Categories
6 - Trang lượm lặt

CHÂN LÝ LUÔN THUỘC VỀ LƯƠNG THIỆN !!!


308624042_10224544804062127_5694053181874861016_n

CHÂN LÝ LUÔN THUỘC VỀ LƯƠNG THIỆN !!!

Chó yêu Hồ ly sâu nặng. Chúng thường chơi với nhau. Rồi một ngày, cả hai gặp phải Thần chết. Thần chết nói:

“Trong hai ngươi, chỉ có một người được sống, hai ngươi hãy oẳn tù tì đi, ai thua sẽ phải chết”.
Chó bảo Hồ ly hãy cùng nhau ra búa, vì vậy chúng ta sẽ hòa nhau, không ai phải chết.
Cuối cùng Hồ ly phải chết. Chó khóc lóc ôm Hồ Ly đã chết nằm yên lặng trong lòng.
“Đã nói là cả hai sẽ cùng ra búa, tại sao trong khi ta ra kéo thì ngươi lại ra bao?”
Hóa ra Chó đã biết chỉ có 1 người thắng nên Chó muốn thua để Hồ ly được sống, tưởng rằng Hồ ly sẽ ra búa nên Chó ra kéo, nhưng không ngờ Hồ ly lại ra bao, vì nó nghĩ Chó sẽ ra búa. Cuối cùng, tất nhiên là Chó đã thắng.
Đây mới là hiện thực, là lòng người trong xã hội. Hồ ly ích kỷ, còn Chó lại quá ngốc nghếch, tin người.
Nhưng xã hội vẫn còn một mặt khác. Đó là: khi chúng ta hãm hại người khác cũng chính là đang hãm hại bản thân. Có một số người sẵn sàng chịu thiệt thòi luôn nhường cho người khác, nhưng chính họ mới là người đang thắng.
Thế nên: cứ tiếp tục lương thiện…rồi bạn sẽ thắng, làm người phải sống có hậu, chân lý lúc nào cũng thuộc về sự lương thiện.

Có ai đó đã nói:

“Rồi đến một ngày bạn sẽ nhận ra lương thiện khó hơn là thông minh. Vì thông minh là một dạng bẩm sinh, còn lương thiện là một dạng lựa chọn”.

(Sưu tầm)

HOME

Categories
6 - Trang lượm lặt

Thêm 2 người chết não được ghép tim heo thành công


Thêm 2 người chết não được ghép tim heo thành công

Các bác sĩ phẫu thuật từ Đại học New York (NYU – Mỹ) đã cấy ghép
tim lợn biến đổi gene thành công vào cơ thể 2 bệnh nhân chết não,
một bước gần hơn đến mục tiêu sử dụng nội tạng động vật để cứu
sống những bệnh nhân thiếu nguồn tạng ghép.

Bệnh nhân đầu tiên là Lawrence Kelly (72 tuổi), một thợ hàn từ
Beaver Meadows. Theo hôn thê của ông là Alice Michael, ông lên
cơn đau tim khi đang lái xe.

Người thứ 2 là Alva Capuano (64 tuổi), nữ giáo viên ở thành phố
New York. Nhiều năm trước bà Capuano từng được ghép thận do
con trai hiến tặng, lần này bà lên cơn đau tim tại nhà.

Cả 2 người sau đó được bác sĩ tuyên bố chết não và phải thở máy
để duy trì sự sống. 2 gia đình đồng ý hiến thi thể 2 bệnh nhân cho
khoa học để tham gia nghiên cứu.

Vào giữa tháng 6, các bác sĩ phẫu thuật tại trung tâm y tế học thuật
NYU Langone Health đã cấy ghép tim từ một con lợn được biến
đổi gen vào cơ thể bệnh nhân Kelly. Lần cấy ghép tim lợn vào cơ
thể bệnh nhân Capuano được thực hiện ngày 6/7.

Cả 2 quả tim đã trải qua 4 lần chỉnh sửa gene để ngăn chặn sự
đào thải và sự phát triển bất thường của các cơ quan; 6 lần khác
lần để giúp ngăn chặn sự không tương thích giữa và người.

Các bác sĩ cho biết thêm rằng, ca phẫu thuật bệnh nhân Kelly, bác
sĩ phải chỉnh sửa trái tim lợn 3 lần vì lo ngại nội tạng quá nhỏ,
không thể bảo đảm lưu lượng máu đến cơ thể bệnh nhân.

unnamed - 2022-09-02T124109.957
Ảnh minh họa. (Nguồn: emergingtechbrew.com)
 
Trong khi đó, với bà Capuano, bác sĩ chỉ cần sửa đổi tim lợn 1 lần
vì bệnh nhân có thể trạng nhỏ nhắn. Trong tương lai, các chuyên
gia có thể phát triển tim lợn ở nhiều kích cỡ khác nhau.

Theo ông Robert Montgomery – bác sĩ phẫu thuật của NYU
Langone Health, “Đối với những bệnh nhân chết não, chúng tôi có thể theo dõi mọi thứ diễn ra trong thời gian 72 tiếng theo thời gian thực”, bác sĩ Montgomery cho hay.

Ca ghép tim từ lợn sang người đầu tiên diễn ra ở một bệnh nhân
còn sống vào tháng 1/2022. Đó là bệnh nhân David Bennet (57 tuổi),
sống sót sau 2 tháng với một quả tim lợn trước khi chết vì suy tim.
Hiện không rõ tại sao trái tim mới của ông Bennet cuối cùng lại
không hoạt động.

Hãng tin Reuters dẫn lời các bác sĩ NYU trong cuộc họp báo ngày 12-7 rằng trái tim đã hoạt động bình thường, không có dấu
hiệu thải ghép trong suốt 3 ngày thí nghiệp vào tháng 6 và
tháng 7.
Nhưng để đề phòng rủi ro, hoạt động kiểm tra diễn ra chặt chẽ
hơn trong lần này. Những con lợn được dùng để cung cấp tim
phục vụ việc cấy ghép đã trải qua nhiều lần chỉnh sửa gen để
ngăn chặn sự đào thải và phát triển bất thường.

Các bác sĩ cũng xét nghiệm kỹ để phát hiện porcine
cytomegalovirus (một loại virus gây viêm mũi ở heo).
Dấu vết của virus này được phát hiện trong máu của bệnh nhân
ở Maryland và có thể là nguyên nhân gây nên cái chết cho ông
này. .

Hiện tại, các bác sĩ tin rằng việc cấy ghép dị chủng lên những người
chết não sẽ an toàn hơn so với việc ghép vào bệnh nhân còn sống.

Hoạt động này cũng mang lại nhiều thông tin giá trị hơn vì các xét
nghiệm sinh thiết có thể diễn ra thường xuyên hơn.

Được biết, việc mua, vận chuyển, phẫu thuật cấy ghép và ức chế
miễn dịch trong các ca ghép tim lợn đều được thực hiện giống
như những ca cấy ghép tim người thông thường.

unnamed - 2022-09-02T124133.441Bác sĩ Deane E. Smith, bác sĩ Syed T. Hussain và bác sĩ Nader Moazami, các nhà phẫu thuật danh tiếng của NYU đang thực hiện 1 trong 2 thí nghiệm ghép tim heo được đề cập – Ảnh: NYU

Để giải quyết các vấn đề về đạo đức và an toàn liên quan đến việc
cấy ghép khác loài, NYU đã thành lập một hội đồng đánh giá, phê
duyệt nghiên cứu, có tham khảo ý kiến của Cơ quan Y tế bang
New York.
Các thiết bị phẫu thuật, dụng cụ hỗ trợ nghiên cứu ghép tạng khác
loài được sử dụng độc lập, tách biệt với những ca phẫu thuật thông thường khác.

TS.BS Nader Moazami – Giám đốc phẫu thuật cấy ghép tim tại NYU Langone, cho biết: “Mục tiêu của chúng tôi là tích hợp các phương
pháp được sử dụng trong một ca cấy ghép tim thông thường với
một cơ quan không phải của con người, kỳ vọng nó sẽ hoạt động
bình thường mà không cần sự hỗ trợ bổ sung từ các thiết bị hoặc
thuốc chưa được kiểm tra”.

Các thí nghiệm kéo dài 72 giờ đã tạo ra dữ liệu sơ bộ, để lại nhiều
câu hỏi cần được giải đáp trước khi bắt đầu thử nghiệm ghép tim
lợn trên người sống lần nữa.

Nguồn: Reuters/WSJ

Categories
6 - Trang lượm lặt

TIẾNG CHUÔNG NHÀ THỜ VỚI TIẾNG CHUÔNG CHÙA


Một bên hướng ngoại và một bên hướng nội!

Nếu để ý nhắm mắt lắng nghe sẽ thấy có sự khác biệt thú vị trong tiếng chuông chùa và nhà thờ. Cả hai đều là chuông đồng, loại khí cụ dùng với mục đích gây sự chú ý của con người, hướng suy nghĩ tập trung về nơi đức tin mình có, xả bỏ những áp lực lo lắng hiện tại và chữa lành thân tâm.

Thiết kế và cơ cấu hoạt động:

– CHUÔNG NHÀ THỜ :

271139610_1951469025059738_4939604197333337919_n

Nguyên chất từ đồng đỏ và đồng vàng, chế tạo khó hơn chuông chùa, thời gian nóng chảy khi đúc lâu hơn, chiều dài của chuông ngắn hơn nhưng độ dày và trọng lượng nặng hơn. Phần miệng loe ra, hoạt động bằng cách rung đẩy chuông để con lắc tác động vật lý từ bên trong… Đặc biệt chuông luôn được đặt rất cao so với mặt đất.

Phân tích ngũ hành có:

Con lắc (kim) + chuông (kim) + hành động rung lắc nhịp càng nhanh về sau theo thể động (Thủy ) + vị trí trên cao giúp khuếch đại âm thanh vang xa theo chiều hướng ngang (hỏa) = Âm Chủy vang nhiều vọng ít kết thúc nhanh – sự Hỉ lạc

Tiếng chuông sẽ giống như : Đi… đi.. đi.. ta đi.. ta đi.

“Hãy xin, sẽ được; hãy tìm sẽ gặp; hãy gõ cửa, sẽ mở cho. Bởi vì, hễ ai xin thì được; ai tìm thì gặp; ai gõ cửa thì được mở_Trích kinh thánh Mt 7:7 “.

Tiếng chuông thúc giục con người hãy thay đổi đi, mở lòng ra, đi tìm chân lý, học hỏi và thực hành đức tin của mình – hướng Ngoại.

– CHUÔNG CHÙA:

271238616_1951469048393069_6480203889617763278_n

Chế tác từ đồng có khi pha trộn thêm thiếc,thời gian nóng chảy đúc nhanh hơn.kết cấu thân dài không loe vành, sử dụng chày gỗ tác động từ bên ngoài và treo không quá cao so với mặt đất .

Ngũ hành ta có: Chuông (kim) + chày (mộc) nhịp không nhanh chuông đứng im không rung lắc theo thể tĩnh nên âm thanh theo chiều hướng thẳng đi xuống ( thổ ) = Âm Thương trầm độ vang ít nhưng độ vọng nhiều kết thúc lâu – sự Định tâm

Khi nghe sẽ giống như: Vô… vô… đi vô… đi vô.

“Canh phòng tâm thật kỹ càng,hãy tự mình cứu lấy mình, mỗi người hãy tự thắp đuốc mà đi _ trích kinh Pháp cú từ 155 -327”.

Tiếng chuông là lời nhắc nhở mỗi người hãy thực hành thiền minh sát Vipassana mỗi ngày để quán chiếu bản thân trên con đường giác ngộ – hướng nội.

Hai tiếng chuông thoạt nghe thì giống nhau nhưng thực ra lại khác nhau.

Trong 6 tần số điện từ âm thanh Solfeggo:

– Chuông chùa âm hưởng Rê – Mi từ 417 – 569hz giúp loại tắc nghẽn tâm thức, cân bằng ADN, thôi thúc tình cảm và xả bỏ phức tạp.

– Chuông nhà thờ âm hưởng Sol-La từ 529 – 890hz đánh thức giác quan, kết nối cộng đồng, tăng cảm xúc và cân bằng suy nghĩ hướng tích cực.

Tùy vào cơ chế hoạt động mà tạo ra tần số tác động riêng biệt.

Lắng nghe âm thanh, hiểu về cuộc sống.. sẽ thấy cuộc đời này đẹp làm sao!

Tác giả: Bella

Categories
6 - Trang lượm lặt

VÌ SAO TỜ 100 USD LẠI IN HÌNH CHÂN DUNG BENJAMIN FRANKLIN?


270559705_256695063172658_4026949646869342297_n

Nhiều người thích tờ 100 Đô la của Mỹ, nhưng chắc không mấy ai tò mò tự hỏi:

– Chân dung trên tờ tiền này là ai?

Một số người đoán có lẽ đó là một vị Tổng thống nào đó của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Thực ra đó không phải chân dung của Tổng thống nào của Hoa Kỳ, mà là chân dung của một người đóng vai trò quan trọng trong Lịch sử Hoa Kỳ còn hơn hầu hết các Tổng thống.
Đó là một người khổng lồ của lịch sử nhân loại. Một người đa tài. Một nhà phát minh và sáng chế hàng đầu. Một nhà kinh doanh tài ba. Một nhà tư tưởng xuất sắc. Một chính khách lỗi lạc. Một trong những ‘‘Người Cha Lập Quốc’’ (Founding Fathers) và Anh hùng dân tộc của Hoa Kỳ. Trong lịch sử nhân loại khó có ai có thể sánh được về tài năng và ảnh hưởng với con người này.
Ông là BENJAMIN FRANKLIN
Benjamin Franklin sinh ngày 17 tháng 1 năm 1706 tại phố Milk, Boston. Cha Ông, Josiah Franklin, là người làm nến, xà phòng và bán hàng tạp hóa. Mẹ ông là vợ thứ hai của Josiah. Benjamin là con thứ 15 trong 17 người con của cha mình.
Do việc làm ăn của người cha sa sút, năm lên 10, Benjamin buộc phải thôi hẳn việc học ở trường. Năm 12 tuổi, Ben bắt đầu làm công việc của một thợ in cho xưởng in của anh trai James. Do ham học, cậu đọc ngấu nghiến mọi thứ sách báo cậu có được.
Năm 1721, James Franklin lập ra một tờ báo lấy tên là New England Courant. Đây được coi là tờ báo độc lập đầu tiên ở xứ sở này. Khi đó, Ben tỏ ý muốn làm một người viết bài cho báo nhưng bị từ chối. Cậu bèn gửi bài theo bưu điện với bút danh là Mrs Silence Dogood, có vẻ như của một mệnh phụ. Và thật bất ngờ, những bài của cậu đã thu hút được sự quan tâm đặc biệt của dư luận. Nó nêu ra những vấn đề xã hội mà rất nhiều thành phần quan tâm. Tuy nhiên, James đã rất khó chịu khi phát hiện ra tác giả của những bài viết này chính là thằng oắt em trai mình!
17 tuổi, Benjamin bỏ nhà tới Philadelphia để tìm việc làm. Những năm sau đó, chàng trai phải vật lộn mưu sinh. Chứng kiến sự trì trệ của xã hội, năm 1727, Franklin lập ra một hội lấy tên là Junto, gồm “những người thợ và thương nhân hy vọng hoàn thiện chính mình đồng thời hoàn thiện cộng đồng”.
Việc xuất hiện của Junto châm ngòi cho phong trào hình thành các tổ chức xã hội và nghề nghiệp khác nhau ở Philadelphia. Một trong những hoạt động quan trọng của Junto là đọc sách. Để có nhiều sách cho mọi người đọc, Franklin đã lập ra Library Company of Philadelphia (Công ty thư viện Philadelphia). Tiền mua sách do các hội viên đóng góp và các độc giả trả phí khi mượn sách. Công ty này vẫn tồn tại cho đến ngày nay và trở thành một trong những thư viện vĩ đại nhất thế giới.
Năm 1730, Franklin thành lập xưởng in của riêng mình, đồng thời lập ra tờ báo The Pennsylvania Gazette. Tờ báo này nhanh chóng trở thành diễn đàn bàn về việc cải cách xã hội. Với tư cách chủ bút và là người viết những bài quan trọng đề xuất những tư tưởng cách mạng, Benjamin Franklin nhanh chóng có được uy tín của một nhà cải cách thông thái.
Cùng năm, Franklin nhận là cha của một đứa bé tên là William và không cho biết mẹ nó là ai. Ông đã nuôi William cho đến khi người này trưởng thành và được chính Ông dàn xếp để làm Thống đốc New Jersey rồi trở thành nhân vật hoàn toàn bất đồng chính kiến với Ông: William là người bảo hoàng, trong khi Benjamin Franklin là nhà cải cách.
Tháng 9 năm đó, Franklin kết hôn (không hôn lễ) với bà Deborah Read, người đã từng có 2 đời chồng. Sau này, họ có với nhau 2 người con. Năm 1731, Franklin trở thành một trong những nhà lãnh đạo của Hội Tam Điểm ở Mỹ. Ông bắt đầu viết sách về tôn chỉ và hoạt động của hội này.
Năm 1743, Ông sáng lập Hội Triết Học Mỹ. Trong những năm tháng đó, vốn kiến thức mà ông tích lũy được về khoa học và kỹ thuật đã đưa Ông lên tầm một nhà khoa học thực thụ.
Ông phát hiện ra là có 2 loại điện và gọi chúng là điện âm và điện dương. Ông nêu ra nguyên lý bảo toàn điện tích. Ông phân loại được các chất thành chất dẫn điện và chất cách điện, nhờ đó đã không gặp nguy hiểm về tính mạng khi thu điện từ các đám mây. Ông là người đầu tiên phát hiện ra sự khác nhau giữa hướng gió trong cơn bão và hướng di chuyển của cơn bão, một điều rất quan trọng đối với dự báo bão. Ông tìm ra nguyên lý làm lạnh bằng hiện tượng bay hơi và đã tạo ra được nhiệt độ âm 14 độ C trong môi trường mùa hè bằng cách cho ether bay hơi.
Ông có những sáng chế đi vào lịch sử khoa học kỹ thuật. Trong số đó có:
– Cột thu lôi,
– Kính 2 tròng, lin,
– Kính 2 tròng,
– Ống thông tiểu mềm,
Năm 1753, Franklin được trao tặng Huy Chương Copley của Hội Hoàng Gia Anh giống như Viện Hàn lâm Khoa học…
Năm 1762, Ông được Đại học Oxford trao bằng tiến sĩ danh dự.
Trong đời sống xã hội, Franklin cũng có những đóng góp lớn lao. Ông đã:
– Lập ra công ty cứu hỏa đầu tiên tại Mỹ;
– Thành lập Viện Hàn lâm Philadelphia. Thực chất là trường đại học;
– Cùng với Tiến sĩ Thomas Bond thành lập bệnh viện Pennsylvania. Bệnh viện đầu tiên ở Mỹ.
Cuối thập niên 1740, Franklin bắt đầu các hoạt động với tư cách quan chức chính quyền. Ngoài các chức vụ trong chính quyền thành phố và vùng Pennsylvania .Khi đó chưa phải là một bang của Hợp Chúng Quốc Hoa Kỳ, vì chưa có liên bang. Ông còn đảm nhiệm công tác ngoại giao với Anh Quốc và Pháp…
Năm 1751, Ông được bầu vào Quốc hội Pennsylvania.
Năm 1754, Franklin lãnh đạo phái đoàn Pennsylvania tham gia Đại hội Albany. Tại đó, Ông đưa ra một tuyên ngôn về Liên Minh Thuộc Địa. Mặc dù tuyên ngôn không được thông qua, nhưng nó là cơ sở về tư tưởng cho Hiến Pháp Hợp Chúng Quốc sau này.
Từ 1757 đến 1762, Franklin sống ở Anh để giành tâm lực cho cuộc đấu tranh chống lại các đặc quyền đặc lợi của một số nhân vật Hoàng Gia Anh tại Mỹ và đòi quyền lợi kinh tế và chính trị cho các thuộc địa của Anh trên đất Mỹ.
Năm 1763, Franklin thay mặt chính quyền Pennsylvania đứng ra dẹp một cuộc nổi loạn. Những người tham gia cuộc nổi loạn này khi đó đang tiến hành một cuộc trả thù tàn bạo đối với những người Indian Mỹ, người ‘da đỏ’. Như vậy, Franklin đã giúp người Indian Mỹ tránh được một cuộc thảm sát. Sau vụ đó, Franklin lớn tiếng lên án những quan điểm phân biệt chủng tộc hiện đang khá phổ biến trong dân chúng gốc Âu.
Trong các năm từ 1764 đến 1774, Franklin liên tục có mặt ở châu Âu để vận động cho công cuộc giải phóng thuộc địa Mỹ khỏi sự cai trị của Hoàng Gia Anh. Đến năm 1775 thì Ông trở thành phần tử nguy hiểm nhất trong mắt Hoàng Gia Anh. Tháng 3 năm đó, Ông rời Anh Quốc trở về Mỹ.
Ngày 5 tháng 5 năm 1775, chiến tranh cách mạng Mỹ bắt đầu. Trong cuộc chiến này, một số vùng mà sau này là các bang đã liên kết với nhau chống lại sự cai trị của Hoàng Gia Anh. Franklin được chọn làm đại diện của Pennsylvania tham gia Đại Hội Thuộc Địa lần 2.
Năm 1776, Franklin tham gia một ban gồm 5 người soạn thảo TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP trên cơ sở bản của Thomas Jefferson. Tháng 12 năm 1776, Franklin tới Pháp với tư cách công sứ Hoa Kỳ và làm việc tại đó mãi tới 1785. Trong thời gian đó, Ông đã thuyết phục chính quyền cộng hòa Pháp tham gia liên minh quân sự với Hoa Kỳ. Uy tín của Ông ở Pháp lớn đến mức việc treo chân dung của Ông trong nhà trở thành mốt. Một người là le Ray Chaumont đã thuê họa sĩ Duplessis vẽ chân dung ông. Đến nay, nguyên bản của bức chân dung này vẫn còn được treo trong Phòng Tranh Chân Dung Quốc Gia ở Washington DC, và đó chính là bản gốc của chân dung Ông trên tờ 100 đô Mỹ.
Năm 1785, khi trở về Mỹ, Franklin đã trở thành người có ảnh hưởng thứ hai ở đất nước này, chỉ sau George Washington.
Những năm tháng cuối đời, Ông dành hết tâm sức cho công cuộc giải phóng nô lệ, chủ yếu là người da đen gốc Phi.
FRANKLIN LÀ NGƯỜI DUY NHẤT ĐỂ LẠI CHỮ KÝ TRONG CẢ 4 VĂN KIỆN LẬP QUỐC CỦA HOA KỲ, TRONG ĐÓ CÓ TUYÊN NGÔN ĐỘC LẬP VÀ HIẾN PHÁP.
Benjamin Franklin cũng có năng khiếu và tham gia hoạt động nghệ thuật. Ông từng chơi mấy loại nhạc cụ và sáng tác nhạc. Ông là hội viên Hội Nghệ Thuật Hoàng Gia Anh nhiều năm. 200 năm sau, vào năm 1956, hội này đã lập ra Huy Chương Benjamin Franklin để trao tặng cho những tài năng nghệ thuật xuất sắc.
Về quan điểm Tôn giáo, Franklin tin vào Chúa Jesus.
Về đức hạnh, cả đời Ông luôn giữ vững 13 đức tính: ôn hòa, kín tiếng, ngăn nắp, quyết đoán, tiết kiệm, siêng năng, chân thành, công bằng, điều độ, sạch sẽ, tĩnh tại, giản dị, khiêm tốn.

Benjamin Franklin mất ngày 14 tháng 4 năm 1790 tại Philadelphia.

( Nguồn : FB Gia Nguyen)

Categories
6 - Trang lượm lặt

Bác sĩ Mỹ thí nghiệm thành công ghép thận heo cho người October 20, 2021


246888565_2130717323784390_6959119921683613375_n

NEW YORK, New York (NV) – Lần đầu tiên một trái thận (cật) của heo đã được ghép cho người, và hoạt động được, mà không ngay lập tức bị hệ thống miễn nhiễm của người chống lại, một điều có thể là bước tiến rất lớn để giúp giảm bớt sự thiếu hụt nội tạng của người để ghép cho các bệnh nhân đang mòn mỏi chờ đợi đến lượt mình.

Bản tin của CNN hôm Thứ Ba, 20 Tháng Mười nói rằng, cuộc thử nghiệm được thực hiện tại bệnh viện NYU Langone Health ở thành phố New York, trong đó sử dụng thận của một con heo đã được biến đổi gene, để không còn phân tử khiến có phản ứng chống trả ngay lập tức từ cơ thể người.
Người được nhận trái thận này là một bệnh nhân bị chết não và đang có các chỉ dấu suy thận. Gia đình của nữ bệnh nhân này đồng ý cho phép tiến hành cuộc thử nghiệm trước khi tháo gỡ máy trợ sinh, theo các chuyên gia tham dự cuộc thí nghiệm.
Trong suốt ba ngày, trái thận mới này được nối vào các mạch máu của bệnh nhân và được giữ bên ngoài cơ thể người này, giúp các nhà nghiên cứu có thể xem xét tình trạng của thận.
Bác sĩ ghép thận Robert Montgomery, cũng là người đứng đầu cuộc nghiên cứu, nói rằng kết quả thử nghiệm cho thấy trái thận này “hoạt động bình thường, cho ra số lượng nước tiểu như trông đợi,” và không thấy có phản ứng chống trả mạnh mẽ của cơ thể như khi ghép thận heo chưa được đổi gene cho các con khỉ.
Bác Sĩ Montgomery cũng cho hay, lượng creatinine bất bình thường trong cơ thể bệnh nhân, vốn là chỉ dấu cho thấy thận không làm việc, đã trở lại bình thường sau khi được ghép thận heo.
Các nhà nghiên cứu từ vài thập niên qua đã xem xét việc dùng nội tạng thú vật để ghép cho người, nhưng luôn bị cản trở bởi phản ứng bác bỏ của hệ thống miễn nhiễm cơ thể.
Tại Mỹ, có khoảng 107,000 người hiện đang chờ được có cơ hội được ghép nội tạng, với hơn 90,000 trong số này chờ được có trái thận, theo tổ chức United Network for Organ Sharing. Thời gian chờ đợi trung bình để được ghép thận là ba năm.
Con heo dùng trong cuộc thí nghiệm đã được nhóm Revivicor thuộc công ty United Therapeutics Corp tạo thành.
Con heo đã biến đổi gene này được FDA chấp thuận hồi Tháng Mười Hai năm 2020 để dùng làm thức ăn cho người bị chứng dị ứng với thịt và cũng có thể được dùng trong các cuộc nghiên cứu giúp cho người.
Cơ quan FDA nói rằng các sản phẩm y tế từ các con heo loại này vẫn cần phải có giấy phép đặc biệt từ FDA trước khi được dùng trên con người.
Các nhà nghiên cứu nói sản phẩm từ con heo loại này có thể là nguồn cung cấp mọi thứ, từ van (valve) tim cho tới da dùng ghép cho người.
Bác Sĩ Montgomery nói cuộc thử nghiệm ghép thận này có thể mở đầu cho việc thử nghiệm trên các bệnh nhân bệnh thận trầm trọng, trong một hay hai năm tới.

Tuy nhiên, việc sử dụng nội tạng của thú vật cho người có thể gặp nhiều chống đối, gồm cả về mặt y đức và đạo đức. (V.Giang)

Categories
6 - Trang lượm lặt

MÀN ĐẤU GIÁ 5 ĐÔ LA


241268626_2445136428953207_6651497630345386458_n

Hải quan Hoa Kỳ có một lô xe đạp bị tịch thu và quyết định thông báo bán đấu giá. Trong cuộc đấu giá, mỗi chiếc xe được bán đi, người trả giá đầu tiên luôn là một cậu bé 10 tuổi trả với giá là “5 đô la”. Sau đó cậu bé lại trơ mắt nhìn những chiếc xe bị người khác mua mất với giá họ trả là 30 hoặc 40 đô la.

Cuộc bán đấu giá tạm nghỉ giữa giờ, người bán đấu giá đã hỏi cậu bé là sao không trả với giá cao hơn để mua chiếc xe. Cậu bé nói rằng bản thân chỉ có 5 đô la.
Sau giờ nghỉ ngơi, cuộc đấu giá bắt đầu. Cậu bé vẫn là người đầu tiên trả giá với mức 5 đô la. Đương nhiên, cuối cùng chiếc xe vẫn bị người khác mua mất. Dần dần, những người tham gia trong cuộc bán đấu giá cũng bắt đầu chú ý đến cậu bé, nhiều người trong số họ còn cảm thấy yêu mến cậu bé.
Cuộc đấu giá rất nhanh đến thời điểm kết thúc. Trên sàn đấu giá chỉ còn lại một chiếc xe đạp, thân xe sáng như mới, có nhiều mức tốc độ, hộp số 10 cấp, phanh tay hai chiều, có màn hình hiển thị tốc độ và thiết bị chiếu sáng vào ban đêm. Thật không thể nghi ngờ, đây là chiếc xe tốt hiếm có.
Người bán đấu giá hỏi: “Ai sẽ trả giá?”
Ở vị trí đầu tiên, cậu bé dường như đã không còn hy vọng nhưng vẫn quyết định trả giá 5 đô la. Lúc này cả sàn đấu giá bỗng im bặt, tất cả mọi người đều nín lặng, ngồi ở đó đợi kết quả.
Họ hướng cặp mắt về phía cậu bé, không một ai lên tiếng cũng không nhấc tay xin trả giá. Mãi cho đến khi người bán đấu giá đếm hết 3 lượt, cuối cùng nói: “Chiếc xe đạp được bán cho cậu bé mặc quần đùi và đi giày thể thao màu trắng”.
Lời vừa nói ra, cả sàn đấu giá vỗ tay nhiệt liệt. Cậu bé cũng vỗ tay hoan hô, sau đó lấy trong túi ra tờ 5 đô la nhàu nhĩ và nhận về chiếc xe đạp đẹp nhất, trên mặt nở nụ cười tươi vui rạng rỡ tới mức mà mọi người chưa từng thấy.

Via Đại Kỷ Nguyên

Categories
6 - Trang lượm lặt

MẸ TERESA TỪNG KHIẾN BÀ HILLARY “NÍN LẶNG” TRONG BÀI PHÁT BIỂU VỀ CHỐNG PHÁ THAI


243347476_4103982389713591_2083498346829984970_n

“Trong một bữa ăn trưa được khoản đãi long trọng tại Toà Bạch Ốc, Đệ Nhất Phu Nhân Hillary Clinton hỏi nhỏ một thực khách cùng bàn: ‘Bà nghĩ sao khi mãi đến hôm nay chúng ta vẫn chưa có được một người phụ nữ lên làm tổng thống?
Người phụ nữ nhỏ thó đồng bàn với Bà Clinton không chần chừ trả lời: ‘Có lẽ bởi vì người phụ nữ ấy đã bị bóp chết ngay từ lúc còn là bào thai.”
Đúng là câu trả lời của một vị thánh. Phải, người phụ nữ đồng bàn nhỏ thó ấy chính là Mẹ Têrêsa Calcutta.

Ngày 22 tháng 1 năm 1994, trong dịp gọi là “National Prayer Breakfast,” Mẹ Têrêsa được mời làm diễn giả chính. Ngay trước mặt TT Bill Clinton và Đệ Nhất Phu Nhân Hillary Clinton cùng quan khách, Mẹ Têrêsa dõng dạc vạch trần sự thối nát về mặt văn hóa nẩy sinh từ những tội ác chống lại các thai nhi.
Mẹ Têrêsa nói như sau: “Tôi tin rằng thủ phạm tồi tệ nhất đang phá hoại nền hòa bình của ngày hôm nay chính là nạn phá thai, bởi vì đó chính là cuộc chiến tranh chống lại trẻ em, việc trực tiếp giết hại trẻ thơ vô tội, mà kẻ giết người lại chính là người mẹ của chúng.
Nếu chúng ta đành tâm chấp nhận để cho người mẹ có thể ra tay sát hại con mình, thì làm thế nào chúng ta có thể nói cho người khác là đừng giết hại lẫn nhau? Làm cách nào chúng ta có thể thuyết phục một người phụ nữ đừng có phá thai?
Lúc nào cũng thế, ta phải dùng tình yêu để thuyết phục họ, bởi vì tình yêu có nghĩa là sẵn sàng cho đi đến khi nào thấy nhói đau mới thôi.
Quốc gia nào chấp nhận cho phá thai thì quốc gia ấy không hề dạy cho dân mình biết yêu thương, mà trái lại dạy cho họ cứ sử dụng bạo lực để đạt tới điều mình mong muốn. Đó là lý do tại sao thủ phạm tồi tệ nhất đang phá hoại tình yêu và nền hòa bình chính là nạn phá thai.”
Một sự im lặng lắng sâu trong căn phòng vài giây. Sau đó, tiếng vỗ tay bắt đầu xuất hiện ở phía bên phải và lan ra khắp căn phòng trong khoảng 5 – 6 phút. Vừa vỗ tay họ vừa đứng lên như một làn sóng.
Tuy nhiên, Tổng thống Bill Clinton và Đệ nhất Phu nhân, ngồi cách Mẹ Teresa vài bước chân đã không vỗ tay. Và cả Phó Tổng thống và bà Gore cũng vậy.

(Sưu tầm)

Emily Page-Le


Categories
6 - Trang lượm lặt

Sự thật về 2 vợ chồng Obama


baby_barack_1450210c

kenyacert2

WELCOME – WE THE PEOPLE OF THE UNITED STATES OF AMERICA WAS OBAMA BORN IN KENYA (www.WasObamaBornInKenya.com)

8401907

Categories
6 - Trang lượm lặt

HIỆN TƯỢNG CON BỌ CHÉT


(Sưu tầm)

240119908_1877144572492184_4409466255502926341_n

Các nhà khoa học đã làm thí nghiệm với con bọ chét, họ đặt nó lên bàn. Khi vỗ bàn, con bọ chét vội vàng nhảy lên, nhảy lên đến độ cao gấp một trăm lần cơ thể nó.

Sau đó, người ta cho nó vào một lọ thuỷ tinh đậy nắp lại để nó nhảy thử: lần này con bọ chét đụng phải nắp thuỷ tinh. Sau nhiều lần, con bọ chét đã thay đổi độ cao của bước nhảy cho phù hợp với hoàn cảnh, mỗi lần nhảy luôn giữ một độ cao dưới đỉnh nắp.
Lần sau người ta lại tiếp tục thay đổi độ cao của nắp thuỷ tinh, con bọ chét sau vài lần đụng phải nắp đã chủ động nhảy thấp hơn. Cuối cùng, khi nắp thuỷ tinh đậy gần sát, con bọ chét lúc này không nhảy được nữa.
Các nhà khoa học lại mở nắp thuỷ tinh ra, đặt nó lên bàn. Con bọ chét không nhảy nữa. Nó đã đổi thành “bò chét” rồi.! 🙂
Bọ chét biến thành “bò chét”, không phải vì nó đã mất đi khả năng nhảy, mà do nhiều lần thất bại nên tự thay đổi và hạn chế khả năng vốn có. Điều đáng buồn nhất là ở đây, khi nắp thuỷ tinh kia trên thực tế đã không còn tồn tại, nó cũng không còn đủ dũng cảm để “thử thêm lần nữa”. Nắp thuỷ tinh đã nằm trong tiềm thức của nó. Dục vọng và bản năng của hành động đã bị bản thân nó bóp chết! Các nhà khoa học gọi hiện tượng này là “tự đặt giới hạn cho bản thân”.

Có rất nhiều người chúng ta cũng giống trường hợp này. Trong quá trình sống đã gặp phải thất bại, đã học quen dần với thất bại, đánh mất tự tin và dũng khí. Từ từ họ đã tạo nên tính cách và diện mạo yếu đuối, do dự, tự ti, không dám mạnh dạn, không dám dốc sức. Khi đó họ cũng giống như “bò chét” mà thôi!

(Sưu tầm)

Categories
6 - Trang lượm lặt

KIM VỀ VỚI CỔ, CẠN MỘT HỒ TRƯỜNG


Ngô Đình Kính

240143554_1874036529469655_2446932130692265348_n

Khi Kim Dung tạ thế, tên tuổi của Cổ Long – đã qua đời cách đây 36 năm – cũng được nhắc lại. Bởi vì làm sao có thể nói/viết về Kim mà quên đi Cổ, với chiếc gạch nối Minh Báo.

Tác phẩm của cả hai bao trùm toàn bộ thế giới võ hiệp. Nhiều người vì yêu Kim mà ghét Cổ, cũng chẳng ít người vì mê Cổ mà hạ thấp Kim. Nhưng ngày Kim tạ thế, người ta tin rốt cục cả hai cũng đã có thể vứt bỏ những phiền muộn cả đời đeo mang, để cùng nhau cạn một hồ trường.
Kiếm hiệp, đầu tiên và trên hết, là phương tiện để Kim Dung và Cổ Long bộc bạch lòng mình. Khát vọng lập danh, tình yêu và tình bạn. Ngày Kim Dung lập Minh báo, sinh kế luôn là vấn đề thúc bách. Ông vừa phải làm chủ bút, làm biên tập rồi kim luôn người viết. Ông viết xã luận và viết feuilleton kiếm hiệp để thu hút độc giả. Ông bảo mỗi ngày đều phải nuốt ít nhất 7.000 chữ, liên tục suốt 20 năm không dứt, đến nhiều lúc cơm nuốt không nổi.
Cổ Long cũng chọn nghiệp viết để lập danh. So với một Kim Dung xuất thân danh gia, học hành bài bản, vẻ ngoài ưa nhìn, Cổ Long tướng mạo tầm thường, cao chỉ 1,56 mét, đầu to như đấu, mắt nhỏ miệng rộng, đến tuổi trung niên lại còn phát phì. Đã xấu trai lại còn thất học, Cổ Long bỏ học từ rất sớm, lăn lộn mưu sinh. Điều đó khiến Cổ Long dù thông minh và tài hoa nhưng luôn mang đầy tự ti, mặc cảm. Bởi vậy nhân vật của Cổ Long ai cũng phong tư tài mạo tót vời, vào trong phong nhã ra ngoài hào hoa. Chính là để bù trừ cho người viết ngoài đời vậy.
Xuyên suốt gần một trăm bộ tiểu thuyết võ hiệp của hai người (Kim Dung 15, Cổ Long gần 70), tất cả đều tập trung bày tỏ nỗi lòng trăn trở của cả hai về nhân sinh. Như những gì đã được Nguyễn Bá Trác ghi lại từ một khúc ca Trung Hoa, rồi đặt tên là Hồ Trường:
“Miên miên mang mang, ai là tri kỷ, lại đây cùng ta cạn một hồ trường.
Hồ trường, hồ trường, ta biết rót về đâu?
Rót về Đông phương, nước bể Đông chảy xiết sinh cuồng lạn.
Rót về Tây phương, mưa Tây rơi từng trận chứa chạn
Rót về Bắc phương, ngọn Bắc phong vi vút đá chạy cát dương.
Rót về Nam phương, trời Nam mù mịt, có người quá chén như điên như cuồng.
Nào ai tỉnh nào ai say.
Chí ta ta biết lòng ta ta hay.
Nào ai tỉnh, nào ai say.
Chí ta ta biết lòng ta ta hay.
Nam nhi sự nghiệp ở hồ thỉ, hà tất cùng sầu đối cỏ cây.”
Năm 1972, không lâu sau khi đăng kỳ cuối cùng của Lộc Đỉnh Ký trên Minh Báo, Kim Dung tuyên bố phong bút, vì biết đã đạt đến đỉnh cao của nghề viết tiểu thuyết. Nhưng vì mục feuilleton kiếm hiệp trên Minh Báo đã ăn khách quá lâu, gần như là mục đinh của tờ báo, Kim Dung đã âm thầm tuyển lựa người thay thế mình, để giữ cho tờ báo không mất đi sức hút.
Trần Mặc, trong phần trích đầu sách “Đa tình kiếm khác vô tình kiếm”, thuật lại câu chuyện như sau:
“Khi Kim Dung viết thư tay gửi cho Cổ Long, đấy không chỉ là một lá thư thuần túy của một chủ bút dành cho một người viết để mời cộng tác, mà còn là động thái truyền lại ấn tín của võ lâm minh chủ. Vu Đông Lâu, cộng sự của Cổ Long ngày ấy, cho biết Cổ Long hờ hững nhờ mình bóc thư, xem tay nào từ Hồng Kông lại đi gửi thư cho mình. Đến khi biết là Kim Dung, Cổ Long giật ngay thư lại, xem như báu vật. Đọc xem thư, bần thần nằm dài trên sofa hồi lâu mới ngồi dậy, vì không thể tin đấy là sự thật. Cổ Long đã được Kim Dung thừa nhận. Và để xứng đáng lòng tin của võ lâm minh chủ, Lục Tiểu Phụng truyền kỳ đã được Cổ Long dồn nhiêu tâm huyết, đăng dài kỳ từ 1972 đến 1976 mới hết.”
Sau đó, Cổ Long viết cho Kim Dung, giữa họ là những bức thư. Tình bạn vong niên giữa hai con người khác nhau xa lắc về xuất thân, địa vị xã hội thật đẹp. Kim Dung là bác học, nhưng chưa từng coi thường kẻ mang sở học tạp nham Cổ Long. Cổ Long kiêu ngạo dễ tổn thương, nhưng với Kim Dung luôn trước kính sau quý. Cũng bởi Kim Dung đã đi đến tận cùng nghệ thuật tiểu thuyết bác học, Cổ Long đã nghĩ ra con đường riêng cho mình, để vượt thoát khỏi người đàn anh vĩ đại. Nói cách khác, Cổ Long không hoàn toàn kế thừa y bát của Kim Dung, mà tự mình bước ra, khai sơn lập phái.
Truyện của Kim Dung lẫn Cổ Long nói lên rất rõ sự khác biệt như mặt trăng và mặt trời của cả hai. Điều đó dễ giải thích vì sao fan của người này lại thường không mê được người kia.
Kim Dung, sau khi phong bút, có hai lần dụng công sửa chữa toàn bộ bản thảo của mình. Cổ Long sau khi viết, như chính ông thừa nhận, hoàn toàn không có nhu cầu đọc lại. Kim Dung nghiêm túc với tác phẩm của mình bao nhiêu, Cổ Long vô trách nhiệm bấy nhiêu. Bởi vì Kim Dung luôn trăn trở, nghiền ngẫm khi tỉnh táo. Cổ Long lại chỉ làm việc ấy khi say. Một bên là triết gia, một bên là nghệ sĩ.
Kim Dung viết câu văn thường rất dài. Văn của ông như một lộ thái cực kiếm, kết thúc chiêu này là khởi đầu chiêu khác, ý nối ý, tình kết tình, cứ thế mà liên miên bất tuyệt. Câu văn của Cổ Long lại rất ngắn. Nhịp điệu nhanh, dồn dập như một bộ phim hành động, trinh thám. Kim Dung là danh gia kiếm thuật, Cổ Long là cao thủ ám khí. Ngay cả nhân vật ưng ý nhất của đời Cổ Long – Lý Tầm Hoan – cũng là một bậc thầy về ám khí, với ngọn Tiểu Lý Phi Đao. Và cái tên Tầm Hoan ấy cũng vận vào đời Cổ Long. Cả một đời tìm kiếm niềm vui.
Tình yêu trong Kim Dung thuần phác đôn hậu, chưa nhuốm mùi sắc dục. Quách Tĩnh – Hoàng Dung bên nhau một bước không rời, tình ý miên mang nhưng chưa một lần vượt vòng lễ giáo. Với cả giang hồ, Tiểu Long Nữ có thể đã mất trinh. Nhưng Dương Quá mang nàng trong tim, như một vị hôn thê băng thanh ngọc khiết. Lệnh Hồ Xung trước yêu Linh San, sau yêu Doanh Doanh, giữa đường ăn ngủ cùng với đám tăng ni phái Hằng Sơn, tuyệt chưa một lần nghĩ đến chuyện trên bộc trong dâu. Đoàn Dự, bị ép uống âm dương hòa hợp tán, cho vào trong một phòng với Mộc Uyển Thanh, lửa dục thiêu đốt tâm trí, người bên cạnh lại xinh như ngọc, nhưng thà chết không xâm hại đối phương. Rồi chính chàng sau đó đã yêu và si mê Vương Ngữ Yên như nữ thần. Giữa cái giếng khô, đôi bên hiểu lòng nhau, toàn bộ chân tình dành cho Mộ Dung Phục, nay trao hết cho chàng. Vậy mà tuyệt đối không có màn “hãy ngồi xuống đây, hôn nhau lần này”. Tình yêu đã vượt lên tình dục rất xa.
Cổ Long thì khác. Tác phẩm của ông ngập tràn sắc dục. Nhân vật chính của Cổ Long tuyệt đại đa số là phường đam mê tửu sắc, giết người không gớm tay, chơi gái không gớm… khúc này đã phá vỡ sự nghiêm trang của bài viết, xin lỗi độc giả. Đàn bà trong truyện Kim Dung thanh cao dịu vợi, đàn bà trong Cổ Long dâm tà trá ngụy. Trong vấn đề tình yêu và tình dục, Kim lại rất cổ, còn Cổ lại rất kim.
Trong uống rượu, Kim Dung là dân sành sỏi, biết thưởng thức, mượn chén rượu để trò chuyện. So với Tổ Thiên Thu – bậc thầy thẩm rượu, đám nhân vật chính của Cổ Long chỉ là nhũng đệ tử của Lưu Linh không hơn không kém. Kim Dung dùng rượu để kết giao, Cổ Long dùng rượu để quên sầu. Người ta nói ngày Cổ Long chết, đám bạn chí cốt không mang hoa đến, mà mỗi ông vác một chai Hennessy, cứ thế mà rót xuống mồ, rồi lại mang 48 chai khác chôn theo Cổ Long, tượng trưng cho 48 năm sống trên đời, cùng lời phúng điếu bi thương: “Tiểu Lý Phi Đao thành thất truyền, nhân thế hết gặp Sở Lưu Hương.”
Kiến thức của Kim Dung rất rộng, của Cổ Long rất hẹp. Nếu như tài hoa của Kim Dung đi theo con đường phát huy sở trường thì Cổ Long đích thị là hạn chế sở đoản.
Nhân vật của Kim Dung dẫu cho bị ràng buộc rất nhiều bởi lễ giáo và các khái niệm anh hùng nhưng vẫn ung dung khoái hoạt, càng về sau tư tưởng tự do càng mạnh. Nhân vật Cổ Long thoạt nhìn tự do, kỳ thực luôn bị mắc kẹt với quá khứ lẫn hiện tại. Nhân tại giang hồ, thân bất do kỷ.
Kim Dung luôn cho cho nhân vật của một một “backstory” rất mạnh. Anh là con ai, học nghệ ở đâu, quá khứ thế nào, tình đầu ra sao? Sau khi đã có backstory đủ mạnh, Kim ném nhân vật vào tiểu thuyết, để họ tự tìm hiểu ý nghĩa của cuộc đời. Và vì đã có quá khứ lẫn hiện tại, Kim Dung chẳng thể quản tương lai của họ được nữa. Như trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký, Kim Dung rất thích để cho Trương Vô Kỵ thành đôi với Tiểu Chiêu, cô gái mà ông yêu nhất. Nhưng rốt cục, Trương giáo chủ vẫn từ bỏ giang hồ, về vẽ lông mày cho Triệu Mẫn.
Vì nhân vật của Kim Dung có đời sống riêng, nên họ rất sống động. Và ta luôn nhìn thấy chính mình, ở phần đời của một nhân vật đó. Phụ nữ có lẽ sẽ đồng cảm với Nhạc Linh San thật nhiều, khi nàng từ bỏ “anh trai mưa” Lệnh Hồ Xung để về với tình yêu đích thực của mình: Lâm Bình Chi. Cuộc sống là những lựa chọn. Và dẫu chọn sai, vẫn không có gì hối hận. Đến chết, Nhạc Linh San cũng chỉ cầu xin anh trai mưa chu toàn cho anh yêu của mình. Giây phút ấy, Lệnh Hồ Xung hoàn toàn rũ bỏ được tình yêu đầu thuần khiết, để dành trọn con tim cho Doanh Doanh. Còn nếu trong những giây cuối cùng, Nhạc Linh San lại chuyển sang giọng hối hận, xin lỗi Lệnh Hồ đại ca, hãy tha thứ cho tiểu muội, thì Lệnh Hồ Xung có lẽ chưa thể hoàn toàn quên nàng được. Mối tình giữa chàng và Doanh Doanh tất nhiên vẫn còn một vết gợn, khúc Tiếu Ngạo chưa thể toàn mỹ.
Lại nói về Doanh Doanh, con gái giáo chủ, quyền lực nghiêng thành, lại yêu một chàng lãng tử mê rượu, không có thanh kiếm thì gần như là người vô dụng. Và người con gái ấy yêu nhưng không ghen, dẫu gái bao vây Lệnh Hồ thiếu hiệp như ruồi. Và nàng cũng chẳng hể sốt ruột khi biết Lệnh Hồ Xung chưa thể yêu mình toàn ý. Cái gì của mình sẽ là của mình, không phải của mình, cưỡng cầu cũng chẳng có được. Cẩm nang chinh phục đàn ông, ngoài Doanh Doanh, còn ai có thể viết được đây?
Trong lúc nhân vật của Kim Dung nhân thân rõ ràng, Nhân vật của Cổ Long lai lịch bất minh, là những vì sao lẻ loi trên trời. Khi thế sự giang hồ mở ra, họ đã ở đó với nỗi cô đơn muôn thuở. Nếu Kim Dung là bậc thầy của blockbuster, Cổ Long lại đi theo dòng art-house. Nhân vật của ông hành động và di chuyển, nhưng chẳng biết đi đâu, về đâu. Họ thủy chung không xử lý những mối quan hệ xã hội phức tạp. Dường như cuộc đời của họ chỉ có hai trạng thái: say xỉn và tỉnh táo, sinh tồn và tử vọng. Họ uống rượu thật mạnh, dùng binh khí thật sắt. Họ tiêu diệt kẻ thù trên một hành trình tự diệt.
Bổi cảnh của Kim Dung bao la hùng vĩ, đa dạng thú vị. Độc giả mê Kim Dung sao thể có thể quên được những đại cảnh choáng ngợp: Quang Minh Đỉnh, núi Hoa Sơn, Nhạn Môn Quan, ngọn Thiếu Thất, thành Tương Dương… Kim Dung ném những số phận nhỏ bé vào bối cảnh vĩ đại, như để làm nổi bật sự tương phản của đời người trước số mệnh. Cổ Long thì trước sau chỉ kéo nhân vật của mình vào những chỗ thật nhó bé, chật hẹp: quán rượu, tửu điểm. Nếu có núi thì cũng chỉ là ngọn, nếu có Tử Cấm Thành thì cũng chỉ là nóc nhà.
Những hiệp khách của Kim Dung hành động quang minh, lỗi lạc. Những trận chiến kinh tâm động phách nhất đều diễn ra vào ban ngày, dưới ánh mặt trời. Trong khi đó, hiệp khách của Cổ Long thuộc về màn đêm. Có lẽ vì ban đêm người ta mới… nhậu. A Phi là con sói dưới đêm trăng, Tây Môn Xuy Tuyết là tảng băng dưới trăng, Lý Tầm Hoan là kẻ si tình dưới trăng. Những trận đánh kinh điển của Cổ Long đều diễn ra dưới ánh nguyệt.
Ôn Thụy An khẳng định: “Địa vị của Kim Dung và Cổ Long, tuyệt đối là song song”. Sự so sánh, đối chiếu là điều không thể tránh khỏi trong những ngày này. Kim và Cổ, ai giỏi hơn? Các nhân vật trong truyện Kim Dung, ai giỏi nhất, ai đẹp nhất? Có lẽ chính Kim Dung cũng chẳng có… tư cách để trả lời. Vì như chính ông nói, nhân vật có đời sống và số phận của riêng họ. Chúng ta tuyệt đối chẳng có quyền can dự vào.
Phán xét làm cho con người đau khổ. Kim Dung bị người vợ đầu phụ rẫy, lại đi phụ rẫy người vợ thứ hai, kết hôn với người vợ thứ ba kém mình 30 tuổi. Sau khi phong bút tưởng sống đời khoái hoạt ung dung như Lệnh Hồ Xung, rốt cục cũng chỉ chuốc thêm nhưng ê chề của nhân thế. Con trai đầu treo cổ tự vẫn năm 19 tuổi, con gái thứ bị sốt mà điếc cả hai tai. Nhân thế bảo Kim Dung chỉ vĩ đại trên trang sách, nhưng quá tầm thường giữa đời thực.
Cổ Long một đời đau khổ vì đàn bà, sinh ra hận đàn bà, vùi đầu vào bia rượu. Bỏ địa vị của một tiểu thuyết gia, Kim Dung còn là một nhà lịch sử, nhà ẩm thực học, sinh vật học, nhà nghiên cứu lịch sử… Bỏ địa vị ấy, Cổ Long có lẽ là một ma men thất bại toàn tập. Nhưng dù là bác học như Kim Dung hay thất học như Cổ Long, ở giai đoạn cuối đời họ cũng đã ngộ ra thế nào là tri túc.
Cuộc đời đầy những muộn phiền, chỉ có những khoảnh khắc hạnh phúc và những sát na an ủi. Khi ta biết thỉnh thoảng, ở tận cùng khổ đau, vẫn có người đến bên ta, cùng cạn một hồ trường.

Ngô Đình Kính

Categories
6 - Trang lượm lặt

Những lời khuyên vô cùng quý báu của bác sĩ


242873894_1874073099465998_173802380779139213_n

Bệnh nhân: ăn rau cỏ nhiều, thân hình sẽ thon thả, ăn nhiều thịt thì sẽ mập ù, phải không Bác sĩ?
Bác sĩ: Sao cô khờ quá vậy, con voi ăn toàn cỏ mà sao nó mập thù lù vậy? Con cọp, con beo ăn toàn thịt mà sao nó mảnh dẻ thon gọn vậy?
Bệnh nhân : Thưa Bác sĩ tôi nghe nói tập thể dục thể thao tốt cho tim giúp mình sống thọ hơn, có phải không ạ ?
Bác sĩ : Thượng Đế cho mỗi người 1 trái tim chỉ có thể đập tổng cộng bao nhiêu nhịp đó rồi sẽ hư. Không cần tập thể dục cũng không cần chơi thể thao. Tập thể dục thể thao làm cho tim đập mạnh hơn, nhanh hơn, chẳng khác gì anh nói tôi muốn cho xe tôi bền hơn bằng cách rú ga dọt mạnh. Muốn sống lâu hơn hả ? Cứ ngủ nghê không vận động gì hết …
Bệnh nhân : Tôi có nên ăn bớt thịt và thêm nhiều rau cải hay không ?
Bác sĩ : Anh phải nhớ điều này, bò ăn cái gì ? Cỏ và bắp. Cỏ và bắp thuộc loại gì ? Rau và ngũ cốc, phải không ? Vậy thì ăn thịt bò chẳng phải là một phương cách hữu hiệu và chí lý để chuyển rau vào cơ thể anh chứ là gì ? Cơ thể cần ngũ cốc ư ? Thì ăn thịt bò. Thịt bò cũng là nguồn thực phẩm tốt từ rau lá xanh, vì bò ăn cỏ. Vậy thì 1 miếng thịt bò cũng đủ cung cấp 100% năng lượng cần thiết cho cơ thể trong ngày rồi, bớt thịt là làm sao ? Hả?
Bệnh nhân : Tôi có nên giảm uống rượu mỗi ngày không ?
Bác sĩ : Không, không nên. Rượu vang làm từ trái cây. Rượu brandy làm từ rượu vang nguyên chất, có nghĩa là nước được chắt ra khỏi trái cây để làm rượu, chỉ còn lại cốt tốt của trái cây, cho nên anh lại càng hưởng được các chất bổ nguyên chất của hoa qủa khi uống brandy. Bia cũng vậy, làm từ ngũ cốc.
Bệnh nhân : Ăn đồ chiên xào nhiều qúa cũng không tốt phải không Bác sĩ ?
Bác sĩ : Nãy giờ tôi nói anh có nghe không ? Đồ chiên xào ngày nay dùng dầu thực vật (vegetable oil), vậy thì làm sao ăn nhiều đồ chiên bằng dầu mà lại hại cho anh ?
Bệnh nhân : Tập thể dục vùng bụng như hít đất giúp cho bụng nhỏ lại phải không?
Bác Sĩ : Không, không và không! Khi một bắp thịt nào đó vận động nhiều qúa, nó sẽ sưng vù lên. Nếu anh muốn bụng to thì cứ tập thể dục bụng.
Bệnh nhân : Bơi lội cũng giúp cho thân hình đẹp ?
Bác sĩ : Nếu bơi lội giúp cho thân hình đẹp, anh hãy nhìn mấy con cá voi rồi giải thích cho tôi nghe coi.
Bệnh nhân : Lâu nay tôi ăn uống không kiêng cử thân thể không được đẹp không dám nghĩ tới lập gia đình, những lời chỉ dạy của Bác sĩ làm tôi thức tỉnh bây giờ tôi quyết định lập gia đình !
Bác sĩ : Theo luật Hôn nhân gia đình thì đàn ông (con trai) ít ra cũng được tự do 20 năm (trước khi cưới vợ).

Bệnh nhân : Thưa Bác sĩ, tôi đã có tuổi không còn trẻ.

Bác Sĩ : Cô gái già là phụ nữ không thành công trong việc kiếm chồng, còn trai già là đàn ông thành công trong việc không lấy vợ.

Bệnh nhân : Vậy là sao Bác sĩ ?

Bác sĩ : Hôn nhân là nghệ thuật sống chung hai người mà vẫn hạnh phúc như khi sống một mình!

(Sưu tầm)

Categories
6 - Trang lượm lặt

LỊCH SỬ ÁO TẮM PHỤ NỮ


42551909_167187180863686_8948266350615199744_n

Nhu cầu cho trang phục đồ bơi đã bắt đầu khi việc nghỉ dưỡng tại những vùng biển nhiệt đới xa xôi trở nên phổ biến đối với tầng lớp thượng lưu. Một câu hỏi nóng bỏng được đặt ra khi đó là: “Phụ nữ sẽ mặc gì và mặc như thế nào trên những triền cát trắng… có mặt cả đàn ông? Họ nên phô bày sự hấp dẫn giới tính hay kín đáo che đậy như trước giờ vẫn vậy?”.

42435574_167187440863660_6178486815243108352_n

Câu trả lời đầu tiên đến vào những năm 1800 với một loại trang phục bơi là áo tay phồng vận cùng váy dài quá gối, bên trong là quần, không khác gì so với trang phục ban ngày. Đây là bước đánh dấu đầu tiên cho thời trang áo tắm.

Đến đầu thế kỷ 20 khi thời trang chứng kiến một vài cuộc cách mạng nho nhỏ, mang tới sự giải phóng cơ thể cho người phụ nữ, bộ đồ bơi dần trở nên ngắn hơn, nhẹ hơn và thoải mái hơn. Năm 1907,
42585802_167187517530319_4111903970094481408_n VĐV người Úc Annette Kellerman lần đầu tiên mặc kiểu đồ bơi để lộ hai cánh tay và khoe những đường cong đầy nữ tính và ngay lập tức bộ đồ bơi này trở thành một chuẩn mực cho đến tận 20 năm sau đó. Đến những năm 1940, đồ bơi bắt đầu được thiết kế bằng loại vải cao su giúp tạo dáng ôm sát người mặc với phần hông được khoét sâu và cao hơn.
42596882_167187570863647_2653890576012804096_nĐến năm 1946, bikini – đồ bơi hai mảnh mới được ra đời, thể hiện sự thay đổi tư duy sâu sắc trong xã hội về quyền tự do của phụ nữ, họ được phép mặc và… khoe những gì họ muốn! Bộ bikini bắt đầu được ví von như một bức khung tôn vinh những bộ phận “gây chết người” nhất đối với phái mạnh trên cơ thể người phụ nữ, như phần ngực, eo, chân…
42533430_167187644196973_8104052887493017600_n
Không kém phần thú vị là “tác phẩm nghệ thuật” này có mặt hóa ra lại nhờ công của hai người… đàn ông, Louis Réard và Jacques Heim. Heim đặt tên cho loại trang phục này là Atome (bom nguyên tử), trong khi Réard đặt cho thiết kế của mình bằng tên của đảo san hô Bikini ở Thái Bình Dương – địa điểm diễn ra cuộc thử nghiệm vũ khí hạt nhân của Mỹ vào tháng 7/1946. Chỉ qua cách đặt tên thôi, bạn đọc cũng có thể tưởng tượng được sức công phá mãnh liệt và đầy ghê gớm của bikini với nhận thức của công chúng phương Tây thời bấy giờ về việc phụ nữ được phép hở bao nhiêu cho vừa!
Vì không người mẫu nào đủ can đảm nhận lời diễn, Réard đã phải thuê một cô vũ nữ thoát y để trình làng thiết kế mang tính cách mạng này. Thế giới khi đó vẫn đang trong giai đoạn thoi thóp sau cuộc Đại Khủng hoảng và Thế chiến nên thời trang cho phụ nữ cũng bị ép lại vào khuôn khổ cũ với váy luôn phải dài hơn đầu gối và lưng cao ôm sát eo. Việc trình làng một thiết kế táo bạo chỉ gồm một mảnh che ngực trên, một mảnh che điểm nhạy cảm và vòng 3, trong khi những khoảng thân thể khác để phơi trần của Réard đã gây một chấn động mạnh cho giới truyền thông và công chúng.
Nhưng chỉ một thập kỷ sau, người ta bắt gặp thiết kế gợi cảm này xuất hiện tràn ngập trên bãi biển khắp nước Pháp. Người Mỹ, không ngờ còn cổ hủ hơn, vẫn không chấp nhận bikini cho đến giữa năm 60! Tương tự, ở những nước châu Âu khác, bikini khi đó cũng không được ưa chuộng mấy và thậm chí còn bị cấm ở một số nước như Ý, Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha.
Gợi cảm & gợi cảm hơn
Dù Réard, trước đây đã diễn tả phát minh của mình là “áo bơi nhỏ đến nỗi không thể nhỏ hơn” nhưng mỗi năm qua đi, thiết kế của bikini đời sau bao giờ cũng được tiếp tục làm nhỏ hơn đời trước. Nếu ai đó đã từng cho rằng thiết kế năm 1946 của Réard là tột đỉnh táo bạo thì chắc hẳn sẽ… nghẹt thở khi nhìn thấy mẫu bikini của năm 1970. Đó là thiết kế gồm 4 mảnh vải nối nhau bằng những sợi dây mỏng, chỉ đủ che những gì cần thiết.
Không thể phủ nhận bikini là món hàng quảng bá cực kỳ hiệu nghiệm cho những ngôi sao trẻ đang lên. Rita Hayworth đã từng chụp hình bìa cho tạp chí Life, mặc trên người độc mỗi một bộ bikini màu trắng. Jayne Mansfield tham dự một buổi khiêu vũ năm 1956 không mặc gì khác ngoài bộ bikini họa tiết da báo. Hình ảnh của Raquel Welch trong bộ bikini họa tiết động vật trong bộ phim One Million Years B.C (1966) và Bond Girl Ursula Andress trong Dr. No (1962) đã trở thành biểu tượng của thời đại. Và ngày nay, bạn sẽ chưa được công nhận là “siêu mẫu quốc tế” nếu chưa xuất hiện trên trang bìa tạp chí Sports Illustrated với bộ bikini không thể nhỏ hơn được nữa.

Ngày nay, phụ nữ ở tất cả mọi lứa tuổi đều ưu ái bikini, và đã từ lâu họ không còn ngần ngại những khoảng hở của cơ thể khi mặc những thiết kế (đã từng được coi là) táo bạo ấy. Các hãng thời trang ngoài những BST Ready-to-wear định kỳ vẫn cho ra mắt những kiểu áo bơi hợp mùa. Những cái tên được phái đẹp ưu ái phải kể đến là Eres, Missoni, Mara Hoffman, Diane von Furstenberg, Agent Provocateur…

(Sưu tầm)

Categories
6 - Trang lượm lặt

“Lời nguyền Tecumseh” cho các TT Mỹ


VietTimes

242847052_2402293819902515_6412264294677148062_n

“Lời nguyền Tecumseh” từng phán cứ mỗi 20 năm kể từ năm 1840, mỗi đời tổng thống Mỹ đắc cử hay tái đắc cử vào các năm tận cùng bằng số 0 (ví dụ 1880, 1900) đều qua đời khi đang tại nhiệm.

“Lời nguyền” đã ứng nghiệm hơn 100 năm
“Lời nguyền Tecumseh(Tecumseh’s curse) được dùng để mô tả thời kỳ mà cứ mỗi 20 năm kể từ năm 1840, mỗi đời Tổng thống Mỹ đắc cử hay tái đắc cử vào các năm tận cùng bằng số 0 (ví dụ 1880, 1900) đều qua đời khi đang tại nhiệm.
Lúc đầu người ta coi lời nguyền của Tecumseh chỉ là điều bịa đặt. Tuy nhiên, những gì xảy ra với Henry Garrison buộc nhiều người phải thay đổi ý kiến của mình. Những sự kiện xảy ra tiếp theo sau cái chết của Garrison mới củng cố niểm tin của người Mỹ vào sự tồn tại của lời nguyền.
Cái tên Tecumseh xuất phát từ tên trận Tippecanoe (năm 1811). Vào thời điểm đó, với tư cách thống đốc vùng Idiana, William Harrison đã mua chuộc những người da đỏ để họ nhượng lại đất cho Chính phủ Hoa Kỳ, đồng thời Harrison cũng đưa rượu whiskey vào cuộc sống của những người thổ dân gây ra nạn nghiện rượu và tội phạm cho cộng đồng này.
Những hành động của chính quyền đã dẫn tới việc Tecumseh (1768-1813), tù trưởng bộ lạc Da Đỏ Shawnee (vùng Đông Bắc Mỹ), đứng lên đánh lại quân đội Hoa Kỳ. Năm 1811 Harrison đã đánh bại đội quân da đỏ của Tecumseh tại làng của ông. Có thể sau trận Tippecanoe, Tecumseh, anh ruột của Tenskwabawe, người được biết tới như là Nhà tiên tri của người Shawnee, đã đưa ra lời nguyền cho Harrison và các tổng thống Mỹ kế nhiệm.
Lời nguyền Tippecanoe lần đầu được đề cập tới trong cuốn sách “Ripley’s Believe It or Not” được xuất bản phát hành năm 1931. Nó đề cập tới việc kể từ cái chết của tổng thống William Henry Harrison (qua đời năm 1841 sau khi trúng cử năm 1840), cứ 20 năm lại có một tổng thống Mỹ chết khi đang tại nhiệm.
Năm 1860, người đắc cử là Abraham Lincoln. Ngay trong thời gian đầu nắm quyền, Tổng thống Lincoln bị người ủng hộ phương Nam là John Wilkes Booth giết chết.
Năm 1880, James Garfield đắc cử năm 1880 nhưng chỉ sống sót được 4 tháng. Ông bị Charles J.Guiteau, một kẻ thần kinh bất ổn ám sát.
Năm 1900, William McKinley tái đắc cử nhiệm kỳ hai. Sau đó một năm rưỡi, ông bị Leon F. Czolgosz, tự nhận là kẻ theo chủ nghĩa vô chính phủ ám sát.
Năm 1920, sau Thế chiến II, người Mỹ tỏ ra mệt mỏi với Tổng thống Wilson và cử tri đã bỏ phiếu cho một người hoàn toàn đối lập ông. Tân Tổng thống là Warren G.Harding, người bị coi là một trong những lãnh đạo tệ nhất của nước Mỹ. Trong một chuyến vi hành, Harding bị chết vì đau tim ngay trong phòng tại khách sạn Palace.
Năm 1940, Franklin Delano Roosevelt, một trong những vị Tổng thống được lòng dân Mỹ nhất, và là người đắc cử Tổng thống tới 4 lần. Năm 1940, ông tái đắc cử lần thứ 3, nhưng không lâu sau khi được bầu làm Tổng thống lần thứ 4, Roosevelt đã qua đời vì chứng phình mạch.
Năm 1960, John F. Kenedy, vị Tổng thống trẻ nhất của nước Mỹ đắc cử. Ngày 22/11/1963, ông Kennedy bị bắn tại Dallas. Ủy ban Warren đã buộc tội Lee Harvey Oswald là thủ phạm vụ ám sát. Tuy nhiên, nhiều người tin rằng Oswald chỉ là thế mạng cho một trong những âm mưu lớn nhất trong thế kỷ 20.

242888272_2402293793235851_8272847138403895075_nRonald Reagan vẫy tay chào người dân và báo chí khi rời khỏi khách sạn Hilton tại Washington và bị ám sát hụt chết ngày 3031981. Ảnh Corbis.

Vị Tổng thống đầu tiên thoát khỏi lời nguyền chính là Ronald Reagan, đắc cử năm 1980. Ông Reagan đã bị bắn bởi John Hinckley sau 69 ngày nhậm chức, ông bị thương rất nặng và các bác sĩ nói rằng Reagan có thể mất mạng.

Tuy bị ám sát chỉ 69 ngày sau khi được bầu nhưng Reagan đã hoàn thành trọn vẹn hai nhiệm kỳ tổng thống và chỉ qua đời vì tuổi già năm 2004. Vài ngày sau khi Ronald Reagan bị ám sát không thành, nhà báo Jack Anderson trong bài “Reagan and the Eerie Zero Factor” (“Reagan và nhân tố 0 kỳ quái”) đã nói rằng hoặc vị tổng thống thứ 40 của Hoa Kỳ đã chứng minh lời nguyền là sai, hoặc mạng ông ta quá lớn (he had nine lives). Sau khi hoàn thành nhiệm kỳ thứ hai năm 1988, Reagan trở thành tổng thống Mỹ đầu tiên sau 152 năm được bầu vào một năm tận cùng 0 mà không chết khi đang tại nhiệm.

Tuy nhiên, cần nói thêm rằng, Reagan may mắn thoát chết trong vụ ám sát năm 1981là do viên đạn bắn vào Reagan chỉ cách tim có 2 cm, trúng vào phổi. Valeri Podolxki, tác giả của ấn phẩm “Từ Lubianca đến Kremli” cho rằng phổi bị tổn thương của Reagan được coi là vết thương gây chết người trong thế kỷ XIX, tức là vào thời gian Tecumseh thốt ra lời nguyền của mình.

Có một bí mật lưu truyền trong Nhà Trắng rằng, tất cả các cam kết và nghị định thư mà Tổng thống Reagan phê chuẩn đều được thực hiện theo sao và thuật chiêm tinh. Các chuyến thăm chính thức, nghị định thư hay tiếp đón đều được tổ chức theo thuật chiêm tinh. Thời đó, Đệ nhất phu nhân Nancy đã tổ chức những buổi cầu nguyện tập thể cầu cho chồng thoát nạn. Buổi lễ này có đông đảo người Mỹ tham gia, gồm cả người Mỹ bản địa (người da đỏ). Người ta cho rằng việc này đã giúp ông phá bỏ được lời nguyền

Còn đương kim tổng thống Joe Biden thì sao?

Có xảy ra điều gì tương tự cho người được bầu vào vị trí tổng thống trong năm 2020 Joe Biden hay không? Nếu theo lý thuyết thì các lãnh tụ nước Mỹ chiến thắng trong các cuộc bầu cử vào những năm có số cuối là con số “0” sẽ bị chết hay bị sát hại, thì có thể lời nguyền đang treo lơ lửng trên đầu ông Biden. Và ở đây không nhất thiết nói về cái chết cưỡng bức của Biden. Cần nhớ rằng Biden đã 78 tuổi và đang là người giữ kỷ lục về độ tuổi trong số các tổng thống Mỹ. Chưa có ai lớn tuổi như ông mà ở vào cương vị này.

Như vậy Biden đã là người cao tuổi, chắc sẽ có cơ hội để biện minh cho lời nguyền của thủ lĩnh da đỏ hơn là ai đó trẻ tuổi hơn. Ngoài ra, Podolxki khẳng định rằng Tecumseh nguyền rủa các tổng thống Mỹ chỉ đến “chi thứ bảy”. Đầu tiên là Garrison, sau đó Lincoln, Garfield, MacKinley, Harding, Roosevelt và Kennedy. Có nghĩa chỉ có 7 người. Vụ ám sát Kennedy là cuối cùng trong chuỗi cái chết.

Như Podolxki cho thấy, sức mạnh của Tecumseh không đủ để “lôi”sang thế giới bên kia những người giữ vị trí tổng thống sau Kennedy. Chính vì vậy, âm mưu ám sát Ronald Reagan và George Bush-con đã bị thất bại. Hơn nữa, những tổng thống tiếp theo sẽ chuyển giao quyền hạn của mình một cách thuận lợi cho những người kế nhiệm.

Sưu tầm
VietTimes

Categories
6 - Trang lượm lặt

VÌ SAO BÃO THƯỜNG MANG TÊN PHỤ NỮ


727c30f3e7097a05657888de9678957bTrên thế giới, chỉ có Việt Nam là gọi bão theo số, còn toàn thế giới đều đặt tên bão theo các danh từ mỹ mìều và thơ mộng vẫn dùng để gọi các cô gái dịu dàng và xinh đẹp.

Đã nhiều lần tổ chức bảo vệ nhân quyền kêu ca về vấn đề này, và các quốc gia cũng thử sửa chữa. Nhưng than ôi, hễ đặt tên bão khác đi, thì hoặc nó không đến, hoặc tệ hơn nó đến mà hổng ai đề phòng, gây hậu quả thảm khốc.

Gần đây, các nhà khoa học đã tổ chức hội thảo, xem xét sự giống nhau và khác nhau giữa cơn bão và “quý cô ”. Cuối cùng họ đã đưa ra kết luận như sau:

Sự giống nhau:

1 – Bão và phụ nữ đều hình thành từ những vùng bí hiểm và từ những nguyên nhân bí hiểm.

2 – Đường đi của bão và phụ nữ đều không thể đoán trước.

3 – Cả phụ nữ và bão đều có thể bất ngờ mạnh lên.

4 – Cả 2 đều có kèm theo mưa.

5 – Cả hai đều có thể gây hư hại cho cây cối, nhà cửa và hoa màu.

6 – Trước khi bão tới và trước khi phụ nữ nổi giận, trời rất đẹp.

7 – Vật thổi tung trước tiên thường là quần áo.

8 – Phương pháp đề phòng tốt nhất là đóng cửa ngồi im trong nhà,trong phòng.

9 – Có nhiều tiếng nức mạnh.

10 – Muốn tồn tại đều phải biết sống chung.

11. Ngay khi bão đổ tới và trước khi phụ nữ ra tay, trời đen tối và yên lặng lạ thường.

12. Khi bão và phụ nữ ra đi, ta đều mất đi nhà, xe, và của cải, có khi mất luôn cả tánh mạng.

Những điểm khác nhau cơ bản:

1 – Bão nổi lên theo mùa, phụ nữ nổi lên quanh năm.

2 – Bão tàn phá lung tung, phụ nữ nhiều lúc chỉ tàn phá 1 chỗ.

3 – Bão càng ngày càng yếu đi, phụ nữ càng ngày càng mạnh lên.

4 – Bão ồn ào mới đáng sợ, phụ nữ yên lặng càng đáng sợ hơn.

5 – Trời nổi bão khi khí lạnh về, phụ nữ nổi bão khi quý ông không về.

6 – Bão mạnh khi nó to, phụ nữ mạnh khi họ nhỏ.

7 – Muốn an toàn ta phải chạy xa bão, muốn an toàn ta phải lại gần phụ nữ và ôm họ vào lòng vuốt ve …có sẵn tiền thì cống nạp luôn và ngay ; càng nhiều càng tốt.

8 – Bão làm đắm thuyền, phụ nữ làm đắm mình.

9 – Bão cần mây tan, phụ nữ chỉ cần lời dịu ngọt.

A- Sự khác nhau giữa bão và đàn ông:

1. Bão kèm theo sấm chớp, đàn ông chỉ kèm theo những lời hứa suông.

2. Bão hay đổ bộ vào vùng quen. Đàn ông hay đổ bộ vào vùng lạ.

3. Bão đôi khi không chịu vào bờ, đàn ông đôi khi không chịu xa bờ.

B- Sự giống nhau giữa bão và đàn ông:

1. Cả hai càng đi xa càng yếu đi.

2. Cả hai nhiều lúc đều đe dọa rất cao rồi chả làm gì cả.

3. Cả hai khi tàn đều làm ướt cảnh vật.

4. Cả hai đôi khi chỉ được thiên hạ nhớ đến do sức tàn phá mà thôi.

152420123_4062086187169189_3469246173126912823_n

Sưu tầm .

Categories
6 - Trang lượm lặt

Sự hối hận muộn màng…


oh-kil-nam-b7c5575a-78f6-405d-9f1d-03d15f5d649-resize-750

Ông Oh Kil Nam là người Nam Hàn, được cho đi Tây Đức du học và hoàn thành bằng tiến sĩ vào năm 1985. Nhưng ông này lúc đó ngu ngơ, đọc chủ nghĩa cộng sản của Các Mác lại cho là chân lý, khi quay về Nam Hàn ông tham gia phong trào phản chiến chống Mỹ, lên án chính quyền Nam Hàn là độc tài.

Ông Oh Kil Nam lập tức được đám cộng sản Bắc Hàn nằm vùng liên lạc, móc nối, dụ dỗ ông đưa gia đình tập kết ra Bắc để phục vụ chế độ cộng sản. Ông được hứa hẹn sẽ được cho chân giảng dạy ở trường đại học kinh tế, vợ ông có bệnh gan sẽ được chữa chạy miễn phí, con cái được đi Nga du học ..v.v…

Sẵn đang mê muội với chủ nghĩa xã hội của Mác, ông Oh Kil Nam đồng ý, mặc dù vợ ông hết sức phản đối. Ông lý luận với vợ rằng ” Họ cũng là người Hàn Quốc, họ đâu có thể nào đối xử tệ bạc với đồng hương đâu mà bà lo ! ” Sau đó ông được đưa đi Tây Đức, trốn sang Đông Đức và Nga rồi đáp máy bay đến Bình Nhưỡng.

Vừa đặt chân xuống phi trường Bình Nhưỡng, ông Oh Kil Nam đã nhận ra mình lầm lẫn quá lớn. Tuy nhà nước Bắc Hàn cho thiếu nhi quàng khăn đỏ ôm hoa ra đón ông rất trang trọng, nhưng ông nhìn thấy ngay rằng những đứa trẻ này ốm tong teo, mặt mũi ngơ ngáo và co ro trong những bộ quần áo mỏng manh cũ kỹ dù đang giữa mùa đông lạnh buốt, chân không có vớ và đi dép nhựa chứ không có giày da.

Vài ngày sau, ông Oh Kil Nam sáng mắt ra là mình đã bị lừa. Vợ ông không được chữa trị gì cả, con ông không được đi du học, bản thân ông càng không được dạy dỗ ai. Ngược lại cả gia đình phải đi học những khóa tuyên truyền nhồi sọ về chủ nghĩa cộng sản, về lãnh tụ Kim Jong Il, học bài không thuộc thì bị trừng phạt !

Sau đó công an đến làm việc với ông Oh Kil Nam, cho biết ông sẽ được đưa đi Copenhagen, Đan Mạch, tại đây ông sẽ đóng giả nhân viên lãnh sự quán, nhưng nhiệm vụ của ông là phải tìm cách liên lạc và dụ dỗ sinh viên ở Đan Mạch theo cách mạng, dụ họ tập kết đi Bắc Hàn. Công an hù dọa rằng, nếu không dụ được ai thì vợ con ông sẽ phải trả giá !

Tối đó về nhà 2 vợ chồng ông Oh trùm chăn thì thầm bàn bạc với nhau. Ông định làm theo lời công an để cứu vợ con thì vợ ông tát ông 1 cái nảy lửa. Bà nói ông đã ngu bị lừa thì phải ráng mà chịu, không thể làm hại đến người khác. Bà chấp nhận hy sinh chứ không cho ông hại người ! Ông bà đồng ý với nhau rằng khi đến Đan Mạch, ông phải tìm cách trốn, rồi sau đó tìm cách cứu vợ con ra sau.

Khi đến phi trường Đan Mạch, ông Oh Kil Nam lén kẹp vào hộ chiếu của mình 1 tờ giấy nhỏ ghi 2 chữ ” Help Me ” ( Giúp Tôi ). May mắn là nhân viên Đan Mạch có kinh nghiệm với người cầm hộ chiếu Bắc Hàn hay xin tỵ nạn nên đã âm thầm giúp đỡ, đưa ông thoát ra bằng lối khác và liên lạc với tòa đại sứ Đức giúp ông.

Tuy trốn thoát, nhưng từ đó đến nay, mặc dù ông Oh Kil Nam đã cố gắng hết sức và chạy vạy khắp nơi cầu cứu, ông vẫn không thể đưa được vợ con rời khỏi Bắc Hàn. Người liên lạc bí mật ở Bắc Hàn cho ông biết rằng vợ con ông đã bị trừng phạt vì sự trốn chạy của ông, đã bị đưa vào trại cải tạo lao động khổ sai.

Năm 1991 ông nhận được 6 tấm ảnh của vợ và con gái với 1 cuộn băng cassette ghi âm vợ con ông kêu gọi ông quay lại Bắc Hàn, nhưng ông biết đây là cái bẫy, ông mà quay trở lại thì cả gia đình vẫn chỉ có 1 con đường chết mà thôi.

Cho đến nay, ông Oh Kil Nam vẫn sống 1 mình ở Nam Hàn, ông không biết vợ con mình ở Bắc Hàn còn sống hay đã chết. Ông sống trong đau khổ, dằn vặt triền miên cả cuộc đời là chỉ vì ngu ngốc tin vào lý thuyết ảo của Các Mác, tin vào những lời hứa hẹn đường mật của cộng sản, mà ông đã hại chết vợ con, tàn hại cả cuộc đời mình !

Ở VN, cũng có không ít trí thức miền Nam và hải ngoại ngu ngốc bị cộng sản miền Bắc lừa gạt như thế , cắm đầu đi theo cộng sản để rồi thân tàn ma dại, gia đình tiêu tán ! Vậy mà đến tận bây giờ, vẫn có hàng chục ngàn trí thức chưa sáng mắt, thật là kinh khủng !!

theo BBC

bài cũ đăng lại

❤ ❤

Le Van Quy

Categories
5 – Sưu Tầm 6 - Trang lượm lặt

Động Mạch Cảnh !


dong-mach-canh3_5411

Động mạch nối trực tiếp não chính là mạch máu dễ bị tắc nghẽn nhất!

Mạch máu của chúng ta giống như một ống nước, tuổi càng cao, chất thải lắng đọng trong mạch máu càng nhiều. Toàn bộ chất thải sẽ được tích lũy thành các mảng bám, không kịp thời loại bỏ, các mảng bám sẽ ngày càng lớn, mạch màu cũng ngày một hẹp lại, cuối cùng gây nghẽn mạch!

▲ Quá trình tắc nghẽn mạch máu
Trong số những mạch máu trên khắp cơ thể của chúng ta có một mạch máu rất dễ bị tắc nghẽn, sau khi bị nghẽn mạch cũng dẫn đến hậu quả nguy hiểm nhất, rất nhiều người vì vậy mà bị mù, không thể nói chuyện, bị tê liệt, thậm chí sau khi bị tê liệt mới phát hiện ra, mạch máu này chính là – Động Mạch Cảnh!
Đừng nghĩ rằng khoảng cách này cách chúng ta còn rất xa, tuổi càng cao, huyết quản càng hẹp, tạp chất trong mạch máu càng nhiều. Mọi người đều có mạch máu thu hẹp, khi mà các tạp chất ngày càng tăng! May mắn thay là, bạn bây giờ xem được bài viết này vẫn chưa là quá muộn!
Tuổi càng cao, mạch máu càng hẹp, tạp chất càng nhiều…
Tại sao động mạch cảnh lại có khả năng bị tắc nghẽn cao nhất?
Để hiểu lý do tại sao động mạch cảnh lại dễ bị tắc nghẹn nhất? Trước tiên, bạn cần phải biết động mạch cảnh nằm ở đâu!
Phía trước cổ của chúng ta, 2 bên khí quản, nơi có một động mạch dày như ngón tay út, chịu trách nhiệm lưu thông máu từ tim lên đến não, đó là động mạch cảnh. Nếu bạn để tay xuống góc hàm dưới cổ ấn nhẹ, có thể chạm vào 2 động mạch đang đập cùng nhịp theo nhịp tim.
Động mạch cảnh một khi bị tắc nghẽn, não sẽ thiếu máu trầm trọng, chỉ cần 8 phút thì bộ não sẽ bị tổn thương, xuất hiện dấu hiệu mù lòa, mất ngôn ngữ, liệt nửa người … Đây là những gì chúng ta thường hay nói về chứng “nhồi máu não”, “đột quỵ”! Nếu thời gian dài thêm một chút, thậm chí có thể gây chết não.
Thống kê số liệu cho thấy nhồi máu não xảy ra có liên quan 2/3 đến động mạch cảnh. Tầm quan trọng của động mạch cảnh không cần nói cũng hiểu, kết nối trực tiếp đến não, một khi bị tắc nghẽn hậu quả gây ra có thể dẫn đến một thảm họa đáng sợ!
Làm thế nào để ngăn ngừa tắc nghẽn động mạch cảnh?
1, Kiểm soát “cholesterol xấu”
LDL còn được gọi là “cholesterol xấu”, thời gian dài dễ dẫn đến xơ vữa động mạch. Thông thường nên ăn ít lại các thực phẩm chiên dầu, thực phẩm chiên dầu là nguồn chính cung cấp lipoprotein mật độ thấp.
2, Thường xuyên siêu âm động mạch cảnh
Siêu âm động mạch cảnh, tên đầy đủ là “động mạch cảnh siêu âm màu Doppler” dùng công nghệ hiện đại chụp trực tiếp trạng thái xơ vữa bên trong động mạch, tắc nghẽn huyết quản là nguy cơ chính ảnh hưởng đến bệnh mạch máu não! Có thể kiểm tra bình thường, kèm thêm vào một siêu âm động mạch cảnh, giá chỉ khoảng 340 ngàn đồng, nhưng rất quan trọng!
3, Kịp thời phát hiện dấu hiệu sinh lý
Tắc nghẽn động mạch cảnh có thể biểu hiện sớm qua tình trạng chóng mặt đột ngột, đôi khi bị đau một bên cơ thể, co thể yếu sức hoặc tê chân tay, hoặc trong thời gian ngắn gặp khó khăn trong việc giao tiếp, đôi mắt thâm đen, v..v.. lúc này thì bạn nhất thiết nên làm siêu âm động mạch cảnh.
4, Kiểm soát tốt các “bệnh mãn tính”
Thông thường, bạn nên kiểm soát huyết áp cao, tiểu đường, lượng cholesterol trong máu, béo phì và các bệnh mãn tính khác. Trong cuộc sống cần giữ được những giới hạn với rượu bia và thuốc lá, kiểm soát lượng thịt mỡ và chất béo, lượng muối ăn, tăng cường các loại trái cây, sữa, ngũ cốc và các thực phẩm rau củ khác.
Tăng cường mạch máu: Tắm nước nóng và lạnh
Xen kẽ tắm nước nóng và lạnh cũng giống như làm bài tập thể dục cho mạch máu, có thể thúc đẩy tuần hoàn máu, tăng cường tính đàn hồi của mạch máu.
Đầu tiên tắm nước ấm, sau đó rửa lại bằngnước lạnh, đặc biệt là ở phía trước của các mạch máu đỏ trên cả hai bên cổ. Lưu ý rằng độ lạnh của nước vửa đủ với độ mát của cơ thể và nhiệt độ không khí, nói chung là trong khoảng 25 ° C. Nhưng nhiệt độ nước không nên có nhiều sự khác biệt, hơn nữa cần tắm qua vòi sen nước ấm. Đối với những ai mang cơ địa không thể tiếp nhận nước lạnh, có thể thử lau người bằng nước lạnh trước.
Lưu ý: Phương pháp này không thích hợp cho những người có thể chất tương đối yếu.。
Thông quản mạch máu: Uống đủ 3 ly nước
Giữ mạch máu thông thoáng, là việc cần duy trì lâu dài, uống nhiều nước là phương pháp thực nghiệm tốt nhất để thông suốt các mạch máu, hãy nhớ uống 3 ly nước!
1, Nửa giờ trước khi đi ngủ
Nửa giờ trước khi đi ngủ uống nửa cốc nước ấm, để giảm độ nhớt máu, hiểu quả ngăn ngừa huyết khối. Nửa cốc là bao nhiêu? Khoảng 350 ~ 500ml, có thể điều chỉnh tùy theo cơ địa của từng người, để không làm ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ.
2, Sáng sớm sau khi thức dậy
Sau khi thức dậy vào buổi sáng sớm cũng nên uống một cốc nước ấm, uống từng ngụm nhỏ một cách chậm rãi, bạn có thể làm loãng máu và giảm bớt gánh nặng cho huyết quản.
3, Thức giấc giữa khuya
Ngoài buổi sáng sớm và buổi tối, cũng rất nhiều người bị tỉnh giấc vào lúc nửa đêm vì thế nên đặt một cốc nước ngay cạnh đầu giường, nửa đêm thức giấc thì uống một ngụm. Nhồi máu cơ tim thường xảy ra vào khoảng 2 giờ sáng, thời điểm này bỏ sung nước cũng rất quan trọng. Tốt nhất không nên uống lạnh, dễ làm phân tán cơn buồn ngủ.
Mạch máu phân bổ trên khắp cơ thể chúng ta, bảo vệ mạch máu cũng chính là bảo vệ sinh mạng cuộc sống. Bài viết này đối với những người trung và cao niên vô cùng quan trọng, hãy chia sẻ với những người thân yêu quanh bạn~

Honolulu Nguyen

Categories
6 - Trang lượm lặt

Vì sao tỷ phú Bill Gates từ chối tiêm vắc-xin cho con?


240622980_2390676031064294_45228974209301162_n

“Tỷ phú từ chối tiêm vắc-xin cho các con”, điều này thật mâu thuẫn khi nhà sáng lập Microsoft là nhà vận động “sốt sắng” nhất về hoạt động tiêm phòng vắc-xin trên thế giới.

Tại một hội thảo chuyên đề y tế ở Seattle, một bác sĩ từng là bác sĩ gia đình của tỷ phú Bill Gates ở thành phố Seattle trong những năm 1990 cho biết: “Tôi không biết liệu ông ấy có tiêm phòng cho người lớn hay không, nhưng tôi có thể khẳng định rằng ông ấy đã từ chối việc tiêm phòng cho những đứa con của mình”.
Vị bác sĩ này nói thêm: “Bill Gates nói rằng con của ông là những đứa trẻ thông minh và khỏe mạnh. Chúng rất ổn, nên không cần một mũi tiêm phòng nào”.
Tuyên bố trên ngay lập tức khiến hội trường xôn xao, đồng thời vi phạm quy tắc bảo mật giữa bệnh nhân và bác sĩ. Nhưng thực tế, khi bác sĩ này đưa vấn đề này ra để bàn luận với các bác sĩ khác, ông không được xem là phá vỡ quy tắc bảo mật của ngành y.
Tỷ phú Bill Gates và vợ là bà Melinda có 3 con, gồm hai người con gái là Jennifer (22 tuổi) và Phobe (16 tuổi) cùng một người con trai Rory (19 tuổi).
Như lời tuyên bố của cựu bác sĩ riêng của gia đình Bill Gates, thì cả ba người chưa từng được tiêm chủng và vẫn khỏe mạnh.
Điều đó thực sự là một nghịch lý. Bởi Bill Gates nổi tiếng là nhà vận động tích cực nhất trên thế giới trong vấn đề tiêm vắc-xin bắt buộc, nhưng ông lại không muốn tiêm phòng cho các con của mình.
Các nghiên cứu cho thấy, hầu hết giới thượng lưu và tầng lớp ưu tú thường không tiêm chủng cho con cái của họ. Thế nhưng họ lại muốn công chúng tiêm chủng cho con cái.
Giới tinh hoa không tiêm chủng vắc-xin
Một nghiên cứu gần đây cho thấy, tại bang California, những đứa trẻ không được tiêm chủng thường xuất thân từ các gia đình giàu có bậc nhất Los Angeles.
Trong đó, tỷ lệ học sinh mẫu giáo được miễn tiêm ngừa theo chính sách của tiểu bang đã tăng gấp đôi từ năm 2007 – 2013, tăng từ 1,54% lên 3,06%. Trong đó, khoảng 17.000 trẻ em thượng lưu, trong số hơn 500.000 trẻ, không tham gia tiêm chủng.
Và tỷ lệ miễn tiêm ngừa cao nhất thuộc về các khu vực có thu nhập bình quân đầu người ở mức cao ngất ngưởng như: Quận Cam, Santa Barbara và một phần Bay Area, tờ CNN cho biết.
Nghiên cứu này, được công bố trên American Journal of Public Heath (Tạp chí Y tế Công cộng Hoa Kỳ), tiến hành khảo sát trên 6.200 trường học ở bang Califonia. Các nhà nghiên cứu nhận thấy, tỷ lệ không tiêm vắc-xin ở trường tư thục cao gấp đôi những trường khác.
“Mặc dù các bậc cha mẹ giàu có và có đặc quyền thích ý tưởng về khả năng miễn dịch của vắc-xin, nhưng họ không muốn con mình chịu những rủi ro liên quan đến việc tiêm chủng. Họ lo lắng về các phản ứng tiêu cực”.
Theo TH.NET lược dịch từ trang hiệp hội các bác sĩ cấp cứu và chữa bệnh Hoa Kỳ

(John Huynh)

Categories
6 - Trang lượm lặt

NGỦ CHUNG


241131516_10216309647613160_8262629445715547799_n

1. Hồi đó, tôi theo học một khoá về tâm lý ở Đại học Firenze (Florence), một tuần ba buổi. Một thầy giáo trong khoá học đó, thầy Max, cho tôi ở nhờ nhà thầy để tôi đỡ tốn tiền thuê khách sạn vì những ngày còn lại trong tuần tôi vẫn về Torino sống. Sau khi thầy ly hôn thì cô con gái chọn ở lại với bố, và cậu con trai theo mẹ, vì thế nhà thầy thừa ra một phòng, và thầy cho tôi ở phòng đó. Con gái thầy, Francesca, 19 tuổi, rất xinh xắn. Thầy yêu và chiều con vô cùng. Ấy thế mà, một hôm Francesca xin phép bố cho đến nhà người yêu ngủ, thầy Max không đồng ý. Francesca làm mình làm mẩy khóc lóc…

Tôi cũng lấy làm lạ lắm, cứ tưởng Tây là tự do tình dục lắm cơ. Hiểu ý tôi, thầy giải thích ngay (cho cả Francesca cùng nghe thấy luôn dù cô bé đang khóc sụt sùi):

– Thầy đi vắng cả ngày, Igor (tên cậu người yêu) có thể tới đây, bọn nó có thể làm tình với nhau thoải mái, nhưng ngủ chung là một việc hoàn toàn khác. Ngủ chung là một điều rất thiêng liêng giữa một cặp đôi, mà ở tuổi này bọn nó chưa hiểu được giá trị đó, nên không thể cho bừa bãi được.

2. Tomas, nhân vật trong cuốn “Đời nhẹ khôn kham” của Milan Kundera, có rất nhiều tình nhân, anh luôn biết “xen canh gối vụ” các cô người tình với luật tam – tam: tách các buổi hẹn hò với mỗi cô ra 3 tuần 1 lần, như vậy anh có thể có đôi ba cô tình nhân một lúc. Tomas không thích ngủ cùng người khác nên sau khi quan hệ với họ, dù muộn đến mấy anh cũng lái xe đưa họ về nhà.
Rồi anh quen Tereza và anh bỗng cảm thấy có thể chết bên cạnh cô ấy, hạnh phúc khi ngủ cùng cô ấy. Tomas đi đến kết luận: “Làm tình với đàn bà và ngủ với đàn bà là hai thứ dục vọng hoàn toàn khác biệt. Không những khác biệt mà còn trái ngược nhau. Yêu không phải là muốn làm tình (lòng mong muốn mở rộng ra con số vô hạn đàn bà) mà yêu là muốn được ngủ chung (lòng ham muốn thu hẹp lại chỉ còn một người đàn bà)
3. Khi vừa mới yêu nhau, chồng tôi luôn tìm mọi cách giữ tôi ở lại ngủ đêm ở nhà anh. Ba tháng đầu mới yêu nhau, gần như đêm nào tôi cũng ở lại ngủ cùng anh. Ban ngày tôi mới về nhà, đi học. Khi ấy đang là mùa đông lạnh, nên tôi đùa “Sao anh luôn cố giữ em ngủ lại thế? Hay tại lò sưởi nhà anh chưa đủ ấm?” Anh chỉ cười không nói gì. Có một hôm tôi tỉnh giấc rất sớm, khi trời còn chưa sáng rõ, tôi thấy anh không ngủ mà nằm nhìn tôi.
– Sao anh không ngủ à? Tôi hỏi.
– Anh thấy thật kỳ diệu khi có em ở bên cạnh thế này, và anh muốn suốt cả cuộc đời anh sẽ được như thế. Có lẽ bởi vì anh thật sự yêu em.
Tôi biết, anh nào khi yêu cũng nói “anh thật sự yêu em” chứ có ai nói “anh không thật sự yêu em” đâu, nhưng câu nói và giọng nói của anh lúc này làm tôi tin tưởng tuyệt đối. Chính vì vậy tôi đã về sống chung cùng anh sau 3 tháng yêu nhau, và lấy anh sau 3 tháng sống chung. Anh không nói với tôi nhiều lời hoa mỹ, nhưng tôi cảm nhận được tình yêu của anh qua việc anh khao khát được sống từng phút từng giây với tôi.
Vì biết được điểm yếu này của anh nên có lần giận anh, tôi quyết định phạt anh bằng cách bắt anh ngủ ở giường xếp (nhà tôi luôn có 1 chiếc giường xếp cho bạn bè đến ngủ lại). Anh đợi tôi ngủ say rồi rón rén chui vào giường với tôi. Sáng ra, thấy anh nằm bên cạnh, tôi định nổi cơn thịnh nộ nhưng nhìn ánh mắt anh như một chú cún con biết lỗi, tim tôi mềm nhũn ra.
– Anh xin lỗi, anh không thể ngủ được nếu không có em bên cạnh.
❤️ Khi một người đàn ông thực sự yêu một người phụ nữ, họ sẽ cảm thấy khát khao được ngủ cùng người phụ nữ ấy. Rồi khi có con, họ sẽ cùng vợ chia sẻ việc chăm sóc con mỗi đêm.
Ở Việt Nam, do không được tự do quan hệ tình dục trước hôn nhân, các cặp đôi thường phải tranh thủ, lén lút nên nhiều khi khó phân biệt được nhu cầu ngủ chung với nhu cầu quan hệ xác thịt. Điều đó thể hiện qua ngôn ngữ: người Việt sử dụng chữ “ngủ” để chỉ việc “làm tình”. Các ngôn ngữ phương Tây họ thường dùng “lên giường với nhau” chứ không dùng “ngủ với nhau” như ta. Tôi lại nhớ đến bộ phim Cây Bạch đàn vô danh: ông xã đội nghi ngờ một anh hủ hoá với một chị vợ bộ đội, ông rình rập và bắt được hai người đang ngồi nói chuyện với nhau trong đêm…
– “Anh chị ngủ với nhau thế nào, khai ra!
– Chúng tôi không ngủ, chúng tôi thức.
– Ấy, thức mới là vấn đề”
Vậy đó, người ta đã dùng động từ “ngủ” để chỉ một hành động ta chỉ làm được khi thức. 😂
Chính vì lẫn lộn giữa việc ngủ chung với việc quan hệ tình dục nên người Việt không cảm nhận được hết sự “thiêng liêng” của việc ngủ cùng nhau. Các cặp đôi lúc mới yêu luôn khao khát được ngủ cùng nhau. Nhưng sau khi có con rồi mới lộ rõ: người đàn ông không yêu vợ nhiều sẽ đòi ra ngủ riêng vì sợ con khóc ảnh hưởng đến giấc ngủ của họ, thậm chí họ còn ra ngủ khách sạn hay về nhà bố mẹ ngủ. Họ không còn nhu cầu được ở cạnh vợ, được chia sẻ với vợ việc chăm con. Lúc này, người đàn ông đó hiện nguyên hình là một con đực như các loài động vật khác. Ở gần như tất cả các loài động vật (trừ loài chim lội nước và chim choắt hoa), con đực không bao giờ tham gia cùng con cái nuôi dạy con (Jared Diamond). Con người khác con vật ở chỗ đó. Con người có tình yêu và khi yêu, chồng sẽ chung tay với vợ chăm sóc gia đình và muốn ngủ cùng với vợ trong mọi hoàn cảnh.
Vì vậy, chúng ta có thể nhận biết việc chồng mình có yêu mình không thông qua việc chồng mình có muốn ngủ cùng với mình mỗi đêm hay không.
Ảnh: Ins: @Fridacastelli
Họa sĩ: Frida Castelli- Một họa sĩ trẻ người Ý, tranh của bà này tôi nói thật nức lòng người hâm mộ.

Nguyễn Nhật Tùng

Categories
6 - Trang lượm lặt

Thang máy chọc trời Bailong


241692870_1861978580675450_8251279348927802476_n

Thang máy chọc trời Bailong còn được biết đến với tên gọi Bách Long được sách kỷ lục Guiness ghi nhận là thang máy ngoài trời cao nhất thế giới với chiều cao 330 m.

Thang máy “trăm rồng” nằm ở khu thắng cảnh Vũ Lăng Nguyên, Trung Quốc, không dành cho những người yếu tim hay sợ độ cao. Công trình này cũng chính là điểm nhấn của vườn quốc gia Trương Gia Giới, thuộc tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc.
Có sức chứa lên đến 50 người mỗi lượt, Bailong có thể đưa 1.380 người lên đỉnh núi mỗi giờ. Nếu lựa chọn đi thang máy, du khách chỉ tốn khoảng 1 phút 32 giây để lên thay vì 2 tiếng rưỡi leo núi. Trong giây lát, chiếc thang máy có cửa kính trong suốt sẽ mở ra trước mắt du khách một khung cảnh ngoạn mục của vườn quốc gia Trương Gia Giới,
Tổng kinh phí xây dựng thang máy Bailong lên đến 120 triệu nhân dân tệ (hơn 438 tỷ đồng).
🌐Địa điểm: Khu thắng cảnh Vũ Lăng Nguyên, tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc.

Sưu tầm

Categories
6 - Trang lượm lặt

Thuốc Đắng Dã Tật Sự Thật Mất Lòng


240580757_298301628764333_7378807702114960923_n
Trần Mạnh Hảo
 

NGUY CƠ MẤT NƯỚC ĐANG ĐẾN TỪ BỘ GIÁO DỤC XUỐNG CẤP, VONG THÂN, KHÔNG CHÍNH DANH, KHÔNG TRUNG THỰC, THIẾU TRI THỨC VÀ KHÔNG CÓ TẦNG LỚP TRÍ THỨC

Trần Mạnh Hảo
“Trí thức là cục phân” ( Trích thư Lê Nin gửi Goocky, Mao Trạch Đông nhắc lại câu này ).Mao Trạch Đông nói : “Súng bầu (đẻ) ra chính quyền”. Mao phản lại Marx : ” Chính trị là thống soái”
Sau ngày thống nhất đất nước, Trần Mạnh Hảo từ rừng vào Sài Gòn và ở hẳn thành phố này cho đến nay. Cuối năm 1975, qua anh Trịnh Công Sơn, anh Nguyễn Mộng Giác, bạn Bửu Chỉ và một số bạn bè khác như họa sĩ, nhà văn Khánh Trường, họa sĩ Nguyễn Trọng Khôi, nhà văn Ngụy Ngữ, nhạc sĩ Trương Quốc Khánh…chúng tôi bắt đầu giao du với tầng lớp trí thức văn nghệ sĩ Sài Gòn cũ ( mặc dù phần lớn tầng lớp ưu tú nhất này của Việt Nam cộng hòa đã di tản, đã vượt biên hoặc còn trong trại tù cải tạo).
Các bạn kể trên nhiều người đã qua đại học, có người mới đậu tú tài ngang tôi hết cấp 3 ngoài Bắc, mà sao các bạn giỏi thế, uyên bác thế, lại biết Pháp ngữ, Anh ngữ. Tôi có dẫn vài ba bạn ngoài Bắc vào đã học ở Liên Xô, có học vị phó tiến sĩ hẳn hoi, đến giao du với các bạn đồng lứa Sài Gòn được nền giáo dục VNCH đào tạo, thì than ôi chúng tôi quả là mới i tờ rít…
Trong khi chế độ mới ( CS) luôn vỗ ngực khoe khoang chế độ ta ưu việt nhất từ chính trị, văn hóa, kinh tế, giáo dục…
Trong lòng mình, tôi mặc cảm tự ti với các bạn Sài Gòn mà không dám nói ra vì xấu hổ. Rằng thế hệ chúng tôi ngoài Bắc dốt hơn, được giáo dục sai lệch và sơ sài hơn các bạn được “chế độ Mỹ-ngụy” đào tạo…. Ai thắng ai không phải so về chém giết, súng đạn, mà phải so găng bằng tri thức, bằng học vấn…
May mà kho sách dịch Sài Gòn cũ đã dạy tôi thoát nạn mù tri thức, cho tôi có đủ kiến thức có thể ngồi phản biện ngon ơ tất cả luận án tiến sĩ văn học, triết học, luật học, văn hóa học, sử học, mỹ học, ngôn ngữ học…
Nhắc lại điều này, lòng tôi cũng chẳng vui vẻ gì cho cam, nhưng trước sự thật, tôi không thể tảng lờ, câm miệng. Nền giáo dục của Việt Nam cộng hòa trước 1975 nhân bản theo cách giáo dục của người Pháp, nên nó chính là nền giáo dục đúng nghĩa. Còn nền giáo dục của “phe thắng trận” chúng ta là một nền giáo dục bị vong thân, nền giáo dục phục vụ chính trị, bị chính trị hóa. Mà chính trị là gì, là thủ đoạn. Còn GIÁO DỤC, VĂN HÓA VĂN NGHỆ… không lấy cái lợi, cái thủ đoạn làm mục đích, mà nó lấy CHÂN THIỆN MỸ LÀM MỤC ĐÍCH vậy.
Khẩu hiệu của Đảng Cộng Sản Đông Dương từ năm 1930 và Đảng Lao Động Việt Nam từ năm 1951 vẫn cứ là “TRÍ PHÚ ĐỊA HÀO ĐÀO TẬN GỐC TRỐC TẬN RỄ”
Chao ôi, từ cổ đại đến nay, có nhà nước nào, chế độ nào diệt trí thức hay không, hay chỉ có ĐẢNG TA mới dám làm như thế ?
Cho đến nay, chúng tôi chưa hề thấy ĐẢNG TA công khai thừa nhận KHẨU HIỆU DIỆT TRÍ THỨC kia là ấu trĩ, là sai lầm tả khuynh, cứ “làm thinh Việt Minh đồng ý”. Đã chủ trương diệt trí thức thì làm sao tạo ra xã hội có học vấn, có văn minh ?
Chẳng lẽ nền giáo dục của chúng ta chủ trương diệt trí thức chỉ tạo ra các thế hệ thiếu tri thức làm công cụ cho chính trị mà thôi hay sao?
Thời chúng tôi học cấp 3, có một thầy giáo dạy văn rất hay, lại đẹp trai, nho nhã có nhiều bạn nữ khá nhan sắc muốn chọn thầy làm chồng tương lai, mới điều tra lý lịch thầy, biết cha thầy là ông quan huyện, lại là trí thức học trường hậu bổ do Tây đào tạo, bèn giật thót người không dám tiến tới nữa; vì thầy là thành phần xấu, con ông quan huyện là xấu, bố lại là trí thức còn xấu nữa, than ôi !
Thời chúng tôi đi học, hầu hết bọn con địa chủ, con tư sản …đều học giỏi và đều không được đi đại học. Con bần cố nông dù dốt đặc cán mai cũng được cử đi đại học bên Liên Xô, Đông Đức…HỌC TÀI THI LÝ LỊCH là vậy đó..
Một chế độ diệt người giỏi từ trong trứng nước, ưu tiên người dốt, DỐT NÁT MUÔN NĂM, HỒNG HƠN CHUYÊN MUÔN NĂM…thì giáo dục ơi, ta chào mi, vì mi lấy cái dốt, cái ngu làm mục đích…
Sau năm 1954, trong khoa học xã hội nhân văn, các giáo sư giỏi nhất như Cao Xuân Huy, Trương Tửu – Nguyễn Bách Khoa, Trần Đức Thảo, Đào Duy Anh…sau này là Cao Xuân Hạo…đều bị cấm lên bục giảng đại học, cho đi chăn bò hay ngồi dịch sách.
Từ đó, người giỏi bị loại ra ngoài cơ chế xã hội, tôn trọng người dốt nát ngu đần thì giáo dục ơi mi còn sinh ra làm gì nữa.
Do vậy, mấy chục năm qua hầu hết học vị tiến sĩ là học vị phong bì, hầu hết học hàm PGS, GS là học hàm phong bì…
Một xã hội mua bằng cấp, mua học vị học hàm, mua quan bán chức công khai như ngày nay, thì giáo dục ơi, coi như em đã chết, sự thật đã chết, chân lý đã chết…
Do nền giáo dục lấy bần cố nông làm gốc lâu dài quá nên dân tộc Việt Nam hôm nay hầu như không còn đời sống tinh thần mang tính chân thiện mỹ nữa, tất cả phải nói dối lẫn nhau để tồn tại…
Than ôi, họa mất nước ở đây chứ đâu.,.
Sài Gòn ngày 19-8-2021

Trần Mạnh Hảo