Diễn Biến Sự Kiện Thủ Tiêu Cột Mốc Biên Giới Trung-Việt.
Chân Mây
http://www.tamthucviet.com/articleview.aspx?artId=%C5%BEN%1F
Diễn Biến Sự Kiện Thủ Tiêu Cột Mốc Biên Giới Trung-Việt.
Chân Mây
http://www.tamthucviet.com/articleview.aspx?artId=%C5%BEN%1F
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 27/1/2016
Trong cái nơi mà người dân nghĩ rằng sẽ đem lại công lý, bình đẳng cho họ thì chính tại đây, những con người đang ngày đêm “thực thi công lý” cho xã hội lại phải hứng chịu đầy dẫy bất công, uất nghẹn trong lòng không nói được.
Chuyện hạ bệ lẫn nhau để tranh giành địa vị xảy ra như cơm bữa, moi móc đời tư, moi móc công việc để hạ uy tín lẫn nhau. Từ chuyện của người ta, tôi rút ra bài học là không bao giờ hé môi chuyện riêng của mình với bất cứ ai, cảnh giác với địch không quan trọng bằng cảnh giác với đồng đội, địch chưa giết mình chết chớ đồng đội nó giết mình như chơi.
Có lần, đơn vị tôi thụ lý điều tra vụ án các đệ tử bà Thanh Hải Vô Thượng Sư hành nghề mê tín dị đoan. Trong mắt tôi, họ thật là mê muội, cuồng tín một cách ngớ ngẩn, ngu ngốc. Nếu họ theo đạo Phật, Công Giáo, Tin Lành, Hồi Giáo thì còn hiểu được vì đây là những tôn giáo có truyền thống lâu đời dạy người ta điều hay lẽ phải, còn đằng này cái đạo của bà Thanh Hải Vô Thượng Sư tôi xin phép “miễn bình lựng,” không thể chấp nhận được. Khi làm việc với những người này, với vai trò Điều tra viên, tôi là người có quyền quyết định vận mệnh của họ trong tay, tôi muốn họ tội nặng hay tội nhẹ chỉ cần vài câu, vài thủ thuật nhẹ nhàng trong biên bản là xong. Làm nghề điều tra, mà là điều tra giỏi thì ác hay không là ở chỗ đó, không cần đánh đập chi cho mệt, giết người bằng ngòi bút chớ không phải giết bằng súng ống, gươm đao. Tôi là kẻ có vị thế ở trên, họ là kẻ dưới, vậy mà sau vài lần gặp gỡ, tôi cảm nhận được rằng tôi thua họ chớ không phải họ thua tôi. Chính thái độ bình thản, phó thác, tin tưởng và sẵn sàng chấp nhận hậu quả của họ làm tôi thấy mình là người thua cuộc, tôi không có cách gì lay chuyển họ “thôi cuồng tín” dù tôi hơn hẳn họ về tất cả mọi mặt, cả về sức mạnh quyền lực nhà nước mà tôi đang đại diện lẫn trình độ kiến thức. Trong khi tôi luôn luôn căng thẳng đầu óc khi bước vào nơi làm việc, cảnh giác với tất cả những người được gọi là “đồng chí, đồng đội, đồng nghiệp, đồng liêu,” thì bọn họ mới an nhiên tự tại, thanh thản làm sao. Là một điều tra viên luôn được lãnh đạo và đồng nghiệp công nhận tay nghề giỏi, chưa bao giờ chịu bó tay trước bất cứ vụ án nào, giờ đây tôi cảm thấy mình bất lực và thua cuộc. Tôi thèm có được một tâm hồn bình an như họ mà không được, cảm thấy đời mình sao bất hạnh ê chề, mình phấn đấu vì cái gì khi suốt ngày phải sống giả dối, cúi đầu trước kẻ mình khinh, cười vui với kẻ mình ghét, vui mừng không dám cười, đau khổ không dám khóc, che giấu ý nghĩ thật của mình dưới chiếc mặt nạ thản nhiên.
Chán quá, tôi đã nghĩ tới chuyện bỏ nghề, cơ quan cho cán bộ đi học cái gì ngoài ngành tôi cũng đều xung phong đi học hết. Cán bộ nhà nước phần lớn “con cháu các cụ cả,” không biết làm tới tháng cũng lãnh lương đều đều, có ai dám đuổi việc đâu. Nên họ có tâm lý sợ đi học thêm nhiều, bởi lẽ họ quan niệm “biết nhiều phải làm nhiều, không biết không phải làm mà người khác sẽ làm,” nên cái sự đi học ở cơ quan mọi người đều tích cực nhường hết cho tôi.
Vì vậy, năm 1997, tôi là một trong số khoảng chục người đầu tiên biết sử dụng computer của Công an tỉnh Bạc Liêu. Cho đi học thêm lớp bồi dưỡng nghiệp vụ báo chí tôi cũng đi luôn không từ chối. Năm 1999 tôi tự mình kiếm thầy học tiếng Trung Quốc định sau này lên Sài Gòn đi làm hướng dẫn du lịch. Học suốt một năm, bỏ tiền túi ra lên Đại Học Sư Phạm Sài Gòn thi lấy cái chứng chỉ ngoại ngữ rồi đem về… để đó, chưa có cơ hội nào bỏ đi.
Lâu ngày chầy tháng, tôi mới biết rằng tất cả các cơ quan nhà nước đều “kiêng kỵ” tiếp xúc với báo chí, nhất là mấy thằng, mấy con nhà báo hay dòm ngó chuyện tiêu cực. Mà không, phải gọi là tiêu sướng mới đúng, trong khi hàng đống người cũng cán bộ nhà nước mà cơm ngày hai bữa cũng thiếu trước hụt sau, còn những kẻ lấy tiền dân, lấy tiền công quỹ xài thoải mái mà không hề bị làm sao thì “sướng” chớ “cực” nỗi gì.
Nhưng mà tánh tôi lì lợm, không chịu né tránh bọn nhà báo, lại còn chơi bời qua lại với bọn họ và tập tành viết lách nữa. Mình cứ sống “cần kiệm liêm chính, chí công vô tư” đi, sao lại phải sợ bọn nó chớ. Cũng vì lý do này mà lãnh đạo cơ quan vừa cần tôi để làm việc cho họ, mà cũng không ưa tôi do tôi biết quá nhiều bí mật đơn vị lẫn bí mật đời tư của các vị.
Phụ trách công việc tham mưu tổng hợp cơ quan an ninh điều tra, tất cả các vụ án đơn vị thụ lý đều phải qua tay tôi, báo cáo lãnh đạo cũng phải có mặt tôi ngồi nghe, tôi muốn biết thêm điều gì ngoài báo cáo của điều tra viên thì tôi có quyền hỏi tới, và cái “phương hướng tới” của điều tra viên cũng cần có ý kiến “tham mưu” của tôi. Một người có thể làm điều tra viên nhưng không biết làm công tác tham mưu, nhưng đã là tham mưu giỏi của cơ quan điều tra thì làm điều tra viên dễ như húp cháo.
Tạ Phong Tần
(Còn tiếp)
Source : ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 23
Trở về > Tạ Phong Tần ( Đứng Thẳng Làm Người – 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 27/1/2016
Trong cái nơi mà người dân nghĩ rằng sẽ đem lại công lý, bình đẳng cho họ thì chính tại đây, những con người đang ngày đêm “thực thi công lý” cho xã hội lại phải hứng chịu đầy dẫy bất công, uất nghẹn trong lòng không nói được.
Chuyện hạ bệ lẫn nhau để tranh giành địa vị xảy ra như cơm bữa, moi móc đời tư, moi móc công việc để hạ uy tín lẫn nhau. Từ chuyện của người ta, tôi rút ra bài học là không bao giờ hé môi chuyện riêng của mình với bất cứ ai, cảnh giác với địch không quan trọng bằng cảnh giác với đồng đội, địch chưa giết mình chết chớ đồng đội nó giết mình như chơi.
View original post 934 more words
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 24/01/2016
Khoảng hơn ba giờ sáng mới xong. Anh Ân gọi điện báo cáo công việc với chỉ huy. Quy trình làm việc là thế, nếu chỉ huy không có ý kiến gì khác thì đi về, nếu bảo còn thiếu cái kia, thiếu cái nọ, cần làm thêm cái gì, cái gì thì phải làm thêm, trừ phi “ở nhà” có ai đó ra thay thế mình.
Tôi mệt mỏi và buồn ngủ, mắt nhắm mắt mở ngồi sau xe cho anh Quốc Ân chở về cơ quan. Đầu hôm thì trời tối, nhưng lúc này trăng sáng vằng vặc, đường làng vắng tanh không một bóng người, xe đang chạy bon bon thì tôi nghe anh Quốc Ân kêu thất thanh: “Trời ơi,” “Trời ơi” và thắng xe đứng sựng lại. Tôi bị giật mạnh một cái chúi đầu vào lưng anh Ân, mắt nhắm mắt mở hỏi: “Cái gì vậy?” thì anh Ân chỉ tay ra trước mặt chửi thề: “Thằng mất dạy nào nó đốn cây chuối để ngang đường. Anh chạy lẹ hơn chút nữa thắng không kịp là té xe thấy bà cố.” Anh Ân dựng xe bên đường. Chúng tôi bước ra ngó nghiêng xem xét cây chuối. Đây là thân cây chuối hột nên bề tròn nó lớn lắm, đường kính khoảng hơn gang tay. Ngọn cây bị vạt hết lá, thân cây đã được tước bỏ phần lá khô lù xù bao quanh nên nó xanh bóng, trơn nhẵn. Chúng tôi cúi xuống nhìn, thấy nhựa chuối còn chảy ròng ròng thành dòng ở phần gốc cây lẫn ngọn cây. Tôi xanh mặt nghĩ lúc nãy xe bang lên cái thân cây này thì “Mụ nội cũng đội dừa khô” chớ đừng nói hai anh em tôi, số mình cũng còn may. Chúng tôi chửi vu vơ láp dáp mấy câu rồi lên xe đi tiếp.
Tôi sẽ quên mất câu chuyện này nếu năm 2002 tôi không tình cờ đọc đoạn văn dưới đây trên báo công an thành phố Hồ Chí Minh và báo Pháp Luật thành phố Hồ Chí Minh:
“Theo tin từ Bộ Công An, các điều tra viên thụ lý vụ án này đã phát hiện nhiều nghi vấn mới liên quan. Trong đó, cơ quan điều tra đã khẳng định Trương Hiền Bảo từng mua chuộc Sơn nhưng không được, và 2 ngày trước khi bị sát hại, Sơn đã bị lãnh đạo là Dương Minh Ngọc thu súng.”
Một nhà báo (không nhớ báo nào) còn đặt vấn đề: “Sơn là người giỏi võ, cao to, lúc nào ra ngoài cũng mang súng theo người nên bọn Thọ “đại úy” từ lâu không dám động vào. Tại sao bọn chúng biết được hôm đó Sơn không mang súng mà tấn công và hạ sát Sơn và người bạn đi cùng?” Tôi như người vừa bừng tỉnh sau cơn mê ngủ khi đọc câu này. Ừ nhỉ, đêm hôm khuya khoắt ai rảnh tới mức độ đang ngủ thức dậy ra đốn cây chuối bỏ ngang đường? Ai là người biết giờ đó chúng tôi trở về cơ quan? May mắn cho anh em tôi là lúc đó trăng sáng và anh Quốc Ân còn đủ tỉnh táo để nhìn thấy cây chuối. Suy nghĩ và lờ mờ hiểu được nguyên nhân. Giật mình mà cảm thấy ghê tởm làm sao! Năm 2007, anh Quốc Ân là phó công an phường 1, thị xã Bạc Liêu, mang hàm Thiếu Tá. Lâu rồi tôi không về quê, hiện giờ anh làm gì tôi không rõ.
Cuối cùng tôi cũng hiểu ra rằng, công sức mình đầu tư điều tra vụ án, thu thập bằng chứng quên ăn quên ngủ, chạy đua với thời gian, làm hết việc chớ không hết giờ mới đủ bằng chứng đề nghị Viện Kiểm Sát truy tố thằng A, con B tội ác tày đình, xem mạng người khác như con ngóe. Rốt cuộc cầm cái báo cáo đề xuất lên gặp lãnh đạo, bị lãnh đạo phán cho một câu là “làm quyết định giải quyết cho tại ngoại.” Tức không chịu được, thứ này tại ngoại rồi nó cao bay xa chạy, nạn nhân chỉ còn nước “hộc máu mồm.” Mình làm sặc máu ngày đêm, tiền án phí từ bộ cấp xuống không biết vào túi ai, bản thân mình không thấy đồng nào. Bỏ công, bỏ sức, bỏ tiền túi ra tự học thêm đủ thứ chuyên môn khoa học khác, một mình tôi làm bằng hai ba người cộng lại.
Năm 1997, tỉnh Minh Hải tách ra, trở lại thành hai tỉnh Bạc Liêu và Cà Mau như thời “mồ ma thực dân Pháp.” Tôi chuyển về làm điều tra viên Cơ Quan An Ninh Điều Tra tỉnh Bạc Liêu, tức là về mặt quản lý hành chánh, đây là cơ quan cấp tỉnh, to bự hơn, là cấp trên của bọn thị xã, huyện, nhưng tình trạng của tôi cũng không hơn gì lúc trước. Nghĩa là cũng phải vừa làm điều tra viên, vừa làm tham mưu tổng hợp, vừa làm căn cước can phạm, nếu là người khác thì ba việc này phải có ba người làm. Trừ lãnh đạo “chỉ tay năm ngón” ra, cơ quan có sáu thằng thì ba thằng biết làm việc, ba thằng “ngồi chơi xơi nước” tới tháng lãnh lương.
Tiêu chuẩn chế độ, khen thưởng hàng năm lãnh đạo với con cháu lãnh đạo hưởng hết. Khen thưởng hàng năm đơn vị tôi tính theo phần trăm bổ xuống tiêu chuẩn chưa đến một người, tất nhiên phải là lãnh đạo hưởng trọn vì có công “chỉ đạo,” bọn lính láp cấp dưới như tôi làm cực như trâu, thức đêm thức hôm trắng cả mắt, phơi sương phơi gió mà không được hưởng gì ngoài mấy đồng lương hàng tháng. Hơn chục năm vẫn hai bàn tay trắng, vẫn đi làm mỗi ngày bằng cái xe đạp cũ do tôi tự sơn, tự sửa, còn lại cái tiếng “cán bộ giỏi” không ăn uống gì được.
Tạ Phong Tần
(còn tiếp)
Source : ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 22
Trở về > Tạ Phong Tần ( Đứng Thẳng Làm Người – 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 24/01/2016
Khoảng hơn ba giờ sáng mới xong. Anh Ân gọi điện báo cáo công việc với chỉ huy. Quy trình làm việc là thế, nếu chỉ huy không có ý kiến gì khác thì đi về, nếu bảo còn thiếu cái kia, thiếu cái nọ, cần làm thêm cái gì, cái gì thì phải làm thêm, trừ phi “ở nhà” có ai đó ra thay thế mình.
View original post 958 more words
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 20/1/2016
Có lần, lãnh đạo công an thị xã bực quá chịu hết nổi, kêu mấy thằng lính đến nhà, hai thằng xốc nách anh Nhựt hai bên tống lên xe vua chở thẳng ra trại giam, giống như là đi bắt tội phạm vậy. Anh Nhựt ở lại trại giam được mấy ngày rồi lại trốn về nhà tiếp, từ đó thiên hạ botay.com với anh Nhựt luôn. Xe vua là xe đạp gắn thêm cái thùng xe có hai bánh phía sau để chở hàng, chở người. Đây cũng là lý do vì sao những người không thân không thế một mình phải làm việc bằng hai ba người khác.
Công an ở cấp tỉnh, thành phố có một phòng chuyên về công tác khám nghiệm là phòng Kỹ Thuật Hình Sự (PC21), cán bộ đi làm nhiệm vụ được chế độ hưởng tiền bồi dưỡng độc hại. Bấy giờ, do cấp thị xã, huyện không được biên chế đơn vị chuyên biệt nên cảnh sát điều tra, cảnh sát hình sự thường phải kiêm luôn công việc khám nghiệm hiện trường vụ án, khám nghiệm tử thi (tùy theo năng lực của cán bộ đội đó) nhưng lại không được hưởng một đồng “độc hại” nào. Cán bộ đội cảnh sát điều tra có trách nhiệm phối hợp với bác sĩ pháp y và ký vào chỗ “Điều tra viên chủ trì khám nghiệm” (oai thiệt) trong mẫu biên bản khám nghiệm hiện trường, biên bản khám nghiệm tử thi, dù cảnh sát điều tra chỉ đi theo “ngó.” “chỉ trỏ” bác sĩ pháp y làm việc, không trực tiếp mổ xẻ. Mà vụ án thì có thể xảy ra bất cứ lúc nào, ngày nào, giờ nào, nên cảnh sát điều tra, cảnh sát hình sự khi trực đơn vị luôn luôn ở tư thế sẵn sàng, chỉ cần năm phút sau khi có tin báo là lên đường. Các đồng nghiệp đơn vị khác hay chọc quê bọn hình sự, bọn điều tra là: “Nửa đêm chuẩn bị đi ăn thây ma kìa!”
Năm 1994, tôi – cấp hàm Trung Úy, công tác tại Đội Cảnh Sát Điều Tra công an thị xã Bạc Liêu, tỉnh Minh Hải (tức tỉnh Cà Mau và tỉnh Bạc Liêu bây giờ).
Vào một đêm cuối tháng (tháng nào bây giờ không nhớ nữa), chắc cũng gần gần đêm ba mươi nên đầu hôm trời tối lắm. Đêm đó, tôi, một đồng nghiệp khác (không nhớ tên) trực đơn vị Đội Cảnh Sát Điều Tra cùng với anh Trương Quốc Ân – Thượng Úy, đội phó. Gần hai mươi ba giờ thì công an xã Thuận Hòa cầm hồ sơ ban đầu chạy vào báo cáo có anh cán bộ thủ kho treo cổ tự tử chết trong kho thuốc sâu của xã. Anh Quốc Ân vội vàng báo cáo lãnh đạo trực chỉ huy đêm đó là ông Nguyễn Hoàng Gia – Thượng Tá, trưởng Công an thị xã và gọi điện thoại báo cho bác sĩ pháp y tên Đĩnh. Hai mươi phút sau, ông bác sĩ tới. Đoàn khám nghiệm xuất phát từ trụ sở công an thị xã Bạc Liêu bằng xe máy. Công an xã dẫn đường bằng Honda 67, ông bác sĩ xe Honda đam, anh Ân chở tôi bằng chiếc Cub 50 màu xanh oách nhất đội mà anh mua bằng tiền trúng số độc đắc.
Sở dĩ tôi được “thường xuyên được ưu tiên” đi “ăn thây ma” vì đội tôi lúc ấy chỉ có duy nhất một mình tôi tốt nghiệp Đại Học Pháp Lý, còn anh em khác toàn tốt nghiệp Trung Cấp Cảnh Sát tại chức. Khổ nỗi, anh em trong đội lại nghĩ rằng “nó học đại học chính quy thì cái gì cũng biết,” lại “chữ đẹp dễ đọc,” nên ai cũng giành tôi về ca trực của mình, có khi không phải ca trực, hễ có gì khó khăn phức tạp đòi hỏi trình độ cũng gọi điện thoại, chạy tới nhà tìm kiếm cầu cứu, chớ mấy ảnh đâu có ngờ rằng đại học pháp lý chỉ học Luật, có biết gì về pháp y đâu. Mang tiếng “đại học chính quy” mà nói “không biết” thì cũng ngại quá, báo hại tôi phải luôn luôn gồng mình vượt lên nỗi sợ và nai lưng ra tự học hàng đống sách vở, tài liệu về pháp y muốn ná thở luôn. Nào là “Tìm biết qua xác chết,” “Độc chất,” “Giám định pháp y trong khoa học điều tra hình sự,” “Y Pháp Tử Thi Học,” v.v… tôi đều phải cố gắng “tiêu thụ” và “tiêu hóa” cho kỳ hết. Riết rồi cũng quen, nên việc đi sớm về khuya thế này với tôi trở nên bình thường, làm xong về cũng ngủ nghỉ, ăn uống như không có chuyện gì xảy ra. May là trong thời gian làm nhiệm vụ tôi chưa làm sơ sót, lỗi lầm vụ nào. Vì vậy mà anh Quốc Ân liền “đính kèm” tôi theo mà để anh kia ở lại “giữ nhà.”
Công an xã đưa chúng tôi vào cái kho bằng cây gỗ lợp tôn nồng nặc mùi thuốc sâu. Kho thì rộng mà trong kho chỉ gắn một ngọn đèn điện bóng tròn tỏa ánh sáng vàng vọt, lợt lạt, mờ mờ. Tôi nhìn thấy người chết còn treo lủng lẳng trên dây thừng. Quy định là không ai được động đến, phải giữ nguyên chờ chúng tôi vô. Tôi bèn làm biên bản khám nghiệm hiện trường rồi kêu công an xã hạ các xác xuống để ông bác sĩ khám. Chúng tôi lấy dấu vân tay nạn nhân (lúc đó đội chưa có máy chụp hình), lập biên bản niêm phong đoạn dây thừng. Khoảng hai giờ sáng, ông bác sĩ viết biên bản khám nghiệm tử thi, ký vào chỗ “Bác sĩ pháp y” rồi ông ta đi một mình về trước. Tôi và anh Quốc Ân còn ở lại ghi lời khai một số nhân chứng rồi về sau.
Tạ Phong Tần
(Còn tiếp)
Source : ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 21
Trở về > Tạ Phong Tần ( Đứng Thẳng Làm Người – 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 20/1/2016
Có lần, lãnh đạo công an thị xã bực quá chịu hết nổi, kêu mấy thằng lính đến nhà, hai thằng xốc nách anh Nhựt hai bên tống lên xe vua chở thẳng ra trại giam, giống như là đi bắt tội phạm vậy. Anh Nhựt ở lại trại giam được mấy ngày rồi lại trốn về nhà tiếp, từ đó thiên hạ botay.com với anh Nhựt luôn. Xe vua là xe đạp gắn thêm cái thùng xe có hai bánh phía sau để chở hàng, chở người. Đây cũng là lý do vì sao những người không thân không thế một mình phải làm việc bằng hai ba người khác.
View original post 911 more words
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 17/01/2016
Tuổi trẻ tiêm nhiễm “tàn dư chế độ Mỹ – Ngụy để lại” tư tưởng “Sinh vi tướng, tử vi thần,” “Kiến nghĩa bất vi vô dõng dã/ Lâm nguy bất cứu mạt anh hùng,” tưởng đâu kiến thức của mình có thể đem lại công bằng cho mọi người, hóa ra không phải vậy. Mười mấy năm cống hiến, hy sinh, bỗng ngộ ra rằng mình chỉ là cái công cụ cho kẻ khác thăng quan tiến chức mà thôi.
Cơ quan tôi có những thằng, những con “Thiên hạ đệ nhất dốt” nhưng vẫn cứ lên lương, lên chức ào ào vì chúng nó là con cái lãnh đạo bự. Một đồng nghiệp của tôi đã từng chua chát nói: “Trong cái công an tỉnh Bạc Liêu này, lấy cục đá chọi vô, không trúng đầu thằng họ Châu thì cũng trúng đầu thằng họ Vũ.” Anh này nói đúng thiệt, giám đốc công an tỉnh là Châu Trọng Nam, phó giám đốc là Vũ Nam. Riêng anh em ruột của ông Vũ Nam này đang làm việc tại công an tỉnh Bạc Liêu là năm người, chưa kể các cháu ruột con anh con em của ông và anh em họ hàng xa gần của ông từ ngoài Ninh Bình kéo vào đây nườm nượp.
Còn giám đốc Châu Trọng Nam cũng có ngần ấy đứa con đang làm việc ở công an tỉnh Bạc Liêu giống như ông Vũ Nam. Mấy người em trai ông Vũ Nam thì còn có thể xếp vào loại “biết làm việc” (không phải giỏi), chớ mấy đứa con của Châu Trọng Nam nổi tiếng là “ngu nhứt công an tỉnh” và tất cả đều được bố trí vào các đơn vị cảnh sát giao thông từ tỉnh xuống thị xã, các huyện trong tỉnh. Hỏi ra bà con anh em con cháu chút chít chắt của hai ông này ở công an tỉnh Bạc Liêu nó “đông như quân Nguyên.”
Khi tôi mới vào làm việc tại Đội Cảnh Sát Điều Tra Công An Thị Xã (nay là thành phố) Bạc Liêu, có làm chung với con trai trưởng ông Châu Trọng Nam là Châu Minh Nhựt. Anh này lớn hơn tôi chục tuổi. Nói là “làm chung” nhưng thật ra anh Nhựt này không biết làm gì hết. Thời thập niên 90, xe máy ở Việt Nam rất hiếm, chỉ còn lại một số “tàn dư thời Mỹ – Ngụy” để lại là Honda 67 màu đen, ai có một chiếc chạy tới chạy lui là “oai” lắm. Từ Trưởng, phó công an thị xã tới lính giàu giàu là 67, nghèo là xe đạp, anh Nhựt này cũng có một chiếc 67. Vậy là trong đội ai muốn đi đâu được nhanh chóng, thuận lợi đều phải “nói ngọt” với anh Nhựt để được chở đi. Đội trưởng tôi – anh Huỳnh Thanh Phong, cũng biết vậy, mỗi lần phân công tác đi đâu đều phân tôi đi với anh Nhựt, coi như đội trưởng “tạo công ăn việc làm” cho Nhựt, để không thôi tháng náo cũng lãnh lương đầy đủ, lương còn cao hơn người khác, lính láp nó dòm ngó, so bì.
Có lần, anh Nhựt làm cái biên bản ghi lời khai đối tượng, viết xong định ký tên vào phía dưới bên phải biên bản, tôi nhìn thấy mới chọc anh ta: “Ngưng lại! Ngưng lại! Sao anh lại ký ở đây, chỗ này để cho tội phạm nó ký, ký chỗ đó người ta tưởng anh là tội phạm người ta bắt vô đó.” Thật ra, Nhựt làm đúng chớ không sai, nhưng anh ta vẫn không biết bị chọc ghẹo, ngước mặt lên thật thà là hỏi lại: “Vậy ký chỗ nào?” Tôi chỉ phía bên trái, nói: “Ký đây nè!” Anh Nhựt định ký vào chỗ tôi chỉ thì tôi cản lại: “Chọc anh thôi, anh ký bên kia là đúng rồi.” Trong đội ai cũng cười ngặt nghẽo. Những lúc rảnh rỗi, trong đội thường ngồi kể chuyện tiếu lâm nghe chơi. Anh Nhựt cũng ngồi nghe chăm chú, không bao giờ cười cùng lúc với đồng đội. Vài hôm sau lù lù xuất hiện vui vẻ thông báo: “Chuyện mấy đứa bây kể hôm trước tao hiểu rồi.” Mọi người lại được dịp cười ầm lên nữa. Được vài tháng, có lẽ ông Nam thấy anh Nhựt không làm điều tra được nên lại rút về đội cảnh sát giao thông “đứng đường” tiếp. Phòng làm việc của đội cảnh sát điều tra thông với sân sau đội cảnh sát giao thông bằng cái cửa sổ. Có lần đang ngồi cắm cúi ghi chép, tôi ngẩng lên nhìn thấy anh Nhựt đứng vịn cái bệ cửa sổ nhìn chăm chăm vào phòng đội cảnh sát điều tra. Tôi hỏi: “Anh nhìn cái gì vậy anh Nhựt?” “Nhìn mấy đứa làm việc, ở bên đây vui, bên kia buồn lắm tụi bây ơi” – Anh Nhựt trả lời. Thật tội nghiệp anh ta, ngớ ngẩn, kém thông minh không phải là cái tội. Tôi biết bên đội cảnh sát giao thông tụi nó chuyên tống tiền các loại xe, trình độ văn hóa không có bao nhiêu, thằng nào nhiều tiền thằng đó làm cha, làm gì có thằng nào biết cảm thông cho một người “trời bắt ngốc,” biết đối xử lịch sự tế nhị với anh Nhựt như bên đội điều tra. Sau cùng, ngay cả giám đốc Châu Trọng Nam cũng chán thằng con quý tử của ông ta, nên Nhựt bị đưa về làm bảo vệ trại giam, cách xa nơi làm việc cũ khoảng bốn cây số. Mỗi lần tôi ra trại giam làm việc, nghe ngoài đó kể lại chuyện anh Nhựt cười muốn chết. Gần tới ngày lãnh lương, anh Nhựt mới đi làm, lãnh lương xong đi làm thêm vài ngày thì biến mất, ở nhà luôn, một tháng đi làm nhiều lắm là năm ngày. Gọi điện thoại tới nhà kêu đi làm, anh ta trả lời: “Tao đang nhậu, không đi đâu.”
Tạ Phong Tần
(Còn tiếp)
Source : ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 20
Trở về > Tạ Phong Tần ( Đứng Thẳng Làm Người – 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 17/01/2016
Tuổi trẻ tiêm nhiễm “tàn dư chế độ Mỹ – Ngụy để lại” tư tưởng “Sinh vi tướng, tử vi thần,” “Kiến nghĩa bất vi vô dõng dã/ Lâm nguy bất cứu mạt anh hùng,” tưởng đâu kiến thức của mình có thể đem lại công bằng cho mọi người, hóa ra không phải vậy. Mười mấy năm cống hiến, hy sinh, bỗng ngộ ra rằng mình chỉ là cái công cụ cho kẻ khác thăng quan tiến chức mà thôi.
View original post 945 more words
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 13/1/2016
Ông Cống ngồi làm thinh nhìn tôi cười cười. Một lúc sau ông nói:
– Thôi chị vào nghỉ đi. Tôi thấy chị cũng mệt rồi. Nghe lời tôi ăn uống cho khỏe lại, chị còn sống mới đấu tranh được chứ.
Tôi không nói gì, từ từ đứng dậy đi theo cán bộ trại vô phòng giam. Ông Cống đi theo sau lưng nói:
– Đi từ từ thôi kẻo ngã.
Ngày hôm đó tôi lại tiếp tục không ăn. Cứ như vậy, buổi chiều mỗi ngày, sau giờ phát cơm cho tù của trại, cán bộ trại lại đem vô một cái biên bản viết sẵn nội dung ghi tôi không nhận cơm canh là tự ý tôi, trại vẫn cấp phát đầy đủ. Tôi vẫn cứ ghi vô biên bản cái “Tôi tuyệt thực để phản đối việc bắt người trái pháp luật…” giống y như cái biên bản đầu tiên, rồi ký tên vô cho họ.
Tuần lễ đầu khi bắt tôi vô, ngày nào ông Cống cũng gặp, sau có lẽ chán quá, ông ta không vô nữa. Ba ngày liên tục, không thấy ai nói gì đến tôi. Không hiểu sao ban đêm tôi không ngủ được, thức trắng cả đêm. Ban ngày lại ngủ như chết. Người ta nói: “Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại,” tức “Một ngày trong tù bằng ngàn năm ở ngoài,” còn mình sao thấy thời gian trôi nhanh quá, mới nằm xuống có một lúc, suy nghĩ chưa xong chuyện gì thì đã nghe tiếng chim se sẻ kêu ầm ĩ ngoài kia rồi.
Mình vô tù âu cũng là cái số mình vậy. Hay là Chúa muốn thử thách mình? Chúa đã muốn vậy thì con xin vâng. Nhớ hồi trước học xong lớp 12, làm hồ sơ thi vào Khoa Hải Quân Trường Sĩ Quan Lục Quân II tại Sài Gòn của Bộ Quốc Phòng (Lục Quân I ở Hà Nội là dành cho khu vực từ Đà Nẵng trở ra Bắc). Nó trả hồ sơ lại nói Hải Quân không nhận nữ, tôi mới nộp hồ vào trường Đại Học Pháp Lý Hà Nội (giờ là trường Đại Học Luật Hà Nội). Đang học năm thứ hai (1988) thì báo đăng xảy ra trận hải chiến tại đảo Gạc Ma giữa Việt Nam với Trung Quốc, kêu gọi sinh viên quyên góp tiền ủng hộ gia đình liệt sĩ. May quá, nếu trường Sĩ Quan Lục Quân nó mà nhận thì giờ này hổng chừng tôi đã chết mất cả xác ở Gạc Ma rồi. Cái loại tôi thấy nước cứ nhảy xuống tới tới này đâu có bỏ trận đó được. Lúc đó tôi tưởng Trung Quốc đánh một lúc rồi đi, đảo vẫn còn của ta, mãi đến Tháng Tám năm 2012 đọc báo Thanh Niên mới biết thì ra Gạc Ma đã về tay “láng giềng hữu nghị” từ dạo ấy.
Trong lực lượng công an, nhóm được coi là “đơn vị mũi nhọn,” “quả đấm thép” là cảnh sát hình sự, cảnh sát điều tra, an ninh điều tra,… có hai nhóm được xếp vô “bét nhứt” ngành là cảnh sát giao thông và cảnh sát bảo vệ trại giam, bảo vệ mục tiêu, bị cả đồng nghiệp coi thường. Nhưng giao thông là chỗ không cần trình độ, thích chận xe nào lại bắt thì bắt, thích phạt thì phạt mà lại dễ dàng nhũng nhiễu bắt các chủ xe phải “cống nạp” tiền nóng tiền nguội, cho nên đây là chỗ dành riêng cho con ông cháu cha, công an thường dân không xớ rớ tới được. Bảo vệ mục tiêu là loại công an đứng gác ở cổng các cơ quan ủy ban, tòa án, kiểm sát, ngân hàng, kho bạc, cơ quan của đảng cộng sản, các tòa đại sứ, lãnh sự quán nước ngoài ở Việt Nam. Trong các thứ cổng này dĩ nhiên có cả cổng cơ quan công an. Loại này vừa thiếu trình độ học vấn vừa là thành phần “phó thường dân Nam Bộ,” đứng gác gãy chân, muôn đời không lên chức được, không có “cửa” để ăn hối lộ. Công an bảo vệ trại giam cũng vậy. Ở đây cần nói rõ là phải biết phân biệt bảo vệ trại giam với các loại quản giáo, trinh sát, lãnh đạo… đầu óc hơn được tụi bảo vệ tí tì ti thôi.
Cái chuyện này mới là mắc cười nè: Giả trang đi ra ngoài thu thập thông tin thì kêu là trinh sát còn dễ hiểu, hợp lý. Ở trong trại giam chỉ làm mỗi cái việc là coi đứa tù nào án dài kêu nó ra bảo nó rình rập, theo dõi bạn tù rồi báo cáo, những người tù chính trị như tôi ăn ngày mấy lần, ỉa một ngày mấy cữ cũng phải báo cáo đầy đủ, đứa nào không làm bị quy chụp là “chống đối,” “không tích cực cải tạo,” không xét giảm án cho nó nên nó phải sợ mà làm, thủ đoạn chẳng qua giống như “cáo mượn oai hùm,” hổng thấy có chút “nghiệp vụ” nào, nếu bọn tù cho nó cái quyền ấy thì nó làm được ngay, vậy mà cũng là “trinh sát” nghe muốn ói.
Làm nghề điều tra cũng có đam mê, khi sự thật vụ án được sáng tỏ, lòng vui như mở hội, dù cái người được thả ra không hề cám ơn mình được một câu, họ thản nhiên coi đó là trách nhiệm mình phải làm. Có lần tôi hỏi một người ở trong phòng giam có sợ không? Người này nói: Không sợ. Hỏi tiếp: Tại sao vậy? Anh ta trả lời: Thì tui có tội gì đâu mà sợ, ráng ở vài ngày rồi cũng ra. Trời đất, thiệt là tự tin thấy sợ luôn, hên gặp tay tui đó ông nội, ông gặp thằng điều tra viên khác thì ông khóc dài dài.
Tạ Phong Tần
(Còn tiếp)
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 13/1/2016
Ông Cống ngồi làm thinh nhìn tôi cười cười. Một lúc sau ông nói:
– Thôi chị vào nghỉ đi. Tôi thấy chị cũng mệt rồi. Nghe lời tôi ăn uống cho khỏe lại, chị còn sống mới đấu tranh được chứ.
Tôi không nói gì, từ từ đứng dậy đi theo cán bộ trại vô phòng giam. Ông Cống đi theo sau lưng nói:
– Đi từ từ thôi kẻo ngã.
Ngày hôm đó tôi lại tiếp tục không ăn. Cứ như vậy, buổi chiều mỗi ngày, sau giờ phát cơm cho tù của trại, cán bộ trại lại đem vô một cái biên bản viết sẵn nội dung ghi tôi không nhận cơm canh là tự ý tôi, trại vẫn cấp phát đầy đủ. Tôi vẫn cứ ghi vô biên bản cái “Tôi tuyệt thực để phản đối việc bắt…
View original post 867 more words
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 10/1/2016
Nếu lúc đó tôi mà năn nỉ ỉ ôi nhận lỗi và cam kết này nọ chắc tôi vẫn còn công tác ở Sở Thương Mại – Du Lịch Bạc Liêu cho đến bây giờ, vì tôi hơn đứt bọn trong cơ quan về mọi thứ, làm hết việc chớ không hết giờ, không lười nhác, né tránh công việc, “Ăn cỗ đi trước, lội nước đi sau” như chúng nó. Khổ nỗi tôi không mặt dày như chúng nó được, đành phải cuốn gói ra đi thôi.
Còn Trưởng ban Tuyên giáo tỉnh Bạc Liêu Trương Minh Chiến thì chuyên đi nói lén sau lưng tôi trong các buổi “học nghị quyết của đảng,” hôm nào có mặt tôi thì hắn ta im thin thít như cứt chó.
Trong cơ quan tôi thằng dốt nát nịnh bợ nhất là Nguyễn Võ Trung, nhờ thân thế con cán bộ gộc mà được chức này chức nọ, viết tiếng Việt không tròn câu nhưng thích thể hiện, thích nịnh bợ. Có lần, trong cuộc họp chi bộ đảng, thằng Nguyễn Võ Trung còn dám đứng lên nói những bài viết của tôi không đúng, làm ảnh hưởng tình hình chính trị?! Tại tôi viết bài “Con Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng có đi Mỹ du học hay không?” làm Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng phải lên báo thanh minh. Tôi hỏi lại nó: “Đồng chí đã đọc hết những bài báo của tôi chưa? Thủ tướng lên báo thanh minh thì tôi vi phạm chỗ nào?” Nguyễn Võ Trung vẫn trơ mặt trả lời rằng: “Chưa đọc, chỉ nghe nói.”
Còn thằng phó giám đốc Sở là Phan Hùng Việt trước đây có tranh chấp với cán bộ cấp dưới, nghi ngờ nó cho côn đồ thủ tiêu cán bộ cấp dưới là anh Trần Chí Hằng (làm việc tại Chi Cục Quản Lý Thị Trường).
Vợ anh Hằng là chị Trương Thị Sương đi kiện nhiều năm mà không ai giải quyết. Lúc này tôi đang là điều tra viên cơ quan an ninh điều tra công an tỉnh Bạc Liêu. Chị Sương có cho tôi xem biên bản khám nghiệm tử thi của anh Trần Chí Hằng. Tôi nghiên cứu và viết cho chị Sương một bản đánh giá nhận xét về thương tích trên tử thi, cơ chế hình thành thương tích như thế nào, căn cứ thương tích để lại tôi kết luận nạn nhân tử vong do bị dùng vật cứng đánh vào vùng trán gây thủng hộp sọ chớ không phải do té xe máy. Anh Trần Chí Hằng là người cao to, té xe máy không gây ra thương tích ở chỗ ấy. Các vết xây xát còn lại trên người là do nạn nhân té xuống mới bị cày đi trên mặt đường. Phan Hùng Việt biết tôi giúp chị Sương nên căm thù tôi lắm mà không có lý do gì bắt lỗi tôi được, nay nhân cơ hội này cũng lên mặt vênh váo để hất tôi ra khỏi Sở Thương Mại-Du Lịch mà không cho tôi hưởng bất cứ chế độ, chính sách gì. Phan Hùng Việt còn dám dựng đứng một biên bản nội dung hắn ta đã “giáo dục, thuyết phục” tôi mà tôi vẫn “ngoan cố” nhằm hợp thức hóa hồ sơ đuổi việc tôi. Sau khi tôi nghỉ việc, tôi khiếu nại đến tỉnh ủy Bạc Liêu thì họ trả lời như vậy tôi mới biết. Trời ạ, cái thứ lãnh đạo tôi thảo văn bản như thế nào thì ký tên vô làm vậy, có biết tự viết cái gì đâu, làm gì đủ trình độ tranh luận về chữ nghĩa với tôi mà “giáo dục, thuyết phục!” Nhờ vậy mà tôi được biết thêm một thủ đoạn tồi tệ, bẩn thỉu của hắn ta. Chuyện hắn ta vu cáo tôi một cách ngu dốt tôi có phân tích trong bài bào chữa tại phiên tòa hành chính sơ thẩm năm 2009, bây giờ trên mạng Internet vẫn còn, quý vị nào muốn tìm hiểu cứ vào Google search câu “Bài phản biện ở phiên tòa sơ thẩm lần 1” sẽ thấy.
Phan Hùng Việt sau khi thôi chức vụ giám đốc Sở Công Thương Bạc Liêu chuyển qua là bí thư huyện Đông Hải đã lợi dụng chức vụ quyền hạn cướp đất của vợ chồng bà Trần Mỹ Lệ – ông Mã Văn Thương tại địa chỉ số A15/114, đường 23/8, khóm Trà Kha A, phường 8, TP Bạc Liêu, tỉnh Bạc Liêu. Bọn chính quyền địa phương bao che lẫn nhau nên sau bảy năm, qua ba đời chủ tịch tỉnh khiếu nại của ông Thương, bà Lệ vẫn không được giải quyết. Ông Thương vì chuyện này mà đổ bệnh nằm một chỗ, còn bà Lệ đi khiếu kiện kéo dài mang công mắc nợ trên ba trăm triệu đồng. Mảnh đất Việt lấn chiếm của vợ chồng ông Thương, bà Lệ được Việt xây một căn nhà khang trang cho Đội Quản lý thị trường (cấp dưới cũ của Việt) thuê lấy tiền bỏ túi riêng. Vậy mà đến nay, kẻ gây ra tội ác tày trời Phan Hùng Việt vẫn nghiễm nhiên đương chức bí thư huyện ủy huyện Đông Hải tỉnh Bạc Liêu.
Trở lại chuyện tôi đang tranh luận với ông Cống, nghe ông Cống nhắc lại câu “tỉ lệ phần trăm tốt xấu” là tôi sôi máu lên tận óc o. Tôi bật lại ngay lập tức:
– Anh cho tôi biết ở đâu quy định cái tỉ lệ phần trăm tốt xấu đó? Tôi học luật, làm công tác pháp luật mười mấy năm chưa hề thấy có cái văn bản pháp luật nào quy định tỉ lệ phần trăm tốt xấu khi viết báo cả. Anh đưa văn bản cho tôi xem, nếu có tôi quỳ lạy chúng nó ngay lập tức, thành khẩn hối lỗi ngay. Hay là cái tỉ lệ phần trăm ấy là một thứ luật rừng do đảng Cộng Sản Việt Nam tự nghĩ ra? Đảng Cộng Sản Việt Nam nghĩ ra thì đảng cứ đi mà thực hiện, tôi không phải đảng viên, tôi chỉ chấp hành pháp luật, tôi không có nghĩa vụ phải quan tâm xem cái đảng ấy nó nghĩ gì, làm gì đâu nhá!
Tạ Phong Tần
(Còn tiếp)
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 10/1/2016
Nếu lúc đó tôi mà năn nỉ ỉ ôi nhận lỗi và cam kết này nọ chắc tôi vẫn còn công tác ở Sở Thương Mại – Du Lịch Bạc Liêu cho đến bây giờ, vì tôi hơn đứt bọn trong cơ quan về mọi thứ, làm hết việc chớ không hết giờ, không lười nhác, né tránh công việc, “Ăn cỗ đi trước, lội nước đi sau” như chúng nó. Khổ nỗi tôi không mặt dày như chúng nó được, đành phải cuốn gói ra đi thôi.
View original post 976 more words
Hình ảnh lịch sử
Từ những góc nhìn độc đáo, phó nháy người Mỹ John Beck đã ghi lại nhiều hình ảnh ấn tượng về Sài Gòn 1967-1968.
Những bức ảnh này được scan với độ phân giải cao, đạt độ sắc nét hiếm thấy dù đã có tuổi đời gần nửa thế kỷ (ấn vào ảnh để xem với độ phân giải cao nhất).

Đại lộ Lê Lợi (bên phải) và một góc chợ Bến Thành (bên trái).

Cầu vượt bộ hành nối bùng binh Quách Thị Trang với bến xe buýt trước chợ Bến Thành.

Đại lộ Lê Lợi nhìn từ trên cầu vượt.

Đại lộ Hàm Nghi nhìn từ trên cầu vượt bộ hành phía sông Sài Gòn.
View original post 104 more words
Nguyễn An Dân
6-1-2016
Trước tiên, tôi biết về ông Huy Đức qua cuốn “Bên Thắng Cuộc” do ông là tác giả. Cũng gửi lời cảm ơn ông vì cuốn sách đó giúp tôi có thêm nhiều thông tin để viết báo và tranh đấu dân chủ
Xét trên góc độ thông tin, thì cuốn sách do ông viết đã đóng tốt vai trò của nó, làm cho nhiều quần chúng có thêm nhiều thông tin về quá khứ chính trị của đất nước.
Xét về hiệu quả chính trị đóng góp cho tranh đấu dân chủ, cuốn sách đó cũng chỉ có chức năng kể chuyện, nó không đạt đến tầm chính luận khai sáng cho quần chúng như những cuốn cùng loại là Đêm Giữa Ban Ngày hay Thép Đen…(ý kiến cá nhân tôi).
View original post 2,361 more words
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 06/1/2016
Khi viết thư tôi đã nghĩ thầm: “Tao già kinh nghiệm trong nghề lắm, cả cái cơ quan An Ninh Điều Tra Công an tỉnh Bạc Liêu từ trên xuống dưới đều phải công nhận tao giỏi nhất dù tao không học trường An Ninh ra. Tụi mày đừng hòng lợi dụng thư của tao để làm chuyện khốn nạn với bất cứ người nào. Chúng mày tưởng tao tiếc của giống như chúng mày đó à? Mạng tao tao còn không tiếc nữa, ở đó mà đi tiếc của.”
Sau này khi tôi gặp luật sư Nguyễn Quốc Đạt, tôi hỏi về cái thư mới biết chúng nó không hề đưa thư của tôi cho chị Tân. Chúng nó muốn coi tôi sẽ viết cho chị Tân cái gì để moi móc thông tin mà thôi, chớ không hề tốt đẹp, tử tế gì.
Tuần lễ đầu tiên sau khi bắt giam tôi, ngày nào ông Cống cũng kêu trại giam đưa tôi ra gặp ông. Sang tuần thứ hai thì mỗi tuần ông gặp tôi có một lần để làm cái biên bản về việc tôi có ăn hay không. Vì tôi vẫn cứ tuyệt thực nên ông Cống không thể làm việc với tôi được, ông chỉ hỏi thăm gia đình tôi này nọ và hỏi tôi ăn uống gì không .v.v…
– Tôi không hiểu tại chị sao lại chống nhà nước? Chị từng công tác trong ngành công an, cũng cùng nghề điều tra như tôi, nhà nước có gì không đúng thì góp ý, sao phải chống? – Ông Cống nói.
– Tôi có chống nhà nước đâu? Tôi chỉ viết báo thôi. Anh đã đọc hết những bài báo của tôi chưa? Gần một ngàn bài đó. Trong đó có bài nào tôi hô hào “đả đảo Cộng Sản” hay vận động “lật đổ chính quyền” không? Góp ý thì góp nhiều rồi, nói nhiều quá rồi mà có ai nghe đâu. Trước đây tôi cũng giống như anh, ra đường mặc sắc phục, ngồi trong cơ quan mặc sắc phục, có tên họ cấp bậc đàng hoàng, chỉ làm những việc Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự cho phép, không làm những chuyện bẩn thỉu, mờ ám. Còn bọn an ninh đó chúng quá bẩn thỉu, bỉ ổi, cái nhà nước bất lương này nuôi dưỡng một lũ bất lương, vô học, lưu manh côn đồ, chuyên cướp tài sản của dân để đàn áp người dân thấp cổ bé miệng. Nhà nước đó không xứng đáng cho tôi tôn trọng. – Tôi nói.
– Tôi không đọc, đã có người khác đọc. Tôi chỉ có trách nhiệm gặp chị thế này thôi. Nhà nước thì làm sao mà bất lương? Dù sao thì bọn họ là đồng nghiệp của tôi, chị cứ hay mở miệng ra là mắng ăn cướp sao được. – Ông Cống nói.
– Tại sao không đọc? Anh là điều tra viên chính trong vụ này, trách nhiệm anh phải đọc để nắm được toàn bộ nội dung vụ án. Anh là người chịu trách nhiệm nếu có oan sai. Anh phó thác công việc của anh cho người khác thì anh điều tra cái gì? Điều tra kiểu gì lạ vậy? Chúng nó là đồng nghiệp của anh chớ không phải đồng nghiệp của tôi. Đồng nghiệp thì có quyền làm bậy? Đồng nghiệp thì phải bao che cho hành vi sai trái à? Nhà nước bất lương thì bảo bất lương, ăn cướp thì bảo là ăn cướp, chẳng lẽ phải khen à? Tôi vặn lại.
– Tôi có bảo chị phải khen đâu. Người ta chỉ có tạm giữ thôi mà. – Ông Cống nói.
– Tôi có gởi hồi nào mà tạm giữ? Chừng nào tôi đồng ý gởi mới được quyền tạm giữ chớ. Đằng này đùng đùng mười mấy thằng mặc thường phục, đùng đùng xô cửa xông vào nơi ở của tôi khiêng đồ đạc, tài sản của tôi đem đi đâu tôi không biết. Cái đó không gọi là ăn cướp thì gọi là gì?- Tôi hỏi.
Ông Cống vẫn cố chống chế:
– Người ta tạm giữ theo thủ tục hành chính.
– Thủ tục hành chính nào? Văn bản pháp luật nào quy định cái thứ thủ tục hành chính cho phép cướp của dân ấy? Tôi hỏi anh vậy quyết định tạm giữ đâu? Pháp lệnh xử phạt vi phạm hành chính quy định quyết định do cơ quan chức năng có quyền xử phạt hành chính ban hành, trong đó ghi rõ hành vi vi phạm, phương tiện, công cụ vi phạm hành chính, giữ trong bao lâu, xử lý như thế nào? Đằng này chúng nó cứ cướp như xã hội đen, bố chúng nó cũng không dám đưa ra cái quyết định chớ đừng nói chúng nó. Anh tưởng nó lòi quyết định ra mà tôi không kiện quyết định đó ra tòa, tôi để yên cho chúng nó chắc? – Tôi hỏi.
– Đành rằng xã hội thì cũng phải có người tốt người xấu, chuyện tốt chuyện xấu. Đăng báo phải có tỉ lệ phần trăm tốt xấu là bao nhiêu chớ. – Ông Cống nói.
Câu này tôi nghe quen quá chừng chừng. Hồi tôi còn ở Bạc Liêu, viết bài đăng trang BBC tiếng Việt và báo điện tử Vietnamnet trong nước, thằng ranh Lê Hữu Buôi cũng là lãnh đạo gì đó ở Ban Tuyên Giáo tỉnh Bạc Liêu cũng đến cơ quan tôi gặp tôi mà nói câu “tỉ lệ phần trăm” này. Mấy thằng, mấy con cả đời chưa biết viết bài báo nào trong cơ quan tôi từ trên xuống dưới xúm lại xum xoe bợ đỡ, quỵ lụy nó, thấy mà phát tởm. Sao lúc đó mình ngu quá không quan tâm để ý tới mấy thằng Ban Tuyên Giáo hỉ? Bọn đó toàn đi bằng đầu gối, mặt dày đại bác bắn không thủng.
Tạ Phong Tần
(còn tiếp)
Bài đã đăng báo Người Việt ngày 06/1/2016
Khi viết thư tôi đã nghĩ thầm: “Tao già kinh nghiệm trong nghề lắm, cả cái cơ quan An Ninh Điều Tra Công an tỉnh Bạc Liêu từ trên xuống dưới đều phải công nhận tao giỏi nhất dù tao không học trường An Ninh ra. Tụi mày đừng hòng lợi dụng thư của tao để làm chuyện khốn nạn với bất cứ người nào. Chúng mày tưởng tao tiếc của giống như chúng mày đó à? Mạng tao tao còn không tiếc nữa, ở đó mà đi tiếc của.”
View original post 916 more words
Nguyệt Quỳnh
5-1-2016
Cứ mỗi năm cuộc tranh giành quyền lực ở cấp lãnh đạo thượng tầng lại lập đi lập lại, và càng ngày mức độ càng gay gắt. Tôi tự hỏi không biết các vị lãnh đạo có từng bao giờ quan tâm để nhận biết ra rằng từ lâu nhiều người dân VN đã thầm lặng bỏ nước ra đi !
Điều đáng giật mình là – ngày nay người ta rời bỏ quê hương mình không một chút vấn vương luyến tiếc. Quê hương là nơi chốn thiêng liêng, nơi thân thuộc, nơi có cha mẹ, anh em, bằng hữu, có cả một trời thơ ấu; nhưng vì sao người VN lại tìm mọi cách để rời bỏ đất nước mình?
View original post 1,492 more words