Categories
Chuyện ngắn

MỸ NGỤY hay HÁN NGỤY


Categories
Chuyện ngắn

KIỂM SOÁT CÁI MIỆNG MÌNH


nguyenquydai's avatarhoamunich

3Cổ nhân thường nói: “Bệnh từ cái miệng mà ra, họa cũng từ cái miệng mà ra”, bởi vậy một người có trí tuệ chính là phải biết kiểm soát được cái miệng của mình, đó cũng là một đức tính tốt đẹp cần tu dưỡng.

Cậu chuyện thật trong đời sống

Một ngày nọ, tôi đi qua một cửa hàng mua sắm, người không đông lắm, có một nhóm người tập trung ở quầy tính tiền. Tôi tiến về phía trước, nhìn thấy một cô gái trẻ ăn mặc chỉnh tề đứng đầu tiên, cô gái quét thẻ nhiều lần, thế nhưng chiếc máy dường như lần nào cũng “cự tuyệt” cô gái.

Có vẻ như đó là một thẻ phúc lợi”, người đàn ông phía sau tôi lẩm bẩm: “Trẻ, khỏe mạnh như thế, mà lại dựa vào phúc lợi để sống, tại sao không going như…

View original post 965 more words

Categories
Việt Nam

Phá nát Fansipan, xới tung Đà Nẵng, lấn biển Quảng Ninh, Sun Group tiếp tục “xẻ thịt” Phú Quốc


 

Hiện nay rất nhiều đại gia bất động sản vì lợi ích trước mắt và ma lực của đồng tiền đang ra sức bào mòn, phá hoại tài nguyên quốc gia bất chấp những hệ quả mà người dân phải gánh chịu. Nổi bật trong đám đại gia ấy chính là Tập đoàn Sun Group của ông Lê Viết Lâm. “Sun Group đi tới đâu sơn thần thổ địa ở đó hiện ra quỳ lạy rối rít” chính là câu nói miêu tả chính xác cách phá hoại môi trường của tập đoàn này trên khắp cả nước. Sau khi phá nát đỉnh Fansipan, xới tung Đà Nẵng, lấn biển Quảng Ninh, hiện Sun Group đang ngày đêm “xẻ thịt” hàng chục ha rừng phòng hộ tại Phú Quốc để phục vụ cho mục tiêu thu lợi khủng.

Dư luận từng xôn xao, báo chí từng rùm beng về việc Sun Group ngang nhiên tàn phá sinh cảnh Vườn Quốc gia Hoàng Liên, chiếm nơi ăn chốn ở của biết bao người dân để phục vụ cho “Quần thể công trình du lịch văn hoá dịch vụ cáp treo, vui chơi giải trí, khách sạn Fansipan Sa Pa”, được khởi công xây dựng từ tháng 11/2013. Với dự án cáp treo hơn 50ha cần phải trình Quốc hội trước khi khởi công, Sun Group bị hoài nghi đã cố tình lách luật không trình ra Quốc hội mà ngang nhiên phá nát vườn quốc gia Hoàng Liên.

Đọc tiếp … Phá nát Fansipan, xới tung Đà Nẵng, lấn biển Quảng Ninh, Sun Group tiếp tục “xẻ thịt” Phú Quốc

Categories
Việt Nam

5 tàu Trung Quốc bao vây, đâm nát tàu Việt Nam


 

Một tàu kiểm ngư Việt Nam bị 5 tàu Trung Quốc vây ép, phun nước, sau đó đâm thẳng vào hai mạn với tốc độ cao.

Ngày 23/6, các tàu chấp pháp Việt Nam làm nhiệm vụ quanh giàn khoan 981 tiếp tục vấp phải sự ngăn cản quyết liệt từ tàu Trung Quốc. Tàu hải cảnh, hải giám, tàu kéo của Trung Quốc có hành động ép hướng, tăng tốc độ bám sát các tàu Việt Nam có lúc ở khoảng cách 10-70 m.

Đọc tiếp … 5 tàu Trung Quốc bao vây, đâm nát tàu Việt Nam

Categories
Việt Nam

Mẹ Nấm sẽ không nhận tội trước tòa, cáo trạng “chung chung” / Tòa Khánh Hòa sẽ xử blogger Mẹ Nấm ngày 29 tháng 6


23/06/2017 VOA Tiếng Việt

Blogger Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

Blogger Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

Một luật sư nói rằng blogger Mẹ Nấm không nhận tội, và sẽ bào chữa theo hướng tòa không có căn cứ để buộc tội.

Sau hơn 8 tháng giam giữ, chính quyền Việt Nam cho phép các luật bào chữa tiếp xúc hồ sơ vụ án và vào trại tạm giam gặp blogger tranh đấu cho nhân quyền trong tuần này.

Đọc tiếp … Mẹ Nấm sẽ không nhận tội trước tòa, cáo trạng “chung chung” / Tòa Khánh Hòa sẽ xử blogger Mẹ Nấm ngày 29 tháng 6

Categories
Chuyện ngắn

Hoa Kỳ hợp tác dầu khí với Việt Nam trong khu vực ‘đường lưỡi bò’ mà Trung Quốc vẽ


Trong chuyến thăm Hoa Kỳ của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc mới đây, doanh nghiệp hai nước đã ký nhiều hợp đồng kinh tế trị giá hàng chục tỷ USD trong nhiều lĩnh vực, nhưng không đề cập tới hợp tác về dầu khí. Thực tế là, Tập đoàn dầu khí Mỹ Exxon Mobil và PetroVietnam đã ký kết thỏa thuận liên doanh để phát triển dự án phát điện chạy bằng khí đốt tự nhiên lớn nhất Việt Nam, trị giá tới 10 tỷ USD từ đầu tháng 1/2017, trước khi Tổng thống Donald Trump chính thức nhậm chức tại Washington.

Dự án liên doanh nêu trên được biết đến với tên gọi “Blue Whale” (Cá Voi Xanh) được phía Exxon Mobil và PetroVietnam ký kết trong chuyến thăm Việt Nam của Ngoại trưởng John Kerry, nhưng công đầu trong việc xúc tiến dự án này thuộc về Ngoại trưởng  Hoa Kỳ đương nhiệm Rex Tillerson. Ông Tillerson là Giám đốc điều hành của Exxon Mobil trước khi được ông Trump bổ nhiệm giữ cương vị Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ.

Đọc tiếp … Hoa Kỳ hợp tác dầu khí với Việt Nam trong khu vực ‘đường lưỡi bò’ mà Trung Quốc vẽ

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 158


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 21/6/2017

Hôm sau, tôi gặp con Phương quản giáo đề nghị cuối tuần họp đội, tôi có một số ý kiến tố cáo Nguyễn Thị Quý. Con Phương nghe vậy cứ đi theo tôi hỏi tố cáo chuyện gì, tôi trả lời cứ họp đi rồi biết, tôi sẽ nói công khai trước tập thể đội 2.

Cuối tuần, con Phương tổ chức họp đội theo yêu cầu của tôi. Nó hỏi tôi sao không đưa đơn cho nó mà gởi ở đâu. Tôi trả lời bỏ vô thùng thơ góp ý rồi.

Con Phương nói:

– Chị phải đưa đơn cho quản giáo trước, để chị em trong đội xem xét giải quyết trước, nếu đội không giải quyết được thì mới gởi lên trên.

Tôi nghe nó nói mắc cười quá, tôi đứng lên nói oang oang cho cả đội cùng nghe:

– Tôi báo cho cán bộ Phương biết: Ðiều thứ nhất, không có quy định nào bắt buộc tôi phải gởi đơn tố cáo cho đội trước rồi mới được quyền gởi đơn đến cấp cao hơn. Cái thùng thư góp ý đó do giám thị trại đích thân mở lấy thư mỗi tuần, tôi đã bỏ đơn tố cáo vô đó hôm qua rồi. Ðiều thứ hai, cán bộ Phương nói để chị em trong đội xem xét giải quyết nghe không hợp lý chút nào. Ở đây tôi cũng là tù, các chị em này cũng là tù, vậy ai có quyền hành hơn tôi để xử lý việc tố cáo của tôi. Hoàn toàn không có ai hết. Ngay cả cán bộ Phương cũng chưa đủ thẩm quyền để giải quyền để giải quyết tố cáo của tôi, đừng có nói để cho tù giải quyết. Ðiều thứ ba, tôi đề nghị họp là muốn công khai thông báo cho tất cả chị em trong đội biết tôi đã làm đơn tố cáo Nguyễn Thị Quý vi phạm nội quy trại giam, để coi ai bao che cho Nguyễn Thị Quý. Bây giờ tôi sẽ chờ Ban Giám Thị trại giải quyết tố cáo của tôi, nếu không giải quyết tức là Ban Giám Thị cũng bao che, dùng tù hình sự phạm tội giết người để khủng bố tù chính trị.

Con Quý ngồi im re cắm mặt xuống đất, những đứa khác có một số đứa nhìn tôi cười ra vẻ khoái chí. Cuộc họp đội 2 đến đây là giải tán.

Mấy ngày sau, quản giáo Nguyễn Thị Phương xuống phòng giam gặp tôi, nói:

– Chị Tần sao không nộp án phí đi.

– Tôi không thích nộp. – Tôi trả lời.

– Có bốn trăm ngàn chớ bao nhiêu. Tôi thấy trong sổ của chị có tiền nhiều mà, vài triệu lận, chị nộp đi, tôi nói với căn-tin làm thủ tục trích xuất số tiền đó ra nộp án phí. – Con Phương nói.

– Phải, tôi có tiền trong sổ đó, nhưng tôi không muốn nộp, không thích nộp. – Tôi nói.

– Hổng ấy chị viết cho tôi cái cam kết mỗi tháng nộp vài chục cũng được nữa, trừ từ từ, có thì trừ, không có thì thôi. – Con Phương lại nói.

Tôi nghe con Phương cứ đi theo kèo nài tôi nộp án phí, thậm chí chỉ cần viết vài chữ đồng ý nộp là chúng nó cũng chấp nhận luôn mà mắc cười quá. Tao đâu có ngu dữ vậy mậy, đồng ý nộp án phí tức là đồng ý bản án chúng nó đã xét xử tôi, cho nên ngu sao nộp. Bọn nhà nước Cộng Sản chúng nó lại cầm cái tờ cam kết Tạ Phong Tần đồng ý nộp án phí để ra ngoài lừa bịp dư luận thế giới rằng Tạ Phong Tần đã nhận tội, nếu không nhận sao chịu nộp án phí. Không ngờ chúng nó thèm khát mình nhận tội ghê gớm đến như vậy.

Tôi nói chậm từng tiếng:

– Tôi không nộp, mà cũng không viết cam kết. Nhà nước Cộng Sản này phải bồi thường thiệt hại cho tôi vì bắt giam tôi trái pháp luật, chớ tôi mà nộp tiền cho chúng nó hả? Còn khuya!

– Tại lãnh đạo kêu làm sao tôi làm vậy. – Con quản giáo Phương nói. – Chị không đồng ý thì thôi, tôi đi nghen.

Tôi nhìn theo con Phương đi, nghĩ bụng: Thiệt là mình phục mình quá đi, đoán đúng y bon hà. Bọn óc heo ở trên chúng nó suốt ngày cứ nghĩ ra kế này mưu nọ để khủng bố, để lừa bịp, chớ con ranh này làm gì có đủ trình độ nghĩ ra mấy cái âm mưu đó.

Tôi ở chung phòng giam với chị Dương Thị Tròn đến khoảng giữa Tháng Ba thì thình lình sáng sớm chị Tròn bật ngửa ra lên cơn co giật, chân tay quíu lại, hai hàm răng đánh lập cập vô nhau lụp cụp, cứ kêu “măm măm, măm măm, măm măm…” liên tục không nghỉ. Tôi và thêm một chị nữa (không nhớ tên gì) mỗi người một bên xốc nách chị Tròn lôi lệt bệt lên phòng y tế, để lên giường nằm. Chị Mai là nữ tù, ở ngoài đời là dược sĩ, được đứng phát thuốc trong phòng y tế, chăm sóc cho chị Tròn. Chị đưa thuốc cán ra quậy vô nước đổ cho chị Tròn uống, đưa dầu gió biểu tôi xoa bóp chân tay cho chị Tròn rồi chạy đi kêu cán bộ y tế xuống. Tôi và chị kia một người xoa bóp dầu đằng chân, một người xoa bóp dầu đằng tay và ngực, bụng cho chị Tròn.

Cán bộ y tế tới rồi cũng ngó ngó chớ không thấy làm gì thêm. Tôi hỏi thì nói rằng chị Tròn thường xuyên bị như vậy, cứ nằm nghỉ, xoa dầu nóng, nghỉ ngơi sẽ khỏe lại. Nhưng lần này tôi thấy suốt cả buổi sáng, đến giờ cơm trưa, tù nhân phải gom vô phòng giam điểm danh khóa cửa lại mà chị Tròn cứ nằm đó “măm măm” miết.

Tạ Phong Tần

(còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 21/6/2017

Hôm sau, tôi gặp con Phương quản giáo đề nghị cuối tuần họp đội, tôi có một số ý kiến tố cáo Nguyễn Thị Quý. Con Phương nghe vậy cứ đi theo tôi hỏi tố cáo chuyện gì, tôi trả lời cứ họp đi rồi biết, tôi sẽ nói công khai trước tập thể đội 2.

Cuối tuần, con Phương tổ chức họp đội theo yêu cầu của tôi. Nó hỏi tôi sao không đưa đơn cho nó mà gởi ở đâu. Tôi trả lời bỏ vô thùng thơ góp ý rồi.

View original post 941 more words

Categories
Chuyện ngắn Việt Nam

Mua SIM điện thoại ở VN ‘phải chụp ảnh chân dung’


 

  • 19 tháng 6 2017

Một luật gia ở Hà Nội bình luận rằng việc một nghị định buộc hàng chục triệu thuê bao cũ và mới phải chụp ảnh chân dung là “việc làm thừa thãi, thể hiện tư duy không thực tế.”

Được ban hành từ tháng 4/2017, Nghị định 49 “yêu cầu người dùng đăng ký số điện thoại phải cung cấp đầy đủ thông tin về giấy tờ tùy thân, đặc biệt là “ảnh chụp chân dung chính chủ”, truyền thông Việt Nam cho hay.

“Nếu quá thời hạn hai tháng kể từ ngày thuê bao nhận được tin nhắn mà chưa bổ sung ảnh, khách hàng sẽ bị cắt dịch vụ,” báo Zing hôm 18/6 cho hay.

Động thái này được cho là “nhằm quyết liệt loại bỏ nạn SIM rác gây nhức nhối trong nhiều năm qua.”

Đọc tiếp … Mua SIM điện thoại ở VN phải chụp ảnh chân dung

Categories
Chuyện ngắn

Hoa Kỳ bắt đầu thực thi Luật Magnitsky Toàn Cầu


 

Hướng dẫn lập hồ sơ đề nghị chế tài theo Luật Magnitsky
Một hồ sơ điển hình: Nguyễn Hữu Tấn, tín đồ Phật Giáo Hoà Hảo

Ts. Nguyễn Đình Thắng

http://machsongmedia.com

Ngày 18 tháng 6, 2017

Đầu tháng 6 Bộ Ngoại Giao và Bộ Ngận Khố của Hoa Kỳ cho biết là họ đã hoàn tất thủ tục và thể thức để thực thi Luật Magnitsky Toàn Cầu. Cả 2 cơ quan này đều có địa chỉ email để nhận hồ sơ và sẽ bắt đầu mở hồ sơ cứu xét vào cuối tháng 6.

Một nhóm các tổ chức nhân quyền Hoa Kỳ và tổ chức nhân quyền quốc tế có cơ sở hoạt động ở Hoa Kỳ đã phối hợp chặt chẽ với nhau trong nhiều tháng qua để hoàn tất 10 bộ hồ sơ chung. Mười bộ hồ sơ này bao gồm các quốc gia Azerbaijan, Bahrain, Ai Cập, Mexico, Ả Rập Sa-út, Congo, Liberia, Panama, Trung Quốc và Việt Nam. Trong đó, 7 hồ sơ thuộc về vi phạm nhân quyền nghiêm trọng và 3 hồ sơ thuộc về tham nhũng lớn. Phần lớn các tổ chức này trước đây đã cùng nhau vận động Quốc Hội thông qua Luật Magnitsky Toàn Cầu.

Đợt 10 hồ sơ thứ nhất sẽ được chuyển cho Bộ Ngoại Giao và Bộ Ngân Khố Hoa Kỳ vào tuần tới, đúng lúc các cơ quan này mở hồ sơ. Đồng thời các tổ chức này sẽ chung sức vận động nhiều văn phòng dân biểu và thượng nghị sĩ cùng lên tiếng với Hành Pháp về các hồ sơ này. Các tổ chức này đang soạn đợt hồ sơ thứ hai.

Đọc tiếp … Hoa Kỳ bắt đầu thực thi Luật Magnitsky Toàn Cầu

Categories
Chuyện ngắn

VẸM PHÁN : CHA ĐỪNG CHỤP HÌNH CHUNG VỚI LÁ CỜ VÀNG .


Đức cha Hoàng Đức Oanh (ảnh), Giám Mục Kontum, có việc đi nước ngoài. Khi đến cơ quan nhà nước nhận hộ chiếu. Cán bộ Cộng sản nói với ngài:

“Ông đi nước ngoài nhớ đừng chụp hình với lá cờ vàng ba sọc đỏ, nếu không là toi đời ông!”

Ngài đáp ngay: “Vậy tôi trả hộ chiếu lại cho các ông, tôi không đi nữa”.

Họ ngạc nhiên hỏi ngài: “Sao vậy?”

Ngài cười: “Chứ nếu đi nước ngoài mà toi đời thì đi làm gì?”.

Rồi ngài nói với các ông ấy: “Này nhé, tôi vào nhà ông, thấy ông để tượng Hồ chí Minh với lá cờ đỏ, tôi có bảo ông đem đặt chỗ khác không? Đến nhà người ta ai mà làm thế. Ở nước ngoài, nơi tôi đến có lá cờ vàng, chẳng lẽ tôi bảo họ đem đi chỗ khác cho tôi ngồi và chụp hình à?”

Đọc tiếp …  VẸM PHÁN : CHA ĐỪNG CHỤP HÌNH CHUNG VỚI LÁ CỜ VÀNG .

Categories
Chuyện ngắn

Top 30 Heart-Shaped Lakes in the World


 

Mother Nature shows again its romantic designs. I dug up on the Internet and got surprised at just how many heart-shaped lakes there are in the world. Once you look down from above, you’ll find dozens of lakes and other bodies of water in the shape of the universal symbol for love all over the Earth’s surface. So here is a list of the most beautiful heart-shaped lakes around the world:


1 – Shimshal Lake – Pakistan

Read more at http://worldtoptop.com/top-heart-shaped-lakes-world/#RKKyMQYVQK8sPCO7.99

Xem tiếp >>>   Top 30 Heart-Shaped Lakes in the World

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 157


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 18/6/2017

Ông Tý lại hỏi tôi gởi Phiếu chuyển và đơn khiếu nại của tôi đi đâu. Tôi lấy cây viết, tờ giấy viết cho ông ta mấy chữ: “Tòa án nhân dân tối cao phía Nam, số 124 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, quận 1, thành phố Hồ Chí Minh.“

Ông Tý này kêu con Thùy cầm tờ Phiếu chuyển tôi đưa ra văn phòng bên ngoài photo một bản đem vô đưa ông ta, rồi trả cái bản chính lại cho tôi. Ông ta cầm cái đơn tôi đưa cặp chung với tờ Phiếu chuyển photo, tờ giấy ghi địa chỉ để vô cái bìa hồ sơ bằng giấy cứng màu vàng và nói:

– Tôi sẽ nhanh chóng làm việc này, gởi xong tôi đưa phiếu chuyển đơn cho chị. Thôi chị vào trong đi. Tôi cũng đi về làm việc.

– Cám ơn cán bộ Tý.

Tôi nói xong đứng dậy đi về phòng, vừa đi vừa nghĩ: Bọn khốn nạn này chúng chơi đểu, chúng nó phát cơm canh thịt cá của tôi riêng đương nhiên phần của tôi sẽ đầy đủ, còn mấy đứa tù nhân kia trong phòng vẫn tiếp tục thiếu khẩu phần như cũ, nhưng tụi nó làm sao dám khiếu nại, mà tôi cũng không có lý do gì để khiếu nại được nữa. Coi như chúng nó vẫn cứ ăn bớt tiêu chuẩn thức ăn của tù nhân dài dài.

Đúng ba ngày sau, chị Khanh kêu tôi ra gặp cán bộ Đặng Văn Tý. Ông ta đưa cho tôi tờ Phiếu chuyển đơn, nội dung là trại Xuân Lộc đã chuyển đơn khiếu nại đòi bản án phúc thẩm của tôi đến Tòa Án Tối Cao do phó giám thị Thượng Tá Lê Bá Thụy ký ngày một Tháng Ba năm hai ngàn mười ba. Hơ hơ, coi như cán bộ ngoan.

Tôi bèn để ý mỗi sáng hôm nào có khẩu phần thịt heo kho chở heo vô trại ra làm sao. Thấy xe chở vô lần nào cũng con heo bự tổ chảng gần ba trăm ký lô. Cái này là heo nọc già, heo nái già thải ra bán thịt giá rẻ, chúng nó mua về mần thịt cho tù nhân ăn để dư dôi tiền bỏ túi đây, chớ heo rừng gì mà bự như con voi vậy trời. Thiệt là hổng có thằng công an nào tử tế, toàn nói ngon nói ngọt để lừa. Vụ này tôi mà ở đây lâu thì tôi sẽ phanh phui tiếp.

Trong phòng giam của tôi có con Nguyễn Thị Quý là loại “hai-phai” giả nam, phạm tội giết người. Khi tôi mới chuyển vô phòng này nó kiếm chuyện sanh sự với tôi về việc chỗ nằm của tôi rộng hơn của nó, nhưng bị chị Nguyễn Thị Hậu lên tiếng binh vực tôi nên nó ghè, không dám nói nữa. Một hôm tôi vô nhà vệ sinh tập thể trong phòng, nó đang ngồi đi vệ sinh. Nó vừa nhìn thấy tôi bước vô bèn chửi liền:

– Nhìn tao cái gì con đĩ chó.

Trong nhà vệ sinh lúc này có mấy người đang tắm giặt. Tôi hỏi lại:

– Mày chửi ai? Nhắc lại cho tao nghe coi.

– Chửi mày đó, con đĩ Tần. – Con Quý nói.

Tôi nhìn qua xung quanh, nói:

– Có mấy chị em này làm chứng nhé, tôi không làm gì động chạm đến nó mà tự dưng vô cớ nó chửi tôi. Tôi sẽ làm đơn tố cáo nó vi phạm nội quy trại giam gởi cho giám thị trại xử lý.

Con Quý ngồi im re.

Lúc sau, tôi đi ra ngoài, có người kêu tôi lại nói nhỏ:

– Chị tố cáo nó đi, nhưng đừng đưa đơn cho quản giáo, quản giáo ăn tiền của nó, bao che cho nó. Ở ngoài đội nó muốn chửi con đĩ thì chửi, không ai dám làm gì nó. Nhưng mà chị cẩn thận, coi chừng nó đánh chị đó, nó tội giết người.

– Được rồi, tôi sẽ tố cáo nó. Sợ ai mà không dám. Tôi thách nó dám động đến tôi đó. Nó đánh thì tôi đứng im cho nó đánh à? Nó cần giảm án chớ tôi đâu có cần. – Tôi nói.

Sáng hôm sau, điểm danh ngoài sân chung xong tôi về phòng mượn chị Trần Thị Thúy cây viết bi viết đơn tố cáo Nguyễn Thị Quý nhiều vấn đề vi phạm nội quy trại giam, kể cả việc nó chửi tôi lẫn chửi chị em khác trong đội, dư luận nói cán bộ quản giáo bao che cho Nguyễn Thị Quý xúc phạm danh dự nhân phẩm chị em tù nhân. Cái đơn đó tôi viết vừa tố cáo mà vừa buộc tội, nếu không xử lý thì buộc tội trại giam dùng con Quý đàn áp tù chính trị, còn xử lý thì mai mốt hết đứa nào dám làm ăn-ten, làm tay sai cho công an trại giam khủng bố tù nhân. Đằng nào thì bọn chúng cũng thiệt hại chớ tôi chẳng có thiệt hại cái gì, tốn có tờ giấy và hai giờ đồng hồ ngồi viết đơn.

Viết xong, tôi đem ra cho chị Dung đọc. Dung hỏi tôi:

– Gởi đơn ở đâu, có thấy lãnh đạo nào vô đây đâu mà gởi?

Tôi nói:

– Bên hông cửa phòng tự quản có thùng thư góp ý. Quy định thùng thư đó chỉ có giám thị mới có chìa khóa và giám thị mới có quyền mở ra lấy thư. Tôi bỏ vô đó, mai tôi đề nghị con Phương quản giáo họp đội, thông báo cho nó biết tôi đã gởi đơn khiếu nại đến giám thị mà nó không được biết nội dung, cho nó lo té đái luôn. Nếu không thấy chúng nó trả lời tố cáo cũng cho ta thấy kết quả điều tra của mình là cái thùng thư đó chúng nó lập ra để làm kiểng cho đủ thủ tục quy định hay để làm việc.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 18/6/2017

Ông Tý lại hỏi tôi gởi Phiếu chuyển và đơn khiếu nại của tôi đi đâu. Tôi lấy cây viết, tờ giấy viết cho ông ta mấy chữ: “Tòa án nhân dân tối cao phía Nam, số 124 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, quận 1, thành phố Hồ Chí Minh.“

Ông Tý này kêu con Thùy cầm tờ Phiếu chuyển tôi đưa ra văn phòng bên ngoài photo một bản đem vô đưa ông ta, rồi trả cái bản chính lại cho tôi. Ông ta cầm cái đơn tôi đưa cặp chung với tờ Phiếu chuyển photo, tờ giấy ghi địa chỉ để vô cái bìa hồ sơ bằng giấy cứng màu vàng và nói:

View original post 911 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 156


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 11/6/2017

Đặng Minh Quang ngồi im lặng, có vẻ đang cố nén cục tức xuống và suy nghĩ không biết nói gì với tôi để tôi làm theo ý hắn. Tôi cũng ngồi nhìn ra cửa phòng, mặt nghinh nghinh, nhịp nhịp chân chờ coi hắn nói cái gì. Tôi nhìn thấy có vài cán bộ nam lảng vảng đi qua đi lại trước cửa phòng.

Khoảng năm phút sau, tên Quang mở miệng:

– Chị đi về phòng đi.

– Về thì về. Bộ tưởng thích ngồi đây lắm hả?

Tôi nói xong đứng dậy xô ghế bước ra khỏi phòng. Một cán bộ đứng bên ngoài vội kêu con Thùy ra dẫn tôi vô trại trong. Tôi vừa đi vừa nghĩ, mắc cười quá, thằng này già mà ngu, vậy là nó thua tôi thêm một bàn nữa. Tưởng tao yếu bóng vía hả mậy? Tính hù hả? Bây giờ coi đứa nào nhục cho biết. Chúng nó ở đây làm vương làm tướng, cán bộ mắng chửi tù là bình thường, bây giờ có tù này nó chửi lại ầm ầm mà không làm gì được nó.

Trên đường đi, con Thùy hỏi:

– Hồi nãy chuyện gì mà em nghe chị với bộ Quang lớn tiếng quá vậy? Em ở xa nghe không rõ?

Tôi bèn tường thuật chi tiết lại cho con Thùy nghe. Về phòng giam tôi cũng tường thuật chi tiết lại cho chị Hoa Mi Nơ, chị Tư trực sinh khu tôi nghe. Buổi chiều tôi lên phòng của Dung kể cho Dung nghe, nói chung là gặp ai tôi cũng kể hết, bảo đảm qua hôm sau tù nhân cả trại đều biết chuyện Đặng Minh Quang bị tù nhân Tạ Phong Tần chửi như con súc vật, cho mày mang nhục, hết làm việc với tù ở cái trại này được nữa.

Đúng một tuần sau, tôi nghe ngoài tự quản nói với nhau rằng Đặng Minh Quang đã chuyển sang làm công tác khác, không làm cán bộ giáo dục nữa, hình như làm đội trưởng đội quản giáo, coi như hết có cơ hội chửi lộn với Tạ Phong Tần nữa.

Tôi lại ra phòng tự quản đòi gặp cán bộ giáo dục để khiếu nại. Chị Khanh hỏi tôi khiếu nại chuyện gì, tôi nói:

– Chị báo rằng em muốn khiếu nại về tiêu chuẩn cơm canh, thịt cá trại giam phát cho tù và em muốn gởi đơn đến Tòa Án Tối Cao đòi cái bản án phúc thẩm.

Chị Khanh đi báo xong về nói với tôi:

– Hôm nay cán bộ giáo dục bận, sáng mai sau khi điểm danh xong sẽ gặp chị.

Hôm sau, y hẹn tôi đến phòng tự quản ngồi chờ, không thấy Đặng Minh Quang tới gặp tôi nữa mà là một ông đã lớn tuổi, tóc bạc phơ, đeo hàm Trung Tá, bảng tên Đặng Văn Tý, nói giọng trọ trẹ nặng trịch, tự giới thiệu là cán bộ giáo dục gặp tôi để nghe tôi khiếu nại và giải quyết. Tôi nhìn thấy ông Tý này già như vậy mà mới có Trung Tá thì nghĩ ngay ông này cũng chẳng trình độ gì cho lắm, nếu có trình độ tuổi đó phải đeo hàm cao hơn nữa.

Tôi nói:

– Chuyện thứ nhất là tiêu chuẩn ăn uống của tù nhân. Cơm thì tôi ăn đủ, không thiếu nên không khiếu nại. Canh thì tiêu chuẩn quy định một tháng một người có mười lăm ký rau xanh ăn được, mà rau trực sinh đem về phòng chia ra mỗi người có vài cọng không đủ ăn. Thịt thì có mấy miếng, không đủ cân lượng, vừa cứng vừa dai không thể ăn nổi, cá kho cũng vậy. Chuyện thứ hai là tôi muốn gởi đơn đến Tòa Án Tối Cao đòi cái bản phúc thẩm. Luật quy định tòa phải giao bản án phúc thẩm cho tôi nhưng đến bây giờ vẫn chưa giao. Không giao bản án cho tôi là tòa án sai chớ không phải trại giam sai. Khi tôi ở trại Bố Lá Bình Dương tôi đã gởi đơn rồi nhưng chưa thấy trả lời, bây giờ tôi muốn tiếp tục gởi đơn nữa.

Đặng Văn Tý nghe tôi nói xong, hỏi:

– Còn chuyện gì nữa không chị nói luôn đi.

– Hiện giờ thì chỉ bao nhiêu thôi. Khi nào tôi phát hiện có chuyện gì mới tôi sẽ gặp cán bộ khiếu nại tiếp. – Tôi nói.

Đặng Văn Tý nói:

– Chuyện thứ nhất thì tôi trả lời luôn. Chị thông cảm, ở đây là vùng rừng núi, heo đó lai heo rừng nên thịt nó cứng, mua heo khác không có, thôi cố ăn tạm vậy. Chúng tôi cũng ăn như vậy đó, thú thật là tôi cũng thấy cứng lắm nhai không nổi. Còn tiêu chuẩn ăn uống thì ngày mai chị đem đồ đựng ra đây đưa cho chị Khanh, không có chị Khanh thì đưa cho cô Thùy. Hai người này có trách nhiệm lấy tiêu chuẩn thức ăn đầy đủ cho chị, chị không nhận chung theo phòng nữa, mỗi ngày chị nhận xong thì ký sổ hẳn hoi. Chuyện thì thứ hai thì tôi chưa làm bao giờ, không biết nhận đơn và gởi như thế nào.

– Tôi còn giữ cái Phiếu chuyển đơn của trại Bố Lá đây. – Tôi nói. – Tôi cho cán bộ Tý mượn photo lại, cán bộ cứ làm cái Phiếu chuyển mới giống y như vậy, chỉ thay đổi tên trại giam, ngày tháng năm và đưa lãnh đạo trại ký là xong. Đơn thì tôi viết xong rồi. Tôi cũng có cầm cái Phiếu chuyển đó đem ra cho cán bộ coi luôn nè.

Không phải tôi tử tế gì mà lo lắng chu đáo cho chúng nó như vậy, chẳng qua là cứ “nói có sách, mách có chứng” đập ngay vào mắt, đỡ mất công giải thích, cãi lộn mệt lắm. Tôi biết cái bọn dốt thì hay sợ làm sai, mà sợ thì không dám mạnh dạn làm, nhưng nếu thấy người khác đã làm rồi mà không việc gì mới dám làm theo.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 11/6/2017

Đặng Minh Quang ngồi im lặng, có vẻ đang cố nén cục tức xuống và suy nghĩ không biết nói gì với tôi để tôi làm theo ý hắn. Tôi cũng ngồi nhìn ra cửa phòng, mặt nghinh nghinh, nhịp nhịp chân chờ coi hắn nói cái gì. Tôi nhìn thấy có vài cán bộ nam lảng vảng đi qua đi lại trước cửa phòng.

View original post 984 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 155


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 07/6/2017

Nghĩa huynh tôi, nhà văn-nhà báo Tưởng Năng Tiến.

Chẳng qua là tù nhân họ tiết kiệm nên xài như vậy, chớ trộn vô giặt cũng phải bỏ nhiều xà bông cho một lần giặt thì giặt mới sạch, nếu không trộn mà xài chỉ Omo thì bỏ ít xà bông, tính ra cũng vậy thôi hà, không tiết kiệm được cái gì hết. Tôi lấy xà bông trại phát đó cho những người tù không có gia đình thăm nuôi, họ rất mừng, cám ơn rối rít. Hỏi mấy chị ấy xà bông nhiều vậy xài làm sao hết, mấy chị nói để chị trộn vô xà bông Omo giặt đồ mướn cho mấy đứa có tiền.

Năm ngoái, giá xà bông Omo tôi mua ở trại giam an ninh điều tra có mười bốn ngàn đồng một bịch bốn trăm gram, xà bông không nhãn hiệu này làm gì được giá như Omo. Tính ra, phát xà bông thay thế băng vệ sinh, mỗi nữ tù bọn trại giam ăn bớt tiêu chuẩn băng vệ sinh gần hai chục ngàn đồng một tháng. Trại giam cả ngàn nữ tù, nhân cho số người, số tháng, số năm cũng là con số tiền khổng lồ chui vào túi mấy tên lãnh đạo trại giam.

Khoảng vài ngày sau, con Thùy thông báo cán bộ giáo dục muốn gặp tôi. Tôi theo con Thùy ra phòng làm việc của cán bộ ở ngoài thấy Ðặng Minh Quang ngồi lù lù ở đó, trong phòng con có thêm ba bốn cán bộ nam trẻ khác tôi không biết tên, ngồi cách cũng hơi xa khoảng bốn năm thước nên cũng không đọc được bảng tên đeo trên ngực áo.

Quang chỉ ghế cho tôi ngồi xuống. Trên tay hắn cầm tờ giấy, tôi nhìn thấy cái bản kiểm điểm không cần đọc cũng biết là của tôi viết hôm trước đưa cho Nguyễn Thị Phương, vì có một đống chỗ bôi bỏ chữ in sẵn đen thui.

Ðặng Minh Quang đưa tờ giấy đó ra hỏi:

– Bản kiểm điểm này có phải của chị viết không?

– Phải. – Tôi trả lời

– Viết như vậy không đúng quy định. – Ðặng Minh Quang nói. – Tôi đưa tờ khác cho chị viết lại cho đúng quy định.

– Tôi không viết lại. – Tôi nói.

– Tại sao không viết lại? Mẫu in sẵn có từng mục rõ ràng, chị phải viết theo mẫu cho đúng quy định chớ. – Ðặng Minh Quang nói.

– Tôi biết đó là cái mẫu, nhưng tôi không viết theo mẫu, mà viết theo ý tôi. Tôi không phạm tội, không việc gì tôi phải ăn năn hối cải, nhận tội. Kẻ phạm tội là nhà nước Cộng Sản Việt Nam, chính họ mới phải ăn năn hối cải. – Tôi nói.

– Ðây là quy định. Chúng tôi muốn chị phải viết lại. – Ðặng Minh Quang gằn giọng.

Tôi cũng gằn giọng:

– Tôi không quan tâm đến cái quy định đó. Muốn thì tự đi mà viết.

– Học đại học mà ngu. Có cái bản kiểm điểm không biết viết cho đúng. Chị xài bằng cấp giả. – Ðặng Minh Quang giở giọng xỉa xói.

Tôi sôi máu lên nhìn thẳng vào mặt tên Quang, trừng mắt nói lớn:

– Nè, tôi báo cho cán bộ Quang biết nhé. Ở đây cái trại này chỉ quyền quản lý tôi giữ cho tôi không đi ra khỏi đây thôi, không có có quyền xúc phạm cá nhân tôi, cũng không có quyền bới móc đời tư tôi. Tôi xài bằng cấp giả hay thật có cơ quan điều tra lo không cần đến cán bộ Quang lo. Ðừng có giở giọng như loại lưu manh vô học đó ra với tôi. Còn nhắc lại lần nữa thì đừng trách tôi.

Tên Quang tưởng tôi sợ hắn hay sao í, hắn ngạo nghễ cười khinh khỉnh lặp lại lần nữa:

– Ðồ xài bằng giả, thiếu học.

Tôi đấm mạnh nắm tay xuống mặt bàn gỗ cái rầm, đứng dậy chỉ thẳng vào mặt tên Ðặng Minh Quang quát lớn:

– Ðồ mất dạy, vô giáo dục, ăn nói lưu manh, côn đồ. Ðồ không có tư cách làm cán bộ giáo dục. Lãnh đạo trại này dung dưỡng cho quân lưu manh côn đồ làm cán bộ giáo dục thì giáo dục cho tù nhân được cái gì, giáo dục mỗi ngày một côn đồ thêm phải không?

Trong khi tôi và Ðặng Minh Quang quát qua lại ầm ĩ, những cán bộ nam trẻ đang ngồi trong phòng làm việc lúc ban đầu lần lượt bỏ đi ra ngoài. Bao nhiêu đó đủ hiểu tên Quang ăn nói hàm hồ bậy bạ nên đồng nghiệp của hắn ngồi im đó thì nghe chửi cũng mang nhục chung, mà binh vực tên Quang thì không binh vực được, bởi lẽ mấy người này cũng tự biết tên Quang sủa bậy, đành bỏ đi ra ngoài. Nếu tôi mà sai thì chúng nó bu lại một bầy để uy hiếp tôi ấy chứ.

Tên Ðặng Minh Quang bị tôi chửi trước mặt đám đông đồng nghiệp, mà lại là cấp úy thấp hơn hắn, nên mặt hắn đỏ gay, hắn chồm người lên cái bàn gỗ giữa tôi và hắn, hướng về phía tôi. Tôi cũng đứng im nhìn thẳng vào mặt hắn, coi hắn dám làm cái gì cho biết, thách bố hắn cũng chẳng dám động đến tôi. Hắn mà động đến thì tôi lăn đùng ra ăn vạ ầm ĩ ngay lập tức.

Một cán bộ nam khác thấy vậy chạy lại kéo Ðặng Minh Quang ngồi xuống, miệng nói:

– Thôi thôi. Có gì từ từ nói, làm gì ghê quá vậy.

Người đó cũng quay lại phía tôi, nói:

– Chị ngồi xuống đi. Bình tĩnh đã.

Tôi hất mặt sang Ðặng Minh Quang “Hứ” một tiếng rồi kéo ghế cái rột, ngồi xuống kiểu chàng hảng, hai bàn tay chống lên hai đùi cung ra hai bên, cho mày thấy kiểu ngồi của “đại ca,” “đại tẩu” chớ không ngồi khép nép trước mặt mày đâu nghe thằng kia.

Tạ Phong Tần

*

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 07/6/2017

Nghĩa huynh tôi, nhà văn-nhà báo Tưởng Năng Tiến.

Chẳng qua là tù nhân họ tiết kiệm nên xài như vậy, chớ trộn vô giặt cũng phải bỏ nhiều xà bông cho một lần giặt thì giặt mới sạch, nếu không trộn mà xài chỉ Omo thì bỏ ít xà bông, tính ra cũng vậy thôi hà, không tiết kiệm được cái gì hết. Tôi lấy xà bông trại phát đó cho những người tù không có gia đình thăm nuôi, họ rất mừng, cám ơn rối rít. Hỏi mấy chị ấy xà bông nhiều vậy xài làm sao hết, mấy chị nói để chị trộn vô xà bông Omo giặt đồ mướn cho mấy đứa có tiền.

View original post 929 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 154


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 03/6/2017

Cô Tạ Phong Tần (trái) và cô Trang Khanh Trần tại buổi lễ. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

Ngày 8 Tháng Ba, trại giam cho tù nữ nghỉ lao động một ngày, mời một lão ở Trung Tâm Văn Hóa huyện Xuân Lộc đến nói chuyện về quyền của phụ nữ và vài “ca sởi” ở trung tâm đó đến hát cho nữ tù nghe. Tôi nghe tụi nó nói lão này nói chuyện nghe hay lắm, năm nào cũng được mời đến nói chuyện nên cũng mò ra sân chung coi lão nói “hay” đến cỡ nào.

Tôi không còn nhớ lão này tên gì, cũng già rồi, nói giọng Bắc xoe xóe. Tưởng gì, lão “ca” mấy bài cũ rích về quyền phụ nữ theo “đường lối, định hướng” cả chục năm về trước, hết sức lạc hậu thời cuộc, có lẽ lão này lười đọc báo. Bọn ở tù lâu năm ở đây có biết gì về tình hình bên ngoài đâu, nghe lão nói cứ vỗ tay rầm rầm, còn tôi nghe lão nói thì muốn ói.

Một đứa ngồi cạnh tôi hỏi:

– Ổng nói hay quá mà còn tình cảm nữa, sao không thấy chị vỗ tay?

– Hay con mẹ gì. – Tôi nói. – Lạc hậu muốn chết, toàn chuyện cũ xì thời Hùng Vương còn cởi truồng. Tao nói còn hay hơn.

Con kia nghe tôi trả lời nín thinh luôn.

Đến màn “ca sởi” miệt vườn lên hát vài bài. Xong đến các nữ tù lên hát. Có chị Châu cồ, nguyên ca sĩ quán bar ở Sài Gòn, dính vô ma túy rồi vô đây, chị Châu lên hát quá chuyên nghiệp làm mấy “ca sởi” kia quê độ quá cuốn gói dông sớm.

Tôi bỏ đi vô phòng đọc báo. Một lúc sau, mấy đứa trong phòng tôi về, nói:

– Hồi nãy chị không ra coi, bà Ba già tặng hoa cho bộ Quang. Mọi người nhảy vui quá trời.

– Ngày 8 Tháng Ba đáng lẽ phải tặng hoa cho phụ nữ, phụ nam không tặng cho phụ nữ thì thôi, còn nhận hoa phụ nữ tặng nữa. Nếu là tao thì tao nhục lắm đó. – Tôi nói.

Qua hôm sau, báo Nhân Dân ra ngày 9 Tháng Ba năm 2013 đăng tin người phát ngôn Bộ Ngoại Giao Việt Nam chửi bà Hillary Clinton và ông John Kerry -ngoại trưởng Mỹ vì họ dám “can thiệp nội bộ Việt Nam” bằng cách trao danh hiệu “Phụ nữ can đảm thế giới” cho tù nhân Tạ Phong Tần. Đồng thời, lập lại cái câu cũ xì tôi nghe mòn lỗ tai mấy chục năm nay là “Ở Việt Nam không có tù chính trị, mà chỉ có người vi phạm pháp luật và bị xét xử theo pháp luật Việt Nam.” Tôi đọc xong tin đó cảm thấy vui quá, ngay lập tức đem tờ báo ra đưa cho chị Dung coi và dặn Dung phải giấu kỹ đi.

Sau đó, tôi gặp chị Khanh, nói cho chị Khanh biết tin đó nhằm mục đích để cho Khanh báo lại cho bọn công an, coi như mình cười vô mặt chúng nó và cái nhà nước Cộng Sản của chúng. Đúng như tôi dự đoán, khoảng mười lăm phút sau chị Khanh chạy xuống phòng giam kiếm tôi đòi tờ báo lại.

Tôi hỏi:

– Sao bữa nay đòi sớm vậy? Chưa đọc xong mà? Lý do gì? Bộ trại này chỉ có duy nhất một tờ báo đó hay sao?

– Cán bộ kêu lấy lại thì em đi lấy lại, chớ em đâu có biết tại sao? – Chị Khanh nói.

– Em cho một đứa ở trên lầu nó mượn đọc rồi. Để chiều em đi lấy lại cho. – Tôi nói.

Chị Khanh bỏ đi. Tôi đi lên căn-tin mua đồ, rồi ở đó loanh quanh nói chuyện này chuyện nọ khoảng ba chục phút mới trở về phòng giam của tôi. Về đến phòng, tôi nghe chị Tròn nói:

– Hồi nãy có cán bộ trực trại đến chỗ em lục lọi tìm kiếm, chị hỏi kiếm cái gì thì nói kiếm tờ báo.

– Rồi kiếm có không? – Tôi hỏi.

– Không có. Kiếm không thấy thì đi rồi. – Chị Tròn nói.

Tôi rỉ tai cho chị Tròn nghe tin tôi được Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ vinh danh là một trong mười người “Phụ nữ can đảm thế giới.” Hai chị em vui mừng cười ha hả.

Hôm sau, tôi ra chỗ của Dung lấy tờ báo, Dung cũng đã kịp thời rỉ tai với những người “cảm tình viên” của mình biết tin này và cho họ mượn đọc nên ai gặp tôi cũng vui vẻ chúc mừng. Tôi đem tờ báo về phòng cắt lấy cái đoạn báo đó giấu đi. Khi nào có tù nhân nam qua khu bên này lao động làm việc nặng như xây dựng, kéo rác thì tôi lân la nói chuyện, thấy người nào có hiểu biết, quan tâm đến xã hội thì lúc vắng vẻ tôi đưa đoạn báo ấy ra cho họ coi. Tất nhiên số người như thế này không nhiều, nhưng đáng mừng là đọc xong họ cũng vui vẻ nói chúc mừng và còn cám ơn tôi nữa. Hỏi cám ơn chuyện gì, họ nói cám ơn tôi đã binh vực người nghèo.

Theo quy định, tù nhân được cấp mỗi tháng một người ba trăm gram xà bông giặt, nữ được phát băng vệ sinh quy ra tiền bằng giá hai ký rưỡi gạo thường, nhưng ở trại Xuân Lộc này nó không phát băng vệ sinh mà phát luôn tiêu chuẩn băng vệ sinh bằng xà bông giặt, như vậy, mỗi người được chia gần tám trăm gram xà bông bột. Xà bông nguyên bao mỗi bao năm chục ký loại “không có họ tên, địa chỉ” gì hết, giặt quần áo có bọt nhưng không sạch, tù nhân phải mua thêm xà bông Omo ở căn-tin trộn vô xài cho đỡ tốn mà giặt sạch quần áo.Còn băng vệ sinh nữ tù phải mua ở căn-tin, người nào có gia đình thăm nuôi kêu gia đình gởi vô hàng tháng. Nếu nhà nghèo mắc thêm “cái eo” băng vệ sinh này nữa vậy.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

 

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 03/6/2017

Cô Tạ Phong Tần (trái) và cô Trang Khanh Trần tại buổi lễ. (Hình: Linh Nguyễn/Người Việt)

Ngày 8 Tháng Ba, trại giam cho tù nữ nghỉ lao động một ngày, mời một lão ở Trung Tâm Văn Hóa huyện Xuân Lộc đến nói chuyện về quyền của phụ nữ và vài “ca sởi” ở trung tâm đó đến hát cho nữ tù nghe. Tôi nghe tụi nó nói lão này nói chuyện nghe hay lắm, năm nào cũng được mời đến nói chuyện nên cũng mò ra sân chung coi lão nói “hay” đến cỡ nào.

View original post 969 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 153


Bài đã đăng báo Người Việt ngày 28/5/2017

Đặng Minh Quang đi rồi, chị Khanh nói:

– Trời ơi, sao chị Tần dám quát cán bộ, hồi nãy tui run muốn chết, hổng dám đứng gần nữa.

Tôi cười, nói:

– Có gì đâu mà phải sợ. Nó sai trước mình sai sau, nếu lôi ra xử lý thì sai cả đám, càng làm lớn chuyện hơn. Vài hôm nữa người nhà em vô thăm gặp em kêu nó làm đơn tố cáo lãnh đạo cái trại này nữa chớ chưa thôi đâu. Tạ Phong Tần chớ không phải đứa dốt nát nào mà muốn lên giọng làm trời làm đất. Em đâu có cần chúng nó giảm án, thích thì chơi tới bến luôn hà.

Chị Khanh cười:

– Chị Tần thì được chớ tụi này hổng dám đâu. Nhịn nhục để giảm án đặng về cho sớm, sợ ở tù lắm rồi. Án em còn dài lắm chị Tần ơi.

Tôi đi qua phòng của Dung, kể lại cho Dung nghe vụ tôi mới quát Đặng Minh Quang. Dung nói tôi có sức khỏe nên quát thoải mái, chớ Dung nhiều lúc muốn chửi vô mặt thằng đó mà nói lớn cũng không đủ sức, lấy gì mà quát.

Lúc nào tôi cũng tâm niệm: Trong nhà tù này mỗi ngày là một cuộc chiến đấu, mình không chơi chúng nó thì chúng nó cũng tìm cách chơi mình. Chúng nó không dám đánh đập, chửi mắng mình, nhưng sẽ dùng thủ đoạn bẩn thỉu khác làm cho cuộc sống ở trong tù trở thành địa ngục trần gian, nếu mình chịu không nổi, muốn thoải mái hơn phải van xin, quỳ lụy chúng thì mình thua trắng. Cho nên, mỗi ngày tôi đều để ý chi tiết, từng tận những việc xảy ra xung quanh, coi chúng nó sai ở chỗ nào. Thứ nhất, mình sẽ điểm huyệt chúng nó ngay tại đây để chúng không dám lên mặt với mình. Thứ hai, ra ngoài sẽ tố cáo tội ác của bọn chúng đối với tù nhân.

Khu giam của tôi có hai phòng giam cạnh nhau. Có con quản giáo nuôi chó kiểng, đem vô phòng giam bên kia bắt tù nhân chăm sóc, thả chó ỉa trong khu giam của tôi. Một số đứa tù nịnh bợ đem chó vô phòng như con nó, mà phòng giam đông người thì chật chội, ngột ngạt, nhiều người khó chịu lắm nhưng không dám nói vì bọn nịnh bợ cán bộ quản giáo dựa hơi cán bộ ăn hiếp người khác. Mấy chị này bèn gặp riêng tôi than thở.

Tôi nói:

– Được rồi, tôi sẽ cấm chúng nó đem chó vô đây.

Chị kia tròn mắt nhìn tôi, nói:

– Mình là tù, nó là cán bộ. Bà làm sao cấm được nó?

Tôi cười, nói:

– Tôi có cách, rồi chị sẽ thấy.

Sáng hôm sau, sau khi điểm danh xong, tôi báo với chị Khanh tôi muốn gặp cán bộ trực trại có việc cần.

Khoảng ba mươi phút sau thì cán bộ trực trại (tôi nhớ tên là Hà) gặp tôi hỏi:

– Tôi nghe báo chị Tần muốn gặp tôi, có việc gì?

– Tôi muốn báo cho cán bộ biết có người đem chó vô phòng giam cạnh phòng tôi, thả chó ra sân ỉa đái ngoài sân, trên bãi cỏ, làm mất vệ sinh, bẩn thỉu, dơ dáy. Chúng tôi là tù nhân bị mất quyền tự do thôi chớ đâu có mất quyền con người. Trại giam vẫn phải đảm bảo cho tù nhân được sống trong môi trường sạch sẽ, vệ sinh, đảm bảo được khám chữa bệnh đầy đủ. Tôi chỉ làm vệ sinh chung quanh phòng của tôi thôi, chớ tôi không có nghĩa vụ làm vệ sinh cho chó. Cho dù là phòng giam, trại giam thì cũng là chỗ con người ở chớ không phải chuồng chó. Tôi không muốn thấy chó xuất hiện ở đó nữa, nếu ai đem cho chó vô để nó ỉa đái ở sân thì người đó tự đi mà hốt, tôi không hốt. Tôi mà thấy chó xuất hiện trong khu của tôi là đập chết liền tại chỗ. Tôi báo với cán bộ rồi đó, có gì xảy ra đừng trách tôi không nói trước. Tôi đập chết không bồi thường đâu.

Cán bộ trực trại nói:

– Được rồi, chị yên tâm. Tôi sẽ xem lại việc này, không để đem chó vô nữa.

– Vậy thì được. Cám ơn cán bộ nghen. – Tôi nói.

Chiều hôm đó, không thấy con chó kiểng đó xuất hiện nữa. Mấy ngày sau cũng vậy. Tôi làm bộ không biết gì, đi lân la dò hỏi những đứa khác:

– Ê mậy! Sao mấy ngày nay không thấy con chó kiểng trắng lông xù chạy ra chạy vô ở đây nữa vậy?

– Trời, chị không biết gì sao? – Con này hỏi.

– Biết cái gì? Kể tao nghe coi. – Tôi nói.

– Chiều hôm qua, mấy con nịnh cán bộ bưng chó vô, bị trực trại chận lại, không cho đem vô. Nói nếu đem chó vô thì không cho đem đồ ăn nấu ở ngoài vô trại nên tụi nó bỏ chó lại. Chó của con quản giáo. Há há…!

Mấy người hôm trước gặp tôi than thở chuyện chó, gặp tôi nói nhỏ:

– Bà làm ăn được quá đó nghe. Tụi tui là chịu chết, chịu đựng nó lâu lắm rồi đó.

Tôi cười, nói:

– Nó sai thì nó phải sợ mình, ai cho nó đem chó vô đây. Tôi hăm dọa nhìn thấy là đập chết. Chó của nó loại đó mấy triệu đồng một con, đập chết tôi đâu có bồi thường.

Một thời gian sau, tôi để ý thấy con quản giáo đem chó vô nhưng không dám đưa xuống khu của tôi nữa, mà đưa cho bọn tù ở khu khác. Thây kệ cha nó, quyền lợi của ai người đó phải tự đấu tranh chớ, ở chỗ khác thì tôi đâu có liên quan, lý do gì mà xía mỏ vô được.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 28/5/2017

Đặng Minh Quang đi rồi, chị Khanh nói:

– Trời ơi, sao chị Tần dám quát cán bộ, hồi nãy tui run muốn chết, hổng dám đứng gần nữa.

Tôi cười, nói:

– Có gì đâu mà phải sợ. Nó sai trước mình sai sau, nếu lôi ra xử lý thì sai cả đám, càng làm lớn chuyện hơn. Vài hôm nữa người nhà em vô thăm gặp em kêu nó làm đơn tố cáo lãnh đạo cái trại này nữa chớ chưa thôi đâu. Tạ Phong Tần chớ không phải đứa dốt nát nào mà muốn lên giọng làm trời làm đất. Em đâu có cần chúng nó giảm án, thích thì chơi tới bến luôn hà.

View original post 916 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 113


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 21/12/2016

Seattle304_5Tôi vừa nói xong, cả đám chúng nó vội vội vàng vàng đứng dậy đi như bị ma đuổi vào phòng nghị án, chắc là chúng nó sợ bị tôi gọi lại chửi như lần sơ thẩm.

Nhìn cái cách cả một cái Hội Đồng Xét Xử bỏ chạy khỏi phòng xử như vậy cho thấy chúng cũng chỉ ngồi cho có vị thôi, và không hề có điều gì thay đổi từ bản án phúc thẩm.

Phiên tòa này còn có một điểm mới nữa là vừa bước vào phòng xét xử, tôi đã nhìn thấy bọn đài truyền hình và báo chí cộng sản không đặt camera, chụp hình chúng tôi từ đằng trước mặt nữa mà tất cả đều đặt máy quay và máy ảnh từ sau lưng bị cáo nhìn tới. Tôi thấy mắc cười quá, để ý coi đến khi kết thúc có thằng nào đem camera, chụp ảnh lên phía trước hay không nhưng tuyệt nhiên không hề có lần nào. Chứng tỏ ở phiên sơ thẩm vừa qua cái bản mặt tôi khi tòa cả thế giới đều thấy thái độ tôi khinh bỉ tòa án chúng nó nên chúng bị mất mặt quá, và chúng cũng tự biết rằng không thể kiếm đâu ra một bức ảnh nào tôi run sợ cúi đầu trước cái gọi là “tòa án” của chúng, nên phải đặt máy móc đằng sau lưng chỉa tới, phòng khi lần này tôi có hô “đả đảo” nữa thì cũng không ai nhìn thấy cái bản mặt quắc mắt và nắm đấm của tôi vung lên trước cỗ máy đàn áp gọi là “tòa án” của chúng.

Thành phần tham dự trong phòng xử cũng giống y như lần trước, như lời Luật Sư Nguyễn Thanh Lương nói thì “cả phòng xử chỉ có bốn thằng luật sư, ba thằng bị cáo, còn lại toàn công an.” Khác với lần sơ thẩm luật sư bào chữa cho Phan Thanh Hải (Ba Sài Gòn) còn lại một người vì Phan Thanh Hải nhận tội và kháng cáo xin giảm nhẹ mức án chớ có phải cãi cọ gì đâu mà cần đến hai luật sư.

Việc “nghị án” cũng rất là nhanh chóng, đoán chừng cỡ ba mươi phút. Không nói thì ai cũng biết rằng có cái quái gì đâu mà “nghị,” copy lại cái file bản án sơ thẩm, sửa sơ sơ lại phần đầu phần cuối về thành phần hội đồng xét xử và các bên tham gia phiên tòa. Nguyên tắc khi phúc thẩm là nếu kháng cáo không nhận tội kêu oan thì chỉ xem xét có oan hay không thôi, không giảm án; còn nhận tội mà kháng cáo xin giảm án thì sẽ xem xét “mức độ thành khẩn, ăn năn hối cải” để quyết định có giảm hay giữ y án.

Cho nên, Hội Đồng Xét Xử ba điều bốn chuyện xong, ra đọc lại y chang cái bản án sơ thẩm rồi tuyên bố giảm cho Phan Thanh Hải một năm tù giam, tức từ bốn năm xuống còn ba năm tù giam, còn Tạ Phong Tần và Nguyễn Văn Hải y án sơ thẩm. Đến khoảng 6 giờ chiều, phiên tòa kết thúc. Bọn công an trại Chí Hòa lại ò í e áp tải tôi trở về Chí Hòa.

Hai ngày sau, con Tú vô thăm nuôi tôi. Tôi hỏi lần này có ai ở nhà đến tòa án dự phúc thẩm không? Nó nói hai lần tòa án đều không gởi giấy mời hay thông báo phiên tòa cho gia đình biết. Ở nhà cũng không ai đi lên Sài Gòn vì đi lên cũng không vô được mà chúng nó sẽ bắt lại nhốt như lần trước, đi mất công. Tôi mới nói với nó tôi đã dặn dò anh Lương và thằng Đạt làm đơn đề nghị giám đốc thẩm rồi, mỗi tháng cứ gởi đi một lần. Cũng có dặn anh Lương và Đạt đưa cái bài bào chữa cho con Tú rồi, khi anh Lương và Đạt đưa thì đem vô nhà thờ Kỳ Đồng đưa cho cha xem. Con Tú nói cho tôi biết lần trước nó đem thuốc vô gởi bọn công an không nhận mà đòi toa bác sĩ. Thiệt là khốn nạn, tôi đang ở trong tù ở ngoài làm sao có toa bác sĩ kê cho tôi. Tôi mới chửi luôn cho cái đám công an đang ngồi canh giữ tôi chúng nó nghe:

– Không cần gởi nữa, về báo cho mọi người bên ngoài biết chị tôi đang ở trong tù mà bọn công an Chí Hòa nó đòi toa thuốc bác sĩ ở ngoài kê cho chị tôi mới được gởi thuốc, bác sĩ nào kê toa như vậy được. Chị tôi mà bệnh chết trong tù thì nhà nước cộng sản này phải đền mạng.

Tôi cũng đem hai cái quần đùi con Tú mua ở căn-tin Chí Hòa đợt thăm nuôi trước cho nó đem về, coi ai mặc được thì cho người ta. Ai đời bọn chúng bán quần đùi nam cho tù nữ, cái nào cái nấy bự bành ky tôi mặc vô đáy quần dài gần đến đầu gối, mà bề rộng đáy quần có chút xíu, mặc quần cũng như ở truồng, lại còn may bằng loại vải nilon dù loại xấu nữa. Mặc vô nó không thoát mồ hôi, nóng hừng hực, tối ngủ trở mình cái quần nó kêu rột roạt, rột roạt không ai ngủ được. Mới mặc có vài tiếng đồng hồ tôi phải cởi ra thay cái quần khác. Bà mẹ nó, đúng là quân bất lương suốt ngày chỉ biết tìm cách moi tiền của tù nhân, bán đồ rởm cho tù nhân giá cao. Đã vậy, chị Hà còn nói với tôi là từ hồi nào tới giờ trại Chí Hòa không bán quần đùi cho nữ, chỉ bán cho nam, nay bọn công an nó bán cho tôi là nó sợ tôi quậy đùng đùng lên chửi chúng nó. Tôi trả lời bọn công an chúng nó dám không bán, hổng thấy nó năn nỉ mặc áo đó sao, nó mà không bán quần thì tôi cứ cởi truồng cho nó biết tay. Con Duyên và chị Hà nghe tôi nói thì cùng cười ha ha lên.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

 

 

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 152


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 24/5/2017

Buổi chiều, tôi lại đến phòng Dung, bỏ đôi dép ra xếp ngay ngắn cạnh cửa và nói lớn:

– Tôi để dép ở chỗ này rõ ràng nghe. Ðứa nào động tới mất dép tôi là tôi đấm cho vỡ mặt đó. Ðừng có làm quỷ làm ma với con này, con này không để yên đâu.

Ngồi chơi đến giờ đóng cửa phòng giam tôi trở ra thấy đôi dép còn y nguyên. Tôi đi về phòng giam, để dép lên cái giá bằng cây phía trước cửa phòng. Cái giá này vừa dài vừa bự, có hai ngăn để cho tất cả tù nhân khi vô phòng để dép bên ngoài cho trong phòng sạch sẽ. Vậy mà sáng hôm sau, mở cửa phòng giam ra đôi dép mất tiêu.

Như tôi đã nói, đôi dép của tôi chỉ có một mình tôi mang vừa, chẳng có đứa tù nào lại đi ăn cắp đôi dép nhựa cũ mà lấy rồi lại mang không vừa chưn. Hơn nữa, tới giờ đóng cửa phòng giam khóa lại hết, có đứa tù nào ở ngoài đâu mà ăn cắp dép, sáng sớm mở cửa phòng thì tôi cũng đi ra cùng một lượt với người khác, đứa khác có muốn ăn cắp cũng không có thời gian, chỉ có bọn công an tối tối đi tuần lượn qua lượn lại bên ngoài thôi. Ngoài chúng nó ra thì “ai trồng khoai đất này”?

Vậy là tôi đứng giữa sân chửi “cái quân nghèo mạt tàn gia bại sản không có vài ngàn đồng bạc mua dép mang phải đi ăn cắp dép cũ của tù” inh ỏi. Chửi xong tôi còn đi ra phòng tự quản gặp chị Khanh và cán bộ trực trại báo cáo việc tôi bị ăn cắp dép, chửi kèm theo một mớ nữa. Bọn nó vội vàng hứa sẽ coi ai lấy kêu trả lại tôi cho qua chuyện để tôi đừng chửi nữa, chớ tôi thừa biết chúng nó sai con mẹ Ba già kiếm chuyện gây sự với tôi không xong thì làm chuyện tiểu nhân đó.

Tôi nói:

– Bây giờ tôi không có dép mang rồi, cán bộ kiếm cho tôi đôi dép, đôi này của chị Hồng cho tôi mượn đi đỡ, bự quá tôi đi không được.

Cán bộ tên Thiên (phụ trách việc cho tù nhân gọi điện thoại hàng tháng) nghe vậy lấy cho tôi một dép nhựa màu xanh loại dép của trại giam phát cho tù mỗi năm một đôi.

Tới ngày hẹn trả lời tôi vụ gọi điện thoại, Ðặng Minh Quang kêu tôi ra phòng tự quản nói:

– Tôi trả lời cho chị là không có văn bản, nhưng mà lãnh đạo nói không cho chị gọi điện thoại.

– Lãnh đạo cụ thể là ai? Họ tên gì? Cán bộ Quang nói cho tôi biết coi. – Tôi nói.

– Lãnh đạo là lãnh đạo, chị biết tên để làm gì? – Ðặng Minh Quang nói.

Tôi nổi xung lên, nói lớn:

– Ðể kêu người nhà tôi làm đơn kiện ngay người đó chớ làm gì. Không có văn bản cấp trên tức là lãnh đạo trại này tự ý đặt ra quy định à? Ngồi ỉa lên pháp luật à? Xâm phạm quyền con người của tôi à?

Tên Ðặng Minh Quang quát lớn:

– Chị im đi, không được vô lễ với cán bộ.

Tôi quát lại hắn:

– Im cái gì? Tôi chửi ai, xúc phạm ai mà vô lễ? Các người vi phạm pháp luật, chà đạp quyền con người của tù nhân, tôi sẽ kiện các người. Dám quát tôi à? Quát tôi thì tôi quát lại còn to hơn nữa đó, làm gì tôi? Báo cho các người biết, pháp luật quy định tù nhân chỉ bị giới hạn một số quyền tự do thôi, còn quyền con người phải bảo đảm, ỷ quyền cậy thế tước đoạt quyền pháp luật cho phép tôi là loại hèn hạ, vô liêm sỉ, khốn nạn, bất lương, không xứng đáng là con người.

– Chị dám chửi nhà nước hả? – Ðặng Minh Quang gằn giọng hỏi.

– Ừ, tôi chửi nhà nước đó. Tại sao lại không dám chửi? Nhà nước cũng phải tuân theo pháp luật, nhà nước mà chà đạp pháp luật, dùng thủ đoạn bẩn thỉu, bỉ ổi thì cứ chửi. Chửi như thế này còn ít, tôi sẽ còn chửi nhiều hơn nữa kìa.

Tên Ðặng Minh Quang lại quát lên:

– Tôi sẽ lập biên bản kỷ luật chị.

Tôi đấm mạnh nắm tay xuống mặt bàn đánh rầm một tiếng lớn, quát luôn:

– Lập biên bản đi, lập ngay lập tức, ghi rõ nội dung các người tước đoạt quyền được gọi điện thoại của tôi vào.

Ðặng Minh Quang kêu chị Khanh lấy cái mẫu biên bản in sẵn ra, hắn cặm cụi ngồi ghi vô, tôi nhịp chân ngồi làm thinh. Ghi xong, hắn nói:

– Tôi đọc biên bản cho chị nghe.

– Không cần đọc. Ðưa đây tôi coi. – Tôi nói.

Tôi coi nội dung thấy hắn ghi ngày đó giờ đó Tạ Phong Tần đã quát hắn và vỗ bàn với hắn, hoàn toàn không có vụ điện thoại trong đó. Tôi mắc cười quá, bỏ tờ giấy xuống nói:

– Cái này mà gọi là biên bản đó hả? Tại sao không ghi đầy đủ lý do vì sao tôi quát lớn, vì sao tôi đập bàn?

– Không cần thiết. – Ðặng Minh Quang nói.

– Vậy thì tự ký đi. Tôi không ký. – Tôi nói.

– Tại sao chị hèn vậy, chị làm mà không chịu ký. – Ðặng Minh Quang nói.

Tôi nghe hắn nói sôi máu lên, quát tiếp vô mặt hắn:

– Không biết ai hèn hơn ai. Cái lũ chà đạp pháp luật, cắt xén tiêu chuẩn gọi điện thoại của tôi sao không thấy ghi vô, biết sợ pháp luật hả, biết sợ sao làm, hèn hạ, bẩn thỉu.

– Chị không ký phải không? – Ðặng Minh Quang hỏi.

– Không! – Tôi trả lời.

Hắn tự ký vô, kêu chị Khanh ký vô làm chứng rồi hầm hầm đứng dậy bỏ đi.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 24/5/2017

Buổi chiều, tôi lại đến phòng Dung, bỏ đôi dép ra xếp ngay ngắn cạnh cửa và nói lớn:

– Tôi để dép ở chỗ này rõ ràng nghe. Ðứa nào động tới mất dép tôi là tôi đấm cho vỡ mặt đó. Ðừng có làm quỷ làm ma với con này, con này không để yên đâu.

View original post 997 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 151


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 21/5/2017

Về phòng giam, tôi lân la hỏi mấy đứa tù cùng phòng về vấn đề chuyển trại. Tụi nó nói:

– Tù phải nịnh cán bộ, nói sao nghe vậy, nó coi mình như con vật cũng phải ráng chịu, nếu không thì mình làm đúng nó cũng kiếm chuyện chuyển trại mình vô những trại sâu trong rừng trong núi, ở xa gia đình mình không đi thăm nuôi được, chớ nó đâu có kỷ luật mình đâu mà mình thưa kiện nó được. Không có gia đình đi thăm nuôi là chết đói, nếu không cũng chết bịnh, đau ốm bịnh tật không có thuốc uống. Tụi nó kêu lại nói tụi em đứa nào thân thiết với tù chính trị cũng chuyển trại hết.

– Vậy sao mấy đứa dám nói chuyện thân thiết với chị? – Tôi hỏi.

– Tại vì tụi em sắp hết án rồi, còn hai ba tháng, mấy chục ngày nữa là đi về rồi, nó không chuyển trại nữa, mà có chuyển tụi em cũng không sợ. Án dài mới sợ, cỡ này là chơi tới bến luôn. – Tụi nó nói.

Thì ra là vậy, hồi nào tới giờ mình cứ nghĩ theo quy định pháp luật mà làm thôi, nếu tôi không ở tù làm sao biết được thủ đoạn bẩn thỉu này của bọn cộng sản đối với tù chính trị và các tù nhân bị cho là “cứng đầu” khác.

Không cấm được tôi gặp chị Dung thì chúng nó dùng thủ đoạn khác. Trong phòng chị Dung có một tù nhân già, nhưng rất nhanh nhẹn, mạnh khỏe, ở đây ai cũng kêu là bà Ba già. Bà Ba già này nước da đen cháy, tiếng nói ông ổng, làm nhiệm vụ quét dọn vệ sinh trong phòng giam người bịnh lâu năm như chị Dung. Buổi chiều, sau khi tới phòng y tế lấy thuốc xong, khoảng bốn giờ là tôi đi qua phòng chị Dung thăm Dung. Dung rất yếu, đi đâu cũng phải có người dìu đi chậm, nên sáng chiều tôi đều ghé coi sức khỏe ra làm sao rồi. Nếu đi vệ sinh trong phòng giam thì Dung vịn tay vô vách tường lần chậm chậm đi từ từ vô.

Chị Dung dặn tôi vô phòng thì chỉ ngồi ngay chỗ của Dung thôi, đừng lấn qua chỗ bà Ba già (cạnh chỗ của Dung, ngay cửa sổ) bà Ba rất khó chịu. Tôi biết vậy nên cũng đâu có ngồi lấn qua. Chị Dung trước đó có nói với tôi:

– Bà Ba này hung dữ lắm, nịnh cán bộ như cha mẹ bả nên mấy đứa cán bộ trại binh vực bả, bả muốn chửi ai thì chửi, muốn đánh ai thì nhảy vô đánh, ai cũng sợ bả hết.

Tôi cười, nói:

– Được rồi. Bà này để tôi trị bả, dữ cỡ nào tôi cũng chơi được hết.

Mụ Ba này thấy tôi ngồi nói chuyện với Dung vui vẻ, hỉ hả thì đi qua đi lại nói trỏng:

– Ai ở phòng nào về phòng đó đi, đi lung tung làm dơ dáy phòng người ta.

Tôi quay lại nhìn qua nhìn lại thấy trong phòng ngoài tôi ra không có ai khác là người ngoài, tôi bèn quay lại nhìn bà Ba nói lớn lên:

– Bà nói tôi đó phải không? Tôi ngồi ngay chỗ của chị Dung chớ đi đâu mà lung tung? Trại này còn chưa cấm được tôi nữa, bà là cái thá gì mà cấm tôi? Đứa nào nó bảo bà cấm tôi? Báo cho bà biết, tôi còn ở đây thì ngày nào tôi cũng đến ngồi chỗ này coi ai dám làm gì tôi.

Bà ta làm thinh bỏ đi. Có lẽ nhìn lại “tương quan lực lượng” thấy có nhảy vô đánh thì cũng không đánh hơn tôi, chửi thì cũng chửi không hơn tôi, tôi đâu có sợ kỷ luật như mấy đứa tù kia mà nhịn nhục để bả lấn lướt nên bà ta mới nín.

Bà Ba già đi rồi, Dung mới cười ha ha lên, nói:

– Bả gặp chị Tần là cắn lưỡi.

Chiều hôm sau, tôi cũng đến chơi với Dung. Lúc đi ra thì đôi dép nhựa màu đỏ tôi để trước cửa phòng đã biến mất. Tôi đi kiếm vòng quanh không thấy đâu hết, mà con Thùy đã thổi tu huýt te te đến giờ ai về phòng nấy để khóa cửa phòng giam rồi, nên chị Hồng (ở cùng phòng với Dung) cho tôi mượn đôi dép mang đi về. Tôi nghi con mẹ Ba già này lấy dép tôi giấu vì đôi dép của tôi nhỏ xíu, ở đây ngoài tôi ra không ai mang vừa.

Sáng hôm sau, khi tất cả đã xuất trại ra ngoài lao động hết, điểm danh trực sinh, phòng bịnh xong là tôi đi một vòng quanh các phòng giam để kiếm đôi dép. Cuối cùng thấy dép của tôi ở trong đống dép của phòng kế bên, nhưng phòng này cách phòng chị Dung một bức tường và phía ngoài có hàng rào xi măng cao lên nên hôm qua tôi không nhìn thấy.

Tôi bước vô, thấy có chị Trực sinh lớn tuổi ở trong phòng, tôi chào chị và nói:

– Chị cho em vô lấy đôi dép.

– Đôi dép nào?. – Chị trực sinh hỏi.

– Đôi màu đỏ quai kẹp nhỏ xíu đó chị. – Tôi nói.

– Ừ, lấy đi. – Chị trực sinh nói. – Dép của em hả? Sao lại ở đây? Hèn chi chiều hôm qua tới giờ thấy đôi dép lạ không biết của ai. Bữa nay mà không có người nhìn là tui đem liệng bỏ rồi. – Chị trực sinh nói.

Tôi đi vô lấy đôi dép mang vô chưn, cám ơn chị rồi đi qua phòng Dung cho Dung coi:

– Nè, đi kiếm cả buổi, phát hiện ở phòng bên kia. Cái này chắc chắn con mụ già đó lấy liệng qua chớ hổng ai vô đây hết.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 21/5/2017

Về phòng giam, tôi lân la hỏi mấy đứa tù cùng phòng về vấn đề chuyển trại. Tụi nó nói:

– Tù phải nịnh cán bộ, nói sao nghe vậy, nó coi mình như con vật cũng phải ráng chịu, nếu không thì mình làm đúng nó cũng kiếm chuyện chuyển trại mình vô những trại sâu trong rừng trong núi, ở xa gia đình mình không đi thăm nuôi được, chớ nó đâu có kỷ luật mình đâu mà mình thưa kiện nó được. Không có gia đình đi thăm nuôi là chết đói, nếu không cũng chết bịnh, đau ốm bịnh tật không có thuốc uống. Tụi nó kêu lại nói tụi em đứa nào thân thiết với tù chính trị cũng chuyển trại hết.

View original post 901 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 150


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 18/5/2017

Con Phương hỏi:

– Vậy chị quyết định vẫn cứ tiếp tục gặp chị Dung hả?

– Phải. – Tôi trả lời. – Tôi vẫn cứ gặp. Còn ai cấm thì đưa văn bản đây cho tôi coi. Cán bộ nên nhớ quy định nội quy trại giam do Bộ Công An ban hành có hiệu lực thi hành trong phạm vi toàn quốc, trại giam không có quyền tự đặt ra quy định trái với quy định cấp trên. Trại này ai ra lệnh cấm tôi thì ban hành văn bản, ký tên đóng dấu vô đàng hoàng đưa tôi, tôi sẽ kiện người đó đến nơi đến chốn.

– Nếu chị đã nói vậy thì thôi. Tôi sẽ báo lại lãnh đạo – Con quản giáo Phương nói.

– Ừ, cán bộ Phương cứ đi báo đi. Nói ai có thắc mắc gì cứ gặp ngay tôi nè. – Tôi nói.

Con Phương đứng dậy bỏ đi. Tôi đi qua phòng chị Dung kể cho chị Dung nghe câu chuyện vừa rồi. Hai chị em cùng cười ha hả.

Hôm sau, tức là qua Tết được chừng một tuần, con Tú vô thăm hỏi tôi lên trại Xuân Lộc thời gian nào? Tôi hỏi nó làm sao biết tôi ở đây mà lên thăm nuôi? Nó nói nghe “giang hồ đồn đại” chớ không có ai gởi thông báo hết. Tôi nói ở đây sáng tôi quét sân xung quanh phòng ở rồi thôi, không làm gì hết.

Nó đưa tôi cái thông báo của bọn thi hành án và nói:

– Lúc xét xử thì không gởi giấy mời, không cho gia đình vô coi xét xử. Còn bây giờ lại gởi giấy đến gia đình đòi tiền án phí.

Tôi lấy cái giấy thông báo đọc qua, thấy bọn thi hành án nó kêu người nhà tôi nộp bốn trăm ngàn đồng tiền án phí hai cấp sơ thẩm, phúc thẩm. Tôi quay qua Ðại Úy Trần Thanh Giang mượn cây viết, viết luôn vào mặt trước tờ thông báo mấy chữ: “Không nộp đồng nào” rồi ghi rõ ngày tháng, ký tên, ghi họ tên của tôi đầy đủ vô. Xong tôi đưa con Tú, nói:

– Ðem cái giấy này về liệng vô mặt tụi nó.

Em tôi nó gởi một ít đồ ăn khô, thuốc men, một xâu chuỗi Mân Côi bằng hột nhựa màu xanh xám trắng kiểu giả ngọc trai, nói của chị Tân gởi cho tôi. Tôi lấy đeo luôn vô cổ chớ không để chung với số đồ thăm nuôi, không ghi vô phần liệt kê đồ thăm nuôi nên khi kiểm tra đồ thăm nuôi bọn công an không có ý kiến ý cò gì. Xâu chuỗi này sau đó tôi đã tặng lại một chị khác trong trại Xuân Lộc (nhà ở Ðồng Nai) tên Hồng khi biết chị này là người Công Giáo nhưng không có tràng hạt lần đọc kinh.

Tôi hỏi chuyện gia đình, hỏi tình hình bên ngoài, bảo em tôi về nói với Cha nhờ tìm luật sư viết đơn tố cáo trại Xuân Lộc không cho tôi gọi điện thoại về nhà theo tiêu chuẩn pháp luật quy định gởi đến tất cả cơ quan truyền thông trong và ngoài nước, tiếp tục gởi đơn đề nghị giám đốc thẩm, gởi lời thăm quý Cha và anh em bên ngoài. Xong em tôi đi về. Ði hơn bốn trăm cây số, vô đây ngồi nói chuyện được ba chục phút. Ðâu phải tại Sài Gòn không có trại thi hành án, ở khu vực miền Nam cũng đầy đống ra, Cà Mau, Cần Thơ, Vĩnh Long, Tiền Giang, Tây Ninh… nhưng chúng nó cố tình giam tù chính trị ở những chỗ xa xôi, hành hạ luôn cả thân nhân của tù nhân.

Qua Tết, trại Xuân Lộc lại nổ ra một scandal hơi bị bự. Ðó là ngày mùng Một Tết bọn đội trưởng, đội phó các đội tù, các đứa không đội trưởng đội phó gì hết nhưng thường xuyên quà cáp cho cán bộ trại (giống như “thân hào nhân sĩ”) được cho ra phòng trực trại ăn Tết, ăn nhậu ở đó. Trong tù, nội quy cấm bia rượu, đã vậy mà tù nam tù nữ ăn nhậu lộn xộn rồi đè ra quan hệ tình dục luôn tại đó. Bị camera quay lén lại không thiếu thứ gì (bọn công an chúng nó chơi nhau đó mà), chuyện vỡ lở ra hàng loạt cán bộ bị đưa đi chỗ khác, đưa người mới về. Còn bọn tù nữ thì bị mất chức, liên tục trong hai tuần lễ cứ vài ba hôm là bị đọc tên bắt ở lại trong trại để đưa đi xét nghiệm coi có thai hay không, làm những đứa khác được một trận cười và có đề tài tám chuyện suốt cả tháng.

Bình thường thì tù nhân đi lao động cải tạo ở ngoài ra sân điểm danh trước, xong xuất trại đi hết thì mới tới tù nhân làm trực sinh, tù nhân đau bịnh ở lại trại ra điểm danh sau. Vào một ngày đầu tháng, nghe Tự quản thông báo tất cả tù nhân tập trung ra sân nghe thông báo kỷ luật, tôi cũng đi ra nghe coi chuyện gì. Ra đến sân chung gần cổng trại, tù nhân ngồi chồm hổm xếp hàng dưới sân xi măng nghe phó giám thị Lê Bá Thụy đọc thông báo. Ðại ý ông ta thông báo bên trại nam đã kỷ luật năm hay sáu người gì đó tội đánh lộn trong trại giam, không nghe lệnh cán bộ, đã chuyển trại đi Thanh Hóa bốn người. Ông ta nói như đe dọa những người tù đang ngồi dưới sân ngóng lên nhìn ông ta:

– Thanh Hóa là nơi rừng thiêng nước độc, khí hậu khắc nghiệt, ai ở đây không cải tạo được thì tôi sẽ chuyển đi trại Thanh Hóa hết. Mà ở ngoài Bắc cứng đầu thì chuyển vô mấy trại trong Nam.

Nói xong, ông ta cười ra chiều hỉ hả lắm. Ông ta chưa biết tôi là loại tù quậy đục nước, tại chưa tới lúc thôi.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Trở về > Tạ Phong Tần ( Đứng Thẳng Làm Người – 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 18/5/2017

Con Phương hỏi:

– Vậy chị quyết định vẫn cứ tiếp tục gặp chị Dung hả?

– Phải. – Tôi trả lời. – Tôi vẫn cứ gặp. Còn ai cấm thì đưa văn bản đây cho tôi coi. Cán bộ nên nhớ quy định nội quy trại giam do Bộ Công An ban hành có hiệu lực thi hành trong phạm vi toàn quốc, trại giam không có quyền tự đặt ra quy định trái với quy định cấp trên. Trại này ai ra lệnh cấm tôi thì ban hành văn bản, ký tên đóng dấu vô đàng hoàng đưa tôi, tôi sẽ kiện người đó đến nơi đến chốn.

View original post 938 more words