Sống kiếp lưu vong nửa cuộc đời,
Quê nhà biền biệt mãi ngàn khơi.
Tha hương vẫn nhớ tình sông núi,
Lạc xứ chẳng quên nghĩa đất trời.
Sinh tử ngày nao như hý cuộc, Chiến chinh thuở ấy tợ trò chơi. Ngậm ngùi thân phận người thua trận,
Chia sẻ niềm đau nâng chén mời. Dương Thượng Trúc
Họa 1 : KỶ NIỆM KHÓ QUÊN
Lưu vong biệt xứ tưởng lìa đời,
Tàu vượt muôn trùng tung biển khơi.
Sóng vỗ bủa vây đe dọa sống,
Giông cao phủ dập thét cầu trời.
Tha hương ví tợ mành treo đá,
Sinh tử nào như thú giỡn chơi.
Nghĩ lại thời gian như mới đó,
Nay mừng tay chén rượu ta mời. Hồ Nguyễn
Họa 2 : THA HƯƠNG ĐỘC ẨM
Bấy năm biệt xứ sắp xong đời
Lưu lạc tha hương kiếp viễn khơi
Đất tổ quắt quay ngàn dặm biển
Quê cha khắc khoải nửa vòng trời
Nhục vinh nếm đủ bao trò bỡn
Thành bại qua rồi một cuộc chơi
Đáy cốc lung linh mờ ký ức
Một mình độc ẩm biết ai mời . Lê Hữu Nghĩa
Họa 3 : KIẾP LƯU VONG
Hai phần ba kiếp, sắp tàn đời,
Giông bão tứ bề tựa biển khơi.
Sống mãi vật vờ trên dốc núi,
Chết mòn lây lất dưới bầu trời !
Tha hương cứ tưởng xong rồi “nghỉ”,
Biệt xứ đâu ngờ còn vẫn “chơi” !
Có phải rằng ta phe chiến bại?
Rượu sầu uống cạn, mắc chi mời ! Con Gà Què Azalea
Vào một đêm đông buốt giá gần vùng biển Bắc Cực, có một con tàu vận tải của Mỹ lặng lẽ di chuyển mang theo hàng tấn thực phẩm và thuốc men chi viện cho mặt trận châu Âu đã bị trúng ngư lôi của tàu ngầm Đức. Trong cảnh hỗn loạn trước khi tàu Dorchester chìm xuống biển, những người sống sót đã kể về hình ảnh 4 người đàn ông vững chãi sát cánh bên nhau trên boong, cùng cầu nguyện và hát vang những bài Thánh ca…
May mắn sống sót
Rạng sáng 3/2/1943, Trung sĩ Michael Warish gần như từ bỏ hy vọng sống sót khi ngâm mình 20 phút trong vùng biển lạnh giá của Bắc Đại Tây Dương. Chỉ vài phút trước đó, anh và hơn 900 con người trên tàu USAT Dorchester đã tới gần vùng biển an toàn trước khi bị ngư lôi của tàu ngầm Đức “đâm sầm” vào phòng máy.
Cổ họng bỏng rát vì nuốt phải nước muối lẫn dầu loang cùng một số vết thương trên người, Michael Warish cảm thấy cái chết đang cận kề, nhưng ý thức của anh đã vực dậy khi nhớ tới hành động dũng cảm và vị tha của bốn tu sĩ mà anh được chứng kiến trước khi rời tàu.
Bốn vị giáo sĩ trẻ tuổi, giữa cơn hoảng loạn của các binh sĩ, vẫn điềm tĩnh phân phát áo phao, giữ cho việc sơ tán có trật tự, hướng dẫn di tản xuống xuồng cứu hộ, và trấn an những người còn lại trên tàu không còn cơ hội sống sót. Thậm chí, họ đã nhường lại áo phao, găng tay, ủng… của mình cho người khác, đồng nghĩa với việc khước từ cơ hội sống sót trong vùng biển lạnh giá.
Bốn tu sĩ trẻ tuổi đã trở thành bạn bè thân thiết khi họ gặp nhau trên con tàu Dorchester vào tháng 1/1943. (Ảnh: news.com.au)
Khi bốn người đàn ông gặp nhau trên con tàu vận tải Dorchester vào tháng 1/1943, họ trở thành bạn bè thân thiết bất chấp xuất thân từ nền tảng văn hóa khác nhau. Họ có điểm chung đều là Trung úy và là giáo sĩ. John Washington là linh mục Công giáo, Alexander Goode là giáo sĩ Do Thái giáo, và George Fox cùng Clark Poling là tu sĩ Tin Lành.
Sau thảm kịch Trân Châu Cảng vào năm 1941, mỗi người trong số họ đều muốn được cống hiến sức lực bằng cách trở thành những người lính hậu cần tiếp vận thực phẩm và thuốc men. Tuy nhiên, vào thời khắc cuối cùng của tàu Dorchester, họ đã không ngần ngại đặt mạng sống của những người khác lên trước cả bản thân mình, dũng cảm đối mặt với thực tế cơ hội sống sót gần như bằng không.
Sứ mệnh lặng lẽ
Ngày 29/1/1943, Dorchester lặng lẽ rời cảng St. John’s (Newfoundland, Mỹ) thực hiện chuyến hành trình xuyên Bắc Đại Tây Dương lần thứ năm của nó. Thời tiết trở nên u ám với những cơn gió đông gào rít dữ dội khi Dorchester từ từ tiến vào vùng biển mở.
Dorchester là một trong số những con tàu vận tải thuộc lữ đoàn vận tải SG 19 có sứ mệnh vận chuyển các trang thiết bị, thực phẩm và thuốc men chi viện cho chiến trường châu Âu. Dorchester mang theo 909 binh sĩ cùng hơn một nghìn tấn hàng hóa và chỉ huy tàu là Preston S. Krecker, Jr, còn Warish là sĩ quan cao cấp trên tàu.
Dorchester có nhiệm vụ vận chuyển các trang thiết bị, thực phẩm và thuốc men chi viện cho chiến trường châu Âu. (Ảnh: http://www.northjersey.com)
Lộ trình di chuyển của tàu Dorchester hoàn toàn được giữ bí mật, tuy nhiên tình báo Đức Quốc xã nhận định rằng, đoàn tàu vận tải SG-19 muốn tới châu Âu đều phải đi qua Greenland, một hòn đảo nằm giữa Bắc Băng Dương và Đại Tây Dương.
Vì vậy, bốn chiếc tàu ngầm U-Boats của Đức Quốc xã đã ẩn mình mai phục dọc theo tuyến đường đó. Một trong số đó là tàu U-233 , được chỉ huy bởi Trung úy Karl-Jürg Wächter mới 26 tuổi. Ngày 3/2/1943, trong màn sương mù và bóng tối dày đặc, U-233 nổi lên mặt nước, lia kính ngắm và phát hiện thấy đoàn tàu SG-19 từ đằng xa.
Trước đó, U-233 đã sống sót sau cuộc tấn công của những tàu hộ tống SG 19 khi các tàu Mỹ phát hiện thấy dấu vết của tàu ngầm. Lần này, U-233 “thập diện mai phục”: Khi lặn xuống nước, nó có thể bị phát hiện bởi sóng siêu âm, nhưng khi nổi lên mặt nước, các tàu hộ tống SG 19 sẽ bị “mù” trước sự hiện diện của chúng vì thiếu radar. Kết quả là chỉ huy tàu U-233 Karl-Jürg Wächter đã tận dụng lợi thế sương mù và bóng tối, lầm lũi theo sát đoàn tàu vận tải SG-19 .
Tất cả các tàu thuộc lữ đoàn SG-19 đều nhận được tin báo có một chiếc U-boat ở trong khu vực vùng biển ấy. Bởi mối đe dọa trực chờ của tàu ngầm Đức, mệnh lệnh được đưa ra cho các binh sĩ có mặt trên tàu Dorchester là phải mặc áo phao trước khi đi ngủ. Tuy nhiên nhiều người ở khu vực hầm tàu, gần phòng máy đã không mặc áo phao do nhiệt độ bên dưới boong tàu khá cao. Tất cả đều hy vọng sẽ vượt qua một đêm bình lặng trong vùng biển mở cho đến sáng sẽ có phi đội bay Blue West One bảo vệ họ từ trên không.
Thông tin về sự hiện diện của một chiếc tàu ngầm và thời tiết khắc nghiệt của cơn bão biển đang hoành hành, đối với 909 con người đang có mặt trên Dorchester khi ấy, đó quả thực là một đêm dài đầy căng thẳng.
Tàu ngầm U-233 của Đức Quốc xã nổi lên mặt nước theo dõi đoàn tàu vận tải SG-29. (Ảnh: Navsource)
Bốn tu sĩ tuyên úy gồm John Washington, Alexander Goode, George Fox và Clark Poling đã chia nhau đi khắp tàu nhắc nhở các binh sĩ thực hiện nghiêm túc lời cảnh báo của chỉ huy tàu Danielsen bao gồm mang ủng, găng tay và áo phao trước khi đi ngủ.
Ba trong số bốn các tu sĩ ấy đã đi một vòng tàu trong nỗ lực nâng cao tinh thần của những binh sĩ đang hết sức âu lo. Trong khi đó, tu sĩ John Washington thì tổ chức một buổi lễ cầu nguyện cùng các binh sĩ của nhiều tín ngưỡng khác nhau trong một không gian tĩnh lặng lạ thường.
Vào nửa đêm hôm đó, lời cảnh báo của chỉ huy tàu lại được lặp lại một lần nữa: “Đây là thời điểm nguy hiểm nhất trong sứ mệnh của chúng ta. Dorchester đang vượt qua cơn bão lạnh giá và giờ chúng ta đang đi vào vùng nước yên tĩnh. Và họ thực sự có thể phát hiện ra chúng ta lúc này”. Kết thúc lời cảnh báo, chỉ huy tàu không quên nhắc các binh sĩ phải chấp hành tuyệt đối việc mặc áo phao. Không khí trên tàu Dorchester lúc này căng thẳng tột cùng.
Đòn chí mạng
Khi kim đồng hồ nhích quá nửa đêm, nhiều người bắt đầu thở phào nhẹ nhõm vì họ tin rằng Dorchester đã tới gần vùng biển an toàn và sẽ sớm được phi đội máy bay có căn cứ đặt trên đảo Greenland bảo vệ.
Cùng thời điểm ấy, họ không thể ngờ rằng trên chiếc tàu ngầm U-233, chỉ huy của nó đang chuẩn bị ra lệnh phóng ba quả ngư lôi. Trong vòng vài phút, ba “con cá chết người” rẽ nước với tốc độ 100km/h hướng về Dorchester đang vào đúng tầm ngắm của nó ở khoảng cách chưa đầy một hải lý.
Vào lúc 00h55 phút, khi sĩ quan Michael Warish trên tàu Dorchester vừa liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay thì đột nhiên một lực cực mạnh đã xô anh ngã sấp xuống mặt sàn. Dorchester oằn mình rung chuyển bởi một cú đòn chí mạng ở phía mạn phải thân tàu.
Thật không may, thứ đó là một quả ngư lôi được phóng đi từ tàu ngầm Đức. Trong chốc lát, nó xé toạc một lỗ to gần phòng máy khiến hệ thống ống dẫn hơi nước nổ vỡ, điện phụt tắt và toàn bộ các phòng ngủ ở gần khu vực đó bị phá hủy hoàn toàn. Tiếng la hét hòa lẫn mùi thuốc súng, amoniac tạo nên sự hỗn loạn chưa từng có ở các khoang hầm tàu.
Gần một phần ba trong tổng số 909 binh sĩ đã thiệt mang ngay khi tàu Dorchester trúng ngư lôi. (Ảnh: New England Historical Society)
Cú nổ đã giết chết hàng chục binh sĩ ngay lập tức, và “hút” một lượng nước khổng lồ lạnh giá tràn vào khoang dưới, nhanh chóng nhấn chìm cả trăm con người. Gần một phần ba trong tổng số 909 binh sĩ trên tàu Dorchester đã thiệt mang ngay trong khoảnh khắc đầu tiên của thảm họa.
Nhiều binh sĩ làm việc ở khoang dưới đã không tuân theo lệnh của chỉ huy tàu giờ mò mẫm trong đống hỗn độn chặn giữa các lối đi tăm tối để tìm kiếm áo phao. Trong vòng vài phút, Dorchester nghiêng 30 độ về phía mạn phải và kéo theo những con người xấu số xuống mặt biển băng giá.
Giữa đêm đông lạnh giá, những người đàn ông ở phía trên boong tàu cũng lâm vào tình huống hoảng loạn, đối mặt với những lựa chọn khó khăn. Lượng xuồng cứu hộ không thể triển khai đủ do đã bị hủy hoại bởi vụ nổ.
Quên mình vì sự sống của người khác
Mệnh lệnh được truyền đi: Tất cả phải bỏ lại con tàu, tất cả phải rời tàu ngay lập tức. Trên con tàu đang dần chìm, rất nhiều người đã bị thương, một số bất động vì choáng váng, và phần đông đang cuống cuồng tìm kiếm áo phao. Giữa sự hỗn loạn ấy có 4 con người mạnh mẽ, vẫn điềm tĩnh không chút lo sợ, lao lên tuyến đầu.
Trong tiếng gầm rít của các đợt gió Bắc Cực và những âm thanh hỗn loạn đang diễn ra trên boong tàu, Roy Summers, một xạ thủ đã chạy về phía đuôi tàu định nhảy xuống biển trước khi con tàu đang chìm dần xuống nước. Nhưng anh nhận ra rằng ở vị trí đó, rất có thể sẽ mất mạng bởi chân vịt của tàu vẫn đang hoạt động.
Quay lại, Roy Summers chứng kiến hai trong số bốn tu sĩ đang phân phát áo phao và hỗ trợ binh sĩ lần lượt trượt xuống biển bằng dây thừng, nơi có các xuồng cứu hộ chờ sẵn bên dưới. Một người lính đã ôm chầm lấy tu sĩ Clark Poling như thể chào tạm biệt cho một cuộc chia ly không có ngày gặp lại.
Bốn tu sĩ bất chấp nguy hiểm ở lại tàu phân phát áo phao và hỗ trợ binh sĩ lần lượt trượt xuống biển bằng dây thừng. (Ảnh: The Robinson Library)
Ở nơi khác trên boong tàu, tu sĩ John Washington đang hướng dẫn từng tốp binh sĩ bình tĩnh di chuyển theo hàng lần lượt trượt cầu phao xuống biển. Binh sĩ Charles Macli trong lúc chờ đến lượt trượt xuống biển, đã thất bại trong việc thuyết phục tu sĩ John Washington đi cùng họ. Thay vì đó, tu sĩ Washington đã chọn ở lại trên tàu, điều phối những người cuối cùng trong tốp các binh sĩ rời khỏi tàu an toàn.
Ở một vị trí khác trên tàu, binh sĩ Walter Miller hoảng loạn nhìn xuống mặt biển đen ngòm mà không tránh khỏi nỗi sợ hãi bị nó nuốt chửng. Trong màn đêm lạnh giá, Walter Miller tím tái, lạnh run trong bộ quân phục ướt nhèm và bỗng nghe thấy một giọng nói vang lên “Tôi không thể tìm thấy áo phao của mình.”
Quay về phía giọng nói đó, Miller đã chứng kiến một hình ảnh mà anh không bao giờ có thể quên trong cuộc đời quân ngũ của mình, tu sĩ George Fox đã cởi chiếc áo phao của mình và choàng lên người lính đó.
Trong bóng tối, trung úy John Mahoney đang tự nguyền rủa mình vì để găng tay trong phòng ngủ. Tu sĩ George Fox đã kịp thời có mặt và động viên Mahoney: “Đừng trách mình nữa anh bạn. Giờ không phải để làm việc đó”, nói rồi tu sĩ Fox đã tháo đôi găng tay của mình trao cho Mahoney và chúc anh thượng lộ bình an.
Những người sống sót từ từ rời xa khu vực nguy hiểm nơi tàu Dorchester đang dần đổ nghiêng xuống biển. (Ảnh: Wikipedia)
Khi đã ngồi trên xuồng cứu hộ và từ từ rời xa khu vực nguy hiểm nơi mà tàu đang dần đổ nghiêng xuống biển, Mahoney vẫn nhận ra bóng dáng tu sĩ George Fox trên boong tàu vẫn đang miệt mài hỗ trợ và động viên các binh sĩ.
25 phút sau khi bị trúng ngư lôi, Dorchester chìm xuống lòng biển băng giá, mang theo 661 người đàn ông trong đó có 4 tu sĩ. Chỉ có 230 người được cứu sống trong tổng số 909 người. Trong số những người sống sót, có khá nhiều nhân chứng đã kể lại những cuộc gặp gỡ với bốn tu sĩ trên tàu, những người đã không màng tới sự sống của mình để đem đến sự an toàn cho người khác.
Trên boong tàu, bốn tu sĩ sát cánh bên nhau, cùng cầu nguyện và hát Thánh ca khi con tàu chìm dần dưới làn nước băng giá. (Ảnh: DoDLive)
Họ còn chứng kiến một trong những cảnh tượng huy hoàng thấp thoáng hiện lên dưới ánh đèn báo sáng trên mặt biển. Trên boong tàu, bốn tu sĩ sát cánh bên nhau, cùng cầu nguyện và hát vang bài Thánh ca khi con tàu chìm dần dưới làn nước băng giá.
Trong ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, sự có mặt của 4 tu sĩ trong những thời khắc “hoàng hôn” cuối cùng của tàu Dorchester đã trấn an những binh sĩ không có cơ hội xuống xuồng cứu hộ. Không còn sự hỗn loạn hay những âm thanh kêu cứu, những người đàn ông trên tàu im lặng cầu nguyện và bình thản chấp nhận đi theo con tàu. Một tình huống tương phản kỳ lạ với cảnh hỗn loạn chỉ xảy ra ít phút trước đó.
Vinh danh những con người quả cảm
5 năm sau sự kiện bi thảm của tàu Dorchester, những mất mát đau thương về con số binh sĩ thiệt mạng đã sớm được cân bằng bởi câu chuyện về chủ nghĩa anh hùng của bốn tu sĩ.
Ngày 19/12/1944, bốn tu sĩ đã được trao tặng Trái tim Màu tím và Thập tự giá Xuất sắc. Năm 1948, Bưu điện Hoa Kỳ đã ban hành một con tem để vinh danh họ, và Nghị viện Hoa Kỳ đã chỉ định ngày 3/2 là “Ngày của Bốn tu sĩ tuyên úy”. 12 năm sau, Quốc hội Hoa Kỳ đã trao tặng cho những người sống sót trên tàu Dorchester Huân chương Bốn Tu sĩ.
Năm 1948, Bưu điện Hoa Kỳ đã ban hành một con tem để vinh danh họ. (Ảnh: 123RF.com)
Trung sĩ Michael Warish, người đầu tiên được giải cứu tiếp tục phục vụ trong quân dội cho đến khi nghỉ hưu vào năm 1963. Ông qua đời vào tháng 9/2003.
Một lần nữa tàu ngầm U-233 thoát khỏi sự truy lùng của các tàu hộ tống thuộc lữ đoàn tàu SG 29 sau khi nó phóng quả ngư lôi đánh chìm tàu Dorchester. Một năm sau, U-233 bị các tàu khu trục Anh đánh chìm kéo theo hầu hết thủy thủ đoàn xuống lòng biển. Duy nhất một binh sĩ sống sót trên tàu ngầm U-233 là Kurt Rosser, đã trở thành tù nhân chiến tranh bị giam giữ trong trại giam ở Mississippi.
Năm 2000, tổ chức Immortal Chaplains Foundation (tạm dịch Tổ chức Những tu sĩ huyền thoại) đã đưa ông và sĩ quan đầu tiên của U-233 là Gerhard Buske đến Washington DC để tham dự lễ tưởng niệm sự hy sinh cao cả của những con người trên tàu Dorchester. Họ được gặp Theresa Goode Kaplan, góa phụ của tu sĩ Alexander Goode, và bày tỏ lòng tôn kính của họ đối với sự hy sinh của chồng bà.
Trong lễ kỷ niệm 60 năm sự kiện tàu Dorchester, vị sĩ quan đầu tiên của tàu U-233 Gerhard Buske đã phát biểu: “Chúng ta nên yêu thương ngay cả khi bị người khác ghét bỏ, chúng ta mang đức tin đến những nơi bị nghi ngờ đe dọa; chúng ta có thể đánh thức niềm hy vọng ở nơi tuyệt vọng nhất, chúng ta thắp lên ánh sáng ở nơi bóng tối ngự trị; chúng ta có thể mang lại niềm vui nơi những nỗi buồn đang vây hãm. Và đó là những gì mà Bốn Tu sĩ quả cảm đã truyền cảm hứng cho chúng ta”.
Câu chuyện về bốn giáo sĩ trẻ tuổi này là một trong những câu chuyện nổi bật về lòng quả cảm, sự hy sinh và đức tin về những người con của Chúa.
Xin mời coi lại chuyện Hồn Trương Ba , Da Hàng Thịt bằng video clip . Chuyện cũ mà coi lại bằng phim thấy nhiều tình huống quá đổi hài hước , tréo ngoe tới mức quan xử hổng xong , tiên thánh cũng bó tay . LHN
Sau đó, vui lòng đọc thơ xướng họa !
BÓ TAY CHẤM COM
Trả tui trở lại cái thằng tui
Điên tỉnh đúng sai nỗi ngậm ngùi
Hổng phải vợ , bà kia biểu ấy
Không là chồng , mụ nọ đòi vui ?
Chọn da Tư Hợi càng kỳ cục
Lấy phách Trương Ba lại rối nùi
Cân thịt ván cờ sao rắm rối
Xác hồn lẫn lộn khối bùi nhùi . LHN
Họa 1 : NỖI KHỔ TRƯƠNG BA
Đế Thích nỡ nào mặc kệ tui,
Xử hai con vợ, thiệt bùi ngùi !
Kẻ kia cần nói cho vơi nhớ
Mụ nọ muốn phang để trọn vui
Réo mãi thôi đành ôm cả búi
Kêu hoài cũng phải ấp nguyên nùi
Lão ông quậy vậy khùng điên hết
Tư Hợi, Trương Ba té chúi nhùi ! ConGàQuè Azalea
Họa 2 : ÔM CHI CÁI KHỔ
Ngẫm nghĩ người sao chẳng giống tui,
Đọc xem chuyện cũ thấy bùi ngùi.
Nhà bên chồng vợ luôn tranh cải,
Xóm cạnh láng giềng mãi mất vui.
Tư Hợi da chê chi nhập đống,
Trương Ba phách mượn phải ôm nùi.
Việc đời hơi sức đâu mà luận,
Thanh thản không lo khoái xé nhùi. HỒ NGUYỄN (07-8-2022)
Họa 3 : HỒN TRƯƠNG BA,DA HÀNG THỊT
Tư heo lái ột cái thằng tui
Tử nghiệp sinh nghề quả ngậm ngùi
Đế Thích âm dương gà quáng mắt
Trương Ba lộn xác chẳng hề vui
Chuyện trần thể xác sai thân khớp
Ở thế gia cang bị rối nùi
Ông nọ bà kia râu mất lối
Tréo ngoe cẳng ngỗng hóa bùi ngùi Trần Đông Thành
Họa 4 : TUI TỰ NHỐT TUI (Họa nương vận)
Tư tưởng của tui lại nhốt tui
Hờn thân trách phận,lệ ngùi ngùi
Hoang mơ rụng mãi niềm tươi thắm
Huyễn mộng chôn hoài nỗi khát vui
Luẩn quẩn dòng tâm sầu cảnh ngục
Loanh quanh sợi ý rối tơ nùi
Đường xưa lối cũ mòn năm tháng
Ngó lại đời như một đống nhùi.* Lý Đức Quỳnh (8/8/2022)
*Đống nhùi, là đống bùi nhùi, hơi gượng ép, xin bỏ quá cho.
Cửa động tưởng con cháu đến thăm,
Đâu ngờ gió thổi lúc trời sầm.
Vài ngày chờ đợi người không đến,
Mấy bữa buồn lòng khắc khoải tâm.
Cặm cụi chắt chiu chăm tổ ấm,
Lo con sức khỏe vái lầm thầm.
Làm người phải nhớ ơn nuôi dưỡng,
Trọn hiếu chữ tình giữ lấy tâm. Trần Đông Thành
Họa : TÌNH CHA NGHĨA MẸ
Vu lan con cháu sẽ về thăm,
Ngồi cửa trông mong mắt tối sầm.
Tội mẹ bánh thơm ngon đợi vọng,
Thương cha ly tách nước mòn tâm.
Tuổi già trằn trọc vui bầy trẻ,
Thân hốc lê thê cuộc sống thầm.
Năm tháng hắt hiu không nản chí,
Công ơn dưỡng dục giữ trong tâm. HỒ NGUYỄN (01-8-2022)
Thêm 2 người chết não được ghép tim heo thành công
Các bác sĩ phẫu thuật từ Đại học New York (NYU – Mỹ) đã cấy ghép
tim lợn biến đổi gene thành công vào cơ thể 2 bệnh nhân chết não,
một bước gần hơn đến mục tiêu sử dụng nội tạng động vật để cứu
sống những bệnh nhân thiếu nguồn tạng ghép.
Bệnh nhân đầu tiên là Lawrence Kelly (72 tuổi), một thợ hàn từ
Beaver Meadows. Theo hôn thê của ông là Alice Michael, ông lên
cơn đau tim khi đang lái xe.
Người thứ 2 là Alva Capuano (64 tuổi), nữ giáo viên ở thành phố
New York. Nhiều năm trước bà Capuano từng được ghép thận do
con trai hiến tặng, lần này bà lên cơn đau tim tại nhà.
Cả 2 người sau đó được bác sĩ tuyên bố chết não và phải thở máy
để duy trì sự sống. 2 gia đình đồng ý hiến thi thể 2 bệnh nhân cho
khoa học để tham gia nghiên cứu.
Vào giữa tháng 6, các bác sĩ phẫu thuật tại trung tâm y tế học thuật
NYU Langone Health đã cấy ghép tim từ một con lợn được biến
đổi gen vào cơ thể bệnh nhân Kelly. Lần cấy ghép tim lợn vào cơ
thể bệnh nhân Capuano được thực hiện ngày 6/7.
Cả 2 quả tim đã trải qua 4 lần chỉnh sửa gene để ngăn chặn sự
đào thải và sự phát triển bất thường của các cơ quan; 6 lần khác
lần để giúp ngăn chặn sự không tương thích giữa và người.
Các bác sĩ cho biết thêm rằng, ca phẫu thuật bệnh nhân Kelly, bác
sĩ phải chỉnh sửa trái tim lợn 3 lần vì lo ngại nội tạng quá nhỏ,
không thể bảo đảm lưu lượng máu đến cơ thể bệnh nhân.
Trong khi đó, với bà Capuano, bác sĩ chỉ cần sửa đổi tim lợn 1 lần
vì bệnh nhân có thể trạng nhỏ nhắn. Trong tương lai, các chuyên
gia có thể phát triển tim lợn ở nhiều kích cỡ khác nhau.
Theo ông Robert Montgomery – bác sĩ phẫu thuật của NYU
Langone Health, “Đối với những bệnh nhân chết não, chúng tôi có thể theo dõi mọi thứ diễn ra trong thời gian 72 tiếng theo thời gian thực”, bác sĩ Montgomery cho hay.
Ca ghép tim từ lợn sang người đầu tiên diễn ra ở một bệnh nhân
còn sống vào tháng 1/2022. Đó là bệnh nhân David Bennet (57 tuổi),
sống sót sau 2 tháng với một quả tim lợn trước khi chết vì suy tim.
Hiện không rõ tại sao trái tim mới của ông Bennet cuối cùng lại
không hoạt động.
Hãng tin Reuters dẫn lời các bác sĩ NYU trong cuộc họp báo ngày 12-7 rằng trái tim đã hoạt động bình thường, không có dấu
hiệu thải ghép trong suốt 3 ngày thí nghiệp vào tháng 6 và
tháng 7.
Nhưng để đề phòng rủi ro, hoạt động kiểm tra diễn ra chặt chẽ
hơn trong lần này. Những con lợn được dùng để cung cấp tim
phục vụ việc cấy ghép đã trải qua nhiều lần chỉnh sửa gen để
ngăn chặn sự đào thải và phát triển bất thường.
Các bác sĩ cũng xét nghiệm kỹ để phát hiện porcine
cytomegalovirus (một loại virus gây viêm mũi ở heo).
Dấu vết của virus này được phát hiện trong máu của bệnh nhân
ở Maryland và có thể là nguyên nhân gây nên cái chết cho ông
này. .
Hiện tại, các bác sĩ tin rằng việc cấy ghép dị chủng lên những người
chết não sẽ an toàn hơn so với việc ghép vào bệnh nhân còn sống.
Hoạt động này cũng mang lại nhiều thông tin giá trị hơn vì các xét
nghiệm sinh thiết có thể diễn ra thường xuyên hơn.
Được biết, việc mua, vận chuyển, phẫu thuật cấy ghép và ức chế
miễn dịch trong các ca ghép tim lợn đều được thực hiện giống
như những ca cấy ghép tim người thông thường.
Bác sĩ Deane E. Smith, bác sĩ Syed T. Hussain và bác sĩ Nader Moazami, các nhà phẫu thuật danh tiếng của NYU đang thực hiện 1 trong 2 thí nghiệm ghép tim heo được đề cập – Ảnh: NYU
Để giải quyết các vấn đề về đạo đức và an toàn liên quan đến việc
cấy ghép khác loài, NYU đã thành lập một hội đồng đánh giá, phê
duyệt nghiên cứu, có tham khảo ý kiến của Cơ quan Y tế bang
New York.
Các thiết bị phẫu thuật, dụng cụ hỗ trợ nghiên cứu ghép tạng khác
loài được sử dụng độc lập, tách biệt với những ca phẫu thuật thông thường khác.
TS.BS Nader Moazami – Giám đốc phẫu thuật cấy ghép tim tại NYU Langone, cho biết: “Mục tiêu của chúng tôi là tích hợp các phương
pháp được sử dụng trong một ca cấy ghép tim thông thường với
một cơ quan không phải của con người, kỳ vọng nó sẽ hoạt động
bình thường mà không cần sự hỗ trợ bổ sung từ các thiết bị hoặc
thuốc chưa được kiểm tra”.
Các thí nghiệm kéo dài 72 giờ đã tạo ra dữ liệu sơ bộ, để lại nhiều
câu hỏi cần được giải đáp trước khi bắt đầu thử nghiệm ghép tim
lợn trên người sống lần nữa.
HƯƠNG TÌNH Tình soi bóng nguyệt nửa khung trời, Tình khác đêm ngày mộng chẳng lơi. Tình nắn cung tơ hòa điệu ái, Tình ngân khúc nhạc vẳng lưng đồi. Tình đan câu chữ lời tha thiết, Tình dệt vần thơ ý rạng ngời. Tình cách đông tây luôn tưởng nhớ, Tình không biên giới. Hỡi tình ơi ! LHN
HỌA: TÌNH SAO LẠI KHỔ Tình lẻ đơn côi ngóng cảnh trời, Tình buông tim óc vắng xa lơi. Tình trao cung ái vùi bên núi, Tình cuộn vần thương níu cạnh đồi. Tình gởi thân yêu se mắt biếc, Tình đưa âu yếm liếc mi ngời. Tình không toan tính tình chân thật, Tình lại chẳng thành… xót quá ơi !!!!! HỒ NGUYỄN (04-5-2022)
HỌA: CÁNH TÌNH
Tình thiệt hay chăng, bớ lão trời ! Tình bay Mỹ – Việt mộng không lơi. Tình hòa khúc nhạc xuyên rừng núi, Tình họa bài thơ vượt dốc đồi. Tình vuốt ve muôn lời thắm thiết, Tình mơn trớn vạn chữ tươi ngời. Tình Đông – Tây đọa đày nhung nhớ, Tình chẳng còn biên giới ới ơi..! Con Gà Què Azalea
HỌA: CHỮ TÌNH Tình yêu lấp kín cả nền trời, Tình cảm con người huống chẳng lơi. Tình nước tình nhà luôn gắn bó, Tình duyên kim cải nặng non đồi. Tình cha tình mẹ thiêng liêng nhất, Tình cảnh gia đình rạng sáng ngời. Tình chị tình em là thủ túc, Tình nào cũng đẹp lắm, ai ơi! XCQ
HỌA: TÌNH NHIỆM MẦU Tình mang nhân loại khắp bầu trời, Tình kết thương yêu không thể lơi. Tình chẳng phân ranh da chủng tộc, Tình vui hoà khí hẹn chân đồi. Tình ca khúc nhạc cùng cha mẹ, Tình toả tâm ta rạng sáng ngời. Tình vốn nhiệm mầu ban Thượng Đế, Tình là vốn quý…Hỡi người ơi!… Yên Hà
Nếu để ý nhắm mắt lắng nghe sẽ thấy có sự khác biệt thú vị trong tiếng chuông chùa và nhà thờ. Cả hai đều là chuông đồng, loại khí cụ dùng với mục đích gây sự chú ý của con người, hướng suy nghĩ tập trung về nơi đức tin mình có, xả bỏ những áp lực lo lắng hiện tại và chữa lành thân tâm.
Thiết kế và cơ cấu hoạt động:
– CHUÔNG NHÀ THỜ :
Nguyên chất từ đồng đỏ và đồng vàng, chế tạo khó hơn chuông chùa, thời gian nóng chảy khi đúc lâu hơn, chiều dài của chuông ngắn hơn nhưng độ dày và trọng lượng nặng hơn. Phần miệng loe ra, hoạt động bằng cách rung đẩy chuông để con lắc tác động vật lý từ bên trong… Đặc biệt chuông luôn được đặt rất cao so với mặt đất.
Phân tích ngũ hành có:
Con lắc (kim) + chuông (kim) + hành động rung lắc nhịp càng nhanh về sau theo thể động (Thủy ) + vị trí trên cao giúp khuếch đại âm thanh vang xa theo chiều hướng ngang (hỏa) = Âm Chủy vang nhiều vọng ít kết thúc nhanh – sự Hỉ lạc
Tiếng chuông sẽ giống như : Đi… đi.. đi.. ta đi.. ta đi.
“Hãy xin, sẽ được; hãy tìm sẽ gặp; hãy gõ cửa, sẽ mở cho. Bởi vì, hễ ai xin thì được; ai tìm thì gặp; ai gõ cửa thì được mở_Trích kinh thánh Mt 7:7 “.
Tiếng chuông thúc giục con người hãy thay đổi đi, mở lòng ra, đi tìm chân lý, học hỏi và thực hành đức tin của mình – hướng Ngoại.
– CHUÔNG CHÙA:
Chế tác từ đồng có khi pha trộn thêm thiếc,thời gian nóng chảy đúc nhanh hơn.kết cấu thân dài không loe vành, sử dụng chày gỗ tác động từ bên ngoài và treo không quá cao so với mặt đất .
Ngũ hành ta có: Chuông (kim) + chày (mộc) nhịp không nhanh chuông đứng im không rung lắc theo thể tĩnh nên âm thanh theo chiều hướng thẳng đi xuống ( thổ ) = Âm Thương trầm độ vang ít nhưng độ vọng nhiều kết thúc lâu – sự Định tâm
Khi nghe sẽ giống như: Vô… vô… đi vô… đi vô.
“Canh phòng tâm thật kỹ càng,hãy tự mình cứu lấy mình, mỗi người hãy tự thắp đuốc mà đi _ trích kinh Pháp cú từ 155 -327”.
Tiếng chuông là lời nhắc nhở mỗi người hãy thực hành thiền minh sát Vipassana mỗi ngày để quán chiếu bản thân trên con đường giác ngộ – hướng nội.
Hai tiếng chuông thoạt nghe thì giống nhau nhưng thực ra lại khác nhau.
Trong 6 tần số điện từ âm thanh Solfeggo:
– Chuông chùa âm hưởng Rê – Mi từ 417 – 569hz giúp loại tắc nghẽn tâm thức, cân bằng ADN, thôi thúc tình cảm và xả bỏ phức tạp.
– Chuông nhà thờ âm hưởng Sol-La từ 529 – 890hz đánh thức giác quan, kết nối cộng đồng, tăng cảm xúc và cân bằng suy nghĩ hướng tích cực.
Tùy vào cơ chế hoạt động mà tạo ra tần số tác động riêng biệt.
Lắng nghe âm thanh, hiểu về cuộc sống.. sẽ thấy cuộc đời này đẹp làm sao!
Nhiều người thích tờ 100 Đô la của Mỹ, nhưng chắc không mấy ai tò mò tự hỏi:
– Chân dung trên tờ tiền này là ai?
Một số người đoán có lẽ đó là một vị Tổng thống nào đó của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Thực ra đó không phải chân dung của Tổng thống nào của Hoa Kỳ, mà là chân dung của một người đóng vai trò quan trọng trong Lịch sử Hoa Kỳ còn hơn hầu hết các Tổng thống.
Đó là một người khổng lồ của lịch sử nhân loại. Một người đa tài. Một nhà phát minh và sáng chế hàng đầu. Một nhà kinh doanh tài ba. Một nhà tư tưởng xuất sắc. Một chính khách lỗi lạc. Một trong những ‘‘Người Cha Lập Quốc’’ (Founding Fathers) và Anh hùng dân tộc của Hoa Kỳ. Trong lịch sử nhân loại khó có ai có thể sánh được về tài năng và ảnh hưởng với con người này.
Ông là BENJAMIN FRANKLIN
Benjamin Franklin sinh ngày 17 tháng 1 năm 1706 tại phố Milk, Boston. Cha Ông, Josiah Franklin, là người làm nến, xà phòng và bán hàng tạp hóa. Mẹ ông là vợ thứ hai của Josiah. Benjamin là con thứ 15 trong 17 người con của cha mình.
Do việc làm ăn của người cha sa sút, năm lên 10, Benjamin buộc phải thôi hẳn việc học ở trường. Năm 12 tuổi, Ben bắt đầu làm công việc của một thợ in cho xưởng in của anh trai James. Do ham học, cậu đọc ngấu nghiến mọi thứ sách báo cậu có được.
Năm 1721, James Franklin lập ra một tờ báo lấy tên là New England Courant. Đây được coi là tờ báo độc lập đầu tiên ở xứ sở này. Khi đó, Ben tỏ ý muốn làm một người viết bài cho báo nhưng bị từ chối. Cậu bèn gửi bài theo bưu điện với bút danh là Mrs Silence Dogood, có vẻ như của một mệnh phụ. Và thật bất ngờ, những bài của cậu đã thu hút được sự quan tâm đặc biệt của dư luận. Nó nêu ra những vấn đề xã hội mà rất nhiều thành phần quan tâm. Tuy nhiên, James đã rất khó chịu khi phát hiện ra tác giả của những bài viết này chính là thằng oắt em trai mình!
17 tuổi, Benjamin bỏ nhà tới Philadelphia để tìm việc làm. Những năm sau đó, chàng trai phải vật lộn mưu sinh. Chứng kiến sự trì trệ của xã hội, năm 1727, Franklin lập ra một hội lấy tên là Junto, gồm “những người thợ và thương nhân hy vọng hoàn thiện chính mình đồng thời hoàn thiện cộng đồng”.
Việc xuất hiện của Junto châm ngòi cho phong trào hình thành các tổ chức xã hội và nghề nghiệp khác nhau ở Philadelphia. Một trong những hoạt động quan trọng của Junto là đọc sách. Để có nhiều sách cho mọi người đọc, Franklin đã lập ra Library Company of Philadelphia (Công ty thư viện Philadelphia). Tiền mua sách do các hội viên đóng góp và các độc giả trả phí khi mượn sách. Công ty này vẫn tồn tại cho đến ngày nay và trở thành một trong những thư viện vĩ đại nhất thế giới.
Năm 1730, Franklin thành lập xưởng in của riêng mình, đồng thời lập ra tờ báo The Pennsylvania Gazette. Tờ báo này nhanh chóng trở thành diễn đàn bàn về việc cải cách xã hội. Với tư cách chủ bút và là người viết những bài quan trọng đề xuất những tư tưởng cách mạng, Benjamin Franklin nhanh chóng có được uy tín của một nhà cải cách thông thái.
Cùng năm, Franklin nhận là cha của một đứa bé tên là William và không cho biết mẹ nó là ai. Ông đã nuôi William cho đến khi người này trưởng thành và được chính Ông dàn xếp để làm Thống đốc New Jersey rồi trở thành nhân vật hoàn toàn bất đồng chính kiến với Ông: William là người bảo hoàng, trong khi Benjamin Franklin là nhà cải cách.
Tháng 9 năm đó, Franklin kết hôn (không hôn lễ) với bà Deborah Read, người đã từng có 2 đời chồng. Sau này, họ có với nhau 2 người con. Năm 1731, Franklin trở thành một trong những nhà lãnh đạo của Hội Tam Điểm ở Mỹ. Ông bắt đầu viết sách về tôn chỉ và hoạt động của hội này.
Năm 1743, Ông sáng lập Hội Triết Học Mỹ. Trong những năm tháng đó, vốn kiến thức mà ông tích lũy được về khoa học và kỹ thuật đã đưa Ông lên tầm một nhà khoa học thực thụ.
Ông phát hiện ra là có 2 loại điện và gọi chúng là điện âm và điện dương. Ông nêu ra nguyên lý bảo toàn điện tích. Ông phân loại được các chất thành chất dẫn điện và chất cách điện, nhờ đó đã không gặp nguy hiểm về tính mạng khi thu điện từ các đám mây. Ông là người đầu tiên phát hiện ra sự khác nhau giữa hướng gió trong cơn bão và hướng di chuyển của cơn bão, một điều rất quan trọng đối với dự báo bão. Ông tìm ra nguyên lý làm lạnh bằng hiện tượng bay hơi và đã tạo ra được nhiệt độ âm 14 độ C trong môi trường mùa hè bằng cách cho ether bay hơi.
Ông có những sáng chế đi vào lịch sử khoa học kỹ thuật. Trong số đó có:
– Cột thu lôi,
– Kính 2 tròng, lin,
– Kính 2 tròng,
– Ống thông tiểu mềm,
Năm 1753, Franklin được trao tặng Huy Chương Copley của Hội Hoàng Gia Anh giống như Viện Hàn lâm Khoa học…
Năm 1762, Ông được Đại học Oxford trao bằng tiến sĩ danh dự.
Trong đời sống xã hội, Franklin cũng có những đóng góp lớn lao. Ông đã:
– Lập ra công ty cứu hỏa đầu tiên tại Mỹ;
– Thành lập Viện Hàn lâm Philadelphia. Thực chất là trường đại học;
– Cùng với Tiến sĩ Thomas Bond thành lập bệnh viện Pennsylvania. Bệnh viện đầu tiên ở Mỹ.
Cuối thập niên 1740, Franklin bắt đầu các hoạt động với tư cách quan chức chính quyền. Ngoài các chức vụ trong chính quyền thành phố và vùng Pennsylvania .Khi đó chưa phải là một bang của Hợp Chúng Quốc Hoa Kỳ, vì chưa có liên bang. Ông còn đảm nhiệm công tác ngoại giao với Anh Quốc và Pháp…
Năm 1751, Ông được bầu vào Quốc hội Pennsylvania.
Năm 1754, Franklin lãnh đạo phái đoàn Pennsylvania tham gia Đại hội Albany. Tại đó, Ông đưa ra một tuyên ngôn về Liên Minh Thuộc Địa. Mặc dù tuyên ngôn không được thông qua, nhưng nó là cơ sở về tư tưởng cho Hiến Pháp Hợp Chúng Quốc sau này.
Từ 1757 đến 1762, Franklin sống ở Anh để giành tâm lực cho cuộc đấu tranh chống lại các đặc quyền đặc lợi của một số nhân vật Hoàng Gia Anh tại Mỹ và đòi quyền lợi kinh tế và chính trị cho các thuộc địa của Anh trên đất Mỹ.
Năm 1763, Franklin thay mặt chính quyền Pennsylvania đứng ra dẹp một cuộc nổi loạn. Những người tham gia cuộc nổi loạn này khi đó đang tiến hành một cuộc trả thù tàn bạo đối với những người Indian Mỹ, người ‘da đỏ’. Như vậy, Franklin đã giúp người Indian Mỹ tránh được một cuộc thảm sát. Sau vụ đó, Franklin lớn tiếng lên án những quan điểm phân biệt chủng tộc hiện đang khá phổ biến trong dân chúng gốc Âu.
Trong các năm từ 1764 đến 1774, Franklin liên tục có mặt ở châu Âu để vận động cho công cuộc giải phóng thuộc địa Mỹ khỏi sự cai trị của Hoàng Gia Anh. Đến năm 1775 thì Ông trở thành phần tử nguy hiểm nhất trong mắt Hoàng Gia Anh. Tháng 3 năm đó, Ông rời Anh Quốc trở về Mỹ.
Ngày 5 tháng 5 năm 1775, chiến tranh cách mạng Mỹ bắt đầu. Trong cuộc chiến này, một số vùng mà sau này là các bang đã liên kết với nhau chống lại sự cai trị của Hoàng Gia Anh. Franklin được chọn làm đại diện của Pennsylvania tham gia Đại Hội Thuộc Địa lần 2.
Năm 1776, Franklin tham gia một ban gồm 5 người soạn thảo TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP trên cơ sở bản của Thomas Jefferson. Tháng 12 năm 1776, Franklin tới Pháp với tư cách công sứ Hoa Kỳ và làm việc tại đó mãi tới 1785. Trong thời gian đó, Ông đã thuyết phục chính quyền cộng hòa Pháp tham gia liên minh quân sự với Hoa Kỳ. Uy tín của Ông ở Pháp lớn đến mức việc treo chân dung của Ông trong nhà trở thành mốt. Một người là le Ray Chaumont đã thuê họa sĩ Duplessis vẽ chân dung ông. Đến nay, nguyên bản của bức chân dung này vẫn còn được treo trong Phòng Tranh Chân Dung Quốc Gia ở Washington DC, và đó chính là bản gốc của chân dung Ông trên tờ 100 đô Mỹ.
Năm 1785, khi trở về Mỹ, Franklin đã trở thành người có ảnh hưởng thứ hai ở đất nước này, chỉ sau George Washington.
Những năm tháng cuối đời, Ông dành hết tâm sức cho công cuộc giải phóng nô lệ, chủ yếu là người da đen gốc Phi.
FRANKLIN LÀ NGƯỜI DUY NHẤT ĐỂ LẠI CHỮ KÝ TRONG CẢ 4 VĂN KIỆN LẬP QUỐC CỦA HOA KỲ, TRONG ĐÓ CÓ TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP VÀ HIẾN PHÁP.
Benjamin Franklin cũng có năng khiếu và tham gia hoạt động nghệ thuật. Ông từng chơi mấy loại nhạc cụ và sáng tác nhạc. Ông là hội viên Hội Nghệ Thuật Hoàng Gia Anh nhiều năm. 200 năm sau, vào năm 1956, hội này đã lập ra Huy Chương Benjamin Franklin để trao tặng cho những tài năng nghệ thuật xuất sắc.
Về quan điểm Tôn giáo, Franklin tin vào Chúa Jesus.
Về đức hạnh, cả đời Ông luôn giữ vững 13 đức tính: ôn hòa, kín tiếng, ngăn nắp, quyết đoán, tiết kiệm, siêng năng, chân thành, công bằng, điều độ, sạch sẽ, tĩnh tại, giản dị, khiêm tốn.
Benjamin Franklin mất ngày 14 tháng 4 năm 1790 tại Philadelphia.
Vua Arthur trẻ tuổi của nước Anh, bị quân Pháp phục kích và bắt giữ. Lẽ ra vua nước Pháp sẽ giết ngài, nhưng vẻ trẻ trung dễ mến của Arthur đã làm cho vua Pháp cảm động. Ông hứa sẽ trả tự do cho Arthur nếu giải được câu đố cực khó. Thời hạn trả lời là một năm, nếu không giải được câu đố thì Arthur sẽ phải chết.
Câu đố là: “Người phụ nữ thật sự muốn gì?”
Câu đố này có lẽ đến nhà thông thái nhất thế gian cũng bó tay, nên với Arthur quả là một thử thách quá lớn, nhưng như vậy vẫn có cơ hội sống hơn là bị giết, Arthur đành chấp nhận mạo hiểm.
Khi trở về nước Anh, nhà vua hỏi tất cả mọi người – từ các công chúa, các gái mại dâm, các vị cha xứ đến cả các quan toà, nhưng không ai đưa ra được câu trả lời hoàn hảo. Cuối cùng, mọi người khuyên vua là nên đến hỏi mụ phù thuỷ già, có lẽ chỉ còn mụ ta mới có thể giải được câu đố hóc búa này.
Những ngày cuối năm cũng đã tới gần, Arthur đành đến hỏi ý kiến mụ phù thuỷ (thuở xưa phù thuỷ bị kỳ thị). Mụ ta đồng ý trả lời nhưng với điều kiện: để mụ cưới Garwain – hiệp sĩ dũng cảm của Hội Bàn tròn, người bạn thân nhất của nhà vua.
Arthur thất kinh. Mụ ta vừa xấu vừa bẩn thỉu, ngài chưa từng thấy ai đáng tởm như mụ ta. Không, ngài sẽ không để bạn thân của mình phải chịu thiệt thòi như vậy.
Khi biết chuyện, Garwain nói với Arthur rằng: sự hy sinh này của chàng làm sao có thể so được với huyết thống Hoàng gia, sự tồn tại của Hội Bàn tròn và Vương quốc Anh. Chàng hiệp sĩ chấp nhận cuộc hôn nhân, và vua Arthur cũng nhận được câu trả lời.
Điều phụ nữ thật sự muốn đó là: “Có toàn quyền quyết định mọi việc trong cuộc sống của mình”.
Ngay lập tức, ai cũng nhận ra mụ ta vừa giải được một chân lý. Quả thật vua nước láng giềng rất hài lòng và cho Arthur khỏi án tử hình.
Lại nói về đám cưới của mụ phù thuỷ và chàng hiệp sĩ: tưởng chừng không gì có thể khiến Arthur hối hận và đau khổ hơn nữa. Tuy nhiên, chàng hiệp sĩ Garwain vẫn cư xử hết sức chừng mực và lịch sự. Mụ phù thuỷ thì trái lại, trong tiệc cưới, mụ ta làm nháo nhào mọi thứ lên. Thỉnh thoảng mụ dùng bàn tay bẩn thỉu nhón cái này một chút, bốc cái kia một tý. Mọi người hết sức kinh hãi.
Đêm tân hôn, Garwain thu hết can đảm bước vào phòng hoa chúc. Nhưng, trên giường không phải là mụ phù thuỷ già nua xấu xí mà là một cô gái đẹp tuyệt trần đang nằm đợi chàng.
Cô từ tốn giải thích: Bởi vì chàng rất tốt với cô dưới hình dạng một mụ phù thuỷ, nên để thưởng cho chàng, cô sẽ biến thành người vợ xinh đẹp hiền hoà suốt 12 tiếng trong một ngày. Vấn đề là chàng phải lựa chọn vào ban ngày hay là ban đêm.
Garwain bắt đầu cân nhắc: “Ban ngày nếu nàng xinh đẹp thì ta có thể tự hào cùng nàng đi khắp nơi, nhưng vào ban đêm làm sao mà ta chịu nổi? Ngược lại, ta đâu cần sỹ diện với bạn bè cơ chứ, cứ để nàng ta xấu xí trước mặt mọi người, khi màn đêm buông xuống, ta sẽ được tận hưởng những giây phút ngọt ngào bên thiên thần”.
Cuối cùng, Garwain đáp:
– Nàng hãy tự quyết định lấy số phận của mình. Nàng muốn đẹp hay xấu lúc nào cũng được!
Câu trả lời tất nhiên làm cho phù thuỷ hài lòng và nàng cười nói rằng sẽ hóa thân thành người vợ xinh đẹp suốt đời bên chàng.
Đó là phần thưởng cho đàn ông biết tôn trọng ý kiến của phụ nữ.
Cuối đời, hiệp sĩ Garwain thường dặn dò con cháu:
– Vợ đẹp hay xấu điều đó không quan trọng, quan trọng đối xử sao để vợ trở thành một thiên thần hay thành mụ phù thủy.
Lời bàn:
• Bạn muốn biến đàn bà thành phù thuỷ hay biến phù thuỷ thành đàn bà? Là do thái độ và cách đối xử của bạn với đàn bà, bạn sẽ tạo ra Hạnh phúc như bạn mong muốn.
• Yêu thương cho đi là yêu thương nhận lại, hằn học cho đi sẽ gieo mầm quả đắng.
Từ lâu, người Sài Gòn đã rất khâm phục cách đặt tên cho đường phố ở Sài Gòn-Gia Định-Chợ Lớn.
Mọi người vẫn đinh ninh rằng đó là tập họp của một công trình có sự đóng góp trí tuệ của nhiều người, một Hội đồng gồm nhiều: học giả, sử gia, nhà văn uy tín…
Nhưng thật sự bất ngờ khi được biết kiệt tác lịch sử này đã được hoàn thành bởi một công chức…!
Người đó là Trưởng Phòng Họa Đồ thuộc Tòa Đô Chánh-Sài Gòn.
Ông Ngô Văn Phát, Nhà văn – bút hiệu Thuần Phong, sinh ngày 16-10-1910 tại huyện Vĩnh Lợi, tỉnh Bạc Liêu….!
Sau hiệp định Genève tháng 7 năm 1954 Pháp bàn giao chính quyền cho Chính Phủ Bảo Đại, với Thủ Tướng Ngô Đình Diệm.
Để đánh dấu việc giành độc lập từ tay người Pháp, Toà Đô Chánh Sài Gòn được lệnh gấp rút thay thế toàn bộ tên đường từ tên Pháp qua tên Việt trong khoảng thời gian ngắn nhất. Nhiệm vụ này được giao cho Phòng Hoạ Đồ.
Sau hơn ba tháng nghiên cứu, ông Ngô Văn Phát đã đệ trình lên Hội Đồng Đô Thành toàn bộ danh sách tên các con đường và đã được chấp thuận trong sự nể phục…!
Các con đường được đặt tên với sự suy nghĩ rất lớp lang, mạch lạc với sự cân nhắc, đánh giá, bao gồm cả công trạng từng anh hùng, phù hợp với địa thế và các dinh thự đã có sẵn từ trước… Tác giả đã cố gắng đem cái nhìn vừa tổng quát lại vừa chi tiết, những khía cạnh vừa có tình vừa có lý, đôi khi chen lẫn tính hài hước, vào việc đặt tên hiếm có này. Phải là một con người có tâm, có tầm mới nghĩ ra và đặt tên cho hay, ý nghĩa, phù hợp với lòng người…!
-Đầu tiên là những con đường mang những lý tưởng cao đẹp mà toàn dân hằng mơ ước: Tự Do, Công Lý, Dân Chủ, Cộng Hoà, Thống Nhất. Những con đường hoặc công trường này đã nằm ở những vị trí thích hợp nhất.
-Đường đi ngang qua Bộ Y Tế (xưa) thì có tên nào xứng hơn là Hồng Thập Tự.
-Đường De Lattre De Tassigny chạy từ phi trường Tân Sơn Nhất đến bến Chương Dương đã được đổi tên là Công Lý, vì đi ngang qua Pháp Đình. (Toà án xưa).
-Đại Lộ Nguyễn Huệ nằm giữa trung tâm Sài Gòn nối từ Toà Đô Chánh (Ủy ban Nhân dân Thành phố nay) đến bến Bạch Đằng rất xứng đáng cho vị Anh hùng đã dùng chiến thuật thần tốc phá tan hơn 20 vạn quân Thanh. Đại Lộ này cũng ngắn tương xứng với cuộc đời ngắn ngủi của Ngài-Nguyễn Huệ.
-Những danh nhân có liên hệ với nhau thường được xếp gần nhau như Đại Lộ Nguyễn Thái Học với đường Cô Giang và đường Cô Bắc, cả ba là lãnh tụ cuộc khởi nghĩa Yên Bái.
-Đường Phan Thanh Giản nằm gần đường Phan Liêm, Phan Ngữ là hai người con Ông, đã tiếp tục sự nghiệp chống Pháp sau khi Phan Thanh Giản tuẩn tiết…!
-Ông Cao Thắng một chuyên gia làm súng chống Tây thì “được” ở gần 2 Nhà kháng chiến: Nguyễn Thiện Thuật và Phan Đình Phùng.
-Những đại lộ dài nhất được đặt tên cho các anh hùng Trần Hưng Đạo, Trần Quốc Toản, Lê Lợi và Hai Bà Trưng. Mỗi đường rộng và dài tương xứng với công trạng dựng nước, giữ nước của các Ngài.
-Đường mang tên Lê Lai, người chịu chết thay cho vua Lê Lợi thì nhỏ và ngắn hơn, được nằm cận kề với đại lộ Lê Lợi. Như Quân và Thần xưa kia…!
-Đường Khổng Tử và Trang Tử trong Chợ Lớn với đa số người dân là người Hoa cư ngụ nên gắn liền với họ.
-Bờ sông Sài Gòn được chia ra ba đoạn, đặt cho các tên Bến Bạch Đằng, Bến Chương Dương, và Bến Hàm Tử, để ghi nhớ những chiến công, các trận thuỷ chiến lẫy lừng trong lịch sử chống quân Mông Cổ, chống Nhà Nguyên của Hưng Đạo Đại Vương vào thế kỷ 13.
-Thẳng góc với hai đường Bà Huyện Thanh Quan và Đoàn Thị Điểm là đường Hồ Xuân Hương. Đó là Ba nữ sĩ nằm bên cạnh nhau, thật là có lý vì cả ba đều là văn thi sĩ nổi danh…
•Năm 1957, ông Ngô Văn Phát có bài đăng trên bộ Tự điển Encyclopedia – Britannica ở Luân Đôn (Anh Quốc). Đó là chuyên đề Khảo cứu về thành phố Sài Gòn. •Năm 1964 với chuyên đề Ca dao giảng luận in trên tạp chí Trường Viễn đông Bác cổ ở Paris (sau in thành sách ở Sài Gòn).
•Cùng năm này ở Trường Cao học Sorbonne (Paris), ông cũng có chuyên đề “Nguyễn Du et La Métrique Populaire” (Nguyễn Du với thể dân ca) trong bộ sách nhan đề: Mélanges sur Nguyên Du (Tạp luận về Nguyễn Du).
•Những năm 1970, ông được mời thỉnh giảng môn Văn học dân gian tại Đại học Văn khoa, Sư phạm Huế và Cần Thơ.
Ngoài ra, hầu hết những con đường khác ở Sài Gòn-Gia Định-Chợ Lớn đều do Ông và đồng sự đặt ra…
*TÊN NHỮNG CON ĐƯỜNG Ở SÀI GÒN-GIA ĐỊNH VÀ CHỢ LỚN TRƯỚC VÀ SAU NĂM 1975….
•Bùi Chu > Tôn Thất Tùng.
•Chi Lăng > Phan Đăng Lưu.
•Công Lý > Nam Kỳ Khởi Nghĩa.
•Cộng Hòa > Nguyễn Văn Cừ.
•Cường Để > Tôn Đức Thắng.
•Duy Tân > Phạm Ngọc Thạch.
•Đoàn Thị Điểm > Trương Định (cả Đoàn thị Điểm và Trương Công Định đều đổi thành Trương Định).
•Đỗ Thành Nhân > Đoàn Văn Bơ.
•Đồn Đất > Thái Văn Lung.
•Đồng Khánh > Trần Hưng Đạo B.
•Gia Long > Lý Tự Trọng.
•Hiền Vương > Võ Thị Sáu.
•Hồng Thập Tự > trước là Xô Viết Nghệ Tĩnh. Nay là Nguyễn Thị Minh Khai.
•Huỳnh Quang Tiên > Hồ Hảo Hớn.
•Lê Văn Duyệt (Gia Định) > Đinh Tiên Hoàng.
•Lê Văn Duyệt (Sài Gòn) > Cách Mạng Tháng 8.
•Minh Mạng > Ngô Gia Tự.
•Ngô Tùng Châu > Nguyễn Văn Đậu.
•Ngô Tùng Châu (Sài Gòn)> Lê thị Riêng.
•Nguyễn Đình Chiểu > Trần Quốc Toản.
•Nguyễn Hoàng > Trần Phú.
•Nguyễn Huệ (Phú Nhuận) > Thích Quảng Đức.
•Nguyễn Huỳnh Đức > Huỳnh Văn Bánh.
•Nguyễn Minh Chiếu > Nguyễn Trọng Tuyển.
•Nguyễn Phi > Lê Anh Xuân.
•Nguyễn Văn Học > Nơ Trang Long.
•Nguyễn Văn Thinh > Mạc Thị Bưởi
•Nguyễn Văn Thoại > Lý Thường Kiệt.
•Pétrus Ký > Lê Hồng Phong.
•Phạm Đăng Hưng > Mai Thị Lựu.
•Phan Đình Phùng > Nguyễn Đình Chiểu.
•Phan Thanh Giản > Điện Biên Phủ.
•Phan Văn Hùm > Nguyễn thị Nghĩa
•Phát Diệm > Trần Đình Xu.
•Sương Nguyệt Ánh > Sương Nguyệt Anh.
•Tạ Thu Thâu > Lưu Văn Lang.
•Thái Lập Thành (Phú Nhuận) > Phan Xích Long.
•Thái Lập Thành (Q1) > Đông Du.
•Thành Thái > An Dương Vương.
•Thiệu Trị > Nguyễn Văn Luông.
•Thoại Ngọc Hầu > Phạm Văn Hai.
•Thống Nhất > Lê Duẩn.
•Tổng Đốc Phương > Châu Văn Liêm.
•Trần Hoàng Quân > Nguyễn Chí Thanh.
•Trần Quốc Toản > 3 Tháng 2.
•Trần Quý Cáp > Võ Văn Tần
•Triệu Đà > Ngô Quyền.
•Trịnh Minh Thế > Nguyễn Tất Thành.
•Trương Công Định > Trương Định (cả Đoàn Thị Điểm và Trương Công Định đều đổi thành Trương Định).
•Trương Tấn Bửu > Trần Huy Liệu
•Trương Minh Ký > Lê Văn Sĩ.
•Trương Minh Giảng > Trần Quốc Thảo.
•Tự Đức > Nguyễn Văn Thủ.
•Tự Do > Đồng Khởi.
•Võ Di Nguy (Phú Nhuận) > Phân thành 2 đường Phan Đình Phùng và Nguyễn Kiệm.
•Võ Di Nguy (Sài Gòn) > Hồ Tùng Mậu.
•Võ Tánh (Phú Nhuận) > Hoàng Văn Thụ.
•Võ Tánh (Sài Gòn) > 1 phần của Nguyễn Trãi, khúc giao với Cống Quỳnh.
•Yên Đổ > Lý Chính Thắng.
**Ông mất vào năm 1983 tại Sài Gòn hưởng thọ 73 tuổi…!
Một con người uyên bác, trí thông, học thức như ông vừa có Tâm, có Tầm, có Tài, có Đức đáng được người sau ngưỡng mộ và tri ân…!
NEW YORK, New York (NV) – Lần đầu tiên một trái thận (cật) của heo đã được ghép cho người, và hoạt động được, mà không ngay lập tức bị hệ thống miễn nhiễm của người chống lại, một điều có thể là bước tiến rất lớn để giúp giảm bớt sự thiếu hụt nội tạng của người để ghép cho các bệnh nhân đang mòn mỏi chờ đợi đến lượt mình.
Bản tin của CNN hôm Thứ Ba, 20 Tháng Mười nói rằng, cuộc thử nghiệm được thực hiện tại bệnh viện NYU Langone Health ở thành phố New York, trong đó sử dụng thận của một con heo đã được biến đổi gene, để không còn phân tử khiến có phản ứng chống trả ngay lập tức từ cơ thể người.
Người được nhận trái thận này là một bệnh nhân bị chết não và đang có các chỉ dấu suy thận. Gia đình của nữ bệnh nhân này đồng ý cho phép tiến hành cuộc thử nghiệm trước khi tháo gỡ máy trợ sinh, theo các chuyên gia tham dự cuộc thí nghiệm.
Trong suốt ba ngày, trái thận mới này được nối vào các mạch máu của bệnh nhân và được giữ bên ngoài cơ thể người này, giúp các nhà nghiên cứu có thể xem xét tình trạng của thận.
Bác sĩ ghép thận Robert Montgomery, cũng là người đứng đầu cuộc nghiên cứu, nói rằng kết quả thử nghiệm cho thấy trái thận này “hoạt động bình thường, cho ra số lượng nước tiểu như trông đợi,” và không thấy có phản ứng chống trả mạnh mẽ của cơ thể như khi ghép thận heo chưa được đổi gene cho các con khỉ.
Bác Sĩ Montgomery cũng cho hay, lượng creatinine bất bình thường trong cơ thể bệnh nhân, vốn là chỉ dấu cho thấy thận không làm việc, đã trở lại bình thường sau khi được ghép thận heo.
Các nhà nghiên cứu từ vài thập niên qua đã xem xét việc dùng nội tạng thú vật để ghép cho người, nhưng luôn bị cản trở bởi phản ứng bác bỏ của hệ thống miễn nhiễm cơ thể.
Tại Mỹ, có khoảng 107,000 người hiện đang chờ được có cơ hội được ghép nội tạng, với hơn 90,000 trong số này chờ được có trái thận, theo tổ chức United Network for Organ Sharing. Thời gian chờ đợi trung bình để được ghép thận là ba năm.
Con heo dùng trong cuộc thí nghiệm đã được nhóm Revivicor thuộc công ty United Therapeutics Corp tạo thành.
Con heo đã biến đổi gene này được FDA chấp thuận hồi Tháng Mười Hai năm 2020 để dùng làm thức ăn cho người bị chứng dị ứng với thịt và cũng có thể được dùng trong các cuộc nghiên cứu giúp cho người.
Cơ quan FDA nói rằng các sản phẩm y tế từ các con heo loại này vẫn cần phải có giấy phép đặc biệt từ FDA trước khi được dùng trên con người.
Các nhà nghiên cứu nói sản phẩm từ con heo loại này có thể là nguồn cung cấp mọi thứ, từ van (valve) tim cho tới da dùng ghép cho người.
Bác Sĩ Montgomery nói cuộc thử nghiệm ghép thận này có thể mở đầu cho việc thử nghiệm trên các bệnh nhân bệnh thận trầm trọng, trong một hay hai năm tới.
Tuy nhiên, việc sử dụng nội tạng của thú vật cho người có thể gặp nhiều chống đối, gồm cả về mặt y đức và đạo đức. (V.Giang)
Người bạn tốt nhất mà con người có được trên thế giới này có thể một ngày nào đó hoá ra kẻ thù quay lại chống lại ta.
Con cái mà ta nuôi dưỡng với tình yêu thương hết mực rồi có thể là một lũ vô ơn.
Những người gần gũi thân thiết ta nhất, những người ta gửi gắm hạnh phúc và danh dự có thể trở thành kẻ phản bội, phụ bạc lòng tin cậy và sự trung thành.
Tiền bạc mà con người có được, rồi sẽ mất đi. Nó mất đi đúng vào lúc ta cần đến nó nhất. Tiếng tăm của con người cũng có thể tiêu tan trong phút chốc bởi một hành động một giờ.
Những kẻ phủ phục tôn vinh ta khi ta thành đạt có thể sẽ là những kẻ đầu tiên ném đá vào ta khi ta sa cơ lỡ vận.
Duy có một người bạn hoàn toàn không vụ lợi mà con người có được trong thế giới ích kỷ này, người bạn không bao giờ bỏ ta đi, không bao giờ tỏ ra vô ơn hay tráo trở, đó là con chó của ta.
Con chó của ta luôn ở bên cạnh ta trong phú quý cũng như trong lúc bần hàn, khi khoẻ mạnh cũng như lúc ốm đau.
Nó ngủ yên trên nền đất lạnh, dù đông cắt da cắt thịt hay bão tuyết lấp vùi, miễn sao được cận kề bên chủ là được. Nó hôn bàn tay ta dù khi ta không còn thức ăn gì cho nó. Nó liếm vết thương của ta và những trầy xước mà ta hứng chịu khi ta va chạm với cuộc đời tàn bạo này. Nó canh giấc ngủ của ta như thể ta là một ông hoàng dù ta có là một gã ăn mày.
Dù khi ta đã tán gia bại sản, thân bại danh liệt thì vẫn còn con chó trung thành với tình yêu nó dành cho ta như thái dương trên bầu trời. Nếu chẳng may số phận đá ta ra rìa xã hội, không bạn bè, vô gia cư thì con chó trung thành chỉ xin ta một ân huệ là cho nó được đồng hành, cho nó làm kẻ bảo vệ ta trước hiểm nguy, giúp ta chống lại kẻ thù.
Và một khi trò đời hạ màn, thần chết rước linh hồn ta đi để lại thân xác ta trong lòng đất lạnh, thì khi ấy khi tất cả thân bằng quyến thuộc đã phủi tay sau nắm đất cuối cùng và quay đi để sống tiếp cuộc đời của họ.
Thì khi ấy còn bên nấm mồ ta con chó cao thượng của ta nằm gục mõm giữa hai chân trước, đôi mắt ướt buồn vẫn mở ra cảnh giác, trung thành và chân thực ngay cả khi ta đã mất rồi.
Georges Graham Vest (1830-1904)
(Trên đây là diễn văn của luật sư Georges Graham Vest tại một phiên tòa xử vụ kiện người hàng xóm làm chết con chó của thân chủ, được phóng viên William Saller của The New York Times bình chọn là hay nhất trong tất cả các bài diễn văn, lời tựa trên thế giới trong khoảng 100 năm qua.)
Tôi vội vã chạy tới một cửa hàng bách hóa để quơ đại vài món quà Giáng Sinh vào giờ cửa tiệm sắp đóng. Nhìn đám người ùn lên phía trước, tôi vừa bực bội với sự trễ nải của mình vừa cố gắng xấn xổ vượt qua được đám đông chen chúc trong cái gian hàng đồ chơi trẻ con này. Giá mà tôi lăn kềnh được ra đây, ngủ thiếp đi, tỉnh dậy để phát hiện ra rằng ngày Lễ Giáng Sinh đã qua rồi thì hay biết mấy!
Bỗng nhiên, tôi nhận ra tiếng của chính tôi đang lẩm bẩm đọc giá tiền những món đồ chơi bày trên kệ và tưởng tượng cảnh mấy đứa cháu được ôm những món đồ chơi đó trong lòng. Thuận chân, tôi tiến về khu bán búp bê. Phía xéo với tầm mắt, tôi thấy một em bé trai trạc 5 tuổi đang ôm một con búp bê xinh xắn. Đứa bé nâng niu món đồ chơi trong vòng tay, còn tay kia thì cứ vuốt mãi lên mái tóc mềm như tơ của con búp bê. Tôi không thể dời mắt khỏi quang cảnh đó mà cứ chăm chú nhìn cậu bé, trong lòng thắc mắc không biết cậu ta giữ con búp bê đó cho ai vậy. Rồi tôi thấy cậu ta quay qua phía một phụ nữ đứng bên cạnh mà hỏi:
– Cô có chắc là số tiền của cháu không đủ để mua con búp bê này không?
Người cô trả lời, giọng có vẻ sốt ruột:
– Cháu biết là cháu không đủ tiền mua nó mà.
Rồi cô ta dặn cháu đừng đi đâu cả, phải đứng tại đó chờ cô ta đi mua mấy món đồ, sẽ trở lại trong vòng vài phút. Nói xong, cô đi khuất khỏi tầm mắt chúng tôi.
Cậu bé vẫn đứng đó tay ôm con búp bê. Ngập ngừng một chút, tôi cất tiếng hỏi cậu định mua con búp bê cho ai. Cậu bé trả lời:
– Đây là con búp bê mà em cháu thích được tặng vào dịp Giáng Sinh này lắm. Em cháu biết chắc là Santa Claus sẽ mang tới cho em.
Tôi bảo cậu bé:
– Có lẽ Santa Claus sẽ mang tới cho em cháu thật đấy.
Cậu bé lắc đầu:
– Không, Santa sẽ không thể tới được nơi mà em cháu hiện nay đang ở. Cháu phải đưa con búp bê cho mẹ cháu để mẹ mang tới cho em.
– Em cháu đã về với Chúa. Bố cháu nói rằng mẹ cháu cũng sắp phải đi với em rồi.
Tim tôi thót lại. Cậu bé nói tiếp:
– Cháu dặn bố cháu nói với mẹ là mẹ đừng đi vội. Cháu dặn bố cháu nói với mẹ là hãy chờ cháu từ tiệm trở về.
Rồi cậu bé hỏi tôi có muốn coi hình của cậu ta không. Tôi nói rằng tôi rất muốn. Cậu ta lôi ra mấy tấm hình mà cậu mới chụp ở ngoài cửa tiệm, nói:
– Cháu muốn mẹ cháu đem theo mấy tấm hình này để mẹ không bao giờ quên cháu. Cháu yêu mẹ cháu lắm. Cháu ước gì mẹ cháu sẽ không phải rời bỏ cháu. Nhưng bố cháu nói rằng mẹ cháu cần phải đi với em cháu.
Tới đây, cậu bé lặng lẽ cúi gục đầu xuống. Trong khi cậu ấy không nhìn thấy, tôi thò tay vào ví lôi ra một nắm tiền giấy cuộn trong lòng bàn tay rồi đề nghị:
– Này, hay là chúng mình đếm lại tiền của cháu một lần nữa coi sao?
Cậu bé có vẻ phấn khởi:
– Dạ, cháu biết chắc là phải đủ mà.
Thế là tôi nhẹ nhàng tuồn nắm tiền trong lòng bàn tay tôi nhập vào với tiền của cậu bé và bắt đầu đếm. Dĩ nhiên là bây giờ thì số tiền dư sức để mua con búp bê. Cậu bé nhìn lên cao, cất tiếng nhẹ nhàng:
– Xin cảm ơn Chúa đã cho con đủ tiền mua búp bê.
Rồi cậu nói với tôi:
– Cháu vừa mới cầu xin Chúa cho cháu đủ tiền mua con búp bê này để mẹ cháu có thể đem theo cho em cháu. Chúa đã nghe thấy lời cầu xin của cháu. Cháu đã muốn xin đủ tiền để mua được hoa hồng bạch cho mẹ cháu nữa mà cháu lại không hỏi. Vậy mà Chúa lại cũng cho cháu đủ tiền để mua được cả búp bê cho em cháu và hoa hồng cho mẹ cháu nè. Mẹ cháu thích hoa hồng bạch lắm, cô à.
Người cô của cậu ta đã trở lại. Tôi cũng đẩy xe đồ của tôi đi luôn. Đầu óc tôi cứ bận bịu với hình ảnh cậu bé trong khi tôi tiếp tục mua sắm, nhưng tinh thần tôi bây giờ không giống như trước khi tôi gặp cậu ta. Tôi bỗng nhớ tới một câu chuyện đăng trên báo mấy ngày trước đây, câu chuyện về một người say rượu lái xe, tông vào xe kia làm cho một cô bé chết ngay và mẹ cô ta bị thương nặng. Gia đình người bị nạn đang bối rối trước quyết định có nên tháo bộ máy trợ sinh ra khỏi cơ thể bà ta chăng. Nhưng dĩ nhiên là cậu bé này chẳng liên quan gì đến câu chuyện đó cả, tôi tự nhủ thế.
Hai ngày sau tôi đọc báo thì biết được rằng gia đình người đàn bà trong tai nạn xe hơi đã quyết định tháo máy trợ sinh và bà ta đã chết. Tôi vẫn chưa quên câu chuyện cậu bé và cứ thắc mắc không biết hai chuyện có liên quan gì đến nhau không.
Chiều hôm đó, không nhịn được nữa, tôi đi mua mấy bông hoa hồng trắng và đến nơi quàn xác người đàn bà.
Thì ô kìa, nằm lặng lẽ trong bộ áo cuối cùng của cuộc đời, người đàn bà trẻ ôm trong tay một bông hồng bạch cạnh con búp bê xinh xắn và trên ngực là tấm hình cậu bé chụp trước cửa tiệm bách hóa.
Tôi ra về với đôi mắt đẫm lệ, cuộc đời tôi thay đổi từ lúc đó. Tình yêu mà cậu bé thơ ngây dành cho em nhỏ và mẹ cậu ta mới thiêng liêng sâu sắc làm sao! Một tình yêu bao la như thế, đằm thắm như thế, mà chỉ trong thoáng chốc, một người say rượu, lái xe trong tình trạng tâm trí không sáng suốt, đã xé tan nát trái tim cậu bé ra thành từng mảnh.
Bây giờ bạn có 2 chon lựa: 1. Post lại sứ điệp này. 2. Cứ phớt lờ đi giống như câu chuyện này chẳng bao giờ đụng chạm gì đến tấm lòng của bạn….!?
“Chỉ một chút bất cẩn sẽ luôn là nguyên nhân gây tổn thất và mất mát.”??
Christina NGUYỄN THỊ MAI ANH -Sinh năm 1931. Tại Mỹ Tho. -Từ trần ngày: 15-10-2021. Tại Hoa Kỳ. Xin Thiên Chúa đón nhận Linh hồn bà Christina vào thiên đàng .
Theo wiki, bà Mai Anh sanh năm 1931 ở Mỹ Tho, trong một gia đình trung lưu theo đạo Công giáo. Gia đình có đến 10 anh chị em, và bà Mai Anh thứ Bảy, nên mới có biệt danh là ‘Cô Bảy Mỹ Tho’.
Thuở nhỏ, bà lên Sài Gòn học hành và có thời làm trình dược viên cho công ti dược Roussell, mà giám đốc lúc đó là ông Huỳnh Văn Xuân. Ông Xuân làm mai, giới thiệu bà Mai Anh gặp ông Nguyễn Văn Thiệu, lúc đó mới là trung uý. Ông Thiệu có một người bạn học thời theo học ở trường Võ Bị Đà Lạt là Đặng Văn Quang, là cậu ruột của bà Mai Anh.
Ông Thiệu và bà Mai Anh thành hôn vào năm 1951. Năm 1958 ông Thiệu mới rửa tội theo đạo Công giáo. Hai ông bà có 3 người con là Nguyễn Thị Tuấn Anh (trưởng nữ), Nguyễn Quang Lộc (trưởng nam) và Nguyễn Thiệu Long (thứ nam).
Ngày 21/4/1975 ông Thiệu từ chức Tổng thống. Ngày 25/4/1975, ông cùng gia đình rời Việt Nam, và nơi dừng chân đầu tiên là Đài Bắc để ông phúng điếu Tưởng Giới Thạch với tư cách là ‘Đặc sứ của Việt Nam Cộng hòa’. Anh ông Thiệu là Nguyễn Văn Kiểu làm Đại sứ VNCH tại Đài Loan. Nghe nói thoạt đầu gia đình định sống ở Đài Loan, nhưng khi người con thứ hai sang Anh du học, thì cả nhà dọn sang London định cư. Họ sống ở đó 15 năm trước khi theo con sang Mĩ (Boston) định cư vào năm 1985. Năm 2009, Bà Mai Anh dọn về Quận Cam sống với gia đình con trai, và bà qua đời tại đây.
Những ngày sống ở nước ngoài, bà Mai Anh rất kín tiếng. Sau khi ông Thiệu qua đời năm 2001, bà nói “Tôi mong có dịp về lại Việt Nam thăm mồ mả Ông Bà, và mang tro cốt của ổng (chồng, Nguyễn Văn Thiệu) về khi đất nước bình yên; Ông Già có trối rằng: ‘Nếu được thì đem chôn tại quê ông ở Phan Rang, nếu không thì rải một nửa xuống biển và một nửa trên núi’.” Ước nguyện là như vậy, nhưng hình như cho đến cuối đời bà vẫn không thực hiện được.
Những người quen biết và hay tiếp kiến ai cũng nói rằng bà Mai Anh có tánh tình rất bình dị, giống như bất cứ phụ nữ nào ở miền Nam. Một người mô tả rằng “Bà Thiệu là người đáng kính, không có cái kênh kiệu của một người có quyền thế vì Bà là một người đứng cạnh chồng, chỉ biết lo cho gia đình mà thôi.”
Bệnh viện Vì Dân
Mà chắc đúng vậy. Có thể nói rằng trong các đệ nhứt phu nhân, có lẽ bà Mai Anh là người âm thầm nhứt. Trong thời gian ông Thiệu làm Tổng thống, bà không hoạt động chánh trị hay phát biểu những câu mang tính chánh trị. Bà chọn hoạt động xã hội. Chính vì công việc xã hội và từ thiện, nên bà cảm nhận được hoàn cảnh của người nghèo, và có ý tưởng xây dựng một bệnh viện phục vụ cho người dân. Bà vận động tài trợ từ các mạnh thường quân trong và ngoài nước để xây dựng bệnh viện ở khu Ngã tư Bảy Hiền.
Ngày 17/8/1971 diễn ra buổi lễ đặt viên đá đầu tiên xây dựng bệnh viện. Sau 3 năm xây dựng, ngày 20/3/1973, Bệnh Viện Vì Dân được khánh thành. Lúc đó, Bệnh viện Vì Dân có 400 giường bệnh và các phân khoa Ngoại và Nội trú, giải phẫu, xét nghiệm, tai mũi họng, quang tuyến, nhãn khoa, nhi đồng, nhà thuốc. Theo báo chí mô tả, Bệnh viện Vì Dân lúc đó là bệnh viện hiện đại nhứt ở miền Nam.
Sau năm 1975, Bệnh viện Vì Dân bị đổi tên thành Bệnh viện Thống Nhất. Điều trớ trêu là ngày xưa, bệnh viện này là ‘Vì Dân’ miễn phí cho bệnh nhân, nhưng bệnh viện Thống Nhất thì lại ưu tiên cho các quan chức. Không rõ trong phòng truyền thống BV Thống Nhất có hình bà Mai Anh?
Một ‘di sản’ khác của bà Mai Anh là một … loài hoa. Năm 1972, một người Mĩ từng làm việc tại Việt Nam đã xin phép lấy tên bà đặt cho một hoa lan ‘Brassolaeliocattleya Mai Anh’. Theo wiki, bà Đinh Thúy Yến (Phu nhân Thủ tướng Trần Thiện Khiêm) cũng được đặt tên cho một loại hoa lan khác là ‘Brassolaeliocattleya Dinh Thuy Yen’.
Những người như bà Mai Anh, Tuyết Mai, Thuý Yến, v.v. có thể xem như đại diện cho một thời đã mất ở miền Nam. Không biết có quá nếu xem họ là biểu tượng nhân, tài và sắc của phụ nữ Việt Nam. Họ có lòng nhân đạo, trắc ẩn trước nỗi đau của người kém may mắn. Họ có học thức tốt và có tài, không cần phải lệ thuộc vào uy thế của chồng để tạo cho mình một chỗ đứng trong xã hội. Họ có thể không là hoa hậu nhưng cũng có nhan sắc thật. Họ đi nước ngoài công cán, dù là đi độc lập hay tháp tùng theo chồng, đều tỏ ra là những người lịch lãm, có khi ‘haute culture’, tự tin, nói tiếng Anh lưu loát có khi dí dỏm, không hề tỏ ra thấp kém với đồng cấp nước ngoài. Bây giờ nhìn lại, tôi phải thú nhận là thấy tiếc cho một thời đã qua. Thời nay, khó tìm thấy những ‘phu nhân’ lãnh đạo có trình độ và tài năng như họ.
Nay thì cả hai bà cựu Đệ Nhứt và Đệ Nhị phu nhân VNCH đều đã qua đời. Sự qua đời của họ cũng giống như một dấu chấm cho một thời VNCH.
____
Về Bệnh viện Vì Dân: ” là bệnh viện tư, nhưng được điều hành như bệnh viện công, nghĩa là không thu viện phí, không thu tiền khám chữa bệnh, không thu tiền các loại thuốc thông dụng có sẵn ở bệnh viện. Những thuốc đặc trị thì bác sĩ ghi toa, gia đình bệnh nhân phải đi mua ở các nhà thuốc Tây. như thế, nếu không cần thuốc đặc trị, dân chúng đến đây trị bệnh được miễn 100% viện phí kể cả tiền thuốc thông thường.
Bệnh viện Vì Dân là nơi người ta làm từ thiện bằng tiền và bằng tấm lòng. Người có tiền thì tặng tiền, có nhiều tặng nhiều, có ít góp ít. Người có tài thì đến bệnh viện làm việc không công như bác sĩ, y tá. Tuy làm việc không công, nhưng muốn vào đây làm việc, các bác sĩ, y tá vẫn phải vượt qua sự khảo sát về trình độ chuyên môn và đạo đức. Người có lòng thì đến giúp dọn dẹp, nấu cơm nước rồi phát miễn phí cho bệnh nhân. Mỗi người một việc trong tình yêu thương, chia sẻ. Bệnh viện Vì Dân như một ngôi nhà chung, mà người dân lao động ở Sài Gòn và các tình gần đó luôn đặt niềm tin vào khả năng chữa bệnh của bác sĩ, tình thương của y tá. Họ gọi đây là Bệnh viện Bà Thiệu để tỏ lòng biết ơn vị Đệ Nhất Phu Nhân lúc bấy giờ.”
Trong lịch sử kiến trúc và y khoa Việt Nam, một trong những bệnh viện mà tôi ấn tượng nhất là bệnh viện Vì Dân (BV Thống Nhất).
Năm 1971, bà Nguyễn Thị Mai Anh, với cương vị là đệ nhất phu nhân VNCH, cảm nhận được sự thiếu thốn các cơ sở điều trị y tế, cảm nhận được khốn khó của người nghèo Sài Gòn; bà đã thành lập một bệnh viện tư miễn phí phục vụ cho người nghèo. Bà đặt tên bệnh viện là “Vì Dân” để nhấn mạnh mục tiêu khám chữa bệnh của bệnh viện. Tuy là bệnh viện tư, có trên 400 giường với trang thiết bị hiện đại nhất vào lúc đó, nhưng bệnh viện Vì Dân hoạt động như một bệnh viện công khám chữa bệnh hoàn toàn miễn phí cho người nghèo. Sau năm 1975, bệnh viện Vì Dân đổi tên thành BV Thống Nhất là nơi chữa bệnh chủ yếu cho quan chức chính quyền VN.
Bệnh viện Vì Dân do KTS Trần Đình Quyền thiết kế. Điểm thú vị là KTS Trần Đình Quyền trước khi học kiến trúc lại là sinh viên y khoa Sài Gòn. Học Y khoa đến đầu năm 2, ông bỏ học vì không chích mổ xẻ. Sau đó ông thi lại ngành vào ngành kiến trúc, tốt nghiệp từ trường kiến trúc Sài Gòn. Năm 1960, ông được học bổng UNICEF và bộ y tế VNCH đi tham quan các bệnh viện tại Mỹ. Trong lúc tham quan bệnh viện Mỹ, ông bị gãy chân, được đưa vào phòng cấp cứu BV tại Mỹ để chữa trị. Do là bệnh nhân, được phẫu thuật, và trải qua bao nhiêu phòng ban tại Mỹ, ông nhanh chóng nhận ra thiết kế bệnh viện Mỹ phức tạp nhưng hiệu quả. Sau khi lành chân, ông được cấp học bổng học thiết kế bệnh viện tại trường ĐH kiến trúc danh tiếng Columbia New York.
Về nước, ông được bà Mai Anh đặt thiết kế bệnh viện Vì Dân với phong cách hiện đại của BV Mỹ. Lúc bấy giờ, các BV tại VN phần lớn thiết kế theo kiểu Pháp với kiến trúc phân tán các khối như BV Nhi Đồng 2. Trái với phong cách thiết kế này, KTS Trần Đình Quyền áp dụng các nguyên lý thiết kế bệnh viện tại Mỹ, thiết kế các khối chữa bệnh tập trung gần nhau, kết nối BS, y tá, và bệnh nhân bằng các hành lang, thang máy, với mục tiêu BS di chuyển càng ít thì bệnh nhân được chăm sóc hiệu quả hơn.
Vấn đề là các BV Mỹ dùng máy lạnh và hệ thống thổi gió để thông gió kiểm soát nhiễm khuẩn trong khối nhà tập trung. Nếu áp dụng cách này vào BV Vì Dân thì sẽ tốn quá nhiều tiền điện và kỹ thuật. Thay vào đó, KTS Trần Đình Quyền dùng các khối không gian lớn hứng gió, thiết kế các bông gió, tạo thông thoáng và nắng tự nhiên để xử lý vấn đề thông gió cho BV Vì Dân.
Cách đây vài hôm, bà Mai Anh vừa từ trần tại California.
Tôi viết vài dòng, vẽ vài nét kí họa để cảm mến tấm lòng của vị đệ nhất phu nhân Việt Nam Cộng Hòa cũng như tôn chỉ “Vì Dân” khám chữa bệnh của bà khi lập bệnh viện.
Hải quan Hoa Kỳ có một lô xe đạp bị tịch thu và quyết định thông báo bán đấu giá. Trong cuộc đấu giá, mỗi chiếc xe được bán đi, người trả giá đầu tiên luôn là một cậu bé 10 tuổi trả với giá là “5 đô la”. Sau đó cậu bé lại trơ mắt nhìn những chiếc xe bị người khác mua mất với giá họ trả là 30 hoặc 40 đô la.
Cuộc bán đấu giá tạm nghỉ giữa giờ, người bán đấu giá đã hỏi cậu bé là sao không trả với giá cao hơn để mua chiếc xe. Cậu bé nói rằng bản thân chỉ có 5 đô la.
Sau giờ nghỉ ngơi, cuộc đấu giá bắt đầu. Cậu bé vẫn là người đầu tiên trả giá với mức 5 đô la. Đương nhiên, cuối cùng chiếc xe vẫn bị người khác mua mất. Dần dần, những người tham gia trong cuộc bán đấu giá cũng bắt đầu chú ý đến cậu bé, nhiều người trong số họ còn cảm thấy yêu mến cậu bé.
Cuộc đấu giá rất nhanh đến thời điểm kết thúc. Trên sàn đấu giá chỉ còn lại một chiếc xe đạp, thân xe sáng như mới, có nhiều mức tốc độ, hộp số 10 cấp, phanh tay hai chiều, có màn hình hiển thị tốc độ và thiết bị chiếu sáng vào ban đêm. Thật không thể nghi ngờ, đây là chiếc xe tốt hiếm có.
Người bán đấu giá hỏi: “Ai sẽ trả giá?”
Ở vị trí đầu tiên, cậu bé dường như đã không còn hy vọng nhưng vẫn quyết định trả giá 5 đô la. Lúc này cả sàn đấu giá bỗng im bặt, tất cả mọi người đều nín lặng, ngồi ở đó đợi kết quả.
Họ hướng cặp mắt về phía cậu bé, không một ai lên tiếng cũng không nhấc tay xin trả giá. Mãi cho đến khi người bán đấu giá đếm hết 3 lượt, cuối cùng nói: “Chiếc xe đạp được bán cho cậu bé mặc quần đùi và đi giày thể thao màu trắng”.
Lời vừa nói ra, cả sàn đấu giá vỗ tay nhiệt liệt. Cậu bé cũng vỗ tay hoan hô, sau đó lấy trong túi ra tờ 5 đô la nhàu nhĩ và nhận về chiếc xe đạp đẹp nhất, trên mặt nở nụ cười tươi vui rạng rỡ tới mức mà mọi người chưa từng thấy.
“Trong một bữa ăn trưa được khoản đãi long trọng tại Toà Bạch Ốc, Đệ Nhất Phu Nhân Hillary Clinton hỏi nhỏ một thực khách cùng bàn: ‘Bà nghĩ sao khi mãi đến hôm nay chúng ta vẫn chưa có được một người phụ nữ lên làm tổng thống? Người phụ nữ nhỏ thó đồng bàn với Bà Clinton không chần chừ trả lời: ‘Có lẽ bởi vì người phụ nữ ấy đã bị bóp chết ngay từ lúc còn là bào thai.” Đúng là câu trả lời của một vị thánh. Phải, người phụ nữ đồng bàn nhỏ thó ấy chính là Mẹ Têrêsa Calcutta.
Ngày 22 tháng 1 năm 1994, trong dịp gọi là “National Prayer Breakfast,” Mẹ Têrêsa được mời làm diễn giả chính. Ngay trước mặt TT Bill Clinton và Đệ Nhất Phu Nhân Hillary Clinton cùng quan khách, Mẹ Têrêsa dõng dạc vạch trần sự thối nát về mặt văn hóa nẩy sinh từ những tội ác chống lại các thai nhi. Mẹ Têrêsa nói như sau: “Tôi tin rằng thủ phạm tồi tệ nhất đang phá hoại nền hòa bình của ngày hôm nay chính là nạn phá thai, bởi vì đó chính là cuộc chiến tranh chống lại trẻ em, việc trực tiếp giết hại trẻ thơ vô tội, mà kẻ giết người lại chính là người mẹ của chúng. Nếu chúng ta đành tâm chấp nhận để cho người mẹ có thể ra tay sát hại con mình, thì làm thế nào chúng ta có thể nói cho người khác là đừng giết hại lẫn nhau? Làm cách nào chúng ta có thể thuyết phục một người phụ nữ đừng có phá thai? Lúc nào cũng thế, ta phải dùng tình yêu để thuyết phục họ, bởi vì tình yêu có nghĩa là sẵn sàng cho đi đến khi nào thấy nhói đau mới thôi. Quốc gia nào chấp nhận cho phá thai thì quốc gia ấy không hề dạy cho dân mình biết yêu thương, mà trái lại dạy cho họ cứ sử dụng bạo lực để đạt tới điều mình mong muốn. Đó là lý do tại sao thủ phạm tồi tệ nhất đang phá hoại tình yêu và nền hòa bình chính là nạn phá thai.” Một sự im lặng lắng sâu trong căn phòng vài giây. Sau đó, tiếng vỗ tay bắt đầu xuất hiện ở phía bên phải và lan ra khắp căn phòng trong khoảng 5 – 6 phút. Vừa vỗ tay họ vừa đứng lên như một làn sóng. Tuy nhiên, Tổng thống Bill Clinton và Đệ nhất Phu nhân, ngồi cách Mẹ Teresa vài bước chân đã không vỗ tay. Và cả Phó Tổng thống và bà Gore cũng vậy.
Một lần chờ xe buýt , tôi có dịp trò chuyện với một người rất trẻ , ăn mặc lịch sự , tóc hớt ngắn , đeo kính trắng nhìn có vẻ trí thức , áo chemise trắng , tay manchette thắt cravats sọc careau thanh nhã …
Bà già và Anh chàng này lại đi cùng tuyến đường , lên xe ngồi cạnh nhau .
Qua giới thiệu tôi được biết anh này là sinh viên vừa tốt nghiệp khoa ngữ văn trường Đại học nhân văn , hiện anh được giữ lại trường làm trợ giảng cho các buổi dạy sinh viên … Chắc chưa tới 25 tuổi
Tôi cũng tự giới thiệu mình là giáo viên đã về hưu gần 10 năm , lụm cụm nhưng có nhiều thắc mắc muốn hỏi , mà không biết hỏi ai , may mắn gặp được anh bạn trẻ này , tôi liền xin được trò chuyện , anh chàng rất nhiệt tình và lễ phép , tôi bắt đầu thẩm vấn :
__ Con ơi , cô thấy tiếng Việt ngày xưa phong phú và cách ghép từ theo luật quy định , có phương pháp rõ ràng, sao tiếng Việt bây giờ nó nghèo nàn và thô thiển quá . Thằng nhỏ mắt sáng lên, nhanh nhẹn
__ Cô nêu ví dụ cụ thể đi cô ! Nếu con biết con sẽ giải thích cho cô rõ
__ Cô rất vui , cám ơn con … Tôi mạnh dạn đặt câu hỏi :
__ Ngày xưa cô có :
+ Từ thịnh soạn , linh đình … Để nói về một bữa ăn , bữa tiệc …
+ Từ tráng lệ , nguy Nga … Để nói về ngôi nhà hay biệt thự đẹp .
+ Từ lộng lẫy , sang trọng … Để nói về cách ăn mặc , những đồ vật , xe cộ …
__ Ngày nay người ta chỉ xài có một từ :
” HOÀNH TRÁNG ” thí dụ :
+ Bữa tiệc |[
+Biệt thự |[. Hoành tráng
+ Cái xe hơi |[
Là xong , không phải chọn lựa từ cho thích hợp … Như vậy có phải làm cho tiếng Việt mình ngày càng nghèo nàn , thô thiển không ???
Mà Hoành tráng là cái gì ??? Từ này không có trong tự điển tiếng Việt
Thằng nhỏ còn chưa kịp trả lời , bà già tui bồi thêm :
Cô xem trên Tivi những game show , các giám khảo nghe và bình luận về giọng ca của thí sinh nào đó , họ nói :
___ Giọng ca đẹp … Cô rất khó chịu vì giọng ca mà đẹp là sao ??? Họ lặp đi lặp lại nhiều lần , mà nhiều giám khảo sử dụng từ đẹp cho một giọng ca … Là sao ??? Thay vì nói một giọng ca truyền cảm , giọng ca trầm ấm , giọng ca du dương , hay trong trẻo …
Thêm một chưởng nữa bà già tui tiếp luôn :
Vẫn là xướng ngôn viên trên Tivi đọc tin tức họ nói :
nào là đinh tặc , cát tặc , lâm tặc , hải tặc , không tặc , cáp tặc … Chó tặc … Họ đọc một cách hồn nhiên … Cô nghe mà … Muốn khóc cho tiếng Việt thời nay ….
Những từ như ” động não , manh động , trẻ em hòa nhập … Được nghe rất bình thường …
Cô đồng ý là từ ngữ có ngày sinh , nó xuất hiện theo thời … Và nó cũng có ngày mất do người ta quên không sử dụng nữa thì nó mất do không còn thấy xuất hiện nữa …
Thằng nhỏ ngồi nghe mà không nói được câu nào , nó nhìn bà già tui có vẻ gì khó hiểu , một lúc sau nó mới mở lời :
__ Cô ơi , để con về trao đổi lại với Thầy con … Mong hôm khác gặp lại cô …
Xe dừng , không biết là nơi thằng nhỏ muốn đến , hay nó ngại ngồi nghe bà già chất vấn …
Cuối cùng , Thằng nhỏ xuống xe và đi như trốn chạy ! Tội nghiệp quá ! Thiệt tình thì bà già rất muốn biết tại sao Tiếng Việt ngày nay trở nên nghèo nàn như vậy thôi … vì không ai nhìn thấy hay do người ta luôn bị cuốn hút vào đời sống Công nghệ thông tin rồi quên mất …
Học trò của Bà Già tới nhà thăm cô , Bà Già tui làm bánh cho tụi nó ăn , vừa ăn , nó vừa xuýt xoa :
__ Bánh cô làm hơi bị ngon !
__ Ngon mà sao bị ??? Học ở đâu ra ??
Bà già tui bắt đầu giảng cho nghe một bài … Tụi nó mở mắt nhìn mà không nói , chắc là do thói quen …
Thế nhưng … Có lẽ mình đã hết thời rồi , sắp lên núi mà cứ muốn ở
Những người khách trên xe buýt nhìn với vẻ thương cảm khi người phụ nữ trẻ xinh đẹp lần dò lên chiếc xe buýt bằng cây gậy màu trắng. Cô trả tiền cho bác tài, và dùng tay dò dẫm từng chiếc ghế ngồi, từ từ đi xuống theo lối đi giữa xe và tìm được ghế trống bác tài đã nói. Rồi cô ngồi vào chỗ, đặt chiếc cặp lên lòng và chiếc gậy dựa vào chân.
Đã một năm rồi từ ngày Susan, khi ấy mới 30 tuổi, bị mù. Do một chẩn đoán y khoa sai lầm khiến cô thành khiếm thị. Cô đột nhiên rơi vào một thế giới tối đen, phẫn nộ, tuyệt vọng, chỉ còn biết thương thân trách phận. Và cô phải bám chặt vào chồng cô, Mark. Mark là một sĩ quan không lực và anh yêu vợ với cả trái tim bằng lòng chung thủy: một tình yêu mãnh liệt như 5 năm trước mới yêu nhau. Khi vợ bị mất thị lực, thấy cô chìm sâu trong tuyệt vọng, anh xót thương và quyết định giúp vợ lấy lại sức mạnh cũng như sự tự tin – những gì cô ấy cần để có thể tìm lại sự độc lập cho bản thân.
Cuối cùng, Susan cảm thấy cô đã sẵn sàng trở lại làm việc, nhưng cô sẽ đi đến đó bằng cách nào? Trước đó cô vẫn thường đi xe buýt, nhưng bây giờ cô quá sợ nên không thể đi lại trong thành phố một mình. Mark tự nguyện lái xe đưa cô đi làm hàng ngày mặc dù nơi làm việc của họ ở hai đầu thành phố.Thoạt đầu, điều này an ủi Susan, và khiến cho Mark thấy dễ chịu vì đã làm được việc bảo vệ người vợ khiếm thị của anh hiện giờ cảm thấy bất an trong mọi chuyện.
Tuy nhiên, chẳng bao lâu Mark nhận ra cách sắp xếp như thế không ổn, không giúp được cho Susan tự hòa nhập với hoàn cảnh mới. Anh tự nhủ: Susan cần phải đi xe buýt trở lại. Nhưng cô còn quá yếu đuối, quá bi quan- cô sẽ phản ứng như thế nào với những tình huống trên xe? Đúng như Mark dự đoán, Susan kinh hoàng trước ý kiến đi xe búyt như trước.
Cô cay đắng nói: “ Em mù lòa! Làm sao em biết em đang đi đâu? Em có cảm giác anh muốn bỏ em.”
Trái tim Mark như vỡ ra khi nghe những lời này, nhưng anh biết mình phải làm gì. Anh hứa với Susan rằng anh sẽ đi xe buýt với cô mỗi sáng và mỗi chiều bao lâu cũng được cho đến khi cô đã quen và tự lo liệu được.
Quả đúng như vậy. Trong suốt 2 tuần, Mark, mặc bộ quân phục, đi cùng vợ trên xe buýt đi về mỗi ngày. Anh dạy cô cách dựa vào các giác quan kia, nhất là thính giác, để xác định xem mình đang ở đâu và làm thế nào để thích nghi được với hoàn cảnh mới . Anh giúp cô kết bạn với các tài xế xe buýt những người có thể trông chừng cô và dành cho cô một chỗ.
Cuối cùng , Susan quyết định cô đã sẵn sàng để tự mình đi xe buýt. Buổi sáng thứ sáu đó, trước khi đi làm, cô vòng tay ôm Mark, người bạn đồng hành xe buýt, người chồng, người bạn tốt nhất đời cô….. Mắt cô đẫm lệ, những giọt lệ biết ơn về lòng chung thủy, sự kiên nhẫn của chồng cô. Và vì tình yêu của anh nữa. Thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm …. Mỗi ngày qua đi với những chuyến xe buýt cô tự lên xuống thành công, và Susan cảm thấy như chưa bao giờ cuộc đời chìm trong bóng tối của cô có thể tốt hơn. Cô đang làm được việc đó. Cô sẽ tự đi làm một mình.
Sáng thứ sáu, Susan đón xe buýt đi làm như thường lệ. Khi cô trả tiền vé để xuống xe, bác tài nói: “ Này cháu, bác ghen với cháu đó”. Susan không chắc là bác tài đang nói với mình. Xét cho cùng, còn ai trên đời này lại đem lòng ganh tị với một phụ nữ bị mù phải vật vã tìm hi vọng sống trong một năm qua? Ngạc nhiên, cô hỏi bác tài : ” Tại sao bác nói bác ghen với cháu?”
Bác tài đáp: “ Cháu biết đấy, suốt tuần rồi sáng nào một người đàn ông đẹp trai mặc quân phục cũng đứng ở góc đường nhìn cháu xuống xe. Anh ấy chờ đợi cháu băng qua đường an toàn rồi nhìn cháu đi vào tòa nhà văn phòng.
Anh chàng gửi cho cháu một nụ hôn gió, vẫy tay chào rồi quay đi. “Cháu là một phụ nữ thực may mắn”.
Những giọt nước mắt hạnh phúc tuôn trào trên má Susan. Dù cô không thể nhìn thấy Mark, cô vẫn cảm nhận sự có mặt của anh. Cô thực may mắn, may mắn vô cùng. Vì anh đã tặng cho cô tặng vật quý giá hơn cả thị giác của cô, tặng vật mà cô chẳng cần nhìn thấy mới tin.
TPO – Triệu chứng máu đông khác nhau tùy vào vị trí đông máu. Nhìn chung, chúng đều dẫn đến các biến chứng nguy hiểm nếu không được phát hiện và loại bỏ kịp thời. Vì thế, khi nhận biết được các triệu chứng người bệnh cần sớm đến các trung tâm y tế để thăm khám và điều trị.
Độ nhớt của máu là một chỉ số đo lưu lượng máu. Khi độ nhớt của máu tăng lên, các thành phần khác nhau trong mạch máu như hồng cầu, bạch cầu, tiểu cầu, các loại protein khác nhau… sẽ ngưng tụ lại và làm tốc độ máu chảy chậm hơn.
Cục máu đông là những cục máu chuyển từ trạng thái lỏng sang dạng gel. Chúng thường không gây hại cho sức khỏe vì chúng bảo vệ cơ thể bạn không bị chảy máu khi tự cắt vào da thịt.
Tuy nhiên, khi cục máu đông xuất hiện trong tĩnh mạch sâu của bạn, chúng lại cực kỳ nguy hiểm.
Nếu bạn gặp phải những hiện tượng sau đây thì tốt nhất nên đi xét nghiệm máu ngay để phòng tránh nguy cơ cục máu đông hình thành.
Đầu óc choáng váng, hoa mắt
Khi độ nhớt của máu tăng cao, máu sẽ chảy chậm lại và làm hàm lượng oxy trong máu giảm xuống. Việc cung cấp máu và oxy lên não cũng sẽ bị ảnh hưởng, từ đó là nguyên nhân khiến bạn gặp phải tình trạng hoa mắt, chóng mặt vào sáng sớm.
Cảm thấy mệt mỏi, đuối sức
Thường thì sau một đêm ngủ đủ giấc, bạn sẽ rất tỉnh táo, phấn chấn khi thức dậy. Nhưng nếu thức dậy với một cơ thể uể oải, mệt mỏi thì nên cẩn thận với nguy cơ tăng độ nhớt trong máu. Do khi độ nhớt của máu tăng lên thì tốc độ máu chảy sẽ chậm lại, từ đó làm khả năng vận chuyển oxy giảm nên sau khi thức dậy bạn thường có cảm giác mệt mỏi hơn.
Khó thở
Vì độ nhớt của máu tăng cao nên máu lưu thông không đủ, từ đó làm quá trình trao đổi oxy và carbon dioxide gặp vấn đề. Chính điều này sẽ làm phổi, não và các cơ quan khác rơi vào trạng thái thiếu máu cục bộ, thiếu oxy. Hậu quả là sáng ngủ dậy bạn sẽ gặp phải tình trạng khó thở, ngạt thở.
Ho không có lý do
Nếu đôi khi bạn có những cơn ho khan bất ngờ cũng như khó thở, tăng nhịp tim và đau ngực, đó có thể là một triệu chứng của tắc mạch phổi. Bạn cũng có thể ho ra chất nhầy thậm chí cả máu.
Đau ngực
Nếu bạn cảm thấy đau ngực khi hít thở sâu, đó có thể là một trong những triệu chứng của thuyên tắc phổi.
Cảm giác đau ở ngực thường nhói giống như dao đâm, bạn có thể dễ dàng nghĩ rằng mình đang bị đau tim. Sự khác biệt chính giữa chúng là PE luôn trở nên tồi tệ hơn khi thở. Trong mọi trường hợp, bạn nên gọi 911 ngay lập tức vì hậu quả có thể gây tử vong.
Chân đổi màu đỏ hoặc sẫm màu
Các đốm đỏ hoặc khoảng sẫm màu trên da xuất hiện mà không rõ lý do có thể là triệu chứng của cục máu đông ở chân. Bạn cũng có thể cảm thấy đau và ấm ở khu vực này và thậm chí đau khi duỗi các ngón chân lên trên.
Đau cánh tay hoặc chân
Thông thường cần phải có một số triệu chứng để chẩn đoán chứng huyết khối tĩnh mạch sâu (DVT), nhưng dấu hiệu thường gặp nhất của căn bệnh nghiêm trọng này mà bạn có thể mắc phải là đau. Đau do cục máu đông có thể dễ bị nhầm với chuột rút cơ, nhưng loại đau này thường xảy ra hơn khi bạn đang đi bộ hoặc gập bàn chân lên trên.
Sưng ở tay chân
Nếu bạn đột nhiên nhận thấy rằng, một trong những mắt cá chân của bạn bị phồng lên, đó có thể là một triệu chứng cảnh báo của DVT. Tình trạng này được coi là trường hợp khẩn cấp vì cục máu đông có thể tự vỡ bất cứ lúc nào và đi đến một trong các cơ quan của bạn.
Những vệt đỏ trên da của bạn
Bạn có nhận thấy những vệt đỏ đột ngột xuất hiện dọc theo chiều dài của tĩnh mạch? Bạn có cảm thấy ấm áp khi chạm vào chúng không? Đây có thể không phải là một vết bầm tím bình thường và bạn cần được chăm sóc y tế ngay lập tức.
Nôn mửa
Nôn mửa có thể là một dấu hiệu của việc bạn có một cục máu đông trong bụng. Tình trạng này được gọi là thiếu máu cục bộ mạc treo, nó thường đi kèm với cơn đau dữ dội ở vùng bụng. Nếu ruột của bạn không được cung cấp đủ máu, bạn cũng có thể bị buồn nôn thậm chí có máu trong phân.
Những yếu tố tác động làm tăng nguy cơ hình thành cục máu đông bao gồm
Như vậy, cơ chế hình thành cục máu đông là cần thiết nhằm bảo vệ cơ thể khỏi sự mất máu quá mức do tổn thương. Tuy nhiên nếu cục máu đông hình thành không do tổn thương mà trong các trường hợp khác chúng không tự tan ra sẽ là mối rủi ro lớn gây tắc mạch máu và nhiều vấn đề sức khỏe nguy hiểm khác.
Thường gặp là cục máu đông hình thành do mảng xơ vữa hình thành trong lòng mạch vỡ ra. Chúng di chuyển theo mạch máu đi khắp các cơ quan trong cơ thể, nguy hiểm nhất là gây nhồi máu cơ tim, đột quỵ do làm tắc nghẽn máu não.
Ngoài ra, tình trạng máu chảy chậm do rung nhĩ và huyết khối tĩnh mạch sâu cũng có thể là nguyên nhân khiến các tiểu cầu dính vào nhau và hình thành cục máu đông.
Những yếu tố tác động làm tăng nguy cơ hình thành cục máu đông bao gồm:
Người béo phì có nồng độ cholesterol trong máu cao, nhất là cholesterol xấu dễ gây xơ vữa động mạch.
Người bệnh ung thư.
Người có vấn đề tim mạch, bệnh giãn tĩnh mạch, hẹp mạch máu, rung nhĩ.
Tiền sử bản thân hoặc gia đình từng bị biến chứng hoặc chẩn đoán hình thành cục máu đông bất thường.
Lối sống lười vận động.
Người mắc bệnh tăng huyết áp, đái tháo đường.
Người có chế độ ăn thiếu lành mạnh, nhiều chất béo, nhất là chất béo xấu.
Hút thuốc lá, uống quá nhiều rượu bia mỗi ngày.
Người cao tuổi, đặc biệt từ 65 tuổi trở lên có nguy cơ hình thành cục máu đông cao hơn bình thường.