Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 120


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 15/1/2017

Formosa1Từ chỗ này tôi mới phát hiện thêm thủ đoạn hành hạ tù nhân dã man của bọn sếp trại Chí Hòa. Chúng nó không cho gia đình tù nhân gởi mền vô, mền nó bán cho tù thì như vậy, ngay cả tôi mà đắp không được nói gì mấy thằng đàn ông. Tôi bèn nói với mụ Luyến mua thêm cho tôi ba cái mền như vậy nữa, lựa thứ bảy màu cho đẹp. Mụ Luyến sau này thường nói chuyện giả lả lấy lòng tôi để tôi đừng chửi nữa, nên tôi nhờ mua mền là vài hôm sau có ngay lập tức như ý.

Tôi lấy cái quai chai nước uống mài xuống nền xi măng thành cái kim, rút chỉ trong cái khăn tắm ra may bốn cái mền dính liền nhau, bự cỡ bốn mét vuông, hai lớp. Tôi vừa may vừa nghĩ: Với tôi việc này không khó, nhưng người khác, đặc biệt là tù nhân nam thì làm sao biết may kiểu này bằng cái kim nhựa to bằng hai cái tăm xỉa răng, có phải là họ phải chịu cảnh tra tấn lạnh buốt hàng đêm rồi hay không?

Tôi vừa may xong tối hôm trước thì sáng hôm sau tôi chuyển trại. Thành ra hôm nay tôi có cái mền bự mà đắp, đúng là ơn Chúa. Cái mền này nền màu trắng, tôi dùng chỉ màu xanh lá cây đậm may nổi bật lên, đường kim đẹp như thêu, đến mức cô cán bộ cho tôi mượn mùng nhìn thấy phải khen đẹp và vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy cái “kim” của tôi dùng để may mền. Cô ta còn bảo tôi khi nào muốn may vá gì đó thì lúc mở cửa phòng cho tù ra ngoài tắm giặt lấy quần áo theo ra phòng cán bộ cho mượn kim chỉ mà may.

Sau này, em tôi đi thăm nuôi có gởi thêm cho tôi hai mền nữa đẹp hơn, khi tôi sửa soạn đồ đi Mỹ thì tôi để lại hai cái mền mới đó cho con nhỏ tù người dân tộc Thái ở chung phòng với tôi, riêng cái mền “bốn mảnh” này tôi đem theo, đó là bằng chứng tội ác của bọn giám thị trại giam Chí Hòa đối với tù nhân.

Đêm đầu tiên ở trại Bố Lá thiệt là khó ngủ, lạnh run cầm cập dù mặc hai cái áo, thêm cái áo khoác lẫn cái áo len mỏng, quấn thêm cái mền chỉ lớn, gần sáng mới ngủ được một chút, đến khi nghe gà gáy đã thức dậy tập thể dục rồi. Xong đi tắm giặt thì trời đã sáng tỏ mới nhìn thấy cái nhà vệ sinh dán gạch men nhưng mà nó dơ kinh khủng, đóng bợn đen thui khắp các chỗ. May là tôi còn xà bông bột và cái bàn chải giặt đồ bằng nhựa mua từ bên trại an ninh điều tra nên tôi lấy xà bông với cái bàn chải đó chà nền gạch và bồn cầu cho trắng, nếu không thì nhìn gớm không chịu nổi, không có chỗ ngồi rửa chén. Hì hục cả buổi sáng mới sạch sẽ được cái chỗ đó. Xong rồi là đến giờ cơm trưa, ăn xong tắm rửa rồi đi ngủ. Nhờ tôi còn mì ăn liền, tép rang muối, thịt chà bông nên không phải nhịn đói. Rau thì mua của bọn tù nam lao động ngoài nó đẩy xe đến từng phòng giam để bán, một bịch nhỏ xíu cỡ hai trăm gram rau muống bào trộn lẫn rau má mà đến năm ngàn đồng, nếu mua ở ngoài cỡ một ngàn đồng thôi, mà nó già đến mức độ dai nhách, toàn xơ, có răng như tôi mà nhai cũng mỏi hết cả hai hàm răng vẫn nhai không đứt. Lại thêm một chuyện bọn công an này nó ăn trên đầu trên cổ tù nhân.

Sáng thứ hai, khoảng tám giờ rưỡi sáng thì cán bộ quản giáo trại mở cửa cho tù ra ngoài tắm giặt, phơi phóng, tôi đi ra bèn đến thẳng phòng cán bộ báo với cán bộ trực ở đó là tôi muốn gặp giám thị để khiếu nại. Cán bộ này hỏi tôi khiếu nại chuyện gì, có thể cho biết được không. Tôi trả lời chuyện này là điều kiện sinh hoạt của tù nhân, khả năng cán bộ không có thẩm quyền giải quyết đâu, mà giám thị mới giải quyết được. Cán bộ trực đưa cho tôi giấy viết kêu tôi cứ viết đơn đi, rồi họ chuyển cho giám thị.

Tôi đồng ý nhận giấy viết, quay qua bên chỗ căn-tin, thấy cán bộ Châu là một thằng nhỏ khoảng hơn hai mươi tuổi, đeo hàm trung sĩ, bảng tên là Nguyễn Văn Châu, mặt mũi cũng trắng trẻo hiền lành. Nó nói với tôi quy định ở trại này là cứ ba triệu đồng là tù nhân phải mua một cuốn sổ, năm triệu đồng là tôi phải mua hai cuốn sổ, mỗi cuốn tiền sổ mười ngàn đồng, để nó ghi cho tôi hai cuốn sổ đưa cho giám thị ký, nó giữ sổ, tôi muốn mua gì cứ nói với nó nó bán cho rồi ghi sổ trừ tiền dần dần. Hiện giờ tôi chưa có sổ nhưng tiền của tôi nó đang giữ, nó vẫn bán hàng cho tôi, khi nào làm sổ xong nó trừ sau. Hai cuốn sổ là hai chục ngàn đồng. Mẹ bà nó, tại sao phải hai cuốn sổ, mà còn phải trả tiền sổ nữa, tôi ở trại khác cũng có sổ mà có thấy ai bắt tù nhân mua sổ mà còn quy định giới hạn số tiền trong từng cuốn sổ đâu. Thằng giám thị trại Bố Lá này đúng là đồ ăn bẩn, ăn bòn từng đồng tiền của tù nhân. Nghe thằng Châu nói đưa cho giám thị ký sổ thì tôi biết nó cũng là thằng thiên lôi, cãi với nó làm chi cho mệt, nên tôi “ừ” luôn cho nhanh.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 15/1/2017

Formosa1Từ chỗ này tôi mới phát hiện thêm thủ đoạn hành hạ tù nhân dã man của bọn sếp trại Chí Hòa. Chúng nó không cho gia đình tù nhân gởi mền vô, mền nó bán cho tù thì như vậy, ngay cả tôi mà đắp không được nói gì mấy thằng đàn ông. Tôi bèn nói với mụ Luyến mua thêm cho tôi ba cái mền như vậy nữa, lựa thứ bảy màu cho đẹp. Mụ Luyến sau này thường nói chuyện giả lả lấy lòng tôi để tôi đừng chửi nữa, nên tôi nhờ mua mền là vài hôm sau có ngay lập tức như ý.

View original post 923 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 119


Bài đã đăng báo Người Việt ngày 11/01/2017

Nghĩa huynh tôi, nhà văn-nhà báo Tưởng Năng Tiến.
Nghĩa huynh tôi, nhà văn-nhà báo Tưởng Năng Tiến.

Cô ta nói:

– Chị ở phòng này, có một mình chị thôi. Khoảng ba giờ chiều tôi mở cửa chị ra lấy cơm khoảng một tiếng đồng hồ là đóng cửa, có thể tắm giặt ở nhà tắm công cộng dưới cuối dãy kia, hoặc chị tắm luôn trong phòng này cũng được. Hồ nước mới làm vệ sinh mấy ngày trước, bơm nước vô đầy rồi, một mình chị tắm giặt thoải mái. Căn tin thì ngay cạnh phòng làm việc của cán bộ, mở cửa thứ hai, tư, sáu hàng tuần. chị muốn mua gì cứ đăng ký với cán bộ Châu.

Tôi xách mấy túi đồ đạc đi vô phòng giam. Cô ta nói xong khóa cửa bên ngoài lại đi ra. Ðúng như tôi suy nghĩ, bọn công an trại này thừa biết nó không dám giam chung tôi với tù nhân khác nhưng con Trần Thị Sen cứ muốn hù dọa, ra vẻ nó là quan trọng để “giải quyết khâu oai” với tôi, con này thuộc loại “ăn cắp quen tay, ngủ ngày quen mắt,” hống hách quen thói nên gặp tôi tưởng dễ nuốt, bị tôi cho một trận mang nhục với cả đám tù.

Còn lại một mình, tôi bắt đầu quan sát căn phòng giam. Thấy nó có hai tầng, có cầu thang rộng bằng đá mài đi lên tầng trên, phía trên, phía dưới đều có hai cửa sổ. Theo diện tích phòng này thì ở trên có thể chứa được bốn người, ở dưới hai người. Chỗ nằm dán gạch men màu xanh cách mặt đất khoảng hai tấc, lại một kiểu ăn gian vật tư của bọn xây dựng trại giam. Nền nhà phòng giam tráng bằng xi măng, tuy không lồi lõm, mấp mô quá cỡ như trại Chí Hòa nhưng cũng không phải là láng.

Tôi chọn cái chỗ nằm ở tầng dưới phía trước cho nó thoáng, khô ráo, có cái cửa sổ bên dưới là một đoạn chấn song thêm tấm lưới sắt, bên trên có đoạn chấn song trống không lưới, chắc dễ ở ngoài đưa đồ vô cho tiện. Chỗ phía sau cũng có cửa sổ, diện tích bằng chỗ phía trước nhưng cửa mở ra vườn cây trứng cá, nhìn thấy nó ẩm thấp và có nhiều kiến vàng trên cây mỗi khi gió thổi kiến bay vô cửa sổ. Nó lại nằm cạnh cái hồ nước và nhà vệ sinh, mà có vẻ như bức tường chắn ngăn cách nó bị thấm nước nên nhìn thấy nước loang lổ trên tường, ẩm thấp lắm. Ở tầng trên thì đi lên đi xuống tôi bị đau chân.

Tôi lôi cái khăn cũ trong túi nilon ra, bưng thau nước lau sạch chỗ nằm, lau luôn cái kệ bằng xi măng phía trên chỗ nằm rồi sắp xếp tất cả chai hũ, quần áo, mùng mền lên đó. Tôi trải cái chiếu ra, bung cái mùng ra tìm chỗ giăng mùng mới thấy cái mùng này mới nguyên, còn cứng hồ, dài rộng đúng hai mét vuông, góc mùng có cái tem công ty Bộ Công An và cái huy hiệu công an bằng vải đen, đúng là loại phát cho công an chớ không phải loại may phát cho tù ở trại an ninh điều tra, loại của tù nó may ăn gian vải, hẹp té, căng ra cái mùng bị túm chính giữa lại.

Không có chỗ nào để giăng mùng. Tôi lại phải lấy cái áo gối vải ka-tê xé ra làm chục miếng bằng bàn tay, se cọng dây nilong xỏ lỗ cột vô chính giữa miếng vải, chờ đến chiều phát cơm mới lấy cơm nóng dán bốn miếng vải vô chỗ nằm làm chỗ giăng mùng, mấy miếng khác dán vô bức tường xung quanh đối diện chỗ nằm làm chỗ phơi quần áo. Phải chờ qua hôm sau cơm khô mới dính chặt vô vách tường thì mới xài được, tối nay coi như hổng có giăng mùng.

Bữa cơm đầu tiên ở trại Bố Lá thiệt là kinh khủng. Cơm thì đen thui thui, cứng ngắc, nhai đến xái quai hàm. Canh thì nấu bằng loại lá củ cải trắng bị già nên nó vừa đắng vừa cay xè không thể ăn được, nước canh không hiểu nó lấy nước gì nấu mà đen như nước đường mương. Củ cải trắng đến kỳ thu hoạch, phần lá xanh phía trên của nó lẽ ra đem bỏ đi hoặc chôn trở xuống đất làm phân, đằng này bọn công an trại giam lại lấy đem nấu canh cho tù ăn, lẽ đương nhiên tiền tiêu chuẩn cấp phát xuống sẽ vào túi chúng nó, còn tù nhân ăn được hay không kệ cha mày. Tôi cũng không thấy trong phòng giam có nước uống, mà cũng không thấy phát nước uống như các trại khác. Mà giờ này thì nhìn ra thấy vắng ngắt không biết kêu ai nên tôi phải lấy tạm nước trong vòi vào chai nhựa để uống đỡ.

Hôm nay là chiều Thứ Sáu, mình có nói gì thì chúng nó cũng bảo chờ chỉ huy nên tôi không nói, định bụng đến sáng Thứ Hai sẽ khiếu nại.

Ðến khi sụp tối tôi mới phát hiện tầng dưới không có bóng đèn, có duy nhất một bóng đèn ở tầng trên ngay chính giữa cầu thang, nên ngay chỗ nằm của tôi nó tối thui. Tôi vội vàng trải chiếu ra, lấy cái mền mỏng mua ở trại An ninh điều tra ra xếp lại làm cái gối nằm, đắp bằng cái mền lớn hơn do tôi may lại từ bốn cái mền nhỏ mua ở trại Chí Hòa.

Ðúng là có ơn trên che chở và giúp đỡ tôi. Có lần đột nhiên nửa đêm đang ngủ bỗng tôi lạnh run lập cập, lấy cái mền chỉ con rồng mua ở Chí Hòa giá hai chục ngàn đồng ra đắp mới phát hiện nó mỏng dính như lá lúa, đắp chân thì lòi ngực, mà đắp ngực thì lòi chân, đắp xong phải nằm ngửa ngay đơ trở mình là lòi lưng hoặc lòi bụng, đến gần sáng bớt lạnh mới ngủ được.

Tạ Phong Tần

(còn tiếp)

 

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 11/01/2017

Nghĩa huynh tôi, nhà văn-nhà báo Tưởng Năng Tiến. Nghĩa huynh tôi, nhà văn-nhà báo Tưởng Năng Tiến.

Cô ta nói:

– Chị ở phòng này, có một mình chị thôi. Khoảng ba giờ chiều tôi mở cửa chị ra lấy cơm khoảng một tiếng đồng hồ là đóng cửa, có thể tắm giặt ở nhà tắm công cộng dưới cuối dãy kia, hoặc chị tắm luôn trong phòng này cũng được. Hồ nước mới làm vệ sinh mấy ngày trước, bơm nước vô đầy rồi, một mình chị tắm giặt thoải mái. Căn tin thì ngay cạnh phòng làm việc của cán bộ, mở cửa thứ hai, tư, sáu hàng tuần. chị muốn mua gì cứ đăng ký với cán bộ Châu.

View original post 945 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 118


Bài đã đăng báo Người Việt ngày 08/1/2017

Dự lễ truy điệu chiến sĩ trận vong QL VNCH- 2016
Dự lễ truy điệu chiến sĩ trận vong QL VNCH- 2016

Trần Thị Sen quay lại chỗ ngồi, lại tiếp tục lần mò săm soi từng món. Tôi có bốn cái hũ nhựa lớn, hai cái chai cô-ca lớn, chai nước tương, năm sáu cái hộp nhựa lớn nhỏ đủ cỡ đựng mì ăn liền, bột nêm, đường, cá khô, tôm khô, thịt chà bông… Con Sen kêu một thằng tù trẻ lao động ngoài đi lấy cho nó một nắm bọc nilon có quai màu xanh đem lại. Nó vừa mở nắp hũ của tôi định bốc thức ăn trong đó ra bỏ vô bọc nilon thì tôi chận ngay lập tức:

– Không được bỏ thức ăn ra đó.

Con Trần Thị Sen nói:

– Trong phòng giam chật chội không có chỗ để, bỏ vô bọc đem vô thôi, nhiều hũ quá chỗ đâu mà để. Phạm nhân khác phản đối.

– Thức ăn cho người ăn chớ không phải cho heo ăn, bỏ trong bọc nilon ruồi bu kiến đậu mất vệ sinh không ăn được. Tôi không cần biết phòng giam chật hay rộng, chỗ của tôi hai mét vuông là hai phải đủ mét vuông, tôi để ngay chỗ tôi, không xâm phạm đến ai. Phản đối cái gì? – Tôi quát nó.

Trần Thị Sen thôi không bốc thức ăn ra nữa. Đến khi coi mấy gói mì ăn liền, nó dùng sức bóp mì vụn ra kêu sồn sột.

Tôi lại quát:

– Không được bóp vụn mì ra như vậy. Chỉ cần coi đóng gói có còn nguyên xi hay không là đủ. Bộ đồ heo ăn hay sao mà làm vậy?

Con Trần Thị Sen lầm bầm cái gì trong miệng tôi nghe không rõ, nhưng nó bỏ gói mì xuống, chỉ cầm lên coi kỹ từng gói còn lại mà thôi. Rồi nó lại cầm mấy bịch băng vệ sinh lên bóp bóp, vò vò, vừa làm động tác định xé ra thì tôi lại quát:

– Không được xé ra. Băng vệ sinh xé ra bụi bặm mất vệ sinh làm sao dùng? Đồ này phải đảm bảo vệ sinh.

Trần Thị Sen nói:

– Không xé ra làm sao biết bên trong có cái gì?

– Bóp nhồi như vậy còn không biết nữa thì kêu người khác tới làm. Đừng có phá hoại tài sản của tôi, hư hỏng món gì là phải đền món đó. – Tôi nói lớn chậm từng tiếng cho con Sen nó nghe cho rõ.

Con Trần Thị Sen lại hậm hực bỏ xuống. Tôi hiểu là cán bộ nam đứng tuổi kia đến nói đại khái là đừng có động vào tôi, tôi muốn đem vô cái gì thì cứ đem vô, nhưng con Sen này cứ kiếm cớ trả thù tôi, nhưng hết lần này đến lần khác đều bị tôi ngăn chận không thực hiện được ý đồ.

Đến phiên mấy cái thùng xô nhựa và thau nhựa, nó lại đòi quăng bỏ. Tôi nói:

– Nếu nói là chật thì tôi để lại đây một số, làm biên bản tạm giữ đưa tôi, tôi đi đâu tôi sẽ đem theo, không được bỏ bất cứ món gì, đó là tài sản cá nhân của tôi.

Con Sen buộc phải lập biên bản giữ mấy cái thùng xô nhựa của tôi rồi đưa cho tôi một bản tôi mới chịu im. Xong nó kêu tù lao động ngoài đi kêu cán bộ khác đưa tôi vô phòng giam. Một cám bộ nữ ngoài ba mươi tuổi, nói giọng Bắc đến dẫn tôi đi, con Sen bảo nữ cán bộ đó kiểm tra người tôi nhưng cán bộ nữ này thấy tôi chỉ mặc trên người có cái quần đùi với áo hai dây màu trắng bằng thun mỏng tang nên nói: “Không cần đâu” rồi bảo tôi đi theo cô ta. Tôi nói:

– Tôi từ Chí Hòa lên đây không có cái mùng nào. Cán bộ cho tôi mượn cái mùng, tiền tôi có đầy trong sổ đó, khi nào người nhà tôi đến thăm nuôi tôi sẽ bảo mua trả lại cho cán bộ cái mùng mới, hoặc trả lại bằng tiền cũng được, tùy ý cán bộ.

Cô này nói:

– Chị đứng đây chờ tôi một chút.

Rồi nhanh chóng đi vô một căn nhà gần đó, xong trở ra đưa tôi cái mùng lưới màu xanh mới cứng, vẫn còn nằm trong bọc nilon và nói:

– Cái mùng này là của cá nhân tôi, tôi cho chị mượn, khi nào có người nhà lên thì trả tôi cũng được.

Tôi cám ơn cô ta rồi xách đồ đi, có hai đứa tù lao động ngoài đi theo xách giùm mớ đồ đạc lỉnh kỉnh của tôi. Ở khu nữ trong này lại có mấy đứa tù lao động ngoài kiểm lại mớ quần áo của tôi lần nữa. Một đứa khoảng ba mươi tuổi cắt tóc, ăn mặc kiểu con trai, nhìn là biết loại “hai -phai” rồi, nó nói với tôi:

– Ở đây ban đêm lạnh lắm, chị coi cái áo nào dày dày lấy đem vô phòng giam đi, còn cái nào không xài cứ để lại đây, con nhỏ kia (nó chỉ đứa thứ hai) viết biên bản rõ ràng, không mất cái nào đâu. Tôi nghe nó nói thì lấy thêm một cái áo khoác và một cái áo len mỏng (của con Duyên nó cho lúc ở Chí Hòa) để qua một bên nói: “Chị lấy hai cái này, mấy cái kia chưa xài tới cứ giữ đi.”

Tôi hỏi nó tên gì, ở đâu, làm sao mà vô đây, “thằng” hai-phai đó nói nó tên Nguyễn Xuân Thanh, nhà ở Sài Gòn, nó chơi ma túy nên bị vô đến mấy lần rồi. Vì nó chỉ chơi thôi, không mua bán nên bị tội tàng trữ, án nhẹ.

Xong rồi, cô cán bộ này dẫn tôi đến một cái phòng giam ở đầu dãy, ngoài cửa có gắn bảng mica xanh trên cửa ra vào đề chữ “Phòng giam người nước ngoài” rồi mở cửa kêu bưng đồ đạc của tôi vô.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

 

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 08/1/2017

Dự lễ truy điệu chiến sĩ trận vong QL VNCH- 2016 Dự lễ truy điệu chiến sĩ trận vong QL VNCH- 2016

Trần Thị Sen quay lại chỗ ngồi, lại tiếp tục lần mò săm soi từng món. Tôi có bốn cái hũ nhựa lớn, hai cái chai cô-ca lớn, chai nước tương, năm sáu cái hộp nhựa lớn nhỏ đủ cỡ đựng mì ăn liền, bột nêm, đường, cá khô, tôm khô, thịt chà bông… Con Sen kêu một thằng tù trẻ lao động ngoài đi lấy cho nó một nắm bọc nilon có quai màu xanh đem lại. Nó vừa mở nắp hũ của tôi định bốc thức ăn trong đó ra bỏ vô bọc nilon thì tôi chận ngay lập tức:

– Không được bỏ thức ăn ra đó.

View original post 921 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 117


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 04/1/2017

27082016-2Hoàng Khương, tức Nguyễn Văn Khương, phóng viên báo Tuổi Trẻ, người viết loạt bài phóng sự điều tra về việc cảnh sát giao thông quận Bình Thạnh, thành phố Hồ Chí Minh, nhận hối lộ của mấy tay thừa tiền rửng mỡ để lấy xe đua vi phạm đang bị giữ trong công an ra. Duyệt kế hoạch làm việc, chi tiền công tác phí, duyệt bài cho đăng lên báo đâu phải do thằng Khương tự quyết, mà phải là tổng biên tập lúc bấy giờ là Vũ Văn Bình.

Tay Vũ Văn Bình này biết làm báo mẹ gì, nguyên là cán bộ lãnh đạo Thành Đoàn được điều động sang nắm tờ Tuổi Trẻ thay ông Lê Hoàng, khi ông Lê Hoàng bênh vực lính của ông là Nguyễn Văn Hải (bị tù chung với Nguyễn Việt Chiến báo Thanh Niên) mà bị bứng đi. Mai mỉa ở chỗ thằng Hoàng Khương bị tù tội danh “đưa hối lộ” mà “nạn nhân” lại là cảnh sát giao thông quận Bình Thạnh. Cùng “ốm đòn” với Hoàng Khương có thêm thằng em vợ nó với vai trò “giúp sức.” Còn cả bộ sậu lãnh đạo báo Tuổi Trẻ lúc đó phủi tay không có trách nhiệm gì, chắc thằng Hoàng Khương lại ngậm ngùi tiếc sếp cũ Lê Hoàng?

Tôi nhìn kỹ thấy có nét giống Hoàng Khương xưa, bèn nói lớn:

– Nhớ rồi. Lúc đó tao có đọc báo, mày bị chúng nó gài bẫy rồi.

Tôi mới nói được tới đó thì nghe kêu tên tôi tới phiên kiểm tra đồ cá nhân nên tôi không nói nữa mà đi tới chỗ kiểm đồ. Cũng không có gì lôi thôi, đứa công an ngồi kiểm đồ tại đó chỉ chiếu lệ, bởi lẽ nó biết tôi từ trại khác chuyển sang, những đồ mang theo tất nhiên trại khác đã cho nhận mới có, chớ có phải mình từ ngoài mới vô đâu mà soi cho kỹ. Hơn nữa khi chia ra phòng giam thì tụi công an bên đó còn làm lại lần nữa.

Xong rồi có một thằng công an trại Bố Lá dẫn tôi đi qua khu nữ. Đến nơi cùng với mấy đứa đi cùng xe với tôi ban đầu. Tại một căn nhà chỉ có mái tôn ở trên, xung quanh trống hoác không có vách, dưới nền xi măng trải hai cái chiếu để kiểm tra đồ đạc của tù nhân. Có thêm một cái bàn và ghế bằng gỗ nó bắc ra giữa sân. Một cán bộ nam khoảng khoảng 30 tuổi ngồi sẵn ở đó, tôi quên không biết nó tên gì. Nó phải ngồi viết tay một một lúc hai tờ biên bản cộng với hai tờ thống kê để tạm giữ các loại giấy tờ, bằng cấp, tiền đô la của tôi… gần hết cả buổi sáng. Đến khi đằng kia kiểm tra đồ mấy đứa tù nữ mới xong xuôi hết và đưa vô phòng giam xong rồi thì biên bản chỗ tôi vẫn chưa xong.

Mất thời gian khá lâu mới ổn các thứ giấy tờ này, nó đưa cho tôi giữ mỗi thứ một bản, nó giữ một bản. Xong mới kêu con cán bộ trại kiểm tra đồ tới làm việc với tôi. Tôi nhìn thấy con này để tóc dài cột ra sau lưng, già chát cỡ tôi mà mới mang hàm đại úy, đeo bảng tên Trần Thị Sen, ngồi trên cái ghế nhựa nhỏ, còn đồ đạc của tôi đổ cái chiếu trải dưới nền nhà. Nhìn là biết ngay loại “trình độ yếu kém,” tôi nghỉ làm công an cách đó hơn mười năm rồi, nếu tôi còn tiếp tục làm việc tới giờ này thì thấp nhất cũng phải là trung tá. Con Trần Thị Sen này nói giọng trọ trẹ miền Trung, không rõ tỉnh nào.

Tôi đã nghe mấy đứa tù ngồi chung xe nói bọn trại Bố Lá này đối xử với tù nhân gian ác lắm, gặp chúng nó là chúng nó lột sạch không từ thứ gì gì nên tôi để ý nhìn kỹ từng động tác hai bàn tay con Sen này. Nó vừa bốc từ món đồ dùng cá nhân của tôi lên săm soi, vừa quăng ra ngoài vừa nói cái này không được mang vào, cái kia không được mang vào, v.v… và v.v…

Tôi quát nó ngay lập tức:

– Không được ném đồ của tôi, hư hỏng món gì cán bộ Trần Thị Sen phải đền. Tài sản cá nhân của tôi phải bỏ tiền ra mua mới có, đâu phải từ trên trời rơi xuống. Tôi từ trại giam khác tới chớ không phải ở ngoài mới vô đây. Đây là đồ nhựa, nội quy được phép mang vào.

Con Trần Thị Sen quát lại tôi:

– Con này ở đâu tới mà dám quát cán bộ?

Tôi sấn tới chỉ vào mặt Trần Thị Sen quát to hơn:

– Mất dạy. Bao nhiêu nhiêu tuổi mà dám gọi tôi là “con này?” “Con này” ở tù ba trại rồi, đến trại này là trại thứ tư nghe rõ chưa? Chưa có trại này dám ném đồ đạc của tôi nghe. Đừng tưởng mặc bộ đồ công an rồi muốn làm gì thì làm nhé. Ức hiếp tù thường phạm quen thói rồi vì thì chúng nó không biết, với con này là không xong đâu.

Trần Thị Sen trợn mắt nhìn tôi, chưa kịp phản ứng, tôi quay ra ngoài gào to lên:

– Chỉ huy trại giam này đâu? Đến đây mà coi cấp dưới của các người vi phạm phạm pháp luật, ngang ngược đàn áp tù chính trị nè.

Trong cái im ắng buổi trưa của trại giam Bố Lá, tiếng gào của tôi nghe âm vang, lồng lộng. Cũng rất nhanh chóng xuất hiện một cán bộ nam đứng tuổi chạy tới kêu con Trần Thị Sen ra ngoài to nhỏ mấy câu rồi bỏ đi.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 04/1/2017

27082016-2Hoàng Khương, tức Nguyễn Văn Khương, phóng viên báo Tuổi Trẻ, người viết loạt bài phóng sự điều tra về việc cảnh sát giao thông quận Bình Thạnh, thành phố Hồ Chí Minh, nhận hối lộ của mấy tay thừa tiền rửng mỡ để lấy xe đua vi phạm đang bị giữ trong công an ra. Duyệt kế hoạch làm việc, chi tiền công tác phí, duyệt bài cho đăng lên báo đâu phải do thằng Khương tự quyết, mà phải là tổng biên tập lúc bấy giờ là Vũ Văn Bình.

View original post 921 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 116


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 31/12/2016

img_1578Trên cái xe thùng chở tù màu xanh to đùng đang đậu giữa sân tôi thấy có thêm ba đứa tù nữ nữa, bọn nó ra trước tôi, tôi là người cuối cùng leo lên xe. Tụi nó thấy tôi lù lù xuất hiện thì tỏ vẻ ngạc nhiên, một đứa hỏi:

– Chị ở phòng nào sao tụi em không biết?

– Ở trên lầu, khu KG. – Tôi nói.

– Chị có án chưa? – Nó hỏi tiếp.

– Xử phúc thẩm rồi, cách đây cũng chừng chục bữa. – Tôi nói.

– Ủa sao kỳ vậy? Trên đó chỉ nhốt tù giai đoạn đang điều tra thôi mà. Xử sơ thẩm xong là chuyển xuống phòng lớn ở dưới đất rộng rãi, thoải mái hơn. -Một đứa khác nói.

– Đâu biết, nó muốn nhốt ở đâu là quyền của nó. – Tôi nói.

– Vậy chị tội gì? – Nó hỏi.

– Không tội gì hết, chúng nó nói tao chống nhà nước. – Tôi trả lời. – Còn mấy đứa em bị tội gì?

Tụi nó bèn kể ra, một đứa thì môi giới mại dậm, một đứa nói bị chủ nhà vu cho ăn cắp tiền, đứa khác nói nó giựt hụi. Bọn nó hỏi tôi đã ăn uống gì chưa, chưa ăn thì ăn bánh mì chung với tụi nó. Tôi nhìn thấy tụi nó mỗi đứa có hai ổ bánh mì không dài cỡ hai gang tay, đem ra mời tôi:

– Chị ăn đi, bánh mì này trại phát cho tù chuyển trại ăn đi đường, ai cũng được hai ổ, vì ngày hôm nay mình không ăn cơm tù. – Một đứa vừa ăn vừa giải thích.

Tôi hỏi nó:

– Ai cũng vậy à? Bánh mì này mua ở ngoài hay trong này làm?

Nó nói:

– Trong trại này có lò bánh mì, do tù làm ra bán ngoài căn-tin đó chị. Còn nó đưa bánh mì cho mình ăn đi đường để nó không tốn tiền mua cơm cho mình ăn dọc đường. Chị không được phát bánh mì sao?

– Đâu biết, biết là chị đòi rồi. Tiêu chuẩn của mình lấy từ tiền ngân sách chớ có phải tiền chúng nó bỏ ra đâu, ngu sao không đòi.

Thì ra thằng giám đốc công an thành phố Hồ Chí Minh này nó nhốt tôi ở Chí Hòa cũng là nhốt lụi mờ ám, không theo tiêu chuẩn chung, thành ra bọn hậu cần đâu có biết mà phát bánh mì cho tôi. Còn lãnh đạo cái trại Chí Hòa này nó ăn chặn cả tiền suất cơm tù ngày chuyển trại, lấy bánh mì có sẵn thế vô cho tù ăn. Suy đoán của tôi quả không sai chút nào, bọn đê hèn này nó muốn đày đọa mình ở nơi bẩn thỉu, ô nhiễm, thiếu thốn như khu KG Chí Hòa để mình phải sợ mà xuống nước với chúng mà. Chị Hà nói khu này nhốt thành phần cứng đầu quả không sai.

Hai bên thành thùng xe có hai hàng băng ghế ngồi làm bằng sắt miếng hàn dính vô thùng xe, mà nó hàn thưa thưa một miếng sắt, nên cái băng ghế này ai “thiếu thịt” coi như chết với nó.

Tới giờ xe chạy, một thằng công an leo lên kêu tất cả tù ngồi trên xe xỏ một chân vô thanh sắt dài có cái khoen tròn trên xe để nó bóp ống khóa lại. Xong nó đóng cửa thùng xe lại rồi khóa bên ngoài.

Một đứa có vẻ kinh nghiệm vào tù ra khám kêu tôi lấy cái khăn tắm quấn cổ chân lại, lấy cái thau nhựa kê vô phía dưới cho cái khoen sắt nó cao lên, nếu không khi xe chạy xóc cái khoen sắt sẽ đập xuống bàn chân đau lắm. Tôi nghe lời làm theo cách của tụi nó, quả đúng như nó nói, mỗi lần xe xóc là cái khoen sắt đập vô chân ầm ầm, nhờ có cái khăn độn bên trong và nâng cao lên nên mới không bị đau. Mạnh ai nấy ngồi dùng tay giữ cho cái thau nhựa đừng chạy ra khỏi chỗ khác khi xe xóc thì cái khoen sắt không bị tuột xuống.

Xe chạy khoảng nửa tiếng đồng hồ thì dừng lại. Cửa thùng xe mở cho tù nhân xuống. Thằng công an lúc nãy lại trèo lên xe mở còng chân cho tụi tôi. Mấy đứa tù thấy tôi nhiều đồ, chai lọ, hũ nhựa, thau nhựa, xô nhựa mỗi thứ hai ba cái nên nói:

– Sao chị nhiều đồ vậy? Bỏ bớt đi vô đó tụi công an nó liệng hết à.

– Tao thách nó dám lấy đồ tao liệng đó. – Tôi nói.

Mấy đứa nó le lưỡi nhìn tôi, không hiểu tại sao tôi dám nói cứng như vậy.

Bọn công an áp giải lại dẫn tụi tôi đến một cái sân lớn, đang còn đứng lơ ngơ ở đó thì thấy một đám tù nam khác được dẫn tới, tôi chợt nhìn thấy ông Nguyễn Văn Hải, ông Hải cũng nhìn thấy tôi, bèn nói lớn lên chào hỏi thăm sức khỏe. Tôi hỏi một thằng công an đang đi tới trại nào, nó nói đây là trại Bố Lá, Bình Dương.

Bọn công an trại Bố Lá làm thủ tục giao nhận tù nhân với trại Chí Hòa, đi ngang một đám tù nam đang ngồi chồm hổm dưới đất, chợt nghe tiếng kêu:

– Chị Tần ơi, còn nhớ em không, em là Hoàng Khương nè chị.

Tôi quay lại, thấy một thằng tù trẻ trẻ đầu húi cua đang ngồi chồm hổm dưới đất. Đâu rồi thằng Hoàng Khương phóng viên báo Tuổi Trẻ cao to phong độ đã từng xuống Bạc Liêu nhờ tôi dẫn đến tòa án tỉnh Bạc Liêu phỏng vấn thẩm phán Nguyễn Quốc Khởi, thằng này bây giờ ốm nhom, già chát, da đen sì, mặt hốc hác nhìn xấu bà cố luôn.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 31/12/2016

img_1578Trên cái xe thùng chở tù màu xanh to đùng đang đậu giữa sân tôi thấy có thêm ba đứa tù nữ nữa, bọn nó ra trước tôi, tôi là người cuối cùng leo lên xe. Tụi nó thấy tôi lù lù xuất hiện thì tỏ vẻ ngạc nhiên, một đứa hỏi:

– Chị ở phòng nào sao tụi em không biết?

– Ở trên lầu, khu KG. – Tôi nói.

– Chị có án chưa? – Nó hỏi tiếp.

– Xử phúc thẩm rồi, cách đây cũng chừng chục bữa. – Tôi nói.

View original post 927 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 115


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 28/12/2016

tuyetthuc1-1Trần Văn Cống đưa tôi coi cái biên bản cũ và nói:

– Tôi từ hồi nào đến giờ mới biết cầm trên tay tờ 100 đô la của Mỹ. Số tiền này người ta giao lại cho tôi giữ tôi không dám lấy ra xài tờ nào. Chị coi đi, đúng y số xê -ri ban đầu của chị trên từng tờ nhé!

Tôi lấy tờ biên bản so lại với hai mươi bảy tờ Mỹ kim thấy quả đúng như vậy.

Như vậy, vẫn còn thiếu một cái máy chụp ảnh hiệu Canon PowerShot SD790 10.0 Megapixel, màn hình rộng 3 inch tôi mới mua cuối năm 2010 giá $600, cuốn sổ bảo hiểm xã hội trị giá mười mấy triệu chưa rút tiền và rất nhiều quyết định thăng cấp hàm, quyết định lên lương, quyết định bổ nhiệm cán bộ… của tôi. Lúc đó, tôi quên khuấy mất cái máy ảnh này và số giấy tờ nói trên nên tôi không đòi, sau khi tôi về phòng giam mới trực nhớ ra. Có lẽ thằng an ninh đầu hói Trần Tiến Tùng nó thấy cái máy ảnh của tôi vừa đẹp vừa mắc tiền nên ỉm đi, còn cuốn sổ bảo hiểm xã hội đó thằng an ninh Nguyễn Minh Hải nó lấy rút tiền hết mẹ nó rồi.

Tham gia quá trình trao trả còn có hai cán bộ trẻ của trại Chí Hòa là Đặng Trung Dũng và Ngô Hồng Ngọc. Hôm nay tôi mới biết mặt mũi Ngô Hồng Ngọc nó ra làm sao. Vậy mà nghe “mẹ” Hà với “mẹ” Cúc kể cứ tưởng nhan sắc Ngô Hồng Ngọc cũng “xêm xêm” người mẫu chân dài, ai dè cao cũng cỡ tôi, mới có hơn hai mươi tuổi mà đuôi mắt với khóe miệng cứ trĩu xuống như bà già. Tôi già cỡ này vậy chớ cái “bản mẹt” của tôi nó còn tươi hơn nhiều. Vậy mới biết bọn tù trong trại giam nịnh cán bộ thấy sợ luôn, già khú đế vẫn nịnh đứa trẻ ranh.

Sau khi nhận lại giấy tờ, tài sản, số tiền Việt Nam thì nhập luôn vô số tiền của tôi mà trại Chí Hòa đang giữ để mua đồ căn-tin, còn tiền Mỹ kim và toàn bộ những thứ khác Đặng Trung Dũng tiếp tục viết thêm hai cái biên bản tạm giữ tài sản của tôi để trại Chí Hòa giữ những thứ ấy, Dũng đưa cho tôi một tờ biên bản. Trong khi ngồi viết danh sách đồ vật dài sòng sọc, Đặng Trung Dũng tỏ ra ngạc nhiên và kính phục không biết tôi lấy đâu ra thời gian mà học nhiều bằng cấp như vậy, lại là bằng loại hình đào tạo chính quy tập trung chớ không phải tại chức hay chuyên tu như tụi nó. Viết xong, Đặng Trung Dũng đưa tôi giữ một tờ biên bản.

Ba ngày sau, vừa đánh kẻng báo thức được khoảng ba mươi phút thì cán bộ trại đến gõ cửa phòng giam báo tôi thu dọn đồ đạc để chuyển trại. Ở trong trại giam ngày nào kẻng đánh tôi đều thức dậy đánh răng, rửa mặt rồi tập thể dục, tắm rửa sạch sẽ rồi lấy mì gói ăn sáng, chớ không phải như những người khác sáng sớm cán bộ vô điểm danh xong nằm xuống ngủ tiếp. Thành ra tôi nghe báo thì không tập thể dục, chỉ tắm rửa rồi ăn sáng và thu dọn đồ đạc bỏ vô mấy cái túi nilon bự. Bọn công an cũng lấy hết những đồ đạc tôi gởi giữ đem ra đưa lại tôi, kể cả đôi dép nhựa màu đỏ số 35.

Có hai đứa tù nữ bưng giúp đồ đạc của tôi xuống phòng làm việc bên dưới tầng trệt. Tôi hỏi một cán bộ nam bản án phúc thẩm đâu không giao cho tôi, cán bộ này nói không biết, phải hỏi tòa án, trong hồ sơ của tôi chỉ có một bản duy nhất của tòa án đưa cho trại giam. Bình thường, những đứa tù nhân khi chuyển trại đều lấy quần áo đẹp mặc vô ra điều chảnh chọe lắm, hổng biết khoe để cho ai coi. Tôi chỉ mặc bộ đồ quần đùi, áo hai dây cho mát. Chưa biết nó chuyển mình đi đâu, điều kiện sinh hoạt, nước nôi tắm giặt như thế nào, lấy bộ đồ dài ra mặc mất công giặt giũ phơi phóng mệt lắm. Một nữ cán bộ công an sồn sồn không biết tên gì, đi ngang qua nhìn thấy tôi bèn quát:

– Ăn mặc vậy đó hả? Lấy quần áo dài mặc vô.

Tôi quát lại nó:

– Có đồ gì mặc đồ nấy, không cởi truồng là tử tế lắm rồi.

Con nọ ngạc nhiên nhìn tôi, không hiểu tại sao tôi lại quát nó, chớ không khúm núm riu ríu như bọn tù thường phạm. Đến đây thì tù nhân không được ra sân ngoài, nên Đặng Trung Dũng và thêm một công an trại khác è ạch bưng đồ đạc cho tôi đi ra xe. Con công an nọ thấy tôi đi mình không mà đồng nghiệp nó phải bưng đồ chắc có lẽ cũng hiểu ra vấn đề nên te tái bỏ đi, không nói thêm nữa.

Đặng Trung Dũng vừa bưng đồ đi vừa nói:

– Chị nhớ tôi là Đặng Trung Dũng nhe. Bữa nay tôi khiêng đồ giúp chị, mai mốt có gì nhớ tôi nhe. Tôi không hiểu tại sao chị nhiều bằng cấp như vậy, cấp bậc cao như vậy mà lại chống nhà nước?

Tôi nghe nó nói mà mắc cười quá, tự nhiên tử tế đột xuất. Phải công nhận là thằng này nó tỏ thái độ kính nể tôi ra mặt từ khi nó chính mắt trông thấy đống bằng cấp của tôi. Tôi trả lời:

– Tôi làm báo, chỉ viết báo đúng sự thật thôi. Nhà nước này sợ sự thật nên mới giam tôi để bịt miệng chớ một mình tôi không vũ khí mà chống cái gì.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 28/12/2016

tuyetthuc1-1Trần Văn Cống đưa tôi coi cái biên bản cũ và nói:

– Tôi từ hồi nào đến giờ mới biết cầm trên tay tờ 100 đô la của Mỹ. Số tiền này người ta giao lại cho tôi giữ tôi không dám lấy ra xài tờ nào. Chị coi đi, đúng y số xê -ri ban đầu của chị trên từng tờ nhé!

Tôi lấy tờ biên bản so lại với hai mươi bảy tờ Mỹ kim thấy quả đúng như vậy.

View original post 951 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 114


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 24/12/2016

TuanDat20Có lẽ bọn công an có đứa nghe tôi nói như vậy vội báo cáo cho sếp nó biết, nên sau khi hết giờ thăm gặp chúng nó không dẫn tôi về phòng giam như thường lệ, mà dẫn luôn xuống bệnh viện của trại khám khiết đủ thứ, rồi còn nói thêm là tôi muốn thuốc gì cứ nói ở đây sẽ có đủ cho tôi, không cần mua ở ngoài. Ông bác sĩ trại Chí Hòa còn nói đã kê toa cấp cho tôi thứ thuốc tạo chất nhờn cho xương khớp mà từ trước tới giờ trại này chưa có cấp cho tù nhân nào hết. Ái chà, sao tử tế đột xuất vậy trời!

Qua hôm sau, cán bộ khu giam tôi lại báo có cán bộ trinh sát muốn gặp tôi. Tôi hỏi:

– Trinh sát nào? Gặp tôi làm gì?

Con cán bộ này nói:

– Tôi cũng không biết, chị cứ đi ra thì biết.

Tôi cũng tò mò, muốn biết chúng nó muốn gì ở tôi. Lâu ngày không chửi đứa nào coi bộ hơi bị ngứa miệng, ra coi thằng trinh sát nào nó nói cái gì, nói lạng quạng lại chửi cho bõ ghét. Bọn nó dẫn tôi đi vô cái phòng cũng hơi lớn, có máy lạnh, có bàn làm việc loại lớn dài và mấy chục cái ghế xung quanh bàn. Cứ nhìn cách bố trí và mấy tấm bảng lịch công tác treo trên tường thì tôi biết đây là phòng họp của chúng nó.

Thằng được cán bộ khu giam tôi giới thiệu là “trinh sát” tướng nhỏ thó, da đen thui, mặt tối như đêm ba mươi, tóc kiểu đầu trọc mới mọc, đeo hàm trung úy, bảng tên Nguyễn Văn Vũ hay Phạm Văn Vũ gì đó, tôi không nhớ rõ họ của nó. Thằng này lịch sự mời tôi ngồi ghế, rồi hỏi:

– Chị ở đây mấy tháng nay thấy như thế nào? Không yêu cầu gì sao?

Tôi cười thầm trong bụng, trả lời:

– Cán bộ Vũ muốn tôi yêu cầu điều gì?

– Thì những chuyện gì chị thấy không hài lòng chị cứ nói. – Tên Vũ nói.

– Tôi nói có giải quyết được không? – Tôi hỏi lại.

– Chị phải nói tôi mới biết chớ. – Tên Vũ nói.

– Vậy thì giải quyết cho tôi coi, cái này tôi đã phản đối ngay từ ngày tôi mới đến đây. Chỗ nằm bẩn thỉu, không có bệ, không đủ diện tích tối thiểu hai mét vuông theo quy định, nước sạch không đủ dùng, không khí ô nhiễm hôi hám bẩn thỉu làm tôi ho cả ngày lẫn đêm uống thuốc không hết, cơm gạo xấu vừa cứng vừa đen vừa hôi… Đó, giải quyết đi. – Tôi nói.

– Cái này tôi không giải quyết được. – Tên Vũ trả lời.

– Sao nói chuyện nghe kỳ vậy? Ban đầu kêu tôi yêu cầu gì nói ra để giải quyết, giờ lại nói không giải quyết được. Bộ muốn giỡn chơi với tôi đó hả? Hay là muốn tôi phải hạ mình xin cái gì, xin chuyển chỗ như những người khác à? Không có đâu, đừng mơ chuyện đó mất công. – Tôi phang một lèo luôn.

Tên Vũ bị tôi làm quê độ liên tục trước mặt đồng nghiệp của nó, nó cố vớt vát:

– Tôi chỉ muốn hỏi thăm khuyên chị giữ gìn sức khỏe thôi.

Tôi nhếch mép cười, nói:

– Không cần sự quan tâm đó đâu. Nhà nước cộng sản này còn mong cho tôi chết sớm để khỏi phải nghe chửi rủa. Có lòng tốt quá muốn tôi khỏe mà người nhà tôi gởi thuốc vô lại kiếm chuyện khó dễ không cho nhận.

– Tôi sẽ xem lại chuyện này. Nếu chị không yêu cầu gì thì chị vô đi. – Tên Vũ nói.

Tôi xô ghế đi đứng dậy đi trở vô phòng giam. Nghe chị Hà kể thằng Vũ này mặt câng câng hắc xì dầu, hay mắng chửi tù nhân lắm, bây giờ tôi có cơ hội gặp nó làm cho nó phải lép vế trước mặt người khác, chắc trong bụng nó thù tôi lắm. Kệ mẹ mày, loại công an trại giam như tụi mày chính bọn công an cùng ngành nó cũng khinh dốt nữa, làm sao “đấu võ mồm” qua được Tạ Phong Tần. Mấy thằng này ngày thường nó hống hách tống tiền thân nhân của tù nhân quen rồi, hôm nay nó gặp địch thủ. Tôi vô phòng giam kể lại cho chị Hà và con Duyên nghe, hai người lại được một mẻ cười hả hê.

Hai giờ chiều ngày 22 Tháng Giêng năm 2013, tôi được cán bộ trại Chí Hòa thông báo ông Trần Văn Cống đến gặp tôi. Còn đang thắc mắc không biết ông ta kiếm tôi làm cái gì thì thấy Trần Văn Cống, Ngô Minh Tâm thông báo họ trả lại tài sản cho tôi.

Những thứ được trao trả gồm:

Một máy ảnh Canon Powershot A480, một đầu đọc thẻ nhớ, một điện thoại Nokia model 1680-2 màu đỏ đen, một điện thoại Sony Ericsson K330 màu đen, một USB dung lượng 1Gb màu trắng xanh, thẻ Hội Viên Hội Luật Gia Việt Nam, chứng chỉ ngoại ngữ, chứng nhận hoàn thành chương trình đề án 112, chứng nhận học lớp phục vụ nhà hàng khách sạn, bằng tốt nghiệp phổ thông trung học, bằng tốt nghiệp sơ cấp chính trị, bằng tốt nghiệp trung cấp chính trị, bằng tốt nghiệp cao cấp chính trị, bằng tốt nghiệp đại học luật, chứng nhận của Hội Nhà Báo Bạc Liêu, chứng chỉ tin học ứng dụng, bằng tốt nghiệp đào tạo nghề luật sư, giấy phép lái xe mô tô, giấy đăng ký mô tô xe máy, giấy chứng minh nhân dân, camera hiệu Flip, tiền Việt Nam chín trăm mười hai ngàn đồng, tiền Mỹ kim hai ngàn bảy trăm đúng y số sê-ri cũ.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 24/12/2016

TuanDat20Có lẽ bọn công an có đứa nghe tôi nói như vậy vội báo cáo cho sếp nó biết, nên sau khi hết giờ thăm gặp chúng nó không dẫn tôi về phòng giam như thường lệ, mà dẫn luôn xuống bệnh viện của trại khám khiết đủ thứ, rồi còn nói thêm là tôi muốn thuốc gì cứ nói ở đây sẽ có đủ cho tôi, không cần mua ở ngoài. Ông bác sĩ trại Chí Hòa còn nói đã kê toa cấp cho tôi thứ thuốc tạo chất nhờn cho xương khớp mà từ trước tới giờ trại này chưa có cấp cho tù nhân nào hết. Ái chà, sao tử tế đột xuất vậy trời!

View original post 904 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 112


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 18/12/2016

IMG_02532 (2)Việc ra tòa phúc thẩm không có đáng kể, nói chung trình tự, diễn biến cũng giống y như phiên xử sơ thẩm thôi. Nhưng khác ở chỗ xử phúc thẩm của tòa án tối cao không có hội thẩm nhân dân tham gia, mà Hội Đồng Xét Xử là ba thẩm phán của tòa án tối cao, và thay đổi kiểm sát viên giữ quyền công tố tại tòa là cán bộ của Viện Kiểm Sát tối cao chớ không phải người của cấp thành phố.

Lần này, chủ tọa điều khiển phiên tòa là thẩm phán Lê Thành Văn. Phiên tòa này có đổi mới ở chỗ Lê Thành Văn cho tôi đặt câu hỏi chất vấn người làm chứng, tức Ngô Thanh Tú (Thiên Sầu) và Nguyễn Tiến Trung, Phan Thanh Hải (Ba Sài Gòn), Kiểm Sát Viên. Thật ra đối với Nguyễn Tiến Trung, Ngô Thanh Tú hay Phan Thanh Hải không cần hỏi tôi cũng biết diễn biến câu chuyện và cả câu trả lời, nhưng vì trong bản kết luận điều tra của chúng nó có ghi rõ rằng ba người này khai buộc tội tôi và khẳng định là tôi vi phạm pháp luật nên tôi muốn nghe chính họ lặp lại câu nói đó trước mặt tôi, để tôi hiểu hơn về những con người đã từng tuyên bố hy sinh vì tự do, dân chủ thôi, nhằm mục đích sau này tôi sẽ có mức độ cư xử phù hợp.

Đúng như tôi nghĩ, cả ba người đều nói rằng họ không có quyền gì để buộc tội tôi, không hề khai với cơ quan điều tra buộc tội tôi (Tạ Phong Tần) vi phạm pháp luật, cái đó là do cơ quan điều tra tự ý ghi vô bản kết luận điều tra. Đối tượng quan trọng nhất tôi muốn đặt câu hỏi chất vấn là giám định viên thì lại không có mặt ở phiên tòa phúc thẩm. Tôi nghĩ bọn cộng sản này chúng nó quá hèn hạ, dám buộc tôi công dân rồi trốn biệt dạng, không dám chường mặt ra tranh luận dù cả hệ thống công cụ đàn áp là của chúng nó. Vì vậy, tôi oang oang tuyên bố luôn:

– Đúng ra tôi phải đặt câu hỏi chất vấn giám định viên, tôi đã đề nghị triệu tập giám định viên từ phiên tòa sơ thẩm nhưng đến phiên phúc thẩm này giám định viên vẫn không có mặt. Vì vậy, tôi sẽ đặt câu hỏi chất vấn đại diện Viện Kiểm Sát giữ quyền công tố và Hội Đồng Xét Xử.

Phiên tòa phúc thẩm có tiến bộ hơn là Lê Thành Văn ngồi im cho luật sư và tôi nói hết bài bào chữa mà không ngắt lời. Bài bào chữa này sau khi đến Hoa Kỳ mười ngày tôi đã viết lại hoàn chỉnh chi tiết và đăng lên trang blog cá nhân của tôi tại địa chỉ https://hr4vn.wordpress.com/2015/10/12/luancubaochua-taphongtan. Bổ sung thêm số liệu và ngày tháng năm, con số điều luật, còn nội dung thì không có gì thay đổi.

Tuy nhiên, khi tôi đặt câu hỏi yêu cầu Kiểm Sát Viên chứng minh từng bài viết của tôi sai chỗ nào, cụ thể là câu nào, chữ nào thì Kiểm Sát Viên lại trả lời rằng “Có trong hồ sơ” và… không tranh luận. Hồ sơ thì bị cáo làm sao mà đọc được, vì chúng nó có cho đọc đâu. Đúng là “chuối cả vườn,” cả “buồng” là còn quá ít.

Khoản 3 Điều 222 Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự quy định: “Khi nghị án chỉ được căn cứ vào các chứng cứ và tài liệu đã được thẩm tra tại phiên tòa, trên cơ sở xem xét đầy đủ, toàn diện các chứng cứ, ý kiến của Kiểm Sát Viên, bị cáo, người bào chữa và những người tham gia tố tụng khác tại phiên tòa.” Rõ ràng, chứng cứ buộc tội tôi không được đưa ra thẩm tra công khai tại phiên tòa, căn cứ điều luật này thì không thể buộc tội và phải tuyên hủy bỏ bản án sơ thẩm.

Luật Sư Đạt sau khi đặt câu hỏi tôi sơ sơ vài câu đã hỏi câu cuối cùng:

– Chị nghĩ thế nào về bản án mười năm tù đối với chị? Chị có cảm thấy hối hận hay vẫn bảo vệ quan điểm của mình?

Nghe câu hỏi, tôi lập tức hiểu ngay vấn đề. Là người trong nghề với nhau, đây không phải là câu hỏi của luật sư hỏi bị cáo, vì nó không ăn nhập vào đâu hết với việc bào chữa cho thân chủ. Đây là câu hỏi của báo chí, và tôi biết rõ ai đã nhờ Đạt đặt câu hỏi này, do báo chí tự do bên ngoài không thể tiếp cận tôi. Vì vậy, tôi dõng dạc nói to, ngắn gọn nhưng đầy đủ ý nghĩa:

– Tôi không làm điều gì sai pháp luật, tôi không ân hận về những việc tôi đã làm. Để bảo vệ quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận, quyền con người của tôi, tôi sẵn sàng chấp nhận bất cứ mức án nào cho dù cái giá phải trả sẽ rất cao.

Tôi hiểu rằng không cần mất nhiều thời gian, lời tuyên ngôn của tôi cả thế giới văn minh sẽ biết.

Luật Sư Đạt quay sang Hội Đồng Xét Xử:

– Tôi không hỏi thêm câu nào nữa.

Lê Thành Văn vội vàng chuyển sang phần cho bị cáo nói lời sau cùng. Mặc kệ ai đem thành tích cũ, thân nhân “có công với cách mạng” ra kể lể xin giám án, đến phiên tôi, tôi nói:

– Tôi có hai người chú, một người bác là thương binh của chế độ này, nhưng trong lý lịch tôi không khai, hôm nay tôi nói ra đây để Hội Đồng Xét Xử biết mà hiểu rằng tôi không cần xin giảm án, tôi không phạm tội. Cái mà tôi muốn là sự công bằng và đúng pháp luật. Cám ơn Hội Đồng Xét Xử đã chú ý nghe tôi nói.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 18/12/2016

IMG_02532 (2)Việc ra tòa phúc thẩm không có đáng kể, nói chung trình tự, diễn biến cũng giống y như phiên xử sơ thẩm thôi. Nhưng khác ở chỗ xử phúc thẩm của tòa án tối cao không có hội thẩm nhân dân tham gia, mà Hội Đồng Xét Xử là ba thẩm phán của tòa án tối cao, và thay đổi kiểm sát viên giữ quyền công tố tại tòa là cán bộ của Viện Kiểm Sát tối cao chớ không phải người của cấp thành phố.

View original post 958 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 111


Bài đã đăng báo Người Việt ngày 14/12/2016

chunhat4-4122016Anh Lương xếp xấp giấy lại. Tôi hỏi thăm tình hình gia đình, công ăn việc làm của ảnh. Hỏi để nghe chính miệng ảnh xác nhận thôi, chớ tôi thừa biết người nào nhận bào chữa vụ án như thế này, nếu không cứng đầu cứng cổ thì bị bọn an ninh “vặn họng” như chơi. Ai có “thóp” là chúng lôi ra đe dọa buộc bỏ cuộc, thậm chí gán cho tội trốn thuế hay lừa đảo nếu cứ khăng khăng không biết nghe lời.

Anh Lương kể:

– Từ khi anh nhận vụ này bào chữa thì có quá trời báo đài bên ngoài gọi điện phỏng vấn, rồi cũng có quá nhiều người oan khuất, mất đất, án chính trị khác tìm đến rất nhiều. “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.” Bỏ thì thương, vương thì tội, cũng có nhận thêm một số vụ không từ chối được.

Tôi cười, nói:

– Sao lại tự mình hạ thấp mình? “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã” để dành chỉ bọn bất lương đầu trâu mặt ngựa. Anh phải nói là “Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu.”

– Ừ há! Vụ này anh không biết. Nói về văn chương, chữ nghĩa cổ anh không bằng em được. – Anh Lương nói.

Lại nhắc chuyện hồi cái thời còn sinh viên trường đại học Pháp Lý, ở ký túc xá Bình Triệu, cùng cảnh nghèo nên vui ít buồn nhiều. Nói vòng vo qua lại một hồi, tôi mới nói anh Lương bài bào chữa anh phải đưa một bản cho con Tú, dặn nó đem vô nhà thờ Kỳ Đồng đưa cho cha, và viết cho tôi cái đơn đề nghị giám đốc thẩm. Hướng dẫn con Tú mỗi tháng đều gởi một cái đơn này đến tòa án tối cao và tất cả các cơ quan truyền thông trong và ngoài nước.

Đây mới chính là mục đích cuối cùng của tôi. Làm đơn kháng nghị giám đốc thẩm không phải tôi tin vào cái công lý độc tài của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam, hy vọng chúng nó xét xử lại hay giảm án cho mình, mà là để cho cả thế giới biết rằng, cho dù bản án phúc thẩm đồng thời chung thẩm có hiệu lực cuối cùng phải thi hành, tôi vẫn không bao giờ công nhận cái gọi bản án của tòa án Cộng Sản đối với tôi, mà đó chính là bằng chứng cho thế giới bên ngoài thấy sự chà đạp quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận của cộng sản Việt Nam đối với người dân Việt Nam.

Anh Lương gật đầu, nói:

– Em không cần nói nhiều. Anh hiểu ý của em. Anh sẽ làm điều này.

Khi Trần Văn Yên thông báo hết giờ gặp, anh Lương đứng dậy, tôi cũng đứng dậy. Tôi biết là còn lâu lắm tôi mới có dịp gặp lại anh Lương. Tôi chủ động bước nhanh qua bên kia bàn, nắm tay anh Lương, ôm vai anh và vỗ vỗ lên lưng anh Lương, miệng nói: “Anh cố gắng giữ gìn sức khỏe, những chuyện khác không cần lo lắng.” Anh Lương cũng ôm vai, vỗ lên lưng tôi. Chúng tôi là những người bạn chơi với nhau hai mươi năm rồi, nhưng chính giờ phút này lần đầu tiên mới có cử chỉ gần gũi, thân mật, vì cả hai bên đều hiểu rằng lần chia tay này có thể không còn cơ hội nào gặp lại nhau.

Gặp Luật Sư Đạt tôi cũng nói y như vậy, nhờ nó kết hợp với anh Lương viết đơn kháng nghị giám đốc thẩm và cũng gởi một bản bào chữa cho con Tú như tôi đã căn dặn anh Lương. Đạt thông báo nó đã vào nhà thờ Kỳ Đồng gặp cha. Tôi cũng không hỏi cha tên gì vì tôi không muốn thằng công an Trần Văn Yên nghe biết.

Tôi hỏi:

– Cha có căn dặn gì không?

– Cha nói chị cứ yên tâm. Và có hỏi em một số chuyện nhờ hỏi chị, khi ra tòa em sẽ nói. – Luật Sư Đạt trả lời.

Tôi nhe răng cười, nói:

– Tốt lắm.

Rồi chuyển qua nói vụ án của Tạ Minh Tuấn, em trai tôi. Đạt nói nó đã liên lạc với công an tỉnh Trà Vinh, thông tin Tuấn bị bắt giam là có thật. Nó sẽ cố gắng xuống Trà Vinh gặp thằng Tuấn và nghiên cứu hồ sơ.

Tôi nói:

– Vụ của chị em cũng ở Sài Gòn nên chi phí đi lại không đáng kể, nhưng vụ này em phải nhận tiền. Không lấy công thì cũng phải lấy tiền xe lên xuống, ăn uống, trà thuốc mỗi ngày, để chị nói con Tú nó đưa cho.

– Cái vụ của chị riêng tiền photo hồ sơ em phải chi một triệu rưỡi đó chị. Em chưa làm vụ nào mà tiền photo hồ sơ nhiều như vậy. – Đạt nói.

Tôi nghe vậy mắc cười quá, phát cười ha ha lớn lên, rồi nói:

– Riêng chị đã có gần cả ngàn bài viết, mỗi bài một ngàn năm trăm chữ mà. Còn hai người kia nữa, lại thêm một đống lời khai, văn bản củ chuối nó phải dựng ra, làm sao ít được. Photo ra càng nhiều càng tốt chớ sao. Quá hay luôn!

Đạt hiểu ý tôi, nên nó cũng ngồi cười khục khục.

Xong lại nói sang chuyện thời sự trên trời dưới biển ba láp một hồi cho đến hết giờ. Tôi từ biệt Đạt như tôi đã từ biệt anh Lương, động viên nó an tâm cố gắng làm việc, chúng ta không đơn độc nếu biết dựa vào sức mạnh của nhiều người tốt khác.

Nó đi rồi, tôi đứng nhìn theo cho đến khi hình dáng nhỏ thó của nó khuất hẳn sau cánh cửa phòng lãnh sự.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 14/12/2016

chunhat4-4122016Anh Lương xếp xấp giấy lại. Tôi hỏi thăm tình hình gia đình, công ăn việc làm của ảnh. Hỏi để nghe chính miệng ảnh xác nhận thôi, chớ tôi thừa biết người nào nhận bào chữa vụ án như thế này, nếu không cứng đầu cứng cổ thì bị bọn an ninh “vặn họng” như chơi. Ai có “thóp” là chúng lôi ra đe dọa buộc bỏ cuộc, thậm chí gán cho tội trốn thuế hay lừa đảo nếu cứ khăng khăng không biết nghe lời.

View original post 922 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 110


Bài đã đăng báo Người Việt ngày 11/12/2016

03122016Nói thêm là anh Lương có nói nghe phong phanh là thằng em trai tôi tên Tạ Minh Tuấn bị bắt giam đem về Trà Vinh mà không biết chuyện gì xảy ra, vì anh Lương chưa liên lạc được với người nhà của tôi.

Cùng buổi chiều hôm đó, Luật Sư Nguyễn Quốc Đạt vô trại Chí Hòa gặp tôi. Tôi nói với Đạt:

– Em thích bào chữa thế nào cũng được tùy ý, chị không quan tâm, cứ theo hướng bào chữa vô tội, đề nghị hủy án sơ thẩm trả tự do ngay tại phiên tòa là được. Mình cũng biết rõ mình có nói đúng, nói hay đến đâu chúng nó không bao giờ chịu hủy bản án, còn mình thì cũng không bao giờ thay đổi quan điểm. Cố gắng đến nhà thờ Kỳ Đồng thăm cha giúp chị, hỏi cha có nhắn gởi gì không là được.

Thằng Đạt nói:

– Ừ, vậy coi như cho qua vụ bài bào chữa đi. Vậy chị muốn em giúp chuyện gì nữa không?

– Có. – Tôi nói. – Em liên lạc với gia đình chị coi thằng em trai chị nó bị bắt về tội gì, nội dung như thế nào em nghiên cứu hồ sơ rồi bào chữa cho nó. Hồi sáng nghe anh Lương nói mà không chắc chắn, kỳ thăm nuôi vừa rồi không nghe con Tú nói gì vụ này. Nếu có thì cứ liên lạc với con Tú, cần chi phí đi lại như thế nào kêu con Tú nó đưa cho.

– Chị yên tâm đi. Em sẽ xuống Trà Vinh lo vụ này. – Đạt nói.

– Ừ, cám ơn em. Em để ý coi hồ sơ cho kỹ, nói với con Tú và thằng Tuấn bằng mọi giá phải có luật sư tham gia, đó là ý của chị. Đề phòng trường hợp nó đưa ra giấy từ chối luật sư thì nhất định phải đòi tụi công an cho gặp mặt bằng được thằng Tuấn. Nói với nó là nếu nó không nghe thì sau này đừng có nhìn mặt chị mày nữa. Chị mày sống bao nhiêu năm lăn lóc với tụi khốn nạn đó quá hiểu chúng nó rồi. Chúng nó sẽ dùng mọi thủ đoạn để ép người đang bị giam sợ mà từ chối luật sư. Sáng mai em liên lạc với công an Trà Vinh rồi chiều mai nhất định sẽ vô đây gặp chị thêm một lần nữa.

– Ờ, cứ vậy đi. Anh Lương cũng nói ngày mai vô gặp chị. Sao gần tới ngày xử phúc thẩm mới vô trễ quá vậy?. – Tôi hỏi

– Tụi tòa án nó không cho vô, nó cứ đòi cái đơn yêu cầu luật sư mới. Mà em nhớ rõ ràng trong đơn lần trước chị có ghi rõ là nhờ em với anh Lương bào chữa cả hai cấp sơ thẩm, phúc thẩm thì chỉ cần một cái đơn như vậy là đủ rồi. Nó kiếm chuyện làm khó mình. Anh Lương đưa cho em cái bản photo tờ đơn cũ của chị đem vô cãi với nó nó mới cấp giấy chứng nhận bào chữa phúc thẩm đó. Mà chị làm đơn đòi hoãn phiên tòa đúng không?

– Đúng rồi. Hôm thằng cán bộ tòa án qua đây tống đạt cái giấy triệu tập xét xử phúc thẩm chị có ghi rõ trong giấy đó là nếu chưa gặp luật sư thì đề nghị hoãn phiên tòa. Rồi viết tiếp theo cái đơn khác nữa. – Tôi nói.

– Hèn chi tụi nó gọi điện thoại thúc em với anh Lương nhanh nhanh vô gặp chị. – Đạt nói.

Một đạo quân cơ quan điều tra, viện kiểm sát, tòa án, nhà tù của chế độ Cộng Sản dùng để cố tình buộc tội. Trong khi đó, luật sư chỉ có hai giờ đồng hồ để gặp bị cáo, hai luật sư thì được bốn giờ. Đủ thấy cái thứ công lý, công bằng, pháp luật giả hiệu và cái gọi là “pháp quyền xã hội chủ nghĩa” nó ra rả trên báo, đài cộng sản hằng ngày nó lừa bịp, mị dân như thế nào. Người dân Việt Nam làm gì có công lý, công bằng, sống chết trong tay bọn quỷ sống cộng sản mà thôi. Bị cáo chỉ có quyền duy nhất là bảo vệ danh dự mình bằng mạng sống của chính mình, hay tự hạ nhục mình trước lũ hèn hạ, bất lương bằng cách nhận tội và xin giảm nhẹ mức án. Biết rõ là như vậy, hai chị em không nói gì về cách bào chữa vụ án của tôi hết mà chỉ nói chuyện nhà chuyện cửa, chuyện thời sự, chuyện thăm gặp phải gởi đồ ăn gì, mua thuốc gì thôi.

Có lẽ trong đời làm luật sư của Nguyễn Quốc Đạt chỉ có tôi là “thân chủ” duy nhất nó nhận bào chữa mà không cần phải bào chữa, “thân chủ” duy nhất mà nó phải hỏi ý kiến về cách bào chữa, “thân chủ” duy nhất không quan tâm đến bài bào chữa của Luật sư, không quan tâm đến mức án sắp tuyên, cũng là “thân chủ” duy nhất gặp luật sư của mình chỉ để nói về một vụ án khác và nói chuyện tào lao cười chơi. Thường thì luật sư gặp bị cáo để an ủi, động viên, giảng giải pháp luật cho bị cáo hiểu; ở đây ngược lại, “bị cáo” an ủi, động viên, lên dây cót tinh thần, giảng giải pháp luật cho luật sư nghe.

Qua hôm sau, anh Lương và Đạt đến gặp tôi thêm lần nữa. Ngày mai là xét xử phúc thẩm rồi. Khi anh Lương tới, ảnh định đọc cho xong bài bào chữa của ảnh đã soạn sẵn cho tôi nghe. Mới được vài trang, tôi nói:

– Thôi không cần đọc thêm nữa anh Lương. Đằng nào cũng vậy thôi. Chuyển qua nói chuyện khác đi.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 11/12/2016

03122016Nói thêm là anh Lương có nói nghe phong phanh là thằng em trai tôi tên Tạ Minh Tuấn bị bắt giam đem về Trà Vinh mà không biết chuyện gì xảy ra, vì anh Lương chưa liên lạc được với người nhà của tôi.

View original post 974 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 109


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 07/12/2016

thapnen2Trần Văn Luân cứ ề à nói một hồi, nào là “Từ trước đến nay tôi luôn tạo điều kiện giúp chị ở đây được thỏa mái hơn người khác,” “Cấp trên của tôi chỉ đạo như vậy, tôi biết chị chỉ cần mười lăm phút là viết xong rồi, chị giúp tôi đi,” v.v… và v.v…

Tôi nói:

– Trời ơi nói nhiều mệt quá, để tôi viết thêm cho mấy chữ, nhưng tôi bảo cho cán bộ Luân biết trước cái tờ đơn thứ hai này không lừa bịp dư luận được đâu.

Trần Văn Luân nghe tôi nói vậy mừng rỡ ra mặt, vội vàng dúi tờ giấy kẻ ngang và cây viết bi cho tôi.

Tôi lập tức viết tiêu đề “Đơn yêu cầu luật sư bào chữa lần thứ hai,” rồi phăm phăm xuống dưới ghi một hơi rằng tôi đã viết đơn yêu cầu Luật Sư Nguyễn Quốc Đạt thuộc đoàn luật sư tỉnh Đồng Nai và Luật Sư Nguyễn Thanh Lương thuộc đoàn luật sư tỉnh Bến Tre bào chữa cho tôi cả hai phiên tòa sơ thẩm và phúc thẩm. Nay tôi lập lại một lần nữa, nếu tôi chưa gặp được hai luật sư này trao đổi về phiên phúc thẩm sắp tới thì tôi đề nghị hoãn phiên tòa ngày 28 tháng 12 năm 2012.

Vậy là xong, coi như âm mưu thâm độc của bọn chúng bị phá sản. Ngay từ tiêu đề đơn đã tố cáo chúng rồi. Tưởng lừa đảo Tạ Phong Tần dễ đến vậy hả?

Trần Văn Luân hỏi tôi địa chỉ văn phòng hai luật sư, tôi nói:

– Không biết, cán bộ Luân bảo họ mở hồ sơ ra mà tìm, tôi ở trong tù làm sao tôi biết.

Trần Văn Luân nói:

– Tôi sẽ đưa cho văn thư gởi đi, không biết có đến kịp không.

Tôi nói:

– Tôi không cần biết cán bộ gởi bằng cách nào, đến kịp hay không, nếu trước ngày xét xử tôi chưa gặp luật sư ra tòa tôi sẽ đề nghị hoãn phiên tòa, không xét xử gì cả, tôi sẽ tố cáo cán bộ trại giam Chí Hòa cản trở quyền được bào chữa của tôi. Cán bộ biết rồi đó, tôi thuộc loại to mồm rộng họng, ra tòa tôi không để yên đâu.

Hai ngày sau, buổi sáng tôi được thông báo anh Nguyễn Thanh Lương đến gặp tôi. Tôi gặp anh Lương ở căn phòng lãnh sự lần trước. Người ngồi canh chừng tôi và anh Lương là Trung Úy Trần Văn Yên.

Tôi hỏi anh Lương:

– Anh có nhận được đơn yêu cầu luật sư lần thứ hai của em không? Sau khi nhận giấy triệu tập em đã viết đơn đề nghị hoãn phiên tòa vì không thấy anh và Đạt vô. Họ kêu em viết đơn yêu cầu Luật sư thì em không viết đơn mới mà viết đơn ghi rõ là yêu cầu lần thứ hai.

Anh Lương trả lời:

– Không! Nhưng mà anh luôn theo dõi vụ án này và đã chuẩn bị. Anh đòi cấp giấy chứng nhận tham gia phúc thẩm mà bên tòa án nó hổng chịu, đòi có đơn mới. Anh mới cãi lộn với nó, lấy cái đơn cũ của em anh có photo lại đưa ra, chỉ cho nó thấy em ghi câu “sơ thẩm và phúc thẩm” nó mới chịu. Anh xài cái đơn đó và cũng kêu thằng Đạt làm như vậy. Chiều nay thằng Đạt nó vô gặp em, từ đây đến ngày 27 anh và Đạt sẽ vô đây thêm lần nữa. Bây giờ không có nhiều thời gian, để anh đọc cho em nghe bài bào chữa của anh, ý anh là theo cách dùng chính các kết luận giám định để đập ngược lại, vì rõ ràng ngay cả kết luận giám định cũng không khẳng định là vi phạm về hình sự mà bản án sơ thẩm lại dùng chính những cái đó làm chứng cứ để buộc tội. Ban đầu anh tham gia vụ này cũng vì bạn bè nhờ thôi, vợ anh nó cũng cản anh, kêu đừng gây thêm chuyện rắc rối. Nhưng càng nghiên cứu hồ sơ anh càng muốn tham gia vì thấy tức không chịu được. Rồi khi xử sơ thẩm xong thì quyết tâm theo đuổi đến phúc thẩm luôn, thành ra nó chưa gởi giấy chứng nhận bào chữa mà đã chuẩn bị xong phần bào chữa sơ thẩm rồi.

Nghe anh Lương ngồi tuôn một hơi mà tôi mắc cười không chịu được. Chờ anh Lương nói xong, tôi hỏi:

– Vậy chớ hồi trước anh kêu em đừng có viết nữa mà em vẫn cứ viết liên tục. Giờ anh hiểu tại sao em không ngưng viết được rồi chớ gì?

Anh Lương ngồi cười hì hì, nói:

– Ờ, đúng hé. Tại hồi đó anh không đọc kỹ bài viết của em, và cũng ít để ý tình hình xã hội, tại nghề của em là viết nên em quan sát tình hình kỹ hơn anh.

Anh Lương định đưa cái bài bào chữa khoảng mấy chục trang giấy in khổ A4 cho tôi đọc để anh còn tranh thủ thời gian nói thêm, nhưng thằng Trần Văn Yên nó cản lại nói anh Lương không được đưa, dù rõ ràng nó nhìn thấy nội dung trên giấy là cái gì nhưng vẫn cố tình làm cho luật sư bị mất nhiều thời gian. Vì anh Lương không muốn bị nó đuổi ra nên phải tuân theo. Nói chung là nội dung bài bào chữa xoáy vào các sai sót trong thủ tục tố tụng ở phiên sơ thẩm và những vấn đề chưa được đối chất, mâu thuẫn trong các kết luận giám định… để bào chữa.

Hết một giờ đồng hồ mà anh Lương chỉ đọc được gần một nửa bài bào chữa thôi. Tôi thấy vậy dặn anh Lương lần sau trở vô, không phải tôi muốn nghe hết cái bài bào chữa đó, vì tôi thừa biết nó không có tác dụng bào chữa, mà tôi muốn nói chuyện khác với anh Lương, và muốn giữ bí mật đến phút cuối cùng để bọn chúng không hiểu ý tôi muốn gì.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 07/12/2016

thapnen2Trần Văn Luân cứ ề à nói một hồi, nào là “Từ trước đến nay tôi luôn tạo điều kiện giúp chị ở đây được thỏa mái hơn người khác,” “Cấp trên của tôi chỉ đạo như vậy, tôi biết chị chỉ cần mười lăm phút là viết xong rồi, chị giúp tôi đi,” v.v… và v.v…

Tôi nói:

– Trời ơi nói nhiều mệt quá, để tôi viết thêm cho mấy chữ, nhưng tôi bảo cho cán bộ Luân biết trước cái tờ đơn thứ hai này không lừa bịp dư luận được đâu.

Trần Văn Luân nghe tôi nói vậy mừng rỡ ra mặt, vội vàng dúi tờ giấy kẻ ngang và cây viết bi cho tôi.

Tôi lập tức viết tiêu đề “Đơn yêu cầu luật sư bào chữa lần thứ hai,” rồi phăm phăm xuống dưới ghi một…

View original post 920 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 108


Bài đã đăng báo Người Việt ngày 04/12/2016

chunhat4122016Số giấy tờ, tài sản mà ông Trần Văn Cống kêu tôi làm đơn xin lại mà tôi nhất định không chịu làm đơn có nguyên nhân là ngày 23 Tháng Ba năm 2010 bọn an ninh công an thành phố HCM (PA35), gồm các tên Trần Tiến Tùng, Nguyễn Minh Hải, Nguyễn Văn Vinh (Vinh răng vàng), Nguyễn Minh Thắng, Trương Văn Hổ… nhưng núp bóng dưới chiếc mặt nạ công an phường 25 quận Bình Thạnh đã xông vào nhà số 674/19/9 đường Xô Viết Nghệ Tỉnh, phường 25, quận Bình Thạnh bắt cóc tôi và giam giữ tại số 4 Phan Đăng Lưu, tức trụ sở cơ quan an ninh điều tra hết ba ngày (đến hơn 21 giờ ngày 26 Tháng Ba năm 2010) mà không có bất cứ một lệnh bắt nào.

Trong ba ngày bị bắt cóc này, tôi cũng đã tuyệt thực để phản đối hành vi xã hội đen của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam. Sau này tôi mới biết vợ chồng bà Nguyễn Thị Mỹ Nghệ và ông Lê Kiêm Toàn (chủ nhà) câu kết với công an hãm hại tôi, nhưng âm mưu đen tối của họ bị thất bại.

Tài sản tôi bị cướp trong ngày 23 Tháng Ba năm 2010 gồm:

1- Bằng tốt nghiệp cử nhân luật;
2- Bằng tốt nghiệp cao cấp lý luận chính trị;
3- Bằng tốt nghiệp phổ thông trung học;
4- Bằng tốt nghiệp khóa đào tạo luật sư;
5- Chứng chỉ A ngoại ngữ;
6- Chứng chỉ A tin học;
7- Chứng chỉ tốt nghiệp tin học đề án 112 của chính phủ;
8- Chứng chỉ tốt nghiệp lớp phục vụ nhà hàng khách sạn;
9- Giấy chứng nhận an ninh nhân dân;
10- Giấy chứng nhận hội thẩm nhân dân tòa án tỉnh Bạc Liêu;
11- Giấy chứng nhận giải Nhì của báo Tuổi Trẻ;
12- Giấy chứng nhận lớp tập huấn nghiệp vụ báo chí của Hội Nhà Báo tỉnh Bạc Liêu;
13- Thẻ đảng viên;
14- Thẻ hội viên Hội Luật Gia Việt Nam;
15- Các loại quyết định bổ nhiệm cán bộ, nâng cấp hàm + lương, quyết định chuyển công tác;
16- Biên bản tạm giữ đồ vật tài sản của tôi mà công an chiếm đoạt hồi tôi còn ở bên Gò Vấp, trong đó ghi rõ chúng mượn xem của tôi một bộ computer và cái máy chụp ảnh hiệu Canon PowerShot SD 790 (màn hình rộng 3 inch, trị giá sáu trăm đô la) trong hai giờ đồng hồ, sau đó lật lọng cướp luôn không trả;
17- Một cái camera mini;
18- Một cuốn sổ bảo hiểm xã hội trị giá tiền chưa rút khoảng mười lăm triệu đồng;
19- Hai ngàn năm trăm đô la tiền mặt;
20- Một cái túi xách du lịch, trong đó có khoảng từ năm đến sáu trăm ngàn tiền Việt, hai tờ một trăm đô la, một máy ảnh Canon PowerShot A480 mới mua trị giá bốn trăm đô la, hai điện thoại di động (Nokia và Sony Ericsson), một cái USB dung lượng 1Gb, một đầu đọc thẻ nhớ, một cuốn sổ tay nhỏ, một cuốn lịch túi Công Giáo, một cây bút bi màu đen, một túi nhỏ dây cột tóc.
21- Bản chính mấy trăm tờ giấy mời của công an quận Gò Vấp, an ninh điều tra thành phố (PA24), cục an ninh điều tra (A24);
22- Ba bộ lý lịch cá nhân (bản gốc), mỗi bộ sáu trang, có dán ảnh, có đóng dấu giáp lai và xác nhận của cơ quan cũ là Sở Thương Mại-Du Lịch Bạc Liêu;
23- Hai bức ảnh Thánh đã làm phép (một ảnh Thánh Tâm Chúa Jesu, một ảnh Đức Mẹ Sầu Bi).

Đến ngày 12 Tháng Mười Hai năm 2012, tôi nhận được “Giấy triệu tập bị cáo bị tạm giam” số 13514 của tòa phúc thẩm tòa án nhân dân tối cao tại thành phố Hồ Chí Minh, trong đó ghi rõ ngày giờ xét xử phúc thẩm là 7 giờ 30 phút ngày 28 Tháng Mười Hai năm 2012, tức là còn năm ngày nữa xét xử phúc thẩm vụ án của tôi, nhưng tôi vẫn chưa thấy luật sư nào đến trại Chí Hòa gặp tôi. Trong phần biên bản tống đạt giấy triệu tập gởi trả lại tòa án, tôi ghi luôn vào đó câu: “Tôi đã yêu cầu Luật Sư Nguyễn Thanh Lương và Nguyễn Quốc Đạt bào chữa cho tôi trong hai phiên tòa sơ thẩm và phúc thẩm. Đến thời điểm hiện nay tôi chưa gặp Luật Sư Đạt và Luật Sư Lương. Vì vậy tôi đề nghị hoãn phiên tòa phúc thẩm ngày 28 Tháng Mười Hai năm 2012”.

Lập tức, tôi đòi trưởng khu Trung Tá Trần Văn Luân đưa giấy viết tôi viết đơn xin hoãn phiên tòa với lý do tôi đã yêu cầu luật sư nhưng vẫn chưa thấy luật sư đến gặp tôi.

Qua hôm sau, Trần Văn Luân mới kêu tôi ra đưa giấy viết nói tôi viết đơn yêu cầu luật sư. Tôi trả lời ông ta:

– Tôi đã viết đơn yêu cầu Luật Sư Nguyễn Quốc Đạt và Nguyễn Thanh Lương bào chữa cho tôi cả hai cấp sơ thẩm và phúc thẩm rồi, bây giờ tôi không viết lại đơn yêu cầu luật sư nữa mà chỉ viết đơn đề nghị hoãn phiên tòa. Vì ngày 28 Tháng Mười Hai xét xử mà hôm chưa được gặp luật sư là tôi bị tước đoạt quyền bào chữa, tôi không đồng ý. Nếu cản trở tôi gặp luật sư thì ra tòa tôi tố cáo tại tòa.

Nói xong, tôi kéo ghế ngồi xuống viết đơn đề nghị hoãn phiên tòa. Trần Văn Luân ngồi chờ cho đến khi tôi viết xong, nhận đơn rồi cố thuyết phục tôi viết thêm đơn yêu cầu luật sư. Tôi biết bọn chúng muốn tôi viết đơn yêu cầu luật sư mới mà không sử dụng đơn cũ tôi đã viết từ trước, rồi sẽ viện lý do bị cáo yêu cầu luật sư trễ để bác bỏ. Thiệt là mưu ma chước quỷ một cách ngu xuẩn.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 04/12/2016

chunhat4122016Số giấy tờ, tài sản mà ông Trần Văn Cống kêu tôi làm đơn xin lại mà tôi nhất định không chịu làm đơn có nguyên nhân là ngày 23 Tháng Ba năm 2010 bọn an ninh công an thành phố HCM (PA35), gồm các tên Trần Tiến Tùng, Nguyễn Minh Hải, Nguyễn Văn Vinh (Vinh răng vàng), Nguyễn Minh Thắng, Trương Văn Hổ… nhưng núp bóng dưới chiếc mặt nạ công an phường 25 quận Bình Thạnh đã xông vào nhà số 674/19/9 đường Xô Viết Nghệ Tỉnh, phường 25, quận Bình Thạnh bắt cóc tôi và giam giữ tại số 4 Phan Đăng Lưu, tức trụ sở cơ quan an ninh điều tra hết ba ngày (đến hơn 21 giờ ngày 26 Tháng Ba năm 2010) mà không có bất cứ một lệnh bắt nào.

View original post 910 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 107


 

taon-triTôi nín thở đi quanh phòng vừa quan sát vừa lượm chai rồi đi ra. Con nhỏ cán bộ đứng ngoài nói vọng vô: “Chị Tần vô đó một mình sợ ma hông?”. Tôi nói: “Ban ngày đông người đứng đây mà sợ gì”.

Tôi ra ngoài hỏi con nhỏ cán bộ: “Cái phòng đó tối quá như vậy làm sao nhìn thấy gì mà ăn cơm? Đọc báo? Bóng đèn nhỏ xíu để trên cao mà bỏ vô cái hốc như vậy ánh sáng làm sao lọt ra ngoài?”. Nó trả lời: “Thì mò mò mà ăn, còn có báo đâu mà đọc. Phòng chị ở là sáng nhất khu này đó. Kiểu xây tường có cái hốc để bóng đèn trong đó là trên quy định, không phải tụi tôi đâu”. Tôi hỏi: “Sao mấy phòng đó không có báo vậy cán bộ?”. Nó nói: “Không đòi thì đưa làm chi cho mất công”.

Đọc tới đây các “thím” tù nhân dự bị ở Việt Nam nhớ cho rõ nghe, phải đòi mới có nghe. Không dám đòi hỏi thì thiệt hại quyền lợi ráng chịu nghe. Mà không ở tù cũng vậy, với nhà nước cộng sản thì phải đòi mới có nghe. “Con khóc mẹ mới cho bú” chớ.

Tôi lại hỏi: “Sao không thay bóng đèn khác, để ra ngoài cho nó sáng?”. Con nhỏ này trả lời: “Tại quy định như vậy, tôi là cấp thấp nhất sao dám nói”. Ơ hơ, mình ở tù còn oai hơn nó. Tôi hỏi tiếp: “Giám thị quy định hả? Tôi ở trại khác thấy đâu có như vậy?”. Nó nói: “Chắc là do giám thị. Tôi cũng không biết nữa”.

Vậy là rõ. Nhốt tù nhân quanh năm suốt tháng trong cái phòng tối tăm, ẩm thấp như cái hang chuột, ngày cũng như đêm cũng là một thủ đoạn tra tấn, khủng bố tinh thần tù nhân của bọn giám thị trại giam Chí Hòa. Không có sách báo để đọc cũng là một thủ đoạn tra tấn tinh thần. Cho nên tù ở Mỹ mười năm, hai chục năm ra ngoài có bằng đại học nọ kia, tù ở Việt Nam chỉ cần vài năm bước ra ngoài lơ ngơ như bò đeo nơ, ở chừng mười năm đi ra không khác gì ở dưới đất nẻ mới chui lên.

Tôi ở trại Chí Hòa gần hai tháng mà chưa có giặt được chiếu nằm. Có ở trong tù mới biết chiếu nằm chỉ có lau chớ không giặt. Chúng tôi lấy cái thau nhỏ đổ nước vô, nhúng khăn vô thau vò cho thấm nước rồi lau theo chiều dài cọng lác, xong lấy quạt quạt cho khô.

Một hôm, buổi tối nằm nói chuyện chơi, chị Hà kể lúc ở phòng giam cũ thấy ở đây có phát dầu gió màu trắng loại chai nhỏ xíu chừng nửa cc cho tù nhân, nhưng mấy đứa người nhà có lo lót, quen biết cán bộ mới xin được, cỡ tù nhà nghèo thăm nuôi ít quà hay tù mồ côi xin không được. Tôi nói:

– Vậy sao? Sao bà không nói sớm để tui xin cho bà. Thiệt tình, bà này ngây thơ quá.

Con Duyên cũng hùa theo:

– Cô Tần xin cho con với.

Tôi nói:

– Tao xin một lần được một chai thôi. Mày với cô Hà xài chung rồi tao lại xin tiếp, chớ nó không cho một lúc hai, ba chai đâu.

Chị Hà còn đế thêm:

– Có thuốc xức lác, xức ngứa nữa, ở đây thiếu nước tắm, nước giặt đồ nên tù bị ngứa, ghẻ, lác nhiều lắm.

Tôi hỏi:

– Thuốc ngứa kiểu ra làm sao?

Chị Hà nói:

– Loại nước giống như chai Alcool.

– Được rồi. Bà để tui giải quyết nó luôn. Lấy lau chiếu. – Tôi nói.

Hai người kia nghe vậy khoái chí tủm tỉm cười.

Trưa hôm sau, gần đến giờ phát thuốc, tôi ngồi lấy tay cào gãi cho da hai bên cánh tay đỏ lên. Đến giờ phát thuốc, tôi kêu con Cẩm Vân (tù lao động ngoài chuyên phát thuốc cho tù) nói với cán bộ cho tôi xin chai dầu gió và thuốc thoa ngứa. Con nhỏ cán bộ đi theo con Cẩm Vân thò mỏ vô lỗ vuông trên cửa hỏi:

– Chị Tần bị làm sao?

Tôi đưa hai cánh tay bị đỏ ra cho nó coi, nói:

– Tôi bị ngứa, gãi quá trời nè.

Nó dòm vô một cái, rồi quay ra kêu con Cẩm Vân lấy dầu gió, thuốc ngứa cho tôi.

Một lúc sau, con Cẩm Vân đưa vô cho tôi một chai dầu gió, chai thuốc ngứa. Nó còn nói: “Cuối tháng hết dầu rồi. Đầu tháng thuốc mới về con lấy cho cô Tần hai chai, nhớ nhắc con nhe”.

Nó đóng cái lỗ vuông trên cửa lại rồi đi. Tôi với chị Hà, con Duyên cười ầm lên. Chai thuốc ngứa tôi lấy pha hết vô thau nước để nhúng khăn vô đó lau chiếu, coi như không giặt được thì thoa thuốc sát trùng vậy, tối ngủ cho ngon.

Có lần đi ra thăm gặp, qua một căn phòng biệt lập nằm riêng ở khu gần phòng làm việc cán bộ bên ngoài chớ không nằm chung trong khu vực phòng giam tù, căn phòng này cửa có song sắt, có khóa bên ngoài nhưng thoáng, ở ngoài nhìn vô thấy được bên trong. Tôi hỏi cán bộ dẫn giải:

– Phòng đó nhìn thấy lạ, khác với những phòng khác, vừa giống phòng giam vừa giống phòng làm việc của cán bộ. Phòng đó để làm gì vậy cán bộ?.

Cán bộ đi cùng tôi trả lời:

– Hồi trước anh Lê Công Định ở đó, bây giờ anh Định về rồi thì không có ai ở.

– Sao lại riêng một chổ đó? Trong đó có gì vậy?. – Tôi hỏi.

Cán bộ này trả lời:

– Có đủ tiện nghi cần thiết hết, trừ cái tủ lạnh.

– Sao anh Định lại được ở riêng chổ đó vậy cán bộ?. – Tôi vừa đi vừa hỏi tiếp.

– Tôi không biết. Do Giám thị sắp xếp như vậy. – Cán bộ đó trả lời.

Tôi không hỏi nữa, hỏi bao nhiêu đó đủ hiểu rồi.

Tạ Phong Tần 

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

taon-triTôi nín thở đi quanh phòng vừa quan sát vừa lượm chai rồi đi ra. Con nhỏ cán bộ đứng ngoài nói vọng vô: “Chị Tần vô đó một mình sợ ma hông?”. Tôi nói: “Ban ngày đông người đứng đây mà sợ gì”.

Tôi ra ngoài hỏi con nhỏ cán bộ: “Cái phòng đó tối quá như vậy làm sao nhìn thấy gì mà ăn cơm? Đọc báo? Bóng đèn nhỏ xíu để trên cao mà bỏ vô cái hốc như vậy ánh sáng làm sao lọt ra ngoài?”. Nó trả lời: “Thì mò mò mà ăn, còn có báo đâu mà đọc. Phòng chị ở là sáng nhất khu này đó. Kiểu xây tường có cái hốc để bóng đèn trong đó là trên quy định, không phải tụi tôi đâu”. Tôi hỏi: “Sao mấy phòng đó không có báo vậy cán bộ?”. Nó nói: “Không đòi thì…

View original post 920 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 106


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 27/11/2016

img_1460
Trước sân Phước Lộc Thọ, Little SG.

Mà hình như bọn giám thị trại giam các trại giam tôi đã từng ở qua này con vợ nó làm đại lý cho hãng băng vệ sinh Kotex hay sao mà thấy trại nào cũng phát Kotex loại “bán ế” (gần hết hạn sử dụng hoặc quá hạn sử dụng) cho tù nhân, không thấy nhãn hiệu khác dù ở ngoài có rất nhiều.

Mỗi lần đi ra ngoài, tôi đi ngang mấy phòng giam đầu tiên có đề bảng “tử hình” thấy lúc nào cũng im ỉm, chỉ có con số ghi bằng phấn trắng trên cánh cửa cho biết đang có người và số người đang ở trong đó. Thường thì chỉ thấy từ một đến hai người mà thôi. Con nhỏ tù lao động ngoài nói phòng đó không bao giờ mở cửa cho ra ngoài, kể cả đưa cơm, đưa nước xài. Khi nào mở phải có hai ba cán bộ đi kèm, và cán bộ đem vô chớ tụi tù như nó cũng không được phép bước vô.

Một tháng, quy định tù nhân được phát tám trăm gram thịt heo, bảy trăm gram cá đã nấu chín, đương nhiên phải là thịt, cá ăn được liền. Vậy mà trại Chí Hòa toàn mua heo nọc già, heo nái già thải ra làm thịt nấu cho tù nhân ăn, nên thịt vừa dai, vừa hôi, lại nhiều mỡ khủng khiếp, lại làm không sạch, da heo toàn những lông lá. Thành ra thịt kho nhận vô phòng bọn tôi xé lại lấy được một ít thịt nạc trộm thêm ít bột nêm con tôm mà ăn cơm, phần còn lại bỏ bịch nilon ngày hôm sau cho vô thùng rác. Còn cá thì toàn cá biển ươn, bỏ thêm sả nguyên cây kho chung cho bớt mùi tanh.

Cái chỗ bàn cầu còn là nơi để rửa đồ đựng thức ăn sau khi ăn cơm xong, nó quá chật hẹp, nên bọn tôi phải “chuyên môn hóa” công việc bằng cách con Duyên ngồi lên trên rửa, tôi hoặc chị Hà thay phiên nhau đứng phía dưới đứng múc nước xối cho nó tráng.

Ở đây, ban đêm nghe tiếng chuột chạy thí vô cánh cửa phòng giam rầm rầm, đủ biết chuột bự đến cỡ nào. Thứ gì để bên ngoài phòng giam qua đêm đều bị chuột cắn nát hết. Bọn chuột còn cắn lộn, chửi lộn với nhau chí chóe suốt đêm, lúc nào có tiếng chân người đi bên ngoài thì nó ngưng, vắng tiếng chân người chúng lại chí chóe tiếp.

Ngoài việc thưởng thức chuột chửi lộn còn được thưởng thức tù Việt Nam với tù Hàn Quốc chửi lộn nữa. Tù nhân nam giam ở tầng trên khu giam tù nhân nữ. Liên tục mấy ngày liền, đang ngủ trưa thì giật bắn người lên vì tiếng đập cửa, tiếng chửi. Đầu tiên là đập cửa rầm rầm rầm mấy hồi liên tục, sau đó nghe tiếng đàn ông Hàn ồ ồ gào lên bla… bla… bla… bla…, tất nhiên bọn tôi không ai hiểu gì hết. Thằng Hàn Quốc vừa ngưng thì có tiếng thằng Việt Nam gào lớn lên “Con đĩ mẹ mày thằng Li Min Hôôôôôôôô…,” lặp đi lặp lại. Rồi đến thằng Hàn Quốc đập cửa và bla… bla… bla… bla…. Rồi đến thằng Việt Nam “Con đĩ mẹ mày thằng Li Min Hôôôôôôôô…” Phải đến gần ba mươi phút sau hai thằng tầng trên mới chịu im. Đến ngày thứ ba thì bọn tù nữ tầng dưới bực quá liền gào lên chửi: “Con đĩ mẹ mày hai thằng khùng, mày có để yên cho mẹ mày ngủ trưa không?” Hễ hai thằng ở tầng trên “hát” xong thì tới bọn nữ tầng dưới “hát,” rồi tới hai thằng ở tầng trên “hát,” lại tới bọn nữ ở tầng dưới “hát”… liên tục.

Thiệt là nhộn nhạo còn hơn đám hát bội cúng đình ở quê nữa, vậy mà không hiểu sao bọn cán bộ trại Chí Hòa lại im re không thấy lên tiếng.

Tôi mới hỏi bọn cán bộ trại sao lại để bọn nó làm ầm ĩ giờ nghỉ trưa như vậy, bọn cán bộ nói: “Chớ biết làm sao bây giờ. Tụi tôi đâu có hiểu nó nói cái gì, mà tôi nói nó cũng không hiểu, mà nó không hiểu thiệt hay nó làm bộ không hiểu thì chỉ có nó biết.” Tôi hỏi thêm: “Ở đây không ai biết tiếng Anh để nói chuyện với nó sao?” Cán bộ này nói: “Không, muốn làm việc với nó phải mời phiên dịch, phải liên hệ trước mấy ngày mới có phiên dịch.” À, công an một cái trại giam lớn nhất Sài Gòn, giam hàng đống người nước ngoài mà không có người biết tiếng Anh.

Có lần, cán bộ mở cửa phòng giam để ra ngoài khiêng nước vô xài, tôi đi ra nhìn thấy cái phòng kế bên bỏ trống, cửa mở, mà nhìn vô thấy tối om om, lờ mờ mấy cái chai nhựa loại đựng nước chanh màu xanh lá cây một lít rưỡi. Tôi muốn biết cấu trúc bên trong phòng kia như thế nào bèn nói với con nhỏ cán bộ trại cho tôi qua đó lượm hai cái chai nhựa bỏ không. Nó hỏi tôi lấy chai làm gì, tôi nói để đựng nước vô đó tập thể dục. Nó gật đầu, tôi bước vô quan sát thấy kiểu bố trí giống y như bên phòng tôi, mà sao tối quá, nhìn lên tường phía trên cửa ra vào thấy có mộ cái bóng đèn nhỏ xíu sáng lờ mờ còn đặt nằm lọt thỏm trong cái lỗ vuông trên tường sâu vô khoảng hơn gang tay, ánh sáng không hắt xuống mặt đất được. Cửa phòng đang mở mà trong phòng tối om om, mùi ẩm mốc nồng nặc xông lên vô lỗ mũi.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

*

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 27/11/2016

img_1460 Trước sân Phước Lộc Thọ, Little SG.

Mà hình như bọn giám thị trại giam các trại giam tôi đã từng ở qua này con vợ nó làm đại lý cho hãng băng vệ sinh Kotex hay sao mà thấy trại nào cũng phát Kotex loại “bán ế” (gần hết hạn sử dụng hoặc quá hạn sử dụng) cho tù nhân, không thấy nhãn hiệu khác dù ở ngoài có rất nhiều.

View original post 935 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 105


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 19/11/2016

bolsaTôi quay lại phòng giam, thầm nghĩ mình không cần những thứ đó. Tiền, đồ vật không đáng bao nhiêu, giấy tờ, bằng cấp sau này có ra tù cũng không còn sử dụng nữa. Mẹ nó, nó tưởng mình cần cái đống giấy đó để nấu nước uống chắc. Đúng là ngu bỏ mẹ. Đưa thêm một tỷ đồng chưa chắc tôi thay đổi ý kiến, đừng nói có một trăm triệu, lại là tiền của mình, vậy mà dám trơ mặt đặt điều kiện với mình. Làm biên bản, làm đơn xin bọn cộng sản đê tiện chúng mày hả? Chúng mày không xứng đáng được tao xin. Chờ đến kiếp sau đi các con. Tiền mồ hôi nước mắt của mình vất vả mới kiếm được, nhưng không vì vậy mà tự chà đạp danh dự của mình. Chỉ bọn cộng sản chúng mày mới bán rẻ danh dự vì tiền, còn tao thì không nhe mậy. Chúng mày trả lại cho tao thì tốt, mà không trả càng tốt hơn.

Tôi lại ho rầm rầm cả đêm không ai ngủ được, bọn công an tưởng tôi bị ho lao hay cái gì khác bèn đem tôi xuống bệnh viện của nó chụp X. Quang phổi hai lần, xét nghiệm máu hai lần mà không tìm ra cái giống gì hết, rồi chính bọn bác sĩ của nó bèn kết luận rằng do không khí trong khu giam tù nhân ô nhiễm quá nên tôi bị dị ứng, khi nào chuyển đi chỗ khác có lẽ sẽ khá hơn. Như vậy là rõ ràng rồi nhé, bọn công an cộng sản Việt Nam nhốt người ở nơi ô nhiễm môi trường cũng là một cách tra tấn vi phạm Công Ước chống tra tấn của Liên Hiệp Quốc.

Có lần, tôi đang ngồi ở ghế đá trước sân bệnh viện của trại Chí Hòa, nghe một thằng tù lao động ngoài nó nói Luật Sư Lê Công Định đang ở đây. Tôi hỏi nó: “Ông Định làm cái gì?”, thằng này nói: “Ông Định giữ thư viện của trại.” Tôi lại hỏi tiếp: “Vậy ổng có biết tôi ở đây không?”, nó trả lời là “Biết.” Tôi chờ coi nó có nói gì thêm không, nhưng nó từ giã tôi rồi bỏ đi, nói: “Em không dám nói với chị lâu, sợ có người nhìn thấy thì em chết.” Tôi cũng chỉ muốn biết vậy là đủ, có nói thêm cũng là một câu trả lời, mà không nói thêm cũng là một câu trả lời.

Có lần đi ngang một căn phòng, nhìn thì thấy cũng tử tế, đầy đủ, nhưng cửa song sắt có khóa bên ngoài nên biết là phòng giam, một cán bộ nam chỉ cho tôi thấy và nói đây là phòng giam của Lê Công Định, ban đêm mới về đây ngủ. Tôi hỏi: “Ở một mình hay ở với ai?”, cán bộ này nói “Ở với một người nữa.” Tôi không hiểu sao cán bộ này lại chỉ cho tôi coi những thứ đó, hay là bọn công an cấp trên muốn đặt điều kiện gì với tôi nếu tôi cũng đòi ở cái phòng giam giống như vậy mà bọn công an không dám nói thẳng, sợ bị tôi chửi? Nhưng cũng có cái hay, nhờ vậy tôi hiểu ra một số chuyện bên trong nữa, nghề nghiệp của tôi mà, đâu cần phải nói nhiều mới hiểu.

Bọn công an Chí Hòa còn ăn chận tiêu chuẩn băng vệ sinh của nữ tù nhân nữa. Theo quy định, tiêu chuẩn băng vệ sinh của nữ tù nhân mỗi tháng quy ra bằng hai ký lô rưỡi gạo thường, tức khoảng hai mươi lăm ngàn đồng. Mỗi tháng, bọn nó chỉ phát cho mỗi người một gói nhỏ tám miếng mỏng lét hiệu Kotex, giá bán có tám ngàn đồng (in rõ rành rành trên bao bì băng vệ sinh). Vậy mà tù nhân không ai hó hé tiếng nào. Tôi hỏi chị Hà vậy tụi nó làm sao có đủ băng vệ sinh mà xài? Chị Hà nói:

– Thì mấy đứa nhà giàu đưa tiền lót tay cho cán bộ đem vô giống như dầu gió hay thuốc Tây vậy đó, tụi nó xài đâu có hết, còn bán lại cho đứa khác. Đứa nào không có tiền mua thì làm mướn cho nó lấy băng vệ sinh, giặt đồ, lấy cơm, rửa chén, lau chỗ nằm cho nó… vậy đó.

Tới phiên phát cho tôi, tôi kêu con cán bộ lại nói:

– Có một gói nhỏ xíu mỏng lét như vậy làm sao xài đủ? Hai ký rưỡi gạo sao có bao nhiêu đây?

Con cán bộ nói:

– Nhiều người ở đây xài có bao nhiêu thôi. Một gói đủ rồi.

– Người khác thế nào tôi không cần biết, tiêu chuẩn của tôi là phải phát đủ, bao nhiêu đây không đủ xài. – Tôi nói.

Con cán bộ trại nói:

– Thì chị cứ lấy đi, cái này ở trên quy định như vậy. Chị xài không đủ để tôi báo với cấp trên xin thêm.

– Ờ, vậy thì được, phải thêm cho tôi hai gói bự loại dày nữa mới được, bằng không đừng trách tôi nhe. Tôi sẽ tố cáo cho cả thế giới biết, cho tất cả nữ tù nhân ở đây biết cán bộ trại giam Chí Hòa này ăn bớt băng vệ sinh của tù nhân.

Đúng y vậy, tháng nào tôi cũng “xin thêm” và bọn nó cũng phải “đưa thêm” cho tôi hai gói bự, không xài thì tôi để dành cho người khác, ngu sao để chúng nó ăn bớt. Đương nhiên chỉ có một mình tôi đòi thêm được, còn hàng ngàn nữ tù nhân khác ở trại Chí Hòa này bị ăn bớt tiêu chuẩn băng vệ sinh, nếu cứ đem nhân số tiền cho số người, số tháng, số năm sẽ thấy bọn công an trại giam này đã “hốc” số tiền băng vệ sinh của tù nhân thật khổng lồ.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 19/11/2016

bolsaTôi quay lại phòng giam, thầm nghĩ mình không cần những thứ đó. Tiền, đồ vật không đáng bao nhiêu, giấy tờ, bằng cấp sau này có ra tù cũng không còn sử dụng nữa. Mẹ nó, nó tưởng mình cần cái đống giấy đó để nấu nước uống chắc. Đúng là ngu bỏ mẹ. Đưa thêm một tỷ đồng chưa chắc tôi thay đổi ý kiến, đừng nói có một trăm triệu, lại là tiền của mình, vậy mà dám trơ mặt đặt điều kiện với mình. Làm biên bản, làm đơn xin bọn cộng sản đê tiện chúng mày hả? Chúng mày không xứng đáng được tao xin. Chờ đến kiếp sau đi các con. Tiền mồ hôi nước mắt của mình vất vả mới kiếm được, nhưng không vì vậy mà tự chà đạp danh dự của mình. Chỉ…

View original post 884 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 104


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 17/11/2016

thapnen1– Không cần. – Tôi nói. – Giữa tôi với Nguyễn Thị Mỹ Nghệ là quan hệ dân sự, không liên quan gì đến vụ án của tôi và cơ quan điều tra.

– Tôi muốn chị kể rõ chính xác tất cả số tài sản, giấy tờ thôi mà. Chị nhớ chứ? – Ông Cống lại hỏi, chung quy chỉ muốn kéo lại vấn đề viết biên bản.

– Tất nhiên là tôi nhớ, nhớ chính xác từng chi tiết nữa, tôi là nạn nhân của vụ cướp mà, tài sản của tôi do tôi phải lao động cật lực mà có được, tôi không được ai đưa tiền đút lót, hối lộ, làm sao mà không nhớ. Anh về nói lại với cái bọn an ninh đó rằng chúng nó cướp cái gì của tôi là phải trả cho đủ, tự mang đến đây mà trả, không cần phải lập biên bản gì đó, còn muốn cái gì khác thì nằm mơ đi. – Tôi nói.

– Chị viết cái đơn xin lại tài sản đưa cho tôi, tôi về báo lại lãnh đạo giải quyết trả cho chị. – Ông Cống nói.

– Ha ha! Anh nói nghe lạ nhỉ! Tại sao tôi phải viết đơn xin thằng ăn cướp trả lại tài sản cho tôi? Chuyện ngược đời quá vậy? Số tài sản của tôi cộng lại tính ra tiền cũng khoảng trên dưới một trăm triệu đồng thôi. Ví dụ: Nếu tôi cho anh một trăm triệu đồng rồi tôi đi đâu, gặp ai, bất cứ lúc, tôi đều chỉ vào mặt anh mà la lên: Mày là thằng ăn cướp. Tôi biết chắc chắn anh không đồng ý nhận tiền. Tôi cũng vậy. Tôi tuy là không có nhiều tiền nhưng với tôi một trăm triệu không là cái gì hết. Tôi sẵn sàng thí bỏ một trăm triệu đó cho bọn nhà nước cộng sản, chúng thích cướp cứ việc cướp. Còn không từ đây về sau tôi đi đâu, gặp ai, bất cứ lúc nào, tôi cũng đều tố cáo nhà nước cộng sản cướp tài sản của công dân Tạ Phong Tần. Danh dự, uy tín, bộ mặt của một nhà cầm quyền chỉ đáng có một trăm triệu thì cái giá đó quá rẻ, tôi vẫn còn lời chán. Ngoài tài sản ra còn giấy tờ, bằng cấp của tôi nữa đó. Biết khôn thì mang đến trả cho tôi. – Tôi nói.

– Vậy là chị nhất định không viết đơn? -Ông Cống hỏi.

– Nãy giờ tôi nói quá rõ rồi, sao anh còn lằng nhằng hỏi tới hỏi lui vậy? – Tôi nói.

– Giấy tờ của chị gồm có những thứ gì? – Ông Cống hỏi.

– Anh về hỏi bọn ăn cướp đó, không cần phải hỏi tôi. – Tôi nói.

– Vậy tôi làm cái biên bản ghi lời khai, tài sản gồm những thứ gì chị khai vô đó rồi ký tên vô?. – Ông Cống hỏi.

– Tôi không khai gì hết, trả thì tôi nhận, không trả thì thôi, không phải lằng nhằng nhiều. – Tôi nói.

Thấy không thuyết phục được tôi viết đơn hay làm bất cứ biên bản gì khác, ông Cống chuyển đề tài:

– Tôi không hiểu sao chị cứ phải đòi hỏi quyền con người, quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí. Tôi biết chị là người giỏi nghiệp vụ, nếu muốn chị vẫn có thể có một vị trí tốt trong xã hội. Chế độ chúng ta vẫn đang có quyền con người đấy thôi. Người ta đã xây dựng nhà tình thương cho người nghèo, xây dựng bệnh viện, trường học, cầu đường, có chương trình xóa đói giảm nghèo hàng năm. Liên hiệp quốc đã công nhận những vấn đề này rồi mà.

Lập luận này cũ mèm, bao nhiêu năm nay nó cứ nhai nhải trên các báo, đài của chúng nó, đọc mòn hết cả mõm, nghe mòn hết lỗ tai hơn chục năm rồi. Tôi lập tức “phản công” liền:

– Anh nuôi con gà, con heo anh có cho nó ăn uống đầy đủ không? Có lo chuồng trại cho nó ở sạch sẽ tử tế không? Có chăm sóc y tế cho nó không? Có chứ gì! Những điều anh vừa nói chỉ mới giải quyết phần “con” thôi, chưa phải là phần “người.” Con người khác con vật ở chỗ có suy nghĩ riêng, có tư tưởng riêng, có tình cảm riêng, có ngôn ngữ riêng. Đã là con người thì phải có quyền tự do tư tưởng, tự do phát biểu chính kiến, tự do ngôn luận, tự do báo chí. Con người có phải cái máy cassette đâu mà cứ nhấn nút play là phát y chang như nhau, lần nào cũng bao nhiêu câu đó, nói mỗi một ý đã ghi âm sẵn. Tôi biết những điều tôi nói, tôi viết không làm hài lòng đảng cộng sản của anh, nhưng tôi vẫn làm vì đó là quyền con người của tôi, nếu tôi không làm thì tôi có khác gì con vật. Anh có công nhận là tôi nói đúng không? Anh mà không có các quyền tự do cơ bản đó thì anh có khác gì con vật đang được nuôi trong chuồng.

Ông Trần Văn Cống nói:

– Tôi cũng biết vậy. Nhưng giờ tôi cũng đã lớn tuổi rồi. Tôi khó mà quay lại được. Chị cũng biết rõ trong lực lượng có nhiều người hiểu điều đó, nhưng vì gia đình, vì vợ con, đã trót lên thuyền rồi cho dù đang bão tố cũng phải đi tới thôi.

Tôi nhếch mép cười khẩy, nói với ông ta:

– Vậy tại sao anh còn giương buồm lên trong cơn sóng dữ? Anh hạ buồm đi, đó mới là cách cư xử khôn ngoan của một con người biết suy nghĩ.

Ông ta đứng lên từ giã tôi, không nói gì thêm.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

 

 

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 17/11/2016

thapnen1– Không cần. – Tôi nói. – Giữa tôi với Nguyễn Thị Mỹ Nghệ là quan hệ dân sự, không liên quan gì đến vụ án của tôi và cơ quan điều tra.

– Tôi muốn chị kể rõ chính xác tất cả số tài sản, giấy tờ thôi mà. Chị nhớ chứ? – Ông Cống lại hỏi, chung quy chỉ muốn kéo lại vấn đề viết biên bản.

View original post 941 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 103



Bài đã đăng báo Người Việt ngày 13/11/2016

thapnenTôi ở trại Chí Hòa được khoảng hai tháng thì cán bộ trại báo điều tra viên An Ninh Điều Tra muốn gặp tôi. Ngạc nhiên quá, đã kết thúc điều tra, xét xử sơ thẩm rồi, điều tra viên đã hết nhiệm vụ thì gặp tôi làm cái gì? Tò mò quá, tôi bèn theo cán bộ trại đi ra, thấy ông Trần Văn Cống và một thằng mặc đồ an ninh nhỏ nhỏ khoảng chừng hai mấy tuổi đi theo ôm một cái cặp hồ sơ.

Nhìn là biết ngay thằng này thuộc lại con ông cháu cha. Tôi nhớ nó đeo hàm Trung sĩ, chứng tỏ chưa qua trung học, mà lại thấp bé nhẹ cân, không đủ tiêu chuẩn về thể lực lẫn trình độ học vấn để được tuyển vào ngành công an.

Ông Cống vừa trông thấy tôi đã nói:

– Chào chị Tần. Chị khỏe không? Biết tôi sang đây gặp chị, anh Huỳnh Phi Lâm nhờ tôi gởi lời thăm chị.

Tôi nói:

– Như anh thấy đó, tôi chưa chết. Nhờ anh chuyển lời cho tôi rằng tôi cám ơn anh Lâm. Kết thúc điều tra rồi, anh gặp tôi làm gì nữa?

Ông Cống nói:

– Tôi có một số chuyện muốn hỏi chị nên phải gặp.

– Nếu muốn tôi thay đổi lời khai thì anh về đi, bảo với sếp anh đừng có hy vọng chuyện viễn vông đó. – Tôi nói.

– Không phải, tôi trao đổi với chị chuyện khác. – Ông Cống nói.

Tới đây, có một cán bộ trại cầm chùm chìa khóa to đùng đi tới kêu ông Cống đi theo. Cả bốn người cùng im lặng đi, không ai nói gì với ai nữa. Đi loanh quanh một đoạn dẫn dến khu nhà dùng làm phòng hỏi cung, đường đi hai bên hẹp, rất nhiều phòng nhỏ nhỏ bố trí ghế bàn làm việc bằng bê-tông dính liền xuống nền nhà. Tôi nhìn vô thấy một vài phòng có người bên trong, có tù nhân mặc đồ sọc của trại ngồi dưới đất, cán bộ áo xanh cứt ngựa ngồi trên ghế. Dọc hành lang cũng có một tù nhân nam ngồi dưới đất, lưng dựa sát tường. Thấy tôi đi ngang qua mặt nghinh nghinh, người này nhìn theo với ánh mắt ngạc nhiên, tò mò. Có lẽ ở cái trại Chí Hòa này tôi là người tù duy nhất không bao giờ ngồi dưới đất nói chuyện với công an.

Sau khi dẫn tôi vô một căn phòng trống, ông Cống nói với thằng cán bộ trại dẫn đường:

– Cháu cứ đi ra ngoài, khi nào xong chú sẽ gọi cháu.

Thằng kia làm thinh cầm chùm chìa khóa đi ra.

Ông Cống và thằng nhỏ an ninh kia ngồi ở hàng ghế trong, quay mặt ra ngoài rồi ông Cống mời tôi ngồi xuống ghế đối diện, chính giữa có cái bàn viết bằng xi măng. Thằng kia mở tập hồ sơ, tôi nhìn thấy nó lôi ra cái mẫu biên bản ghi lời khai in sẵn ra chuẩn bị ghi chép, tôi khoác tay nói:

– Không cần biên bản ghi lời khai làm gì, tôi không có khai gì hết, đừng làm mất công.

– Đây là ghi lời khai thông thường, không phải biên bản hỏi cung. – Ông Cống nói.

– Thông thường hay không thông thường cũng không. Anh viết thì anh tự ký đi nhé, tôi không ký. – Tôi nói.

Thằng kia quay sang nhìn ông Cống dò hỏi, ông Cống quay qua nó nói:

– Cháu dẹp vô đi, không cần đâu.

Quay sang tôi, ông Cống nói:

– Tôi muốn biết rõ lúc trước bên an ninh giữ của chị những tài sản gì?

– Không phải giữ, mà là ăn cướp tài sản của tôi. Tôi gởi ở nhà bà Nguyễn Thị Mỹ Nghệ ở phường 25 quận Bình Thạnh, bọn an ninh gồm có Nguyễn Minh Hải, Trần Tiến Tùng và thêm một số thằng khác xông vào nhà cướp của tôi chớ tôi có gởi cho bọn chó đó đâu. – Tôi nói.

– Thì cũng vậy thôi, hiện nay người ta cũng thừa nhận có giữ của chị mà. -Ông Cống nói.

– Sao cũng vậy được, khác rất xa. Đó rõ ràng là hành vi cướp tài sản công dân, ngang nhiên vi phạm pháp luật. Anh là điều tra viên, đương nhiên anh biết thế nào là yếu tố cấu thành tội cướp tài sản, đâu cần tôi giải thích. Danh bất chính thì ngôn bất thuận, không thể chối cãi được. – Tôi nói.

Trong khi nói chuyện với tôi, tôi thấy ông Cống mở tờ báo đang cầm trên tay ra đặt lên bàn, trong tờ báo có hai tờ giấy A4 viết chi chít chữ bằng mực đen, mỗi câu có đánh dấu gạch đầu dòng, phía góc trên có bút phê, chữ ký bằng mực đỏ. Mỗi lần ông Cống hỏi tôi câu gì ông ta đều liếc vào tờ giấy, tôi hiểu ngay vấn đề là những câu hỏi này đã được thằng sếp của ông ta chấp thuận cho phép hoặc là thằng nào đó đưa ra cái kế hoạch này trình lên cấp trên phê duyệt rồi đưa ông Cống thực hiện. Tuy không đọc được vì chữ nhỏ, xấu và tờ giấy ngược với tôi, nhưng tôi nhìn nét chữ thấy không phải là chữ viết của ông Cống. Tôi quyết định ngay lập tức phải làm tanh bành té bẹ cái kế hoạch này của chúng nó.

– Chị với bà Nguyễn Thị Mỹ Nghệ là như thế nào? – Ông Cống hỏi.

– Tôi là bạn học với Nguyễn Thị Mỹ Nghệ thời học đại học Luật. – Tôi nói.

– Vậy tôi làm biên bản ghi lại và số tài sản chị gởi cho bà Nghệ nhé, biên bản viết tay thôi? -Ông Cống hỏi.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 13/11/2016

thapnenTôi ở trại Chí Hòa được khoảng hai tháng thì cán bộ trại báo điều tra viên An Ninh Điều Tra muốn gặp tôi. Ngạc nhiên quá, đã kết thúc điều tra, xét xử sơ thẩm rồi, điều tra viên đã hết nhiệm vụ thì gặp tôi làm cái gì? Tò mò quá, tôi bèn theo cán bộ trại đi ra, thấy ông Trần Văn Cống và một thằng mặc đồ an ninh nhỏ nhỏ khoảng chừng hai mấy tuổi đi theo ôm một cái cặp hồ sơ.

View original post 920 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 102



Bài đã đăng báo Người Việt ngày 09/11/2016

Thắp nến cầu nguyện cho Công Lý và Hòa Bình ở nhà thờ Kỳ Đồng, SG năm 2011
Thắp nến cầu nguyện cho Công Lý và Hòa Bình ở nhà thờ Kỳ Đồng, SG năm 2011

Cơm tù phát ở trại An Ninh Điều Tra nấu nhão nhưng cũng còn nấu bằng gạo mềm cơm, ai không có tiền có thể tiết kiệm bằng cách xin thêm thằng Bình nhiều cơm ém đầy một ca nhựa, ăn hai phần, chừa lại một phần đậy cho bụi đừng rớt vô sáng mai lấy muối tôm, muối ớt ăn sáng được. Cơm tù ở trại Chí Hòa đã đen thui mà để nguội còn cứng ngắc, nhai đến sái quai hàm, thành ra không lấy thêm ăn sáng được.

Tù ở đây ai cũng phải cố gắng nhờ người nhà mua thêm mì ăn liền mà ăn sáng. Có ở trong Chí Hòa mới biết trong này toàn bán những thứ mì gói, nước tương mà ngoài xã hội tự do chưa từng thấy bao giờ, có lẽ chất lượng kém quá nên bán bên ngoài không ai thèm mua, bèn tống hết vào bán cho tù nhân. Người tù không có sự lựa chọn nào khác đành phải mua mà ăn thôi, còn hơn là nhịn đói.

Trong tù không có nước sôi để ăn mì gói, tù nhân sáng kiến bằng cách lấy nước uống rót vô hộp nhựa đựng miếng mì cho nước thấm đều khoảng chừng năm phút, chắt hết nước cho ráo rồi đậy kín nắp hộp lại ủ khoảng hai chục phút cho mì nở bung ra. Mở hộp, xé mì cho tơi từng sợi rồi lấy mấy gói gia vị trong gói mì rắc vô, trộn đều, có cà chua, dưa leo thêm vô nữa, vậy là thành mì khô ăn cũng thấy ngon lắm. Có tôm khô hay thịt heo chà bông thêm vô nữa càng tốt.

Còn bánh tráng thì lấy nhúng nước qua một cái, cho nó hơi mềm một chút, xếp lại cho vô cái hộp nhựa, làm nhiều cái đầy hộp, xong xịt nước tương vô, thêm mấy miếng chả chiên hay đậu hũ chiên mua căn tin, vậy là thành bánh ướt chớ có gì đâu.

Lúc ở ngoài mua một thùng mì ăn liền từ lúc mới xuất xưởng, sáu tháng sau hết hạn sử dụng coi lại còn hai phần ba thùng. Bên trại An Ninh Điều Tra ăn sáng bằng cơm nguội mì gói thay phiên nhau. Không thể tưởng tượng được là ở trong này ngày nào mình cũng ăn mì gói mà hổng thấy ngán. Mì trại Chí Hòa bán, tôi nhớ hình như tên Thiên Phú thì phải, tôi cầm gói mì lật qua lật lại săm soi, nói giỡn với chị Hà và con Duyên rằng:

– Thiên Phú à? Đúng rồi, nhờ trời mày cấu kết được với thằng giám thị trại Chí Hòa mới bán được cho mấy ngàn tù ở đây mà làm giàu, đã dở mà còn bán mắc, mày bán ở ngoài ai mà mua, sập tiệm chết mẹ từ lâu rồi. Thằng nước tương Hoa Sen này cũng vậy, bà mẹ nó, chưa thấy nước tương nào nó tệ như nước tương này, chắc của vợ thằng giám thị nó sản xuất ra đây. Đem thứ này ra ngoài chợ bán cho thiên hạ đập vô bản mặt, bán cho tù ăn thôi. Hèn chi bên kia bán nước mắm cho tù ăn, bên này nó chỉ bán nước tương, nó ăn xương uống máu tù nhân mà.

Hai người kia nghe tôi nói ngồi cười hì hì.

Tôi ở trại Chí Hòa này hơn một tháng mới để ý thấy tất cả bọn cán bộ lớn nhỏ khi vào khu giam tù đều đeo khẩu trang y tế màu xanh biển. Thì ra tụi nó biết rõ không khí trong đây bị ô nhiễm nên chúng nó sợ lây bệnh, vậy mà không hề thấy chúng nó làm bất cứ điều gì để cải thiện không khí bớt ô nhiễm, ngược lại, có không ít đêm cả phòng không ngủ được vì cứ trời đổi hướng gió là mùi cứt heo từ ngoài chuồng heo gần đó bay phất vô phòng giam thúi không chịu nổi.

Mà cái trại này không hiểu gió trong lành bên ngoài thì không thấy thổi vô, đến khi có mùi thúi nó lại bay vô ào ào mới chết chớ. Mùi lại là thứ vô hình, không màu sắc, không hình dạng, cho nên bọn công an sẽ dễ dàng chối bay chối biến. Tôi nhớ lúc còn ở trại An Ninh Điều Tra, đọc báo Thanh Niên thấy có đăng tin bạn đọc gởi đến, phản ánh trại Chí Hòa lấy phân sống của heo tưới rau, mùi thúi bay qua hàng xóm chịu không nổi, có cả hình chụp nữa. Vậy mà không thấy tụi nó động đậy gì hết. Trồng rau mà tưới phân sống rất ô nhiễm môi trường và mất vệ sinh, dễ dàng bị nhiễm bệnh đường ruột nếu ăn trúng rau đó, điều này con nít học tiểu học cũng biết, chẳng lẽ bọn giám thị trại giam Chí Hòa không biết. Hay là bọn nó cố tình làm vậy để tra tấn tù nhân? Vì đây là khu giam tù đang giai đoạn điều tra hay chờ xét xử mà, ai chịu hổng nổi muốn nhanh chóng thoát khỏi chỗ này thì cứ nhận tội đại đi còn chuyển trại khác, ở đây điều tra đi điều tra lại quanh năm suốt tháng hửi mùi cứ heo thúi cũng chết. Kiểu này còn dã man, khốn nạn hơn là đánh đập nữa, đánh thì để lại dấu vết, bị kiện cáo, còn mùi thúi thì đố cha đứa tù nào kiện được. Thành ra cái trại giam nằm giữa trung tâm thành phố Sài Gòn hoa lệ nghiễm nhiên tồn tại cái khu nuôi heo và cái vườn rau bón phân heo sống cho cư dân xung quanh trại giam hưởng luôn mùi thúi chung với tù nhân. Cũng giống như lâu lâu bọn chúng lại khủng bố tù bằng cách không cho nước sạch để xài dù mỗi người tù nhân chỉ có ba xô lưng nước cộng lại có bốn mươi hai lít nước mỗi ngày.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Trở về >>> Tạ Phong Tần ( Đứng Thẳng Làm Người – 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

Source : ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 102

HOME

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 09/11/2016

Thắp nến cầu nguyện cho Công Lý và Hòa Bình ở nhà thờ Kỳ Đồng, SG năm 2011 Thắp nến cầu nguyện cho Công Lý và Hòa Bình ở nhà thờ Kỳ Đồng, SG năm 2011

Cơm tù phát ở trại An Ninh Điều Tra nấu nhão nhưng cũng còn nấu bằng gạo mềm cơm, ai không có tiền có thể tiết kiệm bằng cách xin thêm thằng Bình nhiều cơm ém đầy một ca nhựa, ăn hai phần, chừa lại một phần đậy cho bụi đừng rớt vô sáng mai lấy muối tôm, muối ớt ăn sáng được. Cơm tù ở trại Chí Hòa đã đen thui mà để nguội còn cứng ngắc, nhai đến sái quai hàm, thành ra không lấy thêm ăn sáng được.

View original post 945 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 101


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 05/11/2016

pkn-ktMột thằng công an đeo hàm trung tá, không nhớ tên gì, ngồi ở hàng ghế dựa sát tường cửa ra vào nghe tôi chửi có lẽ bị “nhột” nên chen vô:

– Chị nói ít thôi. Ai cho nói những chuyện đó.

Tôi nổi điên lên, quay lại quát to hắn:

– Ít gì? Sao lại ít? Ở đâu ra cái quy định đến chuyện gia đình tôi cũng không nói được? Không muốn nghe thì đi ra, ai bảo ngồi đó nghe chuyện nhà của tôi làm gì? Thúi thì nói thúi, ăn cướp thì nói ăn cướp, ỉa lên pháp luật thì nói ỉa lên pháp luật. Biết xấu sao? Biết xấu thì đừng làm, làm thì đừng sợ người ta chửi. Pháp luật nào cho phép bọn công an súc sinh đó bắt nhốt người nhà bị cáo không cho tham dự phiên tòa? Đừng tưởng mặc cái áo xanh đó là oai, tôi đã từng mặc áo ấy rồi, đồ bỏ. Đời tôi chưa thấy chế độ nào khốn nạn, bẩn thỉu, đê tiện, vô liêm sỉ như chế độ cộng sản này. Tôi báo cho các người biết, cháu tôi không bị lạc mất là may cho các người. Nó mà có chuyện gì, các người nợ máu phải trả bằng máu. Các người chờ đó, từ từ các người sẽ được nhận phần trả giá tội ác của các người. Không phải nóng vội đâu, ngay trong đời các người, không cần chờ đến đời con đời cháu đâu. Các người chống mắt mà nhìn đi.

Cả đám công an ngồi trong phòng nghe tôi chửi im re. Thằng trung tá kia quê độ với đồng bọn nên nói:

– Chị còn nói nữa thì tôi ngưng cuộc gặp.

– Ngưng thì ngưng, không cần. Chuyện nhỏ. Đây có nói thêm vài chục phút hay ít hơn cũng vậy thôi. Mười phút sau cả thế giới sẽ biết công an trại giam Chí Hòa ỉa lên pháp luật, đàn áp tù chính trị Tạ Phong Tần liền. – Tôi tiếp tục quát hắn.

Tôi quay sang con Tú, tay chỉ vào hắn nói:

– Em lấy giấy viết ghi lại họ tên, cấp bậc, chức vụ cho rõ ràng. Bảng tên có đeo đó, hai gạch hai sao là trung tá đó. Tố cáo cho cả thế giới biết rằng mình nói chuyện nhà của mình mà nó cũng ngăn cản, cấm đoán, nhờ luật sư làm đơn tố cáo gởi đến lãnh đạo nó và tất cả các cơ quan thông tin đại chúng trong ngoài nước.

Con Tú lẳng lặng móc cuốn tập học sinh với cây viết bi ra ghi lại. Tôi nhìn thấy “đồ nghề” nó đem theo mắc cười quá, mấy lần đi thăm gặp trước đâu có đâu. Cái vụ vô thăm gặp hễ tôi nói câu gì nó ghi sổ lại câu ấy là mới à nghen! Có “quân sư quạt máy” ở ngoài “cố vấn” nghen!

Trong bọn kia có một người lên tiếng:

– Thôi đi chị. Tiếp tục nói chuyện của chị đi. Hết giờ bây giờ.

Con Tú nãy giờ lẳng lặng ngồi cắm cúi ghi chép trong cuốn tập học sinh những điều tôi vừa dặn nó làm. Thằng trung tá cà chớn muốn ra oai với tôi cũng ngồi làm thinh luôn. Tôi quay lại phía con Tú, chờ nó ghi chép xong mới dặn nó lần sau vô mua cho mấy bộ quần áo kiểu áo hai dây, quần đùi, một chục cục xà bông Lifebuoy đỏ, trong phòng giam vừa nóng bức vừa thiếu nước tắm, chỉ có thể xài được Lifebuoy đỏ, xài thứ khác không đủ nước xả cho sạch người. Dặn nó mua thêm thuốc đau khớp, cao huyết áp, dầu gió xanh Con Ó gởi vô cho tôi. Tôi biết là ở trại Chí Hòa này bọn công an không cho thân nhân tù gởi dầu gió vô nhưng nó bán lậu cho tù một chai năm trăm ngàn đồng, trong khi giá mua chai Con Ó lớn nhất ngoài tiệm thuốc Tây có tám chục ngàn đồng, tôi cố tình kêu con Tú gởi cho tôi coi chúng nó sẽ làm như thế nào. Tôi dặn nó lúc nào lên Sài Gòn, có cơ hội ghé nhà thờ Kỳ Đồng đốt nhang cho cha Chân Tín và thăm cha Thoại, cha Thanh, cha Thành.

Lại dặn nó ra căn-tin mua chuối xiêm còn xanh để ăn được lâu, mì ăn liền, bánh tráng, hai cái quần đùi mặc cho mát. Tôi hỏi nó ngoài căn-tin có bán gì khác nữa không, nó nói có kẹo mà ghê lắm, thời buổi bây giờ mà còn có loại kẹo gói trong miếng giấy vặn túm hai đầu lại, kiểu như kẹo thời bao cấp nên tôi không kêu nó mua.

Một lúc sau, chúng nó báo là hết giờ thăm gặp. Em tôi nó ra ngoài mua đồ, còn tôi đi trở vô.

Trên đường vào phòng giam, tôi nhìn thấy mấy đứa tù nhân nam đang gánh cơm chia cho từng phòng. Cơm đựng trong những cái nồi nhôm cỡ mười lít nước. Mỗi gánh là hai nồi cơm. Ngoài hành lang tầng một có ánh sáng trời, lúc này tôi mới nhìn thấy rõ cơm trong nồi có màu vàng nâu nâu như màu đất sét ruộng, mà nó cũng được xắn thành tảng bự thảy vô nồi nghiêng ngửa y như người ta lấy dá xắn từng lát đất rồi quăng lên khi đào cái đìa. Lúc ở trong phòng giam thiếu ánh sáng nên nhìn không thấy rõ màu cơm. Phòng của tôi là còn đỡ, cái bóng đèn nhỏ xíu loại tiết kiệm nó chỉ treo trên tường, bên ngoài cái hốc vuông, cách mặt đất khoảng bốn mét, chớ các phòng khác có lần tôi đi ngang gặp lúc mở cửa, nhìn vô thấy tối mù mù, vì cái bóng đèn nó đặt trong cái hốc tường như cái hộp vuông thụt sâu vào khoảng một gang tay.

Tạ Phong Tần

(còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 05/11/2016

pkn-ktMột thằng công an đeo hàm trung tá, không nhớ tên gì, ngồi ở hàng ghế dựa sát tường cửa ra vào nghe tôi chửi có lẽ bị “nhột” nên chen vô:

– Chị nói ít thôi. Ai cho nói những chuyện đó.

View original post 981 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 100


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 02/11/2016

img_0977Tôi nói:

– Kỳ cái gì, giống như ở ngoài bãi biển vậy thôi. Tôi không ngại chúng nó việc gì phải ngại. Bây giờ nó còn trẻ, sau này sẽ già, hết ngại. Giờ đó là giờ tắm, biết vậy cán bộ nam mò vô nhìn vào phòng nữ làm gì? Tôi báo cho cán bộ Dũng biết, giờ tắm mà cán bộ nam nào mò vào nhìn, không những tôi chửi mà còn tạt nước dơ ra đừng có trách tôi. Còn gì nữa không? Nếu không tôi đi vô nghe?

Ông Hán Khắc Dũng nói:

– Không có gì. Tôi chỉ có ý kiến vậy thôi, nghe hay không tùy chị, nội quy trại không cấm.

Ông ta gọi một cán bộ nữ trẻ mở cửa phòng giam cho tôi vô.

Tôi ở trại Chí Hòa được khoảng hơn mười ngày thì em gái tôi là Tạ Minh Tú đến thăm tôi. Bọn công an trại giam dẫn tôi ra một cái phòng cửa kiếng có máy lạnh chạy vù vù hẳn hoi, trên cửa phòng có tấm bảng đề “Phòng lãnh sự.” Trong phòng có một cái bàn dài loại bàn họp bằng ván mica và khoảng chục cái ghế gỗ có lưng dựa vây quanh, thêm một hàng khoảng năm sáu cái ghế dựa gỗ nữa xếp dọc theo tường cửa ra vào. Phòng này có hai cửa ra vô, một cửa phía trong tôi vừa bước vô và một cửa bên hông tôi thấy em gái tôi vừa bước vào. Vậy đây là phòng để cho nhân viên các lãnh sự quán nước ngoài đến gặp tù nhân là công dân nước họ, không phải phòng dành cho thân nhân thăm gặp tù nhân bình thường khác.

Bọn công an áo xanh kéo nhau vô phòng ngồi hàng chục người, toàn loại cấp hàm bự hết, cán bộ trại này tôi biết có Nguyễn Thị Luyến và Trần Văn Luân vì hai người này có đeo bảng tên. Nguyễn Thị Luyến có “đụng” tôi rồi, Trần Văn Luân đeo hàm thượng tá, tôi mới gặp lần đầu, người vừa lùn vừa đen thui như cục than đá. Ngoài hai người này thì còn rất nhiều người khác toàn “hai gạch” với “hai sao vàng” trở lên, cấp thấp hơn hổng thấy bén mảng. Bọn này kéo ghế ngồi quay xung quanh bàn, còn ngồi hết hàng ghế để dựa tường nữa, đếm qua đếm lại khoảng chục người, để canh có hai người phụ nữ là tôi và em gái tôi.

Nó cho hay cha Chân Tín vừa mất rồi, trước khi xét xử sơ thẩm mà nó chưa kịp cho tôi hay. Tôi nghe tin này như sét đánh bên tai dù biết rằng cha Chân Tín đã lớn tuổi, rồi sẽ có ngày này, nhưng cứ nhớ đến những ngày tôi còn ở Sài Gòn mà không cầm được nước mắt nghẹn ngào tuôn ra dù lòng tôi không hề muốn.

Thời gian một năm trước khi tôi bị bắt vô tù, nhờ sự giúp đỡ của cha Chân Tín mà tôi vẫn có thể liên tục viết được mỗi ngày một bài báo 1,500 chữ, bất chấp sự cướp đoạt computer và sự đàn áp, bắt bớ của bọn an ninh cộng sản ở Sài Gòn. Tôi khâm phục cha đã hơn 90 tuổi rồi nhưng mỗi ngày vẫn dạy giáo lý, vẫn làm từ thiện, và vẫn viết mỗi ngày một bài báo đủ thứ thể lại, đề tài rồi đưa cho tôi đánh máy và gởi mail đi giúp cha đăng lên. Mỗi ngày cha vẫn coi ti vi thời sự kênh nước ngoài bằng tiếng Anh, tiếng Pháp. Tôi hỏi: “Sao cha không coi đài Việt Nam?” Ngài nói: “Đài cộng sản toàn nói láo, coi chi mô.” Ngài còn nói thời trẻ Ngài bị chúng nó lừa.

Tôi hỏi hôm xét xử sơ thẩm ở nhà có ai đi không? Nó nói ở nhà nó và con Phụng (em út) dẫn thêm thằng Em Chằn năm tuổi đi lên Sài Gòn, ghé nhà thờ Kỳ Đồng gặp cha và anh chị em bạn bè trong đó, có cả chị Dương Thị Tân. Sáng hôm sau đi ra chưa kịp tới tòa án đã bị bọn công an chận đường từ đàng xa, dùng vũ lực bắt hết từng người đem nhốt mỗi người một nơi, cướp luôn cái điện thoại di động và cái máy chụp ảnh của con Tú, mà không hề có một tờ lệnh bắt nào. Con Tú, con Phụng, chị Tân và những người khác mỗi người bị chúng nó lôi đến nhốt riêng ở một trụ trở công an phường. Đến hết ngày bọn công an mới lôi con Tú và con Phụng lên xe chở về thẳng Bạc Liêu luôn, không gặp được ai. Về tới nhà không thấy Em Chằn đâu, nó gọi điện thoại hỏi cha Thoại thì mới biết chúng nó không dám lôi kéo bắt cha Thoại đem nhốt mà đuổi cha đi về nhà thờ sau khi đã bắt nhốt hết tất cả mọi người. Cha Thoại dẫn Em Chằn về nhà thờ Kỳ Đồng cho ăn uống rồi giữ nó luôn. Hai đứa sợ đêm nay Em Chằn không chịu ngủ khóc um sùm lên, vậy là hai chị em ngay lập tức phải đi xe ngược lên Sài Gòn trong đêm đó gặp cha Thoại dẫn Em Chằn về nhà, đến trưa hôm sau mới về đến nhà. Trong thời đại cộng sản này, trụ sở công an đều trở thành hang ổ xã hội đen hết rồi.

Nghe đến đây, máu tôi sôi lên sùng sục, tôi chửi um lên:

– Bọn công an khốn nạn chó đẻ này nó ỉa lên pháp luật mà. Nhà nước pháp quyền của chúng nó đó, bọn cộng sản súc sinh không phải con người mới dám làm những chuyện như vầy. Hãy nhớ mối thù này, còn sống là phải đòi nợ máu chúng nó. Cả một xã hội bị cộng sản chúng nó lừa bịp, đừng bao giờ tin bọn cộng sản chó má này.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Trở về > Tạ Phong Tần ( Đứng Thẳng Làm Người – 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 02/11/2016

img_0977Tôi nói:

– Kỳ cái gì, giống như ở ngoài bãi biển vậy thôi. Tôi không ngại chúng nó việc gì phải ngại. Bây giờ nó còn trẻ, sau này sẽ già, hết ngại. Giờ đó là giờ tắm, biết vậy cán bộ nam mò vô nhìn vào phòng nữ làm gì? Tôi báo cho cán bộ Dũng biết, giờ tắm mà cán bộ nam nào mò vào nhìn, không những tôi chửi mà còn tạt nước dơ ra đừng có trách tôi. Còn gì nữa không? Nếu không tôi đi vô nghe?

View original post 943 more words