ĐẾN NGƯỜI DÂN QUỐC NỘI


Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Xuất bản 10 thg 5, 2017

Little Saigon (VanHoaNBLV) – Lễ Tưởng Niệm Ngày Quốc Hận 30 Tháng Tư năm nay 2017 do Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Nam California tổ chức đã diễn ra một cách trang nghiêm và trân trọng với các vị dân cử, nhiều hội đoàn, đoàn thể đến dâng vòng hoa tưởng niệm cùng đông đảo đồng hương tham dự. Nhân dịp này Tạ Phong Tần, Cựu Tù Nhân Lương Tâm, Nhà Báo Tự Do, Blog Sự Thật & Công Lý đã chia sẻ: “… là những người lớn lên ở VN, không hề có một chút gì gọi là luyến tiếc, hay bị mất quyền lợi gì trong cái xã hội cũ cho nên phải hằn học như nhà cầm quyền CS tuyên truyền nói rằng những người chống CS hiện nay là do hằn học vì bị mất quyền lợi.

View original post 356 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 148


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 10/5/2017

Tôi đem cây chổi của tôi dựng trong kẹt cửa phòng giam. Năm giờ chiều đóng cửa phòng giam lại mọi người hết sức ngạc nhiên hỏi cây chổi của ai mới quá để ở đó, có phải chị Hoa mới mua không, chổi chị Hoa đang xài còn mới quá sao phải mua thêm cây nữa làm chi?

Chờ cho mọi người nhao nhao hỏi xong, tôi bèn thông báo luôn:

– Báo cho tất cả chị em trong phòng của mình biết chổi này của cán bộ trinh sát Nguyễn Văn Nguyên mới mua đưa tôi để quét trong phòng này. Bây giờ tôi dựng ở đó, từ đây về sau chị em nào có cần xài quét trong phòng thì cứ tự nhiên lấy quét, quét xong để y chỗ cũ cho tôi là được, đừng đem quét ngoài sân nó dơ cái chổi rồi đem vô quét trong phòng, dơ phòng ở của mình. Chổi quét ngoài sân và đồ hốt rác cán bộ Nguyên nói tháng sau có kinh phí sẽ mua thêm đưa cho tôi.

Mọi người trong phòng nghe xong đồng loạt ồ lên:

– Vậy hả? Sao chị được mua chổi đưa cho sướng vậy? Không phải bỏ tiền ra mua hả?

– Tại sao tôi phải mua? Tiền mua chổi, dụng cụ vệ sinh, chất tẩy rửa là ngân sách từ trên cấp xuống. Làm gì có chuyện tù phải tự mình bỏ tiền ra mua. Không đưa chổi là tôi không quét, ai muốn làm gì thì làm. Nó bắt tù bỏ tiền ra mua thì tiền ngân sách cấp vô túi chúng nó. – Tôi nói.

Ai cũng cười. Một người nói:

– Như vậy mới là tù chính trị. Từ hồi nào tới giờ mới thấy chị đòi cấp chổi mà họ chịu đưa chổi.

Tôi biết ngay sáng hôm sau, tin trại giam phải cấp dụng cụ làm vệ sinh phòng giam sẽ bay đi khắp trại. Tù nhân sẽ biết bọn trại giam chúng nó ăn bẩn đến từng cái chổi, từng chai nước tẩy bồn cầu của người tù.

Ðến bảy giờ tối, mọi người đều im lặng để xem thời sự trên đài VTV. Tôi để ý thấy chị Hậu rất chăm chú nghe, thỉnh thoảng chửi đệm vô, như vậy là chị cũng hiểu tình hình thực tế xã hội lắm.

Trong phòng giam, phía trên tường gần cửa ra vô cố gắn cái đồng hồ treo tường lớn để ai cũng nhìn thấy mà biết giờ giấc sinh hoạt. Từ hôm đó, cứ bốn giờ rưỡi sáng là tôi thức dậy đi vệ sinh, đánh răng rửa mặt. Sau đó lần lượt ai cũng thức dậy hết, sáu giờ cán bộ trực trại xuống mở cửa buồng giam điểm danh, ở trong phòng cứ xếp hàng đôi mà đi ra cho nó đếm, rồi mạnh ai nấy tỏa ra, người chạy xuống căn-tin mua đồ ăn sáng, trực sinh chạy ra phía phòng Tự quản chờ bưng khẩu phần cơm sáng của phòng mình đem vô. Tôi lấy cây chổi tàu cau ra phía sau phòng giam của mình quét cái sân rồi trở vô lấy cái tô nhựa ra lấy cơm ăn sáng. Tôi lấy gần đầy một tô đem vô chia ra cho tôi một nửa, chị Dương Thị Tròn một nửa. Chị Tròn quét lá cây bàng phía ngoài cổng khu giam tụi tôi xong vô lấy cơm tôi đưa. Hai chị em ra gốc cây ăn cơm sáng với muối mè của tôi hoặc muối ớt rang, hồ ky chiên mặn của chị Tròn. Có hôm tôi lấy cháo ăn liền nhồi làm bánh dày cho chị Tròn ăn sáng. Chị Tròn khen ngon, hỏi tôi làm sao biết làm. Tôi nói lúc ở trại an ninh điều tra Sài Gòn, con Nguyễn Thị Hà (lưu hành tiền giả) nó dạy tôi làm.

Tù nhân nữ ở đây nhìn thấy tôi đeo xâu tràng hạt Mân Côi bằng hột nhựa đen giả đá có Thánh Giá bằng mica in hình Chúa Jesus thì trầm trồ ngạc nhiên lẫn thán phục.

Có đứa nói:

– Nhìn chị là biết thứ dữ rồi.

– Sao biết thứ dữ? – Tôi hỏi. – Chị có làm gì ai đâu mà dữ?

– Trời, em thấy chị đeo xâu chuỗi có Thánh Giá trên cổ công khai là biết thứ dữ, bọn công an không dám cấm chị. Ở đây chúng nó cấm đeo tất cả những thứ gì có liên quan đến đạo Công Giáo. Nhiều người ở đây có đạo, muốn có cái xâu chuỗi đeo tay hay chuỗi như chị đeo cổ đọc kinh mà không có. Chẳng hạn như chị đó, chị đó (nói tên và đội) cũng có đạo đó mà làm gì có để đeo.

Tôi cười, nói:

– Nội quy trại giam không cấm đồ nhựa, chuỗi này là để lần hạt đọc kinh chớ đâu phải đồ trang sức, không thuộc loại cấm. Ðứa nào dám động đến là chết với tôi.

– Ðồ nhựa nó cũng thu hết chị ơi. Người ta đi làm để đồ trong thùng nó kiểm phòng lục lấy hết. Không ai dám đòi lại. – Con nhỏ này nói.

– Vậy thì lúc nào cũng đeo luôn trong người, chẳng lẽ nó dám đè mình xuống để cướp sao? – Tôi nói.

– Nó không cướp, nhưng nó ra lệnh phải lột ra đưa nó, ai cũng sợ không dám chống lệnh, chống thì nó quy tội chống đối, nhốt phòng kỷ luật, không giảm án nên ai cũng sợ. – Con nhỏ đó nói.

– Nếu vậy thì tao cũng hết cách. Phải tự mình đòi hỏi quyền lợi hợp pháp cho mình thì người khác mới bênh vực được. Chớ bản thân mình không đòi hỏi quyền lợi của mình thì ai đòi giùm cho được. Chúng nó sẽ nói: “Quyền lợi của chị đó mà đó không có nhu cầu thì liên quan gì đến chị?” thì tao cũng á khẩu luôn.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)


Source :

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 10/5/2017

Tôi đem cây chổi của tôi dựng trong kẹt cửa phòng giam. Năm giờ chiều đóng cửa phòng giam lại mọi người hết sức ngạc nhiên hỏi cây chổi của ai mới quá để ở đó, có phải chị Hoa mới mua không, chổi chị Hoa đang xài còn mới quá sao phải mua thêm cây nữa làm chi?

Chờ cho mọi người nhao nhao hỏi xong, tôi bèn thông báo luôn:

View original post 950 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 147


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 07/5/2017

Thằng Quách Tĩnh nói với tôi không có tiền tự mua cũng không kiếm “mối” được bị đày ra lao động ngoài xưởng, thằng Quách Tĩnh làm không nổi công việc lao động ngoài xưởng, nó bị HIV nên một hôm nhìn thấy thằng cha giám thị trại từ K1 mò sang đây nó chạy ra quỳ xuống giữa sân lạy thằng cha giám thị trước mặt phạm nhân cả trại trình bày hoàn cảnh bịnh tật để xin ở lại trong trại làm trực sinh mới xin ở lại được.

Muốn được chân trực sinh nhẹ nhàng mỗi năm phải nộp “hụi chết” năm triệu đồng một người. Tôi đã dò hỏi nhiều người khác họ đều nói giống như vậy. Tôi quyết định nhân cơ hội này làm cho tất cả phạm nhân trại này thấy được bọn cán bộ trại ăn bòn từng cái chổi, từng cái đồ hốt rác tiêu chuẩn của phạm nhân. Tôi cũng có xuống căn-tin mua cho thằng Quách Tĩnh một cây chổi bông cỏ giá ba mươi lăm ngàn đồng và một chai dầu gội đầu Clear xanh, nó mừng húm luôn. Sau này đi lãnh cơm, có cơm cháy ngon nó đều để dành phần cho tôi, kêu tôi ra ăn.

Tôi nói tiếp:

– Chỗ ở của tôi, đương nhiên tôi phải giữ cho sạch sẽ, không cần ai kêu. Sáng sớm sau khi mọi người đi ra xưởng hết tôi quét nhà, quét sân chung quanh cái phòng tôi ở thôi. Cán bộ phải đưa tôi chổi bông cỏ quét trong phòng, chổi sống dừa quét ngoài sân, thêm cái đồ hốt rác nữa thì tôi mới làm.

– Ở đây những thứ đó trực sinh phải tự túc hết. – Con trực trại nói.

– Tôi thì khác. – Tôi nói. – Ngân sách hàng năm ở trên cấp xuống cho các trại giam có cả tiền chi cho vệ sinh, mua sắm những thứ đó cung cấp cho tù nhân làm vệ sinh. Tại sao trại này không có? Tiền đó chạy đi đâu hết rồi? Ở đâu ra cái quy định tù nhân phải tự bỏ tiền ra mua dụng cụ làm vệ sinh? Người ta ở tù không làm ra tiền thì lấy đâu ra tiền mua?

Con kia nghe tôi hỏi dồn dập quýnh quáng nói:

– Cái này tôi cũng không biết, tôi mới về đây công tác, thấy từ trước đến giờ ở đây đều làm như vậy. Chị ngồi đây chờ tôi đi hỏi cấp trên rồi tôi trả lời chị.

Nói xong con cán bộ trực trại vội vàng đứng dậy đi liền.

Tôi ngồi đó nhịp chân, cười với chị Khanh.

Chị Khanh nói:

– Công nhận nãy giờ chị Tần nói đúng quá. Nhưng mà ở đây không ai dám mở miệng ra nói hết.

Tôi cười, nói:

– Em nói đúng mà, cho nên không cãi được. Chúng nó ăn bòn từng cái chổi, từng chai nước tẩy cầu của tù nhân.

Tôi lấy tờ báo trên kệ xuống mở ra coi trong khi chờ.

Khoảng hai chục phút sau thì Thiếu Úy Nguyễn Văn Nguyên đi tới gặp tôi nói:

– Tôi có nghe báo chị đòi phải có dụng cụ mới làm việc. Vậy tôi bỏ tiền túi của tôi ra mua cho chị cái chổi bông cỏ trước. Những thứ khác chị mượn của chị Hoa Mi Nơ xài tạm đi nhe. Chờ tháng sau có kinh phí tôi bảo cán bộ trực trại mua đồ mới cho chị.

– Được. – Tôi nói.

Nguyễn Văn Nguyên quay qua chị Khanh nói:

– Chị xuống căn-tin nói lấy cho tôi cây chổi bông cỏ cho chị Tần, trừ vào tiền của tôi. Xong rồi chị xuống nói với chị Hoa cho chị Tần tạm xài đồ của chị Hoa, chờ tháng sau có kinh phí tôi mua cái mới cho chị Tần.

Nói rồi, Nguyễn Văn Nguyên quay qua tôi nói:

– Tôi giải quyết vậy chị vừa ý không? Vậy tôi đi à?

– Được, tôi đồng ý. Cán bộ Nguyên nói vậy rất hợp tình hợp lý. – Tôi nói.

Nguyễn Văn Nguyên liền bỏ đi. Tôi ở lại phòng Tự quản chờ chị Khanh mua cây chổi mới cho tôi.

Năm phút sau chị Khanh trở lại đưa tôi cây chổi và nói:

– Dưới căn-tin nghe nói Bộ Nguyên mua chổi cho chị Tần ai cũng đều ngạc nhiên. Mới có lần đầu tiên đó nhe.

Tôi cười, nói:

– Bắt buộc phải vậy thôi.

Tôi và chị Khanh đi xuống phòng giam của tôi. Chị Khanh gặp chị Hoa Mi Nơ nói lại y chang những lời Nguyễn Văn Nguyên kêu nói lúc nãy rồi chị Khanh trở lên phòng tự quản. Còn chị Hoa Mi Nơ cũng vô cùng ngạc nhiên, chị Khanh đi rồi chị Hoa nói:

-Mày hạng nhứt đó nghe. Chỉ có mày mới làm được chuyện đó. Bà Tròn, bà Phượng cũng phải bỏ tiền túi ra tự mua chổi, đồ xúc rác. Bây giờ cứ lấy đồ của tao mà xài.

– Tháng sau em lại đòi tiếp chổi sống dừa, đồ hốt rác. – Tôi nói.

Chị Dương Thị Tròn cũng nói:

– Chổi của chị quét lá cây là chị tụ mua đó.

Tôi hỏi:

– Sao chị không biểu nó mua cho chị, trách nhiệm nó phải mua chớ?

– Thôi, có cây chổi đáng bao nhiêu, mất công lắm. – Chị Tròn nói.

– Một cây thì không bao nhiêu tiền, nhưng cả cái trại này thì bao nhiêu cây? Mỗi tháng cộng lại là bao nhiêu tiền? Một năm mười hai tháng cộng lại là bao nhiêu tiền? Nhơn cho mấy chục năm nay ra bao nhiêu tiền? Không hề nhỏ đâu à. – Tôi nói.

– Ờ hé! – Chị Tròn gật gù. – Em tính ra chị mới thấy là nhiều. Hồi nào tới giờ có tính như vậy đâu mà biết.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 07/5/2017

Thằng Quách Tĩnh nói với tôi không có tiền tự mua cũng không kiếm “mối” được bị đày ra lao động ngoài xưởng, thằng Quách Tĩnh làm không nổi công việc lao động ngoài xưởng, nó bị HIV nên một hôm nhìn thấy thằng cha giám thị trại từ K1 mò sang đây nó chạy ra quỳ xuống giữa sân lạy thằng cha giám thị trước mặt phạm nhân cả trại trình bày hoàn cảnh bịnh tật để xin ở lại trong trại làm trực sinh mới xin ở lại được.

View original post 920 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 146


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 03/5/2017

Mấy ngày sau tôi đi ra phòng y tế lấy thuốc uống thì gặp con Hoa (nói giọng Bắc). Con Hoa là tù nhân lúc trước ở chung với tôi phòng của Ðội 10, chuyên cạo vỏ hột điều ở trên đầu. Nó gặp tôi thì khóc thút thít nói từ rày về sau “không dám ốm nữa.” Tôi hỏi tại sao? Nó kể mấy ngày trước nó bị sốt, đau đầu quá mới xin nghỉ đi lao động. Vậy là tất cả hơn chục đứa nghỉ bịnh hôm đó bị đem nhốt vào cái phòng giam nhỏ trong kẹt, gần căn-tin. Không có ai đưa cơm, vậy là nó nhịn đói, nhịn khát cả ngày.

Những đứa khác có đem nước uống, đồ ăn theo thì có ăn, nó không có nên phải nhịn, mấy đứa kia thương tình chia cho một ít cơm, nước ăn đỡ đói. Tôi hỏi sao không kêu lên? Nó nói kêu hoài không ai lên tiếng, kêu một hồi mệt quá nghỉ kêu luôn. Tôi hỏi vậy chỗ nằm thì sao? Con Hoa nói sàn xi măng lạnh ngắt, vừa nóng vừa ngộp thở, ở trong cái kẹt đó không có gió thổi vô. Chiếu, mền phải vác theo trải nằm, chớ trong đó không có gì hết, dơ bẩn lắm. Tôi hỏi tiếp mấy giờ thì mở cửa cho về phòng giam của đội ăn cơm? Con Hoa nói đến năm giờ chiều, gần tới giờ lùa phạm nhân vô đóng cửa phòng giam tập thể mới mở cửa phòng giam bệnh nhân cho nó về phòng. Tôi nghe con Hoa kể mà máu sôi lên, tôi an ủi nó vài câu chớ biết làm sao.

Con Hoa này ở tù không có ai thăm nuôi, nhà nghèo “bần cùng sinh đạo tặc.” Lúc tôi còn ở chung phòng với nó thấy nó ăn cơm với muối mè chớ không có gì khác, mà muối mè cũng là đứa khác cho chớ cũng không phải của nó có, tôi mới cho nó thịt heo chà bông, tép rang muối, muối mè của tôi thì nó không dám nhận. Nó nói sợ cán bộ biết nó ăn đồ của tôi cho, cán bộ kêu tụi nó lên nói rằng không được qua lại thân mật với tôi.

Sáng hôm sau, tôi cũng lên phòng y tế lấy thuốc uống, tôi để ý thấy các phạm nhân bịnh nặng ngồi la liệt, người nào cũng ôm theo cái chiếu, cái gối, cái mền một đống sù sụ. Sau khi tất cả phạm nhân xuất trại đi lao động hết rồi thì những phạm nhân bịnh nặng có cán bộ y tế ký giấy cho phép nghỉ lao động được kêu tên điểm danh dẫn đi ra phòng nhốt người bệnh. Có nhiều người bịnh đi một mình còn không xong, lê lết từng bước mà phải ôm cái đống sù sụ đó đi theo. Tôi bèn đi theo phía sau coi cái phòng đó ở đâu, gần đến nơi tôi không vô mà quẹo qua căn-tin đứng, chờ cho con cán bộ trực trại khóa cửa xong đi ra tôi mới đi vô quan sát, thấy đúng y như lời con Hoa kể.

Nhờ vậy mới biết thủ đoạn dã man của bọn quản lý trại giam, có lẽ chúng cố tình hành hạ người bịnh như vậy để cho phạm nhân sợ, có bịnh mấy cũng phải ráng lết đi lao động kiếm tiền cho chúng nó.

Tôi đi ra gặp con cán bộ trực trại hỏi:

– Tôi nghe nói ngày đó ngày đó không đưa cơm cho tù nhân bị nhốt trong phòng bịnh để người ta nhịn đói? Cán bộ cho tôi biết có phải đúng vậy không?

Con cán bộ trực trại (khoảng hơn hai chục tuổi, tên gì quên rồi) trả lời:

– Hôm đó có kêu chị phạm nhân phụ trách quét dọn vệ sinh (có nói tên, tôi biết chị này cũng thuộc loại tử tế) đem cơm vô mà chị đó quên.

Tôi nói với con cán bộ:

– Tôi hy vọng là cán bộ nói đúng. Cán bộ đừng để tôi phải thất vọng về cán bộ.

Tôi lại đi ra kiếm chị phụ trách vệ sinh đó hỏi lại. Chị xác nhận với tôi rằng chị quên.

Tôi vừa cười vừa nói:

– Bà nội. Lần sau bà quên nữa cho con người ta chết đi. Bà còn quên nữa bà biết tay tui.

Chị cười, nói:

– Biết rồi, không quên nữa đâu.

Hôm sau nữa, con cán bộ trực trại kêu chị Hoa Mi Nơ trực sinh thông báo cán bộ muốn gặp tôi ở phòng tự quản. Tôi đi ra gặp thì nó nói:

– Ở đây ai cũng phải lao động hết, cho nên chị cũng phải lao động cải tạo như mọi người.

– Tôi không phạm tội nên không cần phải cải tạo. – Tôi nói.

– Thì chị cũng phải làm việc gì đó chớ. – Con trực trại nói.

– Tôi không biết làm gì hết trừ làm báo. – Tôi nói.

– Ở đây chị em phạm nhân cạo hột điều hoặc bóc vỏ hột điều. – Con trực trại nói.

– Tôi không làm, không phù hợp với sức khỏe của tôi. – Tôi nói.

– Vậy chị phụ với chị Hoa Mi Nơ làm vệ sinh phòng ở của các chị. – Con trực trại nói.

– Ừ, cái này thì được. – Tôi nói.

Sở dĩ tôi ừ luôn lẹ như vậy vì tôi nghe thằng Quách Tĩnh (hai-phai, tên thật là Quách Thị Mỹ Dung, nhà ở Sài Gòn) nói tất cả trực sinh ở trại này đều phải bỏ tiền túi ra mua chổi, thùng hốt rác, chất tẩy rửa, dụng cụ làm vệ sinh chớ trại giam không cung cấp. Ðứa nào không có tiền thăm gặp thì phải làm mướn, làm thuê cho đứa khác (lột vỏ hột điều, cạo hột điều, giặt quần áo, rửa chén, lau chỗ nằm… ) thì nó mua cho những thứ cần dùng làm vệ sinh.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)


Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 03/5/2017

Mấy ngày sau tôi đi ra phòng y tế lấy thuốc uống thì gặp con Hoa (nói giọng Bắc). Con Hoa là tù nhân lúc trước ở chung với tôi phòng của Ðội 10, chuyên cạo vỏ hột điều ở trên đầu. Nó gặp tôi thì khóc thút thít nói từ rày về sau “không dám ốm nữa.” Tôi hỏi tại sao? Nó kể mấy ngày trước nó bị sốt, đau đầu quá mới xin nghỉ đi lao động. Vậy là tất cả hơn chục đứa nghỉ bịnh hôm đó bị đem nhốt vào cái phòng giam nhỏ trong kẹt, gần căn-tin. Không có ai đưa cơm, vậy là nó nhịn đói, nhịn khát cả ngày.

View original post 912 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 145


Bài đã đăng báo Người Việt ngày 29/4/2017

Biểu tình yểm trợ quốc nội ngày 29/4/2017 tại Little SG, Nam California, USA.

– Tôi nhớ là có văn bản mà. Tôi cam đoan với chị Tần là có văn bản. – Đặng Minh Quang nói.

– Tôi không tin, nói có sách, mách có chứng, có thì đưa ra. Cộng Sản dối trá, lừa gạt qua nhiều rồi, nói suông với tôi là không được. – Tôi nói.

– Tôi sẽ tìm văn bản đưa chị xem. – Đặng Minh Quang nói.

– Bao giờ cán bộ Quang sẽ đưa, cho tôi ngày giờ cụ thể? Tôi không chờ dây dưa ngày này sang ngày khác. Khi nào người nhà tôi đến đây thăm gặp tôi sẽ bảo người nhà tôi làm đơn kiện. – Tôi nói.

– Tuần sau đi chị Tần. – Đặng Minh Quang nói.

Tôi thấy rõ ràng hắn ta có ý định hẹn lần hẹn lựa chớ không có ý thành thật. Tôi truy tới nơi tới chốn luôn:

– Tuần sau cụ thể là ngày nào, giờ nào, cán bộ nói rõ ràng đi.

Hắn ra vẻ suy nghĩ, chậm rãi nói:

– Hôm nay cuối tuần rồi, mai mốt tôi nghỉ, Thứ Hai chào cờ, sinh hoạt tập thể, Thứ Ba (bla… bla…), Thứ Tư (bla… bla…), thôi Thứ Năm đi, chiều Thứ Năm, cũng giờ này.

– Tôi nhất trí, tôi sẵn sàng chờ cán bộ đến thời gian đó. Nếu không thì đừng trách sao tôi không nói trước. – Tôi nói.

Đặng Minh Quang đứng dậy, nói:

– Thôi chị vào đi, tôi đi công việc.

Nói xong, Quang đứng dậy đi. Tôi cũng đứng dậy đi qua phòng bệnh chị Mai Thị Dung kể cho chị Dung nghe diễn biến chuyện tôi đấu khẩu với Đặng Minh Quang. Chúng tôi đồng ý cho hay không là chuyện của chúng nó, đòi là chuyện của mình, bắt buộc nó phải trả lời, nếu nó không cho mình gọi điện thoại là chúng nó tự lột mặt nạ chúng nó. Ở trong tù này phải xác định rõ mỗi ngày là một cuộc chiến đấu, nếu ta không chiến đấu chúng sẽ được nước làm tới, càng ngày càng áp chế ta nhiều hơn, đó là thủ đoạn cũ mèm của chúng từ xưa đến nay như vậy rồi.

Tôi hỏi chị Dung tháng này gia đình chị thăm gặp chưa? Chị nói chưa. Tôi bèn dặn chị gặp chồng là anh Võ Văn Bửu nói với anh Bửu gọi điện thoại cho con Tú em tôi kêu nó mua cho tôi những thứ này, thứ này để tôi xài hằng ngày. Khi tôi sắp thăm gặp thì cũng cho chị Dung hay để chị Dung cần xài cái gì nói với con Tú nó nói lại với anh Bửu. Phải như vậy mới được, chớ chờ gia đình mình vô gặp mới nói, rồi đến tháng sau mới đem vô, thì một món đồ cần xài phải chờ đến hai tháng trời mới có. Chỉ có chị Dung tuy là bịnh tật trầm trọng, sức khỏe yếu đi phải có người dìu, nhưng lại là người tinh thần mạnh mẽ, nhờ cậy giúp đỡ lẫn nhau được mà thôi. Tôi không có quần áo dài, chị Dung tìm trong số đồ cũ của chị cho tôi một bộ màu nâu bông trắng đã cũ. Bộ đồ này không có giá trị tiền bạc, nhưng sau này tôi vẫn đem theo khi bay sang Mỹ, để kỷ niệm tình cảm của người bạn tù bất khuất Mai Thị Dung.

Qua đến đầu tuần sau thì bọn công an trại giam chuyển tôi xuống đất khu phía sau phòng giam của đội 2, ở chung với chị Dương Thị Tròn và chuyển chị Trần Thị Thúy ngược lên phòng giam cũ của tôi. Lần này, bọn chúng rút kinh nghiệm khi dẫn tôi xuống phòng dưới thì cho con Thùy đi theo chỉ chỗ tôi nằm đối diện cửa ra vào phòng giam, cách vách tường phía trên ba người và đúng hai mét vuông hẳn hoi. Đây thuộc loại chỗ VIP trong phòng giam, không quá gần ti vi đỡ ồn ào, cũng không quá xa để không nghe thấy tiếng, ban ngày gió từ ngoài cửa chính thổi vô mát hơn các vị trí khác. Biết điều như vậy đỡ phải nghe chửi.

Cái phòng này nhốt chung hơn bốn mươi nữ tù nhân. Tuy nhiên, ban ngày thì mọi người đi cải tạo hết, còn lại có mỗi mình tôi, chị Dương Thị Tròn và chị Hoa (Hoa mi nơ, dân quận 4 bán ma túy chuyên nghiệp ở Sài Gòn) làm trực sinh.

Ngày đầu tiên tôi mới vô phòng này, con Nguyễn Thị Quý quê Quảng Nam là đứa “hai phai” giả nam đến cà khịa với tôi. Nó cứ hạch sách rằng tại sao ai cũng nằm có ba viên gạch (sáu tấc) mà tôi đến năm viên, quá bức xúc. Tôi trả lời nó đây là quy định chung như vậy, muốn đòi thì ra gặp công an mà đòi, tôi không giải quyết được cho nó. Nó cứ đứng đó cù nhây cù nhằng, tôi không thèm nói gì tới nó, lo lau dọn chỗ nằm của mình cho sạch sẽ để tối còn ngủ.

Một chị khoảng hơn năm mươi cũng dân “hai-phai,” tướng tá cao lớn, nghe ai cũng kêu là “cậu Hậu” (sau này tôi biết chị tên Nguyễn Thị Hậu nhà ở quận 4) chạy lại kéo Nguyễn Thị Quý đi chỗ khác. Qua hôm sau, chị Hậu nói nhỏ với tôi:

– Con Quý này nó muốn gây chuyện đó, ở đây nó sợ có mỗi mình tui thôi vì nó đánh không lại tui. Ra ngoài đội nó muốn chửi ai con đĩ là nó chửi, không ai dám nói gì nó hết. Nó đang nuôi con bồ mới của nó ở đây tên Út, tiền bạc dư dã phong bì cho cán bộ. Nó can tội giết người, án hai chục năm, mới vừa vô xét giảm đó. Hồi trước nó ghen chém con bồ nó chết.

– Cám ơn cậu, em hổng có sợ nó đâu. Nó muốn chơi em chiều. – Tôi nói.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)


Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 29/4/2017

Biểu tình yểm trợ quốc nội ngày 29/4/2017 tại Little SG, Nam California, USA.

– Tôi nhớ là có văn bản mà. Tôi cam đoan với chị Tần là có văn bản. – Đặng Minh Quang nói.

– Tôi không tin, nói có sách, mách có chứng, có thì đưa ra. Cộng Sản dối trá, lừa gạt qua nhiều rồi, nói suông với tôi là không được. – Tôi nói.

View original post 985 more words

Categories
Chuyện ngắn

Đất nước hình thập tự | Tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam


Source: Đất nước hình thập tự | Tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam