Trại này cho tù nhân được mua nước mắm ăn thêm, có hai loại là Chinsu và Nam Ngư, Chinsu ngon hơn nhưng mắc tiền hơn, thành ra đa phần tù mua nước mắm Nam Ngư chan cơm ăn, giá hai mươi sáu ngàn đồng hay hai mươi hai ngàn đồng chai nửa lít, tùy theo giá chợ Bà Chiểu bán lên hay xuống. Căn-tin nó bán không lấy tiền lời, mà nó tính phí phụ thu công đi mua 5% trên tổng số trị giá tiền hàng hóa người tù mua.
Mà nó ở ngang chợ Bà Chiểu là chợ bình dân nhưng lớn nhất nhì Sài Gòn, thành thử nó không cần mua hàng hóa dự trữ, tù mua món gì đăng ký nó ghi sổ rồi lấy tiền đi mua, xong trừ sổ của tù lại, vừa tiện lợi, phong phú chủng loại hàng mà không bao giờ sợ bán ế. Nước mắm, bột nêm mua vô để ngoài cửa phòng giam, lúc nào ăn thì đưa cái ca ra thằng Bình nó rót cho một ít đem vô phòng chớ không cho đem cả chai, cả bịch vô. Nói là vậy, chớ thằng Bình thường rót vô ca của tôi hay ca con Lan một lần nữa chai nước mắm. Bột nêm cũng vậy, nếu thấy cán bộ không để ý, nó tống vô một lúc cả bịch, chớ xé bao ra rồi để ở ngoài bột nên chảy nước hết làm sao mà ăn.
Tôi mua vài chai nước suối nửa lít, uống xong súc cho sạch, lau khô chai rồi đựng nước mắm, đựng bột ngọt, bột nêm vào đó đầy chai. Cán bộ trại nó vô kiểm phòng giam hằng ngày, chúng nó thấy mà cũng làm thinh không nói gì.
Có ở tù mới biết, những thứ ngoài xã hội là đồ giẻ rách, không ai thèm lượm, không ai thèm xài, ở trong trại giam nó trở thành hàng quý hiếm. Bọn tù có thể vì những thứ ấy mà trở nên hèn hạ, tự hủy hoại danh dự, nhân phẩm của mình. Kiểu như con Lan, con Nga, vì vài gắp rau luộc, cái muỗng nhựa, cái chai nhựa không, cái bịch ni-lông xốp, rót thêm một chút nước mắm, bột nêm… mà hạ mình nịnh bợ, đong đưa với thằng Bình. Loại gái như con Nga chuyên đi bar uống rượu mạnh, xin tiền đàn ông, nếu nó chưa bị bắt vô tù thì cỡ thằng Bình dễ gì nó ngó tới mặt.
Con Lan và con Nga ngày nào cũng nói qua nói lại với nhau xiên xỏ tôi, tôi nghe mắc cười cho cái sự ngu của nó. Tỷ như con Nga nói: “Chồi ơi, luật sư gì mà chưa đi nước ngoài. Tao hổng phải luật sư mà tao còn đi nước ngoài rồi,” “Ngày nào tao cũng ăn có một món, tao thấy người khác ăn tao chết thèm quá mày ơi.” Nói xong thì tụi nó sợ tôi chửi, nên lại bỏ thòng thêm câu “Tao nói mày đó Nga ơi, là tao nói mày đó.” Con kia lại hùa theo: “Đúng rồi, chị nói em, chớ đâu có nói ai đâu.” Hoặc là con Lan nó hăm dọa tôi, nó lặp đi lặp lại câu: “Hai đánh một không chột cũng què.” Tôi biết con Lan không dám động đến tôi, nó bị tôi đánh tức quá muốn lôi con Nga vô lấy thịt đè người. Con Nga sức mấy mà dám tham gia đánh đấm gì, nó chỉ hùa theo con Lan nịnh bợ để kiếm ăn thôi.
Tôi cũng mặc kệ nó, nó không dám nói ngay tôi thì thôi, lúc nào mày nói ngay tao thì mày biết.
Trong tù ngày Tết cũng như ngày thường, chỉ có hơn ngày thường ở chỗ có thêm miếng thịt kho mà thôi. Và liên tục mấy ngày được nghe đi nghe lại duy nhất có mỗi một bài không biết ca sĩ nào hát từ hội chợ bên Lăng Ông Bà Chiểu vọng sang ông ổng: “Trên đường đi lễ Xuân đầu năm. Qua một năm ruột rối tơ tằm…” từ sáng sớm cho đến khuya lắt khuya lơ mới ngưng. May là có nhạc từ Lăng Ông phát qua, nếu không đã phải nghe tiếng nhậu nhẹt, khua ly khua chén, dô dô ầm ĩ ngoài phòng trực của cán bộ trại tạm giam.
Con Nga suốt từ lúc sáng mở mắt ra cho đến khi đi ngủ, lúc nào cũng oang oang kể chuyện “ngày xửa ngày xưa” tiếc nuối “thời oanh liệt nay còn đâu” của nó khi còn ăn Tết ở nhà. Nó liệt kê ra hàng dây hàng dọc những món ăn ngon mắc tiền Tết năm nào ở nhà nó cũng nấu nướng hay mua về chất đầy nhà. Mà con Nga này khoe giàu khoe sang cũng khó tin lắm. Giàu có như vậy sao không có quần áo sẵn ở nhà, nhà nó ở ngay quận 5 Sài Gòn mà lúc bị bắt chị nó phải dáo dác chạy qua chợ Bà Chiểu mua ba bộ quần áo loại đồ mặc trong nhà bằng vải thun trắng in bông lốm đốm bằng nước sơn rẻ tiền vài chục ngàn đồng một bộ gởi vô cho nó. Và coi cái kiểu nó ham ăn hốt uống thiệt hổng tin nổi nhà có của ăn của để.
Con Nga còn làm ra vẻ tiểu thư quý tộc, không uống nước đun sôi để nguội của trại giam phát. Nó nói với con Lan: “Ở nhà em không có uống nước, lâu lâu mới uống, mà uống nước đóng chai không hà.” Nó đặt căn-tin trại mua một chai nước suối loại một lít rưỡi để uống… trong nửa tháng, vì căn-tin nó bán hàng nửa tháng một lần. Con Nga “làm hàng” được một ngày, uống hết chai nước suối rồi, bèn uống nước trại phát như không có chuyện gì xảy ra.
Trại này cho tù nhân được mua nước mắm ăn thêm, có hai loại là Chinsu và Nam Ngư, Chinsu ngon hơn nhưng mắc tiền hơn, thành ra đa phần tù mua nước mắm Nam Ngư chan cơm ăn, giá hai mươi sáu ngàn đồng hay hai mươi hai ngàn đồng chai nửa lít, tùy theo giá chợ Bà Chiểu bán lên hay xuống. Căn-tin nó bán không lấy tiền lời, mà nó tính phí phụ thu công đi mua 5% trên tổng số trị giá tiền hàng hóa người tù mua.
Thấy tôi đang ăn cơm, con Nga bèn nói nịnh con Lan bằng cách hạ tôi:
– Cơm này cho chó ăn chớ ai mà ăn.
Ai dè con Lan cũng ăn cơm này, nên con Lan nguýt nó:
– Con này vô duyên, tao cũng ăn cơm này, mày nói tao đó hả?
Con Nga biết nó nói hớ nên cười làm thinh.
Con Nga mới vô, có năm trăm ngàn đồng nhà mới gởi cho, con Lan xúi nó mua đủ thứ đồ ăn, mua đủ thứ sữa tắm, dầu gội loại xịn mắc tiền, gần hết năm trăm ngàn. Khi căn-tin đưa hàng vô trả thì hai đứa ăn chung, xài chung. Vừa ăn đồ con Nga mua, con Lan vừa liếc liếc tôi, nói:
– Từ hồi ở chung tới giờ chớ hề biết mời tao một ly cà phê nào. Đồ không biết điều.
A! Hóa ra con Lan nó thù tôi lại vì nó nghĩ nó là “đại bàng” hay “đại tẩu,” “ma cũ,” tôi không “chung chi” cho nó, nó lại không đủ sức giở thủ đoạn buộc tôi “chung chi” nên giở trò chửi bóng chửi gió. Tự dưng tôi tuyệt thực mà lại đi mua cà phê đãi nó, chắc con này ở tù lâu bị điên nặng.
Tôi không thèm trả lời chúng nó bằng miệng, mà trả lời bằng hành động, tức là ngày nào tôi cũng tập thể dục, tập các động tác cơ bản toàn thân, tập các động tác đá, đấm, xoay người… đều đều. Con Nga cứ há mõm nhìn lén tôi tập, nó không dám nhìn công khai vì mỗi lần nó mê mải nhìn tôi bị con Lan chửi nó: “Mày nhìn cho ngu đi hả?” Rồi con Lan khoe khoang với con Nga nó đã từng học lớp đào tạo người mẫu, con Nga cũng khoái tơn lên, đánh trúng tâm lý con Nga đang mơ mộng đổi tên thành Lâm Khả Vân và làm người mẫu vì con Nga “ghét họ Huỳnh, họ Huỳnh không hay.” Đứa nào người cũng ngắn tun tủn dưới một mét năm lăm, chân thì to như “chú voi con ở bản Đôn.” Con Lan làm mẫu dẫn con Nga “đi catwalk” ẹo qua ẹo lại dưới phần chỗ trũng ngay cửa ra vào, nhìn mắc cười muốn chết. Không hiểu sao con Nga này nó ngu quá cỡ thợ mộc, dân Sài Gòn cố cựu gì mà con Lan nói xạo vậy cũng tin. Con Nga càng ra sức nịnh nọt con Lan để con Lan dạy nó “đi catwalk” mỗi ngày.
Ở cái phòng mới này được một tuần, tối hôm đó có thêm một đứa tù mới vô. Đang tranh tối tranh sáng mà nhìn thấy “bạn tù mới” này ai yếu bóng vía chắc phải chết khiếp.
Cô này cao khoảng hơn một mét bảy mươi, người mập, da đen cháy, tóc dài đen xoăn bỏ xõa ra, mũi khoằm, mắt sâu sâu. Nói chung là có nét giống như phụ nữ da đen Ấn Độ. Nó đứng cao hơn thằng cán bộ Lê Văn Thuận một cái đầu. Thằng kia nhỏ xíu ốm nhom, cô nọ đứng sau lưng chờ nó mở cửa phòng giam giống y như con dã nhân đứng sau lưng mèo vậy.
Nó vừa vô phòng, con Lan đã chạy săn đón, nói xí xa xí xồ thứ tiếng Anh bồi, nói cả bằng miệng và bằng tay, chân. Tôi nghe nó nói chuyện với nhau thì biết cô này là người Malaysia gốc Ấn Độ, bốn mươi lăm tuổi, tên gì thì lâu ngày quá tôi quên rồi, vì cô ở phòng này có một tuần rồi chuyển sang phòng khác. Cô ta kể bị bắt cùng với nhiều người từ Malaysia sang Việt Nam xài thẻ tín dụng giả rút tiền ngân hàng. Cô Malaysia này ngoài hai bộ quần áo cũ ơi là cũ gồm quần đùi, áo thun, quần lót, áo ngực, một cái khăn tắm và chai sữa tắm, kem đánh răng, bàn chải đánh răng ra thì không có bất cứ đồ dùng gì khác.
Con Lan cũng xài chiêu đem thức ăn ra mời mọc giống như đã làm với con Nga. Con Lan hỏi cô Malaysia có tiền không, cô kia nói có. Ngay ngày hôm sau là ngày căn-tin bán hàng cho tù nhân, con Lan lấy giấy ghi một lô một lốc danh sách đồ ăn cần mua, ngày hôm sau căn tin chở vô một xe đẩy đồ ăn, thằng cán bộ trại còn nói một người mà mua làm chi quá trời nhiều đồ ăn như vậy. Con Lan, con Nga và cô Malaysia ăn trong vài ngày là sạch bách số đồ ăn đó. Phải công nhận là cô kia ăn nhiều thiệt, gấp ba lần người bình thường, vậy chớ nó bự như con voi làm sao mà không ăn nhiều. Đêm đó cô Malaysia nằm im nhưng không ngủ, vì nó trải chiếu nằm gần tôi, tuy cách xa khoảng một mét nhưng vẫn là gần, nó cứ trở mình rột rẹt hoài nên tôi cũng không ngủ được.
Ở đây năm giờ sáng phải thức dậy đón nước chảy mà hứng vô thau của mình để dành xài đến chiều, không thì tụi con Lan, con Nga nó phá hết, ý tụi nó muốn tôi không có nước xài. Tranh thủ lúc còn nước trong thùng nhựa (của trại) mà tắm giặt hay đi vệ sinh. Nếu đi trễ không đủ nước dội cầu. Hai đứa nó cứ đái ỉa ào ào, rồi ăn sáng bún bò, phở, bò kho… này kia nên rửa mấy cái ca nhựa dính mỡ rất là tốn nước. Còn tôi ăn mì Hảo Hảo sống hay ăn cơm nguội thì đâu có tốn nước rửa ca bao nhiêu.
Ngày hôm sau, cô Malaysia ngủ li bì như chết, kêu không thức dậy, không lấy nước uống, cũng không đón hứng nước đánh răng rửa mặt gì hết. Đến trưa gần giờ phát cơm mới thức dậy thì hai cái thùng nhựa trong phòng đã cạn khô nước không còn một giọt. Cô ta xin con Lan một ca nước nhỏ bằng nắm tay dấp dấp lên mặt, lên cổ là xong.
Mấy ngày đầu, con Lan thường xuyên tuyên bố lớn tiếng cho tôi nghe là “Ba đánh một không chột cũng què.” Tôi không thèm trả lời nó, nhưng tôi cảnh giác không bao giờ xoay lưng về phía tụi nó. Tôi đang ngồi trong khu vệ sinh mà có đứa bước vào tôi lập tức đứng lên ngầm thủ thế, nó đi ra tôi ngồi xuống tiếp. Con Lan chắc cũng xúi giục gì đó nhưng cô Malaysia chỉ thỉnh thoảng nhìn tôi cười cười, không nói gì mà cũng không làm gì hết.
Con Lan, con Nga ăn hết đồ ăn của cô Malaysia thì hai đứa nó bèn ăn riêng, không cho cô kia ăn chung nữa. Cô kia hết tiền, hết đồ ăn, không ăn nổi canh cơm trại giam phát nên nhịn luôn. Cô ta bèn tuyên bố tuyệt thực đòi thả ra đi về. Ban ngày cô ta ngủ suốt không thức dậy, đêm thứ ba, thứ tư bỗng dưng nửa đêm cô ta rú thét lên, chạy ra cửa đập đầu đùng đùng, làm cả đêm tôi không ngủ được. Vì cô ta to gấp đôi tôi, và to gấp ba lần con Lan, con Nga, thành thử cô ta làm cái gì trong phòng giam không ai cản được.
Tôi cho cô ta mì gói ăn liền, cô ta lấy nhưng không ăn. Thấy cô ta chỉ có một cái quần lót, tôi soạn hai cái cũng hơi cũ thôi nhưng loại bự cho cô ta. Cô ta nhận và cám ơn tôi. Đó là quần tôi dùng khi sáu mươi ba ký, chớ quần em tôi nó mới gởi vô thì nhỏ hơn, to như cô ta không thể mặc được.
Ở trong tù mới thấy con Lan nó ác, nếu ai gặp nó ngoài đời không thể nghĩ nó lại như vậy. Biết người ta không có tiền, bơ vơ xứ lạ quê người, không gia đình thăm nuôi mà dụ người ta mua đồ ăn cho nó ăn hết tiền, khi hết đồ ăn thì cho người ta nhịn đói. Nó còn tranh nước không cho cô nọ tắm nữa, cũng vì cô này người quá to, tắm ít nước không sạch, tắm nhiều thì không đủ nước. Tôi thấy vậy mỗi lần trại giam bơm nước vào phòng giam tôi kêu cô Malaysia vô tắm giặt trước chung với tôi. Con Lan nhảy đông đổng lên gọi cán bộ báo cáo nói tôi giành nước với nó, nó nói nó ở tù lâu trước tôi thì nó phải tắm giặt trước. Ông Nguyễn Văn Kiếp đi vô nói:
– Chia ra mỗi cứ hai người tắm trước một lần rồi tới hai người kia luân phiên nhau. Chị Tần với cô đó (chỉ cô Malaysia) tắm chung, Lan với Nga tắm chung. Tui chia ra rồi đó, không được cãi lộn, đánh lộn gì hết à.
Nói xong, ông Kiếp đi ra. Con Lan tức quá, chửi với theo:
– Đ. M. Chia cái l… tao nè!.
Nói vậy chớ tới chiều tôi và cô Malaysia vô tắm giặt trước, vì lúc sáng con Lan với con Nga vô trước rồi. Con Lan cũng hổng dám hó hé gì hết, ngồi ở ngoài lầm bầm chửi. May cho nó là cô Malaysia không biết tiếng Việt, chớ cô kia mà hiểu được thì chỉ cần tát một cái, mặt con Lan cũng nát như tương.
Cô Malaysia tuyệt thực một tuần thì buổi chiều cán bộ vô kêu con Lan, con Nga, cô Malaysia chuyển buồng. Tôi mới dời đồ đạc của tôi qua chỗ cũ của con Lan gần cửa ra vào cho rộng rãi, có chỗ treo đồ đạc, trái cây lên vách tường vì chỗ đó có cái lỗ thông hơi, từ trên đó có dây của tù cũ đã cột sẵn từ trước, mình chỉ việc móc đồ mình vô treo lên thôi.
Đổi qua phòng tôi một đứa tên là Nguyễn Thị Hà và một đứa cũng người Malaysia tên là Tan BeeLin. Con Tang BeeLin vô nằm nằm ngay chỗ cũ của tôi còn còn con Hà thì nằm giữa hai đứa tôi.
Con Hà hơn bốn mươi tuổi, thuộc loại ốm nhỏ nhưng cũng có da có thịt, da trắng, mũi cao, miệng hơi bị nhọn một chút nhưng mặt mũi nhìn chung cũng “sạch nước cản.” Con Hà cao hơn con Lan một chút và thấp hơn tôi. Nó nói nhà nó ở Long An, bị bắt quả tang khi đang xài tiền giả. Còn con Tang BeeLin là kiểu đồng tính luyến ái nữ đóng giả vai nam, mặc quần đùi và tóc cắt ngắn như tóc nam giới. Nó cao cỡ tôi nhưng vì nó mập khoảng bảy chục ký nên nhìn thấy nó lùn hơn tôi.
Thấy con Hà tôi mới nhớ ra là có một lần ông Cống kêu nó ra ký biên bản làm chứng là tôi không khai cái gì hết, mặc dù biên bản đó tôi cũng có ký rồi. Ký xong, nó đứng dậy cám ơn ông Cống rồi đi vô. Tôi mắc cười quá mới nói:
-Ngộ quá há! Ở đây toàn chuyện ngược đời không há. Cơ quan điều tra nhờ tù ký làm chứng giùm thì cơ quan điều tra phải cám ơn tù, đằng này tù lại phải cám ơn cơ quan điều tra.
Khi mới vô phòng, tôi ra dấu hỏi nó tên gì, nó lấy tờ lệnh tạm giam ra đưa tôi xem, tôi mới biết nó tên là Tang BeeLin, bốn mươi tuổi. Con Tang BeeLin là người gốc Hoa quốc tịch Malaysia nên biết tiếng Hoa, tiếng Anh mỗi thứ một ít, tôi có thể nói chuyện với nó bằng tiếng Hoa, tiếng Anh lẫn tay chân.
Mấy ngày đầu, con Lan thường xuyên tuyên bố lớn tiếng cho tôi nghe là “Ba đánh một không chột cũng què.” Tôi không thèm trả lời nó, nhưng tôi cảnh giác không bao giờ xoay lưng về phía tụi nó. Tôi đang ngồi trong khu vệ sinh mà có đứa bước vào tôi lập tức đứng lên ngầm thủ thế, nó đi ra tôi ngồi xuống tiếp. Con Lan chắc cũng xúi giục gì đó nhưng cô Malaysia chỉ thỉnh thoảng nhìn tôi cười cười, không nói gì mà cũng không làm gì hết.
– Sao tay anh có vết sẹo thế? Bị thương hồi nào vậy?
– Tôi bị tai nạn giao thông lâu rồi. – Ông Loát nói.
Vậy là đúng rồi, tôi nghĩ, ngoài cái vết sẹo đó ra thì cùi chỏ cả hai tay và những chỗ da khác tôi có thể nhìn thấy đều trơn láng. Trong các loại thương tích do tai nạn giao thông, nếu bị trầy sướt thì cùi chỏ, đầu gối, mặt là những chỗ bị trầy sướt nặng nhất, đằng này lại không có dấu vết gì. Chứng tỏ ông ta đang nói dối để giấu diếm, mà cũng phải, ai lại đi thừa nhận mình cũng một thời “lừng lẫy giang hồ” chứ.
Nói chuyện bâng quơ một lúc, tôi nói rằng tôi mệt nên vào nghỉ.
Ông Loát đứng dậy tiễn tôi đến tận phòng trực của cán bộ trại. Tôi vừa đi vừa nghĩ rằng chắc là bọn an ninh hay là thằng Lê Hoàng Hà muốn nhờ Đặng Văn Loát thăm dò thái độ của tôi như thế nào. Nếu sếp không ai ký lệnh trích xuất thì làm sao thằng trại giam dám cho tù nhân ra gặp. Có điều Đặng Văn Loát không dám mở miệng ra ho he nói cái gì về chính trị, sợ Tết nhất đến nơi, tự dưng mang đầu vô trại giam bị tù chửi thì xui xẻo cả năm.
Những ngày cận Tết Nguyên Đán, bên ngoài gió lạnh hù hù, tôi thấy buổi sáng thằng cán bộ trẻ tên Lê Văn Thuận mặc áo khoác vải dù, mà trong phòng giam lại nóng hừng hực, đủ biết chúng nó thiết kế kiểu phòng giam này nhằm mục đích dùng hơi nóng tra tấn tù nhân. Bây giờ ở ngoài lạnh mà trong phòng còn nóng như vậy, đến mùa Hè thì chắc là giống như trên chảo rang, phòng lại không hề có quạt máy.
Ở hai đầu phòng giam đều có lắp camera, lúc nào cũng thấy đèn sáng màu đỏ. Tôi cố tình đến đứng quay mặt vô camera hả họng, nhăn răng, trợn mắt, giơ nắm đấm… cho camera nó thu, để bọn công an xem nó tức chơi.
Cho đến ngày 30 Tết ta luôn, lúc nào cũng nghe tiếng rột rẹt, sột soạt của túi ni-lông đựng đồ thăm nuôi các phòng giam gần đó là biết người ta có người nhà đến gặp, gởi quà, riêng người nhà mình thì không thấy ai.
Ngày 28 Tết, con Lan nói với con Nga rằng cán bộ điều tra thông báo cho hay ngày 29 ra làm việc. Nó chuẩn bị sẵn quần áo mới. Sáng sớm hôm sau tắm rửa sạch sẽ rồi mặc một cái quần Jean màu đen bó sát, một cái áo thun trắng ngắn tay cũng bó sát, độn cái ngực nhô cao lên gần “đụng nóc” rồi ngồi vắt chéo chân chờ bên ngoài vô gọi. Trong khi chờ, nó nói với con Nga rằng lúc nó ở Chí Hòa có bà kia ra tòa không có quần mặc, muốn mượn cái quần này của nó mặc ra tòa mà nó hổng cho, nói cho mượn mặc đi xử rồi chuyển trại đi luôn mất quần rồi làm sao, biết đâu mà đòi. Con Nga ngồi hóng mặt há hốc miệng nghe cứ nức nở khen con Lan rằng “Chị quá khôn,” chớ con Nga không biết con Lan đang nói xạo. Ra tòa xử xong thì xe tù nó chở về trại chớ đi đâu, có đi thì cũng phải sau khi bản án có hiệu lực pháp luật là mười lăm ngày sau, căn cứ bản án mới ra quyết định thi hành án thì trại giam nó mới làm thủ tục chuyển trại, cho tù thu dọn đồ đạc cá nhân rồi mới đi, chớ có phải tuyên đọc bản án xong là lôi đi liền đâu. Chắc là con Lan nó sợ con Nga mượn quần của nó nên nói chặn họng cho con Nga hết đường hỏi mượn.
Đúng tám giờ sáng, cán bộ trại giam vô mở cửa, chưa kịp kêu tên thì con Lan đã phóng vọt ra, không cần mặc quần áo tù như ngày thường. Đến khoảng tám, chín giờ tối nó mới trở về phòng giam. Con Lan xách vô theo nào là nước đá cục, giò chả hai cây thiệt bự mỗi cây khoảng một ký lô, nem chua một chùm lớn khoảng hai chục cái, trái cây, bánh ngọt mỗi thứ một bọc ni-lông bự khoảng hai ký, ống lô cuốn tóc một bọc mười cái, kẹp tóc, áo ngực còn nguyên cái gọng thép, quần lót, quần soóc kaki trắng, áo thun ngắn tay, quần thun bó màu đen… Nói chung toàn là những thứ mua chợ, không phải là đồ nhà nó thăm nuôi thường gởi vô. Thường thì trong áo ngực nữ có cái gọng thép công dụng nâng ngực, cái gọng này nếu rút ra mài làm dao rất bén do nó nhiều thép. Vì vậy, bọn trại giam phải cắt một cái lỗ nhỏ rút lấy cọng thép ra khỏi cái áo ngực rồi mới cho tù nhân nhận đem vô phòng giam.
Con Lan nói với con Nga rằng xe chở nó qua Chí Hòa gặp điều tra viên làm việc. Điều tra viên này đã cho gia đình nó biết từ trước nên em gái nó chờ sẵn bên Chí Hòa, vô phòng làm việc gặp nó đưa quà. Con Nga nghe nói cứ há hốc mõm nghe như nuốt từng câu của con Lan, thỉnh thoảng cứ đệm vô “Vậy hả?”, “Trời ơi, chị sướng ghê.” Con Lan thì cứ nói oang oang ý nó muốn cho tôi nghe để khoe, vì tôi không có người thăm nuôi dịp Tết.
Tôi nghe nó “nổ” mà mắc cười quá. Mẹ mày con tay sai công an này, mày được nó cho ra ăn Tết, thưởng quà cho mày suất đó cộng lại các thứ chắc là năm trăm ngàn đồng, đồ mua ngoài chợ Bà Chiểu chớ đâu. Chẳng có điều tra viên nào ngày 29 Tết còn đi làm việc với bị can từ sáng sớm đến tối mịt, điều tra viên cũng phải về nhà lo cái Tết ở nhà.
– Sao tay anh có vết sẹo thế? Bị thương hồi nào vậy?
– Tôi bị tai nạn giao thông lâu rồi. – Ông Loát nói.
Vậy là đúng rồi, tôi nghĩ, ngoài cái vết sẹo đó ra thì cùi chỏ cả hai tay và những chỗ da khác tôi có thể nhìn thấy đều trơn láng. Trong các loại thương tích do tai nạn giao thông, nếu bị trầy sướt thì cùi chỏ, đầu gối, mặt là những chỗ bị trầy sướt nặng nhất, đằng này lại không có dấu vết gì. Chứng tỏ ông ta đang nói dối để giấu diếm, mà cũng phải, ai lại đi thừa nhận mình cũng một thời “lừng lẫy giang hồ” chứ.
Tôi nghe con Nga kể chuyện biết con nhỏ này không bị oan chút nào như miệng nó kêu ông ổng. Đây là “con người mới xã hội chủ nghĩa,” thế hệ mới dưới chế độ “ưu việt gấp ngàn lần bọn tư bổn giãy chết,” không thích và không biết làm việc, chỉ thích hưởng thụ sung sướng nên dấn vô con đường bán thân (không phải nuôi miệng) để thỏa mãn thói đua đòi, se sua là quy luật tất yếu. Ham ăn ham chơi như con Nga tôi biết ngay là con Lan sẽ dễ dàng lôi kéo nó về phe con Lan.
Mới vô tù không có gì ăn, không có cái gì xài hằng ngày, là vì người nhà đâu có biết mua cái gì gởi vô được, cái gì không, con Lan chỉ cần thí cho một ít thức ăn ngon (cái này nó không thiếu như tôi), thí cho một ít đồ xí muội ve chai lông vịt là sai khiến con Nga một cách dễ dàng. Con Nga ở nhà được anh chị lo cho đầy đủ không thiếu thứ gì, vậy mà nó chỉ vì vài ly rượu ngoại không cần quan tâm đến việc giữ gìn giá trị bản thân, đi ngủ vạ vật với Tây đen thì bây giờ vô tù thiếu thốn, ai xúi biểu gì mà nó không làm miễn sao cho nó ăn ngon.
Con Nga hỏi tôi ăn cơm với cái gì? Tôi nói có tép rang muối, nó muốn ăn thì tôi cho, tôi chỉ có tép rang muối thôi. Và tôi chỉ cho nó thấy cái hũ tép rang của tôi. Con Nga lắc đầu chê, không ăn. Kệ nó, đỡ tốn.
Muỗi nhiều quá, vừa lấy khăn ướt lau dọn, sắp xếp xong tạm ổn chỗ nằm, ăn cơm xong là tôi giăng mùng lên liền, ngồi ở ngoài muỗi cắn chịu không nổi.
Tôi nghĩ đúng y chang. Con Lan bắt đầu đem đồ ăn ngon ra nhiệt tình mời con Nga ăn, đưa bịch sữa nước cho uống. Con Lan làm vậy vì nó nghe con Nga khoe giàu, khoe của, có nhà cửa tại quận 5, vài hôm nữa nhà con Nga thăm nuôi thì nó ăn lại, chớ mất đi đâu. Đêm hôm đó hai đứa kéo chiếu nằm sát vào nhau, con Lan làm cái gì con Nga bắt chước làm y theo cái nấy. Từ cách trải chiếu, giăng mùng cho tới kiểu nằm.
Sáng hôm sau con Nga làm mặt lạnh với tôi, tôi cũng kệ nó, không bắt chuyện với nó nữa. Loại đầu óc như con Nga có nói nhiều với nó cũng như nói với đầu gối mà thôi, ai cho nó ăn là nó theo, con này chỉ cần có đồ ăn ngon đưa ra là sai nó làm cái gì cũng được. Từ sáng đến tối, ngoài giờ ăn và những lúc con Nga nó bị gọi ra lấy cung thì nó với con Lan châu đầu với nhau xì xà xì xầm suốt. Hai đứa nó vừa to nhỏ thỉnh thoảng lại liếc qua nhìn tôi, tôi nhìn lại nó thì nó quay đi. Chắc hai đứa này không biết tôi đã từng ở trong nhà một mình suốt sáu tháng trời, cái kiểu phe cánh như tụi mày có tác dụng với ai chớ không có tác dụng với tao.
Sau khi tống đạt bản kết luận điều tra cho tôi được hai ngày thì cán bộ trại tạm giam vô đưa cho tôi một cái lệnh tạm giam thời hạn một tháng của Viện Kiểm Sát thành phố Hồ Chí Minh. Rồi cứ đều đặn một tháng lại vô đưa một cái gia hạn mới cho đến khi không còn thời gian gia hạn nữa.
Một buổi chiều, tôi nghe trên đài phát thanh tiếng nói Việt Nam rằng Việt Nam phản đối Hạ Viên Mỹ đưa ra dự luật gì đó đại khái là bảo vệ quyền tự do ngôn luận, quyền tự do báo chí và quyền tự do phát biểu chính kiến. Tôi biết mình không cô đơn ở trong tù, bên ngoài có rất nhiều người đồng bào ủng hộ tôi, ủng hộ những điều tôi đã làm, tôi cảm thấy vui và thêm vững vàng khi quyết tâm bảo vệ quan điểm của tôi.
Trước ngày Tết Nguyên Đán mấy ngày, ông Đặng Văn Loát vào trại giam gặp tôi. Chỉ có ông ta và tôi ngồi ngoài phòng làm việc. Ông ta đem cho tôi một ít kẹo bánh cũng thuộc loại ngon và nói:
-Cái này là bánh kẹo của đơn vị chuẩn bị cho anh em ăn tết, tôi lấy một ít đem vào đây cho chị. Không nhiều nhưng chị cứ nhận coi như tấm lòng của tôi. Lúc nào buồn buồn ngậm một viên kẹo cho vui.
Tôi lấy mấy viên kẹo bỏ túi và nói:
-Cám ơn anh, tôi không thích ăn bánh ngọt. Kẹo này tôi xin vài viên để thỉnh thoảng ngậm chơi. Tôi nể mặt anh tôi mới nhận chớ bọn an ninh mời tôi cái gì tôi cũng lấy quăng vô mặt chúng nó, chửi thêm một đống câu nữa.
Ông Loát cười, nói:
-Tôi có nghe kể, sao mà chị dữ quá vậy?.
-Vì chúng nó chỉ xứng đáng được tôi đối xử như thế, không đối xử tốt hơn được. – Tôi nói.
Ông ta và tôi ngồi nói chuyện trên trời dưới biển linh tinh lang tang, tuyệt nhiên ông ta không dám mở miệng nói gì đến vụ án của tôi hết. Ông ta đang mặc áo ngắn tay. Tôi nhìn thấy trên cẳng tay trái (mặt ngoài) của ông ta có vết sẹo to dài mà tôi nghi ngờ là dấu sẹo xóa hình xăm. Tay này trước khi vào ngành công an chắc cũng là dân giang hồ, ăn chơi thứ dữ đây, công an nó không tuyển những người có dấu xăm trên người nên bắt buộc phải xóa.
Tôi nghe con Nga kể chuyện biết con nhỏ này không bị oan chút nào như miệng nó kêu ông ổng. Đây là “con người mới xã hội chủ nghĩa,” thế hệ mới dưới chế độ “ưu việt gấp ngàn lần bọn tư bổn giãy chết,” không thích và không biết làm việc, chỉ thích hưởng thụ sung sướng nên dấn vô con đường bán thân (không phải nuôi miệng) để thỏa mãn thói đua đòi, se sua là quy luật tất yếu. Ham ăn ham chơi như con Nga tôi biết ngay là con Lan sẽ dễ dàng lôi kéo nó về phe con Lan.
Cái phòng này có diện tích rộng gấp bốn lần phòng giam cũ, khu vệ sinh, tắm rửa cũng lớn hơn, có thể tắm cùng một lúc hai người. Có một cửa lớn ngay chính giữa, bề ngang cửa khoảng một mét, cửa này nó làm chỉ hàn tấm sắt lớn liền bên dưới che hết một nửa cánh cửa, nửa phía trên thì hàn song sắt nên cũng thoáng khí hơn. Ngay phía bên trái cửa có cái bệ xi măng cao khoảng một mét, diện tích cũng một mét vuông, nghe nói trước đây là cái hồ chứa nước cho tù xài, sau này bọn công an bịt nó lại không xả nước vô đó nữa, mà làm đường ống nhựa rồi bơm nước theo giờ. Cái khóa vòi nước nó để ở bên ngoài mỗi phòng giam.
Chỗ nằm của tù xây cao hơn mặt đất ngay cửa phòng giam khoảng bốn tấc, làm thành hình chữ U, phía thấp là ngay cửa ra vào sâu vô hai mét, rộng hai mét, tức là bốn mét vuông. Nền nhà và và chỗ ngủ tráng xi măng đen, nham nhám nhiều cát chớ không bóng, cũng không lồi lõm, u sần, phần trên khi đi nặng chân sẽ phát ra tiếng kêu như là bên dưới có khoảng trống.
Con nhỏ mới vô nói nó tên Huỳnh Ngọc Nga, mười chín tuổi, nhà ở gần đường An Dương Vương, quận 5, Sài Gòn. Con nhỏ này người mập lùn, da trắng, mặt to hơi vuông, mắt to xếch có đuôi dài kiểu người Hoa, tóc dài ngang lưng nhuộm vàng khè cắt tỉa kiểu đuôi nhọn, vòng một bự khủng khiếp như là muốn đập vô mắt người đối diện. Con Nga vừa nghe hỏi thăm sao vô đây đã nói oang oang:
– Con bị oan, con đâu có phạm tội gì đâu mà bắt con.
Tôi hỏi:
– Kể lại rõ ràng từ đầu nghe coi. Làm sao mà bị bắt, có lệnh bắt không đưa cô coi?
Nó đưa ra ba cái lệnh tạm giữ và một cái lệnh tạm giam hai tháng, tội danh lừa đảo chiếm đoạt tài sản, hành vi là cùng với người khác dùng thẻ AMT giả.
Con Nga kể nhà nó có bốn anh chị em, nó là con gái út. Ba má chết hết rồi, nó ở với anh trai lớn và chị dâu. Nó mới học hết lớp Bảy phổ thông rồi nghỉ học. Ở nhà nó không phải làm gì hết, từ nấu cơm, rửa chén, giặt quần áo, dọn phòng riêng của nó… đều do chị dâu nó làm hết. Gội đầu thì phải ra tiệm nằm cho thợ gội, gội một lần hơn một tiếng đồng hồ (Tất nhiên gội kỹ như vậy phải trả công thợ cao gấp bốn lần bình thường, người ta gội có mười lăm phút). Chị dâu nấu ăn không vừa miệng là chửi, bỏ cơm không ăn, anh nó rất cưng chiều nó. Ngày nào anh nó cũng dúi tiền vào túi cho nó xài, nó ăn sáng một lần cả trăm ngàn đồng, ít tiền hơn là không ăn, anh nó phải năn nỉ. Sáng, trưa, chiều còn xài thêm này nọ, mua sắm mỹ phẩm hàng hiệu xài, không bao giờ xài loại rẻ tiền. Quần áo thì đặt tiệm lớn may, không bao giờ mặc đồ may sẵn. Tôi hỏi con Nga có đi làm ở đâu không? Tiền anh cho làm sao đủ xài? Nó trả lời nó đi bán hàng cho mấy trung tâm thương mại có người nước ngoài ở quận 1, bán không trả lương tháng mà ngày nào bán được thì hưởng trên doanh số bán, hôm nào nghỉ thì không có tiền. Tôi nghe cũng hơi kỳ kỳ, sao trung tâm thương mại lớn mà lại có kiểu mướn nhân viên quái như vậy? Thích làm thì làm, thích nghỉ thì nghỉ, làm ăn đàng hoàng không ai chịu mướn nhân viên như vậy hết. Mới có tí tuổi mà đã xảo trá rồi.
Con nhỏ Nga này đúng là ít học, giọng nói bị đớt theo kiểu tầng lớp “văn hóa lùn” đặc trưng của người Sài Gòn, tức là nói âm “â” thành ra âm “ư” hết.
Nghĩ là vậy nhưng tôi cũng hỏi tiếp nó rồi làm sao mà bị bắt, thì nó kể lể ra dài lê thê đầu dây mối nhợ rằng: Đêm nào nó cũng đi quán bar, nhảy, uống rượu mạnh. Hỏi rượu mạnh ngoại nhập mắc tiền, lấy tiền đâu đêm nào cũng uống, rồi say xỉn tiền đâu đi taxi về nhà? Nó nói rượu thì mấy ông đàn ông, con trai mời. Xỉn thì tụi đó cho tiền nó đi taxi về nhà. Nó có quen thằng Tây đen, thằng này mời nó uống rượu, xỉn quá không biết gì hết. Qua hôm sau tỉnh lại thấy đang nằm trên giường trong nhà thằng Tây đen đó. Thằng Tây đen cho tiền nó đi taxi về. Qua mấy hôm sau nó gọi điện thoại xin tiền thằng Tây đen, thằng này kêu nó đến nhà giúp nó làm một việc thì thằng Tây đen cho tiền. Khi nó tới thằng Tây đen đưa nó mấy cái thẻ ATM và nói mua giúp nó một số chai rượu ngoại loại mắc tiền ở chỗ đó, chỗ đó, thẻ này của bạn gái nó nên đàn ông vô mua không được. Con Nga vô siêu thị mua một chuyến đầu mấy chai rượu ngoại loại hàng xịn, cộng lại số tiền hơn chục triệu đồng, đem rượu ra ngoài đường đưa cho thằng Tây đen, thằng Tây đen cho nó vài trăm ngàn đồng. Làm thêm mấy lần sau cũng trót lọt, mỗi lần là một cái thẻ khác và tên khác nhau. Lần cuối cùng con Nga đi với chị ruột của nó vô siêu thị mua hai chai rượu giá gần chục triệu, vậy là bị bảo vệ nó túm, tụi bảo vệ nói nó bị mất tiền nhiều lắm rồi. Con chị không biết gì, bị rủ đi theo nên được thả ra. Con Nga bị bắt tạm giữ ba ngày ở công an quận 1, gia hạn thêm hai lần nữa sáu ngày rồi cơ quan điều tra ra lệnh giam luôn.
Cái phòng này có diện tích rộng gấp bốn lần phòng giam cũ, khu vệ sinh, tắm rửa cũng lớn hơn, có thể tắm cùng một lúc hai người. Có một cửa lớn ngay chính giữa, bề ngang cửa khoảng một mét, cửa này nó làm chỉ hàn tấm sắt lớn liền bên dưới che hết một nửa cánh cửa, nửa phía trên thì hàn song sắt nên cũng thoáng khí hơn. Ngay phía bên trái cửa có cái bệ xi măng cao khoảng một mét, diện tích cũng một mét vuông, nghe nói trước đây là cái hồ chứa nước cho tù xài, sau này bọn công an bịt nó lại không xả nước vô đó nữa, mà làm đường ống nhựa rồi bơm nước theo giờ. Cái khóa vòi nước nó để ở bên ngoài mỗi phòng giam.
Tôi vừa nói vừa bước tới cho nó một đá té dúi đầu vô tường. Tôi lấy cái thau để lại chỗ cũ. Con Lan đứng dậy lại rinh cái thau đi lần nữa. Tôi lại cho nó một đá tiếp theo té bật ngửa vô tường lần nữa, đè lên đống đồ đạc lổn nhổn của nó. Nước trong thau đổ hết tràn ra chỗ nằm. Nó thấp bé hơn tôi, tôi lợi thế chân dài nên nó xáp lại gần tôi hổng có được. Nó chạy ra cửa chõ mõm ra lỗ thông hơi rống lên:
– Báo cáo cán bộ con Tần nó đánh chết tôi rồi.
Rống lên đến mấy lần, vừa rống kêu cán bộ vừa chửi “Đ. M. mày”.
Nguyễn Đình Tới lùn chạy huỳnh huỵch vô, đứng nhón chân thò đầu vô lỗ thông hơi hỏi:
– Chuyện gì hai chị ầm ĩ vậy? Từ từ nói cho tôi nghe, sao lại đánh nhau?
Lúc này con Lan đứng che hết cái lỗ thông hơi, tôi ngồi phía trong dựa lưng vào tường quay mặt ra cửa. Nguyễn Đình Tới không nhìn thấy tôi đâu bèn kêu con Lan:
– Chị Lan tránh ra tôi nói chuyện với chị Tần coi.
Con Lan tránh qua một bên. Nguyễn Đình Tới hỏi tôi:
– Chuyện gì vậy chị Tần?
– Cô Lan chửi tôi, chửi Đ.M. tôi, chửi Chúa của mày như cái l… tao nè. Mới chửi inh ỏi tức thời đó cán bộ Tới có nghe không? – Tôi nói.
Con Lan lập tức chen vô:
– Tao chửi hồi nào? Tao không có chửi.
– Vậy hả? Mày không có chửi hả? Vậy thì tao cũng không có đánh mày. Cô này nhỏ tuổi hơn tôi mà nói chuyện mày tao hỗn hào ngay trước mặt cán bộ đó, cán bộ thấy sao? Nếu không có mặt cán bộ ở đây thì cán bộ biết miệng mồm cô ta thế nào rồi đó. – Tôi nói.
Nguyễn Đình Tới nói:
– Thôi chị em cùng một buồng mỗi người nhịn một chút đi, cho yên ổn. Hôm nay ca tôi trực, mà hôm qua tôi có việc phải đi đến gần sáng mới về, mệt lắm. Hai chị đừng cãi nhau nữa cho tôi được yên ổn ngày hôm nay đi. Mai ca người khác các chị muốn làm gì thì làm.
Nói xong, Nguyễn Đình Tới đi ra. Con Lan tức tối quá, nhảy tưng tưng, rống lên:
– Camera, camera đâu? Tại sao cái phòng này không có camera? Nó đá tao mà bây giờ nó chối. Đồ hèn!
Tôi ngồi cười, trả lời:
– Mày cũng vậy chớ gì. Sao mày chửi mà mày cũng chối? Mày làm sao thì tao làm y lại vậy thôi. Có camera cho cán bộ nó nghe mày chửi. Nó sẽ nói mày bị đánh là đáng đời.
Con Lan tiếp tục chửi xiên chửi xéo chớ không chửi ngay tôi nữa.
Tôi nói:
– Tới giờ ngủ rồi. Bây giờ tao đi ngủ. Mày thích thì chờ ngày mai đánh tiếp. tao không rảnh chửi lộn tục tĩu với mày.
Tôi trải chiếu ra nằm xuống, đắp mền lại ngủ. Nhưng mà tôi cũng cảnh giác, không ngủ say, biết đâu nói lợi dụng mình ngủ say làm chuyện gì đó rồi làm sao. Buổi trưa là giờ nghỉ, con Lan không dám chửi nữa, tôi nghe tiếng nó nằm lăn qua lăn lại sột soạt.
Đầu giờ làm việc buổi chiều, con Lan chạy ra lỗ thông hơi kêu xin gặp cán bộ làm việc. Khoảng mười lăm phút sau cán bộ trại vô mở cửa phòng giam dẫn nó ra ngoài. Hết buổi chiều lại dẫn nó trở vô, chẳng thấy ai nói gì đến tôi. Qua ngày hôm sau, hết cả ngày, hôm sau nữa cũng chẳng thấy ai nói gì đến tôi. Con Lan càng tức tối, kiếm chuyện chửi tiếp. Tôi bèn gọi cán bộ trại vào. Có một thằng cán bộ nhỏ (không nhớ tên gì) vô hỏi:
– Chị muốn nói gì với cán bộ?
Tôi nói:
– Tôi đề nghị cho tôi gặp ông Huỳnh Phi Lâm.
Thằng cán bộ nhỏ nói:
– Ông Lâm hôm nay nghỉ rồi.
Tôi hỏi:
– Vậy ông Nguyễn Đình Tới có không?
Nó cũng trả lời là “Không phải ca trực nên không vô.”
Tôi nói:
– Sao không có ai trực chỉ huy? Vậy ai giải quyết công việc ở đây? Tôi yêu cầu cán bộ báo lại với chỉ huy là cô Lan suốt mấy ngày nay cứ chửi tôi, tôi đề nghị chuyển phòng khác, không ở chung với cô Lan, nếu cán bộ không giải quyết được mà xảy ra đánh nhau hay có chuyện gì khác là cán bộ chịu trách nhiệm.
Thằng cán bộ nói:
– Để tôi báo lại với chỉ huy. Chị đừng có chửi lộn với cổ nữa.
Nói xong nó bỏ đi.
Ngày hôm sau, vừa phát cơm chiều xong thì cán bộ trại vô báo tôi và con Lan dọn đồ chuyển sang phòng khác. Tôi tưởng chúng nó dời mỗi người một phòng riêng, hóa ra nó đưa vô cái phòng lớn gấp bốn lần cái phòng đang ở, và cho thêm một đứa vô nữa là ba người.
Vừa qua phòng mới, con Lan lập tức nhanh chóng đem đồ đạc của nó “trấn giữ” vô cái góc phòng phía bên trái (tính từ ngoài cửa nhìn vô), nó còn chiếm luôn chỗ nằm ngay cạnh cửa ra vào. Còn khoảng trống giữa phòng, đối diện cửa ra vào, thằng cán bộ tên Trần Hoàng Linh nói với tôi:
– Chị nằm ngay chỗ này đi, ngay hướng cửa nè, cho nó mát.
Tôi nói “Được rồi” và đem đồ đạc của tôi để vô chỗ đó. Cũng đâu có gì nhiều, chiếu, mùng, mền, mấy cái hộp nhựa đựng thức ăn, ca nhựa đựng nước uống, cái bọc đựng quần áo là hết. Còn thau nhựa đựng nước, thau rửa chén để ngay chỗ trống góc vệ sinh.
Tôi vừa nói vừa bước tới cho nó một đá té dúi đầu vô tường. Tôi lấy cái thau để lại chỗ cũ. Con Lan đứng dậy lại rinh cái thau đi lần nữa. Tôi lại cho nó một đá tiếp theo té bật ngửa vô tường lần nữa, đè lên đống đồ đạc lổn nhổn của nó. Nước trong thau đổ hết tràn ra chỗ nằm. Nó thấp bé hơn tôi, tôi lợi thế chân dài nên nó xáp lại gần tôi hổng có được. Nó chạy ra cửa chõ mõm ra lỗ thông hơi rống lên:
– Vậy chị viết mấy chữ đó nghĩa là gì? – Ông Loát hỏi.
– Sao anh không hỏi họ mấy chữ đó nghĩa là gì? – Tôi hỏi lại.
– Tôi có hỏi, nhưng tôi muốn nghe chị nói coi có đúng hay không. – Ông Loát nói.
– Anh trả lời trước đi, rồi tôi mới nói thêm. – Tôi nói.
– Thì mấy anh đó nói hồi mới tách tỉnh Minh Hải ra thành hai tỉnh Bạc Liêu và Cà Mau, về đơn vị mới nhận một số tủ hồ sơ ở trên đưa xuống còn mới tinh có mùi nước sơn hôi lắm, mỗi lần mở tủ ra lấy hồ sơ là phải nín thở, cho nên chị mới viết lên cánh cửa tủ mấy chữ “Tủ nín thở.” Họ nói vậy có đúng không? – Ông Loát nói.
Tôi cười, trả lời:
– Ừ, họ nói đúng đó. Hơn chục năm rồi vẫn chưa chịu bôi bỏ mấy chữ đó.
– Mấy anh đó nói là họ vẫn nhớ đến chị, ngày trước chị là điều tra viên giỏi. Giờ muốn đến thăm chị mà không có dịp. Từ đây cho đến tết thế nào tôi cũng gặp chị lần nữa. – Ông Loát nói.
Tôi không biết có phải là bọn họ muốn chơi trò “tâm lý chiến” với tôi không, nhưng câu chuyện “Tủ nín thở” ông Loát vừa kể thì không sai chi tiết nào.
– Ủa, có bản kết luận điều tra rồi là kết thúc điều tra, anh đâu còn nhiệm vụ gì trong vụ này nữa, gặp tôi làm gì? – Tôi hỏi lại.
– Tôi muốn gặp chị để nói chuyện chơi thôi. Mặc dù trước đây tôi có cãi nhau với chị nhưng tôi nói thật là tôi vẫn muốn trò chuyện với chị. Chị nói chuyện rất thú vị. – Ông Loát nói.
– Vậy à? Vậy lúc nào rảnh anh cứ vào đây gặp tôi nói chuyện chơi cho vui. Ngoài những chuyện vỉa hè ra tôi không nói chuyện gì khác. – Tôi nói.
– Ừ, tôi cũng hy vọng là sẽ có cơ hội. – Ông Loát nói, xong chào tôi rồi đứng dậy kêu thằng cán bộ trại tạm giam dẫn tôi vô.
Cái bọn trại giam này thiệt là lạ, có cái kim nhỏ xíu bấm trên góc mấy tờ giấy bản kết luận điều tra, làm cái quái gì được mà nó cũng tháo ra. Tôi phải lấy cơm dán lại cho nó dính theo thứ tự đặng dễ đọc.
Đêm đó, trong ánh sáng lờ mờ, tôi cố gắng giương mắt lên đọc hết mười bảy trang giấy, đọc tới đâu máu sôi lên tới đó. Đúng là không có sự khốn nạn, đê tiện, bẩn thỉu nào bằng nội dung của cái gọi là “kết luận điều tra” đó. Toàn là những câu áp đặt, quy chụp, lý luận ngu không chịu nổi. Tôi không nói gì hết, thái độ thản nhiên như không, lẳng lặng đem cất kỹ, định bụng những thứ này thời gian sau khi tôi ra khỏi nhà tù sẽ là bằng chứng tố cáo hành vi đê tiện của bọn Cộng Sản Việt Nam, cả những cái cáo trạng hay bản án cũng vậy.
Mỗi ngày tôi đọc kinh, cầu nguyện đủ hai lần sáng tối. Buổi chiều ăn cơm xong tôi lần hạt đọc hết ba chuỗi Mân côi, mỗi chuỗi mất khoảng ba mươi phút, ba chuỗi là gần một tiếng rưỡi. Hễ tôi ngồi đọc kinh, cầu nguyện là con Lan hát hò, hoặc lấy mấy tờ tạp chí giấy dày ra giở lên xuống cho phát ra tiếng kêu soàn soạt, hoặc nó “tập thể dục” bằng cách đi bộ vòng quanh chỗ tôi đang ngồi. Có lần, trong khi tôi đang đọc kinh, con Lan nói lầm bầm: “Chúa của mày ở dưới háng tao nè. Ngày nào mày cũng kêu Chúa cầu nguyện sao không thấy thằng Chúa nào cứu mày. Chúa như cái l… tao nè!”
Chẳng lẽ mình đang đọc kinh mà ngưng lại chửi lộn với nó, vậy mất đi công phu đức hạnh của mình hết, nên phải đọc cho xong hết chuỗi kinh cái đã. Tôi nghĩ bụng: Mày chờ đó, rồi có lúc tao sẽ xử lý mày. Hễ nó càng cố tình gây tiếng động thì tôi lại càng đọc lớn hơn.
Tôi phải để đầu óc thanh thản, nghỉ ngơi để còn đối phó với âm mưu của bạn công an, đối phó với thằng khốn nạn Lê Hoàng Hà, chớ không phí đầu óc đấu đá với một con tù. Nhưng mà nếu mày quá muốn thì tao cũng “chìu” mày luôn. Nghĩ là vậy, nhưng tôi cũng không bao giờ để nó trèo lên đầu, lên cổ tôi ngồi. Nó làm được nó sẽ lấn tới, và nó có thành tích báo cáo bọn công an để được thưởng.
Cái phòng giam có chút xíu mà cả bốn bức tường nó đều treo đồ của nó hết, tôi không còn chỗ nào, dưới đất cũng vậy, nó làm riết rồi chỗ của tôi chỉ còn có vừa đúng chiếc chiếu trải nằm. Một hôm, tôi lấy cái thau nhựa nhỏ hứng nước để vô góc tường, con Lan không cho tôi để, nói chỗ đó của nó. Tôi nói:
– Mỗi người chỉ có hai mét vuông chỗ nằm thôi, phần còn lại là diện tích sử dụng chung. Cô để đồ của cô được thì tôi để được. Ai cấp cho cô riêng chỗ đó, cô có sổ đỏ hả?.
Con Lan nói:
– Tao vô ở đây trước, tao để chỗ này lâu rồi.
Tôi nổi điên lên, nói gằn giọng:
– Mày vô trước kệ mẹ mày. Tao cứ để thau nước của tao ở đó. Tao thách mày động đến nó. Mày dời đi là mày biết liền.
Con Lan nói:
– Đ. M. mày. Tao đem đi coi mày làm gì tao!
Con Lan hầm hầm đi tới bưng thau nước của tôi đi chỗ khác, nước đổ tứ tung ra ngoài.
Tôi gặp ông Huỳnh Phi Lâm đòi trại giam phải phát báo Nhân Dân là tiêu chuẩn pháp luật quy định cho tù. Ông đồng ý và nói với tôi ông cố gắng làm sao để người bị tạm giam được cung cấp ở mức đầy đủ nhất trong khả năng của ông, chớ chỗ khác nó không cho mua báo. Tôi để dành tiền một tháng bỏ ra một trăm năm chục ngàn đồng mua báo Thanh Niên đọc. Căn-tin tính tiền báo trừ trước mỗi tuần, đến giờ phát cơm sáng cán bộ trực trại đưa báo vô, đến giờ phát cơm chiều nó lấy báo ra, không cho để báo trong phòng giam dù đó là báo do mình bỏ tiền ra mua.
Tôi ở trong trại tạm giam suốt hai tháng trời chỉ ăn cơm với độc nhất hai món là tép rang muối và thịt heo chà bông. Tháng tới cũng thấy gởi đồ ăn vô là tép rang muối với thịt heo chà bông, tháng tới nữa cũng thấy tép rang muối với thịt heo chà bông,… mà không làm sao báo với con em tôi nó đổi món. Tôi nhờ mấy thằng cán bộ nhắn dùm thì tụi nó nói “Lãnh đạo không cho tôi nhắn,” đủ thấy thằng chó chết Lê Hoàng Hà khốn nạn vô cùng, nó muốn tôi thiếu ăn mà phải xin xỏ nó để được gặp người nhà chắc. Vậy là mày lầm rồi thằng Lê Hoàng Hà ơi, dưới chân mày chỉ có lũ nịnh nọt quỳ mọp, mày sa cơ thất thế thì chẳng có thằng lính nào nó ngó tới cái bản mặt mày, mày càng dùng thủ đoạn đê tiện thì tao càng căm thù mày, mày không bao giờ đạt được mục đích đâu.
Thời gian sau này, em tôi nó có gởi vô cho mỗi tháng một thùng mì Hảo Hảo, không cần tốn tiền mua nữa. Mà tôi cũng không muốn ăn nhiều, cứ để dành, lấy cơm nguội ăn sáng, phòng khi nhà mình không kịp đi thăm thì cũng có cái mà xài, không phải xin xỏ ai.
Gần hết tháng 12 năm 2011 là hết thời hạn điều tra vụ án không còn có thể gia hạn gì thêm được nữa mà không thấy bọn cơ quan điều tra nói động gì đến tôi. Đang thắc mắc thì cán bộ quản lý trại tạm giam vô kêu tôi ra làm việc. Hóa ra là điều ta viên trung tá Đặng Văn Loát đưa tôi cái bản kết luận điều tra số 03/KLĐT-ANĐT(Đ1) ngày 27/12/2011 do Trần Văn Cống và Lê Hoàng Hà ký.
Ông Loát nói:
– Tôi đã tống đạt kết luận này cho Nguyễn Văn Hải và Phan Thanh Hải rồi, Phan Thanh Hải nhận còn Nguyễn Văn Hải không chịu nhận. Còn ý chị như thế nào chị nói để tôi lập biên bản tống đạt?
Tôi trả lời:
– Để tôi đọc nội dung đã, rồi tôi trả lời anh tôi nhận hay không nhận.
Tôi cầm bản kết luận thấy có mười bảy trang giấy A4, coi lướt qua thấy có đoạn chúng nó nói tôi và Nguyễn Văn Hải, Phan Thanh Hải đi biểu tình chống Trung Quốc chiếm hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa trước lãnh sự quán Trung Quốc ở Sài Gòn hồi năm 2007 là “xâm phạm an ninh quốc gia.” Tôi mắc cười, nghĩ bụng: Ngu sao không nhận, biểu tình chống Trung Quốc chiếm hai quần đảo mà lại là “xâm phạm an ninh quốc gia” thì đây chính là bằng chứng bọn Cộng Sản Việt Nam bán nước, bưng bô cho Tàu Cộng đây mà, giấy trắng, mực đen, con dấu đỏ xác nhận hẳn hoi, bằng chứng này tốt quá còn gì nữa.
Tôi ngước lên nói với ông Loát:
– Anh lập biên bản đi, tôi nhận nhưng không có nghĩa là tôi đồng ý với nội dung kết luận này đâu nhé.
– Được rồi, chị muốn ghi cái gì vào đó thì ghi. – Ông Loát nói, rồi cúi xuống ghi biên bản, viết xong đưa tôi ký.
Tôi liền ghi thêm vào phía dưới biên bản, ghi chữ thật nhỏ, cố gắng viết câu thật ngắn gọn, đủ ý, sao cho có thể diễn tả hết ý mình mà không phải sang trang, như vậy, chúng nó muốn thay đổi nội dung cũng không được, cắt ra là mất chữ ký của tôi: “Tôi không đồng ý với nội dung bản kết luận điều tra số số 03/KLĐT-ANĐT(Đ1) ngày 27/12/2011. Đây là sự vu cáo, bịa đặt và vi phạm pháp luật của cơ quan an ninh điều tra công an thành phố Hồ Chí Minh đối với Tạ Phong Tần.” Xong ký tên, ghi ngày tháng sát bên chữ ký.
Công việc xong rồi, Đặng Văn Loát còn ngồi nán lại nói chuyện:
– Từ ngày chị bị bắt vào đây, tôi muốn nói chuyện với chị mà chưa có cơ hội, hôm nay mới có dịp.
– Trời! Anh muốn nói chuyện với tôi dữ vậy sao? Vì lý do gì? – Tôi hỏi.
– Tôi là người đi xuống Bạc Liêu xác minh lý lịch của chị. Tôi có đến đơn vị chị công tác hồi trước là cơ quan an ninh điều tra công an tỉnh Bạc Liêu, nói chuyện với mấy anh trong đơn vị đó. Anh Minh vẫn thường nhắc đến chị. Tôi có thấy trên cái tủ hồ sơ vẫn còn mấy chữ “Tủ nín thở” của chị viết. Chị viết chữ đẹp lắm. – Ông Loát nói.
– Anh Nguyễn Đức Minh phải không? Nhắc đến tôi làm gì? Tôi bây giờ đâu phải là đồng nghiệp của ổng nữa. Mỗi người có con đường riêng, là hai chiến tuyến khác nhau rồi. Mấy chữ “tủ nín thở” đó tôi viết từ hồi năm 1997 đến nay hơn chục năm rồi vẫn không ai bôi bỏ à? Thế anh không thắc mắc gì mấy chữ đó sao? – Tôi hỏi.
Tôi gặp ông Huỳnh Phi Lâm đòi trại giam phải phát báo Nhân Dân là tiêu chuẩn pháp luật quy định cho tù. Ông đồng ý và nói với tôi ông cố gắng làm sao để người bị tạm giam được cung cấp ở mức đầy đủ nhất trong khả năng của ông, chớ chỗ khác nó không cho mua báo. Tôi để dành tiền một tháng bỏ ra một trăm năm chục ngàn đồng mua báo Thanh Niên đọc. Căn-tin tính tiền báo trừ trước mỗi tuần, đến giờ phát cơm sáng cán bộ trực trại đưa báo vô, đến giờ phát cơm chiều nó lấy báo ra, không cho để báo trong phòng giam dù đó là báo do mình bỏ tiền ra mua.
Sau khi tôi bắt đầu ăn cơm lại một tháng, thấy tăng cân lên, không còn cảm giác mệt khi vận động nữa, tôi bèn bắt đầu tập thể dục mỗi ngày, luyện tay, luyện chân, chuẩn bị tư thế sẵn sàng đánh lộn với bất cứ đứa tù nào. Vì tôi biết rõ bọn công an không dám động đến tôi nhưng chúng nó sẽ cho tù làm điều đó. Bọn thằng Phạm Anh Tuấn, Trần Tiến Tùng là những tên “Thiên hạ đệ nhất đê tiện” đã thò bàn tay bẩn thỉu của nó vào trại này rồi, thì chuyện chúng nó cho tù kiếm chuyện gây sự với tôi là điều tôi thấy trước. Coi thái độ con Lan, tôi biết trước sau gì tôi cũng “đụng” nó, phải cho con này một trận cho nó chừa, loại bất lương làm đặc tình cho công an này không cần phải nương tay với nó.
Buổi chiều khoảng ba giờ, tôi bắt đầu tập thể dục khoảng một giờ đồng hồ, giờ đó cơm mình ăn buổi trưa cũng đã tiêu rồi, khoảng bốn giờ trại giam bơm nước vào phòng là tắm luôn. Phòng có hai người, nó bơm nước ba mươi phút thì cũng đủ tắm, nếu chỗ tắm rộng hơn có thể tắm một lúc hai người. Đằng này chỗ tắm có chút xíu khoảng nửa mét vuông, một người ngồi vô không xoay trở được, đứng lên giội nước nước văng vào chỗ nằm nên phải tắm từng khúc, tức là khúc đầu, khúc trên, khúc dưới, khúc giữa. Cuối cùng mới đứng sát vô tường dội nước một lần nữa từ trên xuống dưới.
Vì cái kiểu chỗ tắm nhỏ như vậy, nên một người tắm nước thì chảy tràn lan, mà không có cách gì tắm cùng một lúc được, dư vẫn cứ dư, thiếu vẫn cứ thiếu.
Ngày nào tắm xong cũng phải lấy khăn lau nước đọng vũng trên chỗ nằm. Xong lấy cái quạt bằng nhựa quạt cho nền nhà nó khô. Vì vậy, trong phòng giam lúc nào không khí cũng rất ẩm thấp, ngột ngạt. Đây cũng là một cách làm cho tù nhân sinh ra bệnh tật, ghẻ lở.
Số thuốc hạ huyết áp tôi đem theo từ nhà vô trại tạm giam đủ uống trong thời gian một tháng, sau một tháng thì hết thuốc. Thằng cán bộ y tế Trương Văn Hồng nó phát cho tôi mỗi ngày một viên thuốc hạ huyết áp của trại, chớ không có thuốc gì khác, thuốc chữa xương khớp không có, tôi phải đăng ký căn-tin mua dầu nóng Trường Sơn một chai mười ngàn đồng xoa bóp đỡ hai đầu gối. Ở trong trại, tù đều kêu Trương Văn Hồng là “bác sĩ,” tôi biết nó không phải bác sĩ, là y tá thôi, nhưng ai cũng kêu vậy thành ra chết tên, đến mấy thằng cán bộ trại cũng kêu như vậy luôn.
Con Lan thấy tôi tập thể dục mỗi ngày nó kiếm chuyện chửi xa chửi gần, ý không muốn tôi tập, có lẽ bọn công an kêu nó làm vậy. Vì chúng nó biết tôi nóng tính, nổi xung lên là bụp luôn không cần biết mày là đứa nào, tôi mà mạnh khỏe trở lại thì có ngày con Lan ăn đòn. Nhưng cái kiểu nó như là muốn ra vẻ nó là ma cũ, tôi là ma mới phải theo sự chỉ huy của nó, mà tôi không làm theo nó, tôi chỉ làm theo ý tôi, nên nó thể hiện sự tức tối. Tuy nhiên, cái xác nó như con mắm, tôi sau khi tuyệt thực còn năm mươi ba ký lô vẫn nặng hơn nó cả chục ký, sau khi tôi ăn lại thì tôi tăng cân thêm, nên nó nhằm bề không lấy thịt đè người được mới sử dụng chiêu “võ mồm.”
Tôi không thèm trả lời trả vốn mấy câu chửi vu vơ, xa gần của nó, tôi tập cứ tập, đều đặn mỗi ngày.
Từ ngày tôi bị bắt đến hai tháng sau mới thấy em gái tôi là Tạ Minh Tú gởi vô cho tôi năm trăm ngàn đồng và một hũ tép rang khoảng một ký lô, một hũ thịt heo chà bông khoảng nửa ký. Bọn trại giam không cho người nhà vào gặp tôi, tôi hỏi ông Trung Tá Huỳnh Phi Lâm thì ông này nói “Cơ quan điều tra không cho gặp, nếu có giấy của thủ trưởng thì tôi cho vào liền.”
Bọn Bộ Công An cũng rất gian ác, xảo quyệt, chúng quy định mỗi lần thăm gặp số quà người nhà gởi vào cho tù không quá bảy ký lô, kể cả gởi đồ dùng như quần áo khăn tắm, khăn mặt, xà bông, tiền gởi không quá năm trăm ngàn đồng một lần. Trong tù làm gì có chỗ cất giữ đồ ăn được lâu, ăn nhồi nhét vài ba ngày là hết. Vài ký rau, trái cây ăn sống là hết số ký lô quy định rồi, trong khi khẩu phần ăn mỗi ngày cần có rau cải, trái cây, nếu không lâu ngày sẽ táo bón, người tù bị viêm đại tràng là chuyện thường xảy ra trong nhà tù. Còn tiền gởi vô phải mua các loại chất tẩy rửa như kem đánh răng, xà bông (nếu người nhà không gởi), mua một thùng mì gói loại rẻ nhất cũng hết một trăm mười lăm ngàn đồng số tiền còn lại làm sao đủ mua đồ ăn ăn thêm mỗi ngày. Vậy là thời gian này tôi chỉ ăn sáng có một nửa gói mì Hảo Hảo, mà nhai mì sống, chớ không mua nước sôi, mua nước sôi là mất thêm một ngàn đồng. Hôm nào chán ăn mì sống, buổi chiều lấy đầy một ca cơm trại phát, ăn một nửa, còn một nửa để sáng hôm sau ăn với tép rang chan nước lạnh.
Sau khi tôi bắt đầu ăn cơm lại một tháng, thấy tăng cân lên, không còn cảm giác mệt khi vận động nữa, tôi bèn bắt đầu tập thể dục mỗi ngày, luyện tay, luyện chân, chuẩn bị tư thế sẵn sàng đánh lộn với bất cứ đứa tù nào. Vì tôi biết rõ bọn công an không dám động đến tôi nhưng chúng nó sẽ cho tù làm điều đó. Bọn thằng Phạm Anh Tuấn, Trần Tiến Tùng là những tên “Thiên hạ đệ nhất đê tiện” đã thò bàn tay bẩn thỉu của nó vào trại này rồi, thì chuyện chúng nó cho tù kiếm chuyện gây sự với tôi là điều tôi thấy trước. Coi thái độ con Lan, tôi biết trước sau gì tôi cũng “đụng” nó, phải cho con này một trận cho nó chừa, loại bất…
Đặc tình cũng tỏ cho đối tượng thấy sự nhiệt tình của mình nên có khi vì “quá hứng” (cộng với quá ngu) “nhảy nguyên con” vào gánh vác vai trò “kép nhì,” vậy là khi bị túm nguyên ổ, đặc tình không thể rút chân ra khỏi vụ án được, đành đi theo đối tượng chính vào ngồi tù cho đủ ban bệ.
Chúng nó còn cho cả công an vào giả vờ đóng vai tù để tiếp cận, dò hỏi, khai thác thông tin. Khi người tù mới đặt chân vào phòng giam, đặc tình sẽ tỏ ra hết sức tử tế, nói năng ngọt ngào, mời ăn mời uống, cho món này món kia (nói chung là những thứ mà ngoài xã hội kêu là đồ ve chai lông vịt không ai thèm lấy, nhưng ở trong tù lại trở thành đồ quý, đồ hiếm) như xà bông giặt, kem đánh răng, muỗng nhựa, hộp xốp đựng xôi cũ, vỏ chai nước xả quần áo, v.v… Sau đó là hỏi thăm này nọ, giả vờ thông cảm, thương xót để lấy lòng tin “ma mới.” “Con nai vàng ngơ ngác” mới bước chân vào chốn lao tù, gặp trường hợp như vậy rất nhiều “con nai” đã “sập bẫy,” khóc hu hu lên, sẵn sàng tâm sự hết tất cả những chuyện quan trọng lẫn chuyện “thâm cung bí sử” với đặc tình, những chuyện mà ngay cả cha mẹ ruột, vợ con, anh em ruột của “con nai” đều không biết, nhưng “nai” đem khai với đặc tình ráo trọi. Đặc tình chỉ việc ghi nhớ lại rồi viết báo cáo gởi, hàng tháng nhận tiền kêu là “mật phí,” nếu “lập công lớn” còn được thưởng nóng. Có nhiều đặc tình trí nhớ tốt, không cần viết báo cáo cũng nhớ vanh vách từng lời rồi nói lại không sai điểm nào. Tuy nhiên, quy định bắt buộc phải có báo cáo công việc vì các lý do: Có căn cứ để chi “mật phí,” khi nào “tao” cần mà “mày” không chịu làm nữa theo ý “tao” thì “tao” sẽ công bố các báo cáo của “mày” ra, cả thiên hạ sẽ xúm vô đập chết cái thứ “lừa thầy phản bạn” coi mày sống nổi không, “mày” muốn chọn cái nào?
Nhân đây, tôi cũng thông báo luôn cho các vị bằng hữu đã bước chân theo con đường đấu tranh cho dân chủ ở Việt Nam, những người đã ở tù, đang ở tù (nhờ người nhà thăm nuôi nhắn lại), và tương lai sẽ ở tù, rằng: Ở trong tù không có bằng hữu, không tin được bất cứ ai, “Tin khả tin, phòng khả phòng.” Nếu ở ngoài xã hội bạn thân ta có thể vì lợi bán đứng ta cơ hội có một thì trong tù cái nguy cơ ấy gấp trăm lần. Vì một khi người ta ở trong tù bị hoàn cảnh khốn khổ nó thúc ép người ta phải bằng mọi giá làm sao để được ra tù sớm, bất chấp đạo đức và liêm sỉ. Ở trong tù, được công an khuyến khích làm chuyện ấy, chớ đâu phải như ở ngoài xã hội làm chuyện xấu bị gia đình, bạn bè, thậm chí linh mục, thầy chùa phê phán, cho nên cóc sợ, cứ làm tới tới. Ở trong tù chỉ nói những điều nếu công an có biết được cũng có lợi cho mình, nói những điều mà ai cũng biết rồi, thậm chí ta không trực tiếp nói với công an được thì ta cứ nhờ “mồm tù”. Ta muốn đào ông bới cha chửi cả ba họ bọn Cộng Sản cũng cứ chửi cho tù nghe, bảo đảm sẽ tới tai bọn chỉ huy cao nhất không sót chữ nào. Ví dụ như tôi chỉ nói về việc tôi được trao giải nhân quyền Hellman Hammett của Human Rights Watch năm 2011 hay việc tôi đã viết gần một ngàn bài báo, tôi nhận nhuận bút từ những bài báo đăng ở ngoài Việt Nam… là những chuyện ai cũng biết. Chớ việc tôi làm thế nào để viết được ngần ấy số bài báo trong tình trạng bị nhà nước cộng sản bao vây, “cấm vận,” cướp đoạt tài sản, phương tiện hành nghề báo chí… là những điều mà bọn công an rất muốn biết thì bất cứ ai tôi cũng không nói. Trước đây, con Lan có hỏi tôi “viết bằng cái gì?”, tôi nói “viết bằng máy tính,” dĩ nhiên là bằng máy tính rồi, ai lại không biết, trả lời cũng như không trả lời.
Quay lại chuyện con Lan, suốt ngày ngoài việc làm đồ chơi, viết báo cáo ra, nó chỉ có đọc mấy tạp chí phụ nữ đú đởn coi có món gì sang trọng, ngon miệng thì kêu má nó làm đem vô cho nó ăn. Khi tôi mới bị nhốt vào phòng này, con Lan có nói với tôi má nó gần tám mươi tuổi rồi. Hình dung bà già cứ nửa tháng lại lọ mọ chuẩn bị đồ ăn ngon gởi vô tù cho con, lại thấy nao lòng. Ăn sang trọng kiểu như nó, nửa tháng một lần, không biết bà già có được ăn như vậy hay là ăn mắm hút dòi nhường phần ăn ngon cho con? Ra tù nhà còn tài sản hay là sổ nợ chất chồng? Con này nó ăn rất nhiều, nó ăn tôi nhìn thấy phát sợ, nó cũng không vận động gì, vậy mà người lép như con mắm. Ngoài ăn nhiều ngày nào nó đều uống ba bịch sữa tươi Vinamilk, rồi mua thêm bột dinh dưỡng Milô pha uống mỗi ngày. Loại này gặp thời ly loạn hay đi lạc trong rừng chết đói là cái chắc, bởi nhu cầu ăn uống quá nhiều mà cơ thể thì lại không hấp thu được bao nhiêu. Tôi mà ăn uống như nó chẳng biết tôi thành con gì nữa.
Đặc tình cũng tỏ cho đối tượng thấy sự nhiệt tình của mình nên có khi vì “quá hứng” (cộng với quá ngu) “nhảy nguyên con” vào gánh vác vai trò “kép nhì,” vậy là khi bị túm nguyên ổ, đặc tình không thể rút chân ra khỏi vụ án được, đành đi theo đối tượng chính vào ngồi tù cho đủ ban bệ.
Thời gian này, trong phòng giam chỉ có hai người là tôi và con Lan. Sau khi tôi bị giam vào phòng này được mười ngày thì con Lan làm mặt lạnh với tôi. Tôi cũng mặc kệ nó, không nói gì hết, chúng nó tưởng tôi thèm nói chuyện lắm chắc. Chúng nó quên là tôi đã từng đóng kín cửa ở trong nhà không ra ngoài suốt sáu tháng hay sao, trừ ngày Chủ Nhật đi lễ nhà thờ Kỳ Đồng buổi sáng ra tôi không bước chân ra ngoài.
Tôi để ý quan sát thấy con này ban đầu nó nói với tôi nó còn một tháng nữa là hết thời hạn tạm giam, không gia hạn được nữa, mà giờ hơn hai tháng rồi vẫn thấy nó im ru bà rù, không kết luận điều tra gì hết. Mỗi ngày sáng nó dậy ăn sáng xong sửa soạn quần áo chuẩn bị ra “làm việc với điều tra,” người thì lép xẹp nhỏ xíu, nhưng mặc áo độn hai cái vú cao tới mặt, chuyên mặc quần áo bó dù trong phòng giam nóng hừng hực như cái lò bánh mì, mồ hôi tôi chảy xuống như đổ nước. Nó chải chuốc tóc tai kiểu cọ mỗi ngày một kiểu, lấy xà bông thơm ướp quần áo cho thơm, rồi ngồi chờ có người gọi là bật dậy chạy ra nhanh như lò xo. Trừ ngày Thứ Bảy, Chủ Nhật, sáng nào nó cũng ra cả buổi. Nếu hôm nào sáng không ra chiều thế nào nó cũng ra. Lúc nó trở vô thường xuyên cầm theo trên tay khi chai dầu gió đỏ Singapore, khi chai nước mắm, khi thì hai chai muối tiêu, muối ớt loại làm sẵn thường bán trong siêu thị… Tôi nhìn thấy là biết ngay nó được chính bọn công an cung cấp, chớ đâu phải ngày thăm nuôi tù, mà có thăm nuôi người ta gởi nhiều một lần, không ai bỏ công đi từ nhà lên trại giam để gởi những thứ lặt vặt như vậy. Đây chắc chắn là nó làm việc cho bọn an ninh muốn giám sát tôi, chớ điều tra viên nó không rảnh rỗi và cũng không dư tiền đến mức mỗi lần làm việc với bị can lại đem quà vô tặng. Trong phòng giam không có giấy viết gì hết, chúng nó không bán và cũng không cho người nhà tù nhân gởi vô, mặc dù trong nội quy không hề cấm đem giấy viết vô. Mỗi ngày bọn cán bộ trại giam đều dẫn tù lao động ngoài vô lục soát tìm những thứ như dây nhợ, kim may quần áo, nhíp, kiếng soi mặt, giấy, viết. Vậy mà tôi thấy con Lan có đủ thứ đồ chơi, giấy, viết, nhíp đều có. Viết thì nó lấy cái ruột bút bi quấn tờ giấy vỏ bao sữa tươi Vinamilk xung quanh, lấy dây thun cột lại cho cứng là viết được, giấy thì cũng lấy cái bao sữa tươi đó xé ra, lột bỏ lớp ni-lông tráng bên trong là viết được rồi. Quan trọng là ruột bút bi ở đâu ra?
Có lần, tôi thấy thằng Bình vô đưa cơm có đưa cho con Lan cái ruột viết bi còn mới tinh, mực đầy tận ngọn. Tù lao động ngoài đưa cơm cho tù trong phòng giam đều có cán bộ trại giam đi theo giám sát, nhìn kỹ từng ly từng tí, nếu không được công an cho phép, thằng kia làm gì dám đưa cái ruột viết cho nó. Thằng kia không ngu đến mức đồ cấm mà lén lút đưa vô trong khi nó không được lợi gì trong chuyện này, nếu bị phát hiện nó sẽ bị chuyển qua lao động nặng nhọc, dơ bẩn hơn ở nơi khác, thậm chí bị kỷ luật nhốt xà lim hai mét vuông, bị mất giảm án. Con Lan này thì già, thằng kia trẻ ranh, sắp ra tù, làm gì có chuyện yêu đương nhăng nhít ở đây. Tôi nhiều lần nhìn thấy khi thằng Bình phát cơm, con Lan chạy ra đứng che hết cái lỗ thông hơi trên cánh cửa, quay lưng về phía tôi đứng che che, dúi vào tay thằng Bình tờ giấy mỏng cuốn chặt bằng một nửa điếu thuốc lá (nó viết cái gì trong đó không biết). Tối nào cũng vậy, trong ánh sáng tối lờ mờ giống như đốt đèn dầu lửa đỏ hồi thập niên 70, con Lan lấy cuốn tạp chí kê lên chân rồi ngồi viết ào ào một lúc kín hết một trang giấy học trò. Ở tù như con Lan có chuyện quái gì đâu mà viết nhiều, kể cả gởi thư cho gia đình cũng không thể mỗi ngày mỗi viết như vậy. Không cần thông minh lắm cũng biết mỗi ngày con này sáng ra nhận chỉ đạo, bày mưu tính kế, tối ngồi viết báo cáo mỗi ngày Tạ Phong Tần làm gì, ăn ngủ ỉa đái mấy lần, có sợ chúng nó hay không, sợ như thế nào. Chuyện này tôi thừa biết mánh khóe của chúng, nó che giấu chẳng qua là chúng nó sợ tôi biết mà đề phòng thôi. Phòng giam nào mà bọn công an lại không cho phạm nhân tay sai của chúng nó vào “lót ổ” trước, thậm chí không tìm ra đứa phạm nhân nào ưng ý nhắm có khả năng tấn công, khai thác đối tượng nó còn dám cho công an thứ thiệt vô luôn, loại này trong nghề kêu là “đặc tình trại giam.” Nguyên tắc sử dụng “đặc tình” là “xài một lần rồi bỏ” nên bọn công an sẽ không ngại dúi cho “đặc tình” nhúng sâu vào vụ án, khai thác tin tức triệt để, tối đa nhằm mục đích làm sao phá được vụ án. Cho nên, trong “lịch sử đặc tình” có nhiều đặc tình phải ôm hận vì trót nghe lời xúi biểu của công an, xúi biểu đối tượng hiềm nghi (mới có ý định manh nha) chuyển sang giai đoạn thực hiện ngay hành vi phạm tội.
Thời gian này, trong phòng giam chỉ có hai người là tôi và con Lan. Sau khi tôi bị giam vào phòng này được mười ngày thì con Lan làm mặt lạnh với tôi. Tôi cũng mặc kệ nó, không nói gì hết, chúng nó tưởng tôi thèm nói chuyện lắm chắc. Chúng nó quên là tôi đã từng đóng kín cửa ở trong nhà không ra ngoài suốt sáu tháng hay sao, trừ ngày Chủ Nhật đi lễ nhà thờ Kỳ Đồng buổi sáng ra tôi không bước chân ra ngoài.
Ðây chính là một kiểu khủng bố, tra tấn tinh thần người bị tạm giam. Tôi hiểu vì sao nhiều người bị bắt giam ở đây lâu ngày không có tội cũng tự nhận mình có tội để được chuyển đi trại khác càng sớm càng tốt. Tôi càng thấy kinh tởm và căm thù bọn chó má Cộng Sản này, trong lòng tôi tự nhủ phải quan sát kỹ và ghi nhớ từng chi tiết nhỏ vào đầu, chờ cơ hội phanh phui tội ác của bọn công an cộng sản này ra trước dư luận quốc tế, bao nhiêu năm nay bọn cộng sản bất lương này chúng lừa bịp cả thế giới.
Hai chị ở trong phòng giam này đều lớn tuổi hơn tôi. Một chị tên Cúc người Việt gốc Hoa (nhà ở Bình Dương), phạm tội lừa đảo, đã xử sơ thẩm xong. Một chị tên Trần Thanh Hà (nhà ở Sài Gòn), bị bắt thi hành án tội “Không tố giác tội phạm” (cũ) sau khi trốn gần năm năm. Ðó là tôi nghe hai chị này tự nói, chớ tôi không thấy giấy tờ gì hết.
Lúc này gần hai giờ chiều. Trong phòng giam đã hết nước sạch dùng. Tôi hỏi hai chị Cúc, Hà nước sinh hoạt ở đây cung cấp như thế nào? Cả hai chị đồng nói hàng ngày khoảng 10 giờ sáng thì cán bộ trại bơm nước vào những cái xô để ngoài hành lang, mỗi người tiêu chuẩn được ba xô một ngày, trại giam sẽ bán cho một người mới nhập trại như tôi ba cái xô nhựa loại 18 lít để chứa xài. Bơm nước xong sẽ mở cửa cho tù nhân ra tự khiêng vào để trong phòng giam rồi đóng cửa lại. Xô nước để ngay dưới chân chỗ nằm của mình, muốn cho rộng chỗ hơn thì chồng xô cái nọ lên cái kia. Thau giặt đồ thì trại nó bán cho cái thau nhỏ xíu khoảng bốn lít nước, mà ai có người nhà đi thăm nuôi mua ở ngoài căn tin gởi vô mới được, ai không có người nhà thăm nuôi thì có tiền cũng không có thau xài. Thành ra thấy tôi vô có đem thêm hai cái thau bự khoảng hai chục lít nước mỗi cái và một cái thau nhỏ để dành rửa rau khoảng ba lít nước hai bà này mừng húm là vậy.
Tôi nghe hai người nói xong là máu trong người bốc lên, nổi giận đùng đùng. lại thêm chị Cúc mắc đi cầu quá mà không dám đi, mặt mày nhăn nhó khổ sở, vì chị Cúc sợ đi không có nước dội cầu, phải ráng nín. Tôi mới nói:
– Ðừng, đừng kêu em ơi. Nó ghép mình vô tội quậy phá trại giam, nó kỷ luật chết, nhốt mình vô cái phòng kỷ luật còn tệ hơn nữa.
– Chị cứ để tôi làm, kỷ luật tôi chịu, tôi cứ quậy lên coi nó dám làm gì tôi.
Nói xong, tôi gạt chị Cúc xuống phía sau, bước ra dùng hết sức đấm ầm ầm vào cánh cửa phòng giam khoảng chục cái. Xong tôi ngưng lại lấy hết gào lớn lên:
– Tôi muốn gặp cán bộ khiếu nại. Ðề nghị gặp cán bộ ngay lập tức.
Tôi cứ gào xong ba lần thì lại đấm cửa một hồi dài. Ðấm cửa xong lại gào tiếp. Nghe bên ngoài có tiếng thét giọng nữ:
– Chưa đến giờ gặp cán bộ.
Tôi tiếp tục đấm cửa và lại gào. Hai chị kia lại lên tiếng can ngăn tôi. Tôi làm thinh không trả lời hai người, để hơi sức mà gào chớ. Khoảng mười lăm phút sau mới nghe tiếng người nữ bên ngoài hỏi:
– Có chuyện gì?
Tôi lại gào lên trả lời:
– Trong phòng hết nước rồi, cho thêm nước. Có người đau bụng đi ỉa không không có nước dội cầu thúi ình, ai mà chịu nổi.
Ở ngoài lại nói:
– Chờ một chút.
Tôi lại thét lên tiếp:
– Không chờ được. Ỉa làm sao mà chờ. Cho nước ngay lập tức. Trại giam này muốn khủng bố tù chính trị phải không?
Bên ngoài lại nói:
– Ðang lấy chìa khóa, đừng kêu, đừng đập cửa nữa.
Tôi nghe vậy thì ngưng lại, đứng ngay cửa thở nghỉ mệt. Quay lại nhìn thấy hai chị kia ngồi khép nép trong góc phòng, ánh mắt sợ sệt, mặt mũi xanh lè. Tôi bực mình quá quát luôn:
– Sợ cái gì mà sợ. Quyền lợi chính đáng thì phải đòi hỏi. Người chớ có phải con vật đâu mà chịu ở dơ.
Vừa nói xong, nghe tiếng chìa khóa mở lạch cạch, rồi cửa phòng giam mở ra, một cán bộ nữ trẻ đeo khẩu trang y tế thò đầu vô hỏi:
– Phòng này có chuyện gì?
Tôi hỏi:
– Hết nước xài rồi. Chị này (tôi chỉ chị Cúc) đau bụng muốn đi ỉa nãy giờ mà không có nước dội, phải cố nhịn. Tại sao trong phòng giam mà không có nước sạch cho tù xài?
Cán bộ nữ nói:
– Ðã bơm lúc sáng rồi, mỗi ngày bơm một lần thôi. Mỗi người ba xô.
Tôi quát lên:
– Tôi không cần biết một ngày bơm mấy lần. Cán bộ phải có trách nhiệm cung cấp ít nhất một ngày một trăm lít nước sạch cho một người dùng, ba người là ba trăm lít. Không cung cấp nước đủ quy định là cán bộ cố tình ăn bớt ăn xén tiêu chuẩn của tù nhân, là vi phạm pháp luật. Cái xô này đầy đến tận miệng mới có mười tám lít, tám phần xô có mười bốn lít thôi, ba xô nhân ra làm gì đủ một trăm lít. Cán bộ báo cho tôi gặp lãnh đạo tôi khiếu nại ngay, nếu không là không yên đâu.
Ðây chính là một kiểu khủng bố, tra tấn tinh thần người bị tạm giam. Tôi hiểu vì sao nhiều người bị bắt giam ở đây lâu ngày không có tội cũng tự nhận mình có tội để được chuyển đi trại khác càng sớm càng tốt. Tôi càng thấy kinh tởm và căm thù bọn chó má Cộng Sản này, trong lòng tôi tự nhủ phải quan sát kỹ và ghi nhớ từng chi tiết nhỏ vào đầu, chờ cơ hội phanh phui tội ác của bọn công an cộng sản này ra trước dư luận quốc tế, bao nhiêu năm nay bọn cộng sản bất lương này chúng lừa bịp cả thế giới.
Tôi ngạc nhiên quá chừng khi nghe ông Cống nói như vậy. Nhất thời tôi bị “đứng hình” không biết phản ứng như thế nào với phần đầu câu nói của ông ta, nhưng khi tôi nghe đến phần sau thì tôi lại sôi máu lên, “phản pháo” liền tức khắc:
– Anh nghĩ tôi là loại người gì mà có thể nhổ nước miếng xuống đất rồi tự mình liếm lên hả? Đối với tôi tù ba năm hay tù mười năm cũng vậy thôi, không có gì khác nhau hết. Anh đã công nhận rằng tôi không sai, vậy tại sao tôi phải nhận tội? Tôi có ra sớm bằng cách nhục nhã như vậy thì tôi cũng hết dám đi đâu gặp ai, ra đường phải lấy cái cần xé đội lên đầu cho đừng ai biết là Tạ Phong Tần. Tôi đang chuẩn bị mở Văn Phòng Luật Sư đó, tôi mà không bảo vệ được danh dự bản thân tôi thì sau này có ra cũng còn làm con mẹ gì được nữa, ai dám thuê tôi bảo vệ công lý cho họ.
(Hôm nay tôi viết lại câu chuyện này, nếu ông Thượng Tá Điều Tra Viên Trần Văn Cống có đọc được, thì ông Cống nhớ mà “chung độ” cho Tạ Phong Tần nhá).
Có hôm, ông ta vừa ngồi viết biên bản, vừa nói:
– Tôi mới đọc báo sáng nay, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu trên báo rằng người dân Việt Nam chưa cần có báo chí tư nhân. Sao chị cứ đòi báo chí tư nhân làm gì cho mệt vậy?
Tôi choảng ngay lập tức:
– Thằng bố láo, nói dối trơ trẽn không biết ngượng. Nguyễn Tấn Dũng là thằng mặt dày đại bác bắn không thủng, mặt trơ như mặt thớt băm bổ thế nào cũng không vào. Đã trưng cầu ý dân bao giờ chưa mà dám nói “nhân dân Việt Nam không cần báo chí tư nhân?” Đã hỏi ý kiến được bao nhiêu người dân? Cả nước này có 90 triệu dân, cái đảng Cộng Sản có hơn 5 triệu đảng viên. Nói như thế là mạo danh nhân dân, nói lấy được, nói không biết xấu hổ, đồ mặt trơ trán bóng. Nguyễn Tấn Dũng chỉ có thể đại diện cho năm triệu đảng viên đảng Cộng Sản “không cần báo chí tư nhân” nghe còn hợp lý một chút, mà cũng chưa chắc là trong năm triệu đảng viên đó tất cả đều đồng tình với Nguyễn Tấn Dũng.
– Chị nói chuyện thường có từ đệm lắm đó. Tôi nghe người ta nói chị chửi thề cũng hay lắm đó. – Ông Cống nói.
– Nói đúng đó. Mấy thằng an ninh chúng nó nói với anh chớ gì? – Tôi hỏi lại ông Cống, ông ta gật đầu ra ý là đúng:
– Bọn nó nói với tôi chị chửi ghê lắm, tôi làm việc với chị có bị chị chửi không? Tôi trả lời tụi mày làm thế nào mới bị bà ấy chửi, chớ tao chưa có bị chửi bao giờ.
Tôi nhe răng cười nói tiếp:
– Hồi nhỏ lúc còn đi học tôi rất hay chửi thề. Sau này tôi không chửi thề nữa vì dù sao cũng phải giữ thể diện người trí thức chớ đâu phải là đứa học trò. Nhưng nếu làm tôi nổi điên lên thì tôi cũng chửi tá lả luôn. Cam đoan với anh tôi chửi thề giòn không thua bất cứ thằng đàn ông nào. Tôi chửi bọn an ninh chúng nó tối tăm hết mặt mũi. Anh có muốn nghe tôi “biểu diễn” lại không?
– Không, sao tôi lại phải đi nghe chị chửi? Tôi đâu có ngu như bọn nó. Về nhà rức hết đầu cả ngày. – Ông Cống nói.
Lại có hôm, ông ta ngồi cặm cụi ghi biên bản. Tôi ngồi đối diện nhịp chân hát nho nhỏ bài Kinh Hòa Bình. Ông ta đang viết ngẩng đầu lên nhìn tôi, hỏi:
– Chị đang hát đó à? Bài đó bài gì vậy?
Tôi ngạc nhiên, ngưng lại nói:
– Phải, tôi đang hát. Đó là bài Thánh Ca tên là Kinh Hòa Bình. Bài này có cách đây khoảng ba trăm năm, được dịch ra cả trăm thứ tiếng trên thế giới. Anh có muốn nghe tôi hát lại không?
– Không, chưa phải lúc. Sẽ có lúc tôi nghe, nhưng không phải bây giờ. – Ông Cống nói.
– Anh sợ mấy phòng kế bên họ nghe à? Nếu vậy anh về nhà lên mạng Internet tìm mà nghe. Chỉ cần vào Google gõ cụm từ Kinh Hòa Bình để trong ngoặc kép là Google cho kết quả nhiều lắm, mặc sức mà nghe. – Tôi nói.
– Tôi ngạc nhiên vì hiện giờ chị vẫn có thể hát được. Tôi biết có nhiều người họ không biết hát, hoặc họ biết hát nhưng họ không hát được. Chị vẫn còn hát được chứng tỏ tinh thần chị rất vững vàng, kiên định. Ở ngoài chị có hay đi hát không? – Ông Cống nói.
Tôi trả lời:
– Tôi hát trên sân khấu vài lần lúc còn làm việc trong cơ quan nhà nước, văn nghệ phong trào đó mà, sau này thỉnh thoảng cũng có đi karaoke với bạn bè. Bài Thánh Ca này ngày nào tôi ở trong phòng giam cũng hát, còn hát to ầm ĩ nữa là đằng khác. Anh cứ hỏi cán bộ trại giam thì biết.
– Thế họ cũng để cho chị hát à? – Ông ta hỏi tiếp.
– Ừ, ngày nào tôi cũng đọc kinh, chuỗi tôi đang đeo trên cổ đây. Đọc kinh cũng to mà hát cũng to. Hôm nào hứng thú thì hát nhạc trữ tình, hát cải lương. – Tôi trả lời.
Ông ta lại cúi xuống viết, miệng nói:
– Thôi chị cứ hát tiếp đi. Tôi viết biên bản xong sẽ đưa cho chị ký.
Tôi ngạc nhiên quá chừng khi nghe ông Cống nói như vậy. Nhất thời tôi bị “đứng hình” không biết phản ứng như thế nào với phần đầu câu nói của ông ta, nhưng khi tôi nghe đến phần sau thì tôi lại sôi máu lên, “phản pháo” liền tức khắc:
– Ăn thì không có bao nhiêu, mỗi ngày cho ăn nhiều lắm chỉ tốn có một triệu đồng, như tôi thì không có cách gì ăn hết một triệu đồng trong một ngày được, nhưng bọn họ hốt thì nhiều. Như vụ Vinashin, Vinalines, Nguyễn Sinh Hùng không xuống chức, mà còn ngoi lên chức to hơn.
Tôi hỏi:
– Anh biết vậy sao anh còn cố sức phục vụ cái chế độ thối nát này? Tôi thấy anh cũng có trình độ, hiểu biết, người như anh nghỉ ra thiếu gì việc khác làm kiếm sống chân chính, con cái thì lớn hết rồi, có chết đói đâu mà sợ?
– Tôi cũng biết vậy, nhưng còn vài năm nữa thôi, tôi cố gắng cho tròn vẹn để khỏi mang tiếng bỏ dở giữa chừng, lương hưu cũng khá hơn. Như Lê Hồng Anh đó, biết làm công an quái gì mà làm bộ trưởng Bộ Công An. Tôi chưa đến tuổi hưu, nghĩ ra sớm không biết phải giải thích như thế nào với bà nội tôi. Bà nội già lắm rồi, tôi sợ bà bị sốc, tôi muốn những năm cuối đời bà nội tôi được sống thanh thản. – Ông Cống nói.
Tôi nghe vậy vừa cười vừa nói:
– A! Anh dám nói xấu sếp cũ nhé! Anh không sợ tôi mách lên sếp anh à? Nếu anh đã nói thế thì cứ cố gắng làm tiếp đi, tôi không ép. Tôi mà nói thêm nữa anh sẽ bảo là tôi cố tình ép anh. Sống sao cho không phải hổ thẹn với lương tâm là được. – Tôi nói.
Ông Cống lại nói:
– Quốc Hội hiện nay đang họp thảo luận về luật biểu tình và luật trưng cầu ý dân đó. Tôi nghĩ là kỳ này họ sẽ thông qua luật biểu tình, luật trưng cầu ý dân. Chắc tình hình sẽ khá hơn. Tôi có những người bạn đang ở nước ngoài, họ nói với tôi rằng: Cái nước của mày sao đáng sợ quá vậy, người ta chỉ có nói thôi mà cũng bắt vào tù, xử đến mấy năm. Bên tụi tao mà như bên nước mày thì ở tù hết cả nước, bên tao ai cũng nói nhiều. Tôi trả lời họ rằng tao cũng biết vậy, nhưng mà tao không làm gì được.
Nghe ông Cống kể chuyện tôi không nhịn được, cười ha ha lên. Mấy tên điều tra viên các phòng ở cạnh bên lại chạy sang thò đầu vào xem bên phòng tôi có chuyện gì mà cười lớn quá, nhìn vô thấy ông Cống và tôi vẫn ngồi nguyên vị trí bàn ghế nghiêm chỉnh, không có chuyện gì bất thường cần “cứu giúp đồng đội” nên bọn đó bỏ đi.
Tôi lại nói tiếp:
– Quốc Hội họp cũng không giải quyết được gì đâu. Tôi đảm bảo với anh là họ đang diễn tuồng đó, không bao giờ họ dám thông qua luật biểu tình như các nước khác đâu. Năm 2005 dự thảo luật trưng cầu ý dân đưa ra cho Hội Luật Gia Việt Nam đóng góp ý kiến, trong đó có tôi. Mà cho đến bây giờ là năm 2011 cái luật trưng cầu ý dân đó nó ở phương trời nào tôi không thể biết được. Tôi dám đảm bảo với anh rằng họ cũng không dám ban hành luật trưng cầu ý dân. Anh biết tại sao không?
– Tại sao? – Ông Cống hỏi.
– Vì khi luật trưng cầu ý dân có hiệu lực và thi hành sẽ lộ ra một thực tế phũ phàng là người dân Việt Nam hiện giờ không còn tin vào đảng Cộng Sản nữa, người dân Việt Nam quá chán đảng Cộng Sản. Anh có dám cá độ với tôi không, nếu kết thúc kỳ họp Quốc Hội này mà hai luật biểu tình và trưng cầu ý dân được ban hành thì tôi cho phép anh cứ chặt đầu tôi xuống làm ghế ngồi. Ừ, mà anh chắc không cần ngồi ghế bằng cái đầu của tôi đâu, anh cũng không muốn giết người. Vậy nếu hai luật đó được thông qua tôi cho phép anh cứ đem hết cứt cả nước này đổ lên đầu tôi, tôi sẵn sàng đứng im cho anh mặc sức mà đổ. Còn anh thua tôi thì tôi không cần lấy cái gì của anh hết, chỉ cần anh công khai thừa nhận anh thua độ tôi là được.
Ông Cống ngồi cười cười, làm thinh không trả lời. Vài phút sau, ông ta mới nói:
– Sao chị nói cứng vậy, nếu chị thua tôi thật thì sao? Tôi cũng đâu làm chuyện đó được.
– Tôi dám đưa ra điều kiện thắng thua như vậy vì tôi biết rằng chắc chắn tôi sẽ thắng anh. Thời gian họp không còn bao lâu, chậm nhất là cuối tháng 12 năm nay Quốc Hội sẽ nghỉ họp, và thời gian này là quá ngắn để họ có thể ban hành hai cái luật ấy. Tôi mà không hiểu bản chất của nhà nước Cộng Sản này thì ai hiểu. – Tôi trả lời.
– Người ta bảo là “Nhà nước của dân, do dân và vì dân,” nhưng làm gì có cái nhà nước của dân, dân chẳng có quyền gì hết làm sao mà của dân; nói do dân cũng không phải, dân có được quyền bầu ra đâu mà do dân; nói vì dân cũng không có, dân bây giờ khổ lắm, nghèo lắm. Đó là sự thật mà tôi không có quyền nói, chị cũng không có quyền nói, tất cả mọi người không ai có quyền nói. Tại chị cứ nói hoài cản không được nên chị mới vào đây gặp tôi. Bây giờ chị cứ nhận là có tội, ở tù vài năm rồi ra, làm lại từ đầu. Biết đâu khi đó xã hội Việt Nam đã có sự thay đổi. – Ông Cống nói.
– Ăn thì không có bao nhiêu, mỗi ngày cho ăn nhiều lắm chỉ tốn có một triệu đồng, như tôi thì không có cách gì ăn hết một triệu đồng trong một ngày được, nhưng bọn họ hốt thì nhiều. Như vụ Vinashin, Vinalines, Nguyễn Sinh Hùng không xuống chức, mà còn ngoi lên chức to hơn.
Tôi hỏi:
– Anh biết vậy sao anh còn cố sức phục vụ cái chế độ thối nát này? Tôi thấy anh cũng có trình độ, hiểu biết, người như anh nghỉ ra thiếu gì việc khác làm kiếm sống chân chính, con cái thì lớn hết rồi, có chết đói đâu mà sợ?
Ông ta lại kết thúc biên bản rồi nghỉ. Lúc này khoảng 10 giờ sáng.
Trong thời gian này, mỗi ngày ông Cống chỉ gặp tôi có một buổi sáng, từ tám giờ đến khoảng chín rưỡi chỉ để nói chuyện trời trăng mây nước. Viết một cái biên bản hỏi cung cho tôi ký nội dung như đã thỏa thuận với tôi rồi thôi. Tôi cũng không quan tâm đến ngày tháng trôi qua, sức khỏe tôi dần dần khá hơn, đi tới đi lui không còn mệt. Thuốc cao huyết áp khi tôi bị bắt có đem theo một số đủ uống đến hết tháng. Sau khi tôi ăn cơm hai ngày thì cán bộ y tế Trương Văn Hồng sáng sáng vô phòng giam phát thuốc.
Mà mắc cười lắm, 8 giờ Trương Văn Hồng đi lẹt xẹt vô, đeo cái túi vải có in hình chữ thập đỏ, kiểu vuông vuông trước bụng, đi từ phòng này qua phòng kia thò đầu vô ô cửa thông gió hỏi: “Thuốc hông? Thuốc hông? Có ai uống thuốc hông?”, giống y như mấy thằng nhỏ bán trà đá, hột vịt lộn, hột gà luộc ở bến phà Mỹ Thuận, Cần Thơ. Nói y tế trại đi phát thuốc cho nó oai, chớ ai bịnh gì nó cũng phát có mỗi một loại Haphaco (đồng dạng Paracetamol) 500mg viên con nhộng đầu xanh đầu trắng. Buổi tối ai đau bịnh gì mà kêu “Bác sĩ ơi” thì mấy thằng trực trại cũng chỉ có mấy viên Haphaco đó tọng vô họng tù nhân mà thôi.
Coi như mỗi ngày tôi gặp ông Trần Văn Cống là để xả stress, chuyện gì tôi không hài lòng là tôi lại xả cho ông Cống nghe. Có hôm, ông ta gặp tôi, ngồi yên vị xuống ghế, qua các thủ tục đầu tiên xong, ông ta hỏi:
– Hôm nay chị có chuyện gì nói cho tôi nghe không?
– Anh muốn nghe chuyện gì? – Tôi hỏi.
– Chuyện gì cũng được. Ví dụ như chuyện thời sự, xã hội chẳng hạn, tôi đọc bài viết thấy chị bình luận hay lắm. – Ông ta nói.
Tôi mắc cười quá, nghĩ trong bụng: Chưa có ai ở tù vui như tôi. Người ta ở tù bị tra vấn, hạch hỏi, vặn vẹo đủ thứ, còn tôi ở tù cứ rình chờ cho công an hở ra cái gì tôi bắt lỗi cái đó, điều tra viên thay vì giảng giải pháp luật cho bị can nghe thì bây giờ điều tra viên được bị can giảng dạy pháp luật ngược lại cho điều tra viên nghe. Mà điều tra viên còn thích nghe nữa mới chết chớ. Tôi nói:
– Anh thích nghe thì tôi nói cho mà nghe. Tôi tuy ở tù nhưng tôi mới là người tự do, còn anh tuy là đang ở vai trò đại diện cơ quan pháp luật nhưng anh mới là tù, tù của cái hệ thống, guồng máy mà anh phải phục vụ nó, anh không có tự do.
– Sao lạ vậy? – Ông Cống hỏi.
– Phải, tôi là người tự do. Tôi thích nói cái gì thì tôi nói, tôi thích chửi ai thì tôi chửi. Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Sinh Hùng, Trần Đại Quang tôi chửi tuốt luốt. Còn anh có dám chửi chúng nó không? Anh chỉ được nói theo ý của người khác, người khác bảo sao thì anh phải nói y lại như vậy, anh có dám cam kết với tôi những điều anh nói ra miệng chính là ý riêng của anh không? Anh im lặng tức là đồng ý tôi nhận xét đúng chớ gì? Điều gì anh không đồng ý, anh có dám nói toạc ra công khai giữa chỗ đông người không? Hay là anh chỉ dám đem vào đây nói cho tôi nghe, hoặc là anh đem về nhà rù rì nhỏ nhỏ với vợ anh?
Ông Cống ngồi cười, làm thinh không trả lời. Không trả lời tức là đồng ý. Tôi lại nói tiếp:
– Nguyên thủ quốc gia nước người ta thấy mà thương, mấy thằng lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam thấy chỉ muốn đập cho chết. Nhà nước Cộng Sản Việt Nam là nhà nước bất lương.
Ông ta lại cười, hỏi:
– Có con người bất lương thôi chớ sao lại có nhà nước bất lương? Chị lại muốn đập lãnh đạo cho chết, tội gì mà lớn quá vậy?
Tôi nói:
– Nhà nước mà ăn cướp của dân là nhà nước bất lương, bất lương tức là ăn cướp, ăn cướp là bất lương đó. Anh thấy ông Tổng Thống Bill Clinton không? Thấy ông Tổng Thống Obama không? Hay ông Tony Blair Thủ Tướng Anh không? Ông nào mới lên cũng trẻ tuổi đẹp trai, khỏe mạnh hồng hào, làm việc một thời gian ông nào cũng trở thành già sọm, ốm nhom, tóc bạc trắng hết. Người ta cống hiến cho dân, cho nước người ta như vậy. Còn mấy thằng Việt Nam thằng nào mới lên cũng giống như thằng chăn trâu, được vài năm béo tốt hồng hào, mập ú như con lợn. Hôm qua anh gặp tôi, anh để tờ báo trên bàn tôi nhìn thấy hình thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước Nguyễn Văn Giàu nè. Anh về lấy báo cũ ra xem lại hình Nguyễn Văn Giàu lúc mới lên chức thống đốc và hình hiện nay so với nhau coi tôi nói đúng không? Nguyễn Văn Giàu lúc mới lên mặt mũi coi còn được được, bây giờ mập nứt nẻ ra, béo đỏ như con heo. Thằng nào cũng vậy, từ trên xuống dưới, làm thì không ra gì, ăn dọng thì nhiều. Dối trá, bịp bợm đệ nhất thiên hạ. Nhật Bản một nhiệm kỳ thay ba ông thủ tướng, nhắm làm không được thì từ chức đi xuống nhường cho người khác làm, cho nên nước Nhật mới giàu có, phát triển. Mấy thằng lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam thì tham quyền cố vị, bám đến chết cũng chưa muốn buông ghế. Nguyễn Tấn Dũng hồi mới lên chức thủ tướng tuyên bố ầm ầm “Tôi không chống được tham nhũng tôi sẽ từ chức,” đến hết nhiệm kỳ “tham nhũng càng chống càng tăng” không thấy Nguyễn Tấn Dũng từ chức mà lại làm tiếp nhiệm kỳ nữa.
Ông ta lại kết thúc biên bản rồi nghỉ. Lúc này khoảng 10 giờ sáng.
Trong thời gian này, mỗi ngày ông Cống chỉ gặp tôi có một buổi sáng, từ tám giờ đến khoảng chín rưỡi chỉ để nói chuyện trời trăng mây nước. Viết một cái biên bản hỏi cung cho tôi ký nội dung như đã thỏa thuận với tôi rồi thôi. Tôi cũng không quan tâm đến ngày tháng trôi qua, sức khỏe tôi dần dần khá hơn, đi tới đi lui không còn mệt. Thuốc cao huyết áp khi tôi bị bắt có đem theo một số đủ uống đến hết tháng. Sau khi tôi ăn cơm hai ngày thì cán bộ y tế Trương Văn Hồng sáng sáng vô phòng giam phát thuốc.
– Lãnh đạo phân công vậy thì tôi làm như vậy. – Ông Cống nói. – Người ta bảo có người xúi giục, giật dây, phản động, nhưng tôi nghiên cứu hồ sơ thấy có gì đâu. Chẳng hạn như vụ quận… và quận… (ông Cống kể tên ra một thôi dài mà tôi nghe xong thì quên rồi) ban đầu đề xuất khởi tố ra lệnh bắt hết, bảo là để trấn áp. Tôi nhận hồ sơ xong tôi không đồng ý, tôi đề xuất xử lý hành chính hết. Dân mất đất mà sao phải làm ra nặng nề như vậy. Vụ của chị nữa, tôi cũng có đọc một số bài viết của chị, không đọc hết tất cả, tôi thấy chị không nói gì sai, có điều chị nói sớm quá thôi.
– Tôi không thể không nói. Điều gì cần nói tôi cũng đã nói, điều gì cần làm tôi cũng đã làm. Lúc cần nói không nói, lúc cần làm không làm. Đợi chục năm nữa già quá rồi, biết đâu tôi chết rồi làm sao làm được nữa. – Tôi nói.
– Chị còn trẻ lắm làm sao mà chết được. Tôi già hơn chị tôi vẫn chưa chết được mà. Nếu tôi có quyền thì tôi không bắt giam chị, hoặc đã bắt rồi tôi cũng giam vài tháng rồi xử lý hành chính, chị có đồng ý không? – Ông Cống nói.
– Không! – Tôi trả lời rất nhanh.
– Sao vậy? Xử lý hành chính mà chị cũng không chịu sao?. – Ông Cống hỏi.
– Thì như anh mới nói đó. Tôi không viết cái gì sai, tại sao tôi lại chấp nhận xử lý hành chính? Vài tháng tù à? Một ngày cũng không được. Đó là uy tín, danh dự cá nhân tôi. Cho dù một ngày cũng là tù, là có tiền án, tiền sự. Tôi là người hiểu biết pháp luật, anh cũng vậy, nên anh thừa hiểu những điều tôi nói, tôi không sai tại sao tôi phải chấp nhận có tiền án, tiền sự một cách vô lý như thế được. Thà tôi cứ ngồi tù, ở tù như tôi là hãnh diện, chẳng có gì xấu hổ cả. – Tôi nói.
– Nhưng mà chị đang là người phạm tội. Cơ quan điều tra khẳng định là chị có tội. – Ông Cống nói.
Tôi trả lời chậm rãi, nhấn mạnh từng tiếng:
– Căn cứ pháp luật Việt Nam hiện hành, tôi không cho là tôi phạm tội. Bạn bè tôi không cho là tôi phạm tội, cả thế giới văn minh không ai coi là tôi phạm tội, người dân Việt Nam cũng không cho là tôi phạm tội. Còn nhà nước Cộng Sản Việt Nam lại bị cả thế giới văn minh coi là tội phạm khủng bố. Tôi hỏi anh, giữa tôi và nhà nước Cộng Sản Việt Nam này, ai vinh dự hơn ai?
– Tôi vẫn không muốn bắt giam chị. Sau này nếu chị được thả ra thì chị còn viết những bài như thế này nữa không? – Ông ta hỏi.
– Theo ý anh thì tôi còn viết nữa không? – Tôi mỉm cười hỏi lại.
Ông ta nhìn tôi, nói:
– Vẫn viết, với tính cách của chị thì tôi cho là chị vẫn tiếp tục viết. – Ông Cống nói.
– Anh nói rất đúng. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, nếu cái xã hội này vẫn còn đầy dẫy sự bất công, vẫn còn cái kiểu “một người làm quan cả họ được nhờ,” vẫn còn cái kiểu dốt mà ngồi trên đầu trên cổ quần chúng ăn hại đái nát thì tôi vẫn còn viết. – Tôi nói.
– Bây giờ thì chưa được, ít ra cũng phải thêm chục năm nữa xã hội Việt Nam mới từ từ có sự thay đổi. Chị làm sớm quá thì phải chịu hậu quả như thế này. – Ông Cống nói.
– Tôi không chờ được. Tôi chấp nhận hậu quả đó là gì. Nếu tôi không đốt lên ngọn lửa đầu tiên thì làm sao tạo nên đám cháy? Phải có người đốt ngọn lửa đầu tiên chứ. – Tôi nói.
Ông ta lại nói:
– Quê tôi ở Hưng Yên. Bà nội tôi là người rất cổ. Tên tôi do bà nội đặt. Cống là ông nghè, ông cống ngày xưa đó, chị biết cái từ ông nghè ông cống không? (Tôi trả lời: “Biết, xứ anh nhãn lồng ngon nổi tiếng”). Bà nội tôi nghĩ đặt tên như vậy là đẹp, chớ Cống không phải là cống rãnh đường xá gì đâu. Tôi cũng định xin nghỉ hưu sớm, nhưng bà nội tôi còn sống khỏe mạnh ở quê, bà cứ nghĩ làm việc như tôi là có chức vụ, danh giá to lắm, tôi mà nghỉ làm thì bà rất buồn, rất thất vọng.
Tôi nghe ông ta ngồi giảng giải cái tên ông ta mà không nín được cười. Ông ta lại bắt sang nói chuyện vợ con, có thằng con đang học lớp 12, chuẩn bị thi đại học, mà nó cũng học giỏi. Tôi hỏi:
– Con trai anh giỏi môn tự nhiên hay xã hội?
– Môn tự nhiên. Bà nội nó muốn nó theo nghề của tôi. – Ông Cống nói.
– Vậy nó có thích theo nghề của anh không?. – Tôi hỏi lại.
– Nó không thích. Vậy theo ý chị thì tôi nên cho nó học ngành nào? – Ông Cống hỏi.
Dĩ nhiên tôi không muốn công an lại có thêm một thằng nhãi ranh lao đầu vào như thiêu thân lao đầu vào lửa, phí phạm cả đời, nhưng tôi không nói toạc ra, mà trả lời:
– Vậy nó thích làm nghề gì anh cứ cho nó làm nghề đó, nghề nào phù hợp với năng khiếu, sở trường, sở thích của nó. Bắt ép nó làm chuyện nó không thích thì không bao giờ có thể làm tốt được, không phát triển được. – Tôi nói.
– Chị nói đúng. – Ông Cống nói. – Cô giáo của nó cũng nói giống y như chị vậy.
– Lãnh đạo phân công vậy thì tôi làm như vậy. – Ông Cống nói. – Người ta bảo có người xúi giục, giật dây, phản động, nhưng tôi nghiên cứu hồ sơ thấy có gì đâu. Chẳng hạn như vụ quận… và quận… (ông Cống kể tên ra một thôi dài mà tôi nghe xong thì quên rồi) ban đầu đề xuất khởi tố ra lệnh bắt hết, bảo là để trấn áp. Tôi nhận hồ sơ xong tôi không đồng ý, tôi đề xuất xử lý hành chính hết. Dân mất đất mà sao phải làm ra nặng nề như vậy. Vụ của chị nữa, tôi cũng có đọc một số bài viết của chị, không đọc hết tất cả, tôi thấy chị không nói gì sai, có điều chị nói sớm quá thôi.
– Chị nhớ luật rất giỏi, tôi không nhớ được như chị.
– Tôi công tác ở bất cứ đơn vị nào cũng đều được đồng nghiệp công nhận tôi là cán bộ giỏi, đó là chuyện nhỏ trong lòng bàn tay của tôi. Mấy thằng an ninh đó chỉ giỏi làm trò gian ác, bẩn thỉu, núp đằng sau xúi giục người khác làm bậy chớ chúng chẳng giỏi giang gì. Tôi thấy anh cũng không đến nỗi là người gian ác, tốt nhất là anh nên làm việc theo đúng luật, điều đó tốt cho anh, tốt cả cho con cái của anh sau này. – Tôi nói.
Ông Cống gọi cán bộ trại đưa tôi trở về phòng giam.
Suốt ngày tôi ở trong phòng giam chỉ có sáng tối đọc kinh, hát thánh ca, cầu nguyện, tôi không quan tâm đến chuyện vặt vãnh khác. Buổi tối nóng không ngủ được, tôi nằm im suy nghĩ xem chúng nó muốn gì ở tôi. Tại sao chúng nó phải chờ đến một năm sau chúng nó mới bắt giam tôi, trong khi tôi cùng chung một vụ với ông Nguyễn Văn Hải và thằng Ba Sài Gòn, mà hai người kia thì bị bắt hết rồi, bắt luôn tôi lúc đó có phải hơn không? Những bài viết mà ông Trần Văn Cống liệt kê ra không phải là bài mới, đa số là những bài tôi đã viết khi tôi còn ở bên Gò Vấp, tức là trước thời gian ông Nguyễn Văn Hải và thằng Ba Sài Gòn bị bắt rất lâu.
Tôi nhớ những người quen của tôi ở Sài Gòn kể cho tôi nghe bọn an ninh mặc thường phục vào sân nhà thờ Kỳ Đồng dò hỏi tôi vào trong nhà thờ gặp ai, ở đâu? Người này trả lời “không biết.” Tôi trả lời rằng: “Anh (chị) trả lời chúng nó như vậy là tốt. Lần sau thằng nào nó có hỏi thì trả lời nó rằng: Tôi không biết. Anh đi mà hỏi ngay cô Tần. Anh là ai? Tại sao tôi phải trả lời câu hỏi của anh? Nếu nó có xưng nó là công an gì đó thì nói: Công an sao ăn mặc như thằng móc túi vậy? Giấy tờ chứng minh công an của anh đâu? Giấy mời của tôi đâu? Tôi không quen làm việc với công an ở ngoài đường. Bố chúng nó cũng không dám lòi giấy tờ ra.” Người kia nghe xong cười ha hả, trả lời: “Lần sau tôi sẽ làm như vậy?.” Chúng nó còn cho người quen dò hỏi tôi “Máy tính để ở đâu?” Lần thứ nhất tôi trả lời: “Biết để làm gì? Không biết thì tốt hơn.” Lần thứ hai, tôi nói: “Chuyện ai làm nấy biết, không nên tò mò chuyện người khác.” Đến lần thứ ba thì tôi nổi xung lên, chỉ luôn vào mặt nói: “Anh hỏi câu này là lần thứ ba rồi nghe. Bọn an ninh nó kêu anh hỏi đó hả?”. Anh kia tái mặt, vội nói: “Đâu có, anh tình cờ hỏi vậy thôi. Sao em dữ quá vậy!” Tôi nói gằn từng tiếng: “Tôi không bao giờ muốn nghe lại những câu hỏi như thế này một lần nữa biết không? Nếu anh còn muốn giữ tình bạn với tôi thì đừng bao giờ hỏi những câu tò mò công việc riêng của tôi.” Tôi nghĩ rằng bọn chúng thấy tôi đi ra đi vô khu nhà bên Tu viện là chỗ ở của các cha, các thầy Dòng Chúa Cứu Thế như nhà riêng của tôi, trong khi chúng nó không thể đặt chân vào lớp hàng rào thứ nhất được, đừng nói đến mấy lớp cửa phía trong. Chỉ cần một lời nói của tôi cũng đủ để chúng nó có căn cứ kéo đàn kéo lũ đến đào xới cái Tu viện này lên từng centimet. Chúng mày muốn lợi dụng tao để đánh phá vào đây à, không có cửa đâu các con chó ạ!
Hôm sau, ông Cống lại đến gặp tôi. Sau các thủ tục đầu tiên như thường lệ, ông ta hỏi:
– Chị không có chuyện gì muốn nói với tôi à?
Tôi hỏi lại:
– Theo anh thì tôi có chuyện gì để nói? Tôi đã viết gần một ngàn bài viết đăng lên mạng Internet rồi. Di chúc tôi cũng viết rồi. Những điều tôi muốn nói thì tôi cũng đã viết hết rồi, bây giờ tôi không có gì phải nói nữa.
– Chị không thấy chị có hành động gì sai lầm sao? – Ông Cống nói. -Tôi rất tiếc hiện nay tôi không thể là đồng đội của chị được.
– Tôi không cần anh là đồng đội với tôi. Sai lầm lớn nhất trong cuộc đời tôi là tôi đã bỏ phí mười mấy năm tuổi trẻ phục vụ, hy sinh cho một lý tưởng không có thật. Tôi không bao giờ muốn nghe nhắc lại cái quá khứ đáng buồn ấy nữa. – Tôi nói.
Ông ta bắt đầu ngồi kể lể chuyện công tác của ông ta:
– Chị đã từng ở trong ngành nên cũng biết, tôi không giữ chức vụ gì hết, mà không giữ chức vụ thì 55 tuổi tôi nghỉ hưu rồi, không được đến 60 đâu. Tôi chỉ còn vài năm nữa thôi. Tôi cần gì phải lập thành tích để leo cao chứ. Trước đây tôi đã từng làm nhiều vụ án về đất đai, nhất là những giải tỏa thu hồi đất bị dân họ phản ứng, thấy tội nghiệp họ lắm.
– Sao án về đất đai mà cơ quan an ninh điều tra lại thụ lý, cái này thuộc về án kinh tế chứ? Pháp lệnh tổ chức điều tra hình sự quy định những tội danh nào nằm trong chương an ninh quốc gia thì cơ quan an ninh điều tra mới thụ lý. – Tôi hỏi.
– Chị nhớ luật rất giỏi, tôi không nhớ được như chị.
– Tôi công tác ở bất cứ đơn vị nào cũng đều được đồng nghiệp công nhận tôi là cán bộ giỏi, đó là chuyện nhỏ trong lòng bàn tay của tôi. Mấy thằng an ninh đó chỉ giỏi làm trò gian ác, bẩn thỉu, núp đằng sau xúi giục người khác làm bậy chớ chúng chẳng giỏi giang gì. Tôi thấy anh cũng không đến nỗi là người gian ác, tốt nhất là anh nên làm việc theo đúng luật, điều đó tốt cho anh, tốt cả cho con cái của anh sau này. – Tôi nói.
… Vừa ngồi xuống ghế, chờ tôi uống vài ngụm nước xong, ông ta hỏi:
– Hôm nay chị làm việc được với tôi chứ?
Tôi trả lời:
– Anh biết rồi thì đừng hỏi những câu vô dụng nữa.
Ông ta lại lấy cái mẫu biên bản hỏi cung bị can in sẵn ra, cũng cái bản danh sách ngày hôm qua ra, rồi cúi xuống viết, vừa viết vừa nhìn vào cái bảng danh sách, rồi nhìn vào tờ giấy ghi chi chít chữ khác nữa.
Tôi nhìn ông ta ngồi viết chậm chạp như vậy thì mắc cười quá, trong bụng nghĩ thằng cha này là thiên lôi, sai đâu đánh đó, bảo làm cái gì thì làm, bảo hỏi câu gì thì hỏi, không hề đọc hồ sơ, không nghiên cứu kỹ vụ án, không nắm được từng chi tiết trong hồ sơ. Tôi ngày xưa làm điều tra không bao giờ có cái kiểu phải nhìn vào giấy mà đặt câu hỏi, nội dung tình tiết tôi nhớ rõ không sót chỗ nào. Tôi vừa hỏi, vừa viết câu hỏi, vừa viết câu trả lời liên tục nên tôi làm rất nhanh, một mình tôi có thể làm một lúc mấy vụ mà vẫn xong trước người khác.
Trong khi ông ta đang viết, tôi nhìn ra cửa coi con chó con chạy tung tăng bên ngoài. Con chó này của cán bộ trại giam nuôi, chó ta nhìn không đẹp nhưng nó cũng dễ thương. Sở dĩ ông ta phải mất thời gian viết lâu như vậy vì ông ta phải liệt kê tên hàng chục bài viết trong cái danh sách dài ngoằng để bên cạnh.
Tôi lại quan sát căn phòng làm việc, thấy sao mà nóng hừng hực, mồ hôi trên mặt, trên người tôi chảy xuống thành dòng dù quạt máy trên tường đang quay vù vù. Thì ra cái phòng này chúng nó xây nhỏ xíu cỡ bốn mét vuông, kín bốn bên, cái cửa ra vào chỉ để lọt một người đi qua, không thể đi một lúc hai người hay hai người đi ngược chiều nhau. Trần nhà cao khoảng bốn mét, có tấm la-phông ở trên, nhìn kỹ mới thấy la-phông này nhìn đẹp nhưng mà nó đóng bằng tấm tôn thiếc trắng, nhưng kim loại là thứ dẫn nhiệt tốt chớ không phải là thứ để cách nhiệt nên dùng thứ này làm la-phông nó càng nóng hơn. Thì ra ý đồ của bọn chúng khi thiết kế phòng này là làm cho nó nóng hơn, chẳng khác nào tra tấn tù nhân bằng hơi nóng, nhưng nếu có đoàn kiểm tra nào vào kiểm tra thấy phòng ốc đẹp đã tinh tươm, đâu biết thực chất ngồi bên trong nó như cái lò thiêu người. Tôi nhìn thấy ông Cống mồ hôi cũng chảy thành dòng trên mặt, trên áo. Tôi sẽ chờ cơ hội dò hỏi vấn đề này xem ai là đứa chủ mưu.
Khoảng mười lăm phút sau, viết xong ông Cống ngẩng đầu lên nói:
– Chị nghe tôi đọc câu hỏi nhé: Chị Tạ Phong Tần cho cơ quan điều tra biết những bài viết tên… (đọc một thôi dài, tôi không thể nhớ hết, nhưng nghe tên bài viết thì tôi biết những bài đó do tôi viết đăng trên trang blog Công Lý và Sự Thật, tức là cái trang cũ hồi năm nẳm, trang mới tôi làm lại năm 2010 là trang Sự Thật và Công Lý) có phải do chính chị viết không? Chị đăng ở đâu, bằng phương tiện gì, viết vào thời gian nào? Mục đích chị đăng những bài viết này?
Trong khi ông Cống đọc câu hỏi, tôi nghĩ mình phải đánh phủ đầu ông ta mới được, phải giành thế chủ động, chính tôi mới là người tra vấn ông ta chớ không phải ông ta tra vấn tôi. Ông ta đọc xong câu hỏi, tôi ngồi im nhìn ông ta không nói gì. Ông ta chờ khoảng năm phút không thấy tôi lên tiếng bèn hỏi:
– Thì tôi nói là tôi không trả lời, anh còn hỏi gì nữa. – Tôi nói.
– Những bài viết này theo tôi biết là do chị viết, tại sao chị không trả lời. Chị đã làm thì chị phải dám nhận, không dám nhận việc mình làm là hèn nhát. – Ông ta nói.
Tôi nổi xung, quát to:
– Thằng chó nào nó bảo anh nói với tôi những câu đó? Đừng có giở trò khiêu khích tôi, câu này tôi nghe mấy thằng an ninh Trần Tiến Tùng, Nguyễn Minh Hải nói nhiều lần rồi. Mấy thằng đó nó bảo anh nói với tôi như vậy à? Anh từng tuổi này đi nghe chúng nó sai khiến nói những câu bẩn thỉu, đê tiện như vậy à? Từ trước đến nay tôi thấy anh đối xử lịch sự, tử tế với tôi nên tôi cũng dùng từ ngữ lịch sự, tử tế với anh. Anh mà còn mở mồm ra nói những câu như thế với tôi lần nữa thì đừng trách tôi nặng lời với anh đó. Đời tôi chưa biết sợ thằng nào, con nào đâu. Tôi mà biết sợ cái bọn khốn nạn, đê tiện đó thì tôi không phải vào đây gặp anh. Tôi lạy mẹ nó ở bên ngoài cho xong. Chúng nó đã dùng thủ đoạn bẩn thỉu đẩy tôi vào đây rồi thì tôi còn cái gì để mất nữa mà sợ. Càng dùng thủ đoạn bẩn thỉu thì tôi càng căm thù, càng quyết tâm hơn, đừng tưởng giở giọng lưu manh ra mà dọa nạt được tôi. Nhìn kỹ mặt này đi, đây không hèn như các người đâu. Tôi bảo cho anh biết, tôi không phạm tội, không có nghĩa vụ trình bày, khai báo cái gì hết. Viết cái gì đó là quyền của tôi, đăng ở đâu cũng là quyền của tôi, quyền tự do ngôn luận, quyền tự do báo chí của tôi. Tôi chỉ nói sự thật, không viết điều gì sai, không bịa đặt, lừa bịp ai. Những cái quyền ấy nó cũng bình thường như quyền đi chợ, đi làm, đi uống cà phê của anh mỗi ngày. Tôi hỏi anh, anh đi làm, anh đi chợ, anh đi uống cà phê, anh có phải trình bày, khai báo với ai không? Không à! Vậy thì đừng có hỏi tôi những câu thừa.
… Vừa ngồi xuống ghế, chờ tôi uống vài ngụm nước xong, ông ta hỏi:
– Hôm nay chị làm việc được với tôi chứ?
Tôi trả lời:
– Anh biết rồi thì đừng hỏi những câu vô dụng nữa.
Ông ta lại lấy cái mẫu biên bản hỏi cung bị can in sẵn ra, cũng cái bản danh sách ngày hôm qua ra, rồi cúi xuống viết, vừa viết vừa nhìn vào cái bảng danh sách, rồi nhìn vào tờ giấy ghi chi chít chữ khác nữa.
Có lẽ nghe tôi quát lớn quá, mà không nghe tiếng ông Cống, nên một vài công an đứng tuổi mặc đồ an ninh ở các phòng bên cạnh chạy qua thò đầu vô nhìn. Thấy tôi đang oang oang mà ông Cống thì ngồi im, mấy tên công an đó mặt mày hùng hổ, dợm chân định bước vào phòng, chắc ý định muốn ra oai bênh vực đồng đội khi thấy điều tra viên lại bị một đứa tù nhân áp chế.
Ông Cống quay ra, xua tay ý bảo bọn họ đi ra ngoài. Mấy tên này đang có thái độ chực ăn tươi nuốt sống tôi phải hậm hực quay ra, vẻ mặt tức tối lắm mà không biết phải làm sao.
Tôi nhìn ra ngoài thấy tên Trung tá Hoàng Văn Dũng mắt hí đi ngang qua. Tôi mong cho thằng Dũng hí này bước vào phòng để tôi chửi nó một trận giải trí chơi mà nó chỉ liếc qua rồi thôi, không bước vào. Có lẽ thằng này nó đã được tôi cho một bài học nên giờ hết dám xía vô. Năm ngoái, khi tôi đang ngồi trong phòng làm việc với điều tra viên Đặng Văn Loát thì nó bước vào lên giọng xỉa xói đời tư tôi, tôi đã chửi nó một trận tơi bời rồi quát lớn đuổi thẳng nó ra khỏi phòng làm việc, dù đó là phòng làm việc trong cơ quan của nó, mà nó không làm gì tôi được. Sau đó tôi về nhà còn viết lại một bài tường thuật kể lại chi tiết việc ấy đăng lên trang Sự Thật và Công Lý nữa, cho mày chết nhục với dân, chết nhục với tất cả đồng nghiệp của mày.
Ông Cống vẫn ngồi im chờ tôi “xả” xong, tôi không nói nữa ông ta mới nói:
– Chị nói hết chưa? Sao chị khinh thường tôi quá vậy? Tôi như thế này mà chị lại bảo tôi nghe lời mấy thằng đó. Tôi không nghe lời của ai hết, tôi cũng có suy nghĩ riêng của tôi chớ.
– Vậy sao? Anh có được suy nghĩ riêng thì tốt. Tôi lại e rằng anh không có được cái diễm phúc đó giống như tôi. – Tôi nói.
– Nếu chị không chịu khai cho tôi ghi thì chị cứ viết tường thuật đi, hay viết đơn cũng được, tôi đưa giấy bút cho chị viết. – Ông Cống nói.
Tôi nhìn thẳng vào mặt ông ta, nhếch mép cười nửa miệng, nói bằng giọng giễu cợt:
– Anh tưởng tôi là con nít đó hả? Sao tôi phải tường thuật với các người? Đơn hả? Tôi viết đơn đòi trả lại tài sản thì có trả không? Anh viết cam kết cho tôi là trả lại tài sản cho tôi thì tôi viết đơn. Có cam kết được không? Không à? Tôi bảo cho anh biết tổng số tài sản của tôi trị giá khoảng một trăm triệu thôi. Nhà nước Cộng Sản này thích ăn cướp thì tôi cho cướp luôn đó, tôi không cần trả lại. Tôi gặp bất cứ ai tôi cũng tố cáo nhà nước Cộng Sản Việt Nam cướp tài sản của tôi xem ai nhục. Danh dự nhà nước Cộng Sản Việt Nam chỉ vì một trăm triệu thôi mà nhà nước này cho tôi cái cơ hội sỉ nhục chúng nó bất cứ lúc nào thì cái giá đó quá rẻ, tôi vẫn còn lời chán.
– Hay tôi đem ghi âm vào đây rồi chị nói tôi ghi lại, không cần lời khai, không cần chị viết cái gì hết. – Ông Cống vẫn cố vớt vát.
– Được rồi, đem cả camera vào đây, tôi đang cần có camera đây. Đặt tại chỗ này mỗi ngày, mỗi ngày tôi sẽ kể một câu chuyện, vạch trần hành vi thối tha, bẩn thỉu, hèn hạ, tội ác tày trời của bọn công an. Anh đem về cho cả lũ chúng nó xem, tôi chửi cha chúng nó từ trên xuống dưới cho mấy thằng sếp chúng nó nghe. -Tôi nói.
Ông Cống lại ngồi im vài phút nhìn tôi. Rồi ông ta nói:
– Vậy ý chị muốn gì chị nói cho tôi nghe? Tôi phải làm như thế nào mới vừa ý chị?
Tôi trả lời:
– Tôi biết là anh bắt buộc phải gặp tôi, gặp tôi chỉ nghe tôi chửi, chán ngấy chớ có gì hay ho, thích thú đâu. Bây giờ từ đây về sau, anh cứ việc ghi biên bản hỏi cung, cứ việc đặt câu hỏi như thế nào tùy thích, cái đó quyền của anh, phần trả lời của tôi anh cứ ghi sẵn luôn câu này cho tôi: “Tôi không phạm tội, tôi không có nghĩa vụ trả lời bất cứ câu hỏi nào của cơ quan điều tra.” Hết chuyện. Rồi anh kết thúc biên bản, tôi sẽ ký cho anh có cái đem về báo cáo lãnh đạo của anh rằng: “Tôi đã làm hết sức, nhưng chỉ được như thế này thôi.” Thời gian còn lại thích nói chuyện gì thì nói, đừng nhắc đến nhà nước Cộng Sản, cũng đừng nói cái nhà nước này tốt trước mặt tôi. Anh mà làm tôi nổi nóng lên tôi chửi thì anh là người gánh chịu hậu quả, chớ không có thằng nào vào đây nghe đâu, một mình anh phải nghe tôi đào ông bới cha chúng nó lên chửi đó. Trình độ chửi của tôi như thế nào anh biết rồi, không cần tôi lặp lại đúng không? – Tôi nói.
Ông Cống nói:
– Tôi đồng ý. Chị muốn chửi ai cũng được. Đừng chửi cá nhân tôi là được rồi.
– Tôi với anh không có mâu thuẫn gì với nhau, chửi anh làm gì cho tốn nước bọt. – Tôi trả lời. – Thống nhất vậy nhé, không có gì phải bức xúc.
– Ừ, hôm nay kết thúc ở đây thôi. Tôi cũng mệt lắm rồi, nghỉ thôi. Chị có biết là vụ án này tôi sắp phải kết luận điều tra rồi không? – Ông Cống nói.
– Biết. – Tôi trả lời. – Từ khi ông Nguyễn Văn Hải bị bắt đến nay gần một năm, đã gia hạn điều tra vài lần rồi, hết thời hạn điều tra theo luật định, giờ không còn thời gian nào để gia hạn thêm được nữa đâu. Anh bắt buộc phải kết thúc thôi. Nếu còn thời gian để gia hạn điều tra chắc chắn cơ quan điều tra sẽ gia hạn thêm để tạm giam tôi càng lâu càng tốt cho bõ ghét chớ gì. Tôi thừa biết bản chất bẩn thỉu của nhà nước Cộng Sản này mà.
Có lẽ nghe tôi quát lớn quá, mà không nghe tiếng ông Cống, nên một vài công an đứng tuổi mặc đồ an ninh ở các phòng bên cạnh chạy qua thò đầu vô nhìn. Thấy tôi đang oang oang mà ông Cống thì ngồi im, mấy tên công an đó mặt mày hùng hổ, dợm chân định bước vào phòng, chắc ý định muốn ra oai bênh vực đồng đội khi thấy điều tra viên lại bị một đứa tù nhân áp chế.
Ông Cống quay ra, xua tay ý bảo bọn họ đi ra ngoài. Mấy tên này đang có thái độ chực ăn tươi nuốt sống tôi phải hậm hực quay ra, vẻ mặt tức tối lắm mà không biết phải làm sao.