Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 126


Bài đã đăng báo Người Việt ngày 11/2/2017

mung1dinhdau-10Tôi còn đứng chửi khoảng mười phút, mấy đứa tù nam đang lao động ngưng tay ngước lên nhìn tôi, nghe tôi chửi và cười. Hai thằng cán bộ nhỏ năn nỉ tôi đi vô. Tôi chửi nãy giờ nên cảm thấy cũng mệt rồi nên đi vô, bao nhiêu đó con già đó nó đủ nhục với tù nhân và thân nhân người tù rồi.

Trên đường đi vô, hai thằng nhỏ này nói:

– Sao chị chửi làm chi cho mệt vậy?

– Con đĩ lưu manh, ngu xuẩn đó không chửi nó phí đời tù. Mẹ cha nó chớ, tài sản của tôi có giấy tờ đàng hoàng, cán bộ trại đang giữ chớ có ai ở tù mà đem được tiền, vàng vô trong phòng giam bao giờ mà nó làm như tôi mới ăn cắp của người khác trong đó đem ra vậy. Cấp bậc đại úy mà mở miệng ra là biết ngu rồi, loại dốt như me con ông cháu cha đem vô ngồi đây để hưởng lương chớ biết làm việc con mẹ gì. Nói như cán bộ ai chửi làm chi cho mệt, chửi cũng mệt lắm chớ có phải chửi sướng lắm sao. – Tôi nói.

Hai thằng nghe tôi nói vậy nhe răng ra cười.

Vô tới phòng cán bộ bên khu nữ thì hai đứa này giao tôi lại cho cán bộ trong khu. Tôi thấy có hai nữ, một nam đang ngồi ở ghế đá trước sân phòng cán bộ, mà ông này lạ hoắc mới thấy lần đầu, đeo hàm trung tá, tên gì tôi quên rồi, gặp ổng có một lần duy nhất là lần này rồi không gặp nữa.

Vừa gặp tôi, Nguyễn Thị Nhung nói liền:

– Nghe nói chị chửi ngoài đó nhiều lắm à? Chuyện gì mà ầm ĩ vậy, nói lại cho chúng tôi nghe với.

Tôi bèn kể lại đầu đuôi sự việc và đưa cho họ coi cái biên bản tôi đang cầm trên tay. Họ chuyền tay nhau coi rồi lắc đầu, một người nói:

– Dây chuỗi này tôi thấy ngay hôm chị mới vào đây, lãnh đạo không nói gì thì thôi, nói làm gì. Thôi hôm nào em chị vô thì gởi lại.

Tới đây, một tù nhân nam đi vô, cầm theo một bọc nilon thịt kho khô cỡ một ký lô và hai tờ giấy ghi biên bản nhận đồ thăm nuôi, kêu tôi ký để nó đem ra, bên ngoài đang chờ lấy biên bản. Tôi nhìn thấy trong biên bản em tôi ghi gởi hai thứ là một bịch thịt kho và một bịch cá khô chiên nhưng lại gạch bỏ hàng chữ cá khô chiên, tôi biết ngay là chúng nó làm khó không cho nhận cá kho giống như lời mấy đứa tù ở đây nói với tôi mấy hôm trước, lập tức tôi quay lại ông trung tá kia, hỏi:

– Tại sao em tôi gởi hai thứ mà gạch bỏ một thứ? Cá khô chiên của tôi đâu? Mang ngay lập tức đưa đây, nếu không tôi sẽ không nhận bất cứ thứ gì.

Ông kia nói:

– Ở đây từ hồi nào tới giờ không cho nhận cá khô, chỉ được nhận thịt thôi. Lần sau người nhà chị thăm nuôi sẽ gởi món khác.

Tôi sôi máu lên, quát lớn:

– Tôi không cần biết “cái ở đây từ trước đến giờ,” tôi chỉ biết nội quy quy định “thức ăn đã qua chế biến ăn có thể ngay được” là có quyền nhận, bất kể thứ gì. Ở đâu ra cái quy định chỉ được nhận thịt? Tôi không nhận nếu không có đủ hai thứ. Mỗi tháng chỉ được thăm gặp có một lần, một tháng trời ăn có mỗi một món thịt kho các người có ăn được không mà bảo tôi chỉ ăn thịt kho? Các người đang vi phạm pháp luật đó.

Nguyễn Thị Nhung lại vội vàng xoa dịu:

– Thôi thôi chị đừng nóng, từ từ đâu còn đó.

Xong quay ra bảo ông trung tá:

– Anh gọi ra ngoài đó, kêu tụi nó đem vô đây nhanh lên.

Ông kia còn chần chừ, tôi nói luôn:

– Chậm trễ em tôi nó về Bạc Liêu thì việc này các người phải chịu trách nhiệm, tôi không để yên đâu.

Trong bụng tôi nghĩ: Mẹ mày, chúng mày không đem bịch cá khô vô cho tao thì tao chửi cả đêm cho tất cả tù nhân cái trại này nghe. Khu tù nam chỉ cách khu nữ có một bức tường, ban đêm gào lên chửi là nghe rõ lắm.

Ông ta miễn cưỡng rút điện thoại di động ra gọi ra ngoài, bảo xách bịch cá khô vô nhanh, hết giờ làm việc rồi, ông ta còn phải đi về ăn cơm. Nói điện thoại xong, ông ta bảo tôi chịu khó chờ một chút. Tôi đứng đó khoảng mười phút thì thằng tù nam lúc nãy trở lại cầm theo bịch cá khô, nó lấy cây viết ghi lại thêm dòng chữ “Cá khô chiên một bịch” rồi đưa hai tờ biên bản cho tôi ký, xong nó cầm hai tờ biên bản đi ra. Ông trung tá lúc này mới đứng dậy nói:

– Vậy xong xuôi rồi há, tôi đi về à?

Hai cán bộ nữ nói:

– Vâng, anh về trước đi, bọn em tí nữa cũng về luôn.

Một người cầm chùm chìa khóa phòng giam kêu tôi về phòng. Trên đường đi, nữ cán bộ này nói:

– Thật là làm cái việc không giống ai cho mất thời gian. Tôi còn phải về rước con nữa. Xong rồi, chị giận làm gì cho mặt có nhiều nếp nhăn, già đi.

Tôi còn “làm mặt hình sự” cầm hai bịch thịt, cá, vừa đi vừa chửi láp dáp thêm nữa. Vô phòng rồi, tôi mắc cười quá, nghĩ bụng mai tôi phải đem bịch cá khô này ra khoe với bọn tù nhân nữ, coi như bằng chứng cho tụi nó biết lời nói của tôi với tụi nó là đúng.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 11/2/2017

mung1dinhdau-10Tôi còn đứng chửi khoảng mười phút, mấy đứa tù nam đang lao động ngưng tay ngước lên nhìn tôi, nghe tôi chửi và cười. Hai thằng cán bộ nhỏ năn nỉ tôi đi vô. Tôi chửi nãy giờ nên cảm thấy cũng mệt rồi nên đi vô, bao nhiêu đó con già đó nó đủ nhục với tù nhân và thân nhân người tù rồi.

View original post 971 more words

Categories
Chuyện ngắn

MỘT CHIẾC QUAN TÀI… ĐẦY YÊU THƯƠNG!!


Sáng nay đưa một người bạn từ Thái Lan về lại USA, tự nhiên bỗng thấy thương bạn mình, thương lắm… về lại Hotel Lobby ngồi uống coffee, mở laptop ra đọc tin tức, đọc tài liệu và sẵn viết tiếp…

Source: MỘT CHIẾC QUAN TÀI… ĐẦY YÊU THƯƠNG!!

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 125


Bài đã đăng báo Người Việt ngày 05/2/2017

mung1dinhdau-16Bọn nó dẫn tôi đi ra phòng thăm gặp chung của tất cả tù nhân. Phòng này ngăn cách với thân nhân người tù bên ngoài bởi một tấm mica dày khoảng một centimet, có khoan lũng mỗi chỗ ngồi chừng một chục lỗ tròn bằng ngón tay út. Rất đông người và ồn ào như cái chợ vỡ, mới đi ra ngoài trong cái đám đông nhốn nháo đó tôi không thể nhìn thấy người nhà của mình ở đâu.

Con Tú nhìn thấy tôi thì kêu lớn lên, vừa kêu vừa đưa tay lên ngoắt lia lịa tôi mới nhìn thấy. Nó chạy lại một chỗ ngồi, tôi cũng đi lại phía đó. Tôi hỏi nó trại Chí Hòa có thông báo chuyển trại cho gia đình không? Nó nói không thông báo, hôm qua ở nhà lên vô Chí Hòa không gặp, ở đó nói chuyển lên đây mới biết. Mà không biết đường đi, đi lạc lòng vòng, hai ngày sau mới vô tới đây. Nó nói có chị Tân đang ở ngoài cổng, bọn công an không cho chị Tân vô, chị Tân có gởi cho tôi chuỗi hột Mân Côi và đưa cho tôi coi chuỗi hột nhựa màu xanh xám kiểu giả ngọc trai.

Người ta đi thăm tù đông người, không phải như nhà tôi chỉ có một người, thành ra nhao nhao lên, ai cũng muốn nói, mà nói hổng có nghe được, lại cố gắng gào lớn lên, lại càng thêm khó nghe hơn. Tôi mới quay ra hỏi thằng cán bộ dẫn giải trẻ đang đứng gần đó là tôi muốn gởi xâu chuỗi hột màu đen tôi đang đeo trên cổ cho em tôi để lấy xâu chuỗi mới, vì cái cũ nó bị hoác móc nên thường bị rớt. Thằng này nó chỉ qua một cán bộ nữ khác cũng đang ngồi gần đó. Tôi nhìn qua, thấy cán bộ này có vẻ già tuổi hơn tôi một chút, đeo hàm đại úy, không thấy đeo bảng tên, đang ngồi gác hai chân lên ghế, tay thì bốc trái cây trong cái rổ để bên cạnh vừa ăn vừa cười nói hô hố giọng Bắc với một nữ đồng nghiệp cũng sồn sồn ngồi cạnh.

Tôi bước qua đưa tờ biên bản trao trả tài sản tôi đang cầm trên tay ra, vừa đưa ra vừa nói:

– Tôi có một số tiền đô la, nữ trang, giấy tờ, tôi muốn gởi cho người nhà tôi đem về.

Con đại úy già này không hề nhìn tôi, cũng không coi tờ giấy tôi đang cầm trên tay là giấy gì, đã quát lên:

– Tài sản ở đâu, tiền ở đâu ra? Gởi về cái gì?

Thái độ của con đại úy già này giống y như là nó vừa phát hiện bắt quả tang tôi vừa ăn cắp mớ tài sản đó vậy. Tôi điên máu lên, quát lại nó:

– Tài sản của tôi chớ ở đâu. Cơ quan điều tra trả cho tôi có giấy tờ hợp pháp đàng hoàng, trại này đang giữ, bộ các người tính ăn cướp tài sản của tôi hay sao làm thấy ghê vậy?

Nghe tôi quát lớn như vậy, con này mới quay lại ngước lên nhìn tôi từ đầu đến chân, thấy xâu chuỗi đen tôi đang đeo trên cổ, bèn quát:

– Xâu chuỗi này cũng không được đeo, phải thu.

Tôi quát lại nó:

– Không có quyền thu. Chuỗi này đeo đi qua ba trại rồi, trại này là trại thứ tư, chưa có ai dám thu của tôi, đừng giở trò lưu manh.

Con đại úy đứng dậy quát tôi:

– Lôi con này vô đá chết mẹ nó đi. Chưa biết đây là đâu à?

Tôi lập tức sấn tới trước mặt nó, quát to hơn:

– Tao thách mày đó, mày giỏi đụng đến cọng lông chưn tao thử coi mày có chết mẹ mày không. Mày ngồi gác cả hai chân lên ghế, ăn uống nhồm nhoàm trong giờ làm việc là loại lưu manh, ngu dốt, mất dạy chớ công an gì thứ mày. Mày đánh đi, mày động đến tao thử coi tao có để mày yên không. Tao đứng im cho mày đánh chắc, động đến tao tao đập lại mày chết mẹ mày luôn đó. Đồ công an lưu manh côn đồ, công an mất dạy, vô học.

Con Tú bên ngoài nhìn vô thấy vậy cũng gào lên chửi ầm ĩ. Những thân nhân tù nhân đang thăm nuôi nghe chửi inh ỏi bèn nhao lên hỏi chuyện gì. Tôi thấy con Tú vừa chỉ con đại úy, vừa la con công an trại đó hăm dọa đánh chị tôi, muốn cướp xâu chuỗi của chị tôi.

Lúc này, có hai thằng công an lớn tuổi cao to, mập lù nhào vô phòng thăm gặp lôi tôi ra ngoài theo đường cửa sau. Vậy là tôi chỉ mới gặp người nhà nói chuyện mới có hơn năm phút, chửi lộn với con đại úy già đó cũng khoảng hơn năm phút là bị chúng nó lôi vô rồi. Tôi cứ vừa đi vừa gào lớn lên chửi con đại úy, đào mồ cốt mả dòng họ nó mà chửi ầm lên. Ra khỏi phạm vi đó chừng hai chục thước thì hai thằng mập này buông tôi ra giao lại cho hai thằng nhỏ (dẫn tôi đi ra lúc đầu), kêu hai thằng nhỏ này dẫn tôi trở lại phòng giam.

Gần đó tôi thấy một đám tù nhân nam đang lao động trộn hồ xây dựng cái gì đó, tôi bèn đứng lại, quay mặt vô phòng thăm gặp mà gào lên tiếp tục chửi rõ ràng từng tiếng:

– Con đĩ đại úy già vừa ngu vừa dốt kia. Mày giỏi muốn đá tao, đánh tao thì ra đây, tao với mày chơi tay đôi, đừng có trốn trong phòng. Cái lon đại úy của mày tao đeo cách đây mười năm rồi, già như mày mới đại úy mà không biết nhục, tưởng hay lắm à. Tao thách cả dòng họ mày ra đây đánh nhau với tao. Mày giết cho tao chết tại đây mới giỏi, tao còn sống là tao còn tìm mày trả mối thù này. Con đĩ đại úy lưu manh, mày không dám đeo bảng tên à, mày sợ tù biết tên trả thù mày à, đồ con đĩ hèn hạ, bẩn thỉu.”

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 05/2/2017

mung1dinhdau-16Bọn nó dẫn tôi đi ra phòng thăm gặp chung của tất cả tù nhân. Phòng này ngăn cách với thân nhân người tù bên ngoài bởi một tấm mica dày khoảng một centimet, có khoan lũng mỗi chỗ ngồi chừng một chục lỗ tròn bằng ngón tay út. Rất đông người và ồn ào như cái chợ vỡ, mới đi ra ngoài trong cái đám đông nhốn nháo đó tôi không thể nhìn thấy người nhà của mình ở đâu.

View original post 1,011 more words

Categories
Chuyện ngắn

11.491. Người xưa có câu “Ông nói Gà, Bà nói Vịt”, và chuyện vui của Linh mục Giuse Nguyễn Duy Tân trước khi đi “làm việc” với CA


adminbasam's avatarBA SÀM

Trần Phong Vũ

29-1-2017

Cha Giuse Nguyễn Duy Tân là một Linh mục trẻ. Hiện ông là Cha Sở Giáo xứ Thọ Hòa thuộc Giáo phận Xuân Lộc, một Giáo phận lớn, đông tín hữu nhất ở miền nam Việt Nam. Trong khoảng gần một năm nay, kể từ Mùa Chay năm 2016, bỗng dưng cha Tân được công an nhà nước chiếu cố đặc biệt vì những lời lẽ bộc trực trong các bài thuyết giảng hoặc những dịp lên tiếng đó đây của ông.

Thí dụ như bài giảng trong Tam Nhật Thánh Mùa Chay năm ngoái, cha dựa vào cuộc Khổ nạn của Chúa Giêsu: chịu đóng đinh, chịu chết và ngày thứ ba Sống Lại Vinh Quang… để suy tưởng về diễn tiến tất nhiên trong quá trình dẫn tới việc tự giải thể của chế độ cộng sản: khổ đau, tù đày, chết chóc nhưng…

View original post 2,269 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 124


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 01/02/2017

janetnguyen
Với Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn, sau khi chào cờ ngày Mùng 1 tết Đinh Dậu.

Mấy đứa tù thường phạm tôi gặp ngoài sân khu giam nữ trại Bố Lá rất ngạc nhiên không hiểu tại sao tôi ở có một mình ở phòng đầu, trong khi tụi nó phải ở chen chúc một phòng bốn năm chục đứa. Tụi nó nói với tôi có ba phòng lớn: phòng nhốt tội danh liên quan đến ma túy, phòng nhốt tội danh liên quan đến kinh tế (tức tiền bạc, như lừa đảo, lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản, cố ý làm trái nguyên tắc quản lý kinh tế, tham nhũng, v.v…) và một phòng khác nhốt đủ thứ tội danh trừ hai nhóm trên, kêu là phòng “hột vịt lộn.”

 Tôi thấy ở đây bọn tù khi nói chuyện với cán bộ trại đều ngồi chồm hổm dưới đất ngóng mỏ lên, còn bọn công an thì đứng hoặc ngồi trên ghế. Tôi hỏi tụi nó:

– Bộ ở đây công an bắt mấy đứa mày ngồi dưới đất nói chuyện à?

Tụi nó nói:

– Ừ, ai cũng vậy hết nên tụi em cũng vậy.

– Mấy đứa thấy chị có bao giờ ngồi dưới đất không? – Tôi hỏi.

– Không! – Tụi nó trả lời.

– Tất nhiên phải như vậy. Người chớ có phải chó đâu mà ngồi dưới đất nghếch mõm lên nói chuyện. Phải ngồi ngang hàng đàng hoàng, không có ghế thì đứng, không ngồi dưới đất để chúng nó ngồi dạng háng ở trên. Ở tù chỉ bị hạn chế một số quyền công dân thôi, chớ quyền con người vẫn được pháp luật quy định đảm bảo đầy đủ. Quyền con người là quyền được ăn uống đảm bảo vệ sinh, được ở trong môi trường lành mạnh, không khí trong sạch, không bị dơ dáy, ẩm mốc, có đủ nước sạch để tắm, có ti vi, báo chí để coi, bịnh phải được điều trị, cấp thuốc. – Tôi nói.

Tụi tù trố mắt nhìn tôi nói, há hốc miệng như vừa nhìn thấy người từ hành tinh khác rơi xuống trái đất vậy. Tôi hỏi tụi nó:

– Mấy đứa không biết chuyện này hả? Không có ai nói cho biết hả?.

Tụi nó lắc đầu, nói:

– Tụi em mới nghe lần đầu đó chị. Giờ nghe chị nói mới biết. Hèn chi tụi em không thấy chị ngồi dưới đất bao giờ.

– Bây giờ biết rồi thì phải thực hiện như vậy nghe, đừng để chúng nó xem thường, khi dễ mình. Hôm qua chị mới đưa cái đơn khiếu nại lên giám thị về chuyện ở đây không phát nước uống, ăn canh cải heo chê, thịt heo kho thúi hoắc đó. Tao còn ở đây ngày nào tao còn khiếu nại dài dài.

Tụi nó lại trố mắt nhìn tôi, nói:

– Trời, sao chị dám khiếu nại như vậy, không sợ sao?

– Sợ cái gì?. – Tôi hỏi lại.

Tụi nó im lặng không trả lời, nhìn nhau cười cười.

Tôi nói tiếp:

– Tao sợ thằng nào, con nào mà hổng dám? Thách bọn nó dám động đến tao đó. Lúc ở trại tạm giam an ninh điều tra Sài Gòn, tao tuyệt thực một tháng hai mươi ngày, chúng nó phải năn nỉ tao ăn cơm đó. Hôm qua tao mới nói chuyện với phó giám thị trại này đó, ổng hứa sẽ giải quyết khiếu nại.

– Ông Tám phải không chị? – Một đứa hỏi.

– Ừ, Phạm Văn Tám. – Tôi nói.

– Rồi ổng không làm gì hết sao? – Nó lại hỏi.

– Làm gì là làm gì? – Tôi hỏi lại. – Ma bắt xem mặt người ta mày ơi. Ðâu có dễ hù tao, mà cũng không bịp tao được. Tao nói ra là họ phải cứng họng mới nói, không thì thôi.

Mọt đứa nói:

– Bọn này nó ác lắm chị ơi. Nhà mình thăm nuôi, gởi cái gì vô ăn nó cũng không cho, bắt chỉ được gởi thịt kho thôi, gởi cá khô là nó không cho nhận, nó bắt mình phải mua của nó bán. Nhà em nghèo chỉ đủ tiền mua cá khô, làm gì có tiền mua thịt gởi cho em. Em hổng có gì ăn cơm hết, ở đây chị em thương cho cái gì em ăn cái đó.

Mấy đứa đứng xung quanh nói:

– Nó nói đúng đó chị. Cá khô hay thứ khác không được nhận.

– Nhà tao ở xa, cũng không gởi cái gì nhiều, nhưng cá khô lù đù chiên tháng nào cũng có cả ký lô. Hôm đến đây vẫn còn một hộp cá khô chiên tháng trước gởi ăn không hết. Mày lấy cái bọc nilon đưa chị, chị lấy cho một mớ chiên lại mà ăn cơm. Vài hôm nữa thế nào con em chị nó cũng đi thăm nuôi lại có cá khô chiên mới. Ðể tao coi bọn này nó dám chận cá khô chiên của tao thì tao kêu nó bằng ông nội, bà nội, thách cả lũ chúng nó dám làm. – Tôi nói.

Con này nghe vậy, vội vàng chạy đi kiếm cái bọc nilon đưa cho tôi. Tôi nói:

– Ðầu giờ chiều mở cửa phát cơm thì chị đưa cá cho.

Nó nghe vậy cám ơn tôi rối rít.

Tôi ở trại Bố Lá qua đến ngày thứ ba thì cán bộ quản lý khu báo tôi biết là con Tú đến thăm nuôi tôi. Tôi mới lục mớ giấy tờ đang giữ, cầm theo cái biên bản trao trả tài sản mà ông Trần Văn Cống đã đưa cho tôi lúc tôi ở trại Chí Hòa đem theo đi ra ngoài phòng thăm gặp. Tôi định bụng sẽ gởi mớ giấy tờ, bằng cấp, tiền, nữ trang trại Bố Lá đang giữ cho em tôi đem về. Tiền, vàng thì nó muốn “xử” thế nào tùy ý, còn giấy tờ đem về nhà thờ Kỳ Ðồng gởi cha giữ cho chắc ăn, không thằng an ninh khốn nạn nào dám xông vô ăn cướp.

Tạ Phong Tần

(còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 01/02/2017

janetnguyen Với Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn, sau khi chào cờ ngày Mùng 1 tết Đinh Dậu.

Mấy đứa tù thường phạm tôi gặp ngoài sân khu giam nữ trại Bố Lá rất ngạc nhiên không hiểu tại sao tôi ở có một mình ở phòng đầu, trong khi tụi nó phải ở chen chúc một phòng bốn năm chục đứa. Tụi nó nói với tôi có ba phòng lớn: phòng nhốt tội danh liên quan đến ma túy, phòng nhốt tội danh liên quan đến kinh tế (tức tiền bạc, như lừa đảo, lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản, cố ý làm trái nguyên tắc quản lý kinh tế, tham nhũng, v.v…) và một phòng khác nhốt đủ thứ tội danh trừ hai nhóm trên, kêu là phòng “hột vịt lộn.”

View original post 911 more words

Categories
Chuyện ngắn

BREAKING: Thousand Of Muslims Leaving U.S Becouse Of Sharia Law Banned. Do You Support This ?


BREAKING: Thousand Of Muslims Leaving U.S Becouse Of Sharia Law Banned. Do You Support This ?

Source: BREAKING: Thousand Of Muslims Leaving U.S Becouse Of Sharia Law Banned. Do You Support This ?

Categories
Chuyện ngắn

Trump Authorizes Congress To Pursue Criminal Charges Against Hillary


President Donald Trump has finally authorized the Congress to pursue charges against Hillary Clinton. Jason Chaffetz, the Chairman of the United States House Committee on Oversight and Government Reform, told the committee that he had a meeting with President Trump and he hinted that charges against Hillary could be happening. Here is what Chaffetz said: “President Trump […]

Source: Trump Authorizes Congress To Pursue Criminal Charges Against Hillary

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 123


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 29/1/2017

13139303_1016899715066937_6279334449342880610_n– Được. – Tôi trả lời. – Rất rõ ràng, không có gì là khó hiểu. Tôi nghĩ là ông biết, làm đến chức Phó Giám thị mà nói không biết e rằng giả vờ hơi phô đó. Ông Phó Giám thị muốn nghe thì tôi nói đây:

Thứ nhất, không ai phản đối không có nghĩa là thịt heo đảm bảo chất lượng an toàn thực phẩm cho người ăn, chỉ vì không ai dám phản đối, có tôi là người duy nhất làm điều này. Thứ hai, tiền ngân sách cấp phát xuống cho khẩu phần rau của tù nhân mỗi người một tháng mười lăm ký lô đảm bảo chất lượng ăn được, không phải loại rau đến heo cũng chê không thèm ăn, còn làm thế nào có đủ rau xanh cho tù nhân ăn là nhiệm vụ của Ban Giám Thị, tôi không cần biết. Thứ ba, ông Phó Giám thị nói sẽ xem lại nước nấu canh tại sao đen và khắc phục thì tôi tạm chấp nhận coi thay đổi như thế nào rồi tính sau. Thứ tư, nước uống đun sôi để nguội đảm bảo vệ sinh cấp phát cho tù nhân uống đầy đủ mỗi ngày là trách nhiệm trại giam bắt buộc phải làm, tôi không cần biết củi thiếu hay củi đủ, đó là nhiệm vụ của Ban Giám Thị, không phải của tôi. Thứ năm, báo Nhân Dân cán bộ có đưa cho tôi rồi, giờ tôi không có ý kiến gì, chấp nhận việc báo đến trễ do đường xá xa xôi. Thứ sáu, tôi không cần biết trại này mới hay cũ, có điều kiện hay không có điều kiện, tôi chỉ cần biết một khi đã nhốt người vào đây trại giam phải có trách nhiệm đảm bảo những tiêu chuẩn đời sống của người tù mà pháp luật đã quy định, không đủ thì đừng nhốt vào đây, kiếm chỗ khác nhốt đi. Chớ nhốt người ta vào rồi nói thiếu điều kiện thì không chấp nhận được, đó là vi phạm pháp luật, cắt xén tiêu chuẩn của tù nhân. Thứ bảy, ông Phó Giám thị lấy cái bản án phúc thẩm của tôi ra đọc cái câu “án phúc thẩm đồng thời chung thẩm có hiệu lực thi hành” đi, rồi nói cho tôi biết câu đó không phải thành án thì nghĩa là gì? Tôi chưa đọc bản án phúc thẩm nhưng tôi biết tất cả các bản án phúc thẩm đều có ghi rõ câu đó vì nó được quy định trong Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự, còn cụ thể ở điều nào thì ông Phó Giám thị tự lấy Bộ Luật Tố Tụng ra mà đọc, tôi không nhắc lại. Nếu giam tôi trong cái phòng không có ti vi là phân biệt đối xử với tù chính trị, tước đoạt quyền lợi của tôi mà pháp luật cho phép tôi được hưởng. Tôi báo cho ông Phó Giám thị biết, thà mất lòng trước đặng lòng sau, những điều tôi vừa nói ông Phó Giám thị phải công nhận là tôi nói đúng. Nếu không giải quyết tôi sẽ báo cho người nhà tôi biết kiện trại giam này đàn áp, khủng bố tôi, cho tôi ăn uống không đảm bảo vệ sinh, chất lượng để giết tôi chết dần chết mòn. Ông có muốn như thế không? Từ trước đến nay tôi đã nói điều gì là tôi sẽ làm, chưa bao giờ tôi nói mà không làm.

Phạm Văn Tám nghe vậy xuống nước:

– Những điều chị nói tôi công nhận là đúng, nhưng tôi không có quyền quyết định, để báo lại với đồng chí Giám thị.

– Báo lại là trong thời gian bao lâu? Khi nào thì có kết quả giải quyết? Không dằng dai kéo dài thời gian với tôi được đâu. Ông Phó Giám thị phải nói rõ là trong bao nhiêu ngày? Quyền lợi của tôi đang bị xâm phạm, tôi không thể chờ đợi ngày này sang ngày khác được. – Tôi nói.

– Tôi không thể trả lời chính xác được. Đồng chí giám thị hiện nay đi họp tổng kết cuối năm, chưa về. – Phạm Văn Tám nói.

– Họp ở đâu? Sài Gòn à? Vừa đi vừa về mất vài tiếng đồng hồ là nhiều. Họp cuối năm nhiều lắm là một ngày. Sáng đi sớm, họp xong tối về đến nơi rồi, làm gì mà không giải quyết công việc được. Ông Giám thị muốn né trách nhiệm à? Nếu ông ta muốn vậy thì chờ đó, tôi sẽ bảo người nhà tôi tố cáo ông ta đến khắp nơi. Tôi còn ở đây ngày nào thì tôi không bao giờ để yên chuyện này đâu.

– Tôi sẽ báo lại đồng chí giám thị giải quyết sớm. Giám thị đi vắng thật mà, sao chị đa nghi thế. – Phạm Văn Tám nói.

– Tôi không thể tin lời nói của mấy ông Cộng Sản được. Họ toàn lừa bịp, dối trá cho được việc. – Tôi vừa nhếch mép cười vừa nói.

– Nhưng tôi không nói dối đâu, được lợi ích gì cho tôi. Nếu không còn điều gì cần nói thì chị đi về phòng đi. – Phạm Văn Tám nói.

– Tôi không có gì để nói nữa, giờ chỉ chờ thôi, còn ông Phó Giám thị nói dối có lợi ích gì cho ông thì chỉ có ông biết, tôi làm sao biết được. Ví dụ nếu ông không nói dối ông bị tống khỏi cái chức Phó Giám thị thì đó cũng là nói dối tôi để ông có lợi ích. – Tôi nói.

Ông ta chỉ mỉm cười, quay ra gọi một thằng cán bộ nam dẫn tôi trở về phòng giam. Tôi về đến nơi thì thấy bọn tù nam làm việc ở nhà bếp đẩy xe chở cơm canh đến phát cơm buổi sáng cho khu giam nữ. Thằng cán bộ này kêu cán bộ nữ trong khu nữ ra giao lại tôi rồi đi ra. Tôi vô phòng giam lấy mấy cái hộp nhựa ra lấy cơm canh, vậy là hết một buổi sáng.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 29/1/2017

13139303_1016899715066937_6279334449342880610_n– Được. – Tôi trả lời. – Rất rõ ràng, không có gì là khó hiểu. Tôi nghĩ là ông biết, làm đến chức Phó Giám thị mà nói không biết e rằng giả vờ hơi phô đó. Ông Phó Giám thị muốn nghe thì tôi nói đây:

View original post 1,000 more words

Categories
Chuyện ngắn

Nhân quyền tại VN sẽ tốt hơn khi Mỹ rời TPP?


Categories
Chuyện ngắn

Ly rượu mừng giữa cuộc bể dâu


Tuấn Khanh's avatarTuấn Khanh's Blog

Mùng một Tết Đinh Dậu, trong một buổi chiều xuống, thành phố như tan vào một dấu lặng thanh thản, tôi chợt nghe bài Ly Rượu Mừng của nhạc sĩ Phạm Đình Chương vang lên. Giai điệu như ngọn gió xuân dịu dàng, đáp xuống mái hiên của các ngôi nhà cao tầng, len vào từng căn phòng nhỏ, chảy vào trong tim người giữa mùi hương trầm nhè nhẹ. Ly Rượu Mừng lại vang lên, bất hủ, rót thật đầy vào không khí đón Tết trong lòng người bao thế hệ.  Bài hát như nói thay giấc mơ của nước Nam về một tương lai mới, mà con người khát khao biết mấy về một tương lai sẽ được tắm trong tự do và an bình.

“Nhấc cao ly này. Hãy chúc ngày mai sáng trời tự do”

Bài hát mơ về tự do đó, đã bị giam cầm hơn…

View original post 952 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 122


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 22/1/2017

dmconso2-2Buổi chiều, có một đứa khoảng hơn hai mươi tuổi tự xưng nó tên là Con Thỏ kêu tôi lại cho tôi một bộ quần áo bằng vải thun màu vàng có bông xanh. Nó nói là quần áo của nó bây giờ không mặc được vì nó mập ra, thấy tôi cứ mặc quần đùi, áo hai dây suốt ngày nên nó cho tôi. Tôi mặc thử thấy rất đẹp và vừa vặn. Bộ đồ đó đến giờ tôi vẫn còn giữ và đem qua Mỹ luôn, để làm kỷ niệm một tấm lòng tốt mà đến giờ thời gian quá lâu, tôi không còn nhớ mặt mũi Con Thỏ tròn méo ra sao nữa.

Xế chiều, tình cờ tôi phát hiện xung quanh chỗ nằm của mình toàn kiến lửa đỏ lòm. Coi kỹ lại, trời mẹ ơi, kiến lửa nó đục lỗ tường làm ổ đầy nhóc luôn, hơn mấy chục cái ổ kiến lửa ăn luồn trong vách tường. Vậy mà tối hôm qua ngủ không giăng mùng, cả đêm không bị con kiến nào cắn, quả là có ơn trên nữa rồi. Tường này nó xây ăn bớt xi măng, nên toàn cát, lâu ngày nước mưa thấm, lớp xi măng tô tường bị kiến đục ruỗng hết.

Tôi bèn lấy cục xà bông Lifebuoy đỏ đang xài mềm mềm bóp ra trét hết vô mấy lỗ tường có ổ kiến. Xà bông này có ưu điểm vô cùng lợi hại là khi thấm nước nó mềm, khi khô nó cứng như đá, trét một lớp dày vô tường, qua hôm sau xà bông khô cứng lại kiến không đục lủng lỗ chun ra được. Trét lòng vòng xung quanh chỗ nằm, ngay cửa phòng nữa, nếu không trét chỗ này tối nó bò ra thì chết, tối tôi đi tới đi lui từ cửa đến cuối phòng rồi quay lại để vừa tập thể dục vừa lần chuỗi đọc kinh, không trét đạp trúng ổ kiến lửa thì bà nội cũng đội chuối khô. Cuối cùng tốn hết một cục xà bông loại bự. May mà tôi vẫn còn ba cục xà bông Lifebuoy bự ở nhà gởi vô để dành xài.

Trời sụp tối, gió ngoài cửa sổ thổi luồn vô phòng giam chỗ nằm ù ù, lạnh ngắt, mà cửa sổ không có cánh cửa, chỉ có song sắt. Lại thêm cái may nữa là hồi sáng mới mượn được hai tờ báo Nhân Dân bự chà bá đem vô phòng đọc, tôi lấy cọng dây nilon cột ngang phía trên khung cửa sắt rồi treo tờ báo lên, vậy là kín cái cửa sổ, gió không thổi lọt vô chỗ ngủ được.

Sáng hôm sau, cán bộ trại giam báo tôi lên gặp Phó Giám thị trại. Tôi đi theo họ lòng vòng một lúc vô một căn phòng cũng khá cũ, có vẻ như đây là cái phòng họp thì phải. Người gặp tôi là một ông đứng tuổi, nói giọng Bắc, tự giới thiệu là Phó Giám thị Phạm Văn Tám. Tôi nhìn thấy ông ta đeo hàm Thượng tá và bảng tên đeo trên ngực đúng như lời ông ta nói. Thì ra ông này hôm qua ký cái phiếu chuyển đơn đưa cho tôi đây.

Ông Phạm Văn Tám sau khi chỉ cái ghế mời tôi ngồi xuống rồi nói:

– Hôm qua tôi có bảo văn thư chuyển cái đơn của chị cho Tòa án rồi.

– Cám ơn! Tôi có nhận được cái phiếu chuyển đơn do ông Phó Giám thị ký, cán bộ trại đưa cho tôi chiều hôm qua. – Tôi nói.

Ông Tám nói tiếp:

– Tôi có nhận được đơn khiếu nại của chị, nhưng tôi muốn nghe chính chị nhắc lại chị muốn khiếu nại điều gì.

Ông ta muốn thử trí nhớ của tôi hay sao vậy cà? Tôi bèn lặp lại bảy nội dung đã nêu trong đơn gởi ngày Thứ Hai. Tôi nói xong thì Phạm Văn Tám nói:

– Tôi trả lời lần lượt những khiếu nại của chị như sau: Thứ nhất, ở đây từ trước tới giờ vẫn phát thịt kho như vậy, chưa thấy ai nói gì. Thứ hai, ở đây có thứ cải đó đúng như chị nói, hơi khó ăn nhưng không có cải nào khác vì ở đây xa chợ. Thứ ba, nước nấu canh thì tôi hứa sẽ xem lại coi tại sao nó đen, bảo nhà bếp khắc phục. Thứ tư, nước uống thì ở đây không có nấu nước uống cho phạm nhân vì thiếu củi, ai cũng uống nước trong vòi chảy ra, nước đó của nhà máy có khử trùng. Từ hôm đến đây đến giờ chị uống nước đó có bị đau bụng gì không? Thứ năm, báo Nhân Dân thì tôi có nói với cán bộ quản giáo phát cho chị rồi, cán bộ có nói lại không? Thứ sáu, việc mở đài cho phạm nhân nghe chưa có tại vì ở đây là trại mới chưa làm được. Thứ 7, tại vì cái phòng giam chị trước kia là phòng tạm giam nên không gắn ti vi, chị chưa thành án nên không giam ở phòng giam thành án.

Tôi nghe Phạm Văn Tám nói mà sôi máu lên tới óc o, nhưng vẫn cố gắng giữ thái độ điềm tĩnh chờ ông ta nói hết câu, ông ta ăn nói dù “đểu” nhưng nhã nhặn, tự dưng tôi ngắt lời khi ông ta đang nói là bất lịch sự, hơn nữa ông ta đã giải quyết cái vụ chuyển đơn và báo Nhân Dân nhanh chóng rồi, nên tôi ghi nhận thiện chí này của ông ta.

Tôi hỏi:

– Ông phó giám thị đã nói hết chưa?

– Hết rồi. – Ông ta nói. – Chị muốn nói điều gì?

– Ông phó giám thị nghe cho rõ lời tôi nói đây: Tôi không chấp nhận cách giải thích của ông Phó Giám thị vì nó vi phạm nội quy trại giam do Bộ Công An ban hành, vi phạm pháp luật.

– Cụ thể như thế nào chị có thể dẫn chứng ra cho tôi biết được không? – Phạm Văn Tám hỏi.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 22/1/2017

dmconso2-2Buổi chiều, có một đứa khoảng hơn hai mươi tuổi tự xưng nó tên là Con Thỏ kêu tôi lại cho tôi một bộ quần áo bằng vải thun màu vàng có bông xanh. Nó nói là quần áo của nó bây giờ không mặc được vì nó mập ra, thấy tôi cứ mặc quần đùi, áo hai dây suốt ngày nên nó cho tôi. Tôi mặc thử thấy rất đẹp và vừa vặn. Bộ đồ đó đến giờ tôi vẫn còn giữ và đem qua Mỹ luôn, để làm kỷ niệm một tấm lòng tốt mà đến giờ thời gian quá lâu, tôi không còn nhớ mặt mũi Con Thỏ tròn méo ra sao nữa.

View original post 933 more words

Categories
Chuyện ngắn

MỪNG XUÂN ĐINH DẬU


nguyenquydai's avatarhoamunich

GÀ TÂY GÀ TA

Gia đình nhà họ gà

dao-20162Xuân về, người Việt mừng Tết theo Âm lịch tính theo Thập Nhị Đại Can tức 12 con giáp Tý, Sửu, Dần, Mẹo Thìn, Tỵ, Ngọ, Mùi, Thân, Dậu, Tuất, Hợi. Tính ra năm 2017 cầm tinh con gà là Đinh Dậu. Nên tôi sưu tầm gà viết tản mạn về gà. Năm Dậu tượng trưng cho người siêng năng vì gà phải bận rộn từ sáng đến tối cần cù giờ Dậu bắt đầu từ 5 giờ đến 7 giờ tối.

Lịch sử các năm gà. Kỷ Dậu 1609 tờ báo Avis Relationorder Zeitung ở Đức được in lần đầu, Đinh Dậu 1837 Sumuel Morse phát minh điện tín đánh đi các văn bản theo ký hiệu. Quý Dậu 1813 Napoleon bị liên quân Phổ Đức đánh bại, năm Quý Dậu 1873 phát minh ra máy đánh chữ; kỷ Dậu…

View original post 4,504 more words

Categories
Chuyện ngắn

Cách Xóa Sạch Dữ Liệu Trên Điện Thoại Hoặc Tablet Trước Khi Bán


 

Mùa mua sắm cuối năm đã đến, sẽ có nhiều người muốn lên đời các thiết bị của mình như điện thoại hoặc máy tính bảng. Khi người dùng muốn bán thiết bị di động cũ đi, điều đầu tiên cần phải thực hiện là xóa sạch dữ liệu trong thiết bị, nhằm giảm nguy cơ dữ liệu cá nhân rơi vào tay kẻ xấu. Tuy nhiên, dù có thực hiện biện pháp phá hủy vật lý thì bộ nhớ của thiết bị vẫn có thể được phục hồi với các công cụ thích hợp.

Dưới đây là các hướng dẫn giúp xóa sạch dữ liệu cho thiết bị cũ trên ba hệ điều hành di động phổ biến Android, iOS và Windows Phone.

blank
Trước khi bắt đầu:

  • Sao lưu tất cả các dữ liệu trên thiết bị, bao gồm cả danh bạ.
  • Tháo thẻ SIM và bộ nhớ ngoài, chẳng hạn như thẻ microSD.
  • Đăng xuất khỏi các dịch vụ như email và mạng xã hội, sau đó xóa dữ liệu từ các ứng dụng nếu có thể.
  • Tiến hành một mã hóa riêng biệt và xóa dữ liệu trên thẻ nhớ microSD nếu ko có ý định sử dụng thẻ trên thiết bị mới.
  • Nhập số serial điện thoại hoặc máy tính bảng vào tập tin để lưu trữ.

Dành Cho Android:

blank
Cách đơn giản nhật để xóa triệt để dữ liệu trên thiết bị Android là tiến hành thiết lập lại (factory reset) thiết bị. Tuy nhiên, cách này chỉ xóa dữ liệu ở mức độ ứng dụng, các thông tin khác như SMS và các tin nhắn tán gẫu vẫn có thể được phục hồi với một số công cụ phục hồi dữ liệu chuẩn.

Để xóa sạch dữ liệu trên thiết bị Android, đầu tiên người dùng cần phải mã hóa thiết bị thông qua trình Settings (Thiết lập).

Người dùng sẽ không cần sử dụng bất kỳ công cụ đặc biệt nào, chỉ cần kiên nhẫn hơn so với việc nhấn vào tùy chọn khôi phục (restore) trong Thiết lập.

Một khi dữ liệu trên thiết bị đã được xóa sạch, cần lưu ý thu hồi quyền truy cập vào điện thoại từ các dịch vụ như Facebook và Google. Để loại bỏ các thiết bị khỏi tài khoản Google, chỉ cần đi đến security.google.com/settings/security/activity, click vào model đã bị xóa và nhấn Remove (gỡ bỏ) bên cạnh tùy chon Account Access (Truy cập vào tài khoản).

Dành Cho iOS:

blank
Để xóa dữ liệu trên các thiết bị Apple hỗ trợ iOS 5 trở lên người dùng phải mã hóa phần cứng khi tiến hành thiết lập mật khẩu màn hình (passcode). Nếu người dùng thực hiện xóa bằng phương pháp dưới đây, mã hóa khóa được ghi đè lên và gây cản trở cho bất kỳ ai muốn khôi phục lại dữ liệu.

Bước 1: Trước khi bắt đầu quá trình thiết lập lại, hãy chắc chắn đã tắt tất cả các thiết bị, bắt đầu với Find My iPhone bằng cách đi đến Settings > iCoud > Find My iPhone. Nhập mật khẩu của Apple ID khi được nhắc nhở.

Bước 2: Đăng xuất hoàn toàn khỏi iCloud. Đi đến Settings > icloud và tìm kiếm Sign Out (đăng xuất) ở dưới cùng của trang. Đối với các thiết bị hỗ trợ iOS 7 chọn Delete Account (Xóa Tài Khoản).

Nếu người dùng xóa tất cả các dữ liệu một cách thủ công mà không đăng xuất khỏi iCloud, thiết bị cũng sẽ tiến hành xóa các nội dung được lưu trữ trên iCloud.

Bước 3: Tắt và đăng xuất khỏi các dịch vụ khác bao gồm iMessage và Apple ID.

Đối với iMessage, vào Settings > Messages > chọn tắt tùy chọn iMessage. Với Apple ID, đi đến Settings > iTunes & App Store > gõ địa chỉ email của Apple ID và sau đó nhấn Sign Out.

Ngoài ra, người dùng cũng có thể áp dụng phương thức trên để đăng xuất bất kỳ dịch vụ và ứng dụng liên quan khác như Facebook hay Twitter.

Bước 4: Bắt đầu quá trình xóa dữ liệu. Vào Settings > General > Reset > Erase All Content and Settings. Sau đó xác nhận lựa chọn.

Bước 5: Nếu người dùng đăng ký thiết bị với Apple bằng số serial, phải gỡ bỏ từ tính năng hỗ trợ hồ sơ cá nhân bằng cách đăng nhập với Apple ID tại supportprofile.apple.com.

Dành Cho Windows Phone:

blank
Hiện tại, Windows Phone chỉ cung cấp tính năng mã hóa cho khách hàng doanh nghiệp. Tùy chọn dễ dàng nhất cho việc xóa sạch dữ liệu trên thiết bị Windows Phone 8 là tiến hành thiết lập lại thiết bị và sau đó tải dữ liệu giả đề ghi đè lên dấu vết của dữ liệu gốc.

Bước 1: Mở Settings (Cài đặt hoặc Thiết lập) từ danh sách các ứng dụng chính. Tìm kiếm mục About và sau đó chọn Reset Your Phone (Thiết lập lại điện thoại của bạn).

Bước 2: Xác nhận hành động và chờ điện thoại xóa dữ liệu.

Bước 3: Kết nối điện thoại với máy tính và mở thư mục My Computer. Nếu người dùng kết nối thông qua Mac, cần phải tải ứng dụng Windows Phone về máy. Ứng dụng Find the phone, sẽ hiển thị như một thiết bị di động, sau đó mở ứng dụng lên.

Bước 4: Tải dữ liệu giả vào điện thoại bằng cách kéo và thả vào một thư mục khác. Không sử dụng các hình ảnh hay dữ liệu cá nhân trên máy tính, thay vì thử sử dụng các tập tin không chứa các siêu dữ liệu nhận diện có thể truy nguyên đến người dùng, chẳng hạn như video hoặc các tập tin nhạc. Cố gắng nhập vào điện thoại càng nhiều dữ liệu giả càng tốt.

Bước 5: Thiết lập lại điện thoại một lần nữa bằng cách sử dụng phương pháp tương tự trong bước 1. Tải lại các dữ liệu giả một lần nữa nhằm đảm bảo tất cả các dữ liệu ban đầu đã được ghi đè.

Bước 6: Tiến hành thiết lập lại lần cuối cùng.

Source: Cách Xóa Sạch Dữ Liệu Trên Điện Thoại Hoặc Tablet Trước Khi Bán

Categories
Chuyện ngắn

Cho một người phụ nữ, tháng Chạp


 

Cho một người phụ nữ, tháng Chạp

Thật nhanh chóng, cuộc vây bắt người phụ nữ có hai đứa con nhỏ tại tỉnh Hà Nam mới diễn ra vào buổi trưa ngày 21/1, thì đến tối, người ta đã nhìn thấy hình ảnh video do công an đưa ra. Cơ quan này vội vã cho biết đã thi hành lệnh bắt tạm giam và khám xét nơi ở đối với chị, Trần Thị Nga, về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” theo quy định tại Điều 88, Bộ luật Hình sự nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam năm 1999.

Cuộc vây bắt được chuẩn bị thật tươm tất và chu đáo, đã nhắm vào một người không hề trốn chạy và luôn nhìn thẳng, đối diện với mọi hình thức tàn bạo nhất. Cuộc vây bắt rầm rập và quá chuyên nghiệp đến mức người ta nhớ đến các cuộc ra đi khỏi Việt Nam một cách thư thả, của các quan tham nhũng như Trịnh Xuân Thanh, mà tiếng hô vang truy tìm giống như một trò chơi trốn tìm của trẻ con.

Chị Nga bị bắt vào 24 Tết, tức chỉ còn vài ngày nữa là chị Nga và 2 đứa con nhỏ của chị là Phú và Tài sẽ cùng cùng nhau đón ông bà, cùng nhau đón một năm mới. Họ sẽ có cơ hội để ôn lại những ngày tháng cả gia đình nhỏ bé đó bị công an đập cửa sách nhiễu, an ninh mặt thường phục đeo khẩu trang hành hung, thậm chí bị 6 người vây đánh chị Nga bằng gậy sắt đến gãy chân vào năm 2014.

Phú và Tài, hai đứa bé đã cùng mẹ lớn lên, có đủ cơ hội để học biết về bạo lực của ngành công an Hà Nam, lẫn sự phi nhân của người cầm quyền đã không chỉ nhắm vào chị Nga, mẹ của chúng, mà còn cả với chúng – những đứa trẻ đến trường và bị buộc phải học và yêu thương những kẻ tàn độc với mẹ của chúng .

Chị Nga không phải là người phụ nữ duy nhất bị đối xử bất nhân và quy chụp theo điều 88. Nhà cầm quyền đã kéo lê điều 88, 258, 79… đi khắp nước như những cái máy chém vô hình để chụp xuống bất cứ ai mà họ cảm thấy là nhân vật gây khó trong công cuộc gieo rắc toàn trị. Từ sau 1975 đến nay, có rất nhiều người phụ nữ với tiếng nói và tinh thần tự do, ôn hòa của mình đã trở thành cái gai trong mắt kẻ có quyền. Từ Bùi Thị Minh Hằng, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Phương Uyên, Phạm Thanh Nghiên, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Cấn Thị Thêu… và hôm nay là chị Thúy Nga, tức Trần Thị Nga. Đất nước có bao giờ như thế này đâu?

Trong video mà công an đưa ra vào ngày 21/1, gương mặt chị Nga như cố ghìm lại mọi cảm xúc để không ai lợi dụng được hình ảnh yếu lòng của chị. Lúc đó, nỗi đau lớn nhất của chị chắc chỉ là nghĩ đến 2 đứa nhỏ. Tết này chúng sẽ đón ông bà và năm mới mà không có mẹ. Thậm chí chúng sẽ phải tập sống với những ngày mà mẹ chúng bị giam cầm, chúng phải tự lớn lên và học biết chung quanh chỉ là dối trá.

Nhìn vào video, những ai không biết, có thể nghĩ rằng chị Nga là một người hết sức mạnh mẽ và lạnh lùng.

Năm trước, trong một dịp chị vào Sài Gòn, khi ghé thăm Phú và Tài, tôi hỏi là dạo này công an còn làm khó chị không. Trong tíc tắc, tôi thấy chị như rùng mình, trở lại yếu đuối như mọi người đàn bà trên thế gian này cần được sự chở che. Chị nói “chúng vẫn đánh Thầy à”. Và khi hỏi về lúc chị bị những tên bịt mặt vây đánh đến gãy chân, mà chị đã nhận mặt rằng đó là những tên an ninh vẫn đuổi theo chị, chị nói mà ngấn nước mắt “lúc đó, em chỉ nghĩ đến làm sao che được cho 2 đứa con. Chúng có đánh chết em cũng được nhưng em phải che cho Phú và Tài”. Trên đường về, tôi tự hỏi mình rằng, nếu như tôi có mặt ở đó, chứng kiến tội ác, tôi sẽ làm gì?

Lịch sử chưa thể ghi hết và kể hết. Nếu Việt Nam có một Svetlana Alexievich để viết về thân phận của những người phụ nữ đầy sợ hãi nhưng quyết đứng lên để nói sự thật và tranh đấu cho những oan khiên kẻ khác, thì chắc chắn nhân loại sẽ phải rơi nước mắt với nhiều chương u uất của nước Nam, không thua vì những người phụ nữ Nga trong Đệ nhị Thế chiến hay từ sự cố Chernobyl.

Từ vị trí một người công nhân đi lao động hợp tác bị lừa đảo, và khi trở về, nhận ra những bất công xã hội chung quanh mình, chị Nga cũng như những người phụ nữ Việt Nam khác đã dấn thân, trở thành người xây dựng nền móng công lý và sự thật trong xã hội. Thật dễ nhận ra, ở đâu cũng vậy, khi một nhà nước kinh sợ công lý và sự thật, tìm cách trấn áp, thì chắc chắn đó là một nhà nước tăm tối và vô luân.

Thế kỷ 21, có những người phụ nữ Việt Nam đã nguyện thắp lên những ngọn đuốc soi sáng trong xã hội, cho tôi và cho cả các bạn vậy. Ánh sáng đó, đôi khi họ phải trả giá bằng đời người, bằng tù đày và cô đơn. Hôm nay, nếu các bạn và tôi phản bội lại ánh sáng đó, chúng ta không xứng đáng làm người, cũng không xứng đáng để tồn tại trong giống nòi Việt Nam.

 

Source : https://nhacsituankhanh.wordpress.com/2017/01/22/cho-mot-nguoi-phu-nu-thang-chap/

Tuấn Khanh's avatarTuấn Khanh's Blog

16114204_1312962685426950_1869569928780858259_n

Thật nhanh chóng, cuộc vây bắt người phụ nữ có hai đứa con nhỏ tại tỉnh Hà Nam mới diễn ra vào buổi trưa ngày 21/1, thì đến tối, người ta đã nhìn thấy hình ảnh video do công an đưa ra. Cơ quan này vội vã cho biết đã thi hành lệnh bắt tạm giam và khám xét nơi ở đối với chị, Trần Thị Nga, về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” theo quy định tại Điều 88, Bộ luật Hình sự nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam năm 1999.

Cuộc vây bắt được chuẩn bị thật tươm tất và chu đáo, đã nhắm vào một người không hề trốn chạy và luôn nhìn thẳng, đối diện với mọi hình thức tàn bạo nhất. Cuộc vây bắt rầm rập và quá chuyên nghiệp đến mức người ta…

View original post 864 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 121


Bài đã đăng báo Người Việt ngày 18/1/2017

Tượng Đức Mẹ Con Sò, Long Beach, Nam California, USA.
Tượng Đức Mẹ Con Sò, Long Beach, Nam California, USA.

Tôi thấy trong phòng căn-tin có bán muỗng, đũa, tô bằng nhựa dẻo màu xanh, xà bông bột, xà bông cục, sữa tắm, dầu gội đầu, nước rửa chén cũng thuộc loại nhãn hiệu xài được, không phải loại rởm cũng không phải loại cao cấp. Nước mắm, nước tương là loại chưa bao giờ nhìn thấy nhãn hiệu này trên thị trường. Nước lọc đóng chai cũng vậy. Tôi hỏi bọn tù ở đây có phát nước uống cho tù nhân không, tụi nó nói không phát, toàn hứng nước trong vòi chảy ra uống, đứa nào nhà giàu thì thăm nuôi mua mấy thùng nước lọc gởi vô uống, nhà nó có tiền nhiều gởi căn-tin, hết nước thì chạy ra căn-tin lấy thùng khác. Lại hiểu thêm một chuyện nữa.

Ăn cơm trưa xong, tôi bắt đầu viết hai cái đơn. Cái đơn thứ nhất gởi tòa án tối cao đòi bản án phúc thẩm của tôi. Cái đơn thứ hai gởi giám thị trại giam Bố Lá khiếu nại các vấn đề sau:

1-Thịt heo kho phát cho tù nhân ăn là thịt thúi, có mùi hôi quá không ăn được;

2-Tiêu chuẩn rau xanh của tù nhân phải phát đầy đủ, không được lấy lá củ cải trắng già nấu canh cho tù ăn;

3-Nước nấu canh phải trắng, không được dùng thứ nước đen như nước đường mương cho tù ăn;

4-Trại phải phát nước uống đun sôi để nguội cho tù nhân đảm bảo vệ sinh, không được để tù nhân uống nước trong vòi nước;

5-Trại phải phát báo Nhân Dân cho tôi đọc mỗi ngày;

6-Trại phải mở đài cho tù nhân nghe tin tức sáng tối mỗi ngày;

7-Tại sao những phòng giam khác có ti vi cho tù nhân xem buổi tối mà phòng tôi không có? Đây là phân biệt đối xử nhằm đàn áp tù chính trị.

Kết luận tất cả 7 điều tôi đã nêu trên trại Bố Lá đã vi phạm pháp luật, cắt xén tiêu chuẩn của tù nhân mà pháp luật quy định cho tù nhân được hưởng, đề nghị trại Bố Lá phải chấn chỉnh, thay đổi ngay lập tức, nếu không tôi sẽ báo cho người nhà tôi biết tố cáo đến cấp cao hơn và công luận trong, ngoài nước.

Buổi chiều, khoảng hai giờ rưỡi mở cửa phòng giam cho tù ra ngoài tắm giặt. Tôi lập tức đưa hai lá đơn đó cho cán bộ quản giáo cũng cỡ tuổi tôi, cấp hàm đại úy, nói giọng Bắc, đeo bảng tên Trần Thị Yến.

Trần Thị Yến tròn mắt nhìn tôi kinh ngạc, nói:

– Chị mới nhận giấy hồi sáng, tôi tưởng phải vài hôm nữa chị mới viết xong đơn. Sao chị viết nhanh quá vậy?

– Mấy cái này đơn giản mà, đâu có gì khó. Ngày trước tôi làm việc ở văn phòng luật sư chỉ cần một giờ đồng hồ là xong cái đơn đánh vi tính, in luôn ra cho thân chủ. Viết tay như vậy là chậm đó, tôi có máy tính là viết còn nhanh hơn nữa. – Tôi nói.

Cán bộ Nguyễn Thị Nhung gật gật đầu, nói:

– Hèn gì tụi kia nó sợ chị.

Tôi cười, không nói gì, tôi hiểu hai chữ “tụi kia” cán bộ Nguyễn Thị Nhung nói là ám chỉ ai. Vậy là cán bộ này cũng có một số hiểu biết nhất định. Cán bộ Nhung lại hỏi tiếp:

– Hai cái đơn này tôi phải làm sao? Tôi chưa gặp trường hợp này bao giờ.

Tôi lấy ra từng cái đơn, giải thích:

– Cái đơn gởi tòa án này cán bộ chỉ cần làm cái hai phiếu chuyển đơn đưa cho giám thị ký kèm theo đơn, gởi đến tòa án tối cao khu vực phía Nam tại thành phố HCM một cái, địa chỉ số 122 đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, quận 1, Sài Gòn. Cán bộ đưa cho tôi một cái phiếu chuyển đơn, xác nhận có chuyển đơn của tôi đến tòa án tối cao là xong, cán bộ hết trách nhiệm. Nếu tòa án không gởi bản án phúc thẩm cho tôi là tòa án sai, không phải trại giam sai. Cái đơn thứ hai cán bộ đưa cho giám thị Trại Bố Lá này, nói tôi muốn gặp trực tiếp giám thị để khiếu nại những vấn đề trong đơn. – Tôi nói.

– Được rồi, tôi sẽ đưa đơn của chị cho lãnh đạo ngày trong chiều nay. – Nguyễn Thị Nhung nói.

– Cám ơn cán bộ. – Tôi nói.

Trần Thị Yến ghi vào đơn của tôi giữ như sau: “Nhận đơn lúc 9h00′ ngày 28.01.2013” rồi ký tên, ghi rõ họ tên Trần Thị Yến.

Nguyễn Thị Nhung này nhìn tướng tá cao to như đàn ông, nhưng nói chuyện giọng rất mềm mỏng, và cách cư xử cũng khôn ngoan, đáng để tôi đối xử lịch sự hơn.

Sáng ngày hôm sau, lúc được mở cửa ra ngoài, một cán bộ quản giáo khác (tôi không nhớ tên) đưa cho tôi cái phiếu chuyển đơn đúng y như tôi đã hướng dẫn, có chữ ký của phó giám thị trại Bố Lá là Thượng Tá Phạm Văn Tám và đóng dấu đỏ hẳn hoi, công nhận làm lẹ thiệt. Cán bộ này nói thêm là lãnh đạo nói báo Nhân Dân mỗi ngày sẽ cho người đi lấy đem vô, tôi cứ tới phòng cán bộ mà nhận, đọc xong thì trả lại, nhưng không phải ngày nào cũng có mà có khi báo về trễ vì trại này ở trong rừng sâu. Như vậy có khi sẽ dồn lại một ngày hai ba tờ hoặc không có tờ nào, nhưng không mất, tôi cứ từ từ mà đọc. Bây giờ đưa tôi đọc tạm hai tờ báo cũ của tuần trước. Tôi đồng ý và hỏi cán bộ này lúc nào thì giám thị gặp tôi? Cán bộ này nói có lẽ sáng mai. Vậy cũng được, cố chờ đến mai xem sao, mai mà không thấy gì là tôi kêu ầm ĩ lên ráng chịu à.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp) 

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 18/1/2017

Tượng Đức Mẹ Con Sò, Long Beach, Nam California, USA. Tượng Đức Mẹ Con Sò, Long Beach, Nam California, USA.

Tôi thấy trong phòng căn-tin có bán muỗng, đũa, tô bằng nhựa dẻo màu xanh, xà bông bột, xà bông cục, sữa tắm, dầu gội đầu, nước rửa chén cũng thuộc loại nhãn hiệu xài được, không phải loại rởm cũng không phải loại cao cấp. Nước mắm, nước tương là loại chưa bao giờ nhìn thấy nhãn hiệu này trên thị trường. Nước lọc đóng chai cũng vậy. Tôi hỏi bọn tù ở đây có phát nước uống cho tù nhân không, tụi nó nói không phát, toàn hứng nước trong vòi chảy ra uống, đứa nào nhà giàu thì thăm nuôi mua mấy thùng nước lọc gởi vô uống, nhà nó có tiền nhiều gởi căn-tin, hết nước thì chạy ra căn-tin lấy thùng khác. Lại hiểu thêm một chuyện…

View original post 911 more words

Categories
Chuyện ngắn

Việt Nam và đại nạn Trung Hoa


admin's avatarNghiên Cứu Lịch Sử

Lược đồ Âu Lạc thế kỷ I-III (Nhà Hán chia Âu Lạc thành ba quận là Giao Chỉ,Cửu Chân và Nhật Nam )Lược đồ Âu Lạc thế kỷ I-III (Nhà Hán chia Âu Lạc thành ba quận là Giao Chỉ,Cửu Chân và Nhật Nam )

Trần Gia Phụng

Việt Nam nằm về phía nam Trung Hoa, một nước lớn so với Việt Nam. Vị trí địa lý nầy là một đại nạn thường trực cho Việt Nam, vì các nhà lãnh đạo Trung Hoa qua mọi thời đại, luôn luôn ỷ thế nước lớn, kiếm cách xâm lăng các nước nhỏ láng giềng, trong đó có Việt Nam. Bài nầy trình bày đại nạn Trung Hoa từ thời cổ sử đến cận đại

Đại nạn Trung Hoa thời cổ sử

1. Trung Hoa xâm chiếm cổ Việt

Ở phương bắc, lúc mới lập quốc, người Trung Hoa quần tụ sinh sống chung quanh lưu vực Hoàng Hà (Huang He), phía bắc Dương Tử Giang (Yang Zi Jiang), khá xa cổ Việt. Các…

View original post 14,404 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 120


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 15/1/2017

Formosa1Từ chỗ này tôi mới phát hiện thêm thủ đoạn hành hạ tù nhân dã man của bọn sếp trại Chí Hòa. Chúng nó không cho gia đình tù nhân gởi mền vô, mền nó bán cho tù thì như vậy, ngay cả tôi mà đắp không được nói gì mấy thằng đàn ông. Tôi bèn nói với mụ Luyến mua thêm cho tôi ba cái mền như vậy nữa, lựa thứ bảy màu cho đẹp. Mụ Luyến sau này thường nói chuyện giả lả lấy lòng tôi để tôi đừng chửi nữa, nên tôi nhờ mua mền là vài hôm sau có ngay lập tức như ý.

Tôi lấy cái quai chai nước uống mài xuống nền xi măng thành cái kim, rút chỉ trong cái khăn tắm ra may bốn cái mền dính liền nhau, bự cỡ bốn mét vuông, hai lớp. Tôi vừa may vừa nghĩ: Với tôi việc này không khó, nhưng người khác, đặc biệt là tù nhân nam thì làm sao biết may kiểu này bằng cái kim nhựa to bằng hai cái tăm xỉa răng, có phải là họ phải chịu cảnh tra tấn lạnh buốt hàng đêm rồi hay không?

Tôi vừa may xong tối hôm trước thì sáng hôm sau tôi chuyển trại. Thành ra hôm nay tôi có cái mền bự mà đắp, đúng là ơn Chúa. Cái mền này nền màu trắng, tôi dùng chỉ màu xanh lá cây đậm may nổi bật lên, đường kim đẹp như thêu, đến mức cô cán bộ cho tôi mượn mùng nhìn thấy phải khen đẹp và vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy cái “kim” của tôi dùng để may mền. Cô ta còn bảo tôi khi nào muốn may vá gì đó thì lúc mở cửa phòng cho tù ra ngoài tắm giặt lấy quần áo theo ra phòng cán bộ cho mượn kim chỉ mà may.

Sau này, em tôi đi thăm nuôi có gởi thêm cho tôi hai mền nữa đẹp hơn, khi tôi sửa soạn đồ đi Mỹ thì tôi để lại hai cái mền mới đó cho con nhỏ tù người dân tộc Thái ở chung phòng với tôi, riêng cái mền “bốn mảnh” này tôi đem theo, đó là bằng chứng tội ác của bọn giám thị trại giam Chí Hòa đối với tù nhân.

Đêm đầu tiên ở trại Bố Lá thiệt là khó ngủ, lạnh run cầm cập dù mặc hai cái áo, thêm cái áo khoác lẫn cái áo len mỏng, quấn thêm cái mền chỉ lớn, gần sáng mới ngủ được một chút, đến khi nghe gà gáy đã thức dậy tập thể dục rồi. Xong đi tắm giặt thì trời đã sáng tỏ mới nhìn thấy cái nhà vệ sinh dán gạch men nhưng mà nó dơ kinh khủng, đóng bợn đen thui khắp các chỗ. May là tôi còn xà bông bột và cái bàn chải giặt đồ bằng nhựa mua từ bên trại an ninh điều tra nên tôi lấy xà bông với cái bàn chải đó chà nền gạch và bồn cầu cho trắng, nếu không thì nhìn gớm không chịu nổi, không có chỗ ngồi rửa chén. Hì hục cả buổi sáng mới sạch sẽ được cái chỗ đó. Xong rồi là đến giờ cơm trưa, ăn xong tắm rửa rồi đi ngủ. Nhờ tôi còn mì ăn liền, tép rang muối, thịt chà bông nên không phải nhịn đói. Rau thì mua của bọn tù nam lao động ngoài nó đẩy xe đến từng phòng giam để bán, một bịch nhỏ xíu cỡ hai trăm gram rau muống bào trộn lẫn rau má mà đến năm ngàn đồng, nếu mua ở ngoài cỡ một ngàn đồng thôi, mà nó già đến mức độ dai nhách, toàn xơ, có răng như tôi mà nhai cũng mỏi hết cả hai hàm răng vẫn nhai không đứt. Lại thêm một chuyện bọn công an này nó ăn trên đầu trên cổ tù nhân.

Sáng thứ hai, khoảng tám giờ rưỡi sáng thì cán bộ quản giáo trại mở cửa cho tù ra ngoài tắm giặt, phơi phóng, tôi đi ra bèn đến thẳng phòng cán bộ báo với cán bộ trực ở đó là tôi muốn gặp giám thị để khiếu nại. Cán bộ này hỏi tôi khiếu nại chuyện gì, có thể cho biết được không. Tôi trả lời chuyện này là điều kiện sinh hoạt của tù nhân, khả năng cán bộ không có thẩm quyền giải quyết đâu, mà giám thị mới giải quyết được. Cán bộ trực đưa cho tôi giấy viết kêu tôi cứ viết đơn đi, rồi họ chuyển cho giám thị.

Tôi đồng ý nhận giấy viết, quay qua bên chỗ căn-tin, thấy cán bộ Châu là một thằng nhỏ khoảng hơn hai mươi tuổi, đeo hàm trung sĩ, bảng tên là Nguyễn Văn Châu, mặt mũi cũng trắng trẻo hiền lành. Nó nói với tôi quy định ở trại này là cứ ba triệu đồng là tù nhân phải mua một cuốn sổ, năm triệu đồng là tôi phải mua hai cuốn sổ, mỗi cuốn tiền sổ mười ngàn đồng, để nó ghi cho tôi hai cuốn sổ đưa cho giám thị ký, nó giữ sổ, tôi muốn mua gì cứ nói với nó nó bán cho rồi ghi sổ trừ tiền dần dần. Hiện giờ tôi chưa có sổ nhưng tiền của tôi nó đang giữ, nó vẫn bán hàng cho tôi, khi nào làm sổ xong nó trừ sau. Hai cuốn sổ là hai chục ngàn đồng. Mẹ bà nó, tại sao phải hai cuốn sổ, mà còn phải trả tiền sổ nữa, tôi ở trại khác cũng có sổ mà có thấy ai bắt tù nhân mua sổ mà còn quy định giới hạn số tiền trong từng cuốn sổ đâu. Thằng giám thị trại Bố Lá này đúng là đồ ăn bẩn, ăn bòn từng đồng tiền của tù nhân. Nghe thằng Châu nói đưa cho giám thị ký sổ thì tôi biết nó cũng là thằng thiên lôi, cãi với nó làm chi cho mệt, nên tôi “ừ” luôn cho nhanh.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 15/1/2017

Formosa1Từ chỗ này tôi mới phát hiện thêm thủ đoạn hành hạ tù nhân dã man của bọn sếp trại Chí Hòa. Chúng nó không cho gia đình tù nhân gởi mền vô, mền nó bán cho tù thì như vậy, ngay cả tôi mà đắp không được nói gì mấy thằng đàn ông. Tôi bèn nói với mụ Luyến mua thêm cho tôi ba cái mền như vậy nữa, lựa thứ bảy màu cho đẹp. Mụ Luyến sau này thường nói chuyện giả lả lấy lòng tôi để tôi đừng chửi nữa, nên tôi nhờ mua mền là vài hôm sau có ngay lập tức như ý.

View original post 923 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 119


Bài đã đăng báo Người Việt ngày 11/01/2017

Nghĩa huynh tôi, nhà văn-nhà báo Tưởng Năng Tiến.
Nghĩa huynh tôi, nhà văn-nhà báo Tưởng Năng Tiến.

Cô ta nói:

– Chị ở phòng này, có một mình chị thôi. Khoảng ba giờ chiều tôi mở cửa chị ra lấy cơm khoảng một tiếng đồng hồ là đóng cửa, có thể tắm giặt ở nhà tắm công cộng dưới cuối dãy kia, hoặc chị tắm luôn trong phòng này cũng được. Hồ nước mới làm vệ sinh mấy ngày trước, bơm nước vô đầy rồi, một mình chị tắm giặt thoải mái. Căn tin thì ngay cạnh phòng làm việc của cán bộ, mở cửa thứ hai, tư, sáu hàng tuần. chị muốn mua gì cứ đăng ký với cán bộ Châu.

Tôi xách mấy túi đồ đạc đi vô phòng giam. Cô ta nói xong khóa cửa bên ngoài lại đi ra. Ðúng như tôi suy nghĩ, bọn công an trại này thừa biết nó không dám giam chung tôi với tù nhân khác nhưng con Trần Thị Sen cứ muốn hù dọa, ra vẻ nó là quan trọng để “giải quyết khâu oai” với tôi, con này thuộc loại “ăn cắp quen tay, ngủ ngày quen mắt,” hống hách quen thói nên gặp tôi tưởng dễ nuốt, bị tôi cho một trận mang nhục với cả đám tù.

Còn lại một mình, tôi bắt đầu quan sát căn phòng giam. Thấy nó có hai tầng, có cầu thang rộng bằng đá mài đi lên tầng trên, phía trên, phía dưới đều có hai cửa sổ. Theo diện tích phòng này thì ở trên có thể chứa được bốn người, ở dưới hai người. Chỗ nằm dán gạch men màu xanh cách mặt đất khoảng hai tấc, lại một kiểu ăn gian vật tư của bọn xây dựng trại giam. Nền nhà phòng giam tráng bằng xi măng, tuy không lồi lõm, mấp mô quá cỡ như trại Chí Hòa nhưng cũng không phải là láng.

Tôi chọn cái chỗ nằm ở tầng dưới phía trước cho nó thoáng, khô ráo, có cái cửa sổ bên dưới là một đoạn chấn song thêm tấm lưới sắt, bên trên có đoạn chấn song trống không lưới, chắc dễ ở ngoài đưa đồ vô cho tiện. Chỗ phía sau cũng có cửa sổ, diện tích bằng chỗ phía trước nhưng cửa mở ra vườn cây trứng cá, nhìn thấy nó ẩm thấp và có nhiều kiến vàng trên cây mỗi khi gió thổi kiến bay vô cửa sổ. Nó lại nằm cạnh cái hồ nước và nhà vệ sinh, mà có vẻ như bức tường chắn ngăn cách nó bị thấm nước nên nhìn thấy nước loang lổ trên tường, ẩm thấp lắm. Ở tầng trên thì đi lên đi xuống tôi bị đau chân.

Tôi lôi cái khăn cũ trong túi nilon ra, bưng thau nước lau sạch chỗ nằm, lau luôn cái kệ bằng xi măng phía trên chỗ nằm rồi sắp xếp tất cả chai hũ, quần áo, mùng mền lên đó. Tôi trải cái chiếu ra, bung cái mùng ra tìm chỗ giăng mùng mới thấy cái mùng này mới nguyên, còn cứng hồ, dài rộng đúng hai mét vuông, góc mùng có cái tem công ty Bộ Công An và cái huy hiệu công an bằng vải đen, đúng là loại phát cho công an chớ không phải loại may phát cho tù ở trại an ninh điều tra, loại của tù nó may ăn gian vải, hẹp té, căng ra cái mùng bị túm chính giữa lại.

Không có chỗ nào để giăng mùng. Tôi lại phải lấy cái áo gối vải ka-tê xé ra làm chục miếng bằng bàn tay, se cọng dây nilong xỏ lỗ cột vô chính giữa miếng vải, chờ đến chiều phát cơm mới lấy cơm nóng dán bốn miếng vải vô chỗ nằm làm chỗ giăng mùng, mấy miếng khác dán vô bức tường xung quanh đối diện chỗ nằm làm chỗ phơi quần áo. Phải chờ qua hôm sau cơm khô mới dính chặt vô vách tường thì mới xài được, tối nay coi như hổng có giăng mùng.

Bữa cơm đầu tiên ở trại Bố Lá thiệt là kinh khủng. Cơm thì đen thui thui, cứng ngắc, nhai đến xái quai hàm. Canh thì nấu bằng loại lá củ cải trắng bị già nên nó vừa đắng vừa cay xè không thể ăn được, nước canh không hiểu nó lấy nước gì nấu mà đen như nước đường mương. Củ cải trắng đến kỳ thu hoạch, phần lá xanh phía trên của nó lẽ ra đem bỏ đi hoặc chôn trở xuống đất làm phân, đằng này bọn công an trại giam lại lấy đem nấu canh cho tù ăn, lẽ đương nhiên tiền tiêu chuẩn cấp phát xuống sẽ vào túi chúng nó, còn tù nhân ăn được hay không kệ cha mày. Tôi cũng không thấy trong phòng giam có nước uống, mà cũng không thấy phát nước uống như các trại khác. Mà giờ này thì nhìn ra thấy vắng ngắt không biết kêu ai nên tôi phải lấy tạm nước trong vòi vào chai nhựa để uống đỡ.

Hôm nay là chiều Thứ Sáu, mình có nói gì thì chúng nó cũng bảo chờ chỉ huy nên tôi không nói, định bụng đến sáng Thứ Hai sẽ khiếu nại.

Ðến khi sụp tối tôi mới phát hiện tầng dưới không có bóng đèn, có duy nhất một bóng đèn ở tầng trên ngay chính giữa cầu thang, nên ngay chỗ nằm của tôi nó tối thui. Tôi vội vàng trải chiếu ra, lấy cái mền mỏng mua ở trại An ninh điều tra ra xếp lại làm cái gối nằm, đắp bằng cái mền lớn hơn do tôi may lại từ bốn cái mền nhỏ mua ở trại Chí Hòa.

Ðúng là có ơn trên che chở và giúp đỡ tôi. Có lần đột nhiên nửa đêm đang ngủ bỗng tôi lạnh run lập cập, lấy cái mền chỉ con rồng mua ở Chí Hòa giá hai chục ngàn đồng ra đắp mới phát hiện nó mỏng dính như lá lúa, đắp chân thì lòi ngực, mà đắp ngực thì lòi chân, đắp xong phải nằm ngửa ngay đơ trở mình là lòi lưng hoặc lòi bụng, đến gần sáng bớt lạnh mới ngủ được.

Tạ Phong Tần

(còn tiếp)

 

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 11/01/2017

Nghĩa huynh tôi, nhà văn-nhà báo Tưởng Năng Tiến. Nghĩa huynh tôi, nhà văn-nhà báo Tưởng Năng Tiến.

Cô ta nói:

– Chị ở phòng này, có một mình chị thôi. Khoảng ba giờ chiều tôi mở cửa chị ra lấy cơm khoảng một tiếng đồng hồ là đóng cửa, có thể tắm giặt ở nhà tắm công cộng dưới cuối dãy kia, hoặc chị tắm luôn trong phòng này cũng được. Hồ nước mới làm vệ sinh mấy ngày trước, bơm nước vô đầy rồi, một mình chị tắm giặt thoải mái. Căn tin thì ngay cạnh phòng làm việc của cán bộ, mở cửa thứ hai, tư, sáu hàng tuần. chị muốn mua gì cứ đăng ký với cán bộ Châu.

View original post 945 more words

Categories
Sưu Tầm

11.285. Còn đâu Đài tưởng niệm Chiến Sĩ Trận Vong – Huế


Posted by adminbasam on 10/01/2017

LS Đặng Đình Mạnh

10-1-2017

Đài tưởng niệm chiến sĩ trận vong ở Huế. Nguồn: Wiki

Đài tưởng niệm Chiến Sĩ Trận Vong tọa lạc tại ven bờ Nam Sông Hương, đối diện với cổng trường Quốc Học Huế, được chính quyền bảo hộ Pháp cho xây dựng, khánh thành ngày 18/09/1920. Là nơi tưởng niệm những binh sĩ Việt tham chiến và hy sinh trong cuộc chiến tranh thế giới lần thứ nhất. Tính đến nay, công trình này đã có giá trị non 100 năm tuổi.

Tuy công trình xây dựng theo chủ trương của chính quyền bảo hộ Pháp, nhưng có giá trị nghệ thuật kiến trúc độc đáo. Khi ấy, một hội đồng gồm 12 người, do viên Khâm sứ Trung kỳ lúc đó làm chủ tịch đã chọn bản vẽ thiết kế là của tác giả Tôn Thất Sa, ông nguyên là giáo viên Trường Bá công Huế.

Nguyên thủy, đài tưởng niệm khắc tên những binh sĩ Việt đã hy sinh. Đến trước năm 1975, thì chính quyền Sài Gòn cũ cho sơn đắp dòng chữ “Việt Nam Cộng Hòa”, “Tổ quốc ghi ơn chiến sĩ tranh đấu cho độc lập và tự do”. Sau năm 1975 thì những dòng chữ này bị đục bỏ, đồng thời, cũng từ đó người ta thường gọi công trình cổ này là Bia Quốc học.

Trong cơn lụt lịch sử vào tháng 11/1999 ở miền Trung gây tử nạn gần 600 đồng bào, thì số người tử nạn tại Thừa Thiên – Huế đã quá nửa, gần 400 người. Thì chính tại Đài kỷ niệm này là nơi tập kết người tử nạn nằm la liệt để thân nhân nhận dạng. Sau sự kiện Mậu thân năm 1968, thì đây là lần thứ hai công chúng Huế phải chứng kiến quang cảnh hàng trăm quan tài gỗ được chở đến, chất chồng ở đấy.

Từ mục đích ban đầu cho đến nay, thì mặc nhiên Đài tưởng niệm này đã trở thành một công trình kiến trúc lịch sử, văn hóa, nghệ thuật và đặc biệt, mang dấu ấn tâm linh sâu sắc.

Nay, cho rằng Đài kỷ niệm đã xuống cấp, nên, chính quyền Huế đã cho khởi công sửa chữa lại công trình vào tháng 11/2016. Trong những ngày gần đây, công chúng thành phố Huế ngỡ ngàng khi thấy Đài tưởng niệm được sơn mới bằng màu vàng chóe chói lọi.

Người có thẩm quyền biện bạch rằng màu vàng là màu nguyên thủy của Đài kỷ niệm, sau vài năm nó sẽ lại cũ như trước. Tuy vậy, trong một bức ảnh cũ lại cung cấp thông tin khác hẵn, tổng thể công trình có màu xanh ghi nhạt hoàn toàn phù hợp với cảnh quan xung quanh như nền trời thoáng đãng và dòng Hương Giang đằng sau … Theo đó, màu vàng chỉ là nét điểm xuyến nhẹ nhàng hiện diện ở các hoa văn trang trí mà thôi.

Khi sự việc đã lỡ làng, thì giám đốc Trung tâm Bảo tồn di tích Cố đô Huế cho biết công trình không được công nhận là di tích, cho nên, trung tâm bảo tồn của ông không có liên quan. Lý giải, ông cho rằng vì đây là công trình cho do thực dân Pháp xây dựng với mục đích mị dân, đề tên một số lính Việt Nam bị đưa sang chiến trường châu Âu và chết bên đó. Khi khánh thành thì vua Khải Định tới dự, với lai lịch như vậy thì nó (Đài kỷ niệm) chưa bao giờ được công nhận là di tích cả!?

Hóa ra, đối với chế độ, thì sự phân hóa bằng lý lịch không chỉ áp dụng cho con người, cho âm nhạc … mà cả những công trình kiến trúc cũng chịu chung số phận hẩm hiu khi trót ở “Bên thua cuộc”.

Đối với những người yêu quý các kiến trúc xây dựng cổ kính ở Huế, thì chính những nét rêu xanh, cũ kỹ của thời gian mới mang lại giá trị cho kiến trúc, vẻ đẹp thì tự thân kiến trúc đã có, không cần thêm tô son, trét phấn với đủ các màu sắc sặc sỡ như diễn tuồng trên sân khấu nữa. Nhưng có vẻ như những người có thẩm quyền phê duyệt tiền tỷ để “phá hủy” nhưng nhân danh tôn tạo kiến trúc không quá quan tâm điều đó, nhất là đối với công trình kiến trúc có lai lịch kém “tương thích” …

Thế nên, những kiến trúc có giá trị lịch sử, văn hóa, nghệ thuật và cả tâm linh ở Huế cứ ngày càng MỚI HƠN, TRẺ RA & RẺ ĐI …

Hỏi lòng có buồn, có giận không?

Source : https://anhbasam.wordpress.com/2017/01/10/11-285-con-dau-dai-tuong-niem-chien-si-tran-vong-hue/

*

Những hình ảnh dưới đây do THĐ2 sưu tầm :

15972410_1911120059123010_4331338694934454043_o15976982_1911119802456369_8038057254887180054_n15977523_366525637046866_2055133742398901449_n15994925_1911120242456325_4680241752755143083_o15965967_1911120369122979_5915253989954897733_n

Đài tưởng niệm Chiến Sĩ Trận Vong (Sau 30/4/75,  đã được VC đổi tên gọi là Bia Quốc Học)– Huế
Công việc trùng tu đã xử dụng một số vật liệu chưa có ở thời kỳ đài này được xây dựng, đồng thời những hoa văn đã được cạo sạch và với màu sơn mới không thích hợp, đã làm mất đi hết những nét cổ kính và dấu tích lịch sử !

adminbasam's avatarBA SÀM

LS Đặng Đình Mạnh

10-1-2017

Đài tưởng niệm chiến sĩ trận vong ở Huế. Nguồn: Wiki Đài tưởng niệm chiến sĩ trận vong ở Huế. Nguồn: Wiki

Đài tưởng niệm Chiến Sĩ Trận Vong tọa lạc tại ven bờ Nam Sông Hương, đối diện với cổng trường Quốc Học Huế, được chính quyền bảo hộ Pháp cho xây dựng, khánh thành ngày 18/09/1920. Là nơi tưởng niệm những binh sĩ Việt tham chiến và hy sinh trong cuộc chiến tranh thế giới lần thứ nhất. Tính đến nay, công trình này đã có giá trị non 100 năm tuổi.

Tuy công trình xây dựng theo chủ trương của chính quyền bảo hộ Pháp, nhưng có giá trị nghệ thuật kiến trúc độc đáo. Khi ấy, một hội đồng gồm 12 người, do viên Khâm sứ Trung kỳ lúc đó làm chủ tịch đã chọn bản vẽ thiết kế là của tác giả Tôn Thất Sa, ông nguyên là giáo viên Trường…

View original post 648 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 118


Bài đã đăng báo Người Việt ngày 08/1/2017

Dự lễ truy điệu chiến sĩ trận vong QL VNCH- 2016
Dự lễ truy điệu chiến sĩ trận vong QL VNCH- 2016

Trần Thị Sen quay lại chỗ ngồi, lại tiếp tục lần mò săm soi từng món. Tôi có bốn cái hũ nhựa lớn, hai cái chai cô-ca lớn, chai nước tương, năm sáu cái hộp nhựa lớn nhỏ đủ cỡ đựng mì ăn liền, bột nêm, đường, cá khô, tôm khô, thịt chà bông… Con Sen kêu một thằng tù trẻ lao động ngoài đi lấy cho nó một nắm bọc nilon có quai màu xanh đem lại. Nó vừa mở nắp hũ của tôi định bốc thức ăn trong đó ra bỏ vô bọc nilon thì tôi chận ngay lập tức:

– Không được bỏ thức ăn ra đó.

Con Trần Thị Sen nói:

– Trong phòng giam chật chội không có chỗ để, bỏ vô bọc đem vô thôi, nhiều hũ quá chỗ đâu mà để. Phạm nhân khác phản đối.

– Thức ăn cho người ăn chớ không phải cho heo ăn, bỏ trong bọc nilon ruồi bu kiến đậu mất vệ sinh không ăn được. Tôi không cần biết phòng giam chật hay rộng, chỗ của tôi hai mét vuông là hai phải đủ mét vuông, tôi để ngay chỗ tôi, không xâm phạm đến ai. Phản đối cái gì? – Tôi quát nó.

Trần Thị Sen thôi không bốc thức ăn ra nữa. Đến khi coi mấy gói mì ăn liền, nó dùng sức bóp mì vụn ra kêu sồn sột.

Tôi lại quát:

– Không được bóp vụn mì ra như vậy. Chỉ cần coi đóng gói có còn nguyên xi hay không là đủ. Bộ đồ heo ăn hay sao mà làm vậy?

Con Trần Thị Sen lầm bầm cái gì trong miệng tôi nghe không rõ, nhưng nó bỏ gói mì xuống, chỉ cầm lên coi kỹ từng gói còn lại mà thôi. Rồi nó lại cầm mấy bịch băng vệ sinh lên bóp bóp, vò vò, vừa làm động tác định xé ra thì tôi lại quát:

– Không được xé ra. Băng vệ sinh xé ra bụi bặm mất vệ sinh làm sao dùng? Đồ này phải đảm bảo vệ sinh.

Trần Thị Sen nói:

– Không xé ra làm sao biết bên trong có cái gì?

– Bóp nhồi như vậy còn không biết nữa thì kêu người khác tới làm. Đừng có phá hoại tài sản của tôi, hư hỏng món gì là phải đền món đó. – Tôi nói lớn chậm từng tiếng cho con Sen nó nghe cho rõ.

Con Trần Thị Sen lại hậm hực bỏ xuống. Tôi hiểu là cán bộ nam đứng tuổi kia đến nói đại khái là đừng có động vào tôi, tôi muốn đem vô cái gì thì cứ đem vô, nhưng con Sen này cứ kiếm cớ trả thù tôi, nhưng hết lần này đến lần khác đều bị tôi ngăn chận không thực hiện được ý đồ.

Đến phiên mấy cái thùng xô nhựa và thau nhựa, nó lại đòi quăng bỏ. Tôi nói:

– Nếu nói là chật thì tôi để lại đây một số, làm biên bản tạm giữ đưa tôi, tôi đi đâu tôi sẽ đem theo, không được bỏ bất cứ món gì, đó là tài sản cá nhân của tôi.

Con Sen buộc phải lập biên bản giữ mấy cái thùng xô nhựa của tôi rồi đưa cho tôi một bản tôi mới chịu im. Xong nó kêu tù lao động ngoài đi kêu cán bộ khác đưa tôi vô phòng giam. Một cám bộ nữ ngoài ba mươi tuổi, nói giọng Bắc đến dẫn tôi đi, con Sen bảo nữ cán bộ đó kiểm tra người tôi nhưng cán bộ nữ này thấy tôi chỉ mặc trên người có cái quần đùi với áo hai dây màu trắng bằng thun mỏng tang nên nói: “Không cần đâu” rồi bảo tôi đi theo cô ta. Tôi nói:

– Tôi từ Chí Hòa lên đây không có cái mùng nào. Cán bộ cho tôi mượn cái mùng, tiền tôi có đầy trong sổ đó, khi nào người nhà tôi đến thăm nuôi tôi sẽ bảo mua trả lại cho cán bộ cái mùng mới, hoặc trả lại bằng tiền cũng được, tùy ý cán bộ.

Cô này nói:

– Chị đứng đây chờ tôi một chút.

Rồi nhanh chóng đi vô một căn nhà gần đó, xong trở ra đưa tôi cái mùng lưới màu xanh mới cứng, vẫn còn nằm trong bọc nilon và nói:

– Cái mùng này là của cá nhân tôi, tôi cho chị mượn, khi nào có người nhà lên thì trả tôi cũng được.

Tôi cám ơn cô ta rồi xách đồ đi, có hai đứa tù lao động ngoài đi theo xách giùm mớ đồ đạc lỉnh kỉnh của tôi. Ở khu nữ trong này lại có mấy đứa tù lao động ngoài kiểm lại mớ quần áo của tôi lần nữa. Một đứa khoảng ba mươi tuổi cắt tóc, ăn mặc kiểu con trai, nhìn là biết loại “hai -phai” rồi, nó nói với tôi:

– Ở đây ban đêm lạnh lắm, chị coi cái áo nào dày dày lấy đem vô phòng giam đi, còn cái nào không xài cứ để lại đây, con nhỏ kia (nó chỉ đứa thứ hai) viết biên bản rõ ràng, không mất cái nào đâu. Tôi nghe nó nói thì lấy thêm một cái áo khoác và một cái áo len mỏng (của con Duyên nó cho lúc ở Chí Hòa) để qua một bên nói: “Chị lấy hai cái này, mấy cái kia chưa xài tới cứ giữ đi.”

Tôi hỏi nó tên gì, ở đâu, làm sao mà vô đây, “thằng” hai-phai đó nói nó tên Nguyễn Xuân Thanh, nhà ở Sài Gòn, nó chơi ma túy nên bị vô đến mấy lần rồi. Vì nó chỉ chơi thôi, không mua bán nên bị tội tàng trữ, án nhẹ.

Xong rồi, cô cán bộ này dẫn tôi đến một cái phòng giam ở đầu dãy, ngoài cửa có gắn bảng mica xanh trên cửa ra vào đề chữ “Phòng giam người nước ngoài” rồi mở cửa kêu bưng đồ đạc của tôi vô.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

 

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 08/1/2017

Dự lễ truy điệu chiến sĩ trận vong QL VNCH- 2016 Dự lễ truy điệu chiến sĩ trận vong QL VNCH- 2016

Trần Thị Sen quay lại chỗ ngồi, lại tiếp tục lần mò săm soi từng món. Tôi có bốn cái hũ nhựa lớn, hai cái chai cô-ca lớn, chai nước tương, năm sáu cái hộp nhựa lớn nhỏ đủ cỡ đựng mì ăn liền, bột nêm, đường, cá khô, tôm khô, thịt chà bông… Con Sen kêu một thằng tù trẻ lao động ngoài đi lấy cho nó một nắm bọc nilon có quai màu xanh đem lại. Nó vừa mở nắp hũ của tôi định bốc thức ăn trong đó ra bỏ vô bọc nilon thì tôi chận ngay lập tức:

– Không được bỏ thức ăn ra đó.

View original post 921 more words