Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 40


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 27/03/2016

Huy-AB22– Nhưng tôi cũng phải làm việc với chị, tôi không thể không làm. – Ông Cống nói.

Ông Cống bê một đống giấy A4 dày cỡ một tấc đã in sẵn ra, liếc qua tôi thấy đó là những bài viết của tôi đã đăng trên trang Sự Thật và Công Lý. Ông ta nói:

– Bây giờ chị ký xác nhận cho tôi vào những bài viết này là do chị viết.

– Tại sao tôi phải xác nhận? – Tôi hỏi.

– Thì những bài này chị viết đúng không? Đúng của chị thì chị xác nhận cho cơ quan điều tra. – Ông Cống nói.

– Đúng là của tôi viết, tôi có ghi rõ tên tác giả Tạ Phong Tần, địa chỉ bên dưới bài viết đó. Nhưng tôi không việc gì phải xác nhận. Đó là cái quyền của tôi, quyền tự do ngôn luận, quyền tự do báo chí được Hiến Pháp và luật pháp quốc tế bảo vệ. Tôi chỉ thực hiện cái quyền của tôi mà tôi phải xác nhận người ta nhìn vào sẽ nghĩ tôi bị điên. – Tôi nói.

– Vậy là chị không ký xác nhận phải không? – Ông Cống hỏi tiếp.

– Không. Tôi đã nói nhiều lần rồi. Lần này lặp lại là lần cuối cùng. Đừng có hỏi tôi những câu như thế nữa, tôi sẽ không trả lời. – Tôi nói.

– Sao chị lại không trả lời? – Ông ta lại hỏi.

– Hỏi là quyền của anh, trả lời hay không là quyền của tôi. Cái mồm tôi nó đang nằm trên mặt tôi hay nó nằm trên mặt anh? Khi nào mồm tôi nằm trên mặt anh thì anh tự trả lời, còn nó nằm trên mặt tôi thì tôi không trả lời. Quyết định vậy đi há! – Tôi nói.

Ông ta lấy cái mẫu biên bản hỏi cung bị can in sẵn ra, cặm cụi vừa ghi vừa nhìn vào cái tờ giấy để kế bên. Tôi liếc vào thấy cái danh sách dài và một mớ câu chữ loằng ngoằng trên đó, không nhìn rõ nhưng tôi đoán đó là danh sách những bài viết của tôi và “chỉ đạo” của sếp ông ta phải hỏi tôi cái gì, cái gì.

Ông ta viết xong một câu, rồi ngước lên nói:

– Chị nghe tôi đọc lại câu hỏi: Chị Tạ Phong Tần cho biết tình trạng sức khỏe hôm nay của chị thế nào? Có đảm bảo làm việc với cơ quan điều tra không? Đáp: Tôi vừa ăn cơm lại ngày hôm qua, chưa đảm bảo sức khỏe làm việc. Hỏi: Trong thời gian tới chị Tạ Phong Tần có đồng ý trả lời những câu hỏi của cơ quan điều tra không? Đáp: Tôi không trả lời.

Tôi nghe xong mắc cười quá, nói:

– Tôi chưa trả lời sao anh ghi luôn câu trả lời của tôi vậy?

– Tôi biết là chị sẽ nói như vậy. – Ông Cống nói. -Vậy ngày mai chị có làm việc với tôi không?

– Không! – Tôi trả lời gọn hơ.

– Theo ý tôi thì chị nên ra làm việc, ở trong đó cả ngày làm gì cho tù túng. Mỗi ngày cứ ra đây cho thoải mái, hít thở không khí trong lành. Trả lời hay không tùy ý chị. Chị cứ ra đây nói chuyện này chuyện kia với tôi cũng được mà. -Ông Cống nói. – Hôm nay tới đây thôi. Mai tôi gặp chị sau. Chị ký cho tôi cái biên bản này đi. Tôi viết nội dung như vầy chắc chị không phản đối chứ?

– Không, viết thế thì được. Đưa đây tôi ký cho. – Tôi nói xong, kéo tờ giấy lại và ký tên, ghi rõ họ tên vô, trước khi ký tôi đã ghi thêm một câu bên trên chữ ký: “Tôi không phạm tội, tôi phản đối việc cơ quan điều tra bắt giam tôi trái pháp luật.” Tôi phải cẩn thận ghi thêm như vậy vì tôi sợ chúng nó sẽ lấy hình ảnh chữ ký của mình sửa nội dung lại đi lừa người khác, hoặc đưa mờ mờ tỏ tỏ lên báo hay đài truyền hình là tôi nhận tội, tôi khai thế này thế nọ. Nếu giấy tờ nào có chữ ký của tôi chúng nó đưa ra mà không có dòng chữ này thì trăm phần trăm là đồ giả, không cần tinh mắt nhìn sơ quan biết liền. Chiêu lừa bịp này chúng chỉ hiệu nghiệm với người khác, chớ với tôi là không ăn thua.

Ông Cống nhìn tôi ngồi chậm rãi ghi cẩn thận câu đó vào biên bản, nói:

– Sao chị ghi thêm làm chi cho mất công, biên bản tôi ghi theo ý chị rồi, có điều gì chị không vừa ý đâu mà phải ghi thêm?

– À, cái này là tôi phòng chống kẻ gian lợi dụng chữ ký của tôi làm đồ giả đưa lên báo, đài lừa người khác đó mà. – Tôi vừa ghi vừa nói.

– Tôi không làm những chuyện đó đâu. -Ông Cống nói.

Tôi trả lời:

– Tôi đã từng thấy bọn chó đó nó làm với người khác rồi. Anh không làm nhưng anh có dám bảo đảm với tôi rằng không có thằng nào thò tay vào hồ sơ này để làm không?

Ông ta làm thinh không trả lời tôi. Làm thinh tức là thừa nhận tôi nói đúng rồi chớ còn gì nữa, có điều ông ta không dám công khai thú nhận với tôi mà thôi.

Ông ta đứng dậy gọi cán bộ trại đưa tôi vào phòng giam.

Tám giờ sáng hôm sau, ông Cống lại gọi cán bộ trại giam dẫn tôi ra gặp ông ở phòng làm việc. Như thường lệ, câu đầu tiên là mời tôi ngồi ghế, gọi thằng tù nhỏ lấy chai nước uống cho tôi và hỏi thăm sức khỏe. Tôi biết là ông ta bắt buộc phải tỏ ra lịch sự, tử tế dù trong lòng ông ta có nghĩ như thế nào cũng mặc kệ. Nếu tôi không vừa ý thì tôi sẽ làm cho ông ta “rức hết cả đầu” (nguyên văn lời ông Cống), mà ông ta thì không thể đánh tôi, không thể đe dọa tôi, cũng không thể mắng tôi, càng không thể né không gặp tôi. Tốt nhất là ông ta không chọc giận tôi thì ông ta mới được yên thân.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 27/03/2016

Huy-AB22– Nhưng tôi cũng phải làm việc với chị, tôi không thể không làm. – Ông Cống nói.

Ông Cống bê một đống giấy A4 dày cỡ một tấc đã in sẵn ra, liếc qua tôi thấy đó là những bài viết của tôi đã đăng trên trang Sự Thật và Công Lý. Ông ta nói:

– Bây giờ chị ký xác nhận cho tôi vào những bài viết này là do chị viết.

View original post 1,029 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 39


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 23/3/2016

2Thằng cán bộ trại quay sang nhìn Phạm Anh Tuấn, Trần Tiến Tùng có ý hỏi. Lão Phạm Anh Tuấn lên tiếng:

– Cháu dẫn chị ấy vào đi.

Trần Tiến Tùng lại nói:

– Chị đi trước đi.

Tôi không muốn thằng Tùng què nhìn thấy cảnh tôi đi vào phòng giam, nó thấy chắc là nó hí hửng lắm, nên tôi nói gằn chậm từng tiếng:

– Các người đi trước, không được đi sau lưng tôi. Tôi chỉ đi với cán bộ trại này thôi.

Phạm Anh Tuấn thấy vậy ngoắc Trần Tiến Tùng đi thẳng không một lời từ biệt. Nhìn cái kiểu đi của hai thằng này biết chúng nó căm tôi lắm, ở cơ quan kẻ vâng người dạ quỳ mọp chúng nó, còn ở đây một đứa tù như tôi lại dám ngang nhiên sỉ nhục chúng nó trước mặt thằng cán bộ trại oắt con, mà chúng nó không dám làm gì được tôi, ngay cả quát lớn cũng không dám, không phải chúng nó ra lệnh, mà tôi ra lệnh cho chúng nó. Phải cố kìm nén xuống, nên nét mặt chúng nhìn khó coi lắm. Tôi thấy cái mặt chúng nó mắc cười quá nhưng tôi vẫn làm mặt lạnh thản nhiên như không. Tên Tuấn già quay lưng đi thẳng làm cho cái mặt nạ đạo đức giả của nó mới đeo lên lúc ban đầu vô gặp tôi rơi bõm xuống ngay lập tức.

Tôi cố tình đi thiệt chậm từ từ theo thằng cán bộ trại đi vô phòng giam. Nó không dám giục tôi đi lẹ, phải đi chậm chậm chờ tôi. Vừa đi tôi vừa hỏi nó:

– Cán bộ biết hai người đó là ai không?

– Tôi không biết. Có giấy bên giám đốc đưa qua thì cho vô thôi. – Thằng cán bộ trẻ nói.

– Vậy hai người đó chưa qua đây lần nào hả? – Tôi hỏi tiếp.

– Không, tôi mới gặp lần đầu. – Thằng cán bộ trả lời.

Tôi không hỏi gì thêm nữa. Thằng kia cũng làm thinh luôn. Mục đích tôi muốn biết hai thằng Trần Tiến Tùng và Phạm Anh Tuấn có qua đây gặp thằng Ba Sài Gòn và ông Điếu Cày hay không, vì tôi biết hai người này đã từng ở đây và đang ở đây. Thằng cán bộ trại lại nói nó mới gặp lần đầu. Vậy chắc bọn thằng Tuấn, thằng Tùng nghĩ rằng tôi dễ dụ nên mới tới đây hòng giở trò, không ngờ bị tôi cho một trận chạy té khói.

Vô đến phòng giam rồi, tôi vẫn còn tức tối, nghĩ trong bụng: Mẹ nó, tao mà không yếu sức thì chiếc dép đó vô mặt con chó Trần Tiến Tùng rồi. Chúng mày còn muốn qua đây gặp tao lần nữa hả? Chờ đó, lần sau qua đây tao cho mày ăn dép. Hôm nay tao sẽ lấy cơm ăn cho có sức chiến đấu với mấy con chó chúng mày.

Nghĩ là làm, buổi chiều, tôi lấy cơm trại phát chan nước canh vô ăn hai muỗng, nhai thiệt kỹ mới nuốt. Còn dư cơm tôi bỏ hết.

Nhịn ăn lâu ngày, phải ăn từ từ mỗi lần một ít thì mới không hại bao tử, rồi thủng thẳng mới tăng lên, ăn một lúc nhiều quá không ổn. Tôi nhớ hồi nhỏ đi học có đọc cái truyện ngắn “Một bữa no” của Nam Cao, kể chuyện bà lão bị đói hồi năm bốn lăm, bỏ quê lên Hà Nội ăn xin, gặp đứa cháu làm đầy tớ cho nhà giàu, xin cơm chủ nhà cho bà ăn. Bà đói lâu ngày nên khi có cơm ăn thì bà ăn nhiều quá, ăn hết cả nồi cơm nhà người ta còn vét hết cả dề cơm cháy ăn không sót hột cơm nào. Vì no quá nên bà bị đau bụng, lăn đùng ra chết.

Sáng hôm sau, Trần Văn Cống lại lù lù vô gặp tôi.

Ông ta vẫn như thường lệ mời tôi ngồi ghế rồi kêu thằng tù bên ngoài lấy cho tôi chai nước uống. Ông ta nói:

– Tôi nghe nói chị ăn cơm rồi hả?

– Phải, chiều hôm qua, tin tức cũng nhạy bén quá chớ. – Tôi nói. – Hôm qua anh có ở cơ quan không?

– Không, hôm qua tôi đi vắng, có chuyện gì không? – Ông Cống hỏi.

– À, hôm qua có hai người đến đây gặp tôi là Phạm Anh Tuấn và Trần Tiến Tùng đó. Tôi tưởng anh biết rõ chuyện đó rồi chớ. – Tôi nói.

– Không, tôi không biết hai người này. Họ nói với chị cái gì?. Ông ta hỏi tiếp.

– Sao lạ vậy? – Tôi nói. – Không bàn bạc với nhau trước sao? Đáng lẽ phải bàn trước với nhau chớ, làm việc kiểu gì kỳ vậy? Họ không nói gì với anh à? Vậy anh về hỏi lại đồng nghiệp của anh đi nhé. Còn tôi nhờ anh nhắn với hai thằng đó như thế này: Hôm qua tôi không có sức nên phang chiếc dép không trúng mặt, nhưng lần sau sẽ khác.

– Là sao? Tôi không hiểu. – Ông Cống nói.

– Là hôm qua tôi lấy chiếc dép đang mang trong chân phang vô mặt Trần Tiến Tùng, tôi đập bàn chửi cho một trận rồi đi ra. Tưởng tôi ngu chắc, tính dụ hả. Bảo với chúng nó là xưa rồi, bây giờ tôi điên mới nghe lời chúng nó.

Ông ta nghe tôi nói nhe răng ra cười, rồi hỏi:

– Chị đã ăn rồi, vậy chị có khai không?

– Không. – Tôi đáp gọn lỏn.

– Ủa sao kỳ vậy? Lúc trước không ăn không khai, bây giờ ăn rồi sao cũng không khai? – Ông Cống hỏi.

– Chuyện tôi ăn với chuyện tôi khai không có liên quan gì với nhau hết. Tôi có nói tôi ăn rồi sẽ khai đâu? – Tôi nói.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 23/3/2016

2Thằng cán bộ trại quay sang nhìn Phạm Anh Tuấn, Trần Tiến Tùng có ý hỏi. Lão Phạm Anh Tuấn lên tiếng:

– Cháu dẫn chị ấy vào đi.

Trần Tiến Tùng lại nói:

– Chị đi trước đi.

Tôi không muốn thằng Tùng què nhìn thấy cảnh tôi đi vào phòng giam, nó thấy chắc là nó hí hửng lắm, nên tôi nói gằn chậm từng tiếng:

– Các người đi trước, không được đi sau lưng tôi. Tôi chỉ đi với cán bộ trại này thôi.

View original post 932 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 38


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 20/3/2016

8Nãy giờ quát tháo, dằn co với thằng Trần Tiến Tùng, tôi mệt quá, mồ hôi vã ra. Tim đập thình thịch, cảm giác mặt nóng bừng lên, chắc là lại tăng huyết áp rồi. Lúc đó tôi không còn mấy sức lực, chiếc dép bay một vòng cung chậm chạm sượt qua mặt Trần Tiến Tùng rồi bay ra cửa phòng. Tôi không ngồi xuống mà đứng hẳn luôn, quát lớn:

– Mày làm gì tao! Định giết tao hả? Mày làm đi! Làm thử cho tao coi! Tao chấp mày đó!

Trần Tiến Tùng trợn mắt nhìn tôi một cách căm thù. Tôi cũng trợn mắt nhìn thẳng vào mặt hắn. Hai bên gườm nhau, tên Trần Tiến Tùng quát:

– Chị ngồi xuống ngay!

Tôi quát lại:

– Tao không ngồi, làm gì tao.

Tôi tiếp tục đứng thẳng đối diện với hắn, nhìn trừng trừng vào mặt hắn, nắm tay siết chặt lại tư thế sẵn sàng. Tập trung đến độ tên Phạm Anh Tuấn bước vào lúc nào không hay. Tên Tuấn lên tiếng:

– Sao lại nóng nảy như vậy. Có chuyện gì từ từ nói. Em bình tĩnh ngồi xuống đi, anh em mình nói chuyện.

Hắn quay sang bảo Trần Tiến Tùng “ngồi xuống đi.” Tên Tùng hậm hực ngồi xuống, còn Phạm Anh Tuấn ngồi ở ghế bên cạnh tên Tùng. Tôi cũng từ từ ngồi xuống nghỉ mệt, vừa ngồi xuống vừa gằn giọng nói chậm:

– Ở đây tôi là tù, tôi không anh em gì với ai ở đây hết. Không thể nói chuyện bình đẳng một khi tôi vẫn là tù.

Lúc này, tôi mới nhìn thấy Phạm Anh Tuấn kỹ hơn. Thời gian trôi qua có vài năm, mặt hắn có thêm nhiều nếp nhăn trên trán, nhưng vẫn giữ được vóc dáng chuẩn, tuổi hắn mà được như vậy có lẽ hắn tập luyện hơi bị nhiều. Hắn vẫn ăn mặc điệu đà, quần áo vải mắc tiền may cắt kiểu cọ cẩn thận, lai quần luôn luôn ủi lúp lên, láng bóng như mấy năm về trước. Hôm nay, hắn mặc bộ quần áo màu xám, sơ mi cài tay măng-sết, áo bỏ trong quần. Trước đây, tôi nghe thằng Ba Sài Gòn nói Phạm Anh Tuấn đến nhà Ba Sài Gòn gặp bố mẹ nó, hắn khoe đôi giày hắn đang đi là giày Ý giá một ngàn năm trăm đô-la Mỹ. Tại thời điểm năm 2007 tiền Việt cũng còn có giá, tiền đô Mỹ cũng vậy. Tôi đi làm lương một tháng không nghỉ ngày nào mới được hai triệu đồng một tháng. Sau này, tôi về trước một giờ đồng hồ để kịp chạy qua học lớp đào tạo luật sư (gần Lăng Ông Bà Chiểu) bên Học Viện Tư Pháp, bị chủ công ty trừ lương còn có một triệu bảy một tháng. Học phí trọn khóa của tôi nộp cho Học viện có năm triệu đồng cho một năm học liên tục từ Thứ Hai đến Thứ Sáu hàng tuần, quy ra gần năm trăm đô-la. Cho nên, đôi giày một ngàn năm trăm đô-la chỉ để đi dưới chân nghe qua thiệt là “khủng.” Vì vậy, lần này tôi để ý nhìn đôi giày của hắn coi nó lạ cỡ nào so với giày Việt Nam, thấy đúng màu sắc hơi bị ngộ thiệt, không phải màu đen hay màu nâu, màu vàng như thường thấy, mà nó vừa giống da rắn vừa không phải da rắn, thì ra giày Ý một ngàn năm trăm đô-la là như vậy.

Lão Tuấn vẫn nhẹ nhàng:

– Nghe em bị bắt vào đây, anh định đến thăm ngay nhưng công việc bận quá không vào được. Nghe nói em không ăn gì hết giờ thấy sức khỏe thế nào? Có muốn ăn uống món gì không anh bảo tụi nó mua vào cho?

– Thăm tôi làm gì, có chuyện gì để nói đâu mà thăm. Tôi không muốn ăn, không cần phải mua gì hết. – Tôi nói.

Tên Trần Tiến Tùng xen vô:

– Anh Tuấn này cùng với tôi xuống nhà chị đó.

– Vậy hả? Ơn này không biết đến bao giờ mới trả thù. Được rồi, từ từ tôi sẽ trả. Tôi mệt rồi, tôi không có chuyện gì để nói với các người. Tôi đi vô đây. – Tôi nói.

Tên Trần Tiến Tùng quát lên:

– Chị không được đi.

Tôi xô ghế đứng phắt dậy đi ra khỏi phòng, vừa đi vừa quay đầu lại nói:

– Các người không phải điều tra viên. Tôi không có nghĩa vụ, trách nhiệm gì phải gặp các người hết. Nghe rõ chưa? Gọi Trần Văn Cống đến đây gặp tôi.

Đến cửa, tôi giật mạnh cánh cửa nhôm ra, xô mạnh cánh cửa đập vào tường kêu một cái rầm thật lớn. Trần Tiến Tùng đi cà nhắc chạy ra, bị Phạm Anh Tuấn đưa tay cản lại. Tôi đi ra lượm chiếc dép mang vô chân rồi ngồi xuống bậc thềm xi măng trước cửa phòng, kêu lớn lên:

– Cán bộ trại ơi, đưa tôi vào trong đi.

Trần Tiến Tùng đi ra nói:

– Để tôi đưa chị vào.

Tôi nói lớn:

– Tôi không đi với các người. Gọi cán bộ trại ra đây.

Vẫn chưa thấy có ai ra. Chắc giờ này bọn nó đi ăn cơm. Tôi lại kêu lớn:

– Trại này cán bộ chết hết rồi hay mà kêu nãy giờ không có ai.

Lúc này mới có một thằng cán bộ trẻ dáo dác chạy tới, tay cầm chùm chìa khóa, hỏi lớn:

– Chuyện gì, có chuyện gì vậy?

Tôi nói:

– Cán bộ dẫn tôi vô.

Phạm Anh Tuấn lúc này mới nói:

– Hiện giờ em không bình tĩnh, không nói chuyện được. Thôi để lần sau anh quay lại nói chuyện với em.

Tôi làm thinh, không thèm trả lời hắn.

Tạ Phong Tần

(còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 20/3/2016

8Nãy giờ quát tháo, dằn co với thằng Trần Tiến Tùng, tôi mệt quá, mồ hôi vã ra. Tim đập thình thịch, cảm giác mặt nóng bừng lên, chắc là lại tăng huyết áp rồi. Lúc đó tôi không còn mấy sức lực, chiếc dép bay một vòng cung chậm chạm sượt qua mặt Trần Tiến Tùng rồi bay ra cửa phòng. Tôi không ngồi xuống mà đứng hẳn luôn, quát lớn:

– Mày làm gì tao! Định giết tao hay định giết tao? Mày làm đi! Làm thử cho tao coi! Tao chấp mày đó!

View original post 913 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 37


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 16/3/2016

Phạm Anh Tuấn - "Con quạ đen"
Phạm Anh Tuấn – “Con quạ đen”

– Anh Cống hôm nay không sang đây. Tôi sang đây thăm chị với một người khác. Trước khi tôi vào đây gặp chị là tôi phải làm giấy tờ, qua lãnh đạo phê duyệt, phức tạp lắm mới vào đến đây gặp được chị. – Trần Tiến Tùng nói.

– Khó khăn vậy thì đừng vào. Tôi đâu có mời các người đến đây gặp tôi. Bây giờ muốn cái gì nói nhanh để tôi vào nghỉ ngơi, giờ này là giờ nghỉ trưa, tôi mệt, không có thời gian ngồi đây nhì nhà nhì nhằng với các người đâu. – Tôi nói.

– Hôm trước nhân tiện đi công tác xuống Bạc Liêu, chúng tôi có xuống nhà chị thăm mẹ chị. Mẹ chị có viết một lá thư nhờ chúng tôi đem về đây đưa cho chị, chị đã đọc chưa? – Trần Tiến Tùng nói.

Chà, tốt dữ há! “Nhân tiện đi công tác,” thằng xảo trá, bịp bợm, mày tưởng lừa được tao hả thằng chó kia. Nghe Trần Tiến Tùng cứ lặp lại câu “sang đây với một người khác” mà nãy giờ không thấy tên kia xuất hiện. Trong lòng tôi nghi nghi chắc bọn này chính là những tên khốn nạn đã xuống Bạc Liêu gặp mẹ tôi bắt bà già viết thư đây. Trước đây hễ ở đâu có tên Tùng là có tên Phạm Anh Tuấn xuất hiện, Phạm Anh Tuấn này tên chỉ huy bọn an ninh Nguyễn Minh Hải, Nguyễn Minh Thắng (Thắng mập), Trương Văn Hổ… đàn áp người biểu tình chống Trung Quốc ở Sài Gòn năm 2007 và năm 2008. Trong lần biểu tình đầu tiên, tôi đã chụp được hình Phạm Anh Tuấn trong đám người biểu tình trước Lãnh Sự Quán Trung Quốc (75 Hai Bà Trưng, quận 3, Sài Gòn), lúc đó hắn mặc nguyên bộ đồ màu đen nên tôi đặt cho hắn cái biệt danh là “con quạ đen” chớ tôi chưa biết hắn là sếp bọn kia. Hiện giờ tôi vẫn còn lưu giữ được hình tên Phạm Anh Tuấn này đây. Nghe đâu nhờ đàn áp biểu tình, đàn áp người đấu tranh đòi dân chủ, nhân quyền bằng nhiều thủ đoạn bỉ ổi, nên Phạm Anh Tuấn đã thăng đến cấp tướng và đang làm việc ở Hà Nội.

NguyenMinhHai
Nguyễn Minh Hải – Cấp dưới “Con quạ đen” nhưng gian ác, đê tiện thì không hề kém

Khi chúng tôi biểu tình xong đi về bọn chúng mới chặn đường bắt cóc riêng từng người trên đường về nhà, mấy vụ này tôi đã viết bài tường thuật chi tiết đăng lên blog lúc đó rồi, nên giờ chỉ tóm lược lý lịch Phạm Anh Tuấn (theo lời hắn ta tự giới thiệu) chớ không cần kể lại chi tiết chuyện biểu tình nữa. Bằng giọng Bắc nhẹ nhàng, ngọt ngào, hắn tự giới thiệu với tôi tên là Phạm Anh Tuấn, Thượng tá. Tôi thấy bọn thằng Nguyễn Minh Hải nói chuyện với Phạm Anh Tuấn một kêu anh, hai kêu anh, báo cáo anh, dạ vâng tử tế v.v… nên biết hắn là sếp và là sếp bự.

Phen này Trần Văn Cống làm việc với tôi không xong nên bọn hắn phải mò sang đây. Tôi nhớ trong thư mẹ tôi viết có câu “Bác Tuấn đã giúp đỡ gia đình ta rất nhiều…” thì nghi ngờ “bác Tuấn” chính là tên Phạm Anh Tuấn này. Tiên sư bố chúng mày mấy thằng chó đẻ, giúp cái quái gì mà “rất nhiều,” bọn mày không bao giờ tự dưng lại đi giúp không ai cái gì hết, tao lạ gì bản chất chúng mày. Nghĩ như vậy rồi, tôi quyết định làm cho thằng đang núp sau lưng Trần Tiến Tùng phải “xuất tướng,” coi cái mặt mày là thằng nào, có đúng như tao dự đoán hay không!

Viết ra thì dài dòng, chớ suy nghĩ thì rất nhanh. Tôi tấn công liền:

– Vậy à? Hóa các người là lũ đê tiện, lưu manh, côn đồ đến nhà tôi dụ dỗ, đe dọa, bắt ép mẹ tôi viết thư chớ gì? Đúng không? Các người tưởng giở thủ đoạn hèn hạ đó ra thì khuất phục được tôi à? Lầm to rồi đó. Quá bẩn thỉu, khốn nạn. Báo cho các người biết, tôi là tôi, mẹ tôi là mẹ tôi, các người nghe rõ chưa!

– Không! Chúng tôi có làm gì bà cụ đâu, chị đừng hiểu lầm. Dù sao thì chị cũng từng là đồng đội chúng tôi nên chúng tôi rất tiếc phải gặp chị ở đây. Chúng tôi cũng rất mong muốn chị trở lại làm đồng đội với chúng tôi như xưa. – Trần Tiến Tùng nói.

– Đồng đội cái quái gì. Các người làm gì biết đến tình nghĩa mà nói – Tôi gằn giọng. – Tướng công an Trần Văn Thanh ở Đà Nẵng, đang nằm bệnh viện thở oxy vẫn bị khiêng cáng ra tòa xét xử. Đại úy như tôi chẳng là cái thá gì hết. Đừng có phỉnh phờ, dẹp cái trò con nít ấy đi. Tôi thà ở trong tù. Công an của các người bây giờ có mời, có thỉnh tôi cũng không quay lại.

– Trong thư mẹ chị có viết chị nên suy nghĩ lại, quay về con đường sáng…

Trần Tiến Tùng nói chưa dứt câu, tôi đã đấm mạnh nắm tay xuống mặt bàn gỗ cái rầm thật mạnh, trừng mắt nhìn thẳng vào mặt hắn, hét lớn:

– Câm mồm! Có muốn tao phang chiếc dép này vào mặt không? Còn nói cái giọng đó nữa dép bay vô mặt mày ngay bây giờ đó.

Có lẽ sự nhịn nhục, giả tạo của hắn đã đến mức không thể chịu nổi trước thái độ của tôi, hắn đứng bật dậy quát lên:

– Nói tử tế không muốn nghe…

Hắn chưa kịp nói hết câu, tôi đã cúi xuống, lượm chiếc dép nhựa dưới chân lên, đứng phắt dậy phang mạnh chiếc dép về phía hắn.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 16/3/2016

Phạm Anh Tuấn - "Con quạ đen" Phạm Anh Tuấn – “Con quạ đen”

– Anh Cống hôm nay không sang đây. Tôi sang đây thăm chị với một người khác. Trước khi tôi vào đây gặp chị là tôi phải làm giấy tờ, qua lãnh đạo phê duyệt, phức tạp lắm mới vào đến đây gặp được chị. – Trần Tiến Tùng nói.

– Khó khăn vậy thì đừng vào. Tôi đâu có mời các người đến đây gặp tôi. Bây giờ muốn cái gì nói nhanh để tôi vào nghỉ ngơi, giờ này là giờ nghỉ trưa, tôi mệt, không có thời gian ngồi đây nhì nhà nhì nhằng với các người đâu. – Tôi nói.

View original post 924 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 36


 

Bài đã dăng báo Người Việt ngày 13/3/2016

12
Seattle

Hôm sau, buổi trưa trại giam vừa phát cơm tù xong khoảng mười lăm phút. Thằng Quân đi vô nói với tôi có cán bộ muốn gặp. Tôi cứ tưởng là ông Trần Văn Cống, bụng nghĩ gần nửa tháng nay không thấy mặt mũi ông ta, giờ là giờ nghỉ trưa mà sao lại vô đây, chắc có chuyện gì gấp gáp đột xuất, chớ ông ta rất sợ ăn cơm trễ giờ, bị đau dạ dày mà. Đúng ra là tôi có quyền không ra trong giờ nghỉ trưa, nhưng tôi tò mò muốn biết chuyện gì, bèn đi theo thằng Quân ra ngoài. Đến căn phòng làm việc nhỏ ở cuối dãy, vẫn là cái phòng ông Cống và tôi hay ngồi từ đầu đến giờ, nhưng tôi không thấy ông Cống đâu hết mà thấy thằng Trần Tiến Tùng già đầu hói ngồi lù lù một đống trong đó. Có lẽ bọn này chúng nó quy định cái phòng nào của ai làm việc với ai là duy nhất một cái phòng đó, không thay đổi.

Thằng Trần Tiến Tùng này là bọn an ninh chuyên mặc thường phục làm chuyện bẩn, bắt cóc, ăn trộm, ăn cướp tài sản người bất đồng chính kiến. Lúc tôi còn ở Gò Vấp, có lần chính miệng nó khoe với tôi là nó bắt Nguyễn Phong ngay trong nhà Đỗ Nam Hải. Lúc đó tôi không biết Nguyễn Phong là ai, nên hỏi: “Nguyễn Phong là ai vậy? Bị bắt tội gì?”. Nó nói: “Nguyễn Phong chung vụ với Nguyễn Văn Lý ở Huế”. “Vậy à. Tôi biết cha Lý”. Trần Tiến Tùng khoe nó biết Nguyễn Phong từ Huế vào Sài Gòn sẽ ghé nhà Đỗ Nam Hải nên nó đến trước ngồi ở phòng khách. Nó thấy Nguyễn Phong bước vào, hỏi nó “Anh là ai?”, nó nói nó là “Bạn Đỗ Nam Hải”. Nó hỏi chuyện cho Nguyễn Phong “ba hoa chích chòe” (nguyên văn lời Trần Tiến Tùng) một lúc mới trương cái lệnh bắt ra. Nguyễn Phong té ngửa, lập cập hỏi: “Sao hồi nãy anh nói anh là bạn Đỗ Nam Hải? Vậy Đỗ Nam Hải đâu?”. Nó trả lời: “Thì tao là bạn Đỗ Nam Hải, nhưng Đỗ Nam Hải hiện nay không có ở đây?”. Tôi hỏi: “Vậy lúc đó Đỗ Nam Hải ở đâu?”. Thằng Trần Tiến Tùng nói: “Đỗ Nam Hải bị bắt trước rồi.” Tôi nói: “Vậy à! Sao Nguyễn Phong lại ngây thơ thế nhỉ! Phải tay tôi thì một câu cũng không hở môi. Dám làm thì sợ thằng nào mà chối, lạng quạng chửi thẳng vào mặt luôn, làm gì được nhau, tù là cùng chớ gì.” Rồi thôi, tôi không nói gì nữa. Trần Tiến Tùng thấy đem câu chuyện ra làm quà mà tôi “bơ” đi như không nên nó cũng không nói thêm về Nguyễn Phong nữa.

Nó còn khoe chính nó là người dàn dựng cho Lê Công Định đọc lời nhận tội để quay phim phát lên ti vi. Nào là lời nhận tội là do nó viết sẵn, in chữ bự trên giấy, có người cầm giơ ra đứng trước mặt cho Lê Công Định đọc để chúng nó quay phim, dĩ nhiên nó không quay cái thằng cầm tờ giấy mà quay ngay mặt Lê Công Định thôi. Nó nói “đọc không trơn tru,” vẻ mặt “không thành khẩn” là nó chửi thề, quát tháo bắt đọc lại vài lần nó mới vừa ý. Nó ngồi nghênh nghênh cái mặt đắc ý kể lại chuyện Lê Công Định với tôi xong, nhìn tôi có vẻ như đe đọa.

Tôi thản nhiên nói: “Vậy sao? Nói những chuyện này với tôi làm gì? Tôi là Tạ Phong Tần, không phải Lê Công Định. Định làm gì đó là quyền của Định, còn Tạ Phong Tần là Tạ Phong Tần, Tần không phải Định, đâu liên quan gì đến tôi, nói với tôi chuyện đó làm cái gì, không nên lẫn lộn.” Hắn ta nghe tôi trả lời vậy, cụt hứng luôn, từ đó về sau không nhắc gì đến chuyện Lê Công Định nữa.

Trần Tiến Tùng cũng là thằng chỉ huy ăn cướp, ăn cắp giấy tờ, máy tính, tiền bạc, điện thoại của tôi. Nói chung, anh em đấu tranh ai cũng biết nhẵn mặt nó, tội ác của nó tày trời, ai gặp nó mà “yếu bóng vía” là nó đem chuyện đời tư người ta ra soi mói, làm nhục, riêng với tôi thì nó không sử dụng được chiêu này, vì nó vừa mở miệng ra là bị tôi “bẻ họng” ngay lập tức. Trần Tiến Tùng là đứa già mà tư cách đê tiện, bẩn thỉu nhất trong số những thằng an ninh tôi đã gặp.

Vừa nhìn thấy tôi bước vào, Trần Tiến Tùng đã đon đả chào hỏi:

– Chào chị Tần. Chị khỏe không? Chị ngồi ghế đi.

Tôi ngồi xuống, nói:

– Không cần khách sáo. Gặp tôi có chuyện gì?

– Không có gì, tôi vào đây cùng với một người nữa. Chúng tôi lâu ngày không gặp nên muốn thăm hỏi sức khỏe chị vậy thôi. – Trần Tiến Tùng nhỏ nhẹ nói. Tuy là hắn ta xuống giọng mềm mỏng, nhưng cái mặt nó nhìn câng câng, cái môi trê trễ biu bĩu ra chiều khinh khỉnh, nhìn thấy, tôi chỉ muốn đấm một phát cho vỡ cái mặt chó nó ra.

– Trước khi vào đây trại giam nó đã báo cáo rồi còn gì. Muốn gì cứ nói vòng vo quanh co làm gì cho mệt. Vào thẳng vấn đề đi. – Tôi nói.

Hắn ta lại nhẹ nhàng:

– Sao chị căng thẳng với tôi như vậy. Dù sao cũng chỗ quen biết cũ chớ có xa lạ gì mà làm căng thế.

– Quen biết với các người là sự bất hạnh của tôi. Ông Trần Văn Cống đâu? Sao ông Cống không có ở đây? – Tôi hỏi.

Tạ Phong Tần

(còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã dăng báo Người Việt ngày 13/3/2016

12 Seattle

Hôm sau, buổi trưa trại giam vừa phát cơm tù xong khoảng mười lăm phút. Thằng Quân đi vô nói với tôi có cán bộ muốn gặp. Tôi cứ tưởng là ông Trần Văn Cống, bụng nghĩ gần nửa tháng nay không thấy mặt mũi ông ta, giờ là giờ nghỉ trưa mà sao lại vô đây, chắc có chuyện gì gấp gáp đột xuất, chớ ông ta rất sợ ăn cơm trễ giờ, bị đau dạ dày mà. Đúng ra là tôi có quyền không ra trong giờ nghỉ trưa, nhưng tôi tò mò muốn biết chuyện gì, bèn đi theo thằng Quân ra ngoài. Đến căn phòng làm việc nhỏ ở cuối dãy, vẫn là cái phòng ông Cống và tôi hay ngồi từ đầu đến giờ, nhưng tôi không thấy ông Cống đâu hết mà thấy thằng Trần…

View original post 872 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 35


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 09/3/2016

Với chị Mai Lệ Huyền
Với chị Mai Lệ Huyền

… Tôi lại nghĩ: Mẹ mày thằng Trần Đại Quang và bọn nhà nước Cộng Sản đê tiện chúng mày làm cái trò hèn hạ này đây. Người ta chưa bị coi là có tội mà không khí để thở cũng không đủ, ánh sáng cũng không có, nước tắm cũng không có. Bọn dối trá, đạo đức giả, hổng biết các phái đoàn quốc tế đi kiểm tra có thấy sự thâm độc của chúng nó không, hay là chỉ nghe chúng nó nói, đi qua đi lại ngó ngó vài cái vào những chỗ chúng nó chỉ thì kiểm tra cái con mẹ gì. Tao mà ra ngoài tao không tố cáo tội ác của chúng mày tao không phải con người.

Trong thời gian tôi tuyệt thực, con Lan sáng nào cũng bưng một tô phở, bún rêu hay bún bò, bánh bao gì đó lại ngay đầu nằm của tôi ngồi ăn nhóp nhép. Thiếu gì chỗ ngồi ăn sao không ngồi, ngay cửa ra vào đó, sáng sủa rộng rãi sao không ngồi? Tôi biết thủ đoạn của chúng nó là muốn cho tôi ngửi mùi thức ăn mà thèm ăn, nhưng nó không biết rằng lúc này cái dạ dày của tôi nó hết co bóp rồi, có làm gì cũng vô ích. Trong bụng tự nghĩ sao bọn này nó xem thường mình quá vậy, tao vì mấy tô bún, phở dở ẹt đó mà thua bọn mày sao? Ở ngoài tao ăn một tô mì, tô phở năm sáu chục ngàn đồng mới gọi là “tạm được,” đến những quán sang thì gấp mấy lần tiền, cái loại ở đây một tô có mười lăm ngàn đồng, mà còn bán cho tù nữa, không ai được quyền khen chê, không có trạnh tranh thì nấu có ra cái chó gì. Thứ người “khó chưa từng thấy của” như mày thấy loại đồ bỏ này mà ăn húp sùm sụp như chết đói tới nơi, để rồi mày coi ai hơn ai.

Tôi nằm im, lấy cây quạt nhựa đậy lên mặt tiếp tục ngủ, mặc kệ con Lan muốn ăn kiểu gì kệ bà nó.

Bình thường ở ngoài, chỗ tôi đang nằm ngủ mà ai đem thức ăn lại ngồi ngay đầu tôi ăn sùm sụp thế nào cũng bị cho một đạp, vô văn hóa, vô duyên hết chỗ nói. Còn ở đây, tôi phản ứng chúng lại hí hửng cho rằng mình chắc thèm ăn lắm đây, nên mình coi như không nghe, không thấy chuyện gì hết, không “xúc động đậy” chút nào.

Sau cái vụ đưa ra bức thư bị tôi chửi quá xá, bọn chúng im ru không nói gì đến tôi suốt hai tuần.

Tôi nhịn ăn đúng một tháng thì bắt đầu cảm thấy thấm mệt. Mỗi lần đứng lên ngồi xuống xây xẩm mặt mày, cử động chậm chạm. Mỗi lần đưa tay lên vuốt tóc, tóc trôi xuống từng mảng đen hết cả chiếc chiếu đang nằm. Gội đầu thì tóc rụng đen hết thau nước gội đầu, vớt ra từng nắm. Những việc bình thường như tắm giặt cũng trở nên bắt đầu khó khăn, ngay cả buổi tối đứng dậy giăng mùng ngủ cũng cảm thấy mệt. Một tháng trôi qua, không thấy người nhà tôi đến thăm, tôi nghĩ chắc là bọn chúng ngăn cản không cho vào để buộc tôi khuất phục chúng đây. Đã vậy thì chúng mày cứ chờ xem. Tao đã nói được thì làm được, tao không hèn như chúng mày đâu.

Qua tháng 10, trời mau tối hơn, ngày cũng ngắn hơn. Tôi lấy nước canh nóng trại giam phát uống cho ấm bụng, còn lấy thêm nước sôi để nguội hai ca nữa, một ngày tôi uống hết năm sáu lít nước. Nói là nước canh cho sang chớ đó chỉ là nước rau cải ngọt, cải bắp, bầu bí hay rau muống luộc cho thêm chút muối. Rau thì già ơi là già, tôi nhìn thấy con Lan lấy vô một ca rau, nó ngồi nhặt lại cọng non ăn được chỉ được một nhúm nhỏ. Trong phòng giam ban đêm thì lạnh buốt mà ngày lại nóng hầm hập như lò bánh mì. Suốt ngày tôi chỉ có nằm ngủ, lúc nào thức thì quạt xành xạch luôn tay không nghỉ.

Ở đây 6 giờ sáng trại giam mở đài tiếng nói Việt Nam cho tù nhân nghe phần tin tức thời sự 30 phút, 6 giờ chiều cũng mở cho nghe 30 phút. Ngoài ra không có âm thanh gì khác ngoài tiếng chân đi và tiếng chìa khóa mở cửa lách cách. Nghe riết rồi quen, mỗi lần nghe tiếng động bên ngoài là biết ai đang đi ngoài đó. Như thằng cán bộ nhỏ tên Trần Văn Quân mập ục ịch chuyên đi dép lê, mỗi lần nó đi vô cách xa chục thước là nghe cứ ình ịch, ình ịch và tiếng dép kéo lẹp xẹp, lẹp xẹp. Thằng này nó còn hay hát, mà hát dở òm, hát nhạc Trịnh chế mới “ghê” chớ: “Mưa cứ mưa đi cho tù nó mừng/ Làm sao lâu quá mưa vẫn chưa mưa…” Trong phòng giam, tù nhân lúc nào cũng cầu mong trời mưa cho bớt nóng, mưa càng lớn càng tốt, bên ngoài Sài Gòn ngập lụt thế nào không cần biết, trong tù vẫn “bình chân như vại,” nóng như cái lò bánh mì. Có lần, nó đi vô mở cửa kêu tôi ra, mà nó vừa mở cửa vừa hát, tôi mắc cười quá mới nói: “Trời, ở tù còn có phục vụ ca nhạc miễn phí nữa!” Nó nhe răng cười toe toét.

Tôi tuyệt thực đã một tháng hai mươi ngày rồi. Người đã thấm mệt, giờ đi cũng mệt, đứng cũng mệt, ngồi cũng mệt, nói lớn tiếng cũng mệt, chỉ có nằm một chỗ là không mệt thôi. Sáng ra y tế cân còn có 53 ký, tức là mất 10 ký so với trước khi tôi bị bắt.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 09/3/2016

Với chị Mai Lệ Huyền Với chị Mai Lệ Huyền

… Tôi lại nghĩ: Mẹ mày thằng Trần Đại Quang và bọn nhà nước Cộng Sản đê tiện chúng mày làm cái trò hèn hạ này đây. Người ta chưa bị coi là có tội mà không khí để thở cũng không đủ, ánh sáng cũng không có, nước tắm cũng không có. Bọn dối trá, đạo đức giả, hổng biết các phái đoàn quốc tế đi kiểm tra có thấy sự thâm độc của chúng nó không, hay là chỉ nghe chúng nó nói, đi qua đi lại ngó ngó vài cái vào những chỗ chúng nó chỉ thì kiểm tra cái con mẹ gì. Tao mà ra ngoài tao không tố cáo tội ác của chúng mày tao không phải con người.

View original post 900 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 34


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 06/3/2016

Với anh Nguyễn Văn Khanh dự đám tang cố nhạc sĩ Anh Bằng
Với anh Nguyễn Văn Khanh dự đám tang cố nhạc sĩ Anh Bằng

– Sao chị không ăn gì hết hơn hai mươi ngày rồi mà lần nào gặp tôi chị cũng nói choang choang như thế? Hay thật đó. – Ông Cống nói.

– Nói như thế này thì thấm tháp gì. Bọn an ninh chó đẻ nó bắt cóc tôi nhốt trong công an phường, tôi gào lên chửi nó cho cả cái công an phường nghe. Chửi từ sáng đến tối, chửi từ lúc chúng nó đưa tôi vào đến khi chúng thả tôi ra, tôi không đi về mà còn ở lại chửi tiếp mười lăm phút nữa mới đi. Anh có muốn biết tôi chửi chúng nó như thế nào không? Trên mạng có bài tường thuật của tôi đó, anh vào Google tìm mà đọc. Không thích tìm tôi chửi lại cho mà nghe. – Tôi nói.

– Thôi thôi, tôi không nghe đâu, đau đầu lắm. – Ông Cống vội nói. – Nếu chị không chấp nhận cái thư ấy thì thôi, tôi không ép.

– Anh không thôi thì làm gì được tôi? Ép tôi bằng cách nào anh nói tôi nghe coi? Đánh tôi hay là giết tôi à? Tôi đang muốn chết đây. Nhịn ăn cho chết mà chưa chết được nè. – Tôi nói.

– Chúng tôi không đánh đập chị, cũng không ai giết chị. Chị muốn nhịn đó là quyền của chị. Tôi chỉ khuyên chị nên giữ gìn sức khỏe mà thôi. Chị không ăn chết rồi làm sao thấy được cái ngày Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Sinh Hùng chết như thế nào. – Ông Cống nói.

– Tôi không cần nhìn làm quái gì. Trước sau gì những thằng súc sinh khốn nạn bán nước hại dân đó nó cũng chết nhục chết nhã mà thôi. – Tôi nói.

– Dù sao thì họ cũng là thủ tướng, là chủ tịch Quốc Hội. Sao chị nói nặng lời quá vậy. – Ông Cống nói.

– Nó là thủ tướng, chủ tịch nước của anh chớ không phải của tôi. Tôi không bầu ra những thằng đó. Những loại hèn hạ, bẩn thỉu ấy chỉ xứng đáng được hưởng thụ thứ ngôn từ ấy, không hơn được. Anh chưa động chạm gì đến tôi nên tôi còn dùng từ ngữ tử tế nói chuyện với anh, chớ bọn an ninh chúng nó được thưởng thức khả năng ngôn ngữ của tôi nhiều lắm rồi. Anh có muốn nghe tôi diễn tả lại không? – Tôi nói.

– Không, không, tôi không muốn thưởng thức đâu. – Ông Cống vội nói. – Chị mới có nói với tôi như thế này mà ngày nào gặp chị tôi cũng rứt hết cả đầu đây này.

Ông Cống đứng dậy, kêu cán bộ trại dẫn tôi đi trở vô phòng giam.

Tôi vào phòng, con Lan hỏi tôi:

– Bữa nay làm việc như thế nào? Nói chuyện gì?

Tôi nói:

– Nó đưa ra cái thư photo, nói là của mẹ chị, kêu chị nhận tội để được khoan hồng. Đồ điên, bộ nó tưởng con này dễ bị lừa lắm hả? Tao đâu có ngu!

Có lẽ nó cho rằng không khai thác được gì ở tôi nên chúng nó cho con Lan chuyển sang chiến thuật “làm thinh” không mở miệng ra nói chuyện với tôi nữa. Ban đầu, tôi không để ý, cũng kêu nó hỏi han vài câu, nhưng thấy nó nín thinh không trả lời thì thôi, tôi không nói gì nữa, kệ mẹ mày.

Cái phòng giam có hai người, mà con Lan cái mặt nó lầm lầm, lì lì suốt ngày, nếu người khác chắc chịu không nổi mà phát điên, tôi thì ngược lại. Tôi nghĩ thầm: Thằng Lê Hồng Hà chỉ đạo làm vụ này, chắc mày không biết tao ở ngoài đã từng đóng cửa tự nhốt mình trong nhà sáu tháng à?

Ông Hải mỗi ngày “làm oai” mở cửa nhà ra ngoài uống cà phê như thường lệ để cho bọn chó an ninh chúng nó lôi lên phường cả ngày, hết ngày này đến ngày khác, còn tao thì ngược lại, kéo cái cửa sắt xuống ở miết trong nhà, ngày ngủ đêm thức, Chủ Nhật ra đi lễ nhà thờ, mua thức ăn khô, rau củ dự trữ ăn cả tuần, mỗi ngày tao cho ra một bài báo đều đều không bỏ sót ngày nào, coi ai làm việc hiệu quả hơn. Sáu tháng ở trong nhà chỉ có một mình, không nói chuyện với ai trừ lúc trả lời phỏng vấn báo chí, chúng mày nhốt tao trong cái phòng này một năm không mở miệng cũng chẳng ảnh hưởng gì đến đến tao, con chó làm tay sai công an kia, đừng tưởng mày không nói chuyện với tao là tao sợ. Tướng mày như con nhái tao bóp mũi một cái là chết.

Tôi bắt đầu để thời gian nằm im quan sát tất cả mọi thứ trong phòng, ghi nhớ vào đầu, để sau này có cơ hội ra ngoài tố cáo chúng nó. Phòng giam tối như bưng, ban ngày, có một chút ánh sáng lọt vào từ ô cửa thông gió bằng bàn tay, muốn đọc cái gì hay làm cái gì, phải ra chổ có ánh sáng từ ô cửa đó hắt vào mới nhìn thấy. Giữa trần phòng giam cao khoảng sáu mét có một bóng đèn ánh sáng vàng mờ mờ nằm khuất trong cái lỗ trên trần nhà, bên dưới bóng đèn còn bịt lại bằng lưới sắt nữa. Mặt trời tắt nắng là trong phòng giam chỉ có giăng mùng chui vô nằm thôi, không thể làm gì được hết. Mà trời nóng muỗi nhiều kinh khủng, không nằm mùng thì muỗi cắn, nằm mùng thì nóng mồ hôi chảy ướt hết lưng mà không có nước tắm nên cũng không ngủ được. Bên ngoài nghe tiếng gió thổi vù vù, nhưng bên trong phòng giam một tí tẹo gió cũng không thể lọt vô do chúng đã xây bức tường cao bốn mét chắn ngang mặt trước buồng giam, ở trên còn lợp mái tôn dài ra phủ gần kín bức tường bên ngoài. Gió có tài thánh cũng không uốn éo luồn vô được.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 06/3/2016

Với anh Nguyễn Văn Khanh dự đám tang cố nhạc sĩ Anh Bằng Với anh Nguyễn Văn Khanh dự đám tang cố nhạc sĩ Anh Bằng

– Sao chị không ăn gì hết hơn hai mươi ngày rồi mà lần nào gặp tôi chị cũng nói choang choang như thế? Hay thật đó. – Ông Cống nói.

– Nói như thế này thì thấm tháp gì. Bọn an ninh chó đẻ nó bắt cóc tôi nhốt trong công an phường, tôi gào lên chửi nó cho cả cái công an phường nghe. Chửi từ sáng đến tối, chửi từ lúc chúng nó đưa tôi vào đến khi chúng thả tôi ra, tôi không đi về mà còn ở lại chửi tiếp mười lăm phút nữa mới đi. Anh có muốn biết tôi chửi chúng nó như thế nào không? Trên mạng có bài tường thuật của tôi đó, anh vào Google tìm mà đọc. Không thích tìm…

View original post 925 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 32


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 28/2/2016

Ông già dẫn tôi đến một chỗ nhìn giống như buôn làng, cũng có cái nhà sàn lớn và dài, trước nhà có đống củi chất cao thiệt lớn. Rất đông người nhốn nháo ở trước sân. Có một thanh niên trẻ cởi trần đang vừa nhảy tưng tưng vừa la hét đòi đốt nhà, những người khác nắm tay nắm chân, ôm giữ anh ta lại. Ông già chỉ cậu thanh niên đang la hét, nói: “Con trai tôi đó, nó bị quỷ nhập.” Lúc đó, tôi cũng cảm thấy hơi sờ sợ, không biết phải làm gì. Trên cổ tôi có đeo tràng hạt Mân Côi màu đen có hình Chúa Jesu trên Thập Giá. Tôi nghĩ: Thánh giá này cha đã làm phép rồi, mình cũng lần hạt đọc kinh nhiều rồi. Cha nói chuỗi này càng đọc nhiều kinh thì Thánh Giá càng linh nghiệm, hay là mình thử coi nó ra sao.

Nghĩ là làm, tôi lấy gan lên gân bước tới, tay phải nâng cao cái Thánh Giá đang đeo trên cổ (không dám cởi ra vì sợ thằng điên kia nó giựt mất, cứ đeo trên cổ có gì còn chạy cho lẹ) ịn ịn cái Thánh Giá vào trán thằng kia, miệng nói to: “Nhân danh Cha, Con và Thánh Thần, quỷ dữ hãy cút đi.” Nói hai lần, thằng kia nhe răng ra cười sằng sặc. Tôi ngạc nhiên thấy sao Thánh Giá không linh nghiệm, hay là có ai đánh tráo cái thiệt của mình rồi. Bèn làm gan thử lại lần nữa, ấn cái Thánh Giá vào trán nó, nói to câu “Nhân danh Cha, Con và Thánh Thần, quỷ dữ hãy cút đi.” Lần này, thằng kia ngã lăn ra đất giãy đành đạch. Mọi người xung quanh kêu lớn: “Xuất rồi, quỷ dữ xuất rồi, hoan hô, hoan hô.” Lập tức, họ hò reo nhảy múa, đốt đống củi cho lửa cháy lớn lên để ăn mừng.

Đến đây tôi giật mình thức dậy, nhìn ra cửa phòng giam thấy bóng nắng chiếu vô ô cửa thông hơi, biết là còn sớm, chưa đến buổi trưa. Tôi hỏi con Lan:

– Chị ngủ được bao lâu rồi?

Con Lan trả lời:

– Khoảng mười lăm phút. Ngủ ngon ơi là ngon. Vừa nằm xuống đã nghe ngáy khò khò rồi.

Tôi kể lại giấc chiêm bao cho nó nghe. Nó hỏi:

– Sao kỳ lạ quá vậy? Chị có sợ không? Ở đây có nhiều người nghe nói bị ma nhát hoài hà.

Tôi nói:

– Sợ gì mà sợ. Người xưa có câu: “Đạo cao long hổ phục/ Đức trọng quỷ thần kinh.” Mình không làm gì hổ thẹn với lương tâm thì không có gì phải sợ hết. Ma quỷ nếu có cũng không dám lại gần. Chuỗi này đã làm phép, có hình Thánh Giá linh lắm đó. Hồi xưa bên Châu Âu ma cà rồng sợ Thánh Giá lắm.

Con Lan thấy nói cái gì ra cũng bị tôi bác bỏ dễ dàng, coi bộ không hù dọa được nên thôi không nói nữa.

Nó rủ tôi hùn tiền mua báo đọc, mỗi tuần một người trả một lần. Ban đầu tôi đồng ý, tôi trả được một tuần hết gần sáu chục ngàn đồng. Tuần sau tôi không mua báo chung với con Lan nữa vì tôi thấy nó đặt toàn những loại báo nhảm nhí như: Phụ Nữ, Sài Gòn Tiếp Thị, Thế Giới Phụ Nữ… cuốn nào cuốn nấy dày cộm, hình ảnh màu mè, giấy trắng sáng bóng, nhưng nội dung toàn nói những chuyện dưới gầm giường thiên hạ, nhất là gầm giường người nổi tiếng, mua thứ này phí phạm tiền bạc vô tích sự.

Đến ngày thứ mười, con Lan thấy nó “gài độ” tôi cái gì cũng trớt quớt thì giở bộ mặt lầm lầm lì lì không nói câu gì suốt từ sáng đến tối. Tôi cũng mặc kệ nó không thèm hỏi lý do lý trấu gì hết.

Cả ngày tôi ngủ, chiều tối đọc kinh cầu nguyện, hát Kinh Hòa Bình, đêm đến lại thức suy tính chuyện này chuyện nọ đến sáng. Cảm thấy sao đêm đi qua rất là nhanh, thời gian đi qua cũng rất là nhanh, mới đó mà tôi đã tuyệt thực hơn mười ngày rồi, không còn cảm giác đói nữa. Lúc trước tôi nghe nói cha Lý tuyệt thực một tuần, mười ngày, nửa tháng… nghe khiếp quá, không hiểu sao cha có thể làm được. Không ngờ bây giờ tôi đang “cạnh tranh” với cha Lý, mà tôi còn có chiều hướng “thừa thắng xông lên” hơn cha Lý nữa.

Tôi không thấy bọn công an nói gì đến tôi. Có lẽ ông Trần Văn Cống chán gặp tôi quá rồi. Ông ta hỏi bọn quản lý trại giam, biết tôi vẫn còn tuyệt thực thì gặp tôi làm gì cho mất công, đâu có làm việc làm cò gì được.

Tôi yên chí ngày nào cũng ngủ thoải mái cả ngày, đến giờ tắm thì ngồi dậy đi tắm giặt, giờ lấy nước uống thì ra ô cửa sổ thông hơi nhỏ bằng bàn tay lấy nước uống. Ngoài những chuyện đó ra tôi hạn chế vận động tay chân cho đỡ mất sức, đỡ mệt. Mình không ăn gì, uống nước thôi, không vận động cảm thấy trong người mình rất bình thường, chỉ có lúc nào ngồi dậy tắm giặt tay chân mình cảm giác chậm chạp hơn chớ không linh hoạt như trước nữa.

Khoảng một tuần sau, ông Trần Văn Cống mới đến gặp tôi. Ông ta nói:

– Tôi đi vắng một tuần có việc riêng, hôm nay mới gặp chị được. Chị vẫn chưa ăn gì à?

– Ủa, cán bộ trại giam không báo cáo với anh sao? Biết rồi còn hỏi gì nữa? Tôi nghĩ mỗi ngày họ đều phải báo cáo chớ. – Tôi nói.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Source : ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 32

Trở về > Tạ Phong Tần ( Đứng Thẳng Làm Người – 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

HOME

 

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Dt1Bài đã đăng báo Người Việt ngày 28/2/2016

Ông già dẫn tôi đến một chỗ nhìn giống như buôn làng, cũng có cái nhà sàn lớn và dài, trước nhà có đống củi chất cao thiệt lớn. Rất đông người nhốn nháo ở trước sân. Có một thanh niên trẻ cởi trần đang vừa nhảy tưng tưng vừa la hét đòi đốt nhà, những người khác nắm tay nắm chân, ôm giữ anh ta lại. Ông già chỉ cậu thanh niên đang la hét, nói: “Con trai tôi đó, nó bị quỷ nhập.” Lúc đó, tôi cũng cảm thấy hơi sờ sợ, không biết phải làm gì. Trên cổ tôi có đeo tràng hạt Mân Côi màu đen có hình Chúa Jesu trên Thập Giá. Tôi nghĩ: Thánh giá này cha đã làm phép rồi, mình cũng lần hạt đọc kinh nhiều rồi. Cha nói chuỗi này càng đọc nhiều…

View original post 864 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 31


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 24/2/2016

Tối nào con Lan cũng kể chuTuanDat7 (2)yện hồi trước nó ở tù bên trại Chí Hòa. Nó nói:

– Lúc trước em ở bên Chí Hòa, em không khai bị tụi bên Chí Hòa nó còng tay treo lên cửa sổ. Đến khi cán bộ bên này qua làm việc nó mới thả xuống.

– Ủa, sao bọn bên Chí Hòa ngu quá vậy. Tự dưng vụ án của người khác làm, mắc mớ chi nhảy vô dùng nhục hình, có chuyện gì xảy ra thì mấy thằng Chí Hòa lãnh đủ. – Tôi nói.

Nó lại nói:

– Mấy đứa bên đó có đứa đi hai ba tăng tù, tụi nó kể đi lao động phải thức dậy từ bốn giờ sáng, đi trên đường đầy đá dăm đau chân mà không được mang dép.

– Lo gì. Tù mà thức bốn giờ sáng thì tụi cán bộ phải thức trước bốn giờ. Nếu không thức trước làm sao nó dẫn tù đi. Đứa nào cũng phải thức chớ đâu phải chỉ có tù thức đâu mà sợ. Làm gì có chuyện không được mang dép, tao mà không có dép đau chân là tao không đi, làm gì được nhau. – Tôi trả lời nó, trong bụng nghĩ: Bọn công an kêu mày nhát ma tao hả con kia, cỡ mày chưa có cửa hù dọa tao được đâu.

Nó lại nói:

– Ở trại cải tạo bọn tù kêu là “trường,” có án xong đi trại cải tạo kêu là “đi trường.” Phòng giam khoảng bốn năm chục người một phòng, có hai ngăn vệ sinh. Năm giờ sáng nó đánh kẻng thức dậy cho một tiếng đồng hồ để đánh răng rửa mặt, ăn sáng xong là đi lao động. Ai chậm là không kịp ăn sáng. Hở ra cái gì là mất cái đó, đi tắm đem theo chai dầu gội đầu cúi xuống gội xong ngước mặt lên mất chai dầu. Trước khi đi tắm lấy dầu gội chà lên tóc xong rồi mới đi ra tắm.

Tôi nói:

– Bộ con nít đi trường giáo dưỡng sao mà gọi là “đi trường,” bọn dốt nát dùng từ ngữ bậy bạ. Mỗi người vệ sinh xong cũng phải mất từ 15 phút đến nửa tiếng một người, nhơn cho bốn mươi người ra bao nhiêu giờ? Chắc phải thức dậy từ hai giờ sáng để đánh răng? Tao mà không chỗ đi vệ sinh tao cứ ỉa ngay trong phòng đó cho chúng nó dọn, việc quái gì phải nhịn. Trại giam cải tạo bọn trộm cắp cướp giựt mà ăn cắp như rươi vậy bọn công an chết hết rồi hay sao. Đứa nào động đến đồ của tao mất thứ gì tao lôi bọn công an ra bắt đền thứ đó.

– Anh bạn trai em tháng nào cũng vô thăm. Muốn mua gì thì ảnh mua gởi vô, món gì cũng có. – Con Lan nói.

– Vậy à! Sao hồi trước không cưới đi. Không phải vợ chồng sao nó lại cho vô thăm?. – Tôi hỏi.

– Ở đây dễ lắm, đưa giấy chứng minh ra nói là bạn thì người ta cho vô. – Con Lan nói.

Tôi nghe nó nói mà mắc cười quá, làm như trại giam là cái chợ ai muốn vô thì vô không bằng. Mày được như vậy đương nhiên có điều kiện kèm theo rồi. Chắc chắn là chúng nó muốn dùng mày để thăm dò tao.

– Chị có người yêu chưa? Anh đó như thế nào? – Con Lan hỏi tiếp.

Ủa, câu này sao nghe quen quá vậy cà. Tôi trả lời nó:

– Chuyện cá nhân không nói ở đây.

– Sao chị khó tánh quá vậy. Chị em bạn tù với nhau thì tâm sự với nhau cho đỡ buồn. – Con Lan nói.

– Nhà tù không phải là chỗ để tâm sự. – Tôi nói.

– Em sợ ma lắm, sợ có ai đó hù mình, sợ rắn. Chị sợ cái gì nhất? – Con Lan hỏi.

– Trên đời này chị không sợ cái gì hết. Đời chị chưa biết sợ thằng nào con nào, nếu chị biết sợ thì chị không vô đây. – Tôi nói.

– Trời! Chị nói vậy coi chừng tụi công an nó đánh chị. – Con Lan nói.

– Tao thách nó động đến cọng lông chưn tao đó. Nó cứ động vào tao thử thì biết. – Tôi nói.

Những chuyện gì tôi muốn chửi bọn công an, chửi bọn Cộng Sản Việt Nam tôi chửi cho con Lan nghe, thế nào nó cũng ra báo cáo là tôi chửi như vậy, như vậy, cho chúng mày tức nổ con ngươi luôn, làm gì được nhau.

Mấy ngày sau, nó lại nói:

– Bên Chí Hòa em biết có ông kia cũng tuyệt thực đái ra máu, nhịn một thời gian bộ phận sinh dục bị thúi hết luôn. Còn nữ thì không biết có bị như vậy không.

– Ông đó chắc bị ung thư nên mới thúi, chớ nhịn ăn làm sao mà bộ phận sinh dục bị thúi được, quá phản khoa học. – Tôi nói.

Trong bụng tôi lại nghĩ: Mày hù dọa tao hả con. Tao đâu có ngu mà đem mấy chuyện nhảm nhí đó lừa gạt tao, tao đâu có học dốt như bọn con ông cháu cha chúng mày.

Một buổi sáng, khoảng 8 giờ, tôi đang ngồi coi con Lan thắt đồ chơi thì bỗng nhiên buồn ngủ kinh khủng, buồn ngủ không thể cưỡng lại được nên tôi nói:

– Sao mới ngủ dậy mà giờ buồn ngủ quá. Thôi chị đi ngủ đây.

Nói xong, tôi trải chiếu ra, lấy cái mền đắp ngang bụng. Vừa nằm xuống là tôi ngủ ngay lập tức, ngủ mà còn biết mình ngủ và còn nghe tiếng ngáy của mình nữa. Tôi thấy có một ông già khoảng bảy mươi tuổi, người gầy gò, râu lưa thưa bước vô mời tôi đi trừ quỷ cho con trai ổng. Cha mẹ ơi, từ nhỏ đến giờ tôi có biết trừ quỷ là như thế nào đâu, vậy mà nghe ông già năn nỉ quá cũng đi theo.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 24/2/2016

Tối nào con Lan cũng kể chuTuanDat7 (2)yện hồi trước nó ở tù bên trại Chí Hòa. Nó nói:

– Lúc trước em ở bên Chí Hòa, em không khai bị tụi bên Chí Hòa nó còng tay treo lên cửa sổ. Đến khi cán bộ bên này qua làm việc nó mới thả xuống.

– Ủa, sao bọn bên Chí Hòa ngu quá vậy. Tự dưng vụ án của người khác làm, mắc mớ chi nhảy vô dùng nhục hình, có chuyện gì xảy ra thì mấy thằng Chí Hòa lãnh đủ. – Tôi nói.

View original post 957 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 30


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 21/02/2016

DTLN1Cô ta nói:

– Không biết chị nghĩ thế nào, chớ tôi đọc thư đó tôi xúc động lắm. Nhất là bài thơ đó.

– Bài thơ này không phải thơ của mẹ tôi, đó là thơ Thanh Nguyên, trong sách giáo khoa phổ thông có dạy học sinh rồi, đứa học sinh nào chẳng biết. Chắc tại cô không có đi học nên không biết. – Tôi nói.

Tôi nhìn thấy rõ ràng cô ta hiểu tôi đang chửi cô ta thất học, dốt nát. Mặt cô ta sa sầm xuống, nhưng vẫn cố nén nói nhỏ nhẹ:

– Tôi chưa biết. Có lẽ hôm đó tôi nghỉ học.

– À, chắc là vậy. – Tôi nói, trong bụng nghĩ: “Mẹ nó! Con này dốt thiệt. Tao mới nắn gân mày có chút xíu mà mày lòi cái đuôi dốt ra ngay lập tức. Bài thơ này đúng là thơ Thanh Nguyên, nhưng làm gì có trong sách giáo khoa phổ thông. Thơ này tao đọc trong sách khác, phang đại để thử mày thôi. Hóa ra mày không biết cả cái chương trình môn Văn phổ thông trung học.”

– Thiệt chị không có ý kiến gì sao? – Cô ta vẫn cố vớt vát.

Tôi nhìn thẳng vào mặt cô ta, gằn giọng:

– Đừng có nhắc đến cái thư này trước mặt tôi nữa nếu không muốn tôi ném ra cửa hay xé nát nó đi. Cái thứ này phải gọi là rác rưởi. Thật là bẩn thỉu và đê tiện.

Cô ta hỏi tôi:

– Thư chị không chịu nói là giả. Vậy ý chị là gì?

– Tôi phải gặp người thật việc thật trực tiếp tôi mới biết được có phải là giả hay không. – Tôi nói.

– Vậy ý chị là phải gặp mẹ chị để hỏi? – Cô ta hỏi.

– Đúng vậy! – Tôi trả lời. – Ngoài ra đừng nói gì thêm với tôi nữa, tôi không nghe đâu.

Cô ta thấy không có khả năng tấn công nổi tôi chuyện đời tư thì quay ra lấy tờ biên bản hỏi cung bị can (mẫu in sẵn) ra cắm cúi viết vào. Cô ta viết xong đọc cho tôi nghe một câu hỏi dài sòng sọc, đại ý tôi đã viết những bài gì, đăng ở đâu, sử dụng máy tính nào, máy này nay ở đâu, v.v… và v.v…

Tôi nói:

– Cô ghi vào, chiếu theo pháp luật Việt Nam hiện hành tôi không phạm tội, tôi viết cái gì là quyền của tôi, bài đăng trên mạng Internet có ghi rõ họ tên tôi đó, thích thì tự kiếm mà đọc. Tôi dùng máy tính của ai, ở đâu là quyền của tôi, tôi không có nghĩa vụ trả lời. Hết chuyện. Xong đưa đây tôi ký cho để về có cái mà báo cáo.

Cô ta lại cắm cúi ghi tiếp vào tờ biên bản theo lời tôi vừa nói. Xong đưa tôi ký tên. Cô ta thu dọn, xếp cái bìa hồ sơ lại, vừa xếp vừa nói:

– Tôi còn trẻ nên có lẽ chị không thích nói chuyện với tôi. Chắc chị thích người già hơn phải không?

– Già trẻ gì cũng vậy thôi. Tôi chẳng có việc gì để nói với cơ quan điều tra các người. Có giở thủ đoạn gì cũng vô ích, không ăn nhằm gì với tôi đâu. – Tôi nói.

Cô ta gọi cán bộ trại dẫn tôi vào phòng giam, từ đó về sau tôi không gặp lại cô ta lần nào nữa.

Ở trong phòng giam, ngày nào tôi cũng đọc kinh sáng tối và cầu nguyện. Mỗi buổi tối đọc một chuỗi kinh Mân Côi. Chỗ này phải nói cho rõ là khi tôi ở trong buồng giam được ba ngày thì con Dung chuyển phòng khác, còn lại có hai đứa là tôi và con Lan.

Sau khi con Dung đi rồi, tôi và con Lan giăng mùng nằm cạnh nhau. Nó nằm bên trong, tôi nằm bên ngoài. Chẳng phải nó tử tế gì nhường cho tôi cái chỗ ở ngoài, mà chỗ nằm ngoài của tôi chỉ vừa trải đúng một chiếc chiếu bề ngang khoảng chín tấc, chỗ bên trong nó trải cái chiếu bề ngang một mét mà còn dư thêm khoảng hai gang tay chiều ngang, nó để thức ăn, đồ dùng bít hết không còn chỗ nào trống, mấy cái ca nước uống của tôi phải để dưới cái rãnh thấp cạnh chỗ tôi nằm. Tôi cũng thây kệ nó, mình có nhiều việc phải suy nghĩ, tính toán mà chiến đấu với bọn công an, hơi sức đâu đi tranh giành chỗ nằm trong tù.

Năm ngày đầu, con Lan xúi tôi mua đủ thứ đồ dùng lẫn đồ ăn thức uống. Tôi nói:

– Đồ dùng thì mua chớ đồ ăn không mua, đang tuyệt thực mà mua đồ ăn cái gì.

Con Lan nói:

– Mình ăn đồ của mình chớ có ăn đồ của trại đâu. Ngày trước em ở chung với chị kia, chỉ cũng tuyệt thực, chỉ ăn đồ của nhà chỉ gởi vô.

– Ai sao kệ họ, không ăn là không ăn. – Tôi nói.

Cán bộ trại vô nói tới ngày đăng ký mua đồ căn tin rồi, một tháng mua được hai lần vào đầu tháng và giữa tháng, hỏi tôi muốn mua cái gì. Tôi mua dầu gội đầu, kem đánh răng, xà bông tắm, xà bông giặt, khăn tắm, hai cái ca nhựa loại hai lít nước, một cái thau giặt đồ khoảng mười lít nước, một cái chiếu, một cái mền. Khi đưa đồ vô tính tiền tất cả gần năm trăm ngàn đồng. Lúc tôi bị bắt tiền mặt trong túi xách có khoảng một triệu rưỡi thôi, nên tôi không muốn mua sắm phung phí, không biết đến chừng nào gia đình tôi ở quê mới biết mà đi lên. Cho nên phải giữ tiền lại khi nào cần mua đồ dùng mới mua, nếu không có xà bông tắm gội, giặt giũ biết xin ai.

Tạ Phong Tần

(còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 21/02/2016

DTLN1Cô ta nói:

– Không biết chị nghĩ thế nào, chớ tôi đọc thư đó tôi xúc động lắm. Nhất là bài thơ đó.

– Bài thơ này không phải thơ của mẹ tôi, đó là thơ Thanh Nguyên, trong sách giáo khoa phổ thông có dạy học sinh rồi, đứa học sinh nào chẳng biết. Chắc tại cô không có đi học nên không biết. – Tôi nói.

Tôi nhìn thấy rõ ràng cô ta hiểu tôi đang chửi cô ta thất học, dốt nát. Mặt cô ta sa sầm xuống, nhưng vẫn cố nén nói nhỏ nhẹ:

– Tôi chưa biết. Có lẽ hôm đó tôi nghỉ học.

View original post 922 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 29


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 17/2/2016

Tan3-17022016Cô Thắm này lịch sự, nhỏ nhẹ mời tôi ngồi xuống ghế, nói giọng miền Nam hỏi thăm sức khỏe tôi vài câu. Cô ta nói:

– Lần đầu tiên tôi gặp chị, tôi cũng có biết trước đây chị đã từng công tác ở cơ quan an ninh điều tra công an tỉnh Bạc Liêu. Chị cứ coi tôi như em út trong nhà, nói chuyện thoải mái đi.

– Cũng còn tùy cô nói với tôi chuyện gì. Còn coi cô như em út thì xin lỗi, tôi không coi như vậy được, ranh giới rõ ràng. Cơ quan điều tra các người chà đạp pháp luật, tôi không phạm tội nhưng bắt giam tôi, tôi không chị em gì với ai ở đây hết. – Tôi trả lời.

Cô ta nói tiếp:

– Tên của chị cũng lạ lắm, tôi chưa thấy ai có tên như vậy. Phong là gì? Là gió à? Còn Tần nghĩa là như thế nào vậy?

Tôi nói:

– Phải, tên tôi là “độc cô cầu bại,” lên Google mà coi, không trùng với bất cứ người nào. Cả thế giới người Việt chỉ có duy nhất một mình tôi tên này thôi. Cô có học chữ Hán không? (Đáp: Không) Chưa học hả? Vậy thì đừng có giải thích bừa. Chữ Hán đồng âm nhưng cách viết khác nhau và khác nghĩa rất nhiều, riêng cái chữ “phong” đó có đến bảy nghĩa khác nhau rồi. Cô muốn biết thì tự đi mà tìm hiểu, tôi không có nghĩa vụ dạy dỗ cho cơ quan điều tra.

– Chị không muốn giải thích thì thôi. Nhìn chị thế này chắc đã từng có người yêu? Chị có người yêu chưa? – Thắm hỏi tiếp.

Chà, bài này bọn nó học cùng một thầy với nhau, y chang câu ông Trần Văn Cống vừa nói. Không xong rồi con ơi, già như Trần Văn Cống còn phải “bó tay chấm com” với tao, cỡ ranh con như mày thì làm được cái gì. Đừng nghĩ rằng chúng nó hỏi thăm như vậy là nó quan tâm, quý mến hay thương yêu mình, hổng có đâu. Khi chúng nó không có “cửa” nào để tấn công thì nó làm bộ ngọt ngào tìm hiểu đời tư của mình, coi có chuyện gì nó có thể đưa lên báo của chúng nó để bôi bẩn mình hay không, hoặc nó muốn biết mình nghĩ gì, muốn gì, sợ gì để chúng nó đặt điều kiện với mình. Chúng nó sẵn sàng đáp ứng những điều kiện do mình đưa ra, hoặc chúng đe dọa sẽ tước đoạt điều kiện ấy nhằm bắt buộc mình phải đầu hàng chúng.

– Chuyện bí mật đời tư của tôi, tôi không muốn nói ở đây. – Tôi trả lời.

– Có người yêu hay yêu ai là chuyện bình thường mà. Tôi cũng có gia đình, hai đứa con rồi. Vừa đi làm vừa chăm sóc con cũng mệt lắm. Tôi tò mò muốn biết vậy thôi chớ không có ý gì khác đâu. – Võ Thị Thắm nói.

– Vậy à! Chuyện cá nhân người khác đừng nên tò mò là tốt nhất. Lúc nào người ta thích nói người ta nói hãy nghe, không thì thôi, đừng nên hỏi người ta bảo là nhiều chuyện đó. – Tôi nói.

Cô ta lấy ra một tờ giấy đưa cho tôi:

– Mẹ chị có thư gởi cho chị nè.

Tôi cầm lấy tờ giấy, nhìn kỹ thấy đây là bản viết tay rồi photocopy chớ không phải bản gốc. Nét chữ trong thư thấy giống chữ của mẹ tôi, đề ngày 15 tháng 9 năm 2011, tức là sau khi tôi bị bắt mười ngày. Tôi bị giam vào đây đến hôm nay là ngày thứ mười lăm, tức là cái thư này đến tay tôi sau khi viết đến năm ngày. Tôi coi qua nội dung thư thì thấy có mấy ý chính là: Bảo tôi phải thành khẩn hối lỗi, ca ngợi tấm gương “bác Hồ” và nên “học tập” “tấm gương” đó để sớm trở về đoàn tụ gia đình, thằng cháu tôi ở nhà rất nhớ tôi (chữ trong ngoặc kép là nguyên văn chữ ghi trong thư), thư còn nhắc đến công của một thằng nào đó mà ghi là “bác Tuấn” “đã giúp đỡ gia đình mình rất nhiều,” cuối cùng là hai khổ thơ trong bài thơ “Ngày xưa có Mẹ” của tác giả Thanh Nguyên. Tôi đọc xong máu sôi lên tận óc o, đặt tờ giấy lên bàn, không nói câu gì.

Võ Thị Thắm ngồi chờ một lúc chẳng thấy tôi nói gì thì lên tiếng hỏi:

– Chị đọc thơ xong rồi hả?

– Tôi đọc rồi. – Tôi nói.

– Chị có ý kiến gì không?- Cô ta hỏi.

– Theo cô thì tôi nên có ý kiến gì? – Tôi hỏi lại.

Cô ta trố mắt nhìn tôi, ý không hiểu tại sao tôi lại hỏi một câu như vậy. Cô ta nói:

– Thì trong thư mẹ chị viết như vậy, chị nghĩ như thế nào?

Tôi nói gằn từng tiếng:

– Nè, tôi bảo cho cô biết, nãy giờ tôi chưa nói gì là tôi còn có chút cảm tình với cô vì cô cũng lịch sự, lễ phép với tôi. Thằng nào khác là tôi đập vô mặt nó rồi. Cái thứ này mà bảo là thư của mẹ tôi à? Thế bản chính đâu? Mấy thằng chó an ninh nó đưa cho cô hả? Chắc cô không biết chúng nó đã từng xông vào nhà tôi đang ở cướp hàng đống thư từ của mẹ tôi gởi cho tôi lúc tôi ở quận 3, giả mạo chữ viết quá dễ dàng rồi đem photo lại nhập nhèm, làm sao tôi biết được đây không phải là đồ giả? Cho dù có là thật đi nữa thì thằng nào đã đến nhà tôi? Chúng nó lừa gạt, dụ dỗ, đe dọa, khủng bố mẹ tôi như thế nào để mẹ tôi phải viết bức thư này? Đừng hòng lừa được tôi. Thủ đoạn này cũ xì rồi, kiếm bài khác đi.

Tạ Phong Tần

Source: ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 29

Trở về > Tạ Phong Tần ( Đứng Thẳng Làm Người – 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

HOME

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 28


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 14/2/2016

PhuongSBTN22Ông ta lại đổi sang chiêu khác, hỏi thăm chuyện gia đình, tình cảm cá nhân của tôi:

-Mẹ chị và các em chị sống thế nào? Có thường về quê thăm gia đình không? Dù sao thì đó cũng là quê hương của mình, có nhiều kỷ niệm tuổi thơ. Chắc là chị có nhiều kỷ niệm tuổi thơ lắm.

Tôi trả lời:

-Lý lịch tôi anh biết rồi, chắc đã về đến tận nơi săm soi kỹ lắm rồi, anh còn hỏi gì nữa. Mấy thằng an ninh đồng nghiệp anh nó không nói cho anh biết à? Về nhà làm gì, về quê làm gì. Nước sắp mất đến nơi rồi, quê với nhà còn nghĩa lý gì nữa.

-Tôi không về quê chị, việc ấy có người khác làm rồi, tôi chỉ có nhiệm vụ làm việc với chị, gặp chị ở đây thôi. Chuyện nhà chị như thế nào người ta cũng không nói với tôi, nên tôi mới hỏi chị. – Ông Cống nói.

-Vậy anh về hỏi lại đồng nghiệp của anh đi, hỏi tôi làm gì cho phí lời, hỏi chúng nó thì chúng nó sẽ cho anh câu trả lời chi tiết hơn tôi. – Tôi trả lời.

-Chị có người yêu chưa? Tôi nhìn thấy chị cũng cao ráo trắng trẻo, vóc dáng đẹp, mặt mũi có nét lắm, trình độ không thua kém ai, không biết người yêu chị như thế nào. Chẳng lẽ tuổi chị cỡ này mà từ trước đến giờ chị không yêu ai? – Ông Cống nói.

-Dĩ nhiên là tôi có, nhưng tôi không thích nói. Tôi không có nghĩa vụ trình bày chuyện đời tư cá nhân của tôi với cơ quan điều tra. – Tôi trả lời.

-Sao chị lại cứ quan trọng vấn đề lên làm gì. Đây là tôi tò mò hỏi với tư cách cá nhân. Chị cứ coi tôi như là đồng nghiệp của chị, anh em tâm sự với nhau thôi. – Ông Cống nói.

-Anh dùng từ “đồng nghiệp” là không chính xác, phải dùng từ “cựu đồng nghiệp” mới đúng. Tôi đã từng tiếp xúc với anh vài lần trước khi tôi bị bắt, và tôi đánh giá anh cũng thuộc loại có học, biết cách làm việc. Rất tiếc, anh và tôi bây giờ là hai thế giới đối nghịch nhau, là hai chiến tuyến khác nhau, không đi chung một đường nữa rồi. Ở đây tôi là tù, và tôi không có nhu cầu “tâm sự” với điều tra viên. Nếu tôi muốn “tâm sự” thì tôi sẽ tìm đúng người, đúng nơi, đúng chỗ, đúng lúc để “tâm sự.”

Thấy tôi không hứng thú “tâm sự,” nói ra câu nào cũng bị tôi gạt phăng đi câu đó, ông Cống kêu cán bộ trại dẫn tôi trở về phòng giam.

Tôi đi trước, ông ta đi sau cách khoảng hai mét. Vừa đi ông ta vừa nói nịnh:

-Chị đi từ từ thôi khéo ngã. Hôm nay tôi mới biết người đẹp gót chân trắng nõn đỏ hồng kìa.

Tôi chỉ nhếch miệng cười, im lặng không trả lời ông ta, trong bụng nghĩ “Cái bọn Cộng Sản xảo trá giờ này muốn lấy lại tình cảm với tao là bị muộn rồi. Nước đã đổ đi làm sao hốt lại được, chỉ còn sống chết mà thôi”.

Bẵng đi mấy ngày, tôi nằm trong phòng giam, không thấy ai nói gì tới tôi. Tôi cũng vẫn tiếp tục nhịn cơm, mỗi buổi chiều cán bộ trại lại đưa biên bản “không nhận cơm” vô cho tôi ký. Những hôm bắt đầu nhịn quả là khó chịu thiệt, bao tử, ruột cứ sôi lên ùng ục từng lúc. Thỉnh thoảng, lại ợ lên mùi chua lè. Tôi biết bình thường mình ăn uống đúng giờ, cứ đến giờ ăn là bao tử sẽ tiết dịch tiêu hóa, đó là phản xạ có điều kiện đã học từ năm lớp 7 phổ thông. Trong dịch tiêu hóa có nhiều acid nên mới có mùi chua. Nếu mình không ăn, dịch này sẽ bào mòn bao tử mình, sẽ gây ra lủng bao tử. Vì vậy, tôi cố gắng uống thiệt nhiều nước, không khát cũng cố gắng uống nhiều để nước pha loãng dịch tiêu hóa ra, mà nước đầy bao tử cũng làm cho mình có cảm giác no, không thấy đói nữa. Hôm nào dịch tiêu hóa ợ lên nhiều quá, tôi uống nhiều nước vào rồi thọc ngón tay vô cổ họng cho ói hết nước ra. Xong súc miệng lại sạch sẽ, uống thêm nước mới vô đầy bao tử. Cứ như vậy, chín ngày trôi qua nhanh chóng, sang đến ngày thứ mười bao tử đã không còn phản xạ co bóp nữa, không tiết dịch tiêu hóa nữa, có nghĩa là tôi cũng mất luôn cảm giác đói bụng, không ăn cũng thấy bình thường, vẫn có thể nằm hát được rất to. Có điều tôi hạn chế vận động ở mức tối đa, nếu không phải là việc cần thiết tôi không bao giờ động đậy tay chân làm gì hết. Tôi nghĩ, “Hóa ra tuyệt thực cũng đâu đến nỗi khó khăn lắm. Nếu có chết thì cũng chết từ từ do suy kiệt chớ không hề gây ra đau đớn gì.”

Ngày nào cũng vậy, cán bộ trại đều vào đưa tôi ra ngoài cho Trương Văn Hồng đo huyết áp và cân nặng. Trong tuần lễ đầu, tôi sụt ký rất nhanh, coi như bình quân mỗi ngày sụt mất nửa ký lô, nhưng qua tuần sau thì dường như cơ thể đã kịp thích nghi với việc không ăn nên số ký bị sụt cũng giảm nhẹ. Không hề hấn gì, so với chiều cao của tôi thì số ký lô đó vẫn còn dư.

Sáng ngày thứ mười lăm, cán bộ trại đưa tôi ra phòng làm việc. Tôi tưởng là ông Cống hôm nay có chuyện gì muốn nói với tôi, nhìn lại thì không phải ông Cống mà là một cán bộ nữ còn trẻ, đeo hàm Trung úy hay Thượng úy gì đó và bảng tên Võ Thị Thắm. Sở dĩ tôi không nhớ rõ chính xác cấp bậc của Võ Thị Thắm vì cô này gặp tôi lần này là lần thứ hai. Lần đầu tôi chỉ thấy loáng thoáng cô ta khi làm thủ tục nhập trại lúc tôi mới bị bắt vô. Và lần gặp này cũng là lần gặp cuối cùng, từ đó trở đi tôi không trông thấy cô ta nữa.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 14/2/2016

PhuongSBTN22Ông ta lại đổi sang chiêu khác, hỏi thăm chuyện gia đình, tình cảm cá nhân của tôi:

-Mẹ chị và các em chị sống thế nào? Có thường về quê thăm gia đình không? Dù sao thì đó cũng là quê hương của mình, có nhiều kỷ niệm tuổi thơ. Chắc là chị có nhiều kỷ niệm tuổi thơ lắm.

Tôi trả lời:

-Lý lịch tôi anh biết rồi, chắc đã về đến tận nơi săm soi kỹ lắm rồi, anh còn hỏi gì nữa. Mấy thằng an ninh đồng nghiệp anh nó không nói cho anh biết à? Về nhà làm gì, về quê làm gì. Nước sắp mất đến nơi rồi, quê với nhà còn nghĩa lý gì nữa.

View original post 991 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 27


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 10/2/2016

12647749_1065825450146300_1695514471_nTôi giơ ngón tay phải ra: “Có thương tích ở tay phải nè, và ở chân trái nữa.” Nhìn đồng hồ, lúc này đã trễ hơn 1 giờ rồi, tôi nói tiếp: “Bây giờ trễ quá rồi, tôi không đi thi nữa. Tôi đến bệnh viện khám lấy giấy chứng thương, để lâu mất dấu vết hết. Anh này phải bồi thường cho tôi (chỉ thằng áo sọc đang ngồi) vì thương tích ở chân trái là do anh này gây ra.” Nó giãy nảy: “Tôi phải lấy xe ra, tại sao lại giữ xe của tôi, giữ bao lâu?” Tôi nói: “Giữ một tháng. Tôi đề nghị anh Tân giữ xe lại hết.” Tưởng tôi nói thiệt, ông Tân vội nói: “Làm gì giữ đến 1 tháng lận, tôi cho chị cái giấy hẹn, thứ 6 đến gặp tôi giải quyết, chị lấy giấy này qua bệnh viện Sài Gòn khám thương tích đi.”

Lúc hỏi đến giấy tờ thì thằng áo sọc ngoài cái giấy chứng minh nhân dân cũ đến mức nhìn chữ đọc hổng ra thì không có giấy tờ gì khác. Theo quy định, khi lưu thông bằng phương tiện gì thì phải mang theo người đầy đủ giấy phép lái xe và giấy đăng ký loại phương tiện đó.

Không cần có trình độ nghiệp vụ gì, suy nghĩ chút xíu cũng thấy rõ ràng bọn an ninh dựng lên để cản trở tôi đi thi. Tôi biết chúng đã từng làm như vậy với nhiều người khác rồi. Không ai dại gì đi ăn vạ khi lỗi do mình gây ra, càng gọi công an tới xử lý thì càng bị thiệt hại. Không ai tự dưng không bị thương tích gì nhưng lại lăn kềnh ra nằm giữa đường kêu “gãy chân,” trừ phi người đó có “mưu đồ đen tối.” Người dân quanh đó đều khuyên: “Thôi không có gì to tát, tự thỏa thuận với nhau cho mau lẹ, kêu công an chi cho mất thời gian,” nhưng hai thằng này vẫn kiên quyết ăn vạ, đòi công an giải quyết, và hai thằng có thái độ rất thân mật. Khi người dân ngạc nhiên hỏi: “Ủa, hai người này quen thân nhau hả?” thì thằng áo sọc nói “Không” và lãng ra xa thằng áo trắng, nhưng vẫn kiên quyết bám chân tôi từng tấc đất. Cảnh sát giao thông cố ý làm ngay những công việc mà theo lẽ thường, không cần phải làm ngay. Hai chiếc xe của hai thằng này có đặc điểm giống y chang nhau mà cũng là đặc điểm chung của bọn an ninh chuyên làm “đuôi”: Không có kính chiếu hậu đúng quy định; Xe số đời mới đôn dên xoáy nòng gắn biển số đời cũ không có giá trị sử dụng, có thể hiểu đó là biển số giả; gắn biển số vào xe bằng cách khoan lỗ trực tiếp vào mặt trước biển số và gắn vào bằng 2 con ốc sắt to đùng, thấy gớm, giống y như cùng một lò sản xuất ra vậy; lái xe với tốc độ nhanh, trong khi đó tốc độ quy định trong nội thành, nội thị là không quá 30km/h; không mang theo người giấy đăng ký xe và giấy phép lái xe; rất “khoái” làm việc với cảnh sát giao thông và không bao giờ sợ bị phạt vạ dù phương tiện mắc rất nhiều lỗi.

Hậu quả của “màn kịch” kể trên là tôi phải làm đơn xin bảo lưu điểm thi 2 môn còn lại, môn thi của ngày hôm nay thì đợi 6 tháng nữa… thi chung với khóa sau. Tôi không ngạc nhiên về điều này nhưng ngạc nhiên là đến giờ này tại sao mình vẫn chưa chết, nếu tôi chết rồi thì có phải là “nhiều loại công cụ” mừng rơn vì được “phẻ” cả tinh thần lẫn thể xác rồi không.

Càng nghĩ, càng thấy căm thù bọn Cộng Sản chúng nó. Sự hèn hạ, dùng thủ đoạn bẩn thỉu, trái pháp luật đối với phần lớn người dân Việt Nam đều làm cho họ phải run sợ, cúi đầu khuất phục. Có người sợ chính bản thân họ bị khổ vì bình thường họ đã quen sống sung sướng, cơm bưng nước rót, cà phê, thuốc lá, rượu bia, gái gú, nhà cửa đầy đủ tiện nghi, mùa Đông có chăn êm nệm ấm, mùa Hè máy lạnh chạy ro ro, bước ra đường đã có xe hơi sang trọng… nên mới vào nhà tù đã không chịu nổi sự thiếu thốn, có vài ngày đã đầu hàng, mọp xuống lạy bọn công an Cộng Sản như con gián. Có người vì nặng gánh gia đình, nghe lời bọn công an dụ dỗ mà “nhận tội” theo ý chúng nó, tưởng rằng được về sớm thì yên ổn làm ăn. Thật ra loại người này rất đáng thương, đặt niềm tin nhầm “tướng cướp,” ra tù sớm cũng có thiệt, nhưng sống dưới sự quản chế của chúng chúng nó, làm gì phải có sự đồng ý của chúng nó, ra đường không dám gặp người quen, bạn bè cũ cảm thấy xấu hổ vì đã không giữ được phẩm chất, khí tiết làm người, chính mình nhổ nước miếng xuống đất rồi cũng chính mình liếm lên, thiên hạ trông vào còn ai coi mình là cái gì nữa, sống dật dờ như cái bóng như vầy chết còn sướng hơn.

Đối với tôi, chúng nó càng hành xử trái luật, càng dùng thủ đoạn xấu xa hiểm ác bao nhiêu thì sự căm hận trong lòng tôi càng lớn bấy nhiêu. Bọn chúng tưởng rằng như vậy sẽ đè bẹp tôi, nhưng chúng không hiểu rằng tôi ngang bướng, sự đê tiện của chúng giống như chế thêm dầu vào lửa, ngọn lửa căm thù sôi sục trong lòng tôi ngày càng bừng lên mãnh liệt, chỉ chờ có dịp gặp điều tra viên là phát tiết ra ngoài, mà ông Trần Văn Cống là người trực tiếp hứng chịu những cơn thịnh nộ của tôi.

Có lần, tôi ngồi bắt chân chữ ngũ trên ghế trước mặt ông ta, ông ta làm ra vẻ tình cảm, chiếu cố, nói:

– Chị làm việc với tôi chị muốn ngồi sao thì ngồi, chớ người khác làm việc với tôi mà ngồi gác chân lên như thế là không được.

– Sao vậy? – Tôi hỏi lại: – Có luật nào quy định cấm tôi gác chân lên chân tôi không? Nếu có anh đưa văn bản ra cho tôi xem, tôi chấp hành liền. Nếu không có thì đừng nói. Tôi gác lên chân tôi chớ tôi có gác lên chân anh đâu mà anh khiếu nại, phản đối.

Ông Cống làm thinh luôn. Coi như ông ta ra chiêu này đã bị tôi cho “đo ván” ngay lập tức.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 10/2/2016

12647749_1065825450146300_1695514471_nTôi giơ ngón tay phải ra: “Có thương tích ở tay phải nè, và ở chân trái nữa.” Nhìn đồng hồ, lúc này đã trễ hơn 1 giờ rồi, tôi nói tiếp: “Bây giờ trễ quá rồi, tôi không đi thi nữa. Tôi đến bệnh viện khám lấy giấy chứng thương, để lâu mất dấu vết hết. Anh này phải bồi thường cho tôi (chỉ thằng áo sọc đang ngồi) vì thương tích ở chân trái là do anh này gây ra.” Nó giãy nảy: “Tôi phải lấy xe ra, tại sao lại giữ xe của tôi, giữ bao lâu?” Tôi nói: “Giữ một tháng. Tôi đề nghị anh Tân giữ xe lại hết.” Tưởng tôi nói thiệt, ông Tân vội nói: “Làm gì giữ đến 1 tháng lận, tôi cho chị cái giấy hẹn, thứ 6 đến gặp tôi giải quyết…

View original post 1,023 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 26


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 07/2/2016

Dt4Thằng mặc áo trắng ép xe tôi qua làn đường ô tô, xe không hề hấn gì nhưng tự ngã ra và nằm lăn ra la toáng lên là bị gãy chân trong khi xe tôi không hề đụng vào anh ta. Thằng áo sọc cũng tự đụng vào tôi, xe và người không hề hấn gì nhưng cũng la toáng lên ầm ĩ là bị bể xe, định giật chìa khóa xe tôi, khi giật không được và bị người dân xung quanh bu vào xem đông quá thì vội vàng móc điện thoại ra gọi công an. Nhưng khi nó thấy tôi cũng lấy điện thoại ra gọi thì quát ra lệnh: “Chị không được gọi điện thoại. Chị gọi cho ai?”.

Tôi quát lại: “Tôi cũng gọi cho công an. Anh lấy quyền gì ngăn cản tôi?”. Anh ta hùng hổ xông vào tôi, nhưng có một một số anh em bảo vệ, nhân viên ngân hàng “kiến sự bất bình” đã ra tay can thiệp. Một anh cao lớn (ăn mặc có vẻ như cán bộ ngân hàng) lớn tiếng: “Anh gọi điện thoại là quyền của anh, chị kia gọi điện thoại là quyền của người ta, anh làm gì ngăn cản không cho gọi.” Quay sang tôi, anh này nói: “Chị cứ gọi cho người nhà đi, không ai dám làm gì đâu.”

Người dân ở đó ai cũng nói: “Cứ để xe y nguyên đó, đợi CSGT tới, chị vô trong đứng đi, đứng ngoài này coi chừng bị giật đồ.” Khi thằng áo sọc định dời xe thì bị hai người đàn ông quát: “Anh để y nguyên đó, không được dời đi,” nó hậm hực vô lề đường đứng. Còn thằng áo trắng la làng là gãy chân cũng tự vào trong lề đường ngồi lúc nào không biết nữa.

Đợi hơn 15 phút mới thấy có 2 cảnh sát áo xanh tới “bảo vệ hiện trường.” Thấy cảnh sát tới, thằng áo sọc dìu thằng áo trắng đi cà nhắc (thấy kiểu đi là biết giả bộ rồi) lên xe taxi, nói là “cấp cứu,” không kịp để cho hai cảnh sát nhìn mặt và hỏi giấy tờ.

Tôi trình bày với 2 công an đúng 5 giờ chiều (tức 17 giờ) tôi phải có mặt ở phòng thi, bây giờ các anh cứ giữ xe, giữ giấy tờ của tôi, tôi đi thi xong quay trở lại. Hai anh này còn đang ậm ừ thì thằng áo sọc (luôn theo rình từng bước chân của tôi) vội la lớn lên: “Chị đụng người ta gãy chân, đụng tôi bị thương, bể xe hết mà tính đi đâu, phải ở lại đây cho công an giải quyết.” Thái độ nó như sẵn sàng xông vào “xé xác,” “ăn thịt” tôi. Chúng nó cùng nhau dựng một màn kịch vụng về nhằm kéo dài thời gian không để tôi đi thi. Diễn viên tiếp theo là Thái Đăng Tân (trung tá) Đội Cảnh Sát Giao Thông quận 1 (số 21 Trịnh Văn Cấn). Tôi đã nói thẳng vào mặt Thái Đăng Tân để ông ta báo cáo lại cho mấy thằng khốn an ninh nghe:

– Tôi nói cho anh biết, tôi từng làm công an, mấy vụ này tôi làm nhiều rồi, không cần thiết phải ghi lời khai hay tự khai gì ngay bây giờ hết. Anh lập biên bản sự việc, khám xe đi, lời khai thì tôi thi xong trở lại ghi sau. Anh muốn gây khó khăn, cản trở tôi đi thi thì cứ nói thẳng, đừng làm bộ nữa!.

Ông Tân cười ngượng nghịu trả lời:

– Tôi làm khó chị làm chi, ích lợi gì cho tôi. Hồi trước chị làm công an ở đâu, bộ phận nào?.

– Tôi công tác ở Anh Ninh Điều Tra Bạc Liêu.

Ông Tân kêu“Ồ” lên ngạc nhiên:

– An Ninh Điều Tra à? Ở đó nghề giỏi lắm đó.

Tôi trả lời:

– Cũng bình thường như người khác thôi!

Thấy ông trung tá có vẻ “xìu” khi nói chuyện với tôi, thằng áo sọc chõ mồm vào ý chỉ đạo, giục ông ta làm theo ý nó.

Mỗi lần như vậy, tôi lại quay sang nhìn thẳng vào mặt nó nghiêm giọng:

– Tôi đang làm việc với anh này, tôi không nói chuyện với anh. Đây là cơ quan công an, không phải chỗ để anh muốn nói gì thì nói.

Thằng áo sọc lại cụp mắt xuống ngồi im.

Tên áo sọc cố tình dựng vụ đụng xe
Tên áo sọc cố tình dựng vụ đụng xe

Khi làm biên bản khám dấu vết xe, chính ông Tân xem xét kỹ từng dấu vết trên các xe rồi buộc miệng nói: “Trời ơi, thằng này (chỉ xe Future đen-đỏ) bộ nó xỉn dữ lắm sao mà chạy như vậy.” Ông lấy thước chỉ từng chỗ: “Chị coi nè, sơn đen trên xe này (Future đen-đỏ) nó dính hết qua xe chị rồi.” Xem đến xe tôi, ông Tân kêu lên: “Trời, nó đụng xe chị mạnh dữ vậy đó hả, coi nè. Tôi ngạc nhiên không hiểu tại sao là bị đụng mạnh thế này mà chị không bị làm sao cả”, Tôi muốn nói: “Trời thương anh ơi. Người tính không bằng Trời tính”, nhưng tôi nghĩ có nói thế thì ông Tân cũng không hiểu nên nói: “Tôi luôn đi đúng luật và đúng tốc độ quy định”. Người CSGT trẻ đang ngồi viết biên bản khám xe cũng thêm vào: “Ừ, lạ thiệt đó, đụng vậy mà chị hổng bị sao cả”.

Tôi biết những câu ông Tân và cán bộ cảnh sát giao thông kia nhận xét về việc đụng xe là rất thành thật. Ơn trên đã che chở cho tôi.

Còn cái xe Future đen xanh của thằng áo sọc thì ngoài dấu cao su từ gác chân trước xe tôi dính vào bửng xe bên phải của nó chút xíu thì không có dấu vết gì khác, xe còn nguyên vẹn, bản thân nó không có thương tích gì dù mồm nó luôn gào là “bị thương” (từ phía sau ủi tới người khác mà kêu mình bị thương mới lạ chứ).

Tạ Phong Tần

(còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 07/2/2016

Dt4Thằng mặc áo trắng ép xe tôi qua làn đường ô tô, xe không hề hấn gì nhưng tự ngã ra và nằm lăn ra la toáng lên là bị gãy chân trong khi xe tôi không hề đụng vào anh ta. Thằng áo sọc cũng tự đụng vào tôi, xe và người không hề hấn gì nhưng cũng la toáng lên ầm ĩ là bị bể xe, định giật chìa khóa xe tôi, khi giật không được và bị người dân xung quanh bu vào xem đông quá thì vội vàng móc điện thoại ra gọi công an. Nhưng khi nó thấy tôi cũng lấy điện thoại ra gọi thì quát ra lệnh: “Chị không được gọi điện thoại. Chị gọi cho ai?”.

View original post 918 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 25


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 03/02/2016

Dt33Vì vậy, những người ở thế hệ tôi dốt ngoại ngữ, thiếu khả năng giao tiếp với người khác. Bây giờ lớn tuổi rồi, đi học lại ngoại ngữ sẽ rất khó khăn, mau quên, mà mình mắc lo đi làm kiếm tiền sinh sống, làm gì có dư thời gian mài ngoại ngữ. Vừa lên Sài Gòn, tôi đã lao vào học bổ sung thêm một năm ở Học Viện Tư Pháp để lấy tấm bằng “Đào tạo nghề luật sư” dành cho những người đã có bằng Cử Nhân Luật. Trong khi một số “bạn đồng học” phải tốn nhiều tiền chạy điểm, mời thầy đi ăn nhậu, phong bao… để được biết đề trước, có người khoe đã chi hơn trăm triệu đồng thì bằng tốt nghiệp của tôi tốn duy nhất năm triệu đồng học phí nộp cho trường.

Trong lớp, tôi là “đối thủ nặng ký” khi tranh luận trong các phiên tòa giả định. Mắc cười nhất là khi tôi đóng vai một bị cáo phạm tội buôn lậu. Hồ sơ vụ án được Học Viện photocopy bán cho học viên để tổ chức phiên tòa giả định là những vụ án đã xảy ra rồi, đã xử rồi, án đã thi hành rồi, tên các đối tượng có liên quan trong vụ án được in lại thành tên khác hoặc viết tắt đi. Những bạn khác đóng vai hội đồng xét xử, công tố viên, luật sư, nhân chứng… Tôi nghiên cứu hồ sơ thấy chứng cứ buộc tội sơ sài quá, cãi băng như chơi. Phiên tòa giả định học viện có mời hai Kiểm Sát Viên thứ thiệt (chẳng rõ cấp nào) tham gia với tư cách dự khán. “Bị cáo” đã phản cung rằng mình vô tội, tranh luận dồn phía công tố và hội đồng xét xử đến mức độ ngồi ngắc ngứ không trả lời được, không tuyên án được. “Phiên tòa” đang hồi gây cấn, bỗng dưng có một Kiểm Sát Viên hình như quên rằng đây là sinh viên đang thực tập, quát to lên: “Không tranh luận, lôi bị cáo ra ngoài” làm cả lớp cười rần lên. Vị này mới ngớ ra, mặt mày tẽn tò nhìn mắc cười lắm. Giáo viên chủ trì buổi thực tập hỏi cả lớp: “Căn cứ diễn biến phiên tòa từ đầu đến giờ, theo ý các anh chị thì tòa có buộc tội bị cáo được không?”, “Không! Không được.” Cả lớp đồng thanh nói to lên. Giáo viên cũng nói: “Tôi cũng thấy là không được. Các anh chị làm luật sư như thế là xuất sắc”. Vậy là các bạn tôi chạy lên bắt tay, hoan hô “bị cáo” quá trời luôn.

Thời gian tôi làm việc ở Văn Phòng Luật Sư Pháp Quyền, tôi càng thấm thía cái thân phận bọt bèo của người dân thấp cổ bé họng và thân phận làm “vật trang trí cho chế độ” của luật sư ở Việt Nam. Từ đó, tôi càng quyết tâm hơn trong việc bênh vực những người dũng cảm dám đơn thân độc mã nói lên tiếng nói của tự do, dân chủ. Hiến Pháp Việt Nam ghi nhận “Trước pháp luật mọi người đều bình đẳng” nhưng thực tế sự bình đẳng chỉ tồn tại ở gia cấp cầm quyền. Nghiên cứu hồ sơ các vụ án của nhà báo Trương Minh Đức, nhóm Phạm Bá Hải, nông dân Lương Văn Sinh, nông dân Phan Văn Sào, vụ án Thái Hà… càng làm tôi thấy rõ cái sự “củ chuối” của hệ thống pháp luật Việt Nam. Có thể nói, tất cả những bài bào chữa các vụ án ấy tôi đã đem hết sự phẫn nộ của mình trút vào từng câu từng chữ.

Trong thời gian này, bọn an ninh công an thành phố Hồ Chí Minh luôn theo sát tôi mỗi khi tôi bước ra đường. Có lẽ vì vậy mà nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam rất không muốn tôi trở thành một luật sư chính thức.

Mình ở tù đúng là cái số, số ở tù chớ không phải số chết, vì chúng nó đã gài bẫy nhiều lần muốn tôi chết mà cuối cùng có chết đâu, nên tôi nghĩ tôi ở tù cũng có ngày ra sớm, không chết được.

Chuyện tôi bị dàn dựng đụng xe hồi năm 2008 là một bằng chứng. Vào buổi chiều tôi phải thi tốt nghiệp lớp đào tạo luật sư, lưu thông trên đường Đinh Tiên Hoàng (theo hướng từ Nguyễn Thị Minh Khai qua Nguyễn Đình Chiểu) để đến trường bằng xe máy Wave α, tốc độ xe 30km/h và đi đúng làn đường xe gắn máy. Đến đoạn ngay phía trước Ngân Hàng Đông Á (hổng biết nhớ tên có đúng không), đột ngột, có một xe máy Future Neo màu đen-đỏ do một thanh niên mặc áo trắng lái từ phía sau chạy lấn lên bên phải xe tôi với tốc độ nhanh và ép xe tôi lấn sang phần sơn vẽ tim đường màu trắng (làn dành cho xe ô tô), đồng thời tay lái xe Future Neo đen-đỏ này móc vào tay lái phải tôi với lực rất mạnh, làm quay ngược kính chiếu hậu xe tôi vào phía trong. Tôi choạng choạng một chút nhưng kịp đạp thắng (phanh) dừng xe lại giữa lòng đường, người vẫn còn ngồi trên xe, trong khi người lái chiếc Future đen-đỏ vượt lên một chút, cúp đầu xe tôi lại, cho xe nghiêng nằm lăn xuống đường và la làng lên: “Trời ơi, tôi gãy chân rồi.” Cùng lúc đó, phía bên trái tôi có một thanh niên mặc áo sọc điều khiển một chiếc xe máy Future Neo màu xanh-đen chạy vượt lên rất nhanh, ép sát vào xe tôi, đụng vào chân trái tôi. Người này cũng vội vàng la toáng lên là tôi đụng bể xe anh ta, đồng thời thò tay giật chìa khóa xe máy của tôi, nhưng tôi nhanh tay hơn giật lại cho chìa khóa vào túi xách.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 03/02/2016

Dt33Vì vậy, những người ở thế hệ tôi dốt ngoại ngữ, thiếu khả năng giao tiếp với người khác. Bây giờ lớn tuổi rồi, đi học lại ngoại ngữ sẽ rất khó khăn, mau quên, mà mình mắc lo đi làm kiếm tiền sinh sống, làm gì có dư thời gian mài ngoại ngữ. Vừa lên Sài Gòn, tôi đã lao vào học bổ sung thêm một năm ở Học Viện Tư Pháp để lấy tấm bằng “Đào tạo nghề luật sư” dành cho những người đã có bằng Cử Nhân Luật. Trong khi một số “bạn đồng học” phải tốn nhiều tiền chạy điểm, mời thầy đi ăn nhậu, phong bao… để được biết đề trước, có người khoe đã chi hơn trăm triệu đồng thì bằng tốt nghiệp của tôi tốn duy nhất năm triệu đồng học phí nộp cho…

View original post 890 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 24


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 31/1/2016

Dt23Có lẽ họ nghĩ rằng chứa chấp một người như tôi trong cơ quan công an thì thật là “nguy hiểm,” có ngày cả đám thằng to lẫn thằng bé “lên báo” lúc nào không hay. Cuối cùng, giữa năm 2002, bọn họ nghĩ ra “độc chiêu” là nói lý lịch tôi vi phạm tiêu chuẩn chính trị vì bác tôi chiêu hồi. Mẹ nó chớ, sao hồi tao mới vô ngành cũng có xác minh lý lịch ba đời, kết nạp đảng Cộng Sản cũng hai lần xác minh lý lịch ba đời, hơn 10 năm sau không thằng nào nói tao có ông bác chiêu hồi, bây giờ ở đâu lòi ra vậy? Sao bọn mày không nói sớm một chút cho tao đỡ phải hy sinh tuổi trẻ cho bọn mày “vắt chanh bỏ vỏ.” Tôi tự mình liên lạc với Sở Thương Mại Du Lịch Bạc Liêu làm thủ tục chuyển công tác, cấp hàm đại úy có bằng đại học phiên ngang thành chuyên viên bậc 7/9, tức còn hai bậc nữa là “đụng nóc,” thuộc loại lương cao trong cái sở này.

Tức mình, tôi cứ tiếp tục kiện giám đốc Sở Công An Bạc Liêu vu khống. Bọn Bộ Công An có xuống Bạc Liêu một lần bảo tôi bỏ đi đừng kiện, đồng thời đưa tôi xem một số tài liệu, giấy tờ mà chúng gọi là “hồ sơ” của bác tôi. Tôi coi kỹ thấy rất mơ hồ, nhảm nhí, vu vơ, không có cái gì chấp nhận là chứng cứ được hết, nhè ngay điều tra viên giỏi mà đưa thứ giấy lộn này ra bảo là chứng cứ. Tôi không đồng ý, cứ tiếp tục tháng nào cũng trích ra 100,000 đồng gởi thư chuyển phát nhanh kiện tá lả khắp nơi. Cho đến năm 2007 tôi đã lên Sài Gòn sinh sống tôi vẫn cứ kiện đều đều mỗi tháng. Không phải tôi kiện để chúng nó cho tôi quay lại làm công an, mà để cho cả thế giới thấy rằng chúng là đồ đê tiện, không dám đối mặt với tôi, tôi đòi hỏi chân lý phải được thực thi, chớ bọn mày có quỳ xuống lạy mời tao trở về tao cũng không về.

Thời gian làm việc ở Sở Thương Mại Du Lịch Bạc Liêu, bọn chúng muốn đẩy tôi ra mà không có lý do nào. Tuy là làm công việc trái ngành nghề được đào tạo, nhưng tôi là người chịu học hỏi và học rất nhanh, thành thạo công việc quản lý nhà nước về du lịch không thua kém bất cứ ai trong cái cơ quan này. Nhờ sử dụng thành thạo máy điện toán phục vụ công việc hằng ngày nên cái gì người khác làm trong ba bốn ngày tôi đều nhập dữ liệu vào máy điện toán làm xong trong ba giờ, nhờ vậy tôi cứ nhởn nhơ vừa làm vừa chơi mà vẫn có dư thời gian ngồi viết báo kiếm thêm thu nhập. Tôi còn là người chấp bút viết phần lời cho quyển sách quảng bá du lịch “Welcom to BacLiêu” do Sở Thương Mại Du Lịch Bạc Liêu xuất bản, phát hành.

Vậy là bọn chúng cùng nhau kiếm chuyện bới lông tìm tìm vết những bài báo của tôi đăng trên Tuổi Trẻ, Vietnamnet và BBC Luân Đôn. Thật ra, nếu chúng nó nói tử tế với tôi rằng tôi đừng có viết nữa vì lợi ích chung của “đảng ta” thì có khi tôi cũng nghe theo, tôi đang là đảng viên xuất sắc mà. Đằng này chúng cứ muốn ra oai, ra lệnh, xem thường người khác, ngang nhiên ỉa lên pháp luật dù trình độ chúng nó “chữ không đầy lá mít.” Đã thế thì mẹ mày cứ làm tới, có chết mẹ mày cũng cứ làm, không chịu thua bọn chó má khốn nạn chúng mày, thà chết vinh hơn sống nhục, không để bọn thất học súc sinh như chúng mày khinh thường. Vậy là tôi khăn gói hành trang lên đường tìm vùng đất mới, dù biết rằng con đường trước mắt sẽ rất khó khăn.

Thế hệ của tôi chịu nhiều thiệt thòi hơn lớp trẻ, khi học phổ thông mỗi tuần chỉ học có một tiết (45 phút) tiếng Anh, cả trường có một ông thầy, mà ông này lại cứ hay nghỉ dạy vì bệnh, có khi cả tháng mới học một tiết. Lên đại học bị nó bắt học tiếng Nga, học bốn năm trời bước chân ra khỏi cổng trường đại học không nhớ được chữ nào. May là lúc này Liên Xô sụp đổ nên khóa tôi học thi tốt nghiệp môn tiếng Nga là lần cuối cùng để chuyển sang thi môn tiếng Anh, thành ra viết quàng viết xiên vào bài thi cũng đậu. Nếu Liên Xô không sụp đổ không biết đến bao giờ tôi mới tốt nghiệp ra trường được. Nhớ hồi đó, xem TV thấy tin Liên Xô sụp đổ, bao nhiêu người ngạc nhiên lẫn thất vọng, buồn rầu, hoang mang, nói chung là đủ thứ tâm trạng, nhất là những người bấy lâu nay sống dựa vào nhà nước hay có thân nhân đang đi du học, đi xuất khẩu lao động ở Liên Xô, riêng tôi thì mừng húm.

Tốt nghiệp xong cũng chỉ có hai con đường, một là lấy đại người nào đó có hộ khẩu Sài Gòn để được ở lại Sài Gòn làm việc, nếu như anh không có thân nhân làm to chống lưng; hai là về quê chui vào cơ quan nhà nước, không có lựa chọn doanh nghiệp tư nhân hay nước ngoài (có đâu mà lựa chọn). Tôi đã từng biết nhiều bi kịch hôn nhân của bạn bè tôi do phải “lấy đại ai đó,” rồi chừng vài năm, thời gian đủ để người mới nhập hộ khẩu vào Sài Gòn và có một việc làm trong cơ quan nhà nước thì tin bạn tôi ly hôn cũng bay khắp tứ phương.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Trở về > Tạ Phong Tần ( Đứng Thẳng Làm Người – 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

HOME

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 31/1/2016

Dt23Có lẽ họ nghĩ rằng chứa chấp một người như tôi trong cơ quan công an thì thật là “nguy hiểm,” có ngày cả đám thằng to lẫn thằng bé “lên báo” lúc nào không hay. Cuối cùng, giữa năm 2002, bọn họ nghĩ ra “độc chiêu” là nói lý lịch tôi vi phạm tiêu chuẩn chính trị vì bác tôi chiêu hồi. Mẹ nó chớ, sao hồi tao mới vô ngành cũng có xác minh lý lịch ba đời, kết nạp đảng Cộng Sản cũng hai lần xác minh lý lịch ba đời, hơn 10 năm sau không thằng nào nói tao có ông bác chiêu hồi, bây giờ ở đâu lòi ra vậy? Sao bọn mày không nói sớm một chút cho tao đỡ phải hy sinh tuổi trẻ cho bọn mày “vắt chanh bỏ vỏ.” Tôi tự mình liên…

View original post 882 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 23


 

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 27/1/2016

IMG_0340 (2)Trong cái nơi mà người dân nghĩ rằng sẽ đem lại công lý, bình đẳng cho họ thì chính tại đây, những con người đang ngày đêm “thực thi công lý” cho xã hội lại phải hứng chịu đầy dẫy bất công, uất nghẹn trong lòng không nói được.

Chuyện hạ bệ lẫn nhau để tranh giành địa vị xảy ra như cơm bữa, moi móc đời tư, moi móc công việc để hạ uy tín lẫn nhau. Từ chuyện của người ta, tôi rút ra bài học là không bao giờ hé môi chuyện riêng của mình với bất cứ ai, cảnh giác với địch không quan trọng bằng cảnh giác với đồng đội, địch chưa giết mình chết chớ đồng đội nó giết mình như chơi.

Có lần, đơn vị tôi thụ lý điều tra vụ án các đệ tử bà Thanh Hải Vô Thượng Sư hành nghề mê tín dị đoan. Trong mắt tôi, họ thật là mê muội, cuồng tín một cách ngớ ngẩn, ngu ngốc. Nếu họ theo đạo Phật, Công Giáo, Tin Lành, Hồi Giáo thì còn hiểu được vì đây là những tôn giáo có truyền thống lâu đời dạy người ta điều hay lẽ phải, còn đằng này cái đạo của bà Thanh Hải Vô Thượng Sư tôi xin phép “miễn bình lựng,” không thể chấp nhận được. Khi làm việc với những người này, với vai trò Điều tra viên, tôi là người có quyền quyết định vận mệnh của họ trong tay, tôi muốn họ tội nặng hay tội nhẹ chỉ cần vài câu, vài thủ thuật nhẹ nhàng trong biên bản là xong. Làm nghề điều tra, mà là điều tra giỏi thì ác hay không là ở chỗ đó, không cần đánh đập chi cho mệt, giết người bằng ngòi bút chớ không phải giết bằng súng ống, gươm đao. Tôi là kẻ có vị thế ở trên, họ là kẻ dưới, vậy mà sau vài lần gặp gỡ, tôi cảm nhận được rằng tôi thua họ chớ không phải họ thua tôi. Chính thái độ bình thản, phó thác, tin tưởng và sẵn sàng chấp nhận hậu quả của họ làm tôi thấy mình là người thua cuộc, tôi không có cách gì lay chuyển họ “thôi cuồng tín” dù tôi hơn hẳn họ về tất cả mọi mặt, cả về sức mạnh quyền lực nhà nước mà tôi đang đại diện lẫn trình độ kiến thức. Trong khi tôi luôn luôn căng thẳng đầu óc khi bước vào nơi làm việc, cảnh giác với tất cả những người được gọi là “đồng chí, đồng đội, đồng nghiệp, đồng liêu,” thì bọn họ mới an nhiên tự tại, thanh thản làm sao. Là một điều tra viên luôn được lãnh đạo và đồng nghiệp công nhận tay nghề giỏi, chưa bao giờ chịu bó tay trước bất cứ vụ án nào, giờ đây tôi cảm thấy mình bất lực và thua cuộc. Tôi thèm có được một tâm hồn bình an như họ mà không được, cảm thấy đời mình sao bất hạnh ê chề, mình phấn đấu vì cái gì khi suốt ngày phải sống giả dối, cúi đầu trước kẻ mình khinh, cười vui với kẻ mình ghét, vui mừng không dám cười, đau khổ không dám khóc, che giấu ý nghĩ thật của mình dưới chiếc mặt nạ thản nhiên.

Chán quá, tôi đã nghĩ tới chuyện bỏ nghề, cơ quan cho cán bộ đi học cái gì ngoài ngành tôi cũng đều xung phong đi học hết. Cán bộ nhà nước phần lớn “con cháu các cụ cả,” không biết làm tới tháng cũng lãnh lương đều đều, có ai dám đuổi việc đâu. Nên họ có tâm lý sợ đi học thêm nhiều, bởi lẽ họ quan niệm “biết nhiều phải làm nhiều, không biết không phải làm mà người khác sẽ làm,” nên cái sự đi học ở cơ quan mọi người đều tích cực nhường hết cho tôi.

Vì vậy, năm 1997, tôi là một trong số khoảng chục người đầu tiên biết sử dụng computer của Công an tỉnh Bạc Liêu. Cho đi học thêm lớp bồi dưỡng nghiệp vụ báo chí tôi cũng đi luôn không từ chối. Năm 1999 tôi tự mình kiếm thầy học tiếng Trung Quốc định sau này lên Sài Gòn đi làm hướng dẫn du lịch. Học suốt một năm, bỏ tiền túi ra lên Đại Học Sư Phạm Sài Gòn thi lấy cái chứng chỉ ngoại ngữ rồi đem về… để đó, chưa có cơ hội nào bỏ đi.

Lâu ngày chầy tháng, tôi mới biết rằng tất cả các cơ quan nhà nước đều “kiêng kỵ” tiếp xúc với báo chí, nhất là mấy thằng, mấy con nhà báo hay dòm ngó chuyện tiêu cực. Mà không, phải gọi là tiêu sướng mới đúng, trong khi hàng đống người cũng cán bộ nhà nước mà cơm ngày hai bữa cũng thiếu trước hụt sau, còn những kẻ lấy tiền dân, lấy tiền công quỹ xài thoải mái mà không hề bị làm sao thì “sướng” chớ “cực” nỗi gì.

Nhưng mà tánh tôi lì lợm, không chịu né tránh bọn nhà báo, lại còn chơi bời qua lại với bọn họ và tập tành viết lách nữa. Mình cứ sống “cần kiệm liêm chính, chí công vô tư” đi, sao lại phải sợ bọn nó chớ. Cũng vì lý do này mà lãnh đạo cơ quan vừa cần tôi để làm việc cho họ, mà cũng không ưa tôi do tôi biết quá nhiều bí mật đơn vị lẫn bí mật đời tư của các vị.

Phụ trách công việc tham mưu tổng hợp cơ quan an ninh điều tra, tất cả các vụ án đơn vị thụ lý đều phải qua tay tôi, báo cáo lãnh đạo cũng phải có mặt tôi ngồi nghe, tôi muốn biết thêm điều gì ngoài báo cáo của điều tra viên thì tôi có quyền hỏi tới, và cái “phương hướng tới” của điều tra viên cũng cần có ý kiến “tham mưu” của tôi. Một người có thể làm điều tra viên nhưng không biết làm công tác tham mưu, nhưng đã là tham mưu giỏi của cơ quan điều tra thì làm điều tra viên dễ như húp cháo.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Source :  ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 23

Trở về > Tạ Phong Tần ( Đứng Thẳng Làm Người – 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

HOME

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 27/1/2016

IMG_0340 (2)Trong cái nơi mà người dân nghĩ rằng sẽ đem lại công lý, bình đẳng cho họ thì chính tại đây, những con người đang ngày đêm “thực thi công lý” cho xã hội lại phải hứng chịu đầy dẫy bất công, uất nghẹn trong lòng không nói được.

Chuyện hạ bệ lẫn nhau để tranh giành địa vị xảy ra như cơm bữa, moi móc đời tư, moi móc công việc để hạ uy tín lẫn nhau. Từ chuyện của người ta, tôi rút ra bài học là không bao giờ hé môi chuyện riêng của mình với bất cứ ai, cảnh giác với địch không quan trọng bằng cảnh giác với đồng đội, địch chưa giết mình chết chớ đồng đội nó giết mình như chơi.

View original post 934 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 22


Bài đã đăng báo Người Việt ngày 24/01/2016

Tan-Huy-3Khoảng hơn ba giờ sáng mới xong. Anh Ân gọi điện báo cáo công việc với chỉ huy. Quy trình làm việc là thế, nếu chỉ huy không có ý kiến gì khác thì đi về, nếu bảo còn thiếu cái kia, thiếu cái nọ, cần làm thêm cái gì, cái gì thì phải làm thêm, trừ phi “ở nhà” có ai đó ra thay thế mình.

Tôi mệt mỏi và buồn ngủ, mắt nhắm mắt mở ngồi sau xe cho anh Quốc Ân chở về cơ quan. Đầu hôm thì trời tối, nhưng lúc này trăng sáng vằng vặc, đường làng vắng tanh không một bóng người, xe đang chạy bon bon thì tôi nghe anh Quốc Ân kêu thất thanh: “Trời ơi,” “Trời ơi” và thắng xe đứng sựng lại. Tôi bị giật mạnh một cái chúi đầu vào lưng anh Ân, mắt nhắm mắt mở hỏi: “Cái gì vậy?” thì anh Ân chỉ tay ra trước mặt chửi thề: “Thằng mất dạy nào nó đốn cây chuối để ngang đường. Anh chạy lẹ hơn chút nữa thắng không kịp là té xe thấy bà cố.” Anh Ân dựng xe bên đường. Chúng tôi bước ra ngó nghiêng xem xét cây chuối. Đây là thân cây chuối hột nên bề tròn nó lớn lắm, đường kính khoảng hơn gang tay. Ngọn cây bị vạt hết lá, thân cây đã được tước bỏ phần lá khô lù xù bao quanh nên nó xanh bóng, trơn nhẵn. Chúng tôi cúi xuống nhìn, thấy nhựa chuối còn chảy ròng ròng thành dòng ở phần gốc cây lẫn ngọn cây. Tôi xanh mặt nghĩ lúc nãy xe bang lên cái thân cây này thì “Mụ nội cũng đội dừa khô” chớ đừng nói hai anh em tôi, số mình cũng còn may. Chúng tôi chửi vu vơ láp dáp mấy câu rồi lên xe đi tiếp.

Tôi sẽ quên mất câu chuyện này nếu năm 2002 tôi không tình cờ đọc đoạn văn dưới đây trên báo công an thành phố Hồ Chí Minh và báo Pháp Luật thành phố Hồ Chí Minh:

“Theo tin từ Bộ Công An, các điều tra viên thụ lý vụ án này đã phát hiện nhiều nghi vấn mới liên quan. Trong đó, cơ quan điều tra đã khẳng định Trương Hiền Bảo từng mua chuộc Sơn nhưng không được, và 2 ngày trước khi bị sát hại, Sơn đã bị lãnh đạo là Dương Minh Ngọc thu súng.”

Một nhà báo (không nhớ báo nào) còn đặt vấn đề: “Sơn là người giỏi võ, cao to, lúc nào ra ngoài cũng mang súng theo người nên bọn Thọ “đại úy” từ lâu không dám động vào. Tại sao bọn chúng biết được hôm đó Sơn không mang súng mà tấn công và hạ sát Sơn và người bạn đi cùng?” Tôi như người vừa bừng tỉnh sau cơn mê ngủ khi đọc câu này. Ừ nhỉ, đêm hôm khuya khoắt ai rảnh tới mức độ đang ngủ thức dậy ra đốn cây chuối bỏ ngang đường? Ai là người biết giờ đó chúng tôi trở về cơ quan? May mắn cho anh em tôi là lúc đó trăng sáng và anh Quốc Ân còn đủ tỉnh táo để nhìn thấy cây chuối. Suy nghĩ và lờ mờ hiểu được nguyên nhân. Giật mình mà cảm thấy ghê tởm làm sao! Năm 2007, anh Quốc Ân là phó công an phường 1, thị xã Bạc Liêu, mang hàm Thiếu Tá. Lâu rồi tôi không về quê, hiện giờ anh làm gì tôi không rõ.

Cuối cùng tôi cũng hiểu ra rằng, công sức mình đầu tư điều tra vụ án, thu thập bằng chứng quên ăn quên ngủ, chạy đua với thời gian, làm hết việc chớ không hết giờ mới đủ bằng chứng đề nghị Viện Kiểm Sát truy tố thằng A, con B tội ác tày đình, xem mạng người khác như con ngóe. Rốt cuộc cầm cái báo cáo đề xuất lên gặp lãnh đạo, bị lãnh đạo phán cho một câu là “làm quyết định giải quyết cho tại ngoại.” Tức không chịu được, thứ này tại ngoại rồi nó cao bay xa chạy, nạn nhân chỉ còn nước “hộc máu mồm.” Mình làm sặc máu ngày đêm, tiền án phí từ bộ cấp xuống không biết vào túi ai, bản thân mình không thấy đồng nào. Bỏ công, bỏ sức, bỏ tiền túi ra tự học thêm đủ thứ chuyên môn khoa học khác, một mình tôi làm bằng hai ba người cộng lại.

Năm 1997, tỉnh Minh Hải tách ra, trở lại thành hai tỉnh Bạc Liêu và Cà Mau như thời “mồ ma thực dân Pháp.” Tôi chuyển về làm điều tra viên Cơ Quan An Ninh Điều Tra tỉnh Bạc Liêu, tức là về mặt quản lý hành chánh, đây là cơ quan cấp tỉnh, to bự hơn, là cấp trên của bọn thị xã, huyện, nhưng tình trạng của tôi cũng không hơn gì lúc trước. Nghĩa là cũng phải vừa làm điều tra viên, vừa làm tham mưu tổng hợp, vừa làm căn cước can phạm, nếu là người khác thì ba việc này phải có ba người làm. Trừ lãnh đạo “chỉ tay năm ngón” ra, cơ quan có sáu thằng thì ba thằng biết làm việc, ba thằng “ngồi chơi xơi nước” tới tháng lãnh lương.

Tiêu chuẩn chế độ, khen thưởng hàng năm lãnh đạo với con cháu lãnh đạo hưởng hết. Khen thưởng hàng năm đơn vị tôi tính theo phần trăm bổ xuống tiêu chuẩn chưa đến một người, tất nhiên phải là lãnh đạo hưởng trọn vì có công “chỉ đạo,” bọn lính láp cấp dưới như tôi làm cực như trâu, thức đêm thức hôm trắng cả mắt, phơi sương phơi gió mà không được hưởng gì ngoài mấy đồng lương hàng tháng. Hơn chục năm vẫn hai bàn tay trắng, vẫn đi làm mỗi ngày bằng cái xe đạp cũ do tôi tự sơn, tự sửa, còn lại cái tiếng “cán bộ giỏi” không ăn uống gì được.

Tạ Phong Tần

(còn tiếp)

Source : ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 22

Trở về > Tạ Phong Tần ( Đứng Thẳng Làm Người – 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

HOME 

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 24/01/2016

Tan-Huy-3Khoảng hơn ba giờ sáng mới xong. Anh Ân gọi điện báo cáo công việc với chỉ huy. Quy trình làm việc là thế, nếu chỉ huy không có ý kiến gì khác thì đi về, nếu bảo còn thiếu cái kia, thiếu cái nọ, cần làm thêm cái gì, cái gì thì phải làm thêm, trừ phi “ở nhà” có ai đó ra thay thế mình.

View original post 958 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 21


Bài đã đăng báo Người Việt ngày 20/1/2016

HuyTanCó lần, lãnh đạo công an thị xã bực quá chịu hết nổi, kêu mấy thằng lính đến nhà, hai thằng xốc nách anh Nhựt hai bên tống lên xe vua chở thẳng ra trại giam, giống như là đi bắt tội phạm vậy. Anh Nhựt ở lại trại giam được mấy ngày rồi lại trốn về nhà tiếp, từ đó thiên hạ botay.com với anh Nhựt luôn. Xe vua là xe đạp gắn thêm cái thùng xe có hai bánh phía sau để chở hàng, chở người. Đây cũng là lý do vì sao những người không thân không thế một mình phải làm việc bằng hai ba người khác.

Công an ở cấp tỉnh, thành phố có một phòng chuyên về công tác khám nghiệm là phòng Kỹ Thuật Hình Sự (PC21), cán bộ đi làm nhiệm vụ được chế độ hưởng tiền bồi dưỡng độc hại. Bấy giờ, do cấp thị xã, huyện không được biên chế đơn vị chuyên biệt nên cảnh sát điều tra, cảnh sát hình sự thường phải kiêm luôn công việc khám nghiệm hiện trường vụ án, khám nghiệm tử thi (tùy theo năng lực của cán bộ đội đó) nhưng lại không được hưởng một đồng “độc hại” nào. Cán bộ đội cảnh sát điều tra có trách nhiệm phối hợp với bác sĩ pháp y và ký vào chỗ  “Điều tra viên chủ trì khám nghiệm” (oai thiệt) trong mẫu biên bản khám nghiệm hiện trường, biên bản khám nghiệm tử thi, dù cảnh sát điều tra chỉ đi theo “ngó.” “chỉ trỏ” bác sĩ pháp y làm việc, không trực tiếp mổ xẻ. Mà vụ án thì có thể xảy ra bất cứ lúc nào, ngày nào, giờ nào, nên cảnh sát điều tra, cảnh sát hình sự khi trực đơn vị luôn luôn ở tư thế sẵn sàng, chỉ cần năm phút sau khi có tin báo là lên đường. Các đồng nghiệp đơn vị khác hay chọc quê bọn hình sự, bọn điều tra là: “Nửa đêm chuẩn bị đi ăn thây ma kìa!”

Năm 1994, tôi – cấp hàm Trung Úy, công tác tại Đội Cảnh Sát Điều Tra công an thị xã Bạc Liêu, tỉnh Minh Hải (tức tỉnh Cà Mau và tỉnh Bạc Liêu bây giờ).

Vào một đêm cuối tháng (tháng nào bây giờ không nhớ nữa), chắc cũng gần gần đêm ba mươi nên đầu hôm trời tối lắm. Đêm đó, tôi, một đồng nghiệp khác (không nhớ tên) trực đơn vị Đội Cảnh Sát Điều Tra cùng với anh Trương Quốc Ân – Thượng Úy, đội phó. Gần hai mươi ba giờ thì công an xã Thuận Hòa cầm hồ sơ ban đầu chạy vào báo cáo có anh cán bộ thủ kho treo cổ tự tử chết trong kho thuốc sâu của xã. Anh Quốc Ân vội vàng báo cáo lãnh đạo trực chỉ huy đêm đó là ông Nguyễn Hoàng Gia – Thượng Tá, trưởng Công an thị xã và gọi điện thoại báo cho bác sĩ pháp y tên Đĩnh. Hai mươi phút sau, ông bác sĩ tới. Đoàn khám nghiệm xuất phát từ trụ sở công an thị xã Bạc Liêu bằng xe máy. Công an xã dẫn đường bằng Honda 67, ông bác sĩ xe Honda đam, anh Ân chở tôi bằng chiếc Cub 50 màu xanh oách nhất đội mà anh mua bằng tiền trúng số độc đắc.

Sở dĩ tôi được “thường xuyên được ưu tiên” đi “ăn thây ma” vì đội tôi lúc ấy chỉ có duy nhất một mình tôi tốt nghiệp Đại Học Pháp Lý, còn anh em khác toàn tốt nghiệp Trung Cấp Cảnh Sát tại chức. Khổ nỗi, anh em trong đội lại nghĩ rằng “nó học đại học chính quy thì cái gì cũng biết,” lại “chữ đẹp dễ đọc,” nên ai cũng giành tôi về ca trực của mình, có khi không phải ca trực, hễ có gì khó khăn phức tạp đòi hỏi trình độ cũng gọi điện thoại, chạy tới nhà tìm kiếm cầu cứu, chớ mấy ảnh đâu có ngờ rằng đại học pháp lý chỉ học Luật, có biết gì về pháp y đâu. Mang tiếng “đại học chính quy” mà nói “không biết” thì cũng ngại quá, báo hại tôi phải luôn luôn gồng mình vượt lên nỗi sợ và nai lưng ra tự học hàng đống sách vở, tài liệu về pháp y muốn ná thở luôn. Nào là “Tìm biết qua xác chết,” “Độc chất,” “Giám định pháp y trong khoa học điều tra hình sự,” “Y Pháp Tử Thi Học,” v.v… tôi đều phải cố gắng “tiêu thụ” và “tiêu hóa” cho kỳ hết. Riết rồi cũng quen, nên việc đi sớm về khuya thế này với tôi trở nên bình thường, làm xong về cũng ngủ nghỉ, ăn uống như không có chuyện gì xảy ra. May là trong thời gian làm nhiệm vụ tôi chưa làm sơ sót, lỗi lầm vụ nào. Vì vậy mà anh Quốc Ân liền “đính kèm” tôi theo mà để anh kia ở lại “giữ nhà.”

Công an xã đưa chúng tôi vào cái kho bằng cây gỗ lợp tôn nồng nặc mùi thuốc sâu. Kho thì rộng mà trong kho chỉ gắn một ngọn đèn điện bóng tròn tỏa ánh sáng vàng vọt, lợt lạt, mờ mờ. Tôi nhìn thấy người chết còn treo lủng lẳng trên dây thừng. Quy định là không ai được động đến, phải giữ nguyên chờ chúng tôi vô. Tôi bèn làm biên bản khám nghiệm hiện trường rồi kêu công an xã hạ các xác xuống để ông bác sĩ khám. Chúng tôi lấy dấu vân tay nạn nhân (lúc đó đội chưa có máy chụp hình), lập biên bản niêm phong đoạn dây thừng. Khoảng hai giờ sáng, ông bác sĩ viết biên bản khám nghiệm tử thi, ký vào chỗ “Bác sĩ pháp y” rồi ông ta đi một mình về trước. Tôi và anh Quốc Ân còn ở lại ghi lời khai một số nhân chứng rồi về sau.

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Source :  ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 21

Trở về > Tạ Phong Tần ( Đứng Thẳng Làm Người – 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

HOME 

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 20/1/2016

HuyTanCó lần, lãnh đạo công an thị xã bực quá chịu hết nổi, kêu mấy thằng lính đến nhà, hai thằng xốc nách anh Nhựt hai bên tống lên xe vua chở thẳng ra trại giam, giống như là đi bắt tội phạm vậy. Anh Nhựt ở lại trại giam được mấy ngày rồi lại trốn về nhà tiếp, từ đó thiên hạ botay.com với anh Nhựt luôn. Xe vua là xe đạp gắn thêm cái thùng xe có hai bánh phía sau để chở hàng, chở người. Đây cũng là lý do vì sao những người không thân không thế một mình phải làm việc bằng hai ba người khác.

View original post 911 more words

Categories
Tạ Phong Tần (Đứng Thẳng Làm Người - 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 20


Bài đã đăng báo Người Việt ngày 17/01/2016

Tan11Tuổi trẻ tiêm nhiễm “tàn dư chế độ Mỹ – Ngụy để lại” tư tưởng “Sinh vi tướng, tử vi thần,” “Kiến nghĩa bất vi vô dõng dã/ Lâm nguy bất cứu mạt anh hùng,” tưởng đâu kiến thức của mình có thể đem lại công bằng cho mọi người, hóa ra không phải vậy. Mười mấy năm cống hiến, hy sinh, bỗng ngộ ra rằng mình chỉ là cái công cụ cho kẻ khác thăng quan tiến chức mà thôi.

Cơ quan tôi có những thằng, những con “Thiên hạ đệ nhất dốt” nhưng vẫn cứ lên lương, lên chức ào ào vì chúng nó là con cái lãnh đạo bự. Một đồng nghiệp của tôi đã từng chua chát nói: “Trong cái công an tỉnh Bạc Liêu này, lấy cục đá chọi vô, không trúng đầu thằng họ Châu thì cũng trúng đầu thằng họ Vũ.” Anh này nói đúng thiệt, giám đốc công an tỉnh là Châu Trọng Nam, phó giám đốc là Vũ Nam. Riêng anh em ruột của ông Vũ Nam này đang làm việc tại công an tỉnh Bạc Liêu là năm người, chưa kể các cháu ruột con anh con em của ông và anh em họ hàng xa gần của ông từ ngoài Ninh Bình kéo vào đây nườm nượp.

Còn giám đốc Châu Trọng Nam cũng có ngần ấy đứa con đang làm việc ở công an tỉnh Bạc Liêu giống như ông Vũ Nam. Mấy người em trai ông Vũ Nam thì còn có thể xếp vào loại “biết làm việc” (không phải giỏi), chớ mấy đứa con của Châu Trọng Nam nổi tiếng là “ngu nhứt công an tỉnh” và tất cả đều được bố trí vào các đơn vị cảnh sát giao thông từ tỉnh xuống thị xã, các huyện trong tỉnh. Hỏi ra bà con anh em con cháu chút chít chắt của hai ông này ở công an tỉnh Bạc Liêu nó “đông như quân Nguyên.”

Khi tôi mới vào làm việc tại Đội Cảnh Sát Điều Tra Công An Thị Xã (nay là thành phố) Bạc Liêu, có làm chung với con trai trưởng ông Châu Trọng Nam là Châu Minh Nhựt. Anh này lớn hơn tôi chục tuổi. Nói là “làm chung” nhưng thật ra anh Nhựt này không biết làm gì hết. Thời thập niên 90, xe máy ở Việt Nam rất hiếm, chỉ còn lại một số “tàn dư thời Mỹ – Ngụy” để lại là Honda 67 màu đen, ai có một chiếc chạy tới chạy lui là “oai” lắm. Từ Trưởng, phó công an thị xã tới lính giàu giàu là 67, nghèo là xe đạp, anh Nhựt này cũng có một chiếc 67. Vậy là trong đội ai muốn đi đâu được nhanh chóng, thuận lợi đều phải “nói ngọt” với anh Nhựt để được chở đi. Đội trưởng tôi – anh Huỳnh Thanh Phong, cũng biết vậy, mỗi lần phân công tác đi đâu đều phân tôi đi với anh Nhựt, coi như đội trưởng “tạo công ăn việc làm” cho Nhựt, để không thôi tháng náo cũng lãnh lương đầy đủ, lương còn cao hơn người khác, lính láp nó dòm ngó, so bì.

Có lần, anh Nhựt làm cái biên bản ghi lời khai đối tượng, viết xong định ký tên vào phía dưới bên phải biên bản, tôi nhìn thấy mới chọc anh ta: “Ngưng lại! Ngưng lại! Sao anh lại ký ở đây, chỗ này để cho tội phạm nó ký, ký chỗ đó người ta tưởng anh là tội phạm người ta bắt vô đó.” Thật ra, Nhựt làm đúng chớ không sai, nhưng anh ta vẫn không biết bị chọc ghẹo, ngước mặt lên thật thà là hỏi lại: “Vậy ký chỗ nào?” Tôi chỉ phía bên trái, nói: “Ký đây nè!” Anh Nhựt định ký vào chỗ tôi chỉ thì tôi cản lại: “Chọc anh thôi, anh ký bên kia là đúng rồi.” Trong đội ai cũng cười ngặt nghẽo. Những lúc rảnh rỗi, trong đội thường ngồi kể chuyện tiếu lâm nghe chơi. Anh Nhựt cũng ngồi nghe chăm chú, không bao giờ cười cùng lúc với đồng đội. Vài hôm sau lù lù xuất hiện vui vẻ thông báo: “Chuyện mấy đứa bây kể hôm trước tao hiểu rồi.” Mọi người lại được dịp cười ầm lên nữa. Được vài tháng, có lẽ ông Nam thấy anh Nhựt không làm điều tra được nên lại rút về đội cảnh sát giao thông “đứng đường” tiếp. Phòng làm việc của đội cảnh sát điều tra thông với sân sau đội cảnh sát giao thông bằng cái cửa sổ. Có lần đang ngồi cắm cúi ghi chép, tôi ngẩng lên nhìn thấy anh Nhựt đứng vịn cái bệ cửa sổ nhìn chăm chăm vào phòng đội cảnh sát điều tra. Tôi hỏi: “Anh nhìn cái gì vậy anh Nhựt?” “Nhìn mấy đứa làm việc, ở bên đây vui, bên kia buồn lắm tụi bây ơi” – Anh Nhựt trả lời. Thật tội nghiệp anh ta, ngớ ngẩn, kém thông minh không phải là cái tội. Tôi biết bên đội cảnh sát giao thông tụi nó chuyên tống tiền các loại xe, trình độ văn hóa không có bao nhiêu, thằng nào nhiều tiền thằng đó làm cha, làm gì có thằng nào biết cảm thông cho một người “trời bắt ngốc,” biết đối xử lịch sự tế nhị với anh Nhựt như bên đội điều tra. Sau cùng, ngay cả giám đốc Châu Trọng Nam cũng chán thằng con quý tử của ông ta, nên Nhựt bị đưa về làm bảo vệ trại giam, cách xa nơi làm việc cũ khoảng bốn cây số. Mỗi lần tôi ra trại giam làm việc, nghe ngoài đó kể lại chuyện anh Nhựt cười muốn chết. Gần tới ngày lãnh lương, anh Nhựt mới đi làm, lãnh lương xong đi làm thêm vài ngày thì biến mất, ở nhà luôn, một tháng đi làm nhiều lắm là năm ngày. Gọi điện thoại tới nhà kêu đi làm, anh ta trả lời: “Tao đang nhậu, không đi đâu.”

Tạ Phong Tần

(Còn tiếp)

Source : ĐỨNG THẲNG LÀM NGƯỜI – (1,474 ngày trong nhà tù Cộng Sản Việt Nam) – Kỳ 20

Trở về > Tạ Phong Tần ( Đứng Thẳng Làm Người – 1,474 ngày trong nhà tù CSVN)

HOME

Tạ Phong Tần's avatarNHÀ BÁO TỰ DO CÔNG GIÁO

Bài đã đăng báo Người Việt ngày 17/01/2016

Tan11Tuổi trẻ tiêm nhiễm “tàn dư chế độ Mỹ – Ngụy để lại” tư tưởng “Sinh vi tướng, tử vi thần,” “Kiến nghĩa bất vi vô dõng dã/ Lâm nguy bất cứu mạt anh hùng,” tưởng đâu kiến thức của mình có thể đem lại công bằng cho mọi người, hóa ra không phải vậy. Mười mấy năm cống hiến, hy sinh, bỗng ngộ ra rằng mình chỉ là cái công cụ cho kẻ khác thăng quan tiến chức mà thôi.

View original post 945 more words